Báo Thù
Muôn Vẻ Hoa Nở Tôi vừa hết cữ, mẹ chồng liền sinh con thứ hai. Bà cảm thấy mình đã có tuổi, liền bảo tôi: “Một con cừu cũng phải chăn, hai con cừu cũng phải chăn, hai đứa trẻ cứ giao cả cho con chăm cả đi.” Chồng tôi là người hiếu thuận một cách ngu muội, lập tức đồng tình với mẹ, hai mẹ con cùng ép tôi phải đồng ý. Vì chuyện này, tôi đã cãi nhau một trận lớn với họ. Tôi tìm bạn thân than thở, cô ấy lại nhắc tôi một câu: “Chi bằng cậu điều tra thử xem, đứa bé đó rốt cuộc là mẹ chồng cậu lớn tuổi mà sinh ra, hay là con riêng mà chồng cậu lén lút có với người khác?”
Trở Về Bảo Vệ Con Gái Trời nắng nóng gay gắt, con gái bốn tuổi của tôi bị tôi bỏ quên trong xe, sống sờ sờ mà ch ngạt. Tất cả mọi người đều phát cuồng lên, bảo mẫu thì hối thúc tôi mau mở cửa xe, mang thi thể con bé ra hỏa táng. Chồng tôi cũng chỉ trích tôi vô trách nhiệm, nói tôi không xứng làm mẹ. Còn tôi thì cầm ly nước mát lạnh, đứng giữa đám đông hóng chuyện, cười rạng rỡ như hoa nở đầy mặt.
Trò Chơi Trả Thù Trong Căn Biệt Thự Đêm khuya, anh bạn trai nằm bên tôi nhẹ nhàng đứng lên đi đến căn phòng bên cạnh của bạn thân tôi. Tôi từ từ mở mắt ra rồi đi vào nhà vệ sinh. Sau khi ấn công tắc, bức tường to lớn lập tức biến thành một chiếc gương hai chiều. Phía sau chiếc gương là căn phòng kế bên.
Gươm Lạnh Trong Vỏ Nhung “Trên mạng nói có một bộ tộc ở châu Phi lại theo chế độ một vợ nhiều chồng, chẳng phải đó chính là cuộc sống mà em mơ ước sao? Nếu em đến đó, chắc chắn em có thể cưới năm người đàn ông về phục vụ em!” “Trời má, còn có lễ hội kiểu này nữa à? Em muốn ngủ với soái ca nào cũng được luôn. Em vừa liên hệ với một chị bạn rồi, chị ấy bảo có kênh để gia nhập bộ tộc này, với lại có người trong bộ tộc còn định cư bên nước mình nữa kìa!” Em gái tôi – Lưu Trân Bảo – hớn hở tưởng tượng viễn cảnh hạnh phúc khi được sống trong một cuộc hôn nhân một vợ nhiều chồng. Còn tôi thì vừa bừng tỉnh – hóa ra mình đã trọng sinh. Nhìn Trân Bảo đang say sưa mơ mộng, lại thêm ánh mắt ra hiệu liên tục của mẹ, tôi nghiến răng nghiến lợi, hận không thể tiễn cả hai người lên chầu trời ngay lập tức. Mẹ tôi là người mở lời trước: “Trân Linh à, con là chị thì khuyên em một tiếng đi, người châu Phi da đen thui, lại còn mấy cái thói quen sinh hoạt kỳ cục. Dù có sống ở nước mình thì trên người kiểu gì cũng mang bệnh tật!” Tôi lạnh lùng nhìn bà ta, nhưng mặt lại cố ra vẻ ngưỡng mộ, cố tình nói với Trân Bảo: “Em gái, chị ủng hộ em đó. Chị cũng muốn theo em đến bộ tộc châu Phi kia, cưới năm ông chồng về hầu hạ. Em có thể dẫn chị theo được không?”
