Báo Thù

Dữ Khanh Tri

Dữ Khanh Tri Năm ta tiến cung chỉ mới mười bốn tuổi. Tất cả mọi người đều cho rằng ta là bị đích mẫu tính kế, bị ép vào cung để giúp đích tỷ cố sủng. Chỉ có ta biết rõ, đây là ta hao hết tâm tư trù tính mới có được, ta muốn tiến cung trở thành người được sủng ái nhất, tiêu diệt Phó gia, báo thù cho mẹ ruột ta.

Nữ Quan

Nữ Quan Sau khi được chọn làm nữ quan, ta vinh quy cố thổ. Nhưng lại phát hiện a nương bị đích mẫu vu oan thông dâm, bị đánh gãy chân, nằm liệt giường không có gì ăn. Muội muội bị mấy tên gia đinh giữ chặt, bọn chúng định xé rách y phục của nó, thấy ta, mấy tên súc sinh đó đắc ý dương dương: “Đến thật đúng lúc, một người thì không đủ chia!” Đích mẫu và đích tỷ của ta vênh váo tự đắc, chỉ vào ta nói: “Còn đứa con hoang này cũng kéo xuống, tùy các ngươi xử lý!” Ta dùng kiếm đâm chết tên gia đinh xông lên đầu tiên, máu bắn tung tóe: “Bản quan ở đây, ai dám làm càn!”

Dung Ngư

Dung Ngư Ta và tỷ tỷ đều là trẻ mồ côi ở Cục Từ Ấu*. Tỷ ấy xinh đẹp, duyên dáng, còn ta thì tư chất bình thường. {*Kiểu như cô nhi viện bây giờ.} Ninh gia đến nhận nuôi ta, ta cảm kích đến mức quỳ lạy. Tỷ ấy bình thản nói: “Dù cầu xin người khác nhận nuôi, cũng không thể mất thể diện.” “Muội hành xử như vậy thật sự rất khó coi.” Nhờ vậy, tỷ ấy được khen là có phong thái, và được Ninh gia nhận nuôi. Còn ta thì lưu lạc trên đường phố, trở thành kẻ ăn xin. Tình cờ, ta gặp được vị hôn phu của tỷ là Trần Bình Vương đang du ngoạn cùng người tình. Ta tốt bụng nhắc nhở tỷ tỷ, nhưng tỷ tỷ lại kéo ta và bảo ta phải nói điều đó trước mặt Trần Bình Vương. “Chàng ấy tuy có lỗi, nhưng muội lén lút nói với tỷ, thực sự là có ý đồ xấu.” Trần Bình Vương ngược lại cáo buộc ta có ý định quyến rũ hắn, rồi sai người đánh ta đến chept. Ta khóc lóc cầu xin tỷ tỷ cứu ta. Tỷ tỷ chu môi: “Muội biết hắn đào hoa mà vẫn cố ý tiếp cận, không phải là quá hèn mọn sao?” Ta bị đánh chet, th i th ể bị n ém xuống đáy hồ. Tỷ tỷ ta và Trần Bình Vương lại làm lành, tổ chức hôn lễ linh đình. Khi mở mắt ra, ta trở về ngày mà phu thê Ninh gia đến nhận nuôi chúng ta.

