Báo Thù

Oán Khí Tám Trăm Năm

Oán Khí Tám Trăm Năm Tôi bị lừa đi giữ mộ, mỗi đêm được trả ba trăm. Người ta thì thầm rằng mộ này oán khí ngút trời, mỗi đêm đều phải giết một người để tiêu tan oán niệm. Tôi ngồi trước mộ thở dài: “Chồng ơi, đã chết tám trăm năm rồi, sao vẫn không nghĩ thoáng ra?”

Hoành Thánh Phù Dung

Hoành Thánh Phù Dung Đêm khuya, tôi vô tình nhấn vào một phòng phát trực tiếp của một streamer ẩm thực. Người đó đang cầm một hộp hoành thánh với bao bì giản dị, ăn rất ngon lành. “Anh em ơi, không phải tôi nói khoác, tô hoành thánh năm đồng này còn ngon hơn tất cả các món ăn tôi từng thử.” Dòng bình luận tràn ngập: [Nhìn mà chảy nước miếng.] [Muốn ăn ghê.] Tôi lại cau mày, gõ một dòng chữ: [Hoành thánh Phù Dung có nợ âm dương, streamer đừng ăn nữa, anh đang bị mượn thọ đấy!] Cư dân mạng lập tức chửi rủa tôi: [Đồ ác độc, nguyền rủa người khác sớm chết, trời đánh thánh đâm!] Nhưng chưa đầy một tuần sau, tin tức về cái chết đuối bất ngờ của một streamer nổi tiếng đã leo lên hot search.

Báo Thù

Báo Thù Trưởng công chúa đương triều kiêu căng, xinh đẹp, mỗi ngày đều cần dùng sữa mẹ tươi mới để đắp mặt, tẩm bổ. Bởi vậy mà a tỷ mới sinh xong của ta được gọi vào phủ, nhưng một năm sau lại phơi xác đồng hoang, hậu khiếu* rách tan, tử cung hỏng hết. *Hậu khiếu: bộ phận từ ruột già đến hậu môn. Bốn năm sau, Trưởng công chúa mắc bệnh lạ, cả người đầu mùi hôi tanh. Ta tự mình tiến cử trở thành trang nương* của nàng ta. *Người trang điểm, làm tóc. Từ đó về sau, không có ta trang điểm, nàng ta khó mà ra khỏi phủ. Hồng nhan hôm nay ngày mai khô héo, nàng ta không biết, tất cả những thứ này mới chỉ là bắt đầu.

Cháu Ngoại

Cháu Ngoại Cháu ngoại của tôi bị teo hậu môn bẩm sinh, bụng căng như một quả dưa hấu to. Tôi khuyên chị gái đưa cháu đi làm phẫu thuật. Nhưng chị gái với mẹ tôi đều cho rằng như vậy mới tốt, mới phát tài, không mất tài lộc, bởi vậy từ chối điều trị cho nó. Sau này tôi lén lút đưa cháu ngoại đi phẫu thuật. Sau khi chị tôi biết chuyện tưởng rằng tôi phá tài lộc của chị ta, dưới cơn tức giận chị ta đẩy tôi xuống cầu thang, khiến tôi chết ngay tại chỗ. Sống lại vào ngày chị gái nói với tôi rằng cháu ngoại bị teo hậu môn bẩm sinh. Tôi cười nói: “Đúng là một con tỳ hưu nhỏ, nhà chúng ta sắp phát tài rồi.”

Tấm Vé Số Trúng Thưởng

Tấm Vé Số Trúng Thưởng Trúng số 50 triệu, tôi lập tức dặn dò cô bạn thân đừng nói với gia đình tôi. Cô ấy ngoài mặt thì vô cùng chắc chắn nói “được rồi”, nhưng quay lưng liền kể với anh trai tôi. Anh trai liền ép tôi đưa tiền cho anh ta mua nhà, cưới vợ. Tôi không đồng ý, cả nhà liền dùng đạo đức để trói buộc tôi, còn lợi dụng livestream để khiến tôi bị dân mạng công kích. Họ nhốt tôi trong phòng đến chet đói, sau đó ch//ôn x//ác tôi vào bức tường của căn nhà mới xây. Mở mắt ra, tôi trở về ngày công bố kết quả xổ số. Bạn thân cười hỏi tôi: “Nguyệt Nguyệt, cậu trúng thưởng à?”

