Báo Thù
Thiên Mệnh Hoàng Nữ Quốc sư nói nhà ta sẽ sinh ra Thiên Mệnh Hoàng Nữ. Bởi vậy tỷ tỷ từ khi sinh ra đã danh chấn kinh thành, nhận hết sủng ái. Nhưng bọn họ không biết, Chu gia còn có ta.
Tuyết Đông Mẫu thân ta là tú bà, từng cứu Hiền phi khỏi ch .t đuối. Bà giấu Hiền phi trong Bách Hoa Lâu để tránh truy s/á/t. Sau khi thủ lĩnh tặc phỉ bị d/i/ệ/t, để xóa bỏ vết nhơ từng lưu lạc chốn thanh l/â/u, Hiền phi vu oan cho mẫu thân ta cấu kết phản tặc, ban lệnh x//ử t/ử bà. Mẫu thân ta ngã gục ngay tại chỗ, Hiền phi ngạo nghễ khinh bỉ cười lạnh: “Đồ tiện chủng, ngươi mà cũng xứng gọi ta là tỷ muội sao?” Bách Hoa Lâu thành tro bụi, ba mươi hai k/ỹ n/ữ bị quân lính làm nhục, xác nằm ngổn ngang ở bãi th/a m//a. Chỉ có ta, vì đang du học ngoài cung, nên thoát khỏi kiếp nạn ấy. Còn Hiền phi, lại giẫm lên x//á/c mẹ ta mà tấn phong làm Quý phi. Nửa năm sau, Quý phi phát bệnh đa/u đầu, Thái y trong cung đều bó tay. Ta quỳ trước giường nàng, cung kính thưa: “Bệnh đau đầu của nương nương, nô tỳ có thể trị.”
Mầm Sống Mẹ tôi là người bị b ắ t coc b án về đây, từ nhỏ tôi đã biết điều đó. Bà không hay nói chuyện, cũng chẳng mấy khi để ý đến tôi. Ấn tượng sâu nhất về mẹ là vào năm tôi năm tuổi, lần đầu tôi cùng bà lên núi chặt củi. Khi ấy, bên con suối nhỏ dưới chân núi, chỉ có tôi và bà. Tôi nắm chặt vạt áo bà, ngẩng đầu gọi: “Mẹ ơi.” Nhưng bà không đáp, chỉ đột ngột rơi nước mắt, rồi bất ngờ nhấc bổng tôi lên—một tay ghì chặt eo, tay còn lại ấ n đầu tôi xuống nước. Tôi còn nhớ rõ, hôm ấy là mùa đông, mặt nước phủ một lớp băng mỏng. Mũi và miệng tôi toàn là nước lạnh buốt, tôi vùng vẫy dữ dội trong làn nước. Khó khăn lắm mới ngoi được lên thở, tôi vừa khóc vừa gào: “Mẹ ơi! Con sai rồi!”
Thâm Tình Không Lưu Ta với Tạ Tri Ứng thành hôn hai năm, ân ái mặn nồng. Nhưng chưa từng mang thai, mẹ chồng từ khuyên bảo chuyển sang ép buộc. Đêm tân hôn, nam nhân từng hứa với ta sẽ bảo vệ ta cả đời đã rơi lệ. “Tống Uẩn, ta sắp không chịu nổi nữa rồi.” Hóa ra lời hứa của nam nhân lại ngắn ngủi đến vậy. Chưa đầy hai tháng, ta đã thấy hắn cùng biểu muội của hắn kìm lòng không đặng.
Chọc Giận Nữ Thần Ta cùng Thái Hoa Đế Quân trải qua chín mươi chín tình kiếp. Hắn và ta cùng nhau trở về Cửu Trùng Thiên, vĩnh viễn không chia lìa. Ta từng nghĩ rằng tình yêu ở kiếp chín mươi chín không thể đạt được nhưng cuối cùng đã viên mãn. Cho đến khi trên đá Tam Sinh xuất hiện tên chân mệnh thiên nữ của hắn. Hắn vô cùng sủng ái Liễu Như Yên, vì nàng ta mà xuống tay lột đi tiên cốt của ta. “Tô Ly, ngươi chẳng qua chỉ là một phàm nhân, chết chỉ là chết, còn Như Yên chính là chân mệnh thiên nữ của ta!” Vào ngày đại hôn của họ, ta mang thai đứa con của Thái Hoa, kéo thân thể tàn tạ nhảy xuống Tru Tiên Đài. Thái Hoa Đế Quân lại điên rồi.
