Báo Thù

Trưởng Huynh Khó Làm

Trưởng Huynh Khó Làm Trong kinh thành mọi người đều nói ta trẻ tuổi lắm quyền, khắt khe với đệ muội. Vì leo lên được hoàng ân, mà không tiếc chia rẽ uyên ương, đưa muội muội vào cung, còn đưa đệ đệ vào doanh trại quân đội biên cương. Về sau, hai người họ, một người thành sủng phi, một người trở thành tướng quân. Rồi sau đó, ta bị hai người họ âm mưu hãm hại giết chết. Trước khi chết, bọn họ châm chọc: “Ngươi tự xưng là chúa cứu thế, ôi thật nực cười!” Mở mắt ra lần nữa, ta thấy phụ thân đang hấp hối dặn dò: “Trường Châu, con là trưởng huynh, tương lai của đệ muội con đặt cả vào tay con.”

Báo Thù

Báo Thù Trưởng công chúa đương triều kiêu căng, xinh đẹp, mỗi ngày đều cần dùng sữa mẹ tươi mới để đắp mặt, tẩm bổ. Bởi vậy mà a tỷ mới sinh xong của ta được gọi vào phủ, nhưng một năm sau lại phơi xác đồng hoang, hậu khiếu* rách tan, tử cung hỏng hết. *Hậu khiếu: bộ phận từ ruột già đến hậu môn. Bốn năm sau, Trưởng công chúa mắc bệnh lạ, cả người đầu mùi hôi tanh. Ta tự mình tiến cử trở thành trang nương* của nàng ta. *Người trang điểm, làm tóc. Từ đó về sau, không có ta trang điểm, nàng ta khó mà ra khỏi phủ. Hồng nhan hôm nay ngày mai khô héo, nàng ta không biết, tất cả những thứ này mới chỉ là bắt đầu.

Chuyện Quái Dị Đêm Thanh Minh

Chuyện Quái Dị Đêm Thanh Minh Mỗi năm vào ngày Thanh Minh, dân làng tôi đều cấm ra khỏi nhà. Đây là luật lệ của làng. Tôi luôn thắc mắc tại sao lại có một quy tắc kỳ quái như vậy. Nhưng mỗi lần tôi hỏi, cha mẹ đều nghiêm túc cảnh cáo: “Muốn sống thì dẹp cái tính tò mò của con đi!” Họ càng cấm, tôi lại càng muốn biết rốt cuộc trong làng có bí mật gì mà không thể để lộ. Thế nên, tôi không kìm lòng được, quyết định lẻn ra ngoài vào đêm Thanh Minh…

Con Gái Tôi Là Kẻ Nói Dối Chuyên Nghiệp

Con Gái Tôi Là Kẻ Nói Dối Chuyên Nghiệp Con gái tôi là một kẻ nói dối chuyên nghiệp. Khi còn nhỏ, có lần con bé vô tình va vào tay, nhưng lại nói là do mẹ véo. Mẹ chồng tôi tức giận vô cùng và mắng tôi một trận lớn. Lớn lên, con bé thường xuyên trốn học, nói với giáo viên chủ nhiệm rằng môi trường gia đình quá ngột ngạt khiến nó bị trầm cảm. Sau này, nó yêu sớm với một tên du côn. Tôi bí mật theo dõi và phát hiện hai đứa đang hẹn hò trên sân thượng. Trong lúc tranh cãi với tên du côn đó, tôi bị hắn đẩy xuống từ tòa nhà cao tầng. Tôi chet ngay tại chỗ. Phản ứng đầu tiên của con gái tôi là quay video vừa khóc vừa gào lên: “Mẹ ơi, sao mẹ lại nhảy xuống chứ!” Mở mắt ra lần nữa, tôi trở về năm con bé học lớp 12, khi nó dọa chet để ép tôi cho nó bỏ trốn cùng tên du côn. Tôi dứt khoát giúp nó thu dọn hành lý: “Đi đi con, mẹ ủng hộ con yêu đương tự do.”

An Vân

An Vân Khi cô thư ký của Đường Diệp lần thứ mười chín lượn lờ đến trước mặt tôi, tôi vẫn chẳng buồn quan tâm. Hết trò, cô ta dứt khoát rút ra tờ giấy khám thai, chìa ra thị uy giữa chốn đông người. Tôi dịu giọng nhắc nhở: “Lo mà dưỡng thai cho tốt, có chuyện thì tìm ba của đứa bé.” Cô ta tức đến sôi máu, hét lên: “Cô định làm con rùa rụt cổ đến bao giờ?” Cạn lời thật. Cô ta mãi mãi không hiểu nổi một chuyện – Giành đàn ông ấy à? Tôi thấy chán từ lâu rồi. Giành chén cơm của đàn ông, mới là chuyện đáng chơi.

Quán Cà Phê Của Vợ Cũ

Quán Cà Phê Của Vợ Cũ Điều tuyệt vọng nhất mà bạn từng trải qua là gì? Ba năm trước, tôi bị chồng cũ và người bạn thân nhất của mình liên thủ đưa vào tù. Trên tòa, người chồng mà tôi từng yêu sâu đậm, Chương Trình, lại “đại nghĩa diệt thân”, đứng ra làm chứng chống lại tôi về một tội danh mà tôi chưa từng phạm phải. Còn cô bạn thân nhất của tôi, Trần Linh Linh, nước mắt lưng tròng, “đau lòng” tố cáo tôi với những tội danh không hề có thật. Cấp trên trực tiếp của tôi thì chọn cách giữ mình trong sạch, phủi sạch trách nhiệm, rũ bỏ tôi hoàn toàn. Tôi từ không hiểu, đến phẫn nộ, rồi tuyệt vọng. Hóa ra, tôi đã từng bước từng bước một, rơi vào cái bẫy mà Chương Trình và Trần Linh Linh đã giăng sẵn. Chuỗi bằng chứng vô cùng chặt chẽ. Dù rằng tài liệu dùng làm chứng cứ là do Trần Linh Linh đưa cho tôi, nhưng không ai có thể chứng minh điều đó. Dù rằng số tiền công quỹ bị biển thủ đã dùng để mua túi Hermès, một món quà mà Chương Trình tặng tôi, nhưng cũng chẳng ai có thể chứng minh. Tất cả bằng chứng đều hướng về tôi. “Tòa tuyên án: Bị cáo Thẩm Tiểu Ngọc phạm tội tham ô công quỹ… phạt tù có thời hạn, ba năm tám tháng…” Tôi siết chặt móng tay vào da thịt, gần như nghiến răng nghiến lợi mà hét lên: “Tôi không phục! Tôi muốn kháng cáo!”

Hy Vọng Cứu Rỗi

Hy Vọng Cứu Rỗi Lúc đi đăng ký kết hôn với bạn trai, ngay khi chuẩn bị ký tên. Trong đầu tôi bỗng vang lên một giọng nói. 【Chồng cô không chỉ giấu một người vợ ở quê, anh ta còn giấu cô chuyện có con riêng bên ngoài.】 【Đứa trẻ đó giờ đã hai tuổi rồi!】  

Khuynh Vân Yểu

Khuynh Vân Yểu Năm bị xét nhà, mẫu thân vội vã nhét ta vào nhà họ Tống làm biểu tiểu thư. Lão thái thái hứa với ta, đợi ta cập kê sẽ giúp ta tìm một nhà tử tế để gả đi. Ta vốn tưởng gặp được nhà tử tế, có thể an ổn từ đây. Nhưng không ngờ có một ngày yến tiệc say rượu, biểu ca bò lên giường ta. Bị bắt gian tại giường, biểu tẩu vốn hiền thục đập vỡ chén trà, lão thái thái từ bi nhân hậu cũng thở dài than gia môn bất hạnh. Chỉ có biểu ca ngày thường phong quang trăng sáng, không vội không vàng vén áo ngủ, vẻ mặt thỏa mãn. Ngày hôm sau, một chiếc kiệu nhỏ từ cửa hông khiêng vào. Biểu tẩu biến thành chủ mẫu, biểu ca biến thành phu quân. Còn ta, trở thành tiểu thiếp bị mọi người khinh bỉ.

