Báo Thù

Lẩu Âm Dương

Lẩu Âm Dương Chào mừng quý khách đến với quán lẩu bên cạnh nhà tang lễ. – Xương trắng ninh nước trong, thịt luyện dầu đỏ. – Nồi lẩu uyên ương, bố cục âm dương. – Người qua đường hồn xiêu phách lạc. Tôi vô tình mở livestream của bà chủ quán lẩu xinh đẹp, chợt mắt sáng rực, đã lâu lắm rồi tôi mới thấy một đại mỹ nhân nặng tử khí như thế.

Ông Nội Báo Mộng

Ông Nội Báo Mộng Năm tôi bảy tuổi, đúng đêm Giao Thừa, ông nội lần đầu tiên báo mộng cho tôi: “Món thứ ba trên mâm cơm tất niên, tuyệt đối không được ăn!” Không ai tin tôi, bố mẹ còn mắng tôi nói xui xẻo. Trước mặt tôi là một đĩa sườn kho nhìn vô cùng hấp dẫn, nhưng tôi cắn răng không động đũa. Kết quả, cả nhà đều bị trúng độc phải nhập viện, chỉ có tôi bình an vô sự. Hai mươi năm sau, tôi bị công ty sa thải. Đêm đó, ông nội lại báo mộng cho tôi lần thứ hai: “Bên trong bức tường nhà cũ có vàng, đừng nói cho ai biết.”

Mộc Vân

Mộc Vân Ca ca là thị vệ của tiểu thư, tự nhận tình cảm với tiểu thư vượt qua tình cảm nam nữ. Vì sợ tiểu thư vào cung cô đơn, ca ca bán nhà tổ lấy tiền mặt, hủy hôn sự của ta, đưa ta vào trong cung làm cung nữ. Tiểu thư bị người ta hãm hại, ca ca bảo ta chịu bị đ//ánh g//ãy chân, để chứng minh tiểu thư trong sạch. Phản quân làm loạn, ca ca bảo ta thay quần áo của tiểu thư, thay tiểu thư chịu nhục. Ta chet ở đầu đường, lúc mở mắt ra, ta đã quay về ngày ca ca bắt ta vào cung.

Cửu Ca

Cửu Ca Mẫu thân có một đôi mắt tuyệt đẹp. Vào ngày chợ phiên, bà bị một tiên cơ bắt gặp. Tiên cơ đó đã khoét mắt của mẫu thân. Mười năm sau, ta lên núi bái sư, mới đó đã được tiên cơ ngắm trúng. Nàng ta cười tủm tỉm, hỏi ta có bằng lòng làm đồ đệ của nàng ta hay không. Nhìn cặp mắt giống mắt mẫu thân như đúc kia, ta chắp tay hành lễ: “Lần này ta lên núi vốn chính là vì người.” Thiếu nợ thì trả tiền, giết người phải đền mạng.

Tội Lỗi Không Thể Biện Minh

Tội Lỗi Không Thể Biện Minh Kỷ niệm năm năm ngày cưới, chồng rủ tôi đi du lịch. Trên đường, anh ta trượt chân ngã xuống vực, nằm ICU suốt một tháng, cuối cùng vẫn không qua khỏi. Vừa đáp xuống sân bay, mẹ chồng đã lao tới như hổ đói vồ mồi, mặt mày hung dữ: “Con đàn bà gi.t người này! Cô gi.t chồng để lừa tiền bảo hiểm!” Tôi thật sự bị oan quá rồi. “Mẹ à, mẹ nói chuyện cũng phải có chứng cứ, chính anh Hải Dương mua bảo hiểm tai nạn với số tiền rất lớn mà.” “Nhưng người ngã xuống là nó đấy!” “Con đã bán sạch gia sản để cứu anh ấy rồi, mẹ không tin thì xem đi.” Tôi mở app ngân hàng ra, số dư chưa nổi bốn chữ số. Trong lúc giằng co, bà ấy xé rách một chiếc túi nilon – bên trong là tro cốt của Đinh Hải Dương. Tôi đau đớn nghẹn ngào: “Mẹ, con trai mẹ bay tứ tung đầy đất rồi kìa.”