Hạnh Phúc Bên Chàng

Hạnh Phúc Bên Chàng Năm thứ ba sau khi gả cho Tiêu Hoài, ta bị đem bán cho một gã thô lỗ ở phía thành Nam, để đổi lấy ba trăm lượng bạc trắng. Hắn nói đợi đến khi hắn đỗ đạt, sẽ đến đón ta về nhà. Nhưng đợi đến khi hắn đỗ đạt, ta đợi mãi đợi mãi, vẫn chẳng thấy hắn đến đón ta. Gã thô lỗ không đành lòng nhìn ta buồn bã, chủ động cùng ta vào kinh tìm hắn. Nhưng lại thấy trong Tiêu phủ nguy nga tráng lệ, Tiêu Hoài đang ôm ấp biểu muội của hắn, dưới chân có con cái vây quanh, vui vẻ đầm ấm. Ta xông vào phủ làm loạn, Tiêu Hoài lại che chở biểu muội ở sau lưng, sai người dùng gậy đánh chết người đàn bà điên là ta. Ta bị đánh đến gãy xương cốt toàn thân, hơi thở thoi thóp, bị ném vào bãi tha ma. Con gái của thương nhân giàu có nhất đất Kính Châu, vậy mà lại rơi vào kết cục như thế này. Lúc hấp hối, gã thô lỗ đã đưa ta về nhà. Hắn ôm ta khóc nức nở: “Nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ sớm cầu cưới nàng!” Đợi đến khi ta tắt thở, hắn lại đích thân chôn cất cho ta. Sau khi ta chết chưa đầy nửa tháng, gã thô lỗ cũng bị thích khách giết chết. Là sát thủ do Tiêu Hoài phái đi. Ai ngờ mở mắt ra lần nữa, ta đã được tái sinh vào ngày tự định chung thân với Tiêu Hoài.

Thần Y Độc Nữ

Thần Y Độc Nữ A tỷ là một y nữ, sau khi chữa bệnh cho Quý phi, được Hoàng đế khen ngợi là diệu thủ. Quý phi ghen tuông, chặt đứt hai tay a tỷ, cười nói: “Nghe nói Tống y nữ y thuật cái thế, vậy chữa khỏi cái tay bị phế của mình đi.” Ả ta không cho tỷ tỷ ta nước và thuốc, nhìn tỷ tỷ vì mất máu quá nhiều mà chet. Sáu năm sau, Quý phi lại mắc bệnh lạ, bị tra tấn đến chet đi sống lại. Ta tiến lên bẩm báo: “Thế gian có một người, có thể trị bệnh này.” Quý phi thấy được hi vọng, hai mắt tỏa sáng: “Mau mời thần y đến, bao nhiêu bạc bổn cung đều cho!” Ta tiếc nuối lắc đầu: “Sáu năm trước, nương nương đã tự tay giet nàng.”

Trò Chơi Ngược Cặn Bã

Trò Chơi Ngược Cặn Bã Ta đã được tái sinh. Kiếp trước, Bạch thị mà ta hết mực cưng chiều đã đẩy ta xuống dòng sông băng giá chết đuối. Cái chết thật oan uổng, thật uất ức, thật không cam lòng. Ta được tái sinh vào thời điểm nàng vừa mới trở thành quả phụ. Nàng khóc lóc tìm ta cầu cứu như kiếp trước: “Biểu ca, ta sợ lắm, chàng ở bên ta được không?” Ta điên rồi mới ở bên nàng. Ả nữ nhân lòng dạ rắn rết. Nàng và lũ con vô tâm của nàng hãy đi chết hết đi. Ta sẽ nuôi dạy con đẻ của mình thật tốt. Cố gắng hết sức để chúng có một tương lai tốt đẹp. Nếu còn hồ đồ thì ta phải tự tát cho mình hai cái! Nhưng, từ miệng con gái nàng, ta đã biết được một sự thật còn kinh khủng hơn

Châm Ngôn Tử Thần

Châm Ngôn Tử Thần Gần đây xuất hiện một cuốn tiểu thuyết vô cùng kỳ quặc. Mỗi ngày, vào lúc nửa đêm, nó sẽ được cập nhật. Mỗi lần cập nhật, sẽ có một người chết. Cách thức chết của họ giống hệt với nội dung trong tiểu thuyết. Và tôi, chính là người tiếp theo mà nó tiên đoán sẽ chết.

Dê Nướng

Dê Nướng Cha ta là một đầu bếp nổi danh khắp mười dặm tám hương, món dê nướng nguyên con của ông có lớp da giòn tan, thịt mềm mọng, khiến ai nấy đều thèm thuồng. Ái thiếp của Nhiếp Chính vương nghe danh, bèn triệu cha ta đến phủ nấu ăn, đích thân yêu cầu món dê nướng nguyên con này. Cha ta đi, nhưng khi bị người ta ném trả về từ cửa sau của Vương phủ, toàn thân ông đã bị lửa thiêu cháy đến mức da thịt nát bấy. Thì ra, ái thiếp ấy bất chợt nảy ra ý muốn thưởng thức món dê nướng… không có mùi thịt dê. Khi mẹ ta biết chuyện, nàng không rơi lấy một giọt nước mắt. Nhưng ba tháng sau, nàng đứng trước cửa Vương phủ, dựng một cái nồi lớn, bắt đầu bán thịt dê.

