Báo Thù

Nợ Duyên

Nợ Duyên Kiếp trước, ta đã lao xuống hồ băng cứu một bé gái rơi xuống nước, không ngờ đó lại chính là con gái riêng của ngoại thất bên ngoài. Tất cả đều là cái bẫy do ả ta sắp đặt. Sau đó, hàn khí xâm nhập vào cơ thể khiến thân thể ta suy nhược, đại phu nói ta vĩnh viễn không thể sinh con nữa. Khi ta bệnh nặng đến mức hấp hối, phu quân rước tình nhân vào cửa, chúng dùng sính lễ hồi môn của ta để sống phú quý vẻ vang. Lần nữa mở mắt ra, ta lại trở về ngày bé gái ấy rơi xuống hồ…

Hàn Hà

Hàn Hà Cơn đau nhức ở thân dưới đột nhiên biến mất, bên tai vang lên tiếng vó ngựa quen thuộc nhưng xa xăm.Ta vậy mà lại trở về chuồng ngựa nơi kiếp trước từng làm việc.Nhìn quanh bốn phía, ta chợt thấy một cảnh tượng mà kiếp trước mình chưa từng để ý.Một nữ tử dung mạo thanh tú, đôi mắt ngập tràn lệ nhưng gương mặt vẫn mang theo vẻ quật cường, mạnh mẽ cắm sâu cây trâm trong tay vào bụng ngựa. Động tác tàn nhẫn, dứt khoát đến mức ta không kịp thốt ra một lời ngăn cản.Con ngựa bị thương đau đớn, hai chân trước chồm lên cao, hí vang một tiếng, hoảng sợ tránh xa nữ tử kia.Các công tử, tiểu thư xung quanh đều kinh hoảng chạy tán loạn.Chỉ có một nam nhân ngược lại, vội vàng xô đẩy đám đông, lao đến bên nàng:“Thanh Hàm! Thanh Hàm đừng sợ! Ta đến cứu nàng đây!”Kiếp trước, cũng chính vì cứu hắn mà ta trở thành một kẻ tàn phế, từ đó chẳng thể bước đi bình thường nữa.Sau này, bà mối mang theo một đội ngũ đến cửa cầu thân.Lúc ấy ta mới biết, thì ra hắn chính là Tân khoa Thám hoa vừa được thánh thượng sắc phong, Tôn Gia Ngọc. Để tỏ lòng biết ơn, hắn chuộc lại khế ước bán thân của ta từ chuồng ngựa, còn thỉnh cầu Hoàng thượng ban hôn, muốn lấy ta làm thê.Hôm đến cầu thân, hắn quỳ một gối trước mặt ta, nghiêm túc nói:“Hàn Hà, nàng đã cứu mạng ta, sau này ta nhất định sẽ kính trọng, bảo hộ nàng, cho nàng một đời vinh hoa bình an để báo đáp.”Kinh thành ai nấy đều tán dương hắn là người trọng nghĩa khí, ngợi ca hắn phẩm hạnh cao thượng.Nhưng chỉ có ta mới biết, sau khi thành thân, hắn vung tiền mua trâm cài đá lựu chỉ để đổi lấy một nụ cười của nữ tử trong lòng hắn.Ta dốc lòng học cách làm món mật phù tô nại hoa, hắn ăn xong vô cùng yêu thích.Thế nên ngày nào ta cũng dậy từ khi trời chưa sáng, kiên nhẫn đun đường mía cùng mật ong, nắn từng đóa hoa nhài xinh xắn.Cả ngày bận rộn, bụng không một hạt cơm.Kết quả, hắn xách hộp thức ăn, quay lưng đi gõ cửa phủ Tể tướng.Ta lặng lẽ chịu đựng.Ta biết, hắn lấy ta chỉ vì ân tình.Vậy nên chưa bao giờ dám mơ tưởng đến tình yêu.Chỉ mong có thể kính trọng nhau như khách.Cho đến ngày ta lâm bồn.Tôn Gia Ngọc bóp chặt cằm ta, ép ta uống cạn chén thuốc khiến toàn thân mềm nhũn:“Nếu không phải vì ngươi, ta đã có thể cứu Thanh Hàm, nàng ấy sẽ không bị hủy dung nhan, cũng chẳng phải u sầu cả ngày.“Lẽ ra, ta và nàng có thể bên nhau trọn đời…”“Tất cả đều do ngươi nhiều chuyện, xông ra cứu ta!”Lúc đó ta mới biết, hắn lại hận ta đến mức này.Ông trời có mắt, để ta được làm lại từ đầu.