Em Gái Giả Mạo Trước khi chet tôi mới biết được, đứa em gái tôi liều mạng che chở là hàng giả. Cô ta thay thế thân phận của em gái tôi, khiến tôi cam tâm tình nguyện gánh tội thay cho cô ta, ngồi t ù 5 năm. Sau khi ra tù tôi biết được, trong 5 năm này, cô ta tiêu xài hết tài sản trong nhà, sau khi ba mẹ tôi thật sự hết tiền, cô ta không tiếc trộm bí mật công ty đổi lấy tiền, khiến gia đình phá sản. Tôi vì quá tức giận, chất vấn cô ta rốt cuộc có phải là em gái tôi hay không. Cô ta chột dạ nên đã dùng một mồi l ửa th iêu rụi cả nhà, khiên ba mẹ và tôi vĩnh viễn bị ch ôn vùi trong biển l ửa. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày cô ta mang theo vòng cổ của em gái tôi tới nhận thân.
Từ Chối Làm Thánh Mẫu Chị gái của tôi quen một cậu ấm, gã chẳng những cầu hôn chị gái tôi mà còn muốn tặng cho chị tôi một căn hộ. Tôi nhìn ra được người đàn ông đó là kẻ lừa đảo, tôi khuyên chị ta chia tay. Nhưng chị ta lại cho rằng tôi ganh tị với chị ta, sống chết không nghe. Sau đó gã cặn bã đó bị tôi vạch trần âm mưu, bỏ chạy trối chết. Mà chị gái của tôi lại cho rằng tôi cố tình ngăn chị ta tiến vào giới thượng lưu, cả nhà dì cả đến tìm gia đình tôi đòi sống đòi chết, hậu quả là làm mẹ tôi lên cơn đau tim bất chợt. Trên đường đưa bà đến bệnh viện thì bọn họ cố tình ngăn không cho xe cấp cứu đi tiếp, cuối cùng dẫn đến tai nạn xe cộ thảm khốc. Hại nhân viên y tế cùng với cả nhà tôi tử vong tại chỗ. Lần nữa mở mắt ra, tôi quay về ngày mà chị ta giới thiệu bạn trai mới của chị ta cho cả nhà biết. Tôi rất rất là chân thành chúc mừng chị ta: “Anh rể vừa giàu vừa đẹp trai, là người đàn ông tốt hiếm có khó tìm!”
Ta Thay Hoàng Tỷ Báo Thù Bốn tuổi, ta xé xác mèo hoang trong cung; năm tuổi, ta bắt hết chim trong viện để chế “Bách cầm đồ.” Từ phụ hoàng mẫu hậu cho đến cung nữ thái giám, ai nấy đều bảo ta là kẻ điên. Chỉ có hoàng tỷ, ôm chặt lấy ta, cầu xin phụ hoàng mẫu hậu đừng đuổi ta đi, thề độc sẽ dạy bảo ta nên người. Chậc, thật chẳng biết làm sao với nàng. Thế là, ta bắt đầu giả vờ ngoan ngoãn. Ta giả vờ như vậy, đã mười năm. Cho đến khi hoàng tỷ bị đưa đi hòa thân, một tháng sau khi được sắc phong làm phi thì chết. Ta tìm đến phụ hoàng: “Xin phụ hoàng cho ta đi hòa thân.”
Ngủ Dậy Thành Góa Phụ Sau khi sống lại, việc đầu tiên tôi làm là uống liền năm viên th//uo^c ngủ, ngủ một mạch hai ngày. Chỉ vì ở kiếp trước, tôi ra ngoài mua đồ ăn, lại vô tình bắt gặp chồng mình là Lưu Tử Lương, đang ôm đồng nghiệp nữ bước ra từ khách sạn. Ngày hôm sau, anh ta bị tố cáo và mất việc. Trong cơn tuyệt vọng, anh để lại d/i thư rồi 44. Mẹ chồng và con trai đều cho rằng tôi là người đã hại ch .t anh ta, cùng nhau n/h.ố/t tôi vào kho chứa đồ ở quê. Tôi cố cầm cự được năm ngày, cuối cùng ch .t trong cảnh đ/ói k/hát cùng cực. Ch .t rồi còn bị chuột cắ//n n á/t th//i t h/ể, chẳng còn nguyên vẹn. Cũng lúc đó tôi mới biết — Người đã tố cáo Lưu Tử Lương chính là cô nhân tình kia. Cô ta mượn tay tôi để rũ bỏ trách nhiệm, còn nhân cơ hội thăng chức lên làm tổng giám đốc thay anh ta. Trong tan/g lễ, cô ta giả vờ thương xót, nắm tay mẹ chồng tôi khóc lóc: “Nếu là cháu, cháu tuyệt đối sẽ không tố cáo anh ấy! Người đàn bà đó thật độc ác, phá nát cả một gia đình đang yên ấm!” Mẹ chồng tôi mắng chửi tôi suốt một đêm, rồi quay về quê đem th/i th//ể tôi b ă/m n.á /t thành từng mảnh. Mãi đến khi mở mắt lần nữa, tôi đã trở lại thời điểm trước khi bước ra khỏi nhà mua đồ ăn.
