Báo Thù
Vùng Vẫy Khi đi chợ mua thức ăn, tôi đóng hết cửa sổ trong nhà lại. Tôi mỉm cười nửa miệng và nói: “Chồng ơi, bếp gas nhà ta đã cũ lắm rồi, dễ bị tắt, anh nhớ trông chừng nồi cơm nhé.” Chồng tôi lườm tôi một cái, tiếp tục nằm trong chăn chơi điện thoại, không biết đang nhắn tin với ai mà cười tít mắt. Tôi đóng cửa lại, thầm nghĩ: “Chồng à, vĩnh biệt anh nhé.”
Thẩm Phù Tôi từng có lòng tốt giúp đỡ một cậu bạn cùng bàn bị bắt nạt. Cậu ta bị người khác ức hiếp, tôi liền đứng ra bảo vệ. Gia đình cậu ta nghèo khó, tôi mỗi ngày đều mang bữa sáng cho cậu ta. Cho đến ngày đó, trước sự cổ vũ của mọi người, cậu ta đỏ mặt ngại ngùng tỏ tình với tôi. Tôi đã từ chối. Kết quả sau đó, tôi nghe thấy cậu ta trong nhà vệ sinh trường học, vừa hút thuốc vừa nói: “Thẩm Phù ấy à, tôi đã chơi chán rồi, đừng nhìn cô ta giả vờ thanh cao, thực ra chủ động lắm.” Từ một thiên kim cành vàng lá ngọc, tôi rơi xuống vực thẳm. Khi bố tôi đến tìm gia đình cậu ta để nói lý, đã bị người cha mắc bệnh thần kinh của cậu ta dùng d//ao loạn đ//âm chet. Mẹ tôi không chịu nổi cú sốc, chẳng bao lâu sau cũng ra đi. Còn cậu ta thì sao? Cậu ta chìa tay về phía tôi từ vũng bùn, cười một cách tàn nhẫn mà nói: “Thẩm Phù, trước đây cô ở trên cao, tôi với không tới. Giờ thì tốt rồi, cô giống như tôi, cùng ngập chìm trong bùn lầy rồi.” Khi tôi mở mắt ra lần nữa. Tôi đã trở lại ngày đầu tiên cậu bạn cùng bàn chuyển đến lớp.
Sát Ngôn Trong lễ cưới, tôi thì thầm một câu bên tai chồng mình. Sau khi nghe xong, anh ta sụp đổ hoàn toàn, n/hảy l.ầu t ự s.á t ngay tại chỗ. Sau khi anh ta ch .t, vô số người, bao gồm cả cảnh sát, đều hỏi tôi đã nói gì. Tôi luôn giữ im lặng. Năm năm sau, khi tôi rơi vào cảnh túng thiếu, có người tìm đến, hứa trả số tiền lớn để mua lại câu nói ấy. Hắn muốn biết rốt cuộc phải là câu nói kinh khủng thế nào mới có thể gi .t ch .t một con người. Khoảnh khắc đó, tôi vô cùng phấn khích. Người tôi chờ đợi bấy lâu, cuối cùng cũng xuất hiện rồi.
Đổi Mạng Kiếp trước, em gái đã lên kế hoạch đổi mạng với tôi. Cô ta cướp đi số mệnh tốt đẹp, khỏe mạnh cùng giàu có của tôi. Đổi số phận nghèo hèn, bệnh tật bất hạnh của cô cô ta của cho tôi. Kiếp này, tôi quyết định gắn bùa đổi mạng lên con ba ba. Cứ sống đi, sống mãi đi. Ai có thể sống lâu hơn cô cơ chứ?
Tội Lỗi Anh trai và chị dâu cưng chiều con trai như mạng sống, ngoan ngoãn phục vụ con mình. Cháu trai muốn lấy phân bôi lên thang máy, bị tôi phát hiện ngăn lại, nhưng cháu lại hắt hết phân lên người tôi, anh trai và chị dâu còn giận dữ mắng tôi: “Tuổi thơ chỉ có một lần, sao em có thể ngăn cản cháu phát huy trí tưởng tượng của mình như thế? Phải để thằng bé điên cuồng một chút mới đúng!” Không lâu sau, cháu trai lại muốn vén váy một bé gái, tôi lập tức kéo cháu về nhà. Thấy con trai mình khóc lóc, anh trai và chị dâu lại trách tôi: “Đều là trẻ con cả thôi, thằng bé có nhìn thấy gì đâu, vén một cái thì có sao đâu? Sao em có thể tước đi niềm vui của cháu mình chứ?” Sau đó, cháu trai lại nhắm vào tôi, cố ý để xà phòng trong nhà vệ sinh, hại tôi một xác hai mạng! Sau khi tôi chết, cháu trai dùng nước mắt để che giấu tội ác của mình, anh trai và chị dâu liền an ủi nó: “Con trai mẹ không làm gì cả, chắc chắn là cô của con đi đứng không cẩn thận nên mới bị té ngã, không sao đâu con yêu của mẹ.” cha mẹ tôi nhanh chóng dọn dẹp nhà vệ sinh, đưa tôi đi hỏa táng, ký tên. Chồng và cha mẹ chồng biết tin thì đau khổ vô cùng, lần lượt gặp chuyện, linh hồn tôi tức giận đến mức tan biến! Khi mở mắt ra, tôi trở về ngày cháu trai muốn lấy phân bôi lên thang máy.