Mỹ Nhân Tâm Cơ Chỉ vì một câu của Thần nữ: “Trong vòng trăm năm, Tô gia tất sinh ra yêu nghiệt họa quốc, khiến giang sơn đổi chủ”, Hoàng đế liền hạ chỉ, tru di Tô phủ, lưu đày cửu tộc. Ngay cả tiểu hồ ly trắng ta nuôi cũng không được buông tha. Khi đại tẩu qua đời, trong bụng vẫn còn mang thai. Tô phủ bị san thành bình địa, cỏ cũng không mọc nổi. Ta được phụ thân và huynh trưởng giấu trong giếng sâu, mới may mắn thoát khỏi kiếp nạn. Một tháng sau, ta sống thoi thóp, bò lên đỉnh Phổ Đà sơn, tìm đến mẫu thân của tiểu hồ ly, dập đầu cầu xin: “Tiên hồ đại nhân, xin ban thần lực cho ta, chờ ngày đại thù được báo, ta nguyện dùng sinh mệnh này đổi lấy mạng sống cho Tiểu Bạch.” Tiểu Bạch là hài tử duy nhất của tiên hồ, cũng là hồ ly trắng do một tay ta nuôi lớn. Thần nữ đã phán rằng Tô gia nữ tất thành tai họa, vậy ta sẽ khiến lời tiên đoán của nàng trở thành sự thật!
Vân Lãm Tôi được gia đình đón từ vùng quê Giang Nam trở về, cô em kế chê bai bộ sườn xám tôi đang mặc, mỉa mai rằng tôi có phải vẫn bó chân, sống trong thời nhà Thanh không. Tôi chỉ cười mà không nói, lặng lẽ pha trà, dịu dàng đưa chén trà đã pha sẵn thuốc xổ cho cô ta.
Ác Mộng Của Hoàng Đế Hoàng đế gặp ác mộng. Sau khi hắn thức dậy đã hạ lệnh giết chết tất cả các bé gái sinh vào ngày Tết Nguyên Tiêu năm Thìn. Cha nương vì bảo vệ tỷ tỷ mà bị loạn côn đánh chết, phơi thây nơi hoang dã. Hoàng đế cho rằng mầm tai họa đã được diệt trừ sạch sẽ. Nhưng hắn không biết ta và tỷ tỷ là tỷ muội sinh đôi.
Bạn Cùng Phòng Bất Ổn Bạn cùng phòng đam mê văn hóa Hàn Quốc. Để có làn da căng bóng, cô ta không biết kiếm đâu ra một loại tinh chất làm đẹp từ tinh trùng cá hồi, lén lút tiêm lên mặt. Nhưng bộ kim tiêm đã qua sử dụng của cô ta không bao giờ được khử trùng, giữa tiết trời mùa hè, chất lỏng đó tanh đến mức khiến người ta buồn nôn. Tôi khuyên vài lần không có kết quả, đành phải báo cáo với giáo viên cố vấn. Dụng cụ làm đẹp của cô ta bị tịch thu, cô ta cũng không vượt qua vòng tuyển chọn, nên đã trút hết cơn giận lên người tôi. “Con mẹ nó, mày biết tinh trùng cá hồi quý hiếm thế nào không, đồ nhải con, mày chỉ đố kỵ vì tao sắp ra mắt nên một phải hai phải muốn hủy hoại tao phải không!” Cô ta bỏ thuốc mê vào cốc nước của tôi, rồi gọi bạn trai người Hàn Quốc đôi mắt nhỏ xíu của mình đến, bắt nạt tôi đến chết. Khi mở mắt lần nữa, cô ta đang chu môi, tập làm dáng môi trái tim. “Sau khi tiêm xong thì da mặt có vẻ thực sự sáng hơn nhỉ! Cậu thấy đúng không?” Tôi che giấu vẻ lạnh lùng trong mắt, đưa tay che miệng một cách phóng đại. “Ô-mô ô-mô, thật đấy, cậu mau tiêm thêm vài mũi đi.”
