Báo Thù
Chân Ái Phu quân có một tiểu thiếp mà hắn cực kỳ ghét bỏ. Hắn kính trọng ta là chính thê, nhưng lại vô cùng cưng chiều mỹ nhân mới nạp. Chỉ riêng với nàng ta, hắn lạnh nhạt bạc đãi, động một tí là đánh mắng, cấm túc. Ta thương cảm cho cô nhi tội nghiệp trong nhà này nên luôn che chở, chăm sóc nàng ta. Nhưng không ngờ, sau khi ta khó sinh mà chết, phu quân lập tức đưa nàng ta lên làm đại nương tử, đem toàn bộ của hồi môn của ta ban tặng cho nàng ta. Lúc này ta mới biết, hóa ra Viên Thiếu Hiên lạnh nhạt, bạc đãi nàng ta, không phải vì không yêu nàng ta. Mà chính vì quá yêu nên mới dùng thuật che mắt để bảo vệ nàng ta. Ta tức điên sống lại. Lần này ta muốn xem, không có ta ra tay giúp đỡ, cái gọi là “chân ái” chịu nhiều khổ sở, rốt cuộc có thể chịu đựng được bao nhiêu thử thách.
Bụi Và Mây Mẹ kế là bạn thân nhất của mẹ tôi, bà ta luôn chiều chuộng tôi, chiều chuộng đến mức bố tôi vô cùng thất vọng về tôi và chuyển sang bồi dưỡng con gái riêng của bà ta. Sau khi bố tôi qua đời, mẹ kế tôi đã biển thủ tài sản thừa kế và đuổi tôi ra ngoài khỏi nhà. Tôi nằm chet trên đường vào một đêm tuyết rơi. Khi mở mắt ra, tôi đã trở lại ngày chuẩn bị vào năm hai cao trung, mẹ kế đang lén lút nhét tiền nói: “Về phần bố con, con không phải lo, dì ủng hộ con học nhạc. Theo đuổi ước mơ của mình.”
Lừa Hôn Tôi đã bị một người đồng tính lừa kết hôn. Bây giờ đứa trẻ đã sinh ra, anh ta cũng không giả vờ nữa. “Tôi khuyên cô ký vào đơn ly hôn ngay bây giờ, không thì lần sau không chỉ là đánh đến mức phải mang túi tiểu đâu, tôi sẽ đánh cho ruột cô lòi ra ngoài luôn!” Cố Huy một phát giật túi tiểu trên người tôi. Anh ta hắt nước tiểu lên mặt tôi, lộ vẻ ghê tởm: “Cô đã mất việc, lại có bệnh tâm thần, còn muốn tranh con với tôi? Nằm mơ!” Vì cuộc hôn nhân này, tôi đã mất công việc, sức khỏe, phẩm giá, cũng như cả đứa con của mình. Từ tầng 28 nhảy xuống. Khi mở mắt ra, tôi đã quay trở lại thời điểm Cố Huy cầu hôn tôi… Giữa tiếng hò reo của mọi người, tôi đã quả quyết nhận lời cầu hôn. Tái sinh không phải là bắt đầu lại từ đầu, nó chỉ là nhét một linh hồn đầy thương tích vào một lớp vỏ trẻ trung. Cố Huy, kết hôn ư? Lần này, chính anh bị một người bệnh tâm thần lừa kết hôn đấy!
Vân Lãm Tôi được gia đình đón từ vùng quê Giang Nam trở về, cô em kế chê bai bộ sườn xám tôi đang mặc, mỉa mai rằng tôi có phải vẫn bó chân, sống trong thời nhà Thanh không. Tôi chỉ cười mà không nói, lặng lẽ pha trà, dịu dàng đưa chén trà đã pha sẵn thuốc xổ cho cô ta.
Ba Kiếp Yêu Hận Tỳ nữ Xuân Triều là nữ chính được trời chọn, dung mạo tài tình đều xuất sắc. Kinh đô trên dưới đều nói nàng ta giống chủ tử mình hạc xương mai, ta giống tỳ nữ cả người toàn mỡ. Suốt cả hai kiếp, nàng ta trộm mặc y phục của ta, lén lút sau lưng ta tư thông với thái tử. Ta ghen tị nàng ta, hết lần hết lượt hãm hại nàng ta. Cuối cùng gia tộc diệt vong, ta cũng chết thảm. Giờ đã là kiếp thứ ba, ta sống lại lúc buổi tiệc đính hôn bắt đầu. Ta kiên định nói: “Ta không gả cho thái tử, ta muốn gả cho Bùi Huyền Tứ.” Ta muốn gả cho thiếu niên phú hộ ăn chơi trác táng nhất thiên hạ. Ta muốn xem, hắn có thể trị được nữ chính hay không.