Cùng Nàng Già Đi

Cùng Nàng Già Đi Đích tỷ tính kế để gả ta cho vị hôn phu của nàng. “Dù hắn chỉ là một thứ tử thấp hèn nhưng cũng đủ xứng với ngươi rồi.” Nàng ta không ngờ rằng, tên thứ tử đó ngày sau sẽ quân lâm thiên hạ. Còn nàng ta phải quỳ xuống chúc ta thiên tuế.

Nhất Thể Nhị Hồn

Nhất Thể Nhị Hồn Mặt chị tôi có một vết bớt đen to bằng bàn tay. Một thầy phong thủy am hiểu bảo rằng đó là nơi lệ quỷ ký sinh, một thân hai hồn. Năm chị tôi mười tám tuổi, chị bị một nhóm côn đồ kéo vào ruộng ngô. Mẹ tôi nói: “Phụ nữ mất đi trinh tiết không xứng đáng được sống.”

Thiên Kim Hắc Ám

Thiên Kim Hắc Ám Bọn bắt cóc bắt tôi và thiên kim thật. Anh trai và bạn trai đến cứu, bọn bắt cóc yêu cầu chỉ có thể chọn cứu một người. Họ đều lựa chọn thiên kim thật. Sau đó tôi chết. Sau khi trọng sinh, tôi muốn bắt đầu cuộc sống mới, nhưng lại có hai người đàn ông tới tìm tôi. Anh trai kéo tôi vào góc tường, khóc lóc nói xin lỗi với tôi. Mắt bạn trai tôi đỏ hoe và cầu xin tôi tha thứ: “Vãn Vãn, anh sẽ không bao giờ bỏ lại em, cho anh thêm một cơ hội nữa, được không?” Nhưng tôi, tâm đã chết, cũng không muốn cần ai nữa.

Ôm Lấy Ánh Trăng

Ôm Lấy Ánh Trăng Trong bữa tiệc sinh nhật, vị hôn phu thanh mai trúc mã của tôi mang đến một cô gái. Anh ta nói cô gái đó mạnh mẽ không khuất phục, tươi sáng như ánh mặt trời, là định mệnh của đời anh ta. Còn tôi, một tiểu thư kiêu ngạo tự phụ như này sẽ không bao giờ trở thành vợ tương lai của anh ta được. Sự xuất hiện của cô gái đó đã phá hỏng bữa tiệc sinh nhật của tôi. Nhưng tôi phát hiện ra, cô gái đó chính là em gái của nam sinh đã từng bị anh ta bắt nạt đến tàn tật.

Không Vì Ai, Chỉ Vì Mình

Không Vì Ai, Chỉ Vì Mình  Năm tôi năm mươi tuổi, tôi phát hiện ra Dương Kiến Quân có bồ nhí, đứa con riêng cũng đã mười tuổi rồi. Tôi đau lòng tột độ, yêu cầu anh ta giải thích. Anh ta lạnh lùng đề nghị ly hôn. Tôi kể cho bốn đứa con về chuyện Dương Kiến Quân ngoại tình, hy vọng chúng sẽ giúp tôi đòi một lời giải thích, không ngờ chúng chỉ bình thản nói, đàn ông thành đạt ai mà chẳng có đàn bà bên ngoài. Cô con gái út thậm chí còn nói tôi là một mụ già xấu xí, một người phụ nữ không có chí tiến thủ, tách biệt với xã hội như tôi, nếu là nó, nó cũng sẽ tìm người khác bên ngoài. Càng không ngờ, hai đứa cháu gái tôi nuôi lớn đều kiên quyết đứng về phía Dương Kiến Quân.

