Báo Thù
Hệ Thống Thay Đổi Cốt Truyện Xuyên vào tiểu thuyết bệnh kiều, tôi nắm trong tay khả năng thay đổi cốt truyện. Khi nam nữ chính đi dã ngoại, trời bất ngờ đổ mưa lớn. Tôi múa bút thay đổi tình tiết “mưa” thành “phân”. Nhìn cặp đôi nhân vật chính hoảng hốt hét toáng lên giữa cơn “mưa phân”, tôi cầm ô, ôm bụng cười ra tiếng gà gáy.
Công Chủ Đích Cục Hoàng đế nửa đêm giật mình tỉnh mộng, mơ thấy bản thân có một người con gái lưu lạc trong dân gian, liền hứa ban thưởng hậu hĩnh để tìm kiếm tung tích công chúa. Ai cũng nói bệ hạ tình thâm nghĩa trọng. Nhưng chỉ ta mới biết, bên trong còn có ẩn tình khác. Kinh thành cả năm không mưa, quốc sư Huyền Tú bẩm tấu Hoàng đế, muốn giải hạn chỉ có thể dùng công chúa trầm mình tế thần sông. Hoàng đế chỉ có một người con gái duy nhất do hoàng hậu sinh ra, yêu quý như hòn ngọc trên tay. Vì thế, cuối cùng ông ta mới nhớ ra, khi mình còn lưu lạc dân gian mười sáu năm trước, vẫn còn một đứa con gái khác. Ông ta treo thưởng lớn tìm con, chỉ để đứa con gái ấy thay thế vị công chúa ngọc ngà kia của mình. Chết thay.
Chồng Cũ Cặn Bã Cô học muội si mê Châu Nhượng khiến tôi bị liệt từ thắt lưng trở xuống. Anh ta quỳ bên giường bệnh, ân hận nắm chặt tay tôi, nói sẽ chăm sóc tôi cả đời. Nhưng sau đó, anh ta với cô học muội mây mưa trong chính ngôi nhà của chúng tôi. Còn tôi nằm sau cánh cửa, thậm chí không có khả năng quay người rời đi. Một năm sau khi cưới, sự ân hận của Châu Nhượng đã hoàn toàn tiêu tan. Trên con dốc, anh ta tự tay mở khóa xe lăn, đẩy tôi về phía dòng xe cộ. Chỉ nói một câu: “Đông Ca, anh không còn nợ em nữa.” Lúc tỉnh lại lần nữa, tôi quay về năm thứ ba đại học. Trong tiệm massage chân, Châu Nhượng khiêm tốn cầm hộp dụng cụ, ngồi xổm trước mặt tôi.
Kế Hoạch Trả Thù Sau khi lén trộm hộ khẩu, bảo mẫu cùng bố tôi đã lén lút đi đăng ký kết hôn. Bà ta tự cho mình là nữ chủ nhân, mặt dày đòi tôi phải đưa năm mươi vạn tiền sính lễ với ba mươi vạn tiền dưỡng lão mỗi tháng. Tôi nhìn bố đang ngồi trên xe lăn, liên tục nói rằng mình đã gặp được tình yêu đích thực. Tôi cười lạnh: “Bà ta không đáng giá đến thế!”
Công Chúa Trùng Sinh Cố tiểu tướng quân niên thiếu phong lưu, nhưng lại bị ép phải cưới một công chúa phế vật như ta. Bảy năm thành hôn, hắn đối xử với ta như trân bảo. Cho đến ngày cung biến, hắn bắn chết hoàng huynh, tự lập làm đế. Hắn phong nha hoàn của ta làm hoàng hậu, còn giáng ta thành tội nô. “Công chúa đã cướp mất phu quân của người khác, vậy nên hãy đền tội cho thật tốt.” Lúc ấy ta mới hiểu, thì ra hắn và nha hoàn của ta đã chịu nhẫn nhục nhiều năm qua. Thì ra hắn hận ta đến vậy. Khi mở mắt ra, ta đã trọng sinh về ngày hắn khải hoàn hồi triều.