Mỹ Nữ Béo Trọng Sinh Ta vốn là mỹ nhân đệ nhất kinh thành, nhưng lại bị mẹ kế nuôi thành một người béo hai trăm cân. Bà cho ta ăn như nuôi heo, dù ta không nuốt nổi, bà vẫn ép ta ăn. Sau này ta mới biết, bà đang làm áo cưới cho nữ nhi của mình. Sau khi ta trở thành nữ tử béo, trong kinh thành truyền đủ loại tiếng xấu của ta, ai nhìn thấy ta cũng cau mày tránh xa. Ta như mong muốn của bà, gả vào một nhà á.c nhân, bị bà mẫu và cô em chồng mỉa mai, bị trượng phu ghét bỏ. Cuối cùng, mang theo hài tử trong bụng ch .t ré.t tại mùa đông. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về năm mười ba tuổi. Lúc này, phụ thân vẫn còn thương yêu ta, mẹ kế chưa kịp đẩy ta vào h.ố lử.a. Kiếp này, ta nhất định phải thay đổi số phận của mình.
Lương Duyên Ta cứu một tên ăn mày, không ai biết hắn là hoàng tử bị đánh tráo trong cung, sau này được hậu thế biết đến với danh xưng là Vương gia tàn độc. Kiếp trước vì Lâm gia từng bố thí cho hắn một cái bánh bao nên hắn đã đưa cả Lâm gia đến kinh thành, hưởng hết vinh hoa phú quý. Còn ta, năm đó bị đích tỷ và đích mẫu gả cho một tên côn đồ lưu manh. Ngày thứ ba sau khi thành thân, ta bị bán vào lầu xanh, chịu đủ mọi nhục nhã mà chết. Kiếp này, ta được sống lại. Thấy đích tỷ, đích mẫu và phụ thân đối xử với tên ăn mày ta cứu về đủ kiểu khinh thường, không đánh thì mắng. Ta càng mong chờ biểu cảm của họ khi biết được sự thật.
Chiếu Tuế Mẹ luôn lấy ta ra để phụ trợ biểu tỷ. Lúc ta còn nhỏ không biết chữ, bà lại nhất quyết bắt ta và biểu tỷ cùng làm thơ. Sau đó, lại chế nhạo ta trước mặt mọi người: “Chẳng có chút tài năng nào, sao xứng làm tiểu thư khuê các?” Đến khi ta đỗ đầu trong kỳ thi nữ học, người khác đến chúc mừng, bà lại hừ lạnh. “Biết đọc sách có ích gì, nha đầu này tính tình nóng nảy, phẩm hạnh lại kém. Không giống như biểu tỷ của nó, dung mạo xinh đẹp, tính tình nhu thuận, lấy thê tử thì phải lấy người như vậy.” Chuyện này truyền đến tai thái hậu, bà vốn định chọn ta làm nhiếp chính vương phi, nghe xong liền muốn đổi thành biểu tỷ. Ta trong lòng buồn bã, mẹ lại cười toe toét: “Mẹ làm vậy là vì tốt cho con. Trong cung hiểm ác, một cô nương bình thường như con gả vào đó chắc chắn sẽ bị người ta khinh thường. Nỗi khổ này, cứ để biểu tỷ của con chịu đi.” Ai ngờ nhiếp chính vương vẫn cầu hôn ta. Mẹ biết được, đột nhiên tổ chức một bữa tiệc hoa sen linh đình. Giữa chừng tiệc, bà lại cố tình đẩy ta xuống nước, rồi kêu to cầu cứu, dẫn dụ mọi người đến xem. Ta bị người ta nhìn thấy bộ dạng ướt sũng chìm trong nước, bà liền khóc lớn nói ta đã mất đi sự trong sạch, làm cho chuyện này trở nên rùm beng. Vì vậy, biểu tỷ trở thành nhiếp chính vương phi, còn ta thì bị đưa vào đạo quán thanh tu. Đạo quán âm u lạnh lẽo, ta vào đó không lâu thì mắc bệnh nằm liệt giường rồi qua đời. Trước khi chết ta mới biết được, hóa ra biểu tỷ lại là con của mẹ và cữu cữu tư thông mà sinh ra. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về thời điểm trước khi bị ngã xuống nước.
Gương Hồn Vào ngày lễ tình nhân, tôi thuê phòng với bạn trai. Anh khăng khăng chọn một căn phòng có gương trước cửa, nói là tiết kiệm tiền. Thật đáng sợ khi phải đứng trước gương vào lúc nửa đêm. Sau khi mây mưa, tôi xuống giường mặc quần áo thì bạn trai đột nhiên nổi giận, tát tôi một bạt tai. Tôi giận dỗi chạy ra khỏi phòng, mở ra một trang huyền học đêm khuya tố khổ. Chủ trang lại đột nhiên nhắn riêng cho tôi: [Trong đồ đạc tùy thân của bạn trai cô, có phải cũng có một cái gương không?] Tôi im lặng. Vì tôi biết mặt trước chiếc đồng hồ bỏ túi mà anh ta luôn đeo trước ngực là một tấm gương.
