Cổ Đại

Yến Tiệc Thao Thiết

Yến Tiệc Thao Thiết Gả vào Đông cung, đích tỷ bệnh ch.t, phụ thân quyết định lại đưa thêm một nữ nhi vào, giữ chặt ngôi vị Thái tử phi. Nước Đông cung sâu thẳm, những lương đệ được sủng ái nhiều đếm không xuể trên đầu ngón tay. Thái tử lại tính khí bất định, giếc người như ngóe. Trong nhà nghĩ tới nghĩ lui, thế mà lại đẩy ta vào cung. Chỉ là ta còn nhỏ, mới bảy tuổi, vẫn chỉ là một Thao Thiết nhỏ tham ăn. Đêm thành thân, Thái tử vén khăn voan, đối diện với ta bảy tuổi, không nhịn được cười lạnh thành tiếng. “Nhỏ như vậy, dưỡng thêm vài năm nữa đi.” Ta cũng âm thầm tính toán trong lòng, gầy gò thế này, dưỡng thêm rồi ăn mới ngon.

Về Nhà

Về Nhà Năm thứ năm xuyên không đến thời cổ đại, ta vẫn chưa tìm được cách trở về nhà, cuối cùng liền quyết định gả cho Tề Vương, người vẫn luôn theo đuổi mình. Ngày thành thân, hai chúng ta đã thành thật kể cho nhau nghe bí mật của mình. Ta nói với hắn: “Thật ra ta là người xuyên không, nếu chàng không tốt với ta, ta sẽ tìm cách trở về thế giới của mình, để cho chàng đi tìm người khác.” Tề Vương liên tục gật đầu, thề cả đời sẽ yêu ta như mạng sống. Nhưng sau đó, vị thanh mai trúc mã của hắn trở về… Ta trơ mắt nhìn ánh mắt của hắn dần bị người khác hấp dẫn. Thất vọng đến cùng cực, ta lại bắt đầu tìm cách trở về. Đập đầu, treo cổ, nhảy hồ… ta đều đã thử hết. Nhưng thái độ của Tề Vương lại càng ngày càng lạnh nhạt. “Ta thấy nàng rất thông minh, sao lại bắt đầu dùng những thủ đoạn như vậy để tranh sủng?” “Xuyên không gì chứ, nàng thật sự cho rằng ta tin sao?” Ta mới biết, hóa ra từ trước đến nay hắn chưa từng tin ta.

Trần Sương phản sát

Trần Sương phản sát Sau khi muội muội trói định với hệ thống thì luôn có thể dễ dàng đoạt lấy mọi thứ của ta. Thẩm Hoài, là thứ duy nhất ta không bị cướp mất. Cho đến khi hắn vì báo thù cho muội muội mà ném chết đứa con gái mới sinh của chúng ta. Hắn giẫm lên máu thịt của con gái mà nói: “Ta biết năm đó người cứu ta là A Uyển, không phải ngươi. Nay dùng mạng của con gái để đền, là báo ứng của ngươi!” Nhưng rõ ràng, người cứu hắn là ta. Sau khi cùng Thẩm Hoài đồng quy vu tận, ta trọng sinh trở về ngày cứu hắn. Lần này, ta điều khiển xe ngựa nghiền nát tay hắn, tiêu sái rời đi. Muội muội chờ nhặt của rơi: “?”

Xuyên Hồn

Xuyên Hồn Ta là phi tử tiền triều, từng thất bại trong cuộc chiến khốc liệt chốn thâm cung, thế rồi một sáng nọ, hồn ta xuyên vào thân xác của một cung nữ nhỏ bé. Kiếp trước, ta tinh thông âm luật, ca múa tuyệt vời, lại am hiểu điều hương, nhưng tất cả tài nghệ đó vẫn không giúp ta chiến thắng được cuộc chơi cay nghiệt ấy. Vốn tưởng kiếp này cũng sẽ phải đối mặt với những âm mưu và đố kị không dứt. Nào ngờ, ta phát hiện ra tất cả hoá ra thật đơn giản. Quý phi ngông cuồng, ỷ quyền hống hách. Thục Phi làm ra vẻ thanh cao, đoan trang. Hoàng hậu thì si tình, tựa như đoá hoa cúc nhạt sắc, lãnh đạm đến đáng thương… Ngay cả Hoàng thượng cũng đôi lúc tỏ ra ngây ngô, khiến người khác không khỏi bật cười. Với tất cả bản lĩnh của mình, nếu không lên ngôi nữ đế thì thật là uổng phí!