Tôi Không Điên, Ai Điên Bạn trai đến đón tôi tan làm, trên ghế phụ lái ngồi một cô gái. Cô ấy liếc tôi một cái, trợn mắt: “Tôi hơi say xe, ngồi ghế trước chắc chị không phiền chứ?” Tôi tát bạn trai một cái: “Say xe cũng dám ngồi, lỡ chết trên xe thì sao?”
Hàng Xóm Tâm Thần Livestream Đập Cửa Người phụ nữ t/â m th.ầ./n dưới lầu đã đập cửa nhà tôi suốt 2 năm trời. Dựa vào cái giấy chứng nhận “miễn tử”, con trai bà ta cũng ngày càng buông thả, chẳng buồn ngăn cản. Sau khi thay cánh cửa thứ 8 bị đ/ậ/p nát, tôi bức xúc cắt đoạn camera đăng lên mạng than thở. 【Gắn chuông báo động ngoài cửa, ai mà đập cửa là nó hú “u oà u oà”, để xem ai ngủ được!】 【Phản ứng đầu tiên của tôi là: cửa có dẫn điện không nhỉ? Tôi đúng là đ/ộc ác quá đi~ (chó ngáo)】 【Mua máy rung, livestream camera, ai donate là máy rung 10 giây. Mở luôn kèo đoán “bà đi/ên có lên không”. Không đầy nửa năm đủ tiền mua nhà khác.】 Tôi bật dậy khỏi giường, tay ôm mũi bị đ/ập trúng bởi cái điện thoại rơi trúng mặt. Phát ra tiếng cười khanh khách lần đầu tiên trong 2 năm qua…
Trọng Sinh Thành Toàn Cho Phu Quân Kiếp trước, ngôi chùa bị cháy. Ta ngăn cản Bùi Cảnh Du định xông vào cứu người. Bùi Cảnh Du bình an vô sự nhưng biểu cô nương Bùi gia là Hứa Miểu lại chôn thân trong biển lửa. Về sau, Bùi Cảnh Du vẫn đối xử với ta như trước, cùng ta vẽ lông mày, cùng trò chuyện, cầm sắt hòa minh. Cho đến khi ta sinh nở, hắn nhốt ta trong phòng, châm lửa đốt. Hắn nói: “Ngươi cũng nên nếm thử mùi vị bị lửa thiêu đốt.” Ta sống sờ sờ bị thiêu chết. Sau khi chết, ta mới biết được. Hứa Miểu kia căn bản không phải biểu cô nương Bùi gia, mà là tình nhân của Bùi Cảnh Du nuôi bên mình. Sống lại một lần nữa, ta nhìn ngọn lửa hừng hực trước mắt, nước mắt lưng tròng buông tay hắn. “Bùi lang, Miểu Miểu… Miểu Miểu còn ở bên trong!”
Trọng Sinh Rồi, Tôi Chọn Tự Mạ Vàng Cho Bản Thân Thái tử gia giới Bắc Kinh đến khu ổ chuột tìm ân nhân cứu mạng. Em gái nhốt tôi trong phòng, mặc váy trắng của tôi, với gương mặt giống tôi đến bảy phần, lao vào lòng thái tử gia. “Tiểu Diễn, cuối cùng anh cũng tới tìm em rồi.” Sau đó, Phó Tư Diễn bất chấp sự phản đối từ gia đình, kiên quyết cưới em gái tôi từ khu ổ chuột, được người đời ca tụng là “chiến thần tình yêu thuần khiết”. Ngày thành hôn, em gái khiêu khích nhìn tôi, mấp máy môi: “Kiếp này, người gả vào hào môn là tôi.” Tôi nội tâm bình thản, không chút gợn sóng. Sống lại một đời, so với tình yêu thuần khiết, tôi càng thích vàng ròng.
