Báo Thù
Trả Lại Con Cho Tôi Lần khám thai cuối cùng, bác sĩ thông báo với tôi rằng thai nhi phát triển không tốt, đã chết lưu trong bụng, cần phải nhanh chóng làm phẫu thuật phá thai. Tôi bình tĩnh xé nát tờ chẩn đoán, kiên quyết yêu cầu xuất viện. Nhưng bác sĩ điều trị chính của tôi lại hoảng sợ, hết lần này đến lần khác cảnh báo tôi về nguy cơ của thai chết lưu đối với sản phụ, thậm chí còn báo cho chồng tôi, ép anh ta buộc tôi nhập viện bỏ thai. Thế nhưng tôi hoàn toàn không lo lắng, tìm một trung tâm chăm sóc bà bầu tư nhân rồi ở lại đó, cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài.
Thập Nhị Thanh Vào ngày cập kê của ta, tuyết rơi dày đặc. Cũng trong ngày hôm đó, ta nhận được thư từ hôn từ Thái tử điện hạ, cùng với một tờ hôn thư do tiểu thúc của hắn gửi đến.
Thay Trời Hành Đạo Sư tỷ nhảy xuống Tru Tiên Đài ba lần, cuối cùng cũng khiến lòng tiên tôn rối loạn, từ đó đường tình ngược lên ngược xuống của hai người họ bắt đầu mở ra, thành truyền kỳ ở tam giới. Nhưng sau tất cả mọi chuyện, tiên tôn lại đổ hết những vết thương của sư tỷ lên người ta, lấy lý do ta không trông giữ Tru Tiên Đài cẩn thận mà rút gân lột da cạo xương ta. Trên đài hành hình, sư tỷ nói năng hùng hồn: “Kẻ bất tài là kẻ vô dụng, đây là Thiên Đạo.” Nhưng không ai biết, Thiên Đạo cũng đã từng chỉ là một tiểu tử ma tu. Hắn đọa ma ba đời, năm đời giết thần, vì sát nghiệp quá nặng nên đã phải chịu bảy kiếp Thiên Lôi rồi mới trở thành Thiên Đạo. Ba trăm năm trước, dưới vực sâu, là ta nấu cho hắn một bát cháo nóng hổi khi hắn đang thoi thóp. Ta nói với hắn rằng, cho dù ngươi yếu hay mạnh thì cũng đều đáng được yêu. Ngày ta hồn phi phách tán, thiên lôi không ngừng đánh xuống, tất cả mọi người đều không biết sẽ có Thiên Phạt gì rơi xuống đầu bọn họ.
Thay Đổi Thân Phận Cửu vương gia bị người hạ dược, trong tình thế cấp bách đã xông vào phòng khuê phòng của ta. Sau một đêm xuân tiêu, hắn hứa sẽ cưới ta về làm vợ. Nhưng quay đầu đã ra lệnh cho sát thủ giết ta. “Nữ nhân này thân phận thấp hèn, thế mà cũng dám mơ tưởng trở thành Vương phi của ta?” Một lúc sau, ta nhìn xác sát thủ nằm trên đất, tát lệch đầu tên thuộc hạ. “Lão nương đây thải dương bổ âm nhiều năm, lần đầu tiên thấy loại hàng kém chất lượng như vậy! Thật uổng phí thuốc của lão nương!”
An Vân Khi cô thư ký của Đường Diệp lần thứ mười chín lượn lờ đến trước mặt tôi, tôi vẫn chẳng buồn quan tâm. Hết trò, cô ta dứt khoát rút ra tờ giấy khám thai, chìa ra thị uy giữa chốn đông người. Tôi dịu giọng nhắc nhở: “Lo mà dưỡng thai cho tốt, có chuyện thì tìm ba của đứa bé.” Cô ta tức đến sôi máu, hét lên: “Cô định làm con rùa rụt cổ đến bao giờ?” Cạn lời thật. Cô ta mãi mãi không hiểu nổi một chuyện – Giành đàn ông ấy à? Tôi thấy chán từ lâu rồi. Giành chén cơm của đàn ông, mới là chuyện đáng chơi.