Vãn Vãn Không Về

Vãn Vãn Không Về Hoàng thượng và Quý phi vi phục xuất cung, ngoài phố xảy ra ồn ào. Quý phi tức giận, vòng tay ôm lấy một thư sinh thanh tú bên đường: “Ngươi có nguyện ý cưới ta không?” Thư sinh sợ hãi từ chối, nói rằng hắn đã có ý trung nhân. Sau một hồi tranh cãi, Hoàng thượng và Quý phi lại làm lành. Quý phi mở lời: “Hoàng thượng, tên tiện dân này vừa mới chạm vào eo thần thiếp, còn chế nhạo vết sẹo trên mặt thiếp, nên xử trí thế nào?” Thư sinh thảm tử ngay trên phố, trong ngực còn giữ miếng bánh phu dung cao mà ta yêu thích nhất. Một tháng sau, bên cạnh Quý phi có thêm một cung nữ.

Hoa Đào Ủ Rượu

Hoa Đào Ủ Rượu Ta xuyên thành nữ phụ trong truyện đam mỹ. Nhặt được một tiểu đạo sĩ thanh lãnh mất trí nhớ, vì tham luyến mỹ mạo mà giả làm thê tử hắn, cuối cùng trong đêm tân hôn bị yêu vương một kiếm tiễn về Tây thiên. Để tránh kết cục ấy, ta quyết định đưa hắn về đạo quán. Đêm trăng sáng treo cao, trên đường đi ngang qua một bãi tha ma hoang vắng. Ta hướng về phía Thẩm Hành Vân bày tỏ lời xin lỗi, cũng nói ra toàn bộ sự thật về màn lừa gạt này. Thiếu niên ngẩn người, bối rối đứng dưới gốc cây cổ thụ xiêu vẹo, bàn tay khẽ níu lấy ống tay áo ta, đuôi mắt ửng đỏ, ủy khuất nói: “Là ta làm sai chuyện gì sao?” Ta vừa định phủ nhận, ngay khoảnh khắc tiếp theo, một con ác quỷ máu me đầm đìa từ dưới lòng đất bò lên. Hắn rút ra một tấm bùa từ trong tay áo, cằm khẽ cọ lên người ta đang run rẩy nép trong lồng ngực hắn, dịu dàng mà lạnh lẽo uy hiếp: “Nương tử sẽ không bỏ rơi ta, đúng không?”

Ba Lần Bị Từ Hôn

Ba Lần Bị Từ Hôn Ta lại bị từ hôn rồi. Đây đã là lần thứ 3 ta bị người ta từ hôn. Thêm một lần nữa bị từ hôn, nay ta đã trở thành trò cười trong giới quý nữ khắp kinh thành. Khắp đầu phố cuối ngõ, đều xôn xao truyền nhau chuyện: “Đích nữ Tống gia ba lần đính hôn không thành, trở thành bà cô già chẳng ai muốn cưới.” May thay được nhờ hoàng ân sâu dày, thánh thượng đặc biệt ban hôn, chỉ hôn cho ta vị tiểu hầu gia đang được sủng ái nhất kinh kỳ. Tiểu hầu gia chỗ nào cũng tốt, duy chỉ nhỏ tuổi hơn ta, mà lòng ta sớm đã như nước lặng, từ trước đến nay vẫn luôn coi hắn như đệ đệ nhà bên. Cho đến một ngày, ta thương cảm cho tiểu hầu gia tuổi còn non trẻ, lửa tình chưa nguôi, vậy mà đêm nào cũng phải cùng ta phân giường ngủ riêng, thật khiến người xót xa. Ngày ta chuẩn bị nạp cho hắn hai vị mỹ thiếp, lại bị hắn – tiểu hầu gia gương mặt âm trầm – đè thẳng lên tường. Bàn tay từng quanh năm cầm kiếm lúc này lại nhẹ vuốt ve nơi thịt mềm sau vành tai ta, chỉ nghe giọng hắn trầm thấp ép xuống: “Thật ra… cũng không cần phải phiền thế đâu.”