Không Vì Ai, Chỉ Vì Mình

Không Vì Ai, Chỉ Vì Mình  Năm tôi năm mươi tuổi, tôi phát hiện ra Dương Kiến Quân có bồ nhí, đứa con riêng cũng đã mười tuổi rồi. Tôi đau lòng tột độ, yêu cầu anh ta giải thích. Anh ta lạnh lùng đề nghị ly hôn. Tôi kể cho bốn đứa con về chuyện Dương Kiến Quân ngoại tình, hy vọng chúng sẽ giúp tôi đòi một lời giải thích, không ngờ chúng chỉ bình thản nói, đàn ông thành đạt ai mà chẳng có đàn bà bên ngoài. Cô con gái út thậm chí còn nói tôi là một mụ già xấu xí, một người phụ nữ không có chí tiến thủ, tách biệt với xã hội như tôi, nếu là nó, nó cũng sẽ tìm người khác bên ngoài. Càng không ngờ, hai đứa cháu gái tôi nuôi lớn đều kiên quyết đứng về phía Dương Kiến Quân.

Phòng Live Của Địa Phủ

Phòng Live Của Địa Phủ Nửa đêm, tôi vừa nằm xuống ngủ thì phát hiện cửa phòng của mình chưa đóng. Tôi: “Có ma nào không? Đóng cửa giúp tôi, mời anh uống trà sữa gừng!” Vừa dứt lời, cửa phòng ngủ đã đóng rầm lại. Ngoài cửa có một giọng nữ truyền đến: “Tôi lạy! Cô thật quá đáng! Ma quỷ chúng tôi uống nước gừng sẽ bị tiêu chảy! Tôi muốn uống trà sữa QQ ngon tới mức mê ly~”

Hoàng Quyền Độc Lữ

Hoàng Quyền Độc Lữ Phu quân ta là một vị đại phu. Hôm ấy, chàng phụng chỉ nhập cung chẩn trị chứng đau đầu cho quý phi, kết quả là quý phi đầu tóc rối bời, mặt mũi lem luốc, lao thẳng đến trước mặt hoàng huynh ta, khóc đến mức hoa lê đẫm mưa, nói rằng phu quân ta đã vô lễ với nàng ta. Hoàng huynh từ trước đến nay luôn nâng niu quý phi như trân châu bảo ngọc, nghe xong thì nổi trận lôi đình, lập tức sai người đánh ch.t phu quân ta bằng trượng. Khi ta vào cung tìm chàng, thân thể chàng chẳng còn mảnh da lành lặn, trong tay vẫn nắm chặt bùa bình an ta cầu cho chàng, mà người thì đã sớm tắt thở rồi. Quý phi ngồi trên cao nhìn xuống, ngạo mạn bảo ta: “Ngươi có thể giống bản cung đôi phần, đó là phúc khí của ngươi.” Nàng không biết rằng, có thể giống ta đôi phần, mới là phúc khí của nàng.

Tôi Không Còn Là Vợ Anh

Tôi Không Còn Là Vợ Anh Đêm bố mẹ chồng bị bắt cóc, chồng tôi lại muốn đi cắm trại với bạch nguyệt quang của anh ta. Tôi không ngăn cản gì cả, chỉ lập tức báo cảnh sát. Đời trước, vì tôi ngăn cản nên anh ta đi cứu bố mẹ mình, không đến với bạch nguyệt quang. Sau đó, bạch nguyệt quang bị sói hoang cắn ch//ết trên núi, ch//ết thảm vô cùng. Chuyện xảy ra rồi, chồng tôi chẳng nói một lời nào, cho đến khi tôi mang thai sắp sinh, anh ta mới ném tôi vào rừng sâu. “Tô Viên Viên, nếu không phải vì cô, Tuyết Nhi đã không ch//ết!” “Cô lấy tư cách gì để sống thoải mái như vậy? Tôi muốn tận mắt thấy cô phải chịu đựng mọi đau đớn mà cô ấy đã trải qua!” Tôi bị dã thú xé xác, một xác hai mạng. Lần nữa tỉnh lại, tôi quay về ngày bố mẹ chồng bị bắt cóc. Lần này anh ta không tham gia cứu viện, đúng như mong muốn cứu được bạch nguyệt quang, nhưng lại bạc tóc chỉ sau một đêm.