Thái Tử Thọt

Thái Tử Thọt Ta cứu mạng Thái tử, sau một đêm xuân, gã trở mặt biếm ta làm quân kỹ. Biết trong bụng ta có đứa con của gã, gã lấy kiếm rạch bụng ta ra, hấp lên ép ta ăn hết. “Một con nô tỳ hầu ngủ cũng muốn có cốt nhục của bổn Thái tử?” “Cô hận ngươi! Ngươi đã chữa trị cho Cô, sao không chịu chữa cho đàng hoàng?” “Tất cả là tại ngươi! Cô mới thành Thái tử thọt!” Thế vẫn chưa đủ. Gã còn chặt đứt hai chân ta, gọi quân y khâu bụng ta lại. Binh lính nào tới làm nhục ta, sẽ được thưởng một xâu tiền. Cũng không biết đã có bao nhiêu người chui vào lều ta, mãi đến khi máu tươi nhuộm đỏ làn váy, ta cũng hoàn toàn tắt thở. Lần thứ hai mở mắt, ta và cẩu thái tử cùng sống lại.

Chồng Cũ Cặn Bã

Chồng Cũ Cặn Bã  Cô học muội si mê Châu Nhượng khiến tôi bị liệt từ thắt lưng trở xuống. Anh ta quỳ bên giường bệnh, ân hận nắm chặt tay tôi, nói sẽ chăm sóc tôi cả đời. Nhưng sau đó, anh ta với cô học muội mây mưa trong chính ngôi nhà của chúng tôi. Còn tôi nằm sau cánh cửa, thậm chí không có khả năng quay người rời đi. Một năm sau khi cưới, sự ân hận của Châu Nhượng đã hoàn toàn tiêu tan. Trên con dốc, anh ta tự tay mở khóa xe lăn, đẩy tôi về phía dòng xe cộ. Chỉ nói một câu: “Đông Ca, anh không còn nợ em nữa.” Lúc tỉnh lại lần nữa, tôi quay về năm thứ ba đại học. Trong tiệm massage chân, Châu Nhượng khiêm tốn cầm hộp dụng cụ, ngồi xổm trước mặt tôi.  

Hoa Tàn Máu Lệ

Hoa Tàn Máu Lệ Khi ta tìm thấy tiểu thư ở bãi tha ma, cơ thể của nàng đã bị nữ xuyên không chiếm đoạt. Nữ xuyên không hứa rằng sẽ giúp tiểu thư báo thù, nhưng khi vào được phủ Tể tướng, nàng lại tha thứ cho tất cả những kẻ đã làm hại tiểu thư: “Tể tướng phụ thân trước đây không cố ý hại chết thân mẫu của tiểu thư nhà ngươi, nên tha thứ cho ông ấy đi.” “Chủ mẫu ngày ngày tặng ta cao hương phấn thơm, cho ta ăn sơn hào hải vị, quả thực không giống người cay nghiệt như tiểu thư nhà ngươi từng nói.” “Trương lang đối xử với ta rất tốt, hắn lãng tử quay đầu, cũng thật khó có được. Chắc chắn là do tiểu thư nhà ngươi trước đây hay ghen tuông quá thôi!” Nữ xuyên không được mọi người yêu quý, được cưng chiều, ăn ngon mặc đẹp, nhưng lại bỏ qua mối thù của tiểu thư, đắc ý nói: “Là tiểu thư nhà ngươi đáng ghét, bị mọi người chán ghét nên mới bị hại, cũng là đáng đời! Ngươi xem, ta thay nàng sống, mọi người đều yêu mến ta, đến cả Thái tử điện hạ cũng thích ta! Hiện tại, ta chính là trung tâm của mọi người, là bảo bối được cưng chiều nhất!” Nhưng nàng không biết, công chúa trong cung cách đây không lâu bị bỏng nặng trong một trận hỏa hoạn, cần một làn da hoàn hảo của mỹ nhân để hóa trang. Tiểu thư trước đây chịu cảnh ngược đãi, thân hình gầy gò, làn da khô ráp. Hiện tại, những kẻ đó cưng chiều nàng, chỉ để dưỡng cho làn da trở nên hoàn mỹ, căng mịn. Bây giờ, làn da của nàng đã được chăm sóc rất khá, rất bóng loáng.

