Báo Thù

Yêu Phi

Yêu Phi Quốc sư tiên đoán, nữ nhi Kiều gia là sao Tử Vi giáng trần, có thể giúp ích cho xã tắc. Hoàng đế muốn cưới nàng. Nhưng Hoàng đế lại là người thích đem nữ nhân vứt cho dã thú ăn. Tập xăm trên người nữ nhân, nếu không đẹp liền lột da vứt đi; Thích nhất là nhét táo đỏ vào hạ thân nữ nhân rồi lấy ra ăn để tráng dương. Quý nữ cả kinh thành, nghe đến tên đã biến sắc. Kiều gia nữ nhi khóc ngất ba lần, ép ta thay nàng vào cung. Một giây trước ta còn khóc đến đứt ruột đứt gan nhưng giây sau đã cười thành tiếng bên trong kiệu hoa. Cuối cùng, ta cũng có thể bắt đầu kế hoạch tàn sát của mình rồi.

Sau Khi Giả Làm Con Nhà Giàu

Sau Khi Giả Làm Con Nhà Giàu Người khác đi học thì giấu thân phận, giả nghèo giả khổ, còn tôi lại giả làm tiểu thư nhà giàu. Đến lần thứ n tôi tiện tay tặng túi Chanel, mời cả lớp ăn ở khách sạn năm sao, và ôm hôn hot boy trong khu vườn nhỏ. Cuối cùng, Tống Nhứ Nhứ đã dùng hệ thống hoán đổi với tôi. Buồn cười thật. Cô ta không biết rằng, tôi đã chờ ngày này từ rất lâu rồi!

Trả Lại Con Cho Tôi

Trả Lại Con Cho Tôi Lần khám thai cuối cùng, bác sĩ thông báo với tôi rằng thai nhi phát triển không tốt, đã chết lưu trong bụng, cần phải nhanh chóng làm phẫu thuật phá thai. Tôi bình tĩnh xé nát tờ chẩn đoán, kiên quyết yêu cầu xuất viện. Nhưng bác sĩ điều trị chính của tôi lại hoảng sợ, hết lần này đến lần khác cảnh báo tôi về nguy cơ của thai chết lưu đối với sản phụ, thậm chí còn báo cho chồng tôi, ép anh ta buộc tôi nhập viện bỏ thai. Thế nhưng tôi hoàn toàn không lo lắng, tìm một trung tâm chăm sóc bà bầu tư nhân rồi ở lại đó, cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài.

Vở Kịch Của Thiên Kim Thật!

Vở Kịch Của Thiên Kim Thật! Khi người giàu nhất nói rằng tôi mới là thiên kim thật, mẹ nuôi cùng cả nhà đang ác ý đánh đập tôi. Tôi từ chối theo ông ấy về nhà. “Ba mẹ nuôi vì thiên vị em trai nên mới đánh con.” “Nếu các người cũng thiên vị em gái giả của con thì sao?” “Con không muốn bị đánh nữa.” Chỉ ba câu nói, sự áy náy của người giàu nhất đã lên đến đỉnh điểm. Tôi cười, vở kịch mà tôi chuẩn bị bấy lâu cuối cùng cũng sắp bắt đầu.

Sẽ Không Tha Thứ

Sẽ Không Tha Thứ Chủ tử của ta xuất thân cao quý, con người thanh tao như cúc. Bị Quý phi hãm hại, nàng không cãi lại một câu nào, là ta một thân một mình theo nàng vào lãnh cung, hết mực che chở cho nàng. Vì rửa sạch oan khuất cho nhà mẫu của nàng, ta nuốt xuống thù hận, chủ động mượn sức Hiền tần, kẻ đã từng ngược đãi ta. Vì bảo vệ nàng chiến thắng trong cuộc chiến đoạt vị, ta không tiếc hại chết Quý phi, tay nhiễm máu tươi cùng tội nghiệt không thể tha thứ. Chờ đến khi nàng ngồi lên được ngôi vị Hoàng hậu, nàng lại đẩy ta đi chịu tội. Nàng bình tĩnh làm rõ hết mọi việc: “Hoàng Thượng, thần thiếp xưa nay không tranh không đoạt, càng không muốn ngôi vị này.” “Mọi việc đều do ả làm, thần thiếp chưa từng thấy cảm kích.” Ta bị cắt lưỡi đưa vào Thận Hình Ty, chịu đủ bảy mươi hai hình phạt tra tấn, cuối cùng ôm hận mà chết. Mở mắt ra lần nữa, ta về tới cái ngày cùng nàng ta bước vào lãnh cung.