Vân Vu Mỗi lần Sở Thác Cương bị thương, chỉ cần cùng ta viên phòng, có thể làm cho vết thương mau lành. Hắn chinh chiến khắp nơi, hơn trăm lần bị thương nặng, mỗi lần đều được ta kéo từ Quỳ Môn quan trở về. Sau đó, hắn leo lên ngôi vị Cửu Ngũ Chí Tôn. Trong buổi lễ phong Hậu, hắn lạnh lùng nhìn Hoàng hậu thiêu sống ta. “Vân Vu, giờ đây trẫm không cần phải đích thân chinh chiến, công đức của ngươi đã viên mãn, chết là kết cục của ngươi!” Xuyên qua ngọn lửa hung tàn, ta quay trở lại ngày Sở Thác Cương lần đầu tiên bị thương nặng. Hắn máu me đầm đìa bò đến chỗ ta, níu lấy mắt cá chân ta, cầu xin ta cứu hắn. Ta đá hắn văng ra xa, quay người hôn lên vết thương của phó tướng. Sở Thác Cương trừng mắt như muốn nứt, nôn ra máu: “Vân Vu, không cho phép cứu hắn!”
Sát Ái Hầu gia đối với phu nhân tình sâu như biển, là kẻ si tình nổi tiếng khắp kinh thành. Vì để thử thách tình yêu của hắn đối với mình sâu đậm đến đâu, thỉnh thoảng phu nhân sẽ đưa những nha hoàn xinh đẹp như hoa lên giường của hắn. Hầu gia luôn có thể ngồi mà không loạn, thậm chí cho những nha hoàn đó một kiếm ngang cổ, để thể hiện tình cảm sâu nặng với phu nhân. Hai người, một người đưa, một kẻ giết, thuận vợ thuận chồng, ngày càng ân ái. Cho đến tiệc ngày xuân, tỷ tỷ nhận lời mời đến Hầu phủ biểu diễn, nhưng lại bị phu nhân chuốc thuốc, tặng cho Hầu gia. Lần đó, Hầu gia không từ chối. Cơn ghen của phu nhân nổi lên, chém đứt mười đầu ngón tay của tỷ tỷ, khiến cho tỷ ấy chịu mọi loại hành hạ mà chết. Sau đó, ta vào Hầu phủ, trở thành nha hoàn thân cận của phu nhân.
Rời Bỏ Phu quân muốn nạp biểu muội đã hòa ly làm thiếp. Con trai muốn cưới nữ tử khốn khổ bán thân chôn cha làm vợ. Ta phản đối, hai phụ tử bọn họ bàn bạc xem làm sao để trừ khử ta. “Nạp đi, cưới đi, ta buông xuôi rồi.” Sau đó bọn họ lại quỳ gối cầu xin ta. Nhưng muộn rồi!
A Miên Thánh nữ Miêu Cương ba tuổi đã chế độc cổ, năm tuổi lột da người, mười tuổi tự lấy thân mình nuôi cổ. Nàng tàn nhẫn lại cố chấp khiến mọi người e ngại, chỉ có một mình nữ nô cấp thấp như ta là đau lòng cho nàng. Ta sẽ lén xuống núi mua thuốc cao đặt ở đầu giường nàng, sẽ làm hoa đăng cho nàng, sẽ đắp người tuyết dỗ nàng vui. Về sau nàng ít giết người nuôi cổ hơn, làn da cũng dần căng bóng trở lại. Nàng còn xuống núi dạo phố chọn trang sức với ta, thậm chí nàng còn cười giữ lấy cằm ta, nói ta gọi nàng là “tỷ tỷ”. Cho đến khi Nữ đế Miêu Cương vì để chế trường mệnh cổ mà ném người có bát tự tương xứng với mình là ta vào lò luyện: “Một tiện nô mà thôi, có thể làm thuốc dẫn cho trẫm là phúc khí mấy đời của ngươi đấy!” Nghe nói vào ngày ta chết, Thánh nữ lại lần nữa bước vào ao chứa cổ, mặc cho ngàn vạn cổ trùng gặm nuốt thân mình. Về sau người người Miêu Cương đều biến sắc nói, chủ nhân Thánh điện trên núi tuyết kia đã dùng máu tươi để nhuộm đỏ thế gian này.