Lệ Chương Bộ đồ l/ó/t mà chị dâu đã mặc luôn không cánh mà bay, sau này mới phát hiện bị treo bán trên mạng. Anh cả nghi ngờ tôi là thủ phạm: “Không phải mày thì chẳng lẽ là ba?” Chị dâu phẫn uất vạch mặt tôi: “Cứ mỗi lần em chồng về là đồ l/ó/t của tôi lại biến mất, chắc chắn là cậu ta.” Người giúp việc tìm thấy đ/ồ l./ó/t nữ trong phòng tôi: “Cậu còn gì để chối nữa?” Ba tôi ném quần áo của tôi ra khỏi cửa: “Cút! Tao không có đứa con trai nào vô liêm sỉ, đồi bại như mày.” Nhưng tôi vừa trọng sinh, điềm tĩnh mở giấy chứng nhận chủ sở hữu nhà: “Đây là nhà của tôi. Người nên cút là mấy người mới đúng.” Kiếp này, tôi tuyệt đối sẽ không để bị vu oan rồi thân bại danh liệt, mất việc, bị chia tay, từ đỉnh cao sự nghiệp rơi xuống trại tâm thần, và chỉ đến lúc bị hành hạ đến ch .t, tôi mới biết, bạn gái tôi cùng đứa con chưa kịp chào đời đã ch .t trên bàn phẫu thuật.
Kế Hoạch Trả Thù Sau khi lén trộm hộ khẩu, bảo mẫu cùng bố tôi đã lén lút đi đăng ký kết hôn. Bà ta tự cho mình là nữ chủ nhân, mặt dày đòi tôi phải đưa năm mươi vạn tiền sính lễ với ba mươi vạn tiền dưỡng lão mỗi tháng. Tôi nhìn bố đang ngồi trên xe lăn, liên tục nói rằng mình đã gặp được tình yêu đích thực. Tôi cười lạnh: “Bà ta không đáng giá đến thế!”
Nuôi Ong Tay Áo Tôi coi học sinh chính mình tài trợ như con ruột mà nuôi dưỡng. Nuôi xong lại phát hiện nó lén quyến rũ ông xã của tôi. Lúc sau mọi chuyện bại lộ, nó xé thẳng mặt với tôi. “Cô nên chấp nhận sự thật đi, cô thích làm chuyện tốt lắm mà, nếu đã thế thì làm đến cùng đi, tự mình rời đi? Thành toàn cho tôi với thầy?”
Chủ Nhà Nữ Quỷ Ta bị một tờ hưu thư đuổi ra khỏi nhà. Sau đó, ta dắt theo hai đứa con, một lớn một nhỏ, dọn vào sống trong căn nhà ma ám. Chúng ta sống nương tựa vào nhau và trở thành tỷ muội với một nữ quỷ. Nhưng cuối cùng, chính tay ta đã khiến quỷ muội hồn phi phách tán.
Hạt Giống Nữ Nhân Mười năm nay, ngôi làng của chúng tôi không còn bóng dáng phụ nữ, chỉ toàn những kẻ độc thân cằn cỗi. Đúng lúc ấy, một ông lão kỳ quái xuất hiện. Ông lấy ra từ túi một hạt giống và nói: “Chỉ cần gieo hạt này xuống đất, một người phụ nữ xinh đẹp sẽ mọc lên.” Không ai tin, nhưng tất cả đàn ông trong làng đều tranh nhau lấy một nắm hạt giống. Một tháng sau, hạt giống nảy mầm. Ba tháng sau, trên cánh đồng bắt đầu mọc lên những chiếc đầu phụ nữ…
Cuốn Sổ Đòi Mạng Mẹ tôi có một cuốn sổ ghi lại toàn bộ chi phí nuôi tôi từ nhỏ đến lớn. Sau một cuộc cãi vã khác, bà ấy bảo tôi trả lại toàn bộ số tiền này cho bà ấy. Tôi nói: “Được, trả lại hết cho mẹ.” Cả m//ạng của con, cũng trả lại cho mẹ.
Sương Mù Tan Biến Chồng tôi, Cao Minh, gặp tai nạn xe hơi, bị thương nặng và cận kề cái chet. Bác sĩ nói việc cứu chữa cũng không có nhiều ý nghĩa, khuyên tôi nên chuẩn bị tinh thần. Tôi đã chuẩn bị rất tốt, phẩy tay một cái: “Đừng làm phiền bệnh viện, bỏ qua việc chữa trị.” Làm giấy chứng tử, hủy đăng ký hộ khẩu, đưa đi hỏa táng, sáu tiếng sau, chồng tôi đã trở thành một đống tro. Tôi vỗ vỗ vào hộp đựng tro cốt: “Cao Minh à, Cao Minh, anh thật sự là một người tốt!” Gia tài khổng lồ, chet sớm, không lập di chúc, tất cả tài sản tôi chiếm hai phần ba, còn có ai chu đáo hơn Cao Minh không?