Phong Cốt

Phong Cốt Trưởng tỷ tự cho mình là người có cốt cách thanh cao. Quân địch kéo đến chân thành, tướng địch muốn làm nhục triều ta, đưa ra điều kiện có thể dùng công chúa để đổi lấy mạng sống của toàn bộ dân chúng trong thành. Trưởng tỷ kiêu hãnh không khuất phục: “Người chỉ có một lần chết, hoặc nhẹ như lông hồng, hoặc nặng tựa Thái Sơn, hy sinh vì nước là vinh quang của người dân Đại Hạ, họ chết có ý nghĩa, chết có phong cốt!” Ta chủ động đứng ra, nhận trách nhiệm của một công chúa, dùng thân mình bảo toàn cho toàn bộ dân chúng trong thành. Nước mất nhà tan, giang sơn đổi chủ, trưởng tỷ bị ném vào quân doanh, trở thành thú mua vui cho người ta. Trưởng tỷ nổi giận đùng đùng: “Bản cung là Trấn quốc trưởng công chúa của Đại Hạ, lũ tiện nô dị tộc các ngươi không hiểu lễ nghĩa liêm sỉ, cũng dám mơ tưởng đến bản cung sao?!” Ta liều chết chiến đấu, liều mạng bảo vệ, may mắn giữ được tính mạng và sự trong sạch cho trưởng tỷ. Sau đó, trưởng tỷ vẫn giữ cốt cách kiên cường, được hoàng đế Đại Yên coi trọng phong làm quý phi, hết mực sủng ái. Còn ta vì khôi phục quốc gia mà âm thầm ẩn núp nhưng lại bị mắc bệnh đường sinh dục. Lúc sắp chết, ta nói với trưởng tỷ: “Tỷ tỷ, những thuộc hạ cũ mà ta thu nạp được đều giao cho tỷ, giúp tỷ hoàn thành đại nghiệp khôi phục quốc gia.” Đích tỷ bịt mũi đứng xa xa, thản nhiên nói: ” Triều đại thay đổi chính là thiên ý, người không thể nghịch thiên mà đi, bị thù hận che mờ đôi mắt. Ngược lại là ngươi, vì muốn sống mà bán rẻ thân mình, ta không có đứa muội muội không có phong cốt như ngươi!” Tỷ ta liền quay đầu đưa danh sách thuộc hạ cũ cho hoàng đế Đại Yên, tất cả mọi người đều bị bắt sạch. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày tướng địch đưa ra điều kiện dùng công chúa để đổi lấy dân chúng. Đích tỷ sắc mặt nhàn nhạt, lại nói ra những lời đầy phong cốt. Ta dùng cổ tay đánh tỷ ta ngất đi, ném trước mặt tướng địch.

Yêu Phi

Yêu Phi Quốc sư tiên đoán, nữ nhi Kiều gia là sao Tử Vi giáng trần, có thể giúp ích cho xã tắc. Hoàng đế muốn cưới nàng. Nhưng Hoàng đế lại là người thích đem nữ nhân vứt cho dã thú ăn. Tập xăm trên người nữ nhân, nếu không đẹp liền lột da vứt đi; Thích nhất là nhét táo đỏ vào hạ thân nữ nhân rồi lấy ra ăn để tráng dương. Quý nữ cả kinh thành, nghe đến tên đã biến sắc. Kiều gia nữ nhi khóc ngất ba lần, ép ta thay nàng vào cung. Một giây trước ta còn khóc đến đứt ruột đứt gan nhưng giây sau đã cười thành tiếng bên trong kiệu hoa. Cuối cùng, ta cũng có thể bắt đầu kế hoạch tàn sát của mình rồi.

