Báo Thù

Song Sinh Báo Thù

Song Sinh Báo Thù Hoàng đế gặp ác mộng. Sau khi hắn thức dậy đã hạ lệnh giết chết tất cả các bé gái sinh vào ngày Tết Nguyên Tiêu năm Thìn. Cha nương vì bảo vệ tỷ tỷ mà bị loạn côn đánh chết, phơi thây nơi hoang dã. Hoàng đế cho rằng mầm tai họa đã được diệt trừ sạch sẽ. Nhưng hắn không biết ta và tỷ tỷ là tỷ muội sinh đôi.

Ai Là Bé Ngoan Nào?

Ai Là Bé Ngoan Nào? Vị hôn phu của tôi và anh trai ruột đã ghét tôi suốt mười năm. Bọn họ tin chắc rằng tôi bắt nạt “bé ngoan” mà họ thầm thích. Và ngay tại tiệc đính hôn của tôi, họ vạch trần “tội ác” của tôi trước bao người. “Cô ta chính là thứ cặn bã chuyên bắt nạt bạn học!” Trong video phát trực tiếp toàn mạng, “bé ngoan” rưng rưng nước mắt mỉm cười: “Tôi không trách cô ấy nữa.” “Quay đầu lại, thuyền nhẹ đã vượt muôn trùng núi.” Cô ta nổi như cồn chỉ sau một đêm. Còn tôi bị chửi rủa khắp nơi, bị fan cuồng hắt axit, trong tuyệt vọng kéo cô ta cùng chết. Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về năm lớp 12. “Bé ngoan” vừa dội nước lên đầu mình, vừa cười hỏi tôi: “Nghĩ xong nên xin lỗi tao kiểu gì chưa?” Tôi phát điên ngay tại chỗ. Tóm tóc nó lôi vào nhà vệ sinh, ấn đầu xuống bồn cầu: “Để tao dạy mày, bắt nạt thật sự là như nào.” “Mồm bẩn vậy, nhớ rửa sạch trước khi đi mách lẻo.”

Kẻ Điên Dịu Dàng

Kẻ Điên Dịu Dàng Trở lại năm 1983, tôi gắng gượng mở mắt, liếc nhìn đứa con gái vừa mới chào đời, rồi tự véo mình một cái để không ngất đi.

Không Còn Là Cái Bóng

Không Còn Là Cái Bóng Ngày kỷ niệm kết hôn. Tạp chí quốc tế hàng đầu vừa đăng tải bài báo trang bìa mới nhất. Bài luận văn đủ sức làm chấn động cả giới học thuật, nhưng ở phần tác giả lại là một cái tên xa lạ với tôi – Lâm Sở Sở. Mà cô ta chính là học trò đắc ý nhất của chồng tôi – Cố Tri Ngôn. Tôi nhìn tin nhắn mà Cố Tri Ngôn gửi đến cách đây mười phút: 【Vãn Khanh, tối nay nhóm nghiên cứu có buổi hội thảo quan trọng, kỷ niệm ngày cưới chúng ta để hôm khác bù nhé.】 Tôi mở tập tin PDF của bài luận văn ấy, chụp lại toàn bộ bản thảo gốc để lưu trữ. Rồi bấm gọi cho luật sư sở hữu trí tuệ.

Anh Là Quá Khứ

Anh Là Quá Khứ Tôi nhìn chằm chằm vào lịch sử chuyển khoản trên màn hình điện thoại, thấy Giang Vân Thâm đã chuyển cho Bạch Hiểu Lộ năm trăm nghìn tệ. Ghi chú: “Bảo bối, đây là tiền đặt cọc mua nhà mới của chúng ta.” Nhà mới? Chúng tôi đã kết hôn ba năm, vẫn sống trong căn nhà bố mẹ tôi tặng làm của hồi môn. Bao giờ anh ta tính mua nhà mới? Điều khiến tôi lạnh lòng hơn cả là thời gian chuyển khoản mười một giờ tối hôm qua. Lúc đó anh ta vẫn còn nằm bên tôi, vừa chúc ngủ ngon, vừa hôn trán tôi. Tay tôi run rẩy, tiếp tục kéo xuống xem lịch sử chuyển tiền: năm vạn, mười vạn, hai mươi vạn… Tất cả đều gửi cho Bạch Hiểu Lộ. Ba năm qua, tổng cộng hơn hai triệu tệ. Số tiền đó… đều là tiền sinh hoạt phí tôi đưa anh ta.