Lễ Tế Vợ Tôi là một nữ minh tinh hạng mười tám đã hết thời. Sau ba năm nhẫn nhịn và nín nhục, cuối cùng tôi cũng gả vào nhà họ Giang, gia tộc giàu nhất Bắc Kinh. Hôn lễ thế kỷ giữa tôi và Giang Nguyên, con trai độc nhất của nhà họ Giang, tiêu tốn ba tỷ và lập tức trở thành đề tài nóng trên mạng. Thế nhưng, một cao nhân trong giới huyền học lại nói rằng tôi có tướng làm thiếp. Trong phòng livestream, khán giả lập tức bùng nổ: [Thật buồn cười, đã qua 3202 năm rồi mà vẫn còn làm thiếp á?] [Có khi nào không phải làm thiếp mà là làm kẻ thứ ba không?] Tôi lạnh mặt, kết nối trực tiếp và lấy giấy đăng ký kết hôn ra. Ai ngờ cao nhân lại nói: [Trong số người sống, cô đúng là vợ cả. Nhưng tính cả người chết thì chưa chắc.]
Dao Nương Phụ thân ta là Ngự sử đương triều, coi trọng thanh danh của mình nhất, mà ta là phụ thân ta cùng kỹ nữ thanh lâu sinh ra, cho nên ta cùng mẫu thân là vết nhơ lớn nhất trong cuộc đời phụ thân ta, hận không thể diệt trừ càng sớm càng tốt.
Tạ Quân Phỉ Ngày thứ hai sau khi một nữ ngôi sao nổi tiếng gặp tai nạn xe hơi qua đời, bố tôi đã đưa con gái riêng của ông ta về nhà và bảo tôi sống hòa thuận với cô ta. Thậm chí, ông ta còn nói với mẹ tôi rằng nên coi cô ta như con ruột, dù sao thì cô ta cũng vừa mất mẹ. Nhìn cô gái xinh đẹp đang nép sau lưng bố, tôi và mẹ nhìn nhau mỉm cười. Chúng tôi tất nhiên sẽ đối xử tốt với cô ta. Dù sao, mẹ của cô ta cũng chính là người mà chúng tôi thuê người hại chet mà.
Tịnh Đế Liên Tỷ tỷ yêu phải một hoàng tử sa cơ, vì hắn mà tự tay mổ tim sen để làm thuốc, cam tâm tình nguyện từ bỏ ưu điểm dễ thụ thai của hoa sen, từ đó không thể sinh con. Nhưng sau này hoàng tử lên ngôi, lập tức vứt bỏ nàng, cưới người biểu muội có tướng cực phẩm dễ sinh con trai làm quý phi, còn lột da rút xương tỷ tỷ, nấu thành một nồi canh sen an thai. Nhưng bọn hắn không biết. Sen nở tịnh đế, đồng tình chung cảm giác. Ta là ác sen chuyên hút dương khí của người, vốn nên bị tỷ tỷ, đóa thiện sen này trấn áp mãi mãi. Hiện tại không còn phong ấn, ta hóa hình lên bờ, thẳng tiến hoàng cung. So sinh con có đúng không? Chuyện này ta chưa từng thua ai! *Tịnh Đế liên là đóa hai hoa sen nở trên cùng một cuống, được coi là đứng đầu về sự thanh tao thuần khiết, hiếm gặp, tượng trưng cho điềm lành, may mắn, sự thịnh vượng, sung túc. Xưa loài sen này chỉ dành để tiến vua, nên mới có tên là “Tịnh Đế”.