Thời Nghi

Thời Nghi Đúng vào nhiều năm sau, lúc Kiều U mang khuôn mặt có ba phần giống tôi xuất hiện bên cạnh chồng tôi. Tôi đã biết. Đứa con gái của con giáp thứ mười ba năm đó, định dùng thủ đoạn khi ấy của mẹ ả, đối phó với tôi. Nhưng sao tôi có thể để ả như ý cho được. Cùng ngày hôm ấy, tôi bỏ lại cho Thẩm Lương Châu một tờ giấy ly hôn, yêu cầu phân nửa tài sản, rời sân trước hạn. Không chơi nữa.

Nuôi Nhầm Một Kẻ Vong Ân

Nuôi Nhầm Một Kẻ Vong Ân Tôi đã nhận nuôi một đứa bé bị bỏ rơi, vất vả nuôi dưỡng đến khi con bé trở thành sinh viên của một trường đại học danh tiếng. Vậy mà, cha mẹ ruột của con bé đột nhiên xuất hiện đòi nhận lại con. Ngôi nhà và chiếc xe mà tôi chuẩn bị cho nó, nó liền sang tên nhà và xe cho em trai của nó, còn tiền dưỡng già của tôi thì bị nó lấy đưa cho em trai nó làm sính lễ cưới vợ. Tôi hỏi nó lý do tại sao lại làm như vậy, nó khóc và nói: “Hai người không phải là cha mẹ ruột của con, thì làm sao mà hiểu được tình cảm máu mủ ruột thịt.” Sau khi sống lại, tôi quay về thời điểm cha mẹ ruột của nó đến nhận con. Lần này, tôi chọn cách hoàn thành tâm nguyện hiếu thuận của nó. Tôi đã nhận nuôi một đứa bé bị bỏ rơi, vất vả nuôi dưỡng đến khi con bé trở thành sinh viên của một trường đại học danh tiếng. Vậy mà, cha mẹ ruột của con bé đột nhiên xuất hiện đòi nhận lại con. Ngôi nhà và chiếc xe mà tôi chuẩn bị cho nó, nó liền sang tên nhà và xe cho em trai của nó, còn tiền dưỡng già của tôi thì bị nó lấy đưa cho em trai nó làm sính lễ cưới vợ. Tôi hỏi nó lý do tại sao lại làm như vậy, nó khóc và nói: “Hai người không phải là cha mẹ ruột của con, thì làm sao mà hiểu được tình cảm máu mủ ruột thịt.”

Con gái vàng ngọc

Sau ly hôn tôi ra nước ngoài hai năm, chiếc thẻ phụ không giới hạn để lại cho con gái tháng nào cũng bị quẹt sạch. Năm ngày mua một căn biệt thự, ba ngày mua một chiếc xe sang, còn vô số đồ xa xỉ khác. Mỗi lần nhìn thấy, tôi đều rất yên lòng, con gái chịu tiêu tiền của tôi là chuyện tốt. Cho đến ba tháng sau, tin nhắn báo con bé quẹt thẻ mua một hộp bao cao su giá hàng vạn tệ. Tôi hoảng hốt, lập tức mua vé bay về nước, muốn nhắc con gái tự bảo vệ mình. Vừa xuống máy bay, cảnh sát gọi tới: “Xin hỏi có phải cô Lâu không? Con gái cô là Tống Ấu Ninh vì làm chui bị bắt, cô có thể đến sở cảnh sát một chuyến không?” Cả người tôi chết lặng. Đúng lúc này, thẻ phụ không giới hạn lại hiện thông báo bị quẹt hết tiền. Đón con gái ra khỏi sở cảnh sát, con bé đói đến mặt mày hốc hác, đi làm chui còn bị ông chủ đánh gãy một chân. Tống Lẫm lại cầm thẻ phụ không giới hạn của con gái đưa tình nhân đi tiêu xài xa xỉ ở buổi đấu giá. Tôi nheo mắt, siết chặt tay, gọi điện cho người có thể khiến cả giới Kinh thành run rẩy: “Bố, có kẻ lừa tiền nhà họ Lâu chúng ta, còn bắt nạt cháu ngoại của bố, bố nhịn được sao?”