Xương Hồng 2: Hạ Trùng

Xương Hồng 2: Hạ Trùng Mùa hè, côn trùng rộn rã. Hơn chục tên lang thang, ngay trước mặt cha tôi, đã làm nhục mẹ tôi. Mẹ tôi vì quá nhục nhã mà treo cổ tự tử, nhưng thứ treo trên xà nhà rõ ràng lại là một con rắn lớn. Dân làng vì tham sống sợ chết, trước mặt lũ lang thang lại nói: “Rắn vốn dâm tà, ả chết là đáng, không trách các ngươi, không trách các ngươi.” Đêm hôm đó, làng tôi rơi một trận tuyết hồng. Tất cả phụ nữ trong làng đều bị mãng xà làm nhục mà chết. Còn bên ngoài làng, đột nhiên mọc lên một tòa Vạn Xuân Lâu!

Giải Mộng Nấm Đầu Người

Giải Mộng Nấm Đầu Người Tôi mở một phòng livestream giải mộng. Không chỉ tiên đoán cát hung cho người sống, mà còn giải mã được cả lời của người chết trong mơ. Một người đàn ông hỏi rằng, sau khi người thân qua đời, hắn thường mơ thấy trên quan tài mọc ra những bông hoa đỏ như máu. Hắn muốn biết giấc mơ ấy có ý nghĩa gì. Cư dân mạng trong phòng livestream đồng loạt nói rằng hắn quá nhớ thương người thân và khuyên hắn nén đau thương. Nhưng chỉ mình tôi biết, đó không phải hoa, mà là “nấm đầu người”, một loại nấm biến hóa từ oán khí của người bị hại. Và kẻ mơ thấy nó, chính là hung thủ.

Sinh Viên Nghèo, Nghèo Tính Người

Sinh Viên Nghèo, Nghèo Tính Người Ngày 4/4, nhỏ bạn cùng phòng – một sinh viên nghèo – đặt mua cùng một loại tinh chất dưỡng da ở hai cửa hàng khác nhau. Một chai giá 999 tệ, một chai chỉ 99 tệ. Nhận được hàng, nó lập tức nhấn hoàn tiền và gửi trả chai 99 tệ về cho cửa hàng bán chai 999. Tôi không thể tin nổi: “Mua hàng thật rồi trả hàng giả, làm vậy không thấy sai à?” Nó lại tỉnh bơ, không chút áy náy: “Tôi là sinh viên nghèo mà, không giống mấy người nhà giàu như cậu, từng đồng từng cắc đều phải tính toán.” Sau này, nó dùng chiêu đó đi lừa cả trăm cửa hàng online. Thậm chí có một chủ shop đang mang thai bốn tháng, vì bị nó chơi chiêu mà phá sản, rồi mất luôn đứa bé. Khi người chủ đó cầm dao xông vào trường học định trả thù, nó lại lật mặt đổ hết tội lên tôi: “Chị ơi, chị nhầm người rồi, em là sinh viên nghèo sao mua nổi mỹ phẩm mắc tiền thế được chứ?” “Chắc là nhỏ bạn cùng phòng của em đó. Nó giàu, hay mua đồ online rồi lấy thông tin em điền vào, chắc sợ lỡ có trục trặc gì thì bị liên lụy…” Tôi bị người phụ nữ ấy đâm đến ba mươi mốt nhát, máu me be bét. Lần nữa mở mắt ra, trước mặt là con nhỏ bạn cùng phòng vừa mới bắt đầu con đường săn khuyến mãi. Tôi khẽ cong môi cười lạnh. Thân phận “sinh viên nghèo” dùng sướng thế cơ à? Vậy thì để tôi lột cái mác đó xuống trước, rồi xé luôn cái mặt nạ kia của mày!