Phụ Thân Ta Là Cận Vệ Của Quý Phi

Phụ Thân Ta Là Cận Vệ Của Quý Phi Lúc xảy ra cung biến ông ta đã bảo mẫu thân mặc quần áo của Quý phi đi ra ngoài để người ta làm nhục, lại ném ta lúc đó mới năm tuổi vào giữa đám phản quân rồi hô to công chúa. Ông ta nói Quý phi cao quý thanh nhã, không thể chịu được một chút tổn thương, nên ta và mẫu thân hãy cố nhịn một chút. Ông ta nói vì đại nghĩa quốc gia, nên mẹ con chúng ta có thể hy sinh cho huyết mạch hoàng thất cũng là phước phần của tổ tiên. Sau này ta dùng danh nghĩa công chúa vong quốc chiêu binh mãi mã phục hưng Triệu thị. Phụ thân lại dẫn theo hai người xuất hiện, nói ta hãy chắp tay nhường lại mười bốn tòa thành trì: “Con làm tốt lắm, về sau sử sách và gia phả đều sẽ chừa một khoản cho con.” “Hiện giờ, con hãy trả lại thân phận công chúa và tất cả quyền hành đi!” Ta ra lệnh cho binh bính chuẩn bị áo giáp và trường thương, rồi dẫn ông ta lên tiền tuyến. “Ông muốn tranh đoạt quyền lợi cho người phụ nữ và con cái của ông, thì không thể mãi nằm trên thân thể người khác hút máu được, phải liều cả mạng sống mới công bằng.” Ông ta bị dọa vỡ mật, quỳ gối bên chân ta ăn năn. Ta nói với ông ta: “Có thể chịu chết vì Quý phi cũng là vinh hạnh của ông, cố nhịn một chút.”

Hot Boy Và Chị Gái

Hot Boy Và Chị Gái Yêu đương tình chị em được nửa năm, tôi đã tiêu gần 500 triệu cho cậu ta. Nhưng cậu ta chẳng bao giờ dẫn tôi ra mắt bạn bè, cũng giả vờ độc thân ở trên vòng bạn bè. Chỉ vì tôi lớn hơn cậu ta tám tuổi, cậu ta chê tôi già. Một ngày nọ, bạn trai quên tắt cuộc gọi. Tôi nghe thấy bạn cùng phòng là hot boy của cậu ta đang bình phẩm về tôi: “Lớn hơn tám tuổi, chó cũng không thèm yêu.” Tốt thôi, tôi ghi nhớ giọng điệu lạnh lùng đó. Sau này, vào một buổi chiều bình thường. Anh chàng hot boy chặn xe tôi lại, cầu xin tôi giúp đỡ. Tôi nói: “Giúp cậu cũng được, nhưng cậu phải làm chó trước đã.” Hot boy: ? Lúc này, hot boy ngây thơ vẫn chưa biết. Ngày hắn bị chị gái hành hạ, đã không còn xa.

Phượng Hoàng Trọng Sinh Báo Thù

Phượng Hoàng Trọng Sinh Báo Thù Lúc bệnh tình dần biến chuyển nguy kịch, Chu Cẩn Diệc nhất quyết không cho tôi uống thuốc. Hắn nói bộ dáng giả bệnh của tôi khiến hắn cảm thấy vô cùng ghê tởm. Hắn dung túng cô em gái không có quan hệ huyết thống kia ngược đãi tôi, còn ngủ cùng cô ta. Sau khi tôi chết, Chu Cẩn Diệc vô cùng hối hận, ngày ngày thắp hương bái Phật. Rốt cuộc hắn cũng được như ý nguyện trở lại năm 23 tuổi. Trở lại ngày tháng nghèo khó nhưng may mắn được tôi coi trọng. Hắn nắm chắc thắng lợi, muốn nối lại tiền duyên với tôi. Nhưng hắn không biết rằng tôi cũng trọng sinh.