Người Vợ Nghèo Hèn Của Phò Mã Gia

Người Vợ Nghèo Hèn Của Phò Mã Gia Ta đã làm việc vất vả để phu quân có thể đi học trong mười năm, nhưng sau khi hắn đỗ đạt, chuyện đầu tiên làm là bỏ rơi ta. Ta khóc lóc, van xin, lại bị làm nhục ngay giữa phố, nhi tử kêu khóc, thì lại bị tra tấn đến chết. Sau đó, ta bị lăn trên giường đinh, giẫm lên than nóng, bị đánh bằng roi, đánh trống vang trời ở trước hoàng cung. Nhưng những người đến lại truy sát ta, “Phò mã gia bây giờ phong quang vô hạn, há có thể để ngươi vu khống lung tung được.” Vách núi sâu hàng nghìn mét, hắn cho rằng ta chắc chắn đã chết. Nhưng ta mạng lớn, Diêm Vương không chịu nhận, chỉ vài ngày sau, ta đã từ Địa Phủ bò trở về.

Mẹ Tôi Đã Muốn Ly Hôn Từ Lâu

Mẹ Tôi Đã Muốn Ly Hôn Từ Lâu Một tai nạn ngoài ý muốn khiến ba tôi mất đi khả năng sinh dục. Vì vậy, ba mẹ đã nhận nuôi tôi. Mẹ thường cười nói rằng tôi và ba có duyên, từ tính cách, sở thích đến diện mạo đều giống nhau như đúc, cứ như thể sinh ra đã định làm cha con. Tôi từng hoàn toàn đồng tình với điều đó. Cho đến sinh nhật 18 tuổi. Ba nắm tay một người phụ nữ xinh đẹp đến gặp tôi. Bà ta nói, bà là mối tình đầu của ba. Và cũng là… mẹ ruột của tôi.

Mẹ Tôi Muốn Bán Tôi

Mẹ Tôi Muốn Bán Tôi Ngày lễ tình nhân, mẹ tôi lén lút huỷ vé tàu cao tốc của tôi. Nhất quyết bắt tôi ngồi xe của cậu về quê. Nhưng vừa lên cao tốc, trước mắt tôi đột nhiên hiện ra một loạt bình luận như đang xem livestream. “Cô gái à, đừng đi! Họ định bán cô cho đối tượng xem mắt đấy!” “Làm chuyện đã lỡ rồi thì phải cưới, nhận 30 vạn tiền sính lễ!” “Bị nhốt trong nhà hơn chục năm, sinh con ra nhưng không tôn trọng con, cuối cùng còn bán con sang miền Bắc Miến Điện!”

Ăn Cháo Đá Bát

Ăn Cháo Đá Bát Đoạn Gia Hi là người chồng tôi tự mình chọn ở trại trẻ mồ côi. Hai mươi năm sau, hắn trở thành sói mắt trắng đ âm sau lưng ba mẹ tôi, mơ tưởng đến tài sản nhà tôi. Cuối cùng lấy tài sản nhà tôi làm sính lễ, cầu hôn với bạch nguyệt quang, người từng ở cùng trại trẻ mồ côi với hắn. Tôi ôm hận mà chet, lại trở về ngày cùng ba mẹ bước vào cô nhi viện.

Trọng Sinh Sau Khi Nuôi Con Thay Kẻ Khác

Trọng Sinh Sau Khi Nuôi Con Thay Kẻ Khác Cả đời ta vì Lâm gia mà vắt kiệt tâm sức, lại chẳng hề được công nhận, cuối cùng bị giam trong từ đường suốt năm năm, trúng độc mà ch.t. Sau khi ch.t mới biết, hóa ra phu quân và quả tẩu gian díu, còn châu thai ám kết. Phu quân lén cho ta uống thuốc tuyệt tử, sau lại lấy cớ ta không thể sinh con, ép ta thu dưỡng đứa con riêng của hắn và góa phụ. Ta chẳng hay biết gì, hết lòng nuôi dưỡng hài tử, hầu hạ phu quân, phụng dưỡng bà mẫu, thế mà cả đời chẳng cầu được gì, cuối cùng lại ch.t thảm trong từ đường. Mãi đến khi mở mắt ra lần nữa, ta trở về thời điểm phu quân ép ta nhận nuôi đứa con riêng kia.

Bánh Hoa Cao

Bánh Hoa Cao Tiểu muội ham chơi, chỉ vì một miếng hoa cao mà bị dụ bước vào Lâm phủ. Đến lúc trở ra, lại bị kẻ khác giơ lên ném ra. Bộ y phục mới do A nương tự tay làm cho nàng bị lột sạch, chỗ đôi mắt trên gương mặt chỉ còn hai hốc máu đỏ lòm. Năm sau khi mùa xuân vừa trở lại, Lâm phu nhân từ Giang Nam về Trường An, ngày ngày mong nhớ vị hoa cao ở Giang Nam. Vừa hay, ta lại có tay nghề làm hoa cao rất khéo.

Trở Lại Lần Nữa

Trở Lại Lần Nữa 1963, giữa phố náo nhiệt, thủ trưởng bất ngờ bị phục kích. Chồng tôi – Trương Khiếu, đoàn trưởng phụ trách cảnh vệ – lại đang ở bệnh viện, túc trực bên cạnh thanh mai của anh sắp sinh con. Lần này, tôi không chạy đến tìm anh cầu cứu nữa. Tôi đứng chắn trước mặt thủ trưởng, bụng bầu căng tròn, lấy thân mình làm lá chắn đỡ đạn. Kiếp trước, tôi đã đến bệnh viện tìm anh. Anh vội vã bỏ mặc thanh mai để quay về cứu viện. Nhờ chiến công này, anh được thăng liền hai cấp. Nhưng Lâm Uyển Uyển lại sinh non, băng huyết mà chết. Khi nghe tin, anh chỉ thản nhiên nói: “Đó là số mệnh của cô ấy.” Cho đến khi tôi sắp lâm bồn, anh lại siết chặt cổ tôi, ép tôi uống thuốc độc để trả thù cho thanh mai. Tôi ôm bụng đau đớn, cầu xin anh tha cho đứa bé. Nhưng anh chỉ trừng mắt nhìn tôi, giọng lạnh lùng đầy căm phẫn: “Trong thành này đâu chỉ có mình tôi là đoàn trưởng, tại sao cô cứ phải tìm tôi? Cô ghen tị với Uyển Uyển nên mới cố tình ép tôi quay về, đúng không?” “Cô có biết không? Uyển Uyển chết vì mất máu quá nhiều. Nếu lúc đó tôi ở lại truyền máu cho cô ấy, chắc chắn cả mẹ lẫn con đều có thể giữ được.” “Tất cả đều là tại cô! Cô và cái thứ nghiệt chủng trong bụng phải đền mạng cho Uyển Uyển!” Cuối cùng, tôi trúng độc mà chết. Đứa con tôi mang thai mười tháng cũng hóa thành một vũng máu lạnh lẽo. Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại ngày thủ trưởng bị tập kích…  