Hoa Trong Sương

Hoa Trong Sương Công chúa từng làm kỹ nữ, thậm chí tiếp đãi cả thái giám trong cung. Tẩu tử ta đã cứu nàng ta, nhưng nàng ta lại để mắt đến huynh trưởng ta, thế nên đã tìm người làm nhục tẩu tử ta. Sau khi bị làm nhục, tẩu tử ta vẫn không rời xa huynh trưởng, công chúa ghen tức, đẩy mạnh chính sách liệt nữ, khiến tẩu tử ta phải treo cổ tự tử. Sau khi gia đình tan nát, ta cắt tóc cạo đầu, từ một thiếu nữ trở thành một binh sĩ. Sau đó, công chúa vì để lấy lòng ta, tự tay khắc chữ “Kỹ nữ” lên đầu vai mình. Nhưng những gì ta muốn, còn hơn thế nhiều.

Điêu Chu Nhan

Điêu Chu Nhan Phu quân ta trở thành đồ chơi của công chúa. Thám Hoa Lang năm nào tài hoa tuyệt diễm, giờ lại như chó nằm dưới chân công chúa. Trưởng công chúa chỉ tay về phía ta, mỉm cười ngọt ngào với chàng: “A Tự, giết ả nữ nhân này đi, ta sẽ thưởng cho ngươi!” “Được.” Phu quân nhẹ giọng đáp. Rồi không chút biểu cảm đi tới, giơ tay siết chặt lấy cổ ta.

Bồ Tát sống

Bồ Tát sống Thứ muội của ta lớn lên ở dân gian nên cảm thán chúng sinh đang chìm trong bể khổ. Ngày nàng ta được tìm về Tướng phủ, nàng ta phân phát hết tiền tài, đổi lấy tiếng thơm “Bồ Tát sống”. Quý phi mở tiệc, thứ muội lén đổi lễ vật của ta thành cái trống bỏi của trẻ con. Nhưng vì Quý phi không thể sinh con nên người nổi giận đùng đùng. Để xoa dịu cơn giận của Quý phi, phụ thân gửi ta đến Phật đường tại ngoại ô Kinh Thành để tự kiểm điểm, còn thứ muội thì thay ta nhận cơ hội đi học ở thư viện. Trên đường đi, ta bị bọn thổ phỉ cướp bóc. Phu xe Trần Bình cõng ta không còn một mảnh vải lành lặn trên thân, đi bộ về thành để cầu cứu. Những lời đồn đoán khắc nghiệt lan xa, phụ thân đành bất đắc dĩ gả ta cho Trần Bình. Nhưng phu xe này ham mê cờ bạc, sau khi bòn rút hết tiền bạc của ta, gã lấy việc sỉ nhục và hành hạ ta làm niềm vui. Mãi đến khi ta bị bệnh nguy kịch thì thứ muội nay đã làm nữ quan đến thăm ta. Ta hỏi nàng tai sao lại làm thế. Nàng ta cười thản nhiên, đáp rằng: “Ta không giống với loại nữ nhân chỉ biết toan tính chuyện hậu trạch như tỷ. Chỉ khi đứng ở vị trí cao hơn thì ta mới có thể tạo phúc được cho bách tính.” Đến khi ta mở mắt ra lần nữa, thì ta đã quay về ngày Quý phi mở tiệc.

Tô Khả Trinh

Tô Khả Trinh Hắn là người thanh liêm chính trực, là bậc quân tử nổi tiếng khắp triều dã. Hắn không nạp thiếp, không thông phòng, người đời đều cho rằng hắn yêu thương và trân trọng ta. Chỉ có ta mới biết, người hắn thực sự yêu chính là hoàng hậu nương nương. Ta vốn đã cam chịu. Cho đến năm đó, quân phản loạn vào thành, bắt giữ nữ nhi duy nhất của chúng ta, ép hắn giao ra hoàng hậu và thái tử. Trước trận tiền, hắn bắn một mũi tên giết chết nữ nhi, nói: “Từ xưa đến nay, gia, quốc khó song toàn.” Ta bạc đầu trong một đêm, tuyệt vọng cùng hoàng hậu đồng quy vu tận. Mở mắt ra lần nữa, ta trở về đêm động phòng hoa chúc với hắn. Đối diện với khuôn mặt không gợn sóng của hắn, ta mỉm cười. “Đã yêu nhau đến vậy, vậy thì hãy để câu chuyện tình yêu của các người được lưu truyền khắp thiên hạ.”