Thanh Mai Trúc Mã

Thanh Mai Trúc Mã Lúc tôi tỉnh lại, câu chuyện đã gần đi đến hồi kết. Nữ chính được tất cả mọi người yêu thương, bao gồm cả ba tôi, anh tôi và vị hôn phu của tôi. Còn tôi thì đang thoi thóp nằm trên giường bệnh trong bệnh viện. Ngay trước khi rơi vào trạng thái hôn mê, cái kết mà nguyên tác đã định sẵn cho tôi thì trước giường bệnh bỗng xuất hiện một người. Cậu thiếu niên ấy toát lên vẻ rạng rỡ đầy sức sống, ánh mắt ngông nghênh và kiêu ngạo. Cậu ta đứng đó, nhìn tôi từ trên cao xuống, với vẻ mặt vừa bất cần vừa trêu chọc: “Cậu quên tớ rồi à?” Cậu ta nói: “Thanh mai trúc mã sẽ không bao giờ phản bội. Lý Tô Diệp, tớ đến rồi, tớ sẽ đưa cậu trở lại, giành lại tất cả.”

Đoạn Tình Báo Phục

Đoạn Tình Báo Phục Mạnh Thanh Chu ném ta vào ổ cướp, dùng ta để đổi lấy sự bình an cho Chu Nhược. Ta nắm chặt lấy tay áo, cầu xin hắn đừng bỏ rơi ta. Hắn bẻ từng ngón tay ta ra, thản nhiên nói. “Loan Loan, nàng hãy cố gắng sống sót, những thứ khác không quan trọng.” Thật hay cho câu những thứ khác không quan trọng. Chu Nhược là viên ngọc không tì vết, thanh danh không thể bị vấy bẩn. Còn ta chỉ là một con hát hạ lưu, sinh ra đã hèn kém, đáng bị chà đạp, không có gì quan trọng. 

Kế Hoạch Trả Thù

Kế Hoạch Trả Thù Sau khi lén trộm hộ khẩu, bảo mẫu cùng bố tôi đã lén lút đi đăng ký kết hôn. Bà ta tự cho mình là nữ chủ nhân, mặt dày đòi tôi phải đưa năm mươi vạn tiền sính lễ với ba mươi vạn tiền dưỡng lão mỗi tháng. Tôi nhìn bố đang ngồi trên xe lăn, liên tục nói rằng mình đã gặp được tình yêu đích thực. Tôi cười lạnh: “Bà ta không đáng giá đến thế!”

Bạn Thân – Thân Ai Nấy Lo

Bạn Thân – Thân Ai Nấy Lo Bạn thân tôi nói cô ta đã trùng sinh, lén đưa cho tôi đáp án kỳ thi đại học. Cô ta dặn đi dặn lại: “Cậu học thuộc hết rồi chép vào bài thi, lúc đó Thanh Bắc muốn chọn trường nào cũng được.” Để khiến tôi tin, cô ta vốn học lực trung bình bất ngờ từ top 30 lớp vươn lên vị trí nhất trường. Tôi nhận đáp án, nhưng âm thầm báo cáo việc cô ta gian lận lên Sở Giáo dục. Cô ta không biết, tôi cũng là người trùng sinh. Kiếp trước, chính cô ta đã lừa tôi như vậy.  