Thần Nữ Oán

Thần Nữ Oán Ta và Thái Hoa Đế Quân đã trải qua chín mươi chín kiếp tình duyên đầy sóng gió. Hắn đưa ta cùng trở về Cửu Trọng Thiên, đời đời kiếp kiếp không xa rời. Ta ngỡ rằng sau chín mươi chín kiếp yêu mà không được, cuối cùng cũng được viên mãn. Cho đến khi trên Tam Sinh Thạch xuất hiện cái tên chân mệnh thiên nữ của hắn. Hắn dành cho Liễu Như Yên sự sủng ái tột cùng, vì nàng ta mà cưỡng ép lột đi tiên cốt của ta. “Tô Ly, ngươi chẳng qua chỉ là một phàm nhân, chết thì chết thôi, Như Yên mới là chân mệnh thiên nữ!” Vào ngày đại hôn của bọn họ, ta mang trong mình cốt nhục của Thái Hoa. Lê thân xác tàn tạ nhảy xuống Tru Tiên Đài. Thái Hoa Đế Quân lại hóa điên.

Nữ Đế Cẩm Đàn

Nữ Đế Cẩm Đàn Ta vừa mới sinh ra đã bị vứt bỏ ở bãi tha ma. Một con hoạt thicó lòng tốt cứu ta, dùng máu thịt của mình nuôi dưỡng ta lớn lên. Ban ngày, chúng ta nằm trong quan tài nghỉ ngơi, ban đêm hắn dẫn ta đi đào mộ, trộm mả, phát tài từ của cải của người chết. Năm mười bảy tuổi, người trong cung tới mang ta đi, họ nói rằng ta là công chúa thật bị bế nhầm từ nhỏ. Ta mừng rỡ không thôi, nghĩ rằng từ nay mình đã có cha mẹ. Nhưng sau này ta mới biết, họ không nỡ để giả công chúa đi hòa thân, nên muốn bắt ta làm người thế thân. Ta định đào tẩu, nhưng hoạt thi lại ngăn cản ta. Hắn nói: “Vừa rồi, Tử Vi đế tinh đã nhập vào mệnh bàn của ngươi. Cẩm Đàn, hãy đi hòa thân đi.”  

Tạ Quân Ân

Tạ Quân Ân Muội muội vì một nam nhân mà hại chet cả nhà. Cha từng cứu một cô nhi, vì báo thù cho chúng ta, nàng vào cung rồi bị muội muội tàn nhẫn sát hại. Sống lại một đời, ta nâng thân thể gầy yếu của cô nhi kia dậy: “Từ nay về sau, muội chính là muội muội ruột của ta.” Nàng kinh hoảng lắc đầu: “Ta, ta chỉ là nha hoàn cho tiểu thư…… Ta làm sao xứng.” Thấy muội muội đang nhìn với ánh mắt ghen ghét, ta nắm chặt tay nàng: “Muội xứng, từ nay về sau, ta che chở cho muội.”

Tri Dư

Tri Dư Sau khi đích trưởng tỷ vào cung, gia môn gặp nạn, xét nhà lưu đày. Nàng thản nhiên nói: “Hậu cung không được can chính, ta muốn sống thể diện.” Vì thế, xử toàn phủ nữ tử làm nô, nam tử làm dịch, trên đường lưu đày đến Mạc Bắc tử thương gần một nửa. Ta ở Tân Giả Khố đợi tám năm, cuối cùng cũng đổi lấy được cơ hội diện Thánh, hy vọng lật lại án của phụ thân. Sau khi vào cung, gặp được đích trưởng tỷ của ta. Nàng ân cần hỏi ta: “Ngươi có nỗi khổ gì? Ta có thể giải quyết cho ngươi. Nhưng ngươi không thể quyến rũ Hoàng thượng, chàng và ta đã quen biết nhau từ nhỏ, tình nghĩa sâu đậm.” Ta nở nụ cười, một chút ôn nhu cuối cùng trong lòng cứ như vậy bị cắt đứt. Nàng không biết, tám năm khổ dịch ta đã sớm thành ác nữ có thể dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào.

