Báo Thù

Tuyết Rơi Đêm Hạ

Tuyết Rơi Đêm Hạ Sau khi phát hiện mình mới là công chúa thật, ta không còn tiếp tục nghiên cứu phương thuốc trị ôn dịch nữa. Tỷ muội thân thiết Tô Nguyệt Tâm sau khi biết chuyện thì giận dữ đến mức tát ta mấy cái. “Lương y như từ mẫu, sao ngươi có thể trơ mắt nhìn Đại Yến xác chất thành núi?” “Hay là ngươi vốn là gian tế do địch quốc phái tới, cố tình đầu độc bách tính?” Kiếp trước, kinh thành bùng phát ôn dịch, Tô Nguyệt Tâm một kẻ chẳng hiểu y lý lại đưa ra phương thuốc giống hệt với bài thuốc ta khổ công nghiên cứu. Nàng ta còn vu oan ta vì muốn được hoàng ân mà trộm phương thuốc của nàng ta. Một thời gian ngắn sau, hoàng đế nổi giận lôi đình. Ta cầu huynh trưởng Cố Trầm Uyên, người cùng làm ở Thái y viện, ra làm chứng, nhưng huynh lại chỉ cầu xin hoàng thượng ban cho ta một cái ch//ết toàn thây. Ta nhờ phu quân Lý Phán người đã từng thử thuốc ta bào chế cầu tình, vậy mà hắn lại quát ta là dư nghiệt tiền triều, trà trộn vào Thái y viện chỉ để hạ độc gi//ết vua.

Từ Bỏ Kẻ Vô Ơn

Từ Bỏ Kẻ Vô Ơn Chồng ngoại tình ly hôn. Một bà nội trợ gia đình toàn thời gian là tôi ra khỏi nhà cũng phải tranh thủ quyền nuôi dưỡng con trai. Dốc hết tâm huyết đưa nó lên đại học, nó lại vỗ mông trở về chỗ chồng cũ tranh công. Cho dù th//i th//ể tôi bốc mùi cũng không quay đầu lại. Sống lại kiếp này, tôi trở về ngày ly hôn. Con trai ném bát về phía tôi gào thét: “Bà muốn ly hôn thì ly hôn của bà đi, đừng mang tôi theo, quỷ nghèo!” Tôi chăm chú nhìn nó hồi lâu, bỗng nhiên cười nhạt. “Được, không mang con theo nữa.”

Ta Không Làm Hậu

Ta Không Làm Hậu Hoàng đế vừa ban thánh chỉ lập ta làm Thái tử phi, thì Thái tử phụng mệnh xuống Giang Nam cứu tế liền gặp nạn rơi sông mất tích. Ba năm sau, Thái tử rốt cuộc được tìm thấy, nhưng đã mất trí nhớ. Khi ấy, hắn đã thành thân sinh tử, đứa bé trong lòng vừa tròn đầy tháng. Hắn nhìn ta với vẻ lạnh lùng, chậm rãi thốt lên: “A Tú là ái thê duy nhất của ta, nàng còn vì ta sinh hạ long chủng. Nếu muốn ta quay về, thì ngôi vị chính thất phải thuộc về nàng.” Lời còn chưa dứt, một nữ tử dung mạo đáng thương đã nhào vào lòng hắn. “Điện hạ, thiếp mới là thê tử của chàng! Thiếp ôm con chờ đợi chàng suốt ba năm, vì sao chàng lại tàn nhẫn với mẫu tử thiếp như thế?!” Nhìn một nam hai nữ hai hài tử, náo loạn thành một đoàn, trong lòng ta chỉ thầm cười khoái trá. May thay, vị trí Thái tử phi của hắn, ta đã sớm nhường lại cho chân ái của hắn từ ba năm trước.