Đừng Tin Ảo Thuật Gia

Đừng Tin Ảo Thuật Gia Bạn trai ảo thuật gia của tôi đã chết. Trong tiết mục ảo thuật “xẻ đôi cơ thể” trên sân khấu, anh bị cưa thành vô số mảnh ngay trước mặt khán giả. Khi lo hậu sự cho anh, tôi tìm thấy một mảnh giấy trong dạ dày của anh. Trên đó ghi: “Bảo bối, màn ảo thuật vĩ đại nhất thế kỷ 21 đã bắt đầu, hãy chờ đón nhé. Ngày các vị thần ngã xuống, cũng là ngày anh tái sinh.”

Xương Hồng 2: Hạ Trùng

Xương Hồng 2: Hạ Trùng Mùa hè, côn trùng rộn rã. Hơn chục tên lang thang, ngay trước mặt cha tôi, đã làm nhục mẹ tôi. Mẹ tôi vì quá nhục nhã mà treo cổ tự tử, nhưng thứ treo trên xà nhà rõ ràng lại là một con rắn lớn. Dân làng vì tham sống sợ chết, trước mặt lũ lang thang lại nói: “Rắn vốn dâm tà, ả chết là đáng, không trách các ngươi, không trách các ngươi.” Đêm hôm đó, làng tôi rơi một trận tuyết hồng. Tất cả phụ nữ trong làng đều bị mãng xà làm nhục mà chết. Còn bên ngoài làng, đột nhiên mọc lên một tòa Vạn Xuân Lâu!

Cô Em Gái Thân Yêu

Cô Em Gái Thân Yêu Em gái tôi nhất quyết muốn kết hôn với một tên nghiện cờ bạc. Tôi hiểu rõ rằng việc từ bỏ thói quen cờ bạc là vô cùng khó khăn, vậy nên đã cực lực phản đối bọn họ kết hôn. Bố mẹ tôi cũng đã dùng mạng sống của mình để ép buộc em gái chia tay với bạn trai cờ bạc. Cuối cùng, em gái đã tìm một người thật thà để kết hôn. Sau này, bạn trai cũ của em gái báo tin rằng hắn ta đã thắng bạc, kiếm được ba mươi tỷ đồng chỉ trong một lần. Mẹ tôi bắt đầu trách móc tôi, cho rằng tôi đã cản trở em gái mình trở thành phu nhân giàu có. Em gái càng căm ghét tôi hơn bao giờ hết. Vào dịp Tết, nó đã lừa tôi đến một nơi không có người, đẩy tôi xuống giếng hoang. Khi mở mắt lại, tôi trở về đúng ngày em gái tôi la hét đòi kết hôn với tên nghiện cờ bạc đó. Mẹ tôi gọi tôi khuyên bảo em gái.

Bên Nhau Trọn Đời

Bên Nhau Trọn Đời Kiếp trước, công chúa dựa vào quyền thế mà chia rẽ ta và Dư Đình Ân, hại ta phải lưu lạc chốn thanh lâu. Nàng ta hạ mình hầu hạ Dư gia mười mấy năm, đổi lại chỉ nhận được sự lạnh nhạt của phu quân và công bà. Phu quân đưa một kỹ nữ như ta về làm thiếp, sau lưng thì đối đãi với ta ngang hàng với cả nàng ta, còn để ta mang thai trưởng tử. Khi ta sinh nở, nàng ta tuyệt vọng đốt chết cả Dư gia. Sau khi sống lại, công chúa lại gả cho người khác, còn xin chỉ dụ ban hôn cho ta và Dư Đình Ân. Nàng ta cười lạnh nói: “Trong hang ổ hổ lang nhà họ Dư, có người đang chờ ngươi đấy.”