Lối Thoát Sau Cơn Ác Mộng

Lối Thoát Sau Cơn Ác Mộng Sau khi tôi bị lừa bán, mẹ bởi vì tưởng niệm thành bệnh mà trở nên đ iên dại, trước khi ba qua đời cũng không chịu tha thứ cho chị gái năm đó đã buông tay tôi ra. Mà chị gái cũng bị sự áy náy đè nén, nằm trong bồn tắm uống thuốc ngủ tu tu. Linh hồn của tôi muốn nhào tới cứu chị gái, vừa mở mắt, lại trọng sinh về ngày bị bắt cóc năm ấy. Chú họ nhận tiền từ tay bọn buôn người, giọng điệu đắc ý: “Các người phải bán cháu gái tôi xa một chút, đừng để nó có cơ hội trở về.”

Hải Đường Có Gai

Hải Đường Có Gai Ta từng là một ca kỹ ở thanh lâu, một ngày lọt vào mắt xanh của Hoàng đế, thăng tiến nhanh chóng. Vạn người ngưỡng mộ vận may của ta, ta được tâng bốc đến mức quên mất thân phận của mình. Khi bị đánh vào lãnh cung rồi bị ban chết, ta chợt hiểu ra, làm gì có cơ hội nào, vận may mà ta nghĩ đều là âm mưu của người khác. Sau khi sống lại, ta trở về ngày trước khi tiến cung.

Chồng Cũ Giả Chết

Chồng Cũ Giả Chết Trên đường về nhà sau chuyến công tác, tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi từ mẹ chồng: “Mày là đồ xui xẻo, nhất định bắt thằng Cường đi đón mày.” “Bây giờ nó bị tai nạn xe sắp chết, mày hài lòng chưa!” Tôi không thể tin được, toàn thân run rẩy vội vã chạy về nhà thì chồng tôi đã bị hỏa táng. Bố mẹ chồng đánh tôi, mắng tôi, mang đi tất cả tài sản, để lại cho tôi một đống nợ nần. Tôi lòng đầy hổ thẹn, không dám nói một lời oán than. Từ chức khỏi công việc để gánh vác công ty đầy nợ nần, mỗi ngày quên ăn quên ngủ làm việc mười tám tiếng một ngày, mất năm năm trời mới trả hết nợ. Ngày được chẩn đoán ung thư dạ dày, tôi nghĩ cuối cùng mình được giải thoát cũng như có thể gặp lại chồng. Nhưng tại góc bệnh viện, tôi thấy chồng tôi dẫn bố mẹ chồng với một phụ nữ mang thai vui vẻ ăn mừng. “Con ngốc đó những năm qua đã kiếm cho chúng ta vài chục triệu, đúng thật là có bản lĩnh quá.” “Tiếc là nó bị ung thư, nếu không bố mẹ còn có thể lừa nó thêm vài chục triệu nữa rồi, nó vẫn còn cảm thấy tội lỗi lắm.” Tôi tức đến nỗi khạc ra máu rồi ngất đi. Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày chồng tôi bị tai nạn xe.

Cháu Ngoại Tỳ Hưu

Cháu Ngoại Tỳ Hưu  Cháu ngoại của tôi bị teo hậu môn bẩm sinh, bụng căng như một quả dưa hấu to. Tôi khuyên chị gái đưa cháu đi làm phẫu thuật. Nhưng chị gái với mẹ tôi đều cho rằng như vậy mới tốt, mới phát tài, không mất tài lộc, bởi vậy từ chối điều trị cho nó. Sau này tôi lén lút đưa cháu ngoại đi phẫu thuật. Sau khi chị tôi biết chuyện tưởng rằng tôi phá tài lộc của chị ta, dưới cơn tức giận chị ta đẩy tôi xuống cầu thang, khiến tôi chết ngay tại chỗ. Sống lại vào ngày chị gái nói với tôi rằng cháu ngoại bị teo hậu môn bẩm sinh. Tôi cười nói: “Đúng là một con tỳ hưu nhỏ, nhà chúng ta sắp phát tài rồi.”