Sát Thủ Giả Ngốc

Sát Thủ Giả Ngốc Ta là một nữ sát thủ dung mạo khuynh thành nhưng đầu óc đơn giản. Lần thứ mười hành thích vị Nhiếp chính vương lạnh lùng kia, thị vệ bên người hắn cuối cùng cũng không nhịn được nữa, mở miệng khuyên nhủ: “Cô nương à, đâu có ai đi hành thích mà mỗi ngày đều ném phi tiêu đến báo trước như cô?” Ta đảo mắt một vòng, nghiêm túc hỏi lại: “Vậy phải chuẩn bị gì trước mới đúng?” Nhiếp chính vương ở trong phòng bật cười vì tức, thanh âm lười biếng truyền ra: “Ngày mai mặc vũ y đến.” Ta làm theo lời. Sau đó ta hỏi hắn: “Bây giờ có thể hành thích ngài chưa?” Hắn vỗ vỗ đùi, giọng dụ dỗ: “Ngồi lên đây, bản vương từ từ nói cho nàng nghe.” Sao ta cứ có cảm giác… hắn đang quyến rũ ta vậy?

Công Lý Sẽ Đến Ở Cuối Con Đường

Công Lý Sẽ Đến Ở Cuối Con Đường Kiếp trước, trước kỳ thi đại học, em gái cố ý giấu giấy báo dự thi của tôi rồi cùng bố đi chơi trò “nhảy từ trên cao”. Tôi đã chạy nước rút 1500m đến công viên giải trí, tận mắt nhìn thấy em gái lấy giấy báo từ trong túi ra, rồi còn van nài bố lái xe đưa tôi đi thi. Cuối cùng, tôi thành công vào phòng thi và hoàn thành bài thi. Nhưng em gái lại vì sự cố kỹ thuật của trò “nhảy từ trên cao” mà rơi từ độ cao 200 mét xuống, ch//ết ngay tại chỗ, trở thành một đống thịt nát. Bố chỉ bình tĩnh thu dọn xác của em, nhưng đến ngày thứ bảy sau khi em mất, ông ta trói tôi vào chính chiếc máy chơi gặp sự cố đó, không chút do dự nhấn nút khởi động. Ông ta gào lên: “Vì muốn tranh sủng mà mày nhét giấy báo vào túi em mày, còn bày mưu bắt tao đưa mày đi thi, cuối cùng lại khiến em mày gặp chuyện! Đứa đáng ch//ết nhất chính là mày!” Khi mở mắt ra, tôi quay về đúng ngày trước kỳ thi đại học.

Công Đức Thâm Hậu Trở Thành Đạo Cụ

Công Đức Thâm Hậu Trở Thành Đạo Cụ Nhà tôi bốn đời đều là hào kiệt. Ông nội làm nông, thời loạn lạc từng liều mình dùng liềm chém đầu giặc. Bà nội là thầy thuốc, cả đời hành y cứu người, ngã xuống ngay tại phòng khám. Cha tôi là lính cứu hộ hàng hải, xông pha cứu vô số người khỏi chết đuối. Anh trai tôi là lính cứu hộ động đất, bị dư chấn chôn vùi trong đống đổ nát. Cả nhà chỉ còn mình tôi sống sót. Thầy bói bên đường nhìn thấy tôi thì giật mình phán: “Công đức trên người cô còn dày hơn cả tường thành!” Công đức có dày hay không thì tôi không biết. Nhưng có một chuyện chắc chắn… tôi rất nghèo. Để tiết kiệm chi phí, tôi mua một căn nhà giá siêu rẻ. Vừa dọn vào mới phát hiện: đây là nhà hung. Từng có người bị sát hại trong chính ngôi nhà này. Thế nhưng tôi chẳng thấy sợ hãi gì. Ánh sáng chính nghĩa bao phủ tôi, một lòng kiên cường, chẳng nao núng tí nào.