Công Chúa Thật, Công Chúa Giả

Công Chúa Thật, Công Chúa Giả Khi công chúa lưu lạc chốn dân gian từng làm tì nữ trong nhà ta. Cha mẹ ta đối xử với nàng rất tử tế nhưng sau khi nàng hồi cung, để xóa bỏ nỗi nhục từng làm nô tì mà cướp hết gia sản nhà ta, giết cha mẹ, bắt ca ca làm thái giám, còn ta thì bị bắt làm tì nữ rửa chân. Sau khi chết thảm, ta đã được tái sinh vào ngày nàng nhận tổ quy tông. Trước mặt nàng, ta ôm chặt lấy chân hoàng đế: “Cha! Cuối cùng con cũng tìm được người rồi!”

Chân Ái

Chân Ái  Phu quân có một tiểu thiếp mà hắn cực kỳ ghét bỏ. Hắn kính trọng ta là chính thê, nhưng lại vô cùng cưng chiều mỹ nhân mới nạp. Chỉ riêng với nàng ta, hắn lạnh nhạt bạc đãi, động một tí là đánh mắng, cấm túc. Ta thương cảm cho cô nhi tội nghiệp trong nhà này nên luôn che chở, chăm sóc nàng ta. Nhưng không ngờ, sau khi ta khó sinh mà chết, phu quân lập tức đưa nàng ta lên làm đại nương tử, đem toàn bộ của hồi môn của ta ban tặng cho nàng ta. Lúc này ta mới biết, hóa ra Viên Thiếu Hiên lạnh nhạt, bạc đãi nàng ta, không phải vì không yêu nàng ta. Mà chính vì quá yêu nên mới dùng thuật che mắt để bảo vệ nàng ta. Ta tức điên sống lại. Lần này ta muốn xem, không có ta ra tay giúp đỡ, cái gọi là “chân ái” chịu nhiều khổ sở, rốt cuộc có thể chịu đựng được bao nhiêu thử thách.

Ly Nô

Ly Nô  Ta và tỷ tỷ là hai con mèo yêu. Sau khi lạc vào hoàng cung, tỷ ấy trở thành Quý phi được Hoàng đế sủng ái hết mực. Còn ta thì bị vị Đại tướng quân oai phong ôm vào lòng, mang ra khỏi cung. Được nâng niu như bảo bối, chiều chuộng hết mực suốt ba năm. Tướng quân từ biên cương trở về mang theo một nữ tử, Hoàng đế cũng lần đầu tiên nổi giận với tỷ tỷ. Nửa đêm, tỷ tỷ nhảy lên mái nhà của ta: “Miên Miên, ta đã hút đủ long khí rồi, chạy không?” Ta nhanh chóng gói ghém vàng bạc châu báu, vác lên lưng, gật đầu: “Tỷ đi, ta sẽ đi!” Trong chốc lát, Quý phi qua đời, phủ tướng quân có tang. Nghe nói Hoàng đế vô cùng tức giận, thây chất thành núi. Đại tướng quân vì tìm kiếm ái thê, cầm trọng binh vây đánh hoàng thành. Thiên hạ sắp loạn! …

Khuynh Vân Yểu

Khuynh Vân Yểu Năm bị xét nhà, mẫu thân vội vã nhét ta vào nhà họ Tống làm biểu tiểu thư. Lão thái thái hứa với ta, đợi ta cập kê sẽ giúp ta tìm một nhà tử tế để gả đi. Ta vốn tưởng gặp được nhà tử tế, có thể an ổn từ đây. Nhưng không ngờ có một ngày yến tiệc say rượu, biểu ca bò lên giường ta. Bị bắt gian tại giường, biểu tẩu vốn hiền thục đập vỡ chén trà, lão thái thái từ bi nhân hậu cũng thở dài than gia môn bất hạnh. Chỉ có biểu ca ngày thường phong quang trăng sáng, không vội không vàng vén áo ngủ, vẻ mặt thỏa mãn. Ngày hôm sau, một chiếc kiệu nhỏ từ cửa hông khiêng vào. Biểu tẩu biến thành chủ mẫu, biểu ca biến thành phu quân. Còn ta, trở thành tiểu thiếp bị mọi người khinh bỉ.

