Cổ Đại

Hạnh Phúc Vô Song

Hạnh Phúc Vô Song Ta có một tấm lụa đỏ. Làm áo cưới thì quá nhỏ, chỉ đủ dùng để thêu khăn trùm đầu. Đó là vật mà ta dành dụm nhiều năm, mới có thể mua được. Ta cẩn thận cất dưới đáy rương, chờ ngày Triệu Chi Hành cưới ta sẽ lấy ra dùng. Nhưng Triệu Chi Hành chưa kịp cưới ta, đã thu nhận người thanh mai mới góa phụ. Tấm lụa đỏ, trở thành khăn tay mới trong tay nàng ta. Ta lo lắng, nhất thời xông tới đoạt lại. Lại bị Triệu Chi Hành đ/ẩy ng/ã xuống đất. Khi hắn đỡ ta dậy, còn không quên răn dạy: “Một tấm vải mà thôi, nàng cũng muốn làm tổn thương người khác? “Nay trong nhà không thiếu tiền, mua lại là được.” Ta tránh khỏi tay hắn, đứng dậy tá/t hắn một cái. Rồi bình tĩnh mở miệng đề nghị hủy hôn. Triệu Chi Hành ôm má, sửng sốt hỏi: “Chỉ vì một tấm vải, nàng đá/nh ta, còn đòi h/ủy h/ôn?” “Đúng, chỉ vì một tấm vải.”

Buông Rèm Nhiếp Chính

Buông Rèm Nhiếp Chính Hoàng đế là một kẻ yêu mù quáng, hắn không ngần ngại từ bỏ ngai vàng, rời xa hoàng cung để cùng người tình ẩn cư nơi rừng núi. Chính ta đã ngậm đắng nuốt cay, chịu bao gian khổ nuôi dưỡng nhi tử lớn lên, giúp đỡ nó đảm đương việc triều chính. Nhưng không ngờ sau vài năm, Hoàng đế không thể thể chịu nổi cuộc sống nghèo khổ, lại quay trở về! Hắn lừa gạt hoàng nhi của ta: “Triệt nhi, mẫu hậu con là một người độc đoán nghiêm khắc, thâm hiểm khó lường.” “Trẫm đổi cho con một người mẹ hiền lành, dịu dàng hơn, được không?”

Cứu Vớt Nhân Vật Phản Diện

Cứu Vớt Nhân Vật Phản Diện Khi ta xuyên vào sách, nhân vật phản diện mắc bệnh điên cuồng này mới chỉ mười bốn tuổi. Lúc ấy đang vào mùa đông lạnh giá, hắn ôm bài vị của cha mẹ, bụng đói cồn cào, co ro trong ngôi miếu đổ nát. Sáng sớm hôm sau, thân thể lạnh cóng của hắn sẽ bị thôn dân phát hiện, rồi bị ném ra bãi tha ma. Sau đó, một tên đồ tể sẽ cứu hắn, đẩy hắn bước vào con đường hắc hóa. Nghĩ đến kết cục thảm thương của hắn, ta có chút không đành lòng. Thế là ta cho hắn một củ khoai lang nướng. “Nếu chưa đủ, trong nhà ta còn nấu cháo, muốn ăn thì đi theo ta.”

Giả mang thai 280 ngày

Dung Thu, là một bán yêu được sinh ra từ sự kết hợp giữa nhân tộc và thỏ yêu.Tiểu thỏ có lông trắng mịn, dễ thương xinh xắn, mười dặm tám làng ai ai cũng yêu quý.Ngày hóa thành nhân hình, cha thỏ yêu bí ẩn giáo dục Dung Thu rằng, tộc thỏ yêu bẩm sinh đã có đặc dị, dù là đực hay cái đều có thể giả mang thai, mọi tình huống không khác gì mang thai thật.Sau này, nếu tiểu thỏ không cưới được vợ, có thể thử các mẹo nhỏ truyền từ tổ tiên để câu vợ.Một là, giả mang thai đổ vạ, trước yêu sau cưới, phát triển tình cảm.Hai là, giả sẩy thai, lừa lấy lòng thương.Ba là, phản khách vi chủ, đem gạo nấu thành cơm.Thỏ đã thử đều nói tốt!Tình cờ, mẹ của Dung Thu đứng ngoài cửa: “?”