Trọng Sinh Ta Phò Tá Tam Hoàng Tử Lên Ngôi

Trọng Sinh Ta Phò Tá Tam Hoàng Tử Lên Ngôi Công chúa nói nàng thẳng tính. Trước ngày đại hôn vài hôm, ta bị giặc bắt cóc. Sau đó ta trở về bình an vô sự, để tránh rắc rối, gia đình ta đã đè chuyện này xuống. Ngày hôm sau, công chúa mở tiệc nhưng lại nhắc đến trước mặt mọi người: “Nghe nói Dương tỷ tỷ bị giặc bắt cóc bị thương, giờ đã khỏe hơn chưa?” Chưa đầy hai ngày, tin đồn lan truyền khắp nơi, Thái tử phi tương lai thất thân trước hôn lễ. Hôn sự bị hoãn lại, ta bị dìm chết để chứng minh trong sạch. Sau khi chết, ta nghe thấy công chúa khóc lóc ủy khuất: “Ta chỉ tốt bụng hỏi thăm sức khỏe của nàng, sao biết nàng lại nghĩ quẩn như vậy.” Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày công chúa mở tiệc. Lần này ta mang theo một người, đó là công chúa thật lưu lạc trong dân gian.

Chồng Vì Cứu Con Gái Em Kết Nghĩa Mà Khiến Tôi Sảy Thai

Chồng Vì Cứu Con Gái Em Kết Nghĩa Mà Khiến Tôi Sảy Thai Nhưng khi mang thai được ba tháng, tôi phát hiện chồng – Tống Chi Xuyên – đã âm thầm bỏ thuốc p/há th/ai vào đồ ăn của tôi. Sau khi bị tôi phát hiện, anh ta không hề hối hận, ngược lại còn trách móc tôi với vẻ mặt đầy thất vọng: “Tâm Tâm đang hấp hối, tại sao em không thể bỏ đứa bé này đi để hiến tủy cho con bé?” Tâm Tâm là con gái của Trần Linh Linh, em gái kết nghĩa của anh ta. Con bé bị ung thư máu. Để cứu con bé, ngay từ đầu thai kỳ tôi đã đồng ý hiến tủy một lần, nhưng ca ghép thất bại. Bác sĩ nói có thể là do tôi đang mang thai, máu của thai nhi gây ra phản ứng đào thải. Chúng tôi vì chuyện này đã cãi nhau một trận lớn. Sau đó anh bỏ đi, còn Trần Linh Linh thì vì mất kiểm soát cảm xúc đã đẩy tôi ngã từ cầu thang xuống. Trước khi ngất đi, tôi mơ hồ thấy Tống Chi Xuyên chạy vội về, ôm lấy tôi định đưa đến bệnh viện. Nhưng Trần Linh Linh cản lại: “Bây giờ không thể đưa cô ta đi! Phải đợi xác nhận cô ta đã sảy thai rồi mới đi! Nếu không tủy hiến ra cũng vô dụng! Dù sao thì cũng là cô ta tự ngã xuống mà, đừng lãng phí cơ hội này!” Tống Chi Xuyên đẩy cô ta ra: “Cô muốn hại ch.t Tiểu Ngọc sao!” Nhưng Trần Linh Linh ôm chặt chân anh ta, nước mắt lưng tròng: “Anh từng nói cưới cô ta chỉ để khiến cô ta cam tâm tình nguyện bỏ tiền và hiến tủy. Nhưng bây giờ… chẳng lẽ anh yêu cô ta rồi sao! Đừng quên em từng cứu mạng anh! Lần này anh nhất định phải giúp em!” Anh ta im lặng một lúc, rồi dừng bước. Khẽ thì thầm bên tai tôi: “Tiểu Ngọc, anh yêu em. Tương lai của chúng ta còn dài, sẽ còn có những đứa trẻ khác. Nhưng mạng của Tâm Tâm thì chỉ có một.” Tương lai ư? Mạng của Tâm Tâm là mạng, còn con tôi thì không phải sao? Tống Chi Xuyên, giữa chúng ta, sẽ không bao giờ còn tương lai nào nữa.