Cảm Xúc Người Rắn

Cảm Xúc Người Rắn Thời điểm ta đang giặt quần áo, trên mặt nước bỗng nhiên trôi đến một mỹ thiếu niên sắp chết. Về sau hắn trở thành phu quân của ta. Nhưng vừa biết tin ta có thai, hắn liền mất tích. Nửa năm sau, quan phủ đưa ta vào cung. Ta bị giam cầm, chịu đủ mọi sự lạnh lẽo, đói khát và nhục nhã, cùng với đứa trẻ trong bụng cùng nhau chết thảm. Chỉ vì thế nhân giai truyền hắn đăng cơ là do được trời ban mệnh, được thần linh phù hộ. Chuyện ở Đào thôn căn bản không thể tồn tại. Mở mắt lần nữa, lại ở Đào thôn, vạn vật hồi sinh. Tiểu đồng bọn đang gọi ta cùng nhau đi giặt quần áo ở Đào khê. Ta hét lớn: “Không ai được đi cả! Mùa xuân đẹp như thế này, giặt quần áo làm gì? “Ta làm cho các ngươi một suất bánh tráng cuốn nhé!” Ha ha, đã được trời ban mệnh thì cứ để trời cứu hắn đi.

Trưởng Thư Nan Vi

Trưởng Thư Nan Vi Ngày thứ hai sau khi ấu đệ của ta được phong làm Thế tử, hắn đã đoạt quyền quản gia của ta và còn gả ta cho một kẻ vừa ngốc nghếch vừa béo ú. Hắn nói rằng ta vốn chỉ là một nữ tử nhà nông được nhận nuôi, từ m//áu đến thịt đều hèn kém vô cùng, hoàn toàn không xứng đáng làm trưởng tỷ của hắn. Chỉ có con gái dòng chính của nhị phòng mới là tiểu thư chân chính của Hầu phủ, mới là tỷ tỷ thực sự của hắn. Hắn dường như hoàn toàn quên mất, chính là ta đã dùng m//ạng mình để bảo vệ hắn suốt mười năm trong cái phủ tàn khốc này. Ta cười. Từ ngày đó, ta vui vẻ trốn trong khuê phòng, ngồi nhâm nhi hạt dưa và thưởng thức cảnh tượng tiểu đệ của ta bị “tỷ tỷ” mà hắn tôn trọng kia lừa gạt, dâng tước vị cho kẻ khác, rồi nhìn hắn biến Hầu phủ to lớn này trở nên suy tàn. Thật sảng khoái, quá sảng khoái!

Huyền Mộng Tâm Giao

Huyền Mộng Tâm Giao Sư tôn lệnh cho ta tiến vào thức hải của người, tiêu diệt tâm ma của người. Nhưng tâm ma lại quỷ quyệt, hơn nữa còn thích trêu ghẹo người khác. Ta nhất thời sơ suất, bị hắn lừa gạt, cùng hắn hoan ái một đêm. Ta không còn mặt mũi nào đối diện với sư tôn, đành lặng lẽ rời khỏi sơn môn. Về sau, ta nghe nói sư tôn đã nhập ma. Không chỉ trở thành Ma giới chí tôn, mà còn lấy thân nam nhi sinh hạ một đứa con. Toàn bộ Ma giới thanh thế lẫy lừng, ráo riết truy tìm ta – kẻ phụ phu bỏ con vô lương tâm này.

Yêu Yêu Hữu Văn Châu

Yêu Yêu Hữu Văn Châu Ta là một hồ yêu đang cố gắng tu luyện thành người. Để giữ mạng, ta đành cải trang trở thành tiểu đồng của một vị pháp sư chuyên trừ yêu. Pháp sư này không chỉ anh tuấn, lạnh lùng, mà đạo hạnh còn vô cùng cao thâm. Hắn cực kỳ căm ghét yêu quái, đã có vô số yêu ma tèo dưới kiếm của hắn. Ban đầu, ta rất sợ hắn. Sau này, ta vẫn sợ hắn, nhưng mà là sợ hắn khi trên giường. Vừa sợ vừa thót tim, ta cứ thế giấu nhẹm thân phận hồ yêu của mình mà ở bên đạo sĩ. Nhưng ai đó có thể giải thích cho ta, tại sao cuối cùng ta lại sinh ra cả một bầy… Toàn! Hồ! Ly! Thuần! Chủng!

Nương Nương Giá Đáo!

Nương Nương Giá Đáo! Kiếp trước, ta là một tên bạo quan, sau khi chết, âm phủ phán rằng ta giết chóc quá nhiều, nên trừng phạt kiếp sau làm nữ nhân. Ta chẳng hề để tâm, khi đi qua cầu Nại Hà còn đá lật cả nồi canh của Mạnh Bà, chẳng uống lấy một ngụm. Nhìn gương mặt hoa nhường nguyệt thẹn trong gương, ta khẽ cười lạnh: Đây mà gọi là trừng phạt sao? Rồi sau đó, ta vào cung. Hoàng thượng: “Mỹ nhân, làm sủng phi không tốt sao? Sao nàng lại muốn trở thành cô cô chấp hình của Thận Hình Ti vậy?”

Mộng Xuân Ở Kim Lăng

Mộng Xuân Ở Kim Lăng Khi ta xuyên không đến đây, câu chuyện đã gần đi đến hồi kết. Nữ chính đã mang long thai, hoàng đế vì nàng mà chuẩn bị một lễ sắc phong hoàng hậu long trọng. Hắn còn muốn giải tán hậu cung, giữa ba nghìn giai lệ, chỉ chọn lấy một người. Còn ta, chính là bạch nguyệt quang trong lòng hắn, Nhuyễn Quý phi, người bị đưa ra khỏi cung. Vừa rồi tại yến tiệc, tên cẩu hoàng đế Vệ Kỳ Niên đã không kìm được mà tuyên bố ý chỉ giải tán hậu cung. Hắn phân cho mỗi người chúng ta một ít ruộng đất, trang viên cùng tiền bạc, lại nói từ nay việc hôn phối tự do, bảo rằng sáng mai liền rời khỏi cung. Một vài người tâm trạng không vững đã khóc ngất ngay tại bàn tiệc. Ta nhìn bàn tiệc đầy thức ăn trước mặt, khó khăn nuốt nước bọt. Hay là, ăn xong rồi hãy đi? Ta nâng chén canh hầm lên uống một ngụm lớn, bên trong là món Phật nhảy tường, hầm đến mềm nhừ, hương vị ngọt lịm đến mức khiến chân mày cũng muốn rụng ra. Còn có sườn dê nướng này, thịt mọng nước, một miếng cắn xuống thơm ngon đến mức làm người ta muốn gọi “nãi nãi”. Trên bàn, từ bào ngư, yến sào đến vi cá, không món nào còn sót lại, tất cả đều tiến vào bụng ta. “Nương nương!” Cung nữ Đông Thanh bên cạnh thấy ta ăn uống như thế, cứ tưởng ta vì đau lòng quá độ mà buông thả, ánh mắt nhìn ta đầy đau xót. Ta lau đi vết dầu bên miệng, đưa bát ra, ra hiệu nàng múc cho ta một bát cháo hải sản để lót dạ. Đông Thanh rưng rưng nước mắt, múc cho ta một bát cháo hải sản. Ta hài lòng gật gật đầu. Đang chuẩn bị ăn tiếp, trên đầu bỗng truyền đến giọng nói của nữ chính Thẩm Quân Mai, suýt chút nữa khiến ta sặc chếc. “Muội muội Tô Nhuyễn quả nhiên khẩu vị tốt.” “Ha ha.” Ta ngây ngô cười. Ánh mắt Thẩm Quân Mai thoáng qua một tia nghi hoặc, dường như nàng rất ngạc nhiên khi thấy ta bình tĩnh chấp nhận ý chỉ giải tán hậu cung của hoàng đế, chẳng khóc cũng chẳng làm loạn. Vệ Kỳ Niên nhìn về phía Tô Nhuyễn đang ngồi ở ghế dưới, trong một thoáng thất thần. Hắn vốn đã chuẩn bị tâm thế để quát mắng nàng, nhưng không ngờ nàng lại cứ thế tiếp nhận. Nhìn dáng vẻ nàng ăn ngon lành, trong lòng hắn bỗng trỗi lên một cảm giác mất mát khó hiểu. Chẳng lẽ nàng thực sự, không đau lòng chút nào sao?

Tương Tư

Tương Tư Ta bất ngờ nghe được tiếng lòng của Hoàng thượng. Khi người khác tâng bốc lẫn nhau, ngài ấy: [Ngu ngốc! Hắn cho ngươi đội nón xanh mà vẫn gọi hắn là huynh đệ!] Khi phê duyệt tấu chương, ngài ấy: [Thật không thể chịu nổi mà, tên đề đốc này có vấn đề gì không? Ngày nào cũng hỏi trẫm có ăn xoài không, trẫm không ăn xoài, trẫm dị ứng xoài!] Trên long sàng, ngài ấy: [Hôm nay trẫm đặc biệt mặc áo lót có thêu rồng, lát nữa hoàng hậu chắc chắn sẽ thích! Hí hí~] Ta:… Ngài đúng là không biết xấu hổ!

Phi Tâm Kế

Phi Tâm Kế Đại tỷ ở trong cung đã năm năm nhưng vẫn không mang thai, gia tộc vì cố sủng, đẩy một thứ nữ vừa đến tuổi cập kê là ta vào cung. Cha ta dùng dao kề trên cái cổ gầy như que củi của di nương và đệ đệ mắc bệnh nặng sắp chết, bảo ta ngoan ngoãn nghe lời. Ta nhếch miệng mỉm cười: “Cha yên tâm, con nhất định sẽ được Hoàng thượng sủng ái!” Đến lúc đó cũng chính là ngày chết của các người….

Song Sinh

Song Sinh Ta và tỷ tỷ thành thân cùng ngày, mọi người sau khi thành thân đều rất hạnh phúc. Nhưng mà có một ngày, phu quân ta bị thương hôn mê bất tỉnh, thân là Hoàng hậu, đêm khuya tỷ tỷ lại đến nói muốn cùng ta trao đổi thân phận. Ta vô cùng kinh ngạc, phu quân trên giường mơ hồ gọi một tiếng “Nhu nhi”, đó là khuê danh của tỷ tỷ ta!

Phong Cốt

Phong Cốt Trưởng tỷ tự cho mình là người có cốt cách thanh cao. Quân địch kéo đến chân thành, tướng địch muốn làm nhục triều ta, đưa ra điều kiện có thể dùng công chúa để đổi lấy mạng sống của toàn bộ dân chúng trong thành. Trưởng tỷ kiêu hãnh không khuất phục: “Người chỉ có một lần chết, hoặc nhẹ như lông hồng, hoặc nặng tựa Thái Sơn, hy sinh vì nước là vinh quang của người dân Đại Hạ, họ chết có ý nghĩa, chết có phong cốt!” Ta chủ động đứng ra, nhận trách nhiệm của một công chúa, dùng thân mình bảo toàn cho toàn bộ dân chúng trong thành. Nước mất nhà tan, giang sơn đổi chủ, trưởng tỷ bị ném vào quân doanh, trở thành thú mua vui cho người ta. Trưởng tỷ nổi giận đùng đùng: “Bản cung là Trấn quốc trưởng công chúa của Đại Hạ, lũ tiện nô dị tộc các ngươi không hiểu lễ nghĩa liêm sỉ, cũng dám mơ tưởng đến bản cung sao?!” Ta liều chết chiến đấu, liều mạng bảo vệ, may mắn giữ được tính mạng và sự trong sạch cho trưởng tỷ. Sau đó, trưởng tỷ vẫn giữ cốt cách kiên cường, được hoàng đế Đại Yên coi trọng phong làm quý phi, hết mực sủng ái. Còn ta vì khôi phục quốc gia mà âm thầm ẩn núp nhưng lại bị mắc bệnh đường sinh dục. Lúc sắp chết, ta nói với trưởng tỷ: “Tỷ tỷ, những thuộc hạ cũ mà ta thu nạp được đều giao cho tỷ, giúp tỷ hoàn thành đại nghiệp khôi phục quốc gia.” Đích tỷ bịt mũi đứng xa xa, thản nhiên nói: ” Triều đại thay đổi chính là thiên ý, người không thể nghịch thiên mà đi, bị thù hận che mờ đôi mắt. Ngược lại là ngươi, vì muốn sống mà bán rẻ thân mình, ta không có đứa muội muội không có phong cốt như ngươi!” Tỷ ta liền quay đầu đưa danh sách thuộc hạ cũ cho hoàng đế Đại Yên, tất cả mọi người đều bị bắt sạch. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày tướng địch đưa ra điều kiện dùng công chúa để đổi lấy dân chúng. Đích tỷ sắc mặt nhàn nhạt, lại nói ra những lời đầy phong cốt. Ta dùng cổ tay đánh tỷ ta ngất đi, ném trước mặt tướng địch.

A Ngọc

A Ngọc Ta là Thái hậu tiếng xấu lan xa. Nhi tử ghét ta, nữ nhi vứt bỏ ta, bách quan ngày ngày can gián muốn ta giao ra binh quyền, bách tính mắng ta là yêu phụ. Ai cũng muốn ta chết không toàn thây. Cho nên, khi ta bị vây trong quân địch, bọn họ khuyên ta hy sinh vì đại nghiệp, một người đổi một thành, đáng lắm. Thôi thì, dù sao ta cũng sống đủ rồi, cả đời không có gì hối tiếc. Nào ngờ khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về năm chưa vào cung. Thiếu niên tướng quân mặc áo gấm tung bay trước mắt cưỡi ngựa hỏi: “Hạ Lan Ngọc, nàng thật sự không gả cho ta sao?” Ồ, lúc đó hình như ta định đến Tạ gia để hủy hôn, chỉ vì thấy Tạ gia tam lang này chỉ biết tập võ giết người, chẳng hiểu chút phong tình nào. Sau khi bị ta hủy hôn, hắn liền buông bỏ hết chuyện hồng trần, đến biên cương rồi không bao giờ trở về. Nhưng hắn lại là người duy nhất sau khi ta chết, một mình một ngựa xông vào quân địch để thu xác cho ta.

Mẹ

Mẹ Ngày vị hôn phu đến phủ hủy hôn, mẫu thân ta kích động đến nỗi nước mắt giàn giụa. Hóa ra, ta không phải con ruột của bà. Bà nhận nuôi ta, chỉ là để cản tai cho con gái ruột của bà. Bà nói: “Bây giờ kiếp số đã ứng, con cũng nên trở về nhà mình đi.” Ta thu dọn hành lý, đồ đạc mang theo không nhiều, cũng nhẹ nhàng. Thân sinh mẫu thân của ta chờ ở cửa sau, giọng nói bà lớn, lại còn đánh xe bò đến, trông y hệt một nông phụ không biết lễ nghĩa. Mọi người trong Hầu phủ vì bà mà càng khinh thường ta. Nhưng bà cũng chính là người cho ta một thân vinh hoa quay về kinh thành.

Vãn Canh

Vãn Canh “Lần này đi Bồng Sơn, Vãn Xuyên chờ đợi.” Từ nhỏ, ta đã có khả năng trò chuyện với động vật. Năm mười bốn tuổi, ta cứu một con mèo sắp chết đói. Nó dẫn ta đến trước cổng phủ Tương vương và nói: “Người, đi theo bọn họ, sẽ được ăn ngon.” Thế là ta trở thành người thuần thú trong phủ Tương vương. Giúp hắn triệu hồi bách thú đến triều bái, ngụy tạo điềm lành. Sau này, hắn nhập chủ Đông cung, hứa sẽ phong ta làm trắc phi. Ngay lúc vinh hoa phú quý trải đầy trước mắt, con họA Mi dưới hành lang đột nhiên nói với ta: “Ngươi mau chạy đi, ta nghe thấy hắn nói xấu ngươi á.”