Đạp Lên Kẻ Bạc Tình, Một Đời Hưởng Phú Quý

Đạp Lên Kẻ Bạc Tình, Một Đời Hưởng Phú Quý Ngày thành thân. Nhà chồng bắt ta quỳ giữa sân trước mặt bao nhiêu khách khứa suốt 2 canh giờ, nói là để trị tính ngang ngược. “Chỉ khi quỳ đủ rồi, mới có tư cách bước vào cửa nhà chúng ta.” Thân thể ta yếu ớt, không chịu nổi, cuối cùng đập đầu xuống đất mà mất mạng. Sau đó, ta trọng sinh. “Cha, khuân hồi môn lên, chúng ta về nhà!”

Tôi Là Ai Trong Gia Đình Này?

Tôi Là Ai Trong Gia Đình Này? Bố mẹ tôi là những bậc thầy PUA bẩm sinh. Về điểm số, họ bắt tôi phải so với đám sinh viên ở Thanh Hoa và Bắc Đại. Về ăn mặc, họ bảo tôi nên nhìn vào mấy bạn học nghèo mà học tập. Nói năng thì toàn chọn lời khó nghe nhất mà nói. Sau 25 năm bị kiểm soát, cuối cùng tôi cũng “tốt nghiệp” khỏi trường đời này. “Vì sao bố mẹ người ta trợ cấp cho con cái tháng nào cũng sáu nghìn bảy, còn hai người chỉ biết lấy dưa hấu già quét sơn xanh mà tô vẽ thôi hả?” “Tôi sống trên đời này chẳng phải vì hai người sao? Không thể giúp tôi ngẩng mặt lên được à?”

Lòng Đa Nghi Của Đế Vương

Lòng Đa Nghi Của Đế Vương Vào năm thứ mười sau khi mẹ ta xuyên không đến đây, phụ hoàng đã thay lòng đổi dạ. Hắn từng khen mẹ ta có tư tưởng mới lạ “Mọi người đều bình đẳng”, giờ lại thành “Yêu ngôn hoặc chúng.” Hắn từng hứa với mẹ ta chỉ có một vợ một chồng nhưng đêm nào cũng có người mới được khiêng vào Dưỡng Tâm điện. Sau đó, để được trở về nhà, mẹ đã nghĩ đủ mọi cách. Có lúc mẹ cố tình ngâm mình trong hồ ở ngự hoa viên, có lúc chạy lên Lâu Tẩy Tinh nhảy xuống. Nhưng mẹ không về được nhà. Bởi vì mẹ đã ngã hỏng đầu rồi. Lần này, mẹ nhớ tất cả mọi người, chỉ quên mất phụ hoàng.

Tình Này Miên Man Bất Tận

Tình Này Miên Man Bất Tận Nửa đêm tỉnh dậy đi nhà xí, vô tình nghe lén được phu quân muốn giết ta. Người trong lòng vừa từ hôn, hắn một ngày cũng không muốn chờ nữa. Ta sợ hãi đến mức vội vàng thu dọn hành lý, trong đêm chạy trốn mấy trăm dặm. Ba tháng sau, phu quân tìm được ta ở Dương Châu. Hắn tay nắm trường đao, nghiến răng nghiến lợi: “Liễu Miên Miên, nàng chạy cái gì?” “Lời nói hung ác hay thô tục, nàng không phân biệt được sao?”

Người Trong Mộng Là Chàng

Người Trong Mộng Là Chàng Đêm bị Bùi Tịch từ chối, ta bắt đầu mơ những giấc mộng kỳ lạ. Lần đầu tiên, hắn lạnh lùng nhìn ta, nói: “Hôn ta.” Nhưng chính hắn lại ép ta vào lòng, hôn đến mức khiến ta không thở nổi. Lần thứ hai, đầu ngón tay hắn móc nhẹ chiếc áo trong của ta, nghiêm nghị nói: “Cởi ra.” Thế nhưng lại là hắn, trong cơn ý loạn tình mê, ôm lấy ta: “Diêu Diêu, phu quân rất thích nàng.” Những cơn ác mộng cứ thế lặp đi lặp lại, khiến ta sợ hãi đến mức phải đi tìm Bùi Tịch để hỏi cho rõ. Nhưng vừa đến, ta đã nhìn thấy người nam nhân anh tuấn cao quý ấy đang giữ vẻ mặt lạnh lùng, nói với Quốc công phu nhân về ta: “Xin mẫu thân đừng lo. Ta không thích nàng.”

Yến Tiệc Thao Thiết

Yến Tiệc Thao Thiết Gả vào Đông cung, đích tỷ bệnh ch.t, phụ thân quyết định lại đưa thêm một nữ nhi vào, giữ chặt ngôi vị Thái tử phi. Nước Đông cung sâu thẳm, những lương đệ được sủng ái nhiều đếm không xuể trên đầu ngón tay. Thái tử lại tính khí bất định, giếc người như ngóe. Trong nhà nghĩ tới nghĩ lui, thế mà lại đẩy ta vào cung. Chỉ là ta còn nhỏ, mới bảy tuổi, vẫn chỉ là một Thao Thiết nhỏ tham ăn. Đêm thành thân, Thái tử vén khăn voan, đối diện với ta bảy tuổi, không nhịn được cười lạnh thành tiếng. “Nhỏ như vậy, dưỡng thêm vài năm nữa đi.” Ta cũng âm thầm tính toán trong lòng, gầy gò thế này, dưỡng thêm rồi ăn mới ngon.

Về Nhà

Về Nhà Năm thứ năm xuyên không đến thời cổ đại, ta vẫn chưa tìm được cách trở về nhà, cuối cùng liền quyết định gả cho Tề Vương, người vẫn luôn theo đuổi mình. Ngày thành thân, hai chúng ta đã thành thật kể cho nhau nghe bí mật của mình. Ta nói với hắn: “Thật ra ta là người xuyên không, nếu chàng không tốt với ta, ta sẽ tìm cách trở về thế giới của mình, để cho chàng đi tìm người khác.” Tề Vương liên tục gật đầu, thề cả đời sẽ yêu ta như mạng sống. Nhưng sau đó, vị thanh mai trúc mã của hắn trở về… Ta trơ mắt nhìn ánh mắt của hắn dần bị người khác hấp dẫn. Thất vọng đến cùng cực, ta lại bắt đầu tìm cách trở về. Đập đầu, treo cổ, nhảy hồ… ta đều đã thử hết. Nhưng thái độ của Tề Vương lại càng ngày càng lạnh nhạt. “Ta thấy nàng rất thông minh, sao lại bắt đầu dùng những thủ đoạn như vậy để tranh sủng?” “Xuyên không gì chứ, nàng thật sự cho rằng ta tin sao?” Ta mới biết, hóa ra từ trước đến nay hắn chưa từng tin ta.

Trần Sương phản sát

Trần Sương phản sát Sau khi muội muội trói định với hệ thống thì luôn có thể dễ dàng đoạt lấy mọi thứ của ta. Thẩm Hoài, là thứ duy nhất ta không bị cướp mất. Cho đến khi hắn vì báo thù cho muội muội mà ném chết đứa con gái mới sinh của chúng ta. Hắn giẫm lên máu thịt của con gái mà nói: “Ta biết năm đó người cứu ta là A Uyển, không phải ngươi. Nay dùng mạng của con gái để đền, là báo ứng của ngươi!” Nhưng rõ ràng, người cứu hắn là ta. Sau khi cùng Thẩm Hoài đồng quy vu tận, ta trọng sinh trở về ngày cứu hắn. Lần này, ta điều khiển xe ngựa nghiền nát tay hắn, tiêu sái rời đi. Muội muội chờ nhặt của rơi: “?”

Xuyên Hồn

Xuyên Hồn Ta là phi tử tiền triều, từng thất bại trong cuộc chiến khốc liệt chốn thâm cung, thế rồi một sáng nọ, hồn ta xuyên vào thân xác của một cung nữ nhỏ bé. Kiếp trước, ta tinh thông âm luật, ca múa tuyệt vời, lại am hiểu điều hương, nhưng tất cả tài nghệ đó vẫn không giúp ta chiến thắng được cuộc chơi cay nghiệt ấy. Vốn tưởng kiếp này cũng sẽ phải đối mặt với những âm mưu và đố kị không dứt. Nào ngờ, ta phát hiện ra tất cả hoá ra thật đơn giản. Quý phi ngông cuồng, ỷ quyền hống hách. Thục Phi làm ra vẻ thanh cao, đoan trang. Hoàng hậu thì si tình, tựa như đoá hoa cúc nhạt sắc, lãnh đạm đến đáng thương… Ngay cả Hoàng thượng cũng đôi lúc tỏ ra ngây ngô, khiến người khác không khỏi bật cười. Với tất cả bản lĩnh của mình, nếu không lên ngôi nữ đế thì thật là uổng phí!