Đoạn Tình Hầu Gia

Đoạn Tình Hầu Gia Mẹ chồng ta nhặt về một đứa bé, mặt mày giống hệt phu quân đã chết của ta. Bà nói đó là duyên phận, phu quân ta đầu thai chuyển kiếp trở về báo đáp ân tình của ta. Ta liền dốc toàn lực của cả gia tộc để tiến cử hắn làm thế tử của Hầu phủ. Nhưng sau này, hắn công thành danh toại, lại giam cầm ta đến chết trong kho củi sau nhà. Phu quân đã chết đi kia của ta mang theo phu nhân của hắn đến trước mộ ta: “Nhi tử của chúng ta đã tiễn ngươi đoạn đường cuối cùng, đời này của ngươi cũng xem như là sống xứng đáng rồi.” Sống lại một kiếp, bọn họ muốn diễn trò trên sân khấu, ta sẽ ngồi dưới xem kịch! Cùng bọn họ hát một vở bi kịch cốt nhục ly tán, gia đình tan nát! 

Hoán Thân Đổi Thế

Hoán Thân Đổi Thế Cửu vương gia bị người hạ dược, trong tình thế cấp bách đã xông vào phòng khuê phòng của ta. Sau một đêm xuân tiêu, hắn hứa sẽ cưới ta về làm vợ. Nhưng quay đầu đã ra lệnh cho sát thủ giết ta. “Nữ nhân này thân phận thấp hèn, thế mà cũng dám mơ tưởng trở thành Vương phi của ta?” Một lúc sau, ta nhìn xác sát thủ nằm trên đất, tát lệch đầu tên thuộc hạ. “Lão nương đây thải dương bổ âm nhiều năm, lần đầu tiên thấy loại hàng kém chất lượng như vậy! Thật uổng phí thuốc của lão nương!”

Thiên Kim Thật Ngoài Dự Đoán

Thiên Kim Thật Ngoài Dự Đoán Tôi là thiên kim thật bị thất lạc nhiều năm của nhà giàu nhất thành phố. Ngày được anh trai ruột đón về, vì trên tay dính bùn đất nên tôi bị cô con gái nuôi đẩy ngã xuống đất. Tôi còn chưa kịp hoàn hồn đã thấy mẹ ruột tát cô ta hai cái giòn tan: “Cô là cái thá gì mà dám động tay với con gái ruột của tôi, một đứa con nuôi cũng muốn trèo lên đầu người khác?” Úi chà! Bà mẹ này ngầu dữ ta, tôi thích quá trời. Vậy thì cái nhà này, tôi đã về rồi, khỏi đi đâu nữa.

Đạo Sĩ Tốt Nghiệp 985

Đạo Sĩ Tốt Nghiệp 985 Tôi là một tiểu đạo sĩ tốt nghiệp từ trường đại học trọng điểm 985. Vì đi nhanh hơn sư đệ một bậc thang, tôi may mắn trở thành đệ tử thứ hai trăm năm mươi của Mao Sơn đạo môn. Ngày đầu tiên nhập môn, sư phụ dặn dò, sau khi ông qua đời, tôi phải lập tức xuống núi giúp đời, còn sư đệ thì cả đời không được rời khỏi sơn môn. Tối qua, sư phụ đã ra đi.

Một Chiếc Vòng Ngọc

Một Chiếc Vòng Ngọc Tối đến không ngủ được, tôi mở Douyin xem livestream giám định cổ vật cho đỡ buồn. Đúng lúc đó, host đang kết nối ngẫu nhiên với khán giả. Một cô gái có giọng nói ngọt như đường đưa ra một chiếc vòng tay ngọc phỉ thúy do bạn trai tặng để giám định. Anh host thì liên tục kêu lên kinh ngạc, còn tôi càng nhìn càng thấy quen. Đệt, đây chẳng phải là chiếc vòng cưới trong sính lễ của tôi sao?!

Đừng Tin Ảo Thuật Gia

Đừng Tin Ảo Thuật Gia Bạn trai ảo thuật gia của tôi đã chết. Trong tiết mục ảo thuật “xẻ đôi cơ thể” trên sân khấu, anh bị cưa thành vô số mảnh ngay trước mặt khán giả. Khi lo hậu sự cho anh, tôi tìm thấy một mảnh giấy trong dạ dày của anh. Trên đó ghi: “Bảo bối, màn ảo thuật vĩ đại nhất thế kỷ 21 đã bắt đầu, hãy chờ đón nhé. Ngày các vị thần ngã xuống, cũng là ngày anh tái sinh.”