Bố Mẹ Nuôi Của Thiên Kim Thật Sau khi trọng sinh, tôi không nhận lại bố mẹ ruột trong gia đình hào môn. Chúc họ và cô “thiên kim giả” sống hòa thuận, yêu thương nhau. Còn tôi, trở thành bảo bối nhỏ trong vòng tay của bố mẹ nuôi. Nhiều năm sau, bố mẹ ruột hối hận, chủ động tìm đến cầu xin nhận lại con. Tôi chỉ nhẹ nhàng đáp: “Họ cưng chiều thiên kim giả, vậy thì tôi sẽ dốc lòng yêu thương bố mẹ nuôi của mình.” Về sau, cả mẹ ruột và mẹ nuôi đều bị bắt cóc. Tôi nhìn bọn bắt cóc, rồi quay đầu nói: “Xin lỗi cô ạ, cháu phải cứu mẹ cháu trước đã.”
Tôi Không Có Mẹ Năm lớp 12, ng ự /c tôi lại lần nữa phát dục, từ cúp D lên thẳng F. Bạn nam trong lớp cười cợt, nói tôi “ng ự /c to chắc là đi b/á.n thân”, giọng đầy nhục mạ. Nhưng người phản ứng dữ dội nhất lại chính là mẹ tôi. Bà ta trừng mắt nhìn ng ự /c tôi, chửi om sòm: “Ng ự /c mày lớn vậy để làm gì? Ghê tởm! Mày có phải ngày nào cũng cho đàn ông sờ ng ự /c không, nên mới to thế? Không lo học hành!” Bà ta nói kết quả học tập của tôi kém là vì ng ự /c tôi quá to, rồi bịa ra chuyện đưa tôi đi “thu nhỏ”, cuối cùng lại lừa tôi làm phẫu thuật cắt toàn bộ. Bạn bè chê tôi nửa nam nửa nữ, người tôi thầm thích gọi tôi là “quái vật”. T/rầ .m cảm tái phát, tôi ch .t ngay trong sinh nhật 18 tuổi. Trọng sinh lại một lần nữa, mẹ lại tiếp tục giở trò lừa tôi đi cắt ng ự /c. Tôi hất mạnh tay bà ta ra, nhổ một bãi nước bọt vào mặt bà ta, cười lạnh: “Mẹ thử đụng vào tôi xem?” “Mẹ à, ng ự /c mẹ nhỏ vậy, có khi nào chưa từng được đàn ông sờ bao giờ không?”
Bạn Cùng Phòng Bất Ổn Bạn cùng phòng đam mê văn hóa Hàn Quốc. Để có làn da căng bóng, cô ta không biết kiếm đâu ra một loại tinh chất làm đẹp từ tinh trùng cá hồi, lén lút tiêm lên mặt. Nhưng bộ kim tiêm đã qua sử dụng của cô ta không bao giờ được khử trùng, giữa tiết trời mùa hè, chất lỏng đó tanh đến mức khiến người ta buồn nôn. Tôi khuyên vài lần không có kết quả, đành phải báo cáo với giáo viên cố vấn. Dụng cụ làm đẹp của cô ta bị tịch thu, cô ta cũng không vượt qua vòng tuyển chọn, nên đã trút hết cơn giận lên người tôi. “Con mẹ nó, mày biết tinh trùng cá hồi quý hiếm thế nào không, đồ nhải con, mày chỉ đố kỵ vì tao sắp ra mắt nên một phải hai phải muốn hủy hoại tao phải không!” Cô ta bỏ thuốc mê vào cốc nước của tôi, rồi gọi bạn trai người Hàn Quốc đôi mắt nhỏ xíu của mình đến, bắt nạt tôi đến chết. Khi mở mắt lần nữa, cô ta đang chu môi, tập làm dáng môi trái tim. “Sau khi tiêm xong thì da mặt có vẻ thực sự sáng hơn nhỉ! Cậu thấy đúng không?” Tôi che giấu vẻ lạnh lùng trong mắt, đưa tay che miệng một cách phóng đại. “Ô-mô ô-mô, thật đấy, cậu mau tiêm thêm vài mũi đi.”
Hôm Nay Phò Mã Lại Nạp Thiếp! Phò mã lại vừa nạp thêm một thiếp, khi nghe tin này, ta đang nhuộm móng tay, nước hoa đỏ trong bát sứ giống như m//áu tươi của thiếu nữ. Không biết người này… sẽ sống được bao lâu nữa. Năm năm trước, khi vừa mới trưởng thành, Thẩm Phong đã đỗ đầu bảng trong kỳ thi mùa thu, lúc đó, hắn chưa gặp ta, cũng chưa phải là Phò mã. Phụ hoàng quý mến tài năng của hắn, giữ hắn ở lại kinh thành làm quan sử. Trong những lời đồn ở kinh thành, sau hai năm vào triều, tức là ba năm trước vào dịp Trung thu, hắn nhận lệnh vào cung dự tiệc, gặp gỡ công chúa Vân Nhu—tức là ta—và phải lòng ngay từ cái nhìn đầu tiên. Thực tế, ba năm trước người hắn gặp không phải ta, mà là phi tần của phụ hoàng. Vị Uyển Quý nhân trẻ tuổi chưa bao giờ gặp nam nhân cùng tuổi trong suốt sáu năm ở cung, trong lúc cấp bách đã nói dối rằng mình là công chúa.
Tất Cả Đều Trọng Sinh Trừ Tôi! Ngày điền nguyện vọng vào đại học hôm ấy, trừ tôi ra, tất cả mọi người bên cạnh tôi đều trọng sinh rồi. Bọn họ đều khuyên tôi đừng điền nguyện vọng vào Bắc Đại, nếu không, tôi sẽ mất mạ*g. Tôi nhìn thành tích 366 điểm của bản thân, trầm mặc không nói gì. Bắc Đại? Tôi xứng chắc! Bắc Đại Thanh Kê* chắc vừa sức tôi hơn. (Là một trường đào tạo nghề ở Trung Quốc.)
Phản Ứng Dây Chuyền Tôi là học trò giỏi nhất dưới trướng thầy hướng dẫn. Nhưng sư muội mới đến đã ăn cắp toàn bộ thành quả nghiên cứu của tôi, còn trắng trợn vu cáo tôi đạo văn của cô ta. Cô ta mới là thiên tài chân chính. Đối mặt với một sư muội ngạo mạn tự phụ, tôi chỉ nói: “Nếu đúng là vậy, thì cô hãy tái hiện lại thí nghiệm đó trước mặt mọi người đi.” Sau mấy lần thí nghiệm đều ph..át n..ổ, hiện trường im phăng phắc. ⸻ “Tần Cẩm Văn, em theo thầy bao năm như vậy, cũng được xem là sư tỷ.” “Vậy mà chẳng những không chăm sóc đàn em, còn đạo văn, ăn cắp kết quả nghiên cứu của người khác, thật sự khiến thầy quá thất vọng.” “Vì nể tình thầy trò bao năm, thầy không đuổi học em, để lại cho em chút danh tiếng. Em tự mình làm thủ tục thôi học đi.” Thầy nói xong thì quay sang an ủi cô gái đứng bên cạnh: “Được rồi, đừng khóc nữa, thầy sẽ xử lý chuyện này ổn thỏa.” Nói rồi thầy cầm tập hồ sơ, quay lưng rời đi, không muốn nhìn tôi thêm một cái. “Thầy, em bị oan!” Tôi vội vàng gọi với theo. Tôi theo thầy bao nhiêu năm. Chẳng lẽ thầy còn không tin nhân cách của tôi sao?
Mẹ Tôi Là Nữ Phụ Tỉnh Táo Mẹ tôi là một nữ phụ trong sách. Để giữ m//ạng sống, mẹ nhanh chóng mang theo tôi và ly hôn với người bố trong lòng chấp niệm về bạch nguyệt quang. Sau đó, để tôi không phải sống những ngày khổ sở, mẹ nhanh chóng tìm cho tôi một người bố mới. Người bố mới vừa đẹp trai lại giàu có. Nhược điểm duy nhất là có khá nhiều bạn gái cũ. Hôm đó, một trong những bạn gái cũ của bố mới đến cười nhạo mẹ. “Cô nghĩ anh ấy cầu hôn cô là vì yêu sao? Thực ra anh ấy vẫn chưa cắt đứt với tôi.” Mẹ tôi khẽ nhấp một ngụm cà phê, thản nhiên đáp: “Ở thời cổ đại, tôi là chính thất, còn cô chỉ là thiếp.”