Anh Ruột Bị Bắt Cóc, Tôi Tìm Kẻ Thế Thân Khi anh trai tôi bị bọn buôn người để mắt tới, bầu trời bất ngờ xuất hiện dòng chữ bay: “Tới rồi, tới rồi, nam chính trọng sinh rồi! Nhưng anh ta chẳng hề lo lắng, vì anh ta biết nữ phụ em gái sẽ lao ra cứu anh, rồi thay anh ta bị bắt cóc!” “Nam chính sống lại chỉ có một chấp niệm đó là chờ nữ phụ biến mất, để có thể lập tức đến cô nhi viện đón nữ chính về nhà, cho cô ấy thay thế thân phận của nữ phụ! Motip nuôi từ bé, giả văn học cẩu huyết quá sức hấp dẫn!” “Kiếp trước nữ chính phải ba năm sau mới được nhận nuôi. Khi ấy tài sản của nữ phụ chưa kịp sang tên xong thì cô ta đã bị tìm thấy! Vì thế mà nữ chính chịu đủ ấm ức.” “May mà nam chính yêu vợ tha thiết. Để xả giận cho nữ chính, anh ta đem c/ái l/ần đ/ầu của nữ phụ ra đấu giá. Cuối cùng, đúng ngày nữ phụ t/ự s/át, anh ta mang cả gia sản mấy trăm triệu của cô ta làm sính lễ cầu hôn nữ chính. Ngọt đến sâu răng luôn!” “Nhưng lần này, trọng sinh rồi, nam chính nhất định sẽ không cho nữ phụ có cơ hội quay về nữa.” Thật vậy sao? Tôi lặng lẽ lùi lại hai bước, giả vờ như không thấy ánh mắt cầu cứu của anh trai mình. Anh ta biến mất rồi. Còn tôi, cuối cùng cũng nở nụ cười. “Anh à, kiếp này em không chỉ không giúp anh tránh tai ương… mà còn muốn tìm người thay thế cho anh nữa kìa.”
Thành Toàn Cho Phượng Hoàng Nam Trước khi trút hơi thở cuối cùng, chồng tôi đứng bên giường bệnh, thẳng thừng thú nhận anh và mối tình đầu – Bạch Nguyệt Quang của anh có một đứa con riêng bên ngoài. “Nếu không phải vì em, Phương Tĩnh Nghi cũng sẽ không què mất một chân. Chúng ta nợ cô ấy một đứa con. Nhưng em yên tâm, ngoài đứa con đó ra, anh chưa từng vượt qua giới hạn nào cả.” Ngay cả con trai tôi cũng lên tiếng: “Mẹ, vì mẹ mà dì Phương và ba đã bỏ lỡ cả đời. Chuyện nhỏ này, mẹ cũng không thể tha thứ cho ba sao?” Bọn họ đứng trước giường bệnh của tôi, ánh mắt như đang nhìn một kẻ ngoài cuộc. Tức đến mức tôi lên cơn đau tim, cấp cứu không kịp. Lúc mở mắt ra, tôi không ngờ mình đã quay về ba mươi năm trước. Người đàn ông trẻ tuổi tên Trương Vệ Đông nhìn tôi chăm chú: “Hứa Lệ Nhiên, tuy em không xinh đẹp, cũng chẳng có học thức, nhưng anh vẫn muốn cưới em.” Lần này, tôi đẩy tay anh ta ra, thản nhiên nói: “Tôi không muốn.”
Vương Gia Điên Cuồng và Vương Phi Bất Cần Vị hôn phu của ta gặp chuyện mất trí nhớ. Tại yến tiệc trong cung, hắn chỉ liếc qua đã bị đích tỷ cuốn hút. Khi người bên ngoài hỏi đến ta, hắn chỉ nhíu mày, nhàn nhạt đáp: “Có đích tỷ cao quý như vậy, một thứ nữ tầm thường như nàng, làm sao có tư cách xứng với bổn vương?” Đích tỷ ngay lập tức đắc ý ra mặt. Còn ta, chỉ thở dài thay nàng. Bởi vì nàng chẳng hề biết, người nam nhân này, tận sâu trong cốt tủy, là một kẻ điên rồ đến mức nào.