Vãn Vãn Không Về

Vãn Vãn Không Về Hoàng thượng và Quý phi vi phục xuất cung, ngoài phố xảy ra ồn ào. Quý phi tức giận, vòng tay ôm lấy một thư sinh thanh tú bên đường: “Ngươi có nguyện ý cưới ta không?” Thư sinh sợ hãi từ chối, nói rằng hắn đã có ý trung nhân. Sau một hồi tranh cãi, Hoàng thượng và Quý phi lại làm lành. Quý phi mở lời: “Hoàng thượng, tên tiện dân này vừa mới chạm vào eo thần thiếp, còn chế nhạo vết sẹo trên mặt thiếp, nên xử trí thế nào?” Thư sinh thảm tử ngay trên phố, trong ngực còn giữ miếng bánh phu dung cao mà ta yêu thích nhất. Một tháng sau, bên cạnh Quý phi có thêm một cung nữ.

Hoa Đào Ủ Rượu

Hoa Đào Ủ Rượu Ta xuyên thành nữ phụ trong truyện đam mỹ. Nhặt được một tiểu đạo sĩ thanh lãnh mất trí nhớ, vì tham luyến mỹ mạo mà giả làm thê tử hắn, cuối cùng trong đêm tân hôn bị yêu vương một kiếm tiễn về Tây thiên. Để tránh kết cục ấy, ta quyết định đưa hắn về đạo quán. Đêm trăng sáng treo cao, trên đường đi ngang qua một bãi tha ma hoang vắng. Ta hướng về phía Thẩm Hành Vân bày tỏ lời xin lỗi, cũng nói ra toàn bộ sự thật về màn lừa gạt này. Thiếu niên ngẩn người, bối rối đứng dưới gốc cây cổ thụ xiêu vẹo, bàn tay khẽ níu lấy ống tay áo ta, đuôi mắt ửng đỏ, ủy khuất nói: “Là ta làm sai chuyện gì sao?” Ta vừa định phủ nhận, ngay khoảnh khắc tiếp theo, một con ác quỷ máu me đầm đìa từ dưới lòng đất bò lên. Hắn rút ra một tấm bùa từ trong tay áo, cằm khẽ cọ lên người ta đang run rẩy nép trong lồng ngực hắn, dịu dàng mà lạnh lẽo uy hiếp: “Nương tử sẽ không bỏ rơi ta, đúng không?”

Ba Lần Bị Từ Hôn

Ba Lần Bị Từ Hôn Ta lại bị từ hôn rồi. Đây đã là lần thứ 3 ta bị người ta từ hôn. Thêm một lần nữa bị từ hôn, nay ta đã trở thành trò cười trong giới quý nữ khắp kinh thành. Khắp đầu phố cuối ngõ, đều xôn xao truyền nhau chuyện: “Đích nữ Tống gia ba lần đính hôn không thành, trở thành bà cô già chẳng ai muốn cưới.” May thay được nhờ hoàng ân sâu dày, thánh thượng đặc biệt ban hôn, chỉ hôn cho ta vị tiểu hầu gia đang được sủng ái nhất kinh kỳ. Tiểu hầu gia chỗ nào cũng tốt, duy chỉ nhỏ tuổi hơn ta, mà lòng ta sớm đã như nước lặng, từ trước đến nay vẫn luôn coi hắn như đệ đệ nhà bên. Cho đến một ngày, ta thương cảm cho tiểu hầu gia tuổi còn non trẻ, lửa tình chưa nguôi, vậy mà đêm nào cũng phải cùng ta phân giường ngủ riêng, thật khiến người xót xa. Ngày ta chuẩn bị nạp cho hắn hai vị mỹ thiếp, lại bị hắn – tiểu hầu gia gương mặt âm trầm – đè thẳng lên tường. Bàn tay từng quanh năm cầm kiếm lúc này lại nhẹ vuốt ve nơi thịt mềm sau vành tai ta, chỉ nghe giọng hắn trầm thấp ép xuống: “Thật ra… cũng không cần phải phiền thế đâu.”