Nữ Tướng Báo Thù

Nữ Tướng Báo Thù Cha ta là một đại tướng quân chiến công hiển hách. Phó tướng đã thay ông đỡ một mũi tên, trước khi qua đời thì nhờ ông chăm sóc cho nữ nhi của hắn, vì vậy ông đã mang về cho ta một muội muội. Từ đó, đồ ngon thì Hứa Uyển ăn trước, y phục mới thì Hứa Uyển mặc trước. Các gia đình tốt để kết thân, Hứa Uyển đều được xem trước. Mọi rắc rối do nàng gây ra, ta đều phải gánh. Ai ai cũng khen ngợi cha ta trọng nghĩa trọng tình. Không ai để tâm rằng ta đang dần dần mất đi tất cả. Ta đã khóc, đã giận, nhưng cuối cùng chỉ nhận lại sự thất vọng và trách mắng từ cha. “Đừng vô cớ làm loạn, con vốn phải nhường nhịn Uyển Nhi.” Sau này, ta và Hứa Uyển cùng bị gian tế của địch quốc bắt cóc. Và cha không chút do dự, chọn cứu Hứa Uyển. Gian tế cho rằng nàng mới là con gái ruột của cha, nên đã ném ta xuống vực thẳm. Mười năm sau gặp lại, cha là Đại tướng quân Bình phản. Còn ta, là kẻ phản loạn mà ông phải dẹp trừ.  

Không Gả Cho Tỷ Phu

Không Gả Cho Tỷ Phu Ta trọng sinh lại năm mười lăm tuổi. Đại tỷ tỷ, người đã gả vào Hầu phủ, sắp sửa qua đời. Trước khi lâm chung, tỷ tỷ cầu xin Hầu gia cưới ta làm kế thất, để ta làm kế mẫu cho hài tử của tỷ tỷ. Nhưng chỉ ba tháng sau khi tỷ tỷ mất, Hầu gia lại cầu hôn đích muội của ta. Ngày xuất giá, đích muội nhìn ta, đầy vẻ khinh miệt và kiêu ngạo. Ta biết, đích muội cũng đã trọng sinh. Kiếp trước, đích muội gả cho một vị tú tài nghèo, luôn ghen tị với ta vì ta được làm chính thê của Hầu phủ, hưởng hết vinh hoa phú quý. Nhưng nàng lại không hề biết, Hầu phủ là một hang ổ lang sói, người nào cũng là những kẻ biến thái tàn nhẫn. Còn vị tú tài nghèo mà đích muội gả cho kiếp trước, cuối cùng lại trở thành Thủ Phụ…  

Thập Nhị Thanh

Thập Nhị Thanh Vào ngày cập kê của ta, tuyết rơi dày đặc. Cũng trong ngày hôm đó, ta nhận được thư từ hôn từ Thái tử điện hạ, cùng với một tờ hôn thư do tiểu thúc của hắn gửi đến.

Bạn Cùng Bàn Quái Gở

Bạn Cùng Bàn Quái Gở Năm lớp 11, tên côn đồ trường học Tôn Thiệu đã ấn đầu Vương Kỳ vào thùng nước bẩn. Tôi gọi bố tôi, lúc đó ông là chủ nhiệm của lớp. Ngay đó, bố tôi đá tung cửa phòng vệ sinh, túm lấy tên con trai kia rồi đuổi học cậu ta. Tôn Thiệu bỏ học, ra phố bán hàng rong, rồi bị một chiếc xe tải lớn đâm chết. Vài năm sau, Vương Kỳ viết một cuốn tiểu thuyết tự truyện. Hóa ra, Tôn Thiệu và cô ta là “nam ngược thân nữ, nữ ngược tâm nam” dây dưa tình cảm sâu đậm. Nhưng cuối cùng con gái của chủ nhiệm – Uất Liễu, đã phá hỏng tất cả. Cuốn tiểu thuyết nổi tiếng, cô ta đăng giấy chứng tử của Tôn Thiệu lên Weibo, kèm theo dòng chú thích: [Uất Liễu, cô đã hủy hoại hạnh phúc cả đời tôi.] Những người hâm mộ cuồng nhiệt đã tìm ra thông tin của tôi, chém chết tôi ngay trên phố. Bố mẹ tôi vì mất con gái cũng như bị bạo lực mạng nên đã suy sụp tinh thần, buộc đá vào chân, ôm tro cốt của tôi, nắm tay nhau nhảy xuống sông. Tôi được tái sinh, trở về ngày phát hiện Vương Kỳ bị bắt nạt. Tiếng nức nở đau đớn lại vang lên trong nhà vệ sinh. Lần này, tôi quay đầu bỏ đi không thèm đoái hoài.