Gieo Gió Gặt Bão Em trai tôi vay người ta 5 triệu để làm ăn và muốn tôi đứng ra bảo lãnh. “Chỉ muốn chị hỗ trợ ký tên, không cần chị trả tiền đâu.” Nó nói rất nhẹ nhàng. Tôi không nói hai lời liền đề bút ký tên vào hợp đồng, em trai ở một bên bắt chéo chân…… Đột nhiên, tôi dừng lại, xé hợp đồng làm đôi, chậm rãi nói với em trai: “Thật xin lỗi nhé, tôi không thể ký được.” Em trai kinh hãi mở to hai mắt. Nó không biết, nửa phút trước tôi đã được sống lại.
Giả Vờ Thanh Cao Tiểu thư tính tình lạnh nhạt, không yêu cô gia. Để kích thích tiểu thư ghen tuông, cô gia nhiều lần giả vờ tỏ ra tốt với ta, thậm chí còn ôm ta lên giường trước mặt tiểu thư, muốn cùng ta thân mật. Tiểu thư trên mặt vẫn tỏ ra bình thản, còn cười hỏi cô gia có muốn nạp ta làm thiếp không khiến cô gia tức giận phẩy tay áo bỏ đi. Sau khi cô gia đi, tiểu thư thu lại nụ cười, bóp cổ ta, mặt đầy vẻ dữ tợn: “Đồ tiện nhân không biết xấu hổ, ngay cả phu quân của ta mà ngươi cũng dám mơ tưởng, ngươi không muốn sống nữa sao?” Nàng ta hủy hoại dung nhan của ta, ném ta vào ổ ăn mày, ta bị một đám ăn mày hành hạ ngày đêm đến chết. Vì cái chết của ta, cô gia cuối cùng cũng hiểu được tâm ý của tiểu thư, vui mừng khôn xiết hứa cả đời chỉ có một mình nàng ta, không bao giờ nạp thiếp. Sau khi chết, ta mới biết, tiểu thư không phải là người tính tình lạnh nhạt, chẳng qua chỉ muốn giả vờ thanh cao để trêu đùa cô gia, muốn cô gia yêu nàng ta đến chết đi sống lại mà thôi. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày đại hôn của họ.
Quán Cà Phê Của Vợ Cũ Điều tuyệt vọng nhất mà bạn từng trải qua là gì? Ba năm trước, tôi bị chồng cũ và người bạn thân nhất của mình liên thủ đưa vào tù. Trên tòa, người chồng mà tôi từng yêu sâu đậm, Chương Trình, lại “đại nghĩa diệt thân”, đứng ra làm chứng chống lại tôi về một tội danh mà tôi chưa từng phạm phải. Còn cô bạn thân nhất của tôi, Trần Linh Linh, nước mắt lưng tròng, “đau lòng” tố cáo tôi với những tội danh không hề có thật. Cấp trên trực tiếp của tôi thì chọn cách giữ mình trong sạch, phủi sạch trách nhiệm, rũ bỏ tôi hoàn toàn. Tôi từ không hiểu, đến phẫn nộ, rồi tuyệt vọng. Hóa ra, tôi đã từng bước từng bước một, rơi vào cái bẫy mà Chương Trình và Trần Linh Linh đã giăng sẵn. Chuỗi bằng chứng vô cùng chặt chẽ. Dù rằng tài liệu dùng làm chứng cứ là do Trần Linh Linh đưa cho tôi, nhưng không ai có thể chứng minh điều đó. Dù rằng số tiền công quỹ bị biển thủ đã dùng để mua túi Hermès, một món quà mà Chương Trình tặng tôi, nhưng cũng chẳng ai có thể chứng minh. Tất cả bằng chứng đều hướng về tôi. “Tòa tuyên án: Bị cáo Thẩm Tiểu Ngọc phạm tội tham ô công quỹ… phạt tù có thời hạn, ba năm tám tháng…” Tôi siết chặt móng tay vào da thịt, gần như nghiến răng nghiến lợi mà hét lên: “Tôi không phục! Tôi muốn kháng cáo!”
Con Gái Tôi Đã Trưởng Thành Con gái khăng khăng đòi kết hôn với một gã đàn ông có tiền sử bạo hành gia đình, lại còn là kẻ ba lần ly hôn. Tôi cố gắng hết sức khuyên nhủ. Nhưng con bé lại nói với tôi: “Mẹ có hôn nhân không hạnh phúc, nên muốn con cũng không được hạnh phúc sao?” Ngày hôm sau khi con bé lén lấy sổ hộ khẩu đi đăng ký kết hôn với gã đàn ông kia, tôi đã đưa ra quyết định tại cuộc họp cổ đông. Tên người thừa kế tập đoàn được thay bằng đứa con gái nuôi. Đến lúc này, tôi mới thực sự hiểu rõ. Huyết thống không quan trọng, điều quan trọng là ai thừa kế được bộ não của tôi.