Ngôn Linh Sư 4: Thế Giới Đại Học  

Ngôn Linh Sư 4: Thế Giới Đại Học   Đêm trước kỳ thi đại học, cả lớp tôi đều thức tỉnh hệ thống, chỉ riêng tôi thì không. Mọi người tự nhận mình là “đứa con được chọn của trời”, cười nhạo tôi là kẻ vô dụng. Bạn trai cũng chia tay tôi để đến với cô gái từng bắt nạt tôi. Nhưng họ không biết rằng, tôi là một Ngôn Linh Sư. Chỉ cần tôi mở miệng, hệ thống của tất cả bọn họ sẽ lập tức mất hiệu lực.

Cái Giá Của Sự Dung Túng

Cái Giá Của Sự Dung Túng Bên cạnh ông trùm giới giải trí Hồng Kông Tư Đình Dật có hai cô gái nhỏ được cưng chiều. Một cô thì nũng nịu gọi anh là chú nhỏ; một cô khác lúc trên giường thì khiến anh mê mẩn. Người sau là tôi, người trước là Tưởng Điềm Điềm hận tôi đến tận xương tủy. Cô ta ngang ngược, thủ đoạn tàn nhẫn. Ngày đẩy tôi xuống biển, cô ta cười đến nỗi gập cả người: “Con chim hoàng yến hèn hạ, dám tranh sủng với tôi, tôi sẽ ném cô xuống biển cho cá ăn.” Ném đi, ném đi! Dù sao tôi cũng đã mang thai con của Tư Đình Dật, đang lo không biết làm sao để chọc giận anh ta đây!  

Phụ Nữ Hà Tất Làm Khổ Phụ Nữ

Phụ Nữ Hà Tất Làm Khổ Phụ Nữ Bạn gái hiện tại của bạn trai cũ vừa vào làm ở phòng tài vụ, lập tức nhắm thẳng vào tôi mà gây sự. Báo cáo chi phí của tôi thì nửa năm chưa duyệt, lúc thì viện cớ hóa đơn không hợp lệ, lúc thì kiếm chuyện hành hạ đủ đường. Tôi tìm cô ta nói lý, bảo đừng có mà chơi cái trò đấu đá nữ nhi. Cô ta trả lời mặt tỉnh bơ: “Cô nghĩ nhiều rồi, tôi chỉ đang làm đúng quy trình thôi.” Đến gần ngày khóa sổ, cô ta lại quăng cho tôi một khoản công tác phí lớn, nói hóa đơn chưa kiểm tra nên không được duyệt. Nhưng rõ ràng việc đó là trách nhiệm của phòng tài vụ. Tôi nén giận làm thay phần của cô ta, tra xong hóa đơn đưa lại, thì cô ta lại lạnh lùng nói: “Phải xếp hàng, tháng sau quay lại.” Tháng sau? Tháng sau là khóa sổ rồi, hóa đơn không được duyệt sẽ mặc định vô hiệu. Tôi cười nhạt: Được thôi, không duyệt thì thôi. Dù sao cái đơn này cũng là lãnh đạo nhờ tôi làm hộ mà.

Livestream Nữ Quỷ Trong Biệt Thự

Livestream Nữ Quỷ Trong Biệt Thự Tôi đang trực tiếp ở một khu biệt thự và đánh canh đêm*. [Cười chết, đã ở thế kỷ 21 rồi mà vẫn còn người đi báo động đêm khuya] [Đánh chiêng giữa đêm, người chủ trì phòng livestream ơi, cô đang làm phiền người dân đấy.] Tiếng chiêng vừa dứt. Một con nữ quỷ quấn quanh cổ tôi. Cô ta nhìn vào ống kính mà cười buồn. Phòng phát sóng trực tiếp nổ tung. (*Đánh canh đêm là văn hóa cổ đại, đề cập đến việc đánh chiêng làm bằng đồng để báo động và báo giờ vào ban đêm.)