Hoán Đổi Linh Hồn

Hoán Đổi Linh Hồn Là hoa khôi của trường, tôi lại hoán đổi linh hồn với cô gái vừa béo vừa nghèo nhất trường. Chúng tôi trao đổi bí mật, chia sẻ cuộc sống, cố gắng tìm cách quay về đúng vị trí ban đầu. Cho đến một ngày, cô ấy biến mất. Thầy cô bảo cả nhà cô đã chuyển ra nước ngoài. Mười năm sau, tôi lại gặp cô ấy. Cô ấy đứng cạnh người bạn thanh mai trúc mã của tôi, trở thành vợ tổng giám đốc của bọn tôi.

Không Gả Cho Tỷ Phu

Không Gả Cho Tỷ Phu Ta trọng sinh lại năm mười lăm tuổi. Đại tỷ tỷ, người đã gả vào Hầu phủ, sắp sửa qua đời. Trước khi lâm chung, tỷ tỷ cầu xin Hầu gia cưới ta làm kế thất, để ta làm kế mẫu cho hài tử của tỷ tỷ. Nhưng chỉ ba tháng sau khi tỷ tỷ mất, Hầu gia lại cầu hôn đích muội của ta. Ngày xuất giá, đích muội nhìn ta, đầy vẻ khinh miệt và kiêu ngạo. Ta biết, đích muội cũng đã trọng sinh. Kiếp trước, đích muội gả cho một vị tú tài nghèo, luôn ghen tị với ta vì ta được làm chính thê của Hầu phủ, hưởng hết vinh hoa phú quý. Nhưng nàng lại không hề biết, Hầu phủ là một hang ổ lang sói, người nào cũng là những kẻ biến thái tàn nhẫn. Còn vị tú tài nghèo mà đích muội gả cho kiếp trước, cuối cùng lại trở thành Thủ Phụ…  

Đến Lúc Thay Hoàng Đế Rồi

Đến Lúc Thay Hoàng Đế Rồi Hoàng hậu thích chỉ hôn. Trong tiệc cung yến, Hoàng hậu tùy tiện chỉ tay, chỉ vào đích tỷ đã có hôn ước, cho ấu tử của thừa ân hầu là Trần Thiên Hữu. Chưa đầy hai năm, đích tỷ bị bạo hành gia đình đến mức sảy thai, khóc lóc vào cung cầu Hoàng hậu chủ trì công đạo, nhưng lại bị nàng ta trách cứ. “Hồ ngôn loạn ngữ, hôn sự do bản cung chỉ định từ trước đến nay đều là phu thê ân ái, cầm sắt hòa minh, ngươi đây là đang nghi ngờ bản cung sao?” Trần Thiên Hữu càng ngày càng quá đáng, yêu cầu thê thiếp hầu chung một chồng, đích tỷ không chịu nổi nhục, tự vẫn mà chết. Hoàng hậu biết chuyện thì giả mù mưa sa lau vài giọt nước mắt: “Cũng là người không có phúc khí, đáng thương cho tấm lòng tốt của bản cung.” Ngón tay khẽ động, lại chỉ sang ta. Ta cười đáp ứng, có lẽ nàng ta không biết, ta vừa mới cẩu thả cùng với phu quân Hoàng Thượng của nàng ta ở trong chùa. Lúc này trong bụng, còn mang thai long chủng.

Giành Giật Sinh Cơ

Giành Giật Sinh Cơ Ta đã mất đi sự trong sạch. Là do thứ muội hại. Mẹ ta biết rõ, nhưng vẫn quyết định để nàng thay ta gả cho Thái tử. Ngày trước khi nàng xuất giá, ta thức tỉnh. Lúc này ta mới hiểu được hóa ra mình chỉ là một nữ phụ pháo hôi. Sau khi thứ muội trở thành Thái tử phi, người chết đầu tiên chính là ta. Ta: Cứ mặc kệ đi, dù sao cũng đều phải chết, tất cả đều cùng hủy diệt đi. Kể cả ta. Tất cả đều phải chết.