Thâm Tình Không Lưu

Thâm Tình Không Lưu Ta với Tạ Tri Ứng thành hôn hai năm, ân ái mặn nồng. Nhưng chưa từng mang thai, mẹ chồng từ khuyên bảo chuyển sang ép buộc. Đêm tân hôn, nam nhân từng hứa với ta sẽ bảo vệ ta cả đời đã rơi lệ. “Tống Uẩn, ta sắp không chịu nổi nữa rồi.” Hóa ra lời hứa của nam nhân lại ngắn ngủi đến vậy. Chưa đầy hai tháng, ta đã thấy hắn cùng biểu muội của hắn kìm lòng không đặng.

Kẻ Phản Diện Cũng Sống Lại Rồi

Kẻ Phản Diện Cũng Sống Lại Rồi Tôi vô tình phát hiện ra bộ mặt thật của bạn trai cô bạn thân. Tôi khuyên cô ta mau đuổi hắn ta đi đi, nhưng cô ta lại trách tôi gây chuyện không đâu. Sau đó, cô ta bị tàn phế hai chân, tài sản cũng bị chiếm đoạt hết, thậm chí hắn ta còn dẫn cả vợ con mình về sống trong biệt thự của cô ta. Điều đáng hận nhất là họ còn lừa tôi đến đó, nhốt trong phòng kín cho đến chết đói. Mở mắt ra lần nữa, tôi vốn định giết chết hai con súc sinh đó ngay lập tức. Không ngờ, bạn trai của bạn thân cũng sống lại rồi.

Phu Nhân Phản Kích

Phu Nhân Phản Kích Trong giới ai cũng biết, từ nhỏ tôi đã thèm khát Cố Bùi Tư. Anh học gì, tôi học nấy. Anh học 8 thứ tiếng, tôi cũng học 8 thứ tiếng. Anh học tài chính, tôi cũng học tài chính. Dù sao thì hai nhà Cố và Thẩm chắc chắn sẽ liên hôn. Đế chế thương mại rễ sâu gốc vững, thiếu một bên cũng không được. Nào ngờ đến ngày cưới, Cố Bùi Tư trên đường đi đón dâu lại bất ngờ rẽ hướng, bay ra nước ngoài cứu ánh trăng sáng yếu đuối kia. Thanh mai trúc mã, trở thành trò cười lớn nhất. Tôi mặc chiếc váy cưới giá tám chữ số, một mình hoàn thành hôn lễ xa hoa này. Hôm đó tin tức phủ khắp trời đất, tên tôi lần đầu tiên được xếp trước anh ta. Đồ ngốc. Đàn ông hai chân đầy ngoài đường. Đế chế thương mại đã thành hình, chỉ có một cái, không có người thay thế. Tôi không chỉ thèm thân thể anh ta, tôi còn thèm cả tiền của anh ta.

Chuyện Quái Dị Đêm Thanh Minh

Chuyện Quái Dị Đêm Thanh Minh Mỗi năm vào ngày Thanh Minh, dân làng tôi đều cấm ra khỏi nhà. Đây là luật lệ của làng. Tôi luôn thắc mắc tại sao lại có một quy tắc kỳ quái như vậy. Nhưng mỗi lần tôi hỏi, cha mẹ đều nghiêm túc cảnh cáo: “Muốn sống thì dẹp cái tính tò mò của con đi!” Họ càng cấm, tôi lại càng muốn biết rốt cuộc trong làng có bí mật gì mà không thể để lộ. Thế nên, tôi không kìm lòng được, quyết định lẻn ra ngoài vào đêm Thanh Minh…

Sự Tôn Sùng Chí Mạng

Sự Tôn Sùng Chí Mạng Kỳ thi đại học có kết quả, tôi chắc chắn đỗ vào Bắc Đại, còn em họ tôi thì đỗ vào… kỹ thuật máy xúc nhà nào mạnh nhất. Nó làm ầm lên, đập phá đồ đạc trong nhà, hét lớn: “Không phải muốn tôi giả mạo chị đi học đại học sao! Người đáng lẽ phải đỗ vào Bắc Đại là tôi!” Tôi cười lạnh, đó là chuyện của kiếp trước. Còn kiếp này— “Bắc Đại thì không được, nhưng Bắc Đại Thanh Điểu hoan nghênh cô đấy.”