Dung Ngư Ta và tỷ tỷ đều là trẻ mồ côi ở Cục Từ Ấu*. Tỷ ấy xinh đẹp, duyên dáng, còn ta thì tư chất bình thường. {*Kiểu như cô nhi viện bây giờ.} Ninh gia đến nhận nuôi ta, ta cảm kích đến mức quỳ lạy. Tỷ ấy bình thản nói: “Dù cầu xin người khác nhận nuôi, cũng không thể mất thể diện.” “Muội hành xử như vậy thật sự rất khó coi.” Nhờ vậy, tỷ ấy được khen là có phong thái, và được Ninh gia nhận nuôi. Còn ta thì lưu lạc trên đường phố, trở thành kẻ ăn xin. Tình cờ, ta gặp được vị hôn phu của tỷ là Trần Bình Vương đang du ngoạn cùng người tình. Ta tốt bụng nhắc nhở tỷ tỷ, nhưng tỷ tỷ lại kéo ta và bảo ta phải nói điều đó trước mặt Trần Bình Vương. “Chàng ấy tuy có lỗi, nhưng muội lén lút nói với tỷ, thực sự là có ý đồ xấu.” Trần Bình Vương ngược lại cáo buộc ta có ý định quyến rũ hắn, rồi sai người đánh ta đến chept. Ta khóc lóc cầu xin tỷ tỷ cứu ta. Tỷ tỷ chu môi: “Muội biết hắn đào hoa mà vẫn cố ý tiếp cận, không phải là quá hèn mọn sao?” Ta bị đánh chet, th i th ể bị n ém xuống đáy hồ. Tỷ tỷ ta và Trần Bình Vương lại làm lành, tổ chức hôn lễ linh đình. Khi mở mắt ra, ta trở về ngày mà phu thê Ninh gia đến nhận nuôi chúng ta.
Bạn Gái Tôi Bị Bắt Làm Sính Lễ Tôi đưa bạn gái về vùng núi quê nhà để dự đám cưới của em họ. Em họ nói rằng thiếu phù dâu, nên nhờ bạn gái tôi tham gia cho đủ số lượng. Ngày cưới, em họ dẫn bạn gái tôi đi đón dâu xong, nhưng không quay lại. Khi tôi cuống cuồng chạy đến nhà cô dâu, thì phát hiện bạn gái mình quần áo xộc xệch, đã bị em trai của cô dâu – người bị bệnh bại liệt – xâm hại. Gia đình cô dâu còn ngang nhiên nói: “Dù sao con gái cũng đã không còn trinh trắng rồi, ở lại làng đừng quay về nữa, gả cho con trai tôi, vừa hay thân lại càng thêm thân.” Tôi lúc đó mới biết, để kết hôn em họ đã thỏa thuận với gia đình cô dâu để đổi dâu. Họ đã coi bạn gái tôi như một phần của sính lễ! Tôi giận dữ tột cùng, lập tức muốn báo cảnh sát. Nhưng bị bố mẹ cô dâu cùng dân làng hợp sức đánh chết, vứt xác nơi hoang dã, bị chó hoang ăn thịt. Bạn gái tôi bị nhốt trong làng, chịu đủ mọi tra tấn, trở thành công cụ sinh sản. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi sống lại vào ngày vừa trở về làng quê. Em họ đang nhìn tôi với vẻ mặt nịnh bợ: “Anh, cho em mượn chị dâu làm phù dâu được không?”
Sau Khi Ly Hôn, Tôi Trở Thành Chị Dâu Của Anh Ta Tiết Trúc tôi là con gái duy nhất của chủ tịch tập đoàn Tinh Diệu. Nhưng tôi lại tự nguyện trở thành người giúp việc cho Tư Diệc Quân, sinh ra Tư Hiên, cả đời tận tụy chăm sóc ba con hai người họ. Nhưng chỉ sau một năm quen biết Nhậm Hoan, con trai Tư Hiên ôm cô ta và nói: “Ba, cô ta không xứng làm mẹ con, con muốn chị Hoan Hoan làm mẹ con.” Tư Diệc Quân cũng không phản bác, mà nhìn thẳng vào tôi, nói: “Cô ấy đúng là không xứng làm mẹ của con.” Nhớ lại những việc mà hai ba con họ đã làm trong những năm qua, tôi cảm thấy nản lòng thoái chí, ném chìa khóa biệt thự về phía anh ta và nói: “À đúng rồi, căn biệt thự này là tài sản trước hôn nhân của tôi, tôi muốn lấy lại, nên trước 9 giờ sáng mai, hãy dọn rác rưởi của anh ra và cút khỏi đây!” Anh ta những tưởng rằng mình được ở rể hào môn, nào ngờ lại gặp tôi ở nhà ba vợ. “Đây là chị gái con, Tiết Trúc, mau gọi chị đi.” “Chị.” Tư Diệc Quân miễn cưỡng lên tiếng. “Em trai ngoan quá.”