Trưởng Huynh Khó Làm Trong kinh thành mọi người đều nói ta trẻ tuổi lắm quyền, khắt khe với đệ muội. Vì leo lên được hoàng ân, mà không tiếc chia rẽ uyên ương, đưa muội muội vào cung, còn đưa đệ đệ vào doanh trại quân đội biên cương. Về sau, hai người họ, một người thành sủng phi, một người trở thành tướng quân. Rồi sau đó, ta bị hai người họ âm mưu hãm hại giết chết. Trước khi chết, bọn họ châm chọc: “Ngươi tự xưng là chúa cứu thế, ôi thật nực cười!” Mở mắt ra lần nữa, ta thấy phụ thân đang hấp hối dặn dò: “Trường Châu, con là trưởng huynh, tương lai của đệ muội con đặt cả vào tay con.”
Nữ chưởng môn Ly Ưu Năm bảy tuổi, phụ mẫu đã cứu một tên ăn mày, còn cho hắn đồ ăn và quần áo. Tên ăn mày kia lại nhớ thương tiền tài nhà ta, tàn nhẫn s át h ại hơn mười người Tống gia ta. Ta bởi vì ham chơi về trễ, mới tránh được một kiếp. Sau đó được sư phụ cứu, bái nhập tiên môn, từ đó nghiên cứu tiên thuật. Ngày học thành tài, ta cầm trường k iếm trong tay t àn s át cả nhà kẻ thù. Đại thù được báo, sư phụ tự mình chủ trì hôn sự của ta và đại sư huynh, cũng dự định vào ngày đó đem vị trí chưởng môn truyền cho hắn. Nhưng ngày thành thân, đại sư huynh lại tự tay bóp nát nguyên thần của ta. “Cho dù ngươi có thâm thù đại hận gì, cũng không thể liên luỵ đến con cái hắn. Ngươi rốt cục là có tâm địa á c đ ộc như thế nào, mới có thể đi s át h ại một nữ tử vô tội?” Sống lại một đời, con gái kẻ thù đang quỳ gối trước mặt ta đau khổ cầu xin. Ta vẫn không chút do dự lập tức giet nàng ta. Nhưng lúc này đây – – Mạng đại sư huynh, ta muốn! Vị trí chưởng môn, ta cũng muốn!
Gia Nghĩa Huyện Chủ Sau khi đích tỷ qua đời, ta gả vào Hầu phủ trở thành kế thất. Ta tận tâm tận lực hầu hạ công bà, quản lý hậu viện, chăm sóc đôi con thơ mà đích tỷ để lại. Vất vả hai mươi năm, ta vốn tưởng có thể tranh thủ cho mình chút thể diện. Nhưng không ngờ, trước khi Hầu gia qua đời, hắn lại ban cho ta một tờ thư từ. Hắn nói ta tâm địa độc ác, ngay cả đồ của đích tỷ cũng muốn cướp. Đôi nhi nữ mà ta khổ cực nuôi nấng cũng oán trách ta chiếm mất vị trí của mẫu thân chúng. Ta bị đuổi khỏi Hầu phủ, chết cóng trong đêm mưa tuyết. Mở mắt lần nữa, ta phát hiện mình đã trở về ngày đích tỷ bệnh tình nguy kịch triệu ta vào phủ.