Cảm Xúc Người Rắn

Cảm Xúc Người Rắn Thời điểm ta đang giặt quần áo, trên mặt nước bỗng nhiên trôi đến một mỹ thiếu niên sắp chết. Về sau hắn trở thành phu quân của ta. Nhưng vừa biết tin ta có thai, hắn liền mất tích. Nửa năm sau, quan phủ đưa ta vào cung. Ta bị giam cầm, chịu đủ mọi sự lạnh lẽo, đói khát và nhục nhã, cùng với đứa trẻ trong bụng cùng nhau chết thảm. Chỉ vì thế nhân giai truyền hắn đăng cơ là do được trời ban mệnh, được thần linh phù hộ. Chuyện ở Đào thôn căn bản không thể tồn tại. Mở mắt lần nữa, lại ở Đào thôn, vạn vật hồi sinh. Tiểu đồng bọn đang gọi ta cùng nhau đi giặt quần áo ở Đào khê. Ta hét lớn: “Không ai được đi cả! Mùa xuân đẹp như thế này, giặt quần áo làm gì? “Ta làm cho các ngươi một suất bánh tráng cuốn nhé!” Ha ha, đã được trời ban mệnh thì cứ để trời cứu hắn đi.

Trưởng Thư Nan Vi

Trưởng Thư Nan Vi Ngày thứ hai sau khi ấu đệ của ta được phong làm Thế tử, hắn đã đoạt quyền quản gia của ta và còn gả ta cho một kẻ vừa ngốc nghếch vừa béo ú. Hắn nói rằng ta vốn chỉ là một nữ tử nhà nông được nhận nuôi, từ m//áu đến thịt đều hèn kém vô cùng, hoàn toàn không xứng đáng làm trưởng tỷ của hắn. Chỉ có con gái dòng chính của nhị phòng mới là tiểu thư chân chính của Hầu phủ, mới là tỷ tỷ thực sự của hắn. Hắn dường như hoàn toàn quên mất, chính là ta đã dùng m//ạng mình để bảo vệ hắn suốt mười năm trong cái phủ tàn khốc này. Ta cười. Từ ngày đó, ta vui vẻ trốn trong khuê phòng, ngồi nhâm nhi hạt dưa và thưởng thức cảnh tượng tiểu đệ của ta bị “tỷ tỷ” mà hắn tôn trọng kia lừa gạt, dâng tước vị cho kẻ khác, rồi nhìn hắn biến Hầu phủ to lớn này trở nên suy tàn. Thật sảng khoái, quá sảng khoái!

Huyền Mộng Tâm Giao

Huyền Mộng Tâm Giao Sư tôn lệnh cho ta tiến vào thức hải của người, tiêu diệt tâm ma của người. Nhưng tâm ma lại quỷ quyệt, hơn nữa còn thích trêu ghẹo người khác. Ta nhất thời sơ suất, bị hắn lừa gạt, cùng hắn hoan ái một đêm. Ta không còn mặt mũi nào đối diện với sư tôn, đành lặng lẽ rời khỏi sơn môn. Về sau, ta nghe nói sư tôn đã nhập ma. Không chỉ trở thành Ma giới chí tôn, mà còn lấy thân nam nhi sinh hạ một đứa con. Toàn bộ Ma giới thanh thế lẫy lừng, ráo riết truy tìm ta – kẻ phụ phu bỏ con vô lương tâm này.

Yêu Yêu Hữu Văn Châu

Yêu Yêu Hữu Văn Châu Ta là một hồ yêu đang cố gắng tu luyện thành người. Để giữ mạng, ta đành cải trang trở thành tiểu đồng của một vị pháp sư chuyên trừ yêu. Pháp sư này không chỉ anh tuấn, lạnh lùng, mà đạo hạnh còn vô cùng cao thâm. Hắn cực kỳ căm ghét yêu quái, đã có vô số yêu ma tèo dưới kiếm của hắn. Ban đầu, ta rất sợ hắn. Sau này, ta vẫn sợ hắn, nhưng mà là sợ hắn khi trên giường. Vừa sợ vừa thót tim, ta cứ thế giấu nhẹm thân phận hồ yêu của mình mà ở bên đạo sĩ. Nhưng ai đó có thể giải thích cho ta, tại sao cuối cùng ta lại sinh ra cả một bầy… Toàn! Hồ! Ly! Thuần! Chủng!