Lời Thề Của Chưởng Môn Ly Ưu Năm bảy tuổi, phụ mẫu đã cứu một tên ăn mày, còn cho hắn đồ ăn và quần áo. Tên ăn mày kia lại nhớ thương tiền tài nhà ta, tàn nhẫn s át h ại hơn mười người Tống gia ta. Ta bởi vì ham chơi về trễ, mới tránh được một kiếp. Sau đó được sư phụ cứu, bái nhập tiên môn, từ đó nghiên cứu tiên thuật. Ngày học thành tài, ta cầm trường k iếm trong tay t àn s át cả nhà kẻ thù. Đại thù được báo, sư phụ tự mình chủ trì hôn sự của ta và đại sư huynh, cũng dự định vào ngày đó đem vị trí chưởng môn truyền cho hắn. Nhưng ngày thành thân, đại sư huynh lại tự tay bóp nát nguyên thần của ta. “Cho dù ngươi có thâm thù đại hận gì, cũng không thể liên luỵ đến con cái hắn. Ngươi rốt cục là có tâm địa á c đ ộc như thế nào, mới có thể đi s át h ại một nữ tử vô tội?” Sống lại một đời, con gái kẻ thù đang quỳ gối trước mặt ta đau khổ cầu xin. Ta vẫn không chút do dự lập tức giet nàng ta. Nhưng lúc này đây – – Mạng đại sư huynh, ta muốn! Vị trí chưởng môn, ta cũng muốn!
Em Không Còn Là Cái Bóng Của Anh Khi tờ quyết định sa thải được đưa vào tay tôi, có lẽ sợ tôi làm ầm lên, Ninh Dật Dương còn đặc biệt mở một cuộc họp toàn bộ phòng ban. Vừa bước vào cửa phòng họp, một xấp tài liệu đã bị ném mạnh vào mặt tôi. “Tống Mạn, đây là dự án cô phụ trách à? Lỗ mất hai triệu tệ! Cô biết điều đó có ý nghĩa gì không?” “Người ta là Nguyệt Nguyệt vất vả suốt bao lâu mang về cho công ty lợi nhuận hai chục triệu, còn cô, chỉ một sai sót đã làm mất đi mười phần trăm!” Ninh Dật Dương chỉ vào tôi, lớn tiếng mắng. Cả phòng họp xôn xao. Tôi quay đầu, chậm chạp nhìn thấy Lâm Nguyệt Nguyệt đang lúng túng tránh ánh mắt của tôi và tất cả đã rõ. Lại là như thế. Dự án Lâm Nguyệt Nguyệt làm hỏng, Ninh Dật Dương sợ cô ta bị truy trách nhiệm nên đổ hết lỗi lên đầu tôi. ….
Gai Tường Cản Lối Ngày thứ mười kể từ khi Ôn Hoài Tự cầu cưới ta, cuối cùng ta cũng gật đầu đồng ý. Hắn thâm tình tha thiết, hứa hẹn cùng ta một đời một kiếp một đôi. Thế nhưng, ngay trong đêm động phòng, hắn lại lên giường của thứ tỷ ta. Thứ tỷ dựa vào lòng Ôn Hoài Tự, khiêu khích mà nói: “Ta và Ôn lang đã sớm tư định chung thân, là ta bảo hắn cầu cưới ngươi, chỉ để ngươi nếm thử tư vị bị đùa bỡn!” Sau chuyện đó, phụ thân ta vậy mà lại gả thứ tỷ cho Ôn Hoài Tự làm bình thê. Thứ tỷ còn nhân lúc ta không đề phòng mà động tay động chân vào thức ăn, khiến ta khó sinh mà mất. Mẫu thân ta đau đớn đến cùng cực, vài ngày sau cũng đi theo ta. Mang theo mối hận ngút trời, ta trọng sinh về ngày đầu tiên khi Ôn Hoài Tự đến cầu thân.