Giấc mơ thời Dân Quốc Vị hôn phu của tôi đã phải lòng một tiểu thư du học trở về, muốn tôi một người phụ nữ của thời đại cũ nhường vị trí chính thất để trở thành thiếp. Tất nhiên, tôi không đồng ý. Cô tiểu thư du học kia chờ mãi không được, cuối cùng lại trở thành thiếp của viên Đốc quân. Sau này, chiến tranh lan rộng, hắn đưa cả gia đình rời đi, nhưng lại châm lửa thiêu rụi căn nhà nơi tôi cô độc trấn giữ. “Tấm vé tàu của cô, tôi đã đưa cho Mộng Lệ. Đó là thứ cô nợ cô ấy, nếu không, sao cô ấy lại phải làm thiếp cho Đốc quân chứ?” Hắn thô bạo b//ẻ từng ngón tay tôi ra, mạnh mẽ đẩy tôi ngã xuống đất. Tôi nghe thấy tiếng khóa cửa lách cách vang lên bên ngoài. Ngọn lửa bùng lên, khói mù lan tỏa, trong cơn đau xé lòng, tôi dần mất đi ý thức… Khi tỉnh lại lần nữa, tôi chậm rãi lấy ra tờ hôn ước. “May thay nhà họ Hạ có hai người con trai. Từ nay về sau, tôi chính là chị dâu của anh rồi.”
Nợ Duyên Kiếp trước, ta đã lao xuống hồ băng cứu một bé gái rơi xuống nước, không ngờ đó lại chính là con gái riêng của ngoại thất bên ngoài. Tất cả đều là cái bẫy do ả ta sắp đặt. Sau đó, hàn khí xâm nhập vào cơ thể khiến thân thể ta suy nhược, đại phu nói ta vĩnh viễn không thể sinh con nữa. Khi ta bệnh nặng đến mức hấp hối, phu quân rước tình nhân vào cửa, chúng dùng sính lễ hồi môn của ta để sống phú quý vẻ vang. Lần nữa mở mắt ra, ta lại trở về ngày bé gái ấy rơi xuống hồ…
Cặn Bã Mau Tránh Đường Kiếp trước, ngày tôi thành danh, tôi đã vạch trần quá khứ từng bị bắt nạt thời trung học. Mà cô gái bắt nạt tôi là Như Hạ, lại không chịu nổi dư luận đổ dồn mà chọn cách tự sát. Nhưng không lâu sau khi cô ta tự sát, vị hôn phu của tôi là Tiêu Mặc lại nhảy lầu từ tòa nhà khách sạn tổ chức hôn lễ trước sự chứng kiến của giới truyền thông. Trước khi chết, anh ta chỉ để lại một câu: “Bao nhiêu năm qua, vì muốn chuộc tội cho cô ấy mà tôi đã ở bên cô, tại sao cô vẫn không chịu buông tha cho cô ấy!” Thế nên một lần nữa được sống lại, lúc Tiêu Mặc từ chối lời tỏ tình của Như Hạ, bị Như Hạ trả thù, tôi đã không chọn cách báo cảnh sát để ngăn cản. Kiếp này, tôi không muốn vì những kẻ không xứng đáng mà một lần nữa phải chịu cảnh bắt nạt.
Vòng Xoay Định Mệnh Khi Tuyên Vương gặp nạn đã từng ở nhà ta. Ta dốc lòng chăm sóc hắn, ca ca giả làm hắn dẫn dụ quân địch. Nhưng hắn lại tin lời nữ nhi của thôn trưởng, cho rằng ca ca thông đồng với địch phản quốc, đem huynh ấy lăng trì xử tử. Ta cũng bị vạn người chửi rủa, cuối cùng chết thảm ở đầu đường. Mở mắt lần nữa, ta đã trọng sinh về ngày nhặt được Tuyên Vương. Đối mặt với ca ca kiên trì muốn cứu Tuyên Vương, ta cẩn thận hỏi: “Ca ca, huynh có tin vào kiếp trước không?” Ca ca im lặng hồi lâu: “Muội muội, muội cũng trọng sinh rồi?”