Nơi Thuộc Về Tiếu Tiếu

Nơi Thuộc Về Tiếu Tiếu Phó Lễ dẫn tôi đi ra ngoài chơi, em gái tôi nhất định phải đi theo. Kết quả gặp phải bọn bắt cóc, dùng súng chỉ vào em gái tôi làm con tin, bắt Phó Lễ chuẩn bị tiền. Cả đời này tôi không thể quên được ánh mắt của Phó Lễ lúc đó. Hắn đầy vẻ lo lắng, nói với bọn bắt cóc: “Có thể đổi con tin khác được không, em ấy đang mang thai, không chịu được sự sợ hãi.” Hắn nhìn tôi: “Tiếu Tiếu, xin lỗi, em ấy mang thai con của anh. Em đi thay em ấy đi.” Nửa năm sau, tôi từ chỗ bọn bắt cóc trở về, nâng cao bụng lớn. Phó Lễ lại phát điên: “Đứa bé là của ai?”

Tuyết Trung Tống Thán

Tuyết Trung Tống Thán Tôi xuyên thành nữ phụ trong tiểu thuyết đam mỹ, thực ra cũng không tính là nữ phụ, chỉ là nha hoàn thân cận của thụ chính. Là một nha hoàn, tôi chỉ đam mê đứng tuyến đầu “đẩy thuyền” CP, nhưng càng đẩy càng thấy không ổn. Vào một đêm đen gió lớn, tôi một cước đạp tung cửa căn phòng đầy không khí mờ ám. “Buông hắn ra!” “Đi theo ta!” Thế là, tôi và mỹ nhân thụ bắt đầu con đường trốn chạy.

Một Đời Không Tha Thứ

Một Đời Không Tha Thứ Gả cho Từ Hán Khanh năm năm, hắn cùng thứ muội của ta lén lút tư tình, còn mang thai nghiệt chủng. Người người đều nói, năm xưa hắn chỉ là thư sinh yếu đuối, tay trói gà không chặt. Vậy mà dám một mình xông vào sào huyệt bọn cướp, trong đao kiếm hỗn loạn cứu ta trở ra. Ta là người hắn yêu thương nhất trong lòng. Thế nhưng lúc này, hắn lại phủ phục trước ngực thứ muội ta, nhẹ nhàng vuốt ve bụng nàng, giọng nói ôn nhu như nước: “Về sau, đứa trẻ trong bụng nàng, chính là độc đinh duy nhất của Từ gia ta.” Hôm hắn rước Tạ Yến Uyển vào cửa, Tin tức đương gia chủ mẫu của Từ phủ mất tích đã lan khắp phố lớn ngõ nhỏ Biện thành.

Cô “Bạn Thân” Của Tôi

Cô “Bạn Thân” Của Tôi Tôi khổ sở khuyên can, cô ta tức giận nói: “Câụ ghen tị với bạn trai tớ đẹp trai còn có tiền, ai bảo họ hàng gần sinh con ra nhất định sẽ dị dạng, cậu đừng có nguyền rủa tớ!”. Sau khi kết hôn, nhà chồng gây khó dễ, chồng ức hiếp, tôi hết lòng giúp đỡ, cô ta lại lừa tôi về nhà, trơ mắt nhìn chồng cô ta cưỡng hiếp tôi. Tôi suy sụp chất vấn, cô ta oán độc nói: “Đây đều là do mày nợ tao! Nếu không phải mày nguyền rủa tao, sao tao lại sinh ra con dị dạng! Mày phải đền cho tao một đứa con trai khỏe mạnh!”. Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về thời điểm trước khi bạn thân kết hôn, khi cô ta đang phân vân không biết có nên kết hôn với họ hàng gần hay không. Tôi cười nhẹ: “Tình yêu có thể vượt qua mọi rào cản.”