Khói Lửa Điện Phượng Vũ Ta là kế thất của Ung Vương, làm Ung Vương phi suốt mười sáu năm. Ung Vương đăng cơ làm hoàng đế, nhưng chỉ phong ta làm Hoàng Quý phi. “Mộ Sơ là thê tử kết tóc của trẫm, là sinh mẫu của Thái tử. Nếu nàng ấy còn sống, thì làm gì đến phiên ngươi.” “Cả đời này, trẫm chỉ có một Hoàng hậu là nàng ấy. Ngươi hãy lấy vị trí Hoàng Quý phi mà trợ giúp quản lý lục cung đi.” Thái tử mà ta tự tay nuôi lớn cũng nói: “Đúng vậy, mẫu thân của ta là đích nữ của Tướng phủ, có tri thức hiểu lễ nghĩa, còn di mẫu ngươi là thứ nữ, chỉ biết quản lý những chuyện vặt vãnh trong nội trạch. Vị trí Hoàng Quý phi đã là nể tình ngươi vất vả nhiều năm qua rồi.” Trưởng công chúa Tạ Chi Dĩnh, còn ác ý mắng nhiếc: “Nếu không phải tại ngươi ép bổn cung gả cho Tề Ngọc, bổn cung sao lại thành quả phụ. Không được làm Hoàng hậu là do ngươi đáng tội!” Ta không cãi, cũng không gây náo loạn. Chỉ cầm ngọc điệp và kim ấn của Hoàng Quý phi trở về Phượng Vũ điện, ngồi một mình đến bình minh. Sau đó, ta dùng dao găm cắt từng miếng thịt trên người Thái tử. “Năm đó, khi ta nuôi ngươi, ngươi chưa đến bốn mươi cân. Bây giờ thì đã một trăm mười cân rồi.” “Ngươi không nhận ta là mẫu thân, nói ta không có công sinh thành. Vậy thì ân dưỡng dục ngươi cũng phải trả lại cho ta.” “Cứ cắt tám mươi cân thịt của ngươi ra, để trả ơn những năm tháng ta nuôi ngươi đi.”
Báo Thù Đi! Thiên Kim Thật Tôi mang theo hệ thống siêu năng lực, xuyên vào truyện thiên kim thật giả. Nhìn người phụ nữ sang trọng trước mặt, mắt đỏ ửng, ôm cô bé ốm yếu vào lòng, khóc nức nở nói: “Không ai được phép chia cắt mẹ con tôi…” Tôi ngồi phịch xuống đất, khóc gào: “Bố mẹ, đừng đuổi em gái đi mà, không có em thì con sống sao đây…” Mọi người: “?”
Bảo Vệ Mẹ Tôi Ba tôi giấu kín đứa con riêng suốt tám năm, cuối cùng cũng bị mẹ phát hiện. Mẹ thề sẽ đoạn tuyệt với ông ta, thậm chí sẵn sàng ra đi tay trắng. Lần này, tôi đã ngăn mẹ lại, bởi vì tôi đã trọng sinh. Ba tôi mắc bệnh nan y, sắp chết rồi, chỉ cần ông ta qua đời, tất cả tài sản đứng tên ông ta đều thuộc về tôi và mẹ.
Chủ Mẫu Hầu Gia Mẹ chồng ta nhặt về một đứa bé, mặt mày giống hệt phu quân đã chết của ta. Bà nói đó là duyên phận, phu quân ta đầu thai chuyển kiếp trở về báo đáp ân tình của ta. Ta liền dốc toàn lực của cả gia tộc để tiến cử hắn làm thế tử của Hầu phủ. Nhưng sau này, hắn công thành danh toại, lại giam cầm ta đến chết trong kho củi sau nhà. Phu quân đã chết đi kia của ta mang theo phu nhân của hắn đến trước mộ ta: “Nhi tử của chúng ta đã tiễn ngươi đoạn đường cuối cùng, đời này của ngươi cũng xem như là sống xứng đáng rồi.” Sống lại một kiếp, bọn họ muốn diễn trò trên sân khấu, ta sẽ ngồi dưới xem kịch! Cùng bọn họ hát một vở bi kịch cốt nhục ly tán, gia đình tan nát!