Lời Đồn Đại Giết Chết Ta Đích nữ của phủ Thừa tướng là đệ nhất tài nữ chốn kinh thành, nhưng nàng ta lại thầm thích nữ giả nam trang. *Đích nữ là con gái do chính thất phu nhân sinh. Ngược với thứ nữ là con gái do thiếp thất sinh. Nàng ta dùng tên giả là Vân công tử, đi theo bọn ăn chơi tác tráng trong kinh thành lưu luyến chốn thanh lâu sở quán. Một ngày nọ ta đi ra ngoài, gặp phải Mộ Vân đang bị xướng kĩ truy đuổi. Nàng ta hoảng loạn không nhìn đường chạy vào xe ngựa của ta. Ngày hôm sau, tin đồn ta và Vân công tử có tư tình lan truyền khắp kinh thành. Ta nhận ra Mộ Vân, cầu xin nàng ta hãy đứng ra giải thích giúp ta. Nhưng nàng ta lại thờ ơ lạnh nhạt nói: “Lời đồn đại mà thôi, tiểu thư đừng để ý đến nó là được.” Mộ Vân không chịu giải thích, thanh danh của ta bị hủy hoại, cuối cùng bị buộc phải nhảy xuống hồ tự sát. Lại mở mắt ra lần nữa, ta lại trở về lúc Mộ Vân xông lên xe ngựa của ta.
Oán Khí Tám Trăm Năm Tôi bị lừa đi giữ mộ, mỗi đêm được trả ba trăm. Người ta thì thầm rằng mộ này oán khí ngút trời, mỗi đêm đều phải giết một người để tiêu tan oán niệm. Tôi ngồi trước mộ thở dài: “Chồng ơi, đã chết tám trăm năm rồi, sao vẫn không nghĩ thoáng ra?”
Hoành Thánh Phù Dung Đêm khuya, tôi vô tình nhấn vào một phòng phát trực tiếp của một streamer ẩm thực. Người đó đang cầm một hộp hoành thánh với bao bì giản dị, ăn rất ngon lành. “Anh em ơi, không phải tôi nói khoác, tô hoành thánh năm đồng này còn ngon hơn tất cả các món ăn tôi từng thử.” Dòng bình luận tràn ngập: [Nhìn mà chảy nước miếng.] [Muốn ăn ghê.] Tôi lại cau mày, gõ một dòng chữ: [Hoành thánh Phù Dung có nợ âm dương, streamer đừng ăn nữa, anh đang bị mượn thọ đấy!] Cư dân mạng lập tức chửi rủa tôi: [Đồ ác độc, nguyền rủa người khác sớm chết, trời đánh thánh đâm!] Nhưng chưa đầy một tuần sau, tin tức về cái chết đuối bất ngờ của một streamer nổi tiếng đã leo lên hot search.
Báo Thù Trưởng công chúa đương triều kiêu căng, xinh đẹp, mỗi ngày đều cần dùng sữa mẹ tươi mới để đắp mặt, tẩm bổ. Bởi vậy mà a tỷ mới sinh xong của ta được gọi vào phủ, nhưng một năm sau lại phơi xác đồng hoang, hậu khiếu* rách tan, tử cung hỏng hết. *Hậu khiếu: bộ phận từ ruột già đến hậu môn. Bốn năm sau, Trưởng công chúa mắc bệnh lạ, cả người đầu mùi hôi tanh. Ta tự mình tiến cử trở thành trang nương* của nàng ta. *Người trang điểm, làm tóc. Từ đó về sau, không có ta trang điểm, nàng ta khó mà ra khỏi phủ. Hồng nhan hôm nay ngày mai khô héo, nàng ta không biết, tất cả những thứ này mới chỉ là bắt đầu.
Cháu Ngoại Cháu ngoại của tôi bị teo hậu môn bẩm sinh, bụng căng như một quả dưa hấu to. Tôi khuyên chị gái đưa cháu đi làm phẫu thuật. Nhưng chị gái với mẹ tôi đều cho rằng như vậy mới tốt, mới phát tài, không mất tài lộc, bởi vậy từ chối điều trị cho nó. Sau này tôi lén lút đưa cháu ngoại đi phẫu thuật. Sau khi chị tôi biết chuyện tưởng rằng tôi phá tài lộc của chị ta, dưới cơn tức giận chị ta đẩy tôi xuống cầu thang, khiến tôi chết ngay tại chỗ. Sống lại vào ngày chị gái nói với tôi rằng cháu ngoại bị teo hậu môn bẩm sinh. Tôi cười nói: “Đúng là một con tỳ hưu nhỏ, nhà chúng ta sắp phát tài rồi.”