Thương Hải Hoàng thái nữ ba tuổi đã ăn rắn, bảy tuổi giết người, hơn mười tuổi đã không thể kiềm chế được dục vọng khát máu của mình. Nàng là công chúa được cung nữ sinh ra, ai ở trong cung cũng có thể tùy tiện chà đạp nàng. Sau khi cung nữ chết, Hoàng đế tùy tiện đưa nàng đến cho phi tần không được sủng ái, chính là ta. Ta sợ công chúa giết mình nên đã chép kinh văn cho nàng, vì nàng mà chế tác túi thơm an thần, nói với nàng rằng thật ra có thể sống rất vui vẻ. Nhưng nàng lại càng được đà tiến tới, tính cách bình thản, không biết lớn nhỏ mà quấn lấy ta gọi tỷ tỷ. Cho đến đêm nàng được phong làm Hoàng thái nữ, Hoàng hậu ban thưởng cho ta một chén rượu độc. “Chỉ là một tiện thiếp mà thôi, sao có thể nhận công nuôi dưỡng Hoàng thái nữ được.” Nghe nói vào ngày ta chết, Hoàng thái nữ đã tháo túi thơm của mình xuống, mỉm cười tiến vào cung Phượng Nghi. Về sau máu trong cung nhuộm đỏ cả phố mọi người mới giật mình, sự tàn ác trong máu của Nữ đế mới đăng cơ kia chưa từng biến mất. Nhưng, đã không còn ai có thể áp chế nó được nữa rồi.
Thính Ngân Lũ lớn, nạn đói hoành hành, để lo lộ phí lên kinh ứng thí, cha ta đã gói ghém bán ta và mẹ ta cho một gã bán hàng rong làm người ở bếp. Mẹ ta không chịu nổi nhục nhã, quay người nhảy vào dòng nước lũ cuồn cuộn. Nhiều năm sau, cha ta cuối cùng cũng trèo lên được chức vị cao, có cơ hội vào cung yết kiến Thánh thượng. Ngẩng đầu lên, ông ta nhìn thấy ta – người đã sớm ngồi vững trên long ỷ. Quần thần trong triều đồng loạt giận dữ nhìn ông ta đang đờ đẫn: “Đã gặp Nữ đế, cớ sao không quỳ?”
Nhược Nghi Để với được thái tử, em gái giả vờ rơi xuống nước, lại rơi vào trong lòng gã công tử nổi tiếng ăn chơi bậc nhất kinh thành. Vì để không phải gả cho gã, ả tự nói dối người rơi xuống nước là tôi. Vài năm thành hôn, tôi tỉ mỉ trù tính mọi thứ, quản lý hậu trạch, trải lót tiền đồ cho gã công tử ăn chơi kia. Nhưng chỉ đổi lại mấy lời trách móc đầy hận thù của gã. “Nếu không phải vì cô, ta đã sớm song túc song phi* với Uyển Nhi rồi, Uyển Nhi sao còn phải chịu khổ ở Đông cung nữa chứ!” *Song túc song phi: Ý chỉ tình cảm yêu đương thắm thiết. (nữa thì các bà tự tra nha, ốm quá lười tra) Tôi cười khẩy phế gã. Không ngờ, khi lại mở mắt ra, tôi được tái sinh ở trong quá khứ. Lần này tôi chọn thái tử.
Ngọc Tranh Mẹ ta đã làm hạ nhân ở Cố phủ suốt mười năm. Phu nhân bảo bà hầu hạ rửa chân, bà cười nói đó là phúc phận của mình. Phụ thân yêu cầu bà dùng máu chế thuốc, bà ngoan ngoãn băng tay nấu thuốc. Cho đến khi phụ thân nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ta, hài lòng mà nói: “Ly Ngôn càng lớn càng xinh đẹp, ngày nào đó phải để Trấn Quốc công nhìn thử.” Trấn Quốc công là chỗ dựa của phụ thân, nổi tiếng dâm loạn, tàn bạo, và ưa thích các cô gái nhỏ. Đêm ấy, mẹ ta mặt không đổi sắc cắt ngọn bấc đèn, lạnh lùng nói: “Ly Ngôn, con có muốn đổi cha không?” Ta phấn khích cầm lấy cây kéo: “Đổi! Con đã chờ lâu lắm rồi!”
Sau Khi Giả Làm Con Nhà Giàu Người khác đi học thì giấu thân phận, giả nghèo giả khổ, còn tôi lại giả làm tiểu thư nhà giàu. Đến lần thứ n tôi tiện tay tặng túi Chanel, mời cả lớp ăn ở khách sạn năm sao, và ôm hôn hot boy trong khu vườn nhỏ. Cuối cùng, Tống Nhứ Nhứ đã dùng hệ thống hoán đổi với tôi. Buồn cười thật. Cô ta không biết rằng, tôi đã chờ ngày này từ rất lâu rồi!