Cổ Đại

Công chúa Vệ Dương

 Công chúa Vệ Dương Ngày Tô gia bị tịch biên, cha mặc cho ta bộ váy lộng lẫy, đẩy ta ra trước mặt quan binh: “Nó chính là đại tiểu thư Tô gia, Tô Nguyệt Oanh.” Họ đều nói cha là người trung thành. Gặp lại lần nữa, cha đã trở thành Thần Vũ đại tướng quân được tân đế tin tưởng nhất, Tô Nguyệt Oanh thì trở thành hoàng hậu, cùng tân đế sống hạnh phúc một đời một kiếp. Còn ta, chỉ là một kỹ nữ trong lầu xanh, ai muốn làm gì thì làm. Nương ta vì muốn chuộc thân cho ta, mang thân thể bệnh tật đi cầu xin cha, nhưng lại bị người gác cổng đánh chết bằng hai cây gậy. Ta cầu xin Tô Nguyệt Oanh chôn cất cho nương, nhưng không ngờ nàng ta lại nói: “Hoa lâu đầy những kỹ nữ chỉ bán nghệ không bán thân, nếu ngươi giữ gìn bản tâm, ta còn có thể giúp ngươi, nhưng ngươi tự hạ mình ti tiện, ta sẽ không giúp loại người như vậy.” Đêm đó, ta bị chặt đứt tứ chi, ném xuống sông sâu. Mở mắt ra lần nữa, ta quay trở lại ngày Tô gia bị tịch biên, lần này, hãy để Tô Nguyệt Oanh tự mình trải nghiệm cảm giác sống trong hoa lâu và giữ gìn bản tâm đi.

Đoạn Trường Khúc

Đoạn Trường Khúc Đây là năm thứ mười kể từ khi ta qua đời, và Tiêu Cảnh Thừa lại có thêm mười mỹ nhân mới. Người được sủng ái nhất có đôi mắt hơi giống ta. Ta nhìn gương mặt giống mình đang bóc nho cho Tiêu Cảnh Thừa ăn, cảm thấy vô cùng quái dị. Trái lại, hắn có vẻ rất thích thú, im lặng để nàng ta dỗ dành ăn hết cả đĩa nho. Nhưng một lúc sau hắn lại nổi giận, ném vỡ cái đĩa xuống đất: “Ngươi không phải là nàng, cút ra ngoài, tất cả cút ra ngoài cho trẫm, nàng ấy sẽ không bao giờ bóc nho cho trẫm!” Lời này không sai, ta quả thật sẽ không làm vậy. Không đầu độc hắn đã là may lắm rồi. Tiểu Liên từng khuyên ta: “Chủ nhân, nếu ngài cứ như vậy, Hoàng thượng sẽ không vui đâu.” Thật sao? Vậy thì tốt quá. Tiêu Cảnh Thừa không vui, Thì ta đây lại càng vui.

Tiểu Tuyết Thố

Tiểu Tuyết Thố Sáng sớm vừa mở mắt, ta phát hiện sư tôn lại đang nằm trong lòng ta, còn chép miệng, dụi dụi đầu vào ngực ta. Nhìn chiếc cổ trắng như ngọc của người, ta nuốt nước bọt. Muốn ăn. Đừng có nghĩ bậy, ta là một con linh miêu tinh, còn sư tôn ta là thỏ tiên. Ta muốn ăn sư tôn của ta, còn cần lý do sao?

Hẹn Ước Đến Bạc Đầu

Hẹn Ước Đến Bạc Đầu Ta và Chu Huyền Cảnh là phu thê đã mười năm. Mặc dù còn trẻ nhưng chàng ấy rất trầm ổn, cộng thêm thủ đoạn tàn nhẫn nên người trong cung đều vô cùng sợ hãi chàng ấy. Chỉ khi ở cạnh ta, chàng ấy mới có thể thả lỏng không chút đề phòng. Chàng ấy còn từng tự tay trồng đầy hoa hải đường – loài hoa mà ta yêu nhất khắp hoàng cung để ta ngắm nhìn thỏa thích. Thoáng chốc đã 10 năm, biểu muội vừa mới cập kê của ta vào cung. Chu Huyền Cảnh vừa thấy muội ấy lập tức thất thố, không những phong muội ấy làm quận chúa, còn chặt bỏ tất cả hoa hải đường trong cung, trồng đầy thược dược mà muội ấy thích, hai người họ chơi đùa ngày ngày đêm đêm. Chàng ấy nhìn muội ấy đến ngẩn ngơ: “Nàng biết không, nàng ấy cực kỳ giống nàng khi còn trẻ.” Phải rồi, ta đã không còn trẻ nữa. Còn Chu Huyền Cảnh, chàng ấy vẫn thích gương mặt trẻ tuổi, cô nương xinh đẹp kia. Cuối cùng, ta quyết định từ bỏ. Trả lại kim ấn sách bảo lại cho chàng ấy, từ nay về sau đóng kín cửa cung, sống chết không gặp. Nhưng rồi chàng ấy lại hối hận.

Vận Mệnh Trong Tay

Vận Mệnh Trong Tay Năm thứ tám công lược phản diện. Nữ chính đã trùng sinh. Tiến độ nhiệm vụ một sớm hóa thành hư vô. May mắn thay, hệ thống nói, nữ chính cứu được hắn cũng coi như ta cứu. Vậy nên, ta bắt đầu ra sức tác hợp cho Thiệu Thuần Hành và nữ chính. Thiệu Thuần Hành muốn ta tự tay lo liệu hôn lễ của bọn họ. Ta vui vẻ chấp thuận. Hắn vẫn không hay biết, ngày hắn thành thân cũng chính là ngày ta rời đi.  

Duyên Trời Định

Duyên Trời Định Phụ thân ta là một đại gian thần. Tỷ tỷ ta là một yêu phi. