Báo Thù

Bạn Thân Trọn Đời

Bạn Thân Trọn Đời Bạn học tung tin đồn nhảm nói tôi được tuyển thẳng vào Thanh Hoa vì đã ngủ với hiệu trưởng. Ngay lúc đó, trước mặt tôi xuất hiện rất nhiều dòng bình luận: [Các cô gái giúp nhau nào, cứu tinh sẽ đến trong 5 giây nữa.] [Chị Ninh đã ghi âm lại rồi, chờ đợi cú phản đòn mạnh nhất!] [Chị đại Ninh Khê, mạch tình bạn này ngọt quá, cứu tôi với.] Tôi tự hỏi, chị Ninh là ai? Học sinh nghèo Ninh Khê bất ngờ giật lấy điện thoại của tôi và báo cảnh sát: “Chú cảnh sát, Tống Lam Lan bị hiệu trưởng chuốc thuốc và ngủ với cô ấy. Dù cô ấy không nhớ gì, nhưng ở đây có nhân chứng!” Cô ấy nháy mắt ra hiệu cho tôi, và tôi lập tức khóc lóc cầu xin những người tung tin: “Khi hiệu trưởng bị cảnh sát gọi đến, các cậu nhất định phải làm chứng trước mặt hiệu trưởng để minh oan cho tôi.” Bọn họ sợ đến đờ người, hận không thể quỳ xuống xin lỗi tôi. “Không không, chúng tôi không thấy gì cả, chúng tôi không phải nhân chứng.” Nhưng khi cảnh sát đến, học sinh nghèo lấy ra đoạn ghi âm bọn họ tung tin tôi ngủ với hiệu trưởng và khăng khăng: “Bọn họ chắc chắn đã nhìn thấy, chỉ là sợ hiệu trưởng trả thù nên không dám làm nhân chứng trước mặt hiệu trưởng.” Hiệu trưởng tức điên, yêu cầu cảnh sát điều tra rõ ràng để trả lại danh dự cho ông ấy. Cuối cùng, nguồn gốc tin đồn được phát hiện chính là học bá Từ Trường Thịnh – người có thành tích chỉ xếp sau tôi. Hiệu trưởng quyết định đuổi học cậu ta. Còn tôi và học sinh nghèo Ninh Khê trở thành bạn thân trọn đời.

Đóng Cọc Sống

Đóng Cọc Sống Vào những năm 2000, chú của tôi tiếp quản một công trình dang dở, xảy ra vài chuyện rắc rối, gây ra khá nhiều ồn ào, thậm chí còn lên cả tin tức. Lúc đầu có người đồn rằng mấy công nhân đã chết trước đây quay trở lại và vẫn tiếp tục làm việc. Còn có người nói mỗi đêm khuya, khi không gian yên tĩnh, có thể nghe thấy tiếng người đóng cọc trên công trường. Chuyện này càng ngày càng ly kỳ, thậm chí có người bảo rằng nhìn thấy mấy công nhân đã chết, mặt đầy máu, nằm bò trên cửa sổ gõ kính, hỏi vì sao họ không đi làm.

Phấn Son Nhạt Nhoà

Phấn Son Nhạt Nhoà Mẫu thân ta từng là hoa khôi nức tiếng một thời, dùng tiền tích góp cả nửa đời cho phụ thân ta mở đường tiến thân. Phụ thân ta đỗ đạt, quay lại liền đem mẫu thân ta tặng cho nhạc phụ là Hộ bộ thị lang… Làm nha hoàn rửa chân. Còn ta thì quỳ rạp trên đất, bị người ta cưỡi như ngựa… Sau đó, ta bị người ta thay phiên nhau lăng nhục, còn mẫu thân ta đang sống sờ sờ bị đánh đến chết thảm! Sau khi được tái sinh, mẫu thân ta lột xác, trở thành bạch nguyệt quang của hoàng đế, đứng trên đỉnh cao quyền lực. Lũ cặn bã, chịu chết đi!

Thợ Khâu Xác

Thợ Khâu Xác Tôi là thợ khâu xác. Làm nghề của chúng tôi có một quy tắc: Nếu có chó hoang tru lên trong khi đang khâu xác, phải lập tức dừng tay. Nhưng lần này… Chủ thuê trả rất nhiều tiền…

Mộc Vân

Mộc Vân Ca ca là thị vệ của tiểu thư, tự nhận tình cảm với tiểu thư vượt qua tình cảm nam nữ. Vì sợ tiểu thư vào cung cô đơn, ca ca bán nhà tổ lấy tiền mặt, hủy hôn sự của ta, đưa ta vào trong cung làm cung nữ. Tiểu thư bị người ta hãm hại, ca ca bảo ta chịu bị đ//ánh g//ãy chân, để chứng minh tiểu thư trong sạch. Phản quân làm loạn, ca ca bảo ta thay quần áo của tiểu thư, thay tiểu thư chịu nhục. Ta chet ở đầu đường, lúc mở mắt ra, ta đã quay về ngày ca ca bắt ta vào cung.

Mở Khóa

Mở Khóa Tôi là một thợ mở khóa, và tôi thường lén lút làm hỏng khóa cửa nhà của người dân. Sau đó, tôi sẽ dán những tấm card ghi “mở khóa, thay khóa” lên tường. Khi người ta không mở được cửa, họ sẽ gọi điện nhờ tôi giúp đỡ. Bằng cách này, tôi đã tự tạo ra một nguồn khách hàng dồi dào. Cho đến đêm nay, tôi nhận được cuộc gọi từ một người đã chết.

Đoán Đố Đèn

Đoán Đố Đèn Một nữ sinh viên đại học nhận được một tin nhắn kỳ lạ lúc nửa đêm: “Đoán đố đèn, đoán đúng sẽ nhận tiền thưởng, đoán sai sẽ chết.”

Gọi Hồn

Gọi Hồn Gọi hồn là một loại tà thuật, chỉ cần biết được ngày sinh tháng đẻ hoặc lấy được tóc của một người, liền có thể cướp đi ba hồn sáu phách của họ, khiến họ sống không bằng chết. Hôm đó, trong khu dân cư của chúng tôi, nhiều cư dân đã bị người ta gọi hồn…

Chước Chước

Chước Chước Tỷ tỷ là đệ nhất mỹ nhân ở kinh thành, nhưng tỷ ấy chỉ là nữ nhi của một gia đình thương gia. Mệnh của nữ nhi nhà thương gia thì hèn kém, tỷ tỷ bị bắt đi, ngày thứ hai đã chet tại phủ của tiểu hầu gia. Để minh oan cho tỷ tỷ, phụ thân bị đ//ánh đến hộc m//áu, Thẩm gia bị lửa th//iêu ch//áy suốt một ngày một đêm. Mẫu thân nước mắt rơi đầy khóe mắt, máu lệ “tí tách” mà xuống: “Chước Chước, con nhất định phải trốn thoát ra ngoài, vì phụ thân con, vì tỷ tỷ con mà báo thù rửa hận!”

Quỷ Cổ

Quỷ Cổ Lúc năm tuổi, tôi cứu Trần Hoài An đang hấp hối, cả nhà bị Hàng Đầu Thuật hại chết. Trên lưng hắn cõng mối huyết hải thâm thù, quỳ xuống xin ở lại học thuật vu cổ. Mười lăm tuổi năm ấy, hắn thanh xuân phơi phới, nói rằng hắn thích tôi. Hai mươi tuổi năm ấy, tôi mang trong mình đứa con của hắn, hắn ôm lấy tôi vui đến phát khóc. Cũng chính vào hôm đó, hắn dùng cổ độc học được bao năm qua, độc chết cả nhà tôi. Vừa nói yêu tôi, vừa nói xin lỗi, vừa mổ bụng tôi ra bắt lấy bào thai, cắt từng miếng thịt tôi xuống, bỏ vào trong vại chứa cổ. Hiến tế máu thịt của người chí ái, xương thịt của kẻ chí thân, có thể luyện thành quỷ cổ, phá giải được tất thảy mọi loại cổ hàng. Nhưng hắn không biết, tôi vốn chẳng phải là người!

Phong Hậu

Phong Hậu Năm thứ hai làm Hoàng hậu, ta thân nhiễm bệnh nặng, không tìm được nguồn căn của bệnh, từ nay về sau không thể sinh con nữa. Hoàng thượng ngược lại sủng ái Trân phi, mười năm bảy thai, thịnh sủng không ngừng. Cho đến khi thái y quỳ gối dưới chân Hoàng thượng, nói mệnh Trân phi không còn lâu nữa. Đời này, từ ngày ta sinh bệnh, cho đến hôm nay Trân phi chet. Nhưng ở kiếp trước, người chet chính là ta.