Hoa Đào Nở Rộ Tiểu thư không thể sinh con, đành nhờ nha hoàn trong phủ tính bát tự, cuối cùng chọn ta đi sinh con cho cô gia. Tiểu thư khóc lóc van xin ta giúp nàng ta chuyện này, nói rằng nàng ta sẽ không bạc đãi ta, cũng sẽ coi đứa con của ta như con đẻ của mình. Nhưng cho dù nàng ta không khóc, ta còn có thể phản kháng được sao? Nhưng ai mà ngờ, lúc ta sinh con bị băng huyết, không một ai để ý đến ta. Khi ta thoi thóp hơi tàn lại chỉ nghe thấy giọng nói lạnh lùng của tiểu thư—— “Trai hay gái?” “Coi như nó có phúc.” “Gọi đại phu làm gì, chết thì chết thôi, vứt xuống ao đi, dù sao cũng vô dụng rồi.”
Bồ Tát sống Thứ muội của ta lớn lên ở dân gian nên cảm thán chúng sinh đang chìm trong bể khổ. Ngày nàng ta được tìm về Tướng phủ, nàng ta phân phát hết tiền tài, đổi lấy tiếng thơm “Bồ Tát sống”. Quý phi mở tiệc, thứ muội lén đổi lễ vật của ta thành cái trống bỏi của trẻ con. Nhưng vì Quý phi không thể sinh con nên người nổi giận đùng đùng. Để xoa dịu cơn giận của Quý phi, phụ thân gửi ta đến Phật đường tại ngoại ô Kinh Thành để tự kiểm điểm, còn thứ muội thì thay ta nhận cơ hội đi học ở thư viện. Trên đường đi, ta bị bọn thổ phỉ cướp bóc. Phu xe Trần Bình cõng ta không còn một mảnh vải lành lặn trên thân, đi bộ về thành để cầu cứu. Những lời đồn đoán khắc nghiệt lan xa, phụ thân đành bất đắc dĩ gả ta cho Trần Bình. Nhưng phu xe này ham mê cờ bạc, sau khi bòn rút hết tiền bạc của ta, gã lấy việc sỉ nhục và hành hạ ta làm niềm vui. Mãi đến khi ta bị bệnh nguy kịch thì thứ muội nay đã làm nữ quan đến thăm ta. Ta hỏi nàng tai sao lại làm thế. Nàng ta cười thản nhiên, đáp rằng: “Ta không giống với loại nữ nhân chỉ biết toan tính chuyện hậu trạch như tỷ. Chỉ khi đứng ở vị trí cao hơn thì ta mới có thể tạo phúc được cho bách tính.” Đến khi ta mở mắt ra lần nữa, thì ta đã quay về ngày Quý phi mở tiệc.
Ôm Lấy Ánh Trăng Trong bữa tiệc sinh nhật, vị hôn phu thanh mai trúc mã của tôi mang đến một cô gái. Anh ta nói cô gái đó mạnh mẽ không khuất phục, tươi sáng như ánh mặt trời, là định mệnh của đời anh ta. Còn tôi, một tiểu thư kiêu ngạo tự phụ như này sẽ không bao giờ trở thành vợ tương lai của anh ta được. Sự xuất hiện của cô gái đó đã phá hỏng bữa tiệc sinh nhật của tôi. Nhưng tôi phát hiện ra, cô gái đó chính là em gái của nam sinh đã từng bị anh ta bắt nạt đến tàn tật.
Chiêu Dung Ta nữ giả nam trang, cứu Tiêu Kiền từ đống xác chết trở về. Trong tiệc mừng công, Hoàng thượng hỏi hắn muốn ban thưởng điều gì. Hắn vì cưới công chúa, dùng một kiếm xé toạc áo bó ngực của ta, phơi bày thân phận nữ nhi của ta trước mặt mọi người. “Người này lừa dối quân thượng, thay công chúa xuất giá đến biên cương, coi như lập công chuộc tội.” Ta bị giam trong địa lao, xích sắt xuyên qua xương quai xanh. Công chúa mỉm cười nghiền nát xương ngón tay, thả chuột đến gặm nhấm máu thịt của ta. “Dù sao cũng là ngươi cứu được Tiêu lang, mới thúc đẩy mối lương duyên của ta và chàng.” “Bản cung từ bi rộng lượng, ban cho ngươi tạ lễ này.” Năm sau, Tiêu Kiền cưới công chúa, một bước lên mây, quyền khuynh triều chính. Còn ta chịu hết sỉ nhục, chết thảm trong chuồng dê nơi biên cương. Trở lại một đời, ta quay về ngày Tiêu Kiền vạch trần ta.