Tôi Không Có Mẹ

Tôi Không Có Mẹ Năm lớp 12, ng ự /c tôi lại lần nữa phát dục, từ cúp D lên thẳng F. Bạn nam trong lớp cười cợt, nói tôi “ng ự /c to chắc là đi b/á.n thân”, giọng đầy nhục mạ. Nhưng người phản ứng dữ dội nhất lại chính là mẹ tôi. Bà ta trừng mắt nhìn ng ự /c tôi, chửi om sòm: “Ng ự /c mày lớn vậy để làm gì? Ghê tởm! Mày có phải ngày nào cũng cho đàn ông sờ ng ự /c không, nên mới to thế? Không lo học hành!” Bà ta nói kết quả học tập của tôi kém là vì ng ự /c tôi quá to, rồi bịa ra chuyện đưa tôi đi “thu nhỏ”, cuối cùng lại lừa tôi làm phẫu thuật cắt toàn bộ. Bạn bè chê tôi nửa nam nửa nữ, người tôi thầm thích gọi tôi là “quái vật”. T/rầ .m cảm tái phát, tôi ch .t ngay trong sinh nhật 18 tuổi. Trọng sinh lại một lần nữa, mẹ lại tiếp tục giở trò lừa tôi đi cắt ng ự /c. Tôi hất mạnh tay bà ta ra, nhổ một bãi nước bọt vào mặt bà ta, cười lạnh: “Mẹ thử đụng vào tôi xem?” “Mẹ à, ng ự /c mẹ nhỏ vậy, có khi nào chưa từng được đàn ông sờ bao giờ không?”

Vùng Tuyết Trắng

Vùng Tuyết Trắng Quý Sâm trượt chân rơi xuống nước, tôi không nói hai lời lập tức nhảy xuống cứu. Nhưng anh đột nhiên nổi điên, ấn đầu tôi xuống nước. Sau đó, anh được người ta cứu lên, còn tôi thì chết trong ngày đông giá lạnh ấy. Hóa ra anh biết bơi, ngã xuống nước là để giết tôi. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở về ngày Quý Sâm rơi xuống nước ấy. Nhìn anh vùng vẫy trong nước, tôi nhặt một que củi trên đất đưa tới. “Ôi, không đủ dài, làm sao đây? Hay là anh chết luôn đi.”

Cung nữ Bạch Chỉ

Cung nữ Bạch Chỉ Năm thứ mười làm cung nữ, Thái tử bất ngờ ban cho ta một hộp phấn kẻ lông mày làm từ vỏ sò. Hắn nói đôi mày dài của ta tựa liễu, nếu tô thêm, nhất định sẽ càng thêm phong tình. Ngày hôm sau, ta vốn muốn xuất cung trở về nhà. Cung nữ khi đủ mười tám tuổi sẽ được thả về xuất giá. Cha mẹ đứng chờ ngoài cổng cung, mỉm cười gọi: “A Chỉ!” Ta cũng vẫy tay, cười tươi đáp lại. Nữ quan Chu Mi Thọ bỗng chặn đường, lạnh lùng cười nhạo: “Ngươi dám ăn trộm hộp phấn kẻ lông mày Thái tử ban cho ta, tiện nhân đáng chết!” Ta bị đánh chết ngay trước cổng cung. Hóa ra, Thái tử và Chu Mi Thọ vốn là thanh mai trúc mã. Hai người cãi nhau giận dỗi, Thái tử mới ban hộp phấn cho ta, chỉ để kích thích nàng ấy. Lúc ta chết, đôi uyên ương ấy lại ôm chặt lấy nhau, hòa giải như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Khi ta mở mắt ra lần nữa, đã quay lại đêm Thái tử ban thưởng hôm ấy.

Cha Tôi Điềm Đạm Như Cúc

Cha Tôi Điềm Đạm Như Cúc Cha tôi là người điềm đạm, không tranh giành. Ông nội mất, bác cả cướp hết gia sản, mẹ tôi làm loạn ở nhà tang lễ, mới giành lại được căn nhà. Kết quả là cha tôi ở trong nhà lại nói mẹ tôi tính toán chi li, không coi trọng tình anh em. Nhà trường xét chức danh, cha tôi bị đồng nghiệp hãm hại, về nhà khóc lóc với mẹ tôi. Mẹ tôi làm loạn ở trường, giành lại chức danh cho ông ta. Kết quả là ông ta lại đi kể xấu mẹ tôi với đồng nghiệp, nói mẹ tôi là đàn bà chanh chua, ông không quản được. Sau đó, mẹ tôi bốn mươi lăm tuổi thì bị ung thư chết, ông ta cưới mối tình đầu, nói cuối cùng cũng được sống những ngày tháng thoải mái. Tôi thấy bất bình cho mẹ tôi, bị mối tình đầu của ông đẩy xuống lầu chết nhưng ông ta lại làm chứng giả nói tôi tự ngã. Tôi được sống lại vào ngày mẹ tôi làm loạn ở nhà tang lễ.

Sương Mù Tan Biến

Sương Mù Tan Biến Chồng tôi, Cao Minh, gặp tai nạn xe hơi, bị thương nặng và cận kề cái chet. Bác sĩ nói việc cứu chữa cũng không có nhiều ý nghĩa, khuyên tôi nên chuẩn bị tinh thần. Tôi đã chuẩn bị rất tốt, phẩy tay một cái: “Đừng làm phiền bệnh viện, bỏ qua việc chữa trị.” Làm giấy chứng tử, hủy đăng ký hộ khẩu, đưa đi hỏa táng, sáu tiếng sau, chồng tôi đã trở thành một đống tro. Tôi vỗ vỗ vào hộp đựng tro cốt: “Cao Minh à, Cao Minh, anh thật sự là một người tốt!” Gia tài khổng lồ, chet sớm, không lập di chúc, tất cả tài sản tôi chiếm hai phần ba, còn có ai chu đáo hơn Cao Minh không?

Trọng Sinh Giành Lấy Sinh Cơ

Trọng Sinh Giành Lấy Sinh Cơ Sau khi đích tỷ xuyên không kết hôn ba năm rồi mà vẫn không có thai. Nàng ta không muốn Hầu gia nạp thiếp, nên đã lừa ta vào phủ. “Làm thiếp thất đều là loại thấp hèn, nên ta không muốn để muội làm thiếp.” “Chờ muội sinh con xong, ta sẽ tìm cho muội một gia đình nghèo làm chính thê, vẻ vang biết bao nhiêu.” Mất đi trong sạch, lúc ta bị nàng ta nhốt ở trong phủ khó sinh. Nàng ta sợ lộ chuyện mất mặt, nên không chịu gọi đại phu đến. Ta đau đớn suốt ba ngày, một xác hai mạng, bị nàng ta ném vào bãi tha ma. Khi mở mắt ra lần nữa, đích tỷ đang khuyên ta: “Giờ gạo đã nấu thành cơm, làm thiếp đều là loại thấp hèn.” Ta nhìn Hầu gia bên cạnh im lặng không nói, cười dịu dàng nói: “Làm thiếp cho tỷ phu, muội đồng ý.”  

Nỗi Oán Hận Của Niệm Yểu

Nỗi Oán Hận Của Niệm Yểu Mẫu thân ta từng là một kỹ nữ, bà dùng tiền kiếm được từ xương máu của mình để chu cấp cho phụ thân ta học hành thi cử. Năm năm sau, phụ thân thi đậu công danh, được thiên tử ban hôn cùng công chúa Nhưng trên điện Kim Loan, ông lấy cái chết để cự hôn, sau đó dùng mười dặm hồng trang, gióng trống khua chiêng để lấy mẫu thân về. Công chúa không vui. Thế là chỉ vỏn vẹn ba ngày sau, mẫu thân ta bị người làm nhục, y phục trên người tan nát, toàn thân nhếch nhác chết tại đầu ngõ. Nửa năm sau, công chúa đã được gả cho phụ thân như ý nguyện. Nhưng ả không biết rằng đây chính là khởi đầu cho những bất hạnh của mình.  

Khói Lửa Điện Phượng Vũ

Khói Lửa Điện Phượng Vũ Ta là kế thất của Ung Vương, làm Ung Vương phi suốt mười sáu năm. Ung Vương đăng cơ làm hoàng đế, nhưng chỉ phong ta làm Hoàng Quý phi. “Mộ Sơ là thê tử kết tóc của trẫm, là sinh mẫu của Thái tử. Nếu nàng ấy còn sống, thì làm gì đến phiên ngươi.” “Cả đời này, trẫm chỉ có một Hoàng hậu là nàng ấy. Ngươi hãy lấy vị trí Hoàng Quý phi mà trợ giúp quản lý lục cung đi.” Thái tử mà ta tự tay nuôi lớn cũng nói: “Đúng vậy, mẫu thân của ta là đích nữ của Tướng phủ, có tri thức hiểu lễ nghĩa, còn di mẫu ngươi là thứ nữ, chỉ biết quản lý những chuyện vặt vãnh trong nội trạch. Vị trí Hoàng Quý phi đã là nể tình ngươi vất vả nhiều năm qua rồi.” Trưởng công chúa Tạ Chi Dĩnh, còn ác ý mắng nhiếc: “Nếu không phải tại ngươi ép bổn cung gả cho Tề Ngọc, bổn cung sao lại thành quả phụ. Không được làm Hoàng hậu là do ngươi đáng tội!” Ta không cãi, cũng không gây náo loạn. Chỉ cầm ngọc điệp và kim ấn của Hoàng Quý phi trở về Phượng Vũ điện, ngồi một mình đến bình minh. Sau đó, ta dùng dao găm cắt từng miếng thịt trên người Thái tử. “Năm đó, khi ta nuôi ngươi, ngươi chưa đến bốn mươi cân. Bây giờ thì đã một trăm mười cân rồi.” “Ngươi không nhận ta là mẫu thân, nói ta không có công sinh thành. Vậy thì ân dưỡng dục ngươi cũng phải trả lại cho ta.” “Cứ cắt tám mươi cân thịt của ngươi ra, để trả ơn những năm tháng ta nuôi ngươi đi.”

Mưu Kế Hậu Cung

Mưu Kế Hậu Cung Tất cả mọi người đều cho rằng ta yêu Hoàng thượng, bao gồm cả Hoàng thượng cũng nghĩ như thế, nhưng mà ta biết, hắn chỉ là vũ khí của ta.

Đế Vị Vân Phong

Đế Vị Vân Phong Khi miếng ngọc bội của ta khiến vô số nữ tử trong kinh thành tranh nhau cướp đoạt. Tể tướng đối đầu với ta đi ngang qua, khinh thường cười lạnh một tiếng. “Hừ, một cái móc câu, trăm con cá há miệng.” Thế nhưng sau khi biết được ta thật sự muốn cưới vợ. Vị tể tướng thanh liêm ấy lại tự mình bò lên giường ta: “Ca ca, đừng câu bọn họ nữa, câu ta đi.”