Hành Trình Cung Nữ Nghịch Tập Chủ tử của ta xuất thân cao quý, con người thanh tao như cúc. Bị Quý phi hãm hại, nàng không cãi lại một câu nào, là ta một thân một mình theo nàng vào lãnh cung, hết mực che chở cho nàng. Vì rửa sạch oan khuất cho nhà mẫu của nàng, ta nuốt xuống thù hận, chủ động mượn sức Hiền tần, kẻ đã từng ngược đãi ta. Vì bảo vệ nàng chiến thắng trong cuộc chiến đoạt vị, ta không tiếc hại chết Quý phi, tay nhiễm máu tươi cùng tội nghiệt không thể tha thứ. Chờ đến khi nàng ngồi lên được ngôi vị Hoàng hậu, nàng lại đẩy ta đi chịu tội. Nàng bình tĩnh làm rõ hết mọi việc: “Hoàng Thượng, thần thiếp xưa nay không tranh không đoạt, càng không muốn ngôi vị này.” “Mọi việc đều do ả làm, thần thiếp chưa từng thấy cảm kích.” Ta bị cắt lưỡi đưa vào Thận Hình Ty, chịu đủ bảy mươi hai hình phạt tra tấn, cuối cùng ôm hận mà chết. Mở mắt ra lần nữa, ta về tới cái ngày cùng nàng ta bước vào lãnh cung.
Nỗi Oán Hận Của Niệm Yểu Mẫu thân ta từng là một kỹ nữ, bà dùng tiền kiếm được từ xương máu của mình để chu cấp cho phụ thân ta học hành thi cử. Năm năm sau, phụ thân thi đậu công danh, được thiên tử ban hôn cùng công chúa Nhưng trên điện Kim Loan, ông lấy cái chết để cự hôn, sau đó dùng mười dặm hồng trang, gióng trống khua chiêng để lấy mẫu thân về. Công chúa không vui. Thế là chỉ vỏn vẹn ba ngày sau, mẫu thân ta bị người làm nhục, y phục trên người tan nát, toàn thân nhếch nhác chết tại đầu ngõ. Nửa năm sau, công chúa đã được gả cho phụ thân như ý nguyện. Nhưng ả không biết rằng đây chính là khởi đầu cho những bất hạnh của mình.
Nằm Ngủ Bên Gối Mỹ Nhân Nữ nhân xuyên không mới tới rất thích tự chuốc khổ vào thân. Nàng cùng các hoàng tử xung quanh kết nghĩa huynh đệ, thân thiết đến mức có thể cùng mặc chung một cái quần. Thế nhưng, khi Hoàng thượng tứ hôn nàng cho Lục hoàng tử, nàng lại thề chết chống lại thánh chỉ. Hoàng đế nổi giận, đày nàng đến Hoán Y Cục, ngày ngày cọ rửa thùng vệ sinh. Tám năm sau, các vị hoàng tử mới chợt nhớ ra sự tồn tại của nàng. Tứ hoàng tử thương cảm, định lập nàng làm trắc phi. Nàng lại vênh mặt nói: “Ta muốn làm Tứ hoàng phi. Nếu không được, thì thôi vậy.” Cuối cùng, nàng chẳng có danh phận gì, vẫn bám theo Tứ hoàng tử. Bọn hạ nhân len lén chế nhạo nàng, nói nàng không biết liêm sỉ, đến cả thị thiếp thấp hèn nhất cũng chẳng bằng. Nàng nghe xong, giận đến mức dùng một bát thuốc độc, độc câm ta: “Làm nha hoàn thiếp thân của ta, đã không biết khuyên can chủ tử, thì từ nay cứ câm miệng đi.” Thuốc kia độc tính quá nặng, ta bị sốt cao mà chết. Mở mắt ra lần nữa, nhìn thấy tiểu thư đang ngồi chải chuốt, ta quyết định dổi một chủ tử khác.
Công Chúa Thật, Công Chúa Giả Khi công chúa lưu lạc chốn dân gian từng làm tì nữ trong nhà ta. Cha mẹ ta đối xử với nàng rất tử tế nhưng sau khi nàng hồi cung, để xóa bỏ nỗi nhục từng làm nô tì mà cướp hết gia sản nhà ta, giết cha mẹ, bắt ca ca làm thái giám, còn ta thì bị bắt làm tì nữ rửa chân. Sau khi chết thảm, ta đã được tái sinh vào ngày nàng nhận tổ quy tông. Trước mặt nàng, ta ôm chặt lấy chân hoàng đế: “Cha! Cuối cùng con cũng tìm được người rồi!”