Nữ Phụ Không Làm Nền Cho Ai Cả

Nữ Phụ Không Làm Nền Cho Ai Cả Khi đưa vé số cho Chu Văn Trung, trước mắt tôi đột nhiên hiện lên một vài hàng chữ giống như hiệu ứng bình luận trực tiếp. [Nữ phụ đem tấm vé trúng thưởng 10.000 tệ đưa cho nam phụ rồi, nữ chính của chúng ta cuối cùng cũng có tiền học đại học.] [Còn phải cảm ơn nữ phụ độc ác đã nhường lại suất vào đại học nữa, nữ chính của chúng ta sắp bay cao rồi.] Tôi khựng lại một bước, siết chặt tấm vé số trong tay rồi xoay người bỏ đi.  

Cô Ấy Không Còn Là Của Anh

Cô Ấy Không Còn Là Của Anh Tôi bẩm sinh có giác quan thứ sáu cực nhạy, đêm qua mơ thấy công ty sắp phá sản, chỉ có mua được một nghiên mực cổ trong buổi đấu giá mới có thể hóa giải tai ương. Tôi đã dặn dò chồng đừng động vào số tiền trong tài khoản, vậy mà lúc “châm đèn trời”, xác minh số dư thất bại. Nhìn thấy thông báo trừ 1,88 tệ trong dịch vụ tiết kiệm “Bút Bút Tán”, tôi chợt hiểu ra cuộc hôn nhân bảy năm giữa tôi và Hạ Dụ Thành, đến đây là kết thúc rồi. Rời khỏi sàn đấu giá, tôi lập tức đến bệnh viện làm thủ thuật bỏ thai, rồi tìm luật sư để chuẩn bị đơn ly hôn. Sau này, khi Hạ Dụ Thành nhìn thấy tờ thỏa thuận ly hôn, anh ta còn ngây ra, không hiểu chuyện gì. “Em à, em đang đùa sao? Thực tập sinh ở công ty tiện tay giúp anh mở dịch vụ ‘Bút Bút Tán’, không cẩn thận trừ mất 1,88 tệ. Chỉ vì thiếu đúng 1,88 tệ trong tài khoản 50 triệu, mà em đòi ly hôn anh ư?” “Đúng vậy, chỉ vì 1,88 tệ này.”

Đùi Gà Không Dành Cho Tôi

Đùi Gà Không Dành Cho Tôi Những năm 90, vật tư khan hiếm. Trong nhà hiếm lắm mới hầm được một con gà, vậy mà mẹ lại đem cái đùi gà cho con trai bác Vương hàng xóm. Lúc ăn cơm, ba hỏi đến, mẹ lại nói là tôi ăn. Tôi không nhận, mẹ lập tức chửi tôi là đồ nói dối. “Chính là mày ăn! Chính là mày ăn! Ăn rồi còn không nhận! Tao đánh ch .t cái đồ nói dối như mày…” Cuối cùng, mẹ thật sự lỡ tay đánh ch .t tôi. Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi quay về bàn cơm hôm đó. Mẹ cười gượng, nói: “Đùi gà là Phương Phương ăn đấy.” Lần này, tôi đứng bật dậy, lớn tiếng nói: “Cha! Đùi gà là con ăn! Con sẽ không nói là mẹ đưa cho bác Vương đâu!”

Chúng Ta Đều Không Còn Như Cũ

Chúng Ta Đều Không Còn Như Cũ Khi đang đi công tác ở nước ngoài, Chu Hoài gặp phải một vụ khủng bố. Tất cả mọi người đều gọi điện cho tôi. Mẹ chồng nói bà và ba chồng đang ở đại sứ quán, sốt ruột chờ tôi đến để bàn chuyện với bên đó. Thậm chí ba ruột tôi – người suốt mười năm chưa từng gọi một cuộc điện thoại – cũng gọi đến. Ông nói ông có quan hệ với người trong đại sứ quán, có thể nghĩ cách giúp Chu Hoài được đưa về nước. Cả bạn thân, anh em bạn bè của Chu Hoài, đồng nghiệp, hàng xóm… từng người một đều gọi cho tôi hỏi tình hình. Chỉ có tôi – đang ở cữ – là bình tĩnh lần lượt cúp máy từng cuộc một.