Cá Koi Đen

Cá Koi Đen Trên mặt chị tôi có một vết bớt hình cá Koi. Sau khi nhận sự chúc phúc của chị ấy, bố tôi trúng 5 triệu tệ, mẹ tôi thì có được dáng người thon thả. Chỉ mình tôi là không cần gì cả. Bởi tôi biết vết bớt trên mặt chị tôi chính là cá Koi đen. Lấy gì của chị ấy thì sẽ phải trả lại gấp đôi.

Tiểu Tuệ

Tiểu Tuệ Tôi là một beauty blogger, thế nhưng lại nổi như cồn khắp mạng vì vài lời tiên tri về cái chết. Năm ngày sau, một phóng viên tìm đến nhà tôi để phỏng vấn. “Xin chào, xin hỏi làm thế nào bạn lại có thể dự đoán chính xác các vụ án mạng như vậy?” Tôi khẽ mỉm cười: “Người có thể biết chính xác thời gian và địa điểm… thì chắc chắn phải là hung thủ rồi, đúng không?”

Mạnh Uyển

Mạnh Uyển Trạng nguyên lang đã cho một cô nhi ở nhờ trong nhà. Cô nương ấy dung mạo xinh đẹp, tính tình nhu mì, hai người họ đã nảy sinh tình cảm. Vì cô nương đó, hắn không tiếc hủy hôn ước với ta, vị thanh mai hắn. Mẫu thân hắn không nỡ từ bỏ gia thế của nhà ta nên đã tự ý tìm cách đuổi vị cô nương kia đi. Nhưng trạng nguyên lang lại đổ hết tội lỗi lên đầu ta. Sau này, hắn làm quan to, quyền khuynh triều dã. Hắn trước tiên trả thù ta, thậm chí còn liên lụy cả gia tộc của ta. “Ngày đó, ngươi dùng quyền thế ép A Trí phải rời đi.” “Giờ ta cũng cho ngươi nếm thử mùi vị bị quyền thế giày xéo.” Hắn ăn nói rất đường hoàng, không hề quan tâm đến tình nghĩa phu thê suốt tám năm của chúng ta. Ta bị một nhát kiếm cắt đứt cổ họng, đau đớn mà chết, dưới thân là thi thể của mẫu thân. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày trạng nguyên lang muốn hủy hôn với ta.  

Cô Dâu Ma

Cô Dâu Ma Con người dù nghèo đến đâu cũng không nên làm bất cứ điều gì vì tiền. Tôi đã từng một lúc mê muội, kết minh hôn, giờ hối hận thì đã quá muộn. Câu chuyện phải bắt đầu từ ba tháng trước, gia đình tôi nghèo đến mức không có nổi một người thân thích nào, ngay cả bà con cũng không giúp đỡ gì được. Mẹ tôi bị ung thư dạ dày, tôi đã đi vay mượn khắp nơi, nhưng không ai sẵn lòng giúp đỡ. Không còn cách nào khác, tôi phải cứu mẹ, chỉ còn cách bán chính bản thân mình.

Huyết Sát

Huyết Sát Làng tôi có phong thủy rất tốt. Nhưng gần đây, cả làng bỗng ngập tràn mùi thối rữa, sát khí bao trùm khắp nơi. Ngày càng nhiều người chết thảm trong những tai nạn kỳ quái. Bà tôi là thầy phong thủy. Bà nói: “Mùi này là Huyết Sát, chỗ nào càng nặng mùi thì sát khí càng mạnh.” Nhưng lạ thay, mùi nặng nhất… lại phát ra từ người bà.

Chưa Muộn

Chưa Muộn Tôi thi đại học được hạng nhất của thành phố, hân hoan chờ đợi đại học Thanh Hoa và Bắc Đại đến tranh giành mình. Kết quả là mẹ tôi lại điền nguyện vọng vào một trường đại học hạng hai trong thành phố, tôi hoàn toàn choáng váng! Tôi chất vấn mẹ tại sao lại làm như vậy. Kết quả là bà nhìn tôi với ánh mắt phức tạp và nói: “Chuyện này nghe thì kỳ quặc, nhưng con hãy tin mẹ, một năm sau con sẽ bị Thanh Hoa đuổi học, rồi mắc chứng trầm cảm nặng, sau đó bị bọn buôn người bắt cóc đến một làng nhỏ, ăn thức ăn của lợn, bị xích bằng dây sắt, cuối cùng chỉ có thể sinh năm đứa con cho người ta, rồi qua đời.” Gì vậy, mẹ tôi trọng sinh quay lại sao?