Kỹ Nữ Báo Thù Ta là đầu bài của thanh lâu, nhưng lại độc chiếm ân sủng của thế tử phủ hầu nhiều năm. Khi các thiên kim thế gia nhục nhã ta, hắn đã che chở ta sau lưng. Khi mẫu thân hắn muốn đuổi ta về thanh lâu, hắn cũng vi phạm mệnh lệnh, bảo vệ ta chu toàn. Ngày hầu phủ bị xét nhà, hắn bị phán lăng trì xử tử. Ta lại cười sảng khoái trong đám người đến xem hành hình.
Giang Nguyệt Giang Nguyệt là người mà người trong nhà sắp xếp để thay ta chịu tai họa. Vì vậy nàng ta ăn ở cùng ta, được nuôi dạy như một đích tiểu thư thứ hai của Hầu phủ. Nàng ta được lòng tổ mẫu, được phụ thân yêu thương, còn có tình cảm sâu đậm với vị hôn phu của ta. Cho đến khi nàng ta xúi giục Bùi Dục đẩy ta vào lửa lớn, ta mới biết nàng ta là con riêng được phụ thân yêu thương nhất, người chịu tai họa thật sự luôn là ta. Ta bị thiêu cháy thành xác khô, còn nàng ta thay thế ta, trở thành đích tiểu thư danh chính ngôn thuận của Hầu phủ, kế thừa hồi môn của mẫu thân gả vào phủ Yến Quốc Công. Mở mắt ra lần nữa, ta quay lại ngày Giang Nguyệt được đưa vào Hầu phủ. Nàng ta đứng trước mặt ta, rụt rè nắm lấy tay ta nói: “Ta nhất định sẽ bảo vệ ngươi, Nguyệt Nguyệt.”
Phong Cốt Trưởng tỷ tự cho mình là người có cốt cách thanh cao. Quân địch kéo đến chân thành, tướng địch muốn làm nhục triều ta, đưa ra điều kiện có thể dùng công chúa để đổi lấy mạng sống của toàn bộ dân chúng trong thành. Trưởng tỷ kiêu hãnh không khuất phục: “Người chỉ có một lần chết, hoặc nhẹ như lông hồng, hoặc nặng tựa Thái Sơn, hy sinh vì nước là vinh quang của người dân Đại Hạ, họ chết có ý nghĩa, chết có phong cốt!” Ta chủ động đứng ra, nhận trách nhiệm của một công chúa, dùng thân mình bảo toàn cho toàn bộ dân chúng trong thành. Nước mất nhà tan, giang sơn đổi chủ, trưởng tỷ bị ném vào quân doanh, trở thành thú mua vui cho người ta. Trưởng tỷ nổi giận đùng đùng: “Bản cung là Trấn quốc trưởng công chúa của Đại Hạ, lũ tiện nô dị tộc các ngươi không hiểu lễ nghĩa liêm sỉ, cũng dám mơ tưởng đến bản cung sao?!” Ta liều chết chiến đấu, liều mạng bảo vệ, may mắn giữ được tính mạng và sự trong sạch cho trưởng tỷ. Sau đó, trưởng tỷ vẫn giữ cốt cách kiên cường, được hoàng đế Đại Yên coi trọng phong làm quý phi, hết mực sủng ái. Còn ta vì khôi phục quốc gia mà âm thầm ẩn núp nhưng lại bị mắc bệnh đường sinh dục. Lúc sắp chết, ta nói với trưởng tỷ: “Tỷ tỷ, những thuộc hạ cũ mà ta thu nạp được đều giao cho tỷ, giúp tỷ hoàn thành đại nghiệp khôi phục quốc gia.” Đích tỷ bịt mũi đứng xa xa, thản nhiên nói: ” Triều đại thay đổi chính là thiên ý, người không thể nghịch thiên mà đi, bị thù hận che mờ đôi mắt. Ngược lại là ngươi, vì muốn sống mà bán rẻ thân mình, ta không có đứa muội muội không có phong cốt như ngươi!” Tỷ ta liền quay đầu đưa danh sách thuộc hạ cũ cho hoàng đế Đại Yên, tất cả mọi người đều bị bắt sạch. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày tướng địch đưa ra điều kiện dùng công chúa để đổi lấy dân chúng. Đích tỷ sắc mặt nhàn nhạt, lại nói ra những lời đầy phong cốt. Ta dùng cổ tay đánh tỷ ta ngất đi, ném trước mặt tướng địch.