Nữ Phụ Đáng Thương

Nữ Phụ Đáng Thương Ngày tôi và Thẩm Cảnh Trạch đính hôn, tiểu Thanh mai của hắn đã nhảy xuống biển. Trên mạng còn để lại di thư: “Anh muốn cưới cô ta, vậy thì em sẽ trừng phạt anh, để anh mãi mãi mất đi em.” Đối mặt với phỏng vấn của truyền thông, Thẩm Cảnh Trạch nắm tay tôi, mỉm cười ôn hòa: “Tôi không hề có quan hệ gì với cô ấy.” “Tôi mãi mãi yêu vợ tôi.” Trong lòng tôi tràn đầy vui vẻ, mơ về tương lai của chúng tôi. Nhưng mà ba ngày sau, giáo sư Thẩm Cảnh Trạch luôn nghiêm khắc tự giữ mình, đã tuẫn tình.

Bát Tự Bị Đánh Cắp

Bát Tự Bị Đánh Cắp Mẹ chồng tôi lén lấy bát tự của tôi. Mang đến cho thầy bói trong làng. Tráo đi mệnh quý nữ của tôi. Chuyển hết xui xẻo cả đời bà ta lên người tôi. Sau khi tôi phát hiện, lập tức xông tới chửi rủa ngăn cản. Kết quả bị chồng và mẹ chồng trói vào lò mổ t/r.a tấn đến ch .t. Sau đó bị vứt x/á .c ra bãi tha ma, mặc cho chó hoang g/ặ/.m thịt. Còn bà ta thì tiền bạc ùn ùn kéo đến, hưởng hết vinh hoa phú quý. Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi trở về đúng ngày bà ta trộm bát tự của tôi. Tôi lập tức tráo lại bằng bát tự của bà Trương bên cạnh, người từng khắc ch .t con trai mình.

Nam Chính Bất Tài!

Nam Chính Bất Tài! Mối quan hệ của ta với đích tỷ như lửa với nước. Kiếp đầu tiên, đích tỷ đã cứu một tên ăn mày, còn chữa trị vết thương, cung cấp thức ăn và quần áo cho hắn, ta không suy nghĩ mà giet hắn một cách dứt khoát. Ở kiếp thứ hai, ta biết được thân phận thực sự của tên ăn mày kia, không biết xấu hổ chạy đến cứu hắn trước, để khiêu khích ta, đích tỷ đã quất roi vào người tên ăn mày, tiếc thay hắn đã không thể sống sót đợi đến ngày trở mình. Ở kiếp thứ ba, cả hai chúng ta đều có được ký ức kiếp trước, quyết định không cứu người, nhưng chúng ta không ngờ rằng tên ăn mày kia lại được một cô nương khác cứu, trở thành Hoàng tử lưu lạc ở nhân gian. Cô nương đó có mối quan hệ tình cảm phức tạp với Hoàng tử… Cả gia tộc của nàng đều bị xử chet. Cuối cùng nàng dùng trâm cài đ âm chet Cửu hoàng tử rồi t ự s át… Kiếp thứ tư, ta và đích tỷ nhìn nhau. Đích tỷ: “Cảm ơn muội đã cứu mạng ta .” Ta: “Cảm ơn lòng tốt của tỷ tỷ.” Đích tỷ: “Giet hắn lần nữa không?” Ta: “Cũng không phải là không thể.”