Bánh Bao Máu

Bánh Bao Máu Kiếp trước tôi vì mang thai long phụng mà bị cô hàng xóm hiếm muộn căm ghét. Cô ta cho thu/ốc d/iệt c/ỏ vào món thịt kho, đ/ầu đ/ộc tôi đến ch/ế/t, một x/á/c ba mạ/ng. Trước khi chế/t, tôi thấy cô ta điên cuồng đạp mạnh vào bụng bầu của tôi, miệng cười man dại: “Ha ha, để xem cô còn dám khoe nữa không!” “Có bầu thì ngon lắm hả? Mang thai long phụng thì sao? Tôi cho cô không sinh nổi con luôn!” Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày mình vừa phát hiện mang thai. Trong thang máy, chồng tôi – Cố Minh – đang cẩn thận đỡ tôi: “Giờ cơ thể em yếu lắm, phải chú ý đấy.” Tôi ngoảnh lại, thấy ngay sau lưng mình là Hà Thúy Phương – và trong tay cô ta là một hộp bưu phẩm đã bị bóc ra, bên trong rõ ràng là một chai thuốc trừ sâu. Cô ta đang nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt âm u rợn người.

Bình Minh Thuộc Về Tôi

Bình Minh Thuộc Về Tôi Sau khi mẹ tôi ly hôn với ba, bà tái hôn chóng vánh với người giàu nhất nước. Tòa án phán quyết chị gái tôi sẽ sống với mẹ, nhưng tại hiện trường, chị phát đ//iên lên, lớn tiếng chửi mẹ tôi là đồ đê tiện, nhất quyết không chịu đi cùng bà. Nhìn chị với đôi mắt đỏ ngầu, dáng vẻ bướng bỉnh không chịu khuất phục. Tôi lập tức lao đến ôm chặt lấy mẹ mình: “Mẹ ơi, con không nỡ rời xa mẹ, mẹ có thể dẫn con đi không?” Rồi không hề do dự, tôi đổi họ, trở thành thiên kim tiểu thư của gia tộc giàu có nhất, nhà họ Diệp. Từ đó, tôi đứng trên đỉnh cao, dõi theo cảnh cha con kẻ đã hại tôi thê th//ảm ở kiếp trước từng bước ngã khỏi ngai vàng, rơi vào đường cùng.

Kế Mẫu Mẫn Hợp

Kế Mẫu Mẫn Hợp Năm ta tám tuổi, phụ thân nạp kế thất. Các thúc bá thẩm nương trong nhà dọa nạt rằng: “Nhà có mẹ kế thì sẽ có cha dượng. Bà ta tất sẽ hãm hại con, vì con đường tương lai của con bà ta.” Kiếp trước, ta ngu muội tin lời bọn họ, khắp nơi chống đối kế mẫu, khiến nàng cùng phụ thân dần sinh hiềm khích, lòng người cách biệt. Sau này, phụ thân tử trận sa trường. Đại phòng không có đích tử, tước vị rơi vào tay Nhị thúc. Muội muội ta bị coi như công cụ liên hôn, ép gả cho kẻ bất tài vô đức. Ta tính tình bướng bỉnh, không chịu khuất phục, bị thẩm nương kiếm cớ đánh đập, vứt vào Tây viện tự sinh tự diệt. Khi thoi thóp sắp chết, chính kế mẫu, người bị bức phải rời phủ dẫn theo người nhà mẹ đẻ phá cửa xông vào, chạy đến bên ta. Ta còn chưa kịp gọi nàng một tiếng “nương”, đã ôm nỗi hối hận mà từ giã cõi đời. Một sáng tỉnh dậy, ta kinh hãi phát hiện mình trọng sinh, trở về ngày thứ hai sau khi kế mẫu bước chân vào cửa.

Oán Khí Tám Trăm Năm

Oán Khí Tám Trăm Năm Tôi bị lừa đi giữ mộ, mỗi đêm được trả ba trăm. Người ta thì thầm rằng mộ này oán khí ngút trời, mỗi đêm đều phải giết một người để tiêu tan oán niệm. Tôi ngồi trước mộ thở dài: “Chồng ơi, đã chết tám trăm năm rồi, sao vẫn không nghĩ thoáng ra?”

Bạch Y Trở Mình

Bạch Y Trở Mình Bệnh viện mới có một y tá đến làm việc, tính cách ngây thơ, hiền lành, lúc nào cũng nghĩ cho bệnh nhân.