Hồng Trang Rửa Hận

Hồng Trang Rửa Hận Ta đã bị thiêu chết vào ngày đại hôn. Cả phủ trên dưới đều nói, mệnh của tam tiểu thư thật khổ, sắp trở thành phu nhân hầu phủ rồi, lại bị lửa thiêu chết, đúng là ông trời ghen ghét hồng nhan. Nhưng họ không biết, tam tiểu thư chân chính đã sớm tư thông với tên lưu manh Triệu Thừa bỏ trốn rồi. Người mặc hỉ phục đỏ thẫm trong phòng cưới là ta, người bị trói tay trói chân cũng là ta. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về thời điểm trước khi tam tiểu thư xuất giá, nàng ta tươi cười nói với ta: “Tố Ngọc, ngươi thử giúp ta xem bộ hỉ phục này có vừa không nhé?”

Chị Đại Siêu Hung Tợn

Chị Đại Siêu Hung Tợn Đêm đầu tiên xuyên vào sách, vai ác bò lên giường tôi, chặt xác tôi, ném xuống cống thoát nước. Đêm đó, tôi lò mò ghép cơ thể lại, khập khiễng chạy tới nhà vai ác, cười ngọt ngào với hắn: “Suprise!” Vai ác chấn động, bị tôi hù chết!

Trả Giá

Trả Giá Kỳ nghỉ hè năm đó, cả nhà rủ nhau đi biển chơi. Không ngờ cháu trai tôi không may bị đuối nước. Tôi liều mình lao xuống cứu nó, kiệt sức đến mức bị đuối nước, cuối cùng trở thành người thực vật. Thế mà sau đó, chị dâu không những không cho anh tôi dùng tiền chữa trị cho tôi, mà còn lật lọng vu khống: “Chữa cái gì mà chữa, thằng Diệu Diệu nhà mình rõ ràng biết bơi, là cô ta cố tình dìm nó xuống nước! Cô ta là kẻ gi .t người!” Cuối cùng, anh tôi không chỉ từ chối chữa trị cho tôi, còn trắng trợn cướp luôn tiền đền bù do nhà bị giải toả, rút ống thở của tôi. Bọn họ ôm tiền xây nhà biệt thự, sống sung sướng. Lần nữa mở mắt ra, tôi lại thấy đứa cháu đang vùng vẫy trong sóng biển kêu cứu. Lần này, tôi quay người, tự mình bơi vào bờ. “Nhan Lam, sao em không đưa Diệu Diệu lên bờ?” Tôi giả vờ ngơ ngác: “Ơ, chị dâu, sao chị lại một mình lên bờ vậy?”

Thâm Tình Không Lưu

Thâm Tình Không Lưu Ta với Tạ Tri Ứng thành hôn hai năm, ân ái mặn nồng. Nhưng chưa từng mang thai, mẹ chồng từ khuyên bảo chuyển sang ép buộc. Đêm tân hôn, nam nhân từng hứa với ta sẽ bảo vệ ta cả đời đã rơi lệ. “Tống Uẩn, ta sắp không chịu nổi nữa rồi.” Hóa ra lời hứa của nam nhân lại ngắn ngủi đến vậy. Chưa đầy hai tháng, ta đã thấy hắn cùng biểu muội của hắn kìm lòng không đặng.

Ánh Trăng Sáng Của Gã Chồng Cặn Bã

Ánh Trăng Sáng Của Gã Chồng Cặn Bã Sau khi tôi chết ba tháng, người chồng tám mươi bảy tuổi của tôi đã kết hôn với mối tình đầu từ bảy mươi năm trước. Hôn lễ của họ được tổ chức vô cùng hoành tráng long trọng. Chồng tôi ôm mối tình đầu khóc không thành tiếng: “Yêu em là điều xuyên suốt cuộc đời anh.” Con gái tôi cũng khóc, vỗ tay tán thưởng: “Tình yêu vĩ đại biết bao, bố, con ủng hộ bố tìm thấy tình yêu đích thực của mình.” Còn tôi cảm thấy như nuốt phải ruồi chết, họ là tình yêu đích thực, vậy tôi là gì? Sáu mươi năm hôn nhân cùng với những hy sinh của tôi là gì? Chẳng lẽ tôi là kẻ xui xẻo? Mở mắt ra, tôi nhận ra mình đã trở về những năm 60, khi đó Vương Thiệu Hải vừa mới vào thành phố, còn đang theo đuổi tôi không ngừng. Tôi cười lạnh, giẫm nát bó hoa hồng anh ta tặng, lạnh lùng nói với anh ta: “Tình yêu của anh với bản thân anh đều khiến tôi kinh tởm như nhau.”