Có Thù Phải Báo

Có Thù Phải Báo Bạch nguyệt quang của chồng tôi đột nhiên phát bệnh trầm cảm và nhảy lầu. Trong cơn thịnh nộ, anh ta đưa tôi người đang mang thai tám tháng đến trước một chiếc máy nhảy lầu và ra lệnh cho thuộc hạ trói chặt tôi lên đó. “Nếu không phải do cô cố tình kích động Tiểu Lê, sao cô ấy lại phát bệnh trầm cảm mà nhảy lầu?” Tôi mắc chứng sợ độ cao, nước mắt giàn giụa nhận sai, cầu xin anh ta tha thứ, đồng thời hứa sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt Tô Lê nữa. Nhưng anh ta chỉ lạnh lùng lắc đầu. “Thư Uyển, vì đứa bé, tôi sẽ không ly hôn với cô.” “Nhưng nỗi đau cô gây ra cho Tiểu Lê, tôi muốn cô trả lại gấp trăm, gấp nghìn lần!” Anh ta ra lệnh cài đặt thời gian vận hành của máy trong một giờ, sau đó quay lưng bỏ đi. Khi máy không ngừng nâng lên, tôi sợ hãi đến mức giãy giụa, gào khóc thảm thiết. Khoảnh khắc cơ thể mất trọng lực, một dòng chất lỏng nóng hổi trào ra khỏi cơ thể tôi. Ba ngày sau, anh ta mới nhớ ra tôi vẫn còn bị treo lơ lửng trên chiếc máy nhảy lầu. “Thư Uyển, Tiểu Lê không sao rồi. Chỉ cần bây giờ cô quỳ xuống xin lỗi cô ấy, tôi sẽ thả cô xuống.” Anh ta không biết rằng, trên chiếc máy nhảy lầu đó, máu đã chảy thành sông từ lâu. Đứa con mà anh ta từng mong chờ cũng đã bị hất ra ngoài, hóa thành một vũng thịt nát…

Công Chúa Hòa Thân

Công Chúa Hòa Thân Chủ tử của ta là công chúa hòa thân, nàng ta trong trẻo lạnh lùng như thần tiên, con người điềm đạm như cúc. Nàng ta phải bồi dưỡng tình cảm với Hoàng thượng trước, sau khi nhập cung nàng ta từ chối thị tẩm, vì trút cơn giận Hoàng thượng phạt ta quỳ trong tuyết một đêm. Nàng ta mặc trang phục quái dị gặp Hoàng thượng, vì để thị uy, Hoàng hậu phạt đánh ta ba mươi gậy. Sau khi thị tẩm, nàng ta được chuyên sủng. Vì để tránh sắc đẹp hại quốc, Thái hậu ban cho nàng ta một chén thuốc tuyệt dục, nàng ta trốn sau lưng ta khóc thút thít, ta giành uống bát thuốc khiến máu túa như suối. Nàng ta thấy ta đau đớn lăn lộn trên đất cũng không gọi thái y, nhàn nhạt nói: “Giang Nguyệt, ngươi nhẫn nhịn thêm chút nữa, đây là huân chương ngươi tận tâm vì chủ tử, bổn cung sẽ ghi nhớ cái tốt của ngươi.” Bị Vân quý phi hãm hại, nàng ta thà rằng bị cấm túc cũng không giải thích. Chúng ta thiếu ăn thiếu mắc, chịu mọi dày vò của cung nhân. Nhưng nàng ta lại đứng dưới trăng tâm tình với thị vệ, nấu rượu pha trà. Sau khi bị Vân quý phi tố giác, nàng ta đẩy nồi cho ta: “Giang Nguyệt và thị vệ hẹn riêng, mong Hoàng thượng Hoàng hậu xử phạt theo quy tắc, bổn cung tuyệt đối không thiên vị.” Sau khi ta bị phạt trượng đến chết, bọn họ tùy tiện tìm một chiếc chiếu rách quấn ta lại, ném vào bãi tha ma. Khi mở mắt lần nữa, ta trở về ngày vừa mới vào cung.

Công Chúa Trùng Sinh

Công Chúa Trùng Sinh Cố tiểu tướng quân niên thiếu phong lưu, nhưng lại bị ép phải cưới một công chúa phế vật như ta. Bảy năm thành hôn, hắn đối xử với ta như trân bảo. Cho đến ngày cung biến, hắn bắn chết hoàng huynh, tự lập làm đế. Hắn phong nha hoàn của ta làm hoàng hậu, còn giáng ta thành tội nô. “Công chúa đã cướp mất phu quân của người khác, vậy nên hãy đền tội cho thật tốt.” Lúc ấy ta mới hiểu, thì ra hắn và nha hoàn của ta đã chịu nhẫn nhục nhiều năm qua. Thì ra hắn hận ta đến vậy. Khi mở mắt ra, ta đã trọng sinh về ngày hắn khải hoàn hồi triều.