Em Họ Thánh Mẫu

Em Họ Thánh Mẫu Em họ tôi thích mượn tay tôi để rộng lượng bằng tiền của người khác. Khi họ hàng mượn tiền cô ta, cô ta vui vẻ nhận lời, nhưng rồi lại bắt tôi trả tiền, còn cô ta thì trở thành người tốt. Sau đó, họ hàng không trả lại tiền, tôi bị mất một lúc mười vạn tệ. Bạn thân của cô ta không có chỗ ở, nhờ cô ta giúp đỡ, cô ta lại trực tiếp dẫn người ta đến căn nhà mới của tôi. Không chỉ ở miễn phí hai năm, mà còn làm hỏng nhà tôi đến không thể nhận ra, khiến tôi phải sửa chữa lại tốn tám vạn tệ. Khi đi làm, cô ta lại nhất định mời đồng nghiệp đang mang thai uống trà sữa đá, rồi quay sang bắt tôi trả tiền. Một ly trà sữa đá vào bụng, đồng nghiệp đột nhiên bị sảy thai, tôi không chỉ bị tống tiền hơn mười vạn tệ, mà còn bị chồng đồng nghiệp theo dõi, cưỡng hiếp rồi cắt cổ chết. Mỗi lần cô ta làm người tốt, nhưng hậu quả lại do tôi gánh chịu. Và tôi chịu đựng tất cả những điều này chỉ vì cô ta đã cứu tôi, nhưng chỉ sau khi tôi chết mới nghe được cô ta nói: “Lâm Kiều Kiều thật ngốc, cứ nghĩ lần đó tôi cứu cô ta, bị tôi lợi dụng lâu như vậy, tiếc là sau này không dùng được nữa.” Khi mở mắt lại, tôi đã quay về thời điểm cô ta bảo tôi cho mượn tiền lần đầu tiên.

Thường An Thường Nhạc

Thường An Thường Nhạc Kiếp trước, ta phải gả vào Hầu phủ để xung hỷ, nhưng ngay lúc bái đường ta đã khắc chết phu quân. Bị ép buộc thủ tiết, ta lên núi làm ni cô, cuối cùng chết trong một trận hỏa hoạn. Tỷ tỷ của ta trở thành thê tử Trạng Nguyên, con đàn cháu đống, nhưng cuối cùng lại qua đời khi đang sinh. Mở mắt ra lần nữa, ta với trưởng tỷ xuất giá vào cùng một ngày. Ta dụ dỗ nàng: “Tỷ tỷ, tiểu hầu gia tuy quyền cao chức trọng nhưng bạc mệnh, sẽ chết sớm.” Nàng mê hoặc ta: “Muội muội, thư sinh tuy tuấn tú nhưng thân cường thể tráng, sức khỏe tốt.” Nàng đưa ngân phiếu cho bà mối, ta đưa châu báu cho người khiêng kiệu. Cả hai “vô tình” lên nhầm kiệu hoa.

Mỹ Nhân Tâm Cơ

Mỹ Nhân Tâm Cơ Chỉ vì một câu của Thần nữ: “Trong vòng trăm năm, Tô gia tất sinh ra yêu nghiệt họa quốc, khiến giang sơn đổi chủ”, Hoàng đế liền hạ chỉ, tru di Tô phủ, lưu đày cửu tộc. Ngay cả tiểu hồ ly trắng ta nuôi cũng không được buông tha. Khi đại tẩu qua đời, trong bụng vẫn còn mang thai. Tô phủ bị san thành bình địa, cỏ cũng không mọc nổi. Ta được phụ thân và huynh trưởng giấu trong giếng sâu, mới may mắn thoát khỏi kiếp nạn. Một tháng sau, ta sống thoi thóp, bò lên đỉnh Phổ Đà sơn, tìm đến mẫu thân của tiểu hồ ly, dập đầu cầu xin: “Tiên hồ đại nhân, xin ban thần lực cho ta, chờ ngày đại thù được báo, ta nguyện dùng sinh mệnh này đổi lấy mạng sống cho Tiểu Bạch.” Tiểu Bạch là hài tử duy nhất của tiên hồ, cũng là hồ ly trắng do một tay ta nuôi lớn. Thần nữ đã phán rằng Tô gia nữ tất thành tai họa, vậy ta sẽ khiến lời tiên đoán của nàng trở thành sự thật!