Tôi Không Phải Mẹ Của Con Cô

Tôi Không Phải Mẹ Của Con Cô Cô bạn thân lén lút nói với tôi rằng… chồng cô ta có “thiên phú dị bẩm”. Là bác sĩ, tôi nghiêm túc bảo: “Nên đi khám sớm đi. Nếu là khối u thì phải mổ ngay, để lâu có thể thành ung thư.” Cô ấy cười khẩy, lườm tôi một cái: “U cái gì mà u, là do mày chưa từng thấy qua hàng xịn thôi.” “Thôi, mày là con chó độc thân, hiểu gì chứ.” Tôi nén giận khuyên nhủ mãi, cuối cùng cô ấy cũng chịu đến bệnh viện. Kết quả đúng là khối u. Tôi là bác sĩ khoa ung bướu, chính tay tôi phẫu thuật cho chồng cô ta vì cô ta bảo: “Tao chỉ tin mày thôi.” Thế nhưng sau phẫu thuật, chồng cô ta bị suy giảm chức năng đàn ông. Cô ta liền trở mặt, lôi kéo chồng mắng nhiếc tôi: “Mày ghen tỵ vì chồng tao có hai cái ‘đinh đinh’ nên mới hại tao mất đi hạnh phúc!” “Giờ chồng tao không còn giống đàn ông nữa, tao cũng mất hết sung sướng rồi! Đồ đàn bà ác độc như mày đáng ch.t!” Hôm đó, bọn họ gọi tôi ra ngoài, rồi chồng cô ta nhân lúc tôi không để ý đã đ /ẩ.y tôi từ tầng cao xuống, ch .t ngay tại chỗ.

Đừng Hỏi Vì Sao Em Biến Mất

Đừng Hỏi Vì Sao Em Biến Mất Vào ngày tôi bước sang tuổi ba mươi, cô bé mười tám tuổi được Phó Trì Yến chu cấp bên ngoài tự tiện xuất hiện. Khi tôi chắp tay nhắm mắt cầu nguyện, cô ta lại bật cười khúc khích. Chỉ một giây sau, cô ta lấy tay che miệng, ánh mắt ngây thơ nhìn tôi: “Chị ơi, em không có ý gì khác đâu, chỉ là cảm thấy chị lớn tuổi thế rồi, sao vẫn còn tin mấy chuyện như vậy?” Tôi không nói gì, sắc mặt trầm xuống. Phó Trì Yến ngồi vắt chân, đưa tay ôm hờ cô ta vào lòng: “Đào Tri, Linh Oản chỉ nói sự thật thôi, em trưng cái mặt đó cho ai xem chứ?” Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra người đàn ông mà tôi yêu mười năm, hóa ra cũng chỉ đến thế.

Hữu Nữ Khương Dụ

Hữu Nữ Khương Dụ Quốc sư từng tiên đoán, mười năm sau sẽ có một tai tinh giáng họa xuống Khương gia. Trong mười năm này, nếu Khương gia sinh con trai, tất cả đều bình an vô sự. Nhưng nếu sinh con gái, ắt phải xử tử nàng bằng hình phạt ngàn đao, mới có thể bảo toàn thái bình cho Đại Diễn. Khi ta cất tiếng khóc chào đời, thủ lĩnh Cẩm Y Vệ đã bưng một khay lớn đứng chờ ngay trước sân. Bên trái khay, đặt con dao phi lê sắc bén nhất được rèn từ đá bay. Bên phải khay, là một chiếc khóa trường mệnh lấp lánh ánh vàng. “Đại phu nhân, người hãy xem xét rõ ràng, đây là phúc hay là họa?” Gương mặt đại phu nhân thoáng hiện vẻ không cam lòng, nhưng vẫn nghiến răng đáp: “Là phúc.” Thủ lĩnh vẫn chưa tin, ánh mắt dò xét chuyển sang phía cung nhân đứng cạnh. Lão ma ma nắm chặt thỏi vàng trong tay áo, cất giọng: “Chúc mừng Khương đại nhân, hỷ sự lâm môn, có được quý tử!”