Ăn Cháo Đá Bát Đoạn Gia Hi là người chồng tôi tự mình chọn ở trại trẻ mồ côi. Hai mươi năm sau, hắn trở thành sói mắt trắng đ âm sau lưng ba mẹ tôi, mơ tưởng đến tài sản nhà tôi. Cuối cùng lấy tài sản nhà tôi làm sính lễ, cầu hôn với bạch nguyệt quang, người từng ở cùng trại trẻ mồ côi với hắn. Tôi ôm hận mà chet, lại trở về ngày cùng ba mẹ bước vào cô nhi viện.
Cướp Lấy Nhân Sinh Sau khi sống lại, em gái đã tráo thẻ phòng của tôi và cô ta. Cô ta run rẩy đôi tay, giọng nói đầy phấn khích: “Chị à, chị đã làm phu nhân nhà họ Giang cả một đời rồi, vinh hoa phú quý này cũng nên đến lượt em rồi!” Sau một đêm phong lưu, khi bước ra, em gái cười đầy chắc chắn: “Đời trước, chị cũng trúng chiêu như thế này, nhờ con mà thăng tiến đúng không?” Nhìn vào bụng cô ta, tôi thầm cười: “Hà, con trai mắc hội chứng siêu nam của tôi… không, là cháu trai nhỏ của tôi chứ!”
Làm Ơn Mắc Oán Sau khi dưa hấu trong làng chín, tôi bận rộn tới lui tìm đường tiêu thụ, không ngờ lại bị dân làng nói tôi lừa tiền của họ. “Giá anh ta thỏa thuận với thương lái cao hơn giá báo cho bà con ba hào.” “Mỗi cân dưa hấu, Lý Phong Thu đều kiếm thêm ba hào, cả làng có bao nhiêu đất? Trồng bao nhiêu dưa? Một năm, chỉ tính riêng tiền bất chính này, Lý Phong Thu đã lấy đi mấy chục vạn.” “Các người vẫn xem anh ta là ân nhân, vẫn xem anh ta là niềm hy vọng của cả làng, các người đều bị lừa!” “Đã là người làng Vương Ốc, tôi có trách nhiệm vì bà con, phát hiện hành vi kiếm tiền bất chính này, tôi phải vạch trần, phải phản đối, tôi phải bảo vệ lợi ích của bà con, không thể để mọi người bị Lý Phong Thu chiếm hời.” Nhìn những người dân làng đầy ghen ghét, tôi chỉ biết cười. Tôi đúng là nên vì các người mà chạy tới chạy lui, còn không được kiếm một xu nào. Dưa này tôi không bán nữa, tôi xem ai có thể bán được!
Công Chúa Hòa Thân Chủ tử của ta là công chúa hòa thân, nàng ta trong trẻo lạnh lùng như thần tiên, con người điềm đạm như cúc. Nàng ta phải bồi dưỡng tình cảm với Hoàng thượng trước, sau khi nhập cung nàng ta từ chối thị tẩm, vì trút cơn giận Hoàng thượng phạt ta quỳ trong tuyết một đêm. Nàng ta mặc trang phục quái dị gặp Hoàng thượng, vì để thị uy, Hoàng hậu phạt đánh ta ba mươi gậy. Sau khi thị tẩm, nàng ta được chuyên sủng. Vì để tránh sắc đẹp hại quốc, Thái hậu ban cho nàng ta một chén thuốc tuyệt dục, nàng ta trốn sau lưng ta khóc thút thít, ta giành uống bát thuốc khiến máu túa như suối. Nàng ta thấy ta đau đớn lăn lộn trên đất cũng không gọi thái y, nhàn nhạt nói: “Giang Nguyệt, ngươi nhẫn nhịn thêm chút nữa, đây là huân chương ngươi tận tâm vì chủ tử, bổn cung sẽ ghi nhớ cái tốt của ngươi.” Bị Vân quý phi hãm hại, nàng ta thà rằng bị cấm túc cũng không giải thích. Chúng ta thiếu ăn thiếu mắc, chịu mọi dày vò của cung nhân. Nhưng nàng ta lại đứng dưới trăng tâm tình với thị vệ, nấu rượu pha trà. Sau khi bị Vân quý phi tố giác, nàng ta đẩy nồi cho ta: “Giang Nguyệt và thị vệ hẹn riêng, mong Hoàng thượng Hoàng hậu xử phạt theo quy tắc, bổn cung tuyệt đối không thiên vị.” Sau khi ta bị phạt trượng đến chết, bọn họ tùy tiện tìm một chiếc chiếu rách quấn ta lại, ném vào bãi tha ma. Khi mở mắt lần nữa, ta trở về ngày vừa mới vào cung.
Hoa Trong Sương Công chúa từng làm kỹ nữ, thậm chí tiếp đãi cả thái giám trong cung. Tẩu tử ta đã cứu nàng ta, nhưng nàng ta lại để mắt đến huynh trưởng ta, thế nên đã tìm người làm nhục tẩu tử ta. Sau khi bị làm nhục, tẩu tử ta vẫn không rời xa huynh trưởng, công chúa ghen tức, đẩy mạnh chính sách liệt nữ, khiến tẩu tử ta phải treo cổ tự tử. Sau khi gia đình tan nát, ta cắt tóc cạo đầu, từ một thiếu nữ trở thành một binh sĩ. Sau đó, công chúa vì để lấy lòng ta, tự tay khắc chữ “Kỹ nữ” lên đầu vai mình. Nhưng những gì ta muốn, còn hơn thế nhiều.
Mộc Vân Ca ca là thị vệ của tiểu thư, tự nhận tình cảm với tiểu thư vượt qua tình cảm nam nữ. Vì sợ tiểu thư vào cung cô đơn, ca ca bán nhà tổ lấy tiền mặt, hủy hôn sự của ta, đưa ta vào trong cung làm cung nữ. Tiểu thư bị người ta hãm hại, ca ca bảo ta chịu bị đ//ánh g//ãy chân, để chứng minh tiểu thư trong sạch. Phản quân làm loạn, ca ca bảo ta thay quần áo của tiểu thư, thay tiểu thư chịu nhục. Ta chet ở đầu đường, lúc mở mắt ra, ta đã quay về ngày ca ca bắt ta vào cung.
Điêu Chu Nhan Phu quân ta trở thành đồ chơi của công chúa. Thám Hoa Lang năm nào tài hoa tuyệt diễm, giờ lại như chó nằm dưới chân công chúa. Trưởng công chúa chỉ tay về phía ta, mỉm cười ngọt ngào với chàng: “A Tự, giết ả nữ nhân này đi, ta sẽ thưởng cho ngươi!” “Được.” Phu quân nhẹ giọng đáp. Rồi không chút biểu cảm đi tới, giơ tay siết chặt lấy cổ ta.
Cửu Ca Mẫu thân có một đôi mắt tuyệt đẹp. Vào ngày chợ phiên, bà bị một tiên cơ bắt gặp. Tiên cơ đó đã khoét mắt của mẫu thân. Mười năm sau, ta lên núi bái sư, mới đó đã được tiên cơ ngắm trúng. Nàng ta cười tủm tỉm, hỏi ta có bằng lòng làm đồ đệ của nàng ta hay không. Nhìn cặp mắt giống mắt mẫu thân như đúc kia, ta chắp tay hành lễ: “Lần này ta lên núi vốn chính là vì người.” Thiếu nợ thì trả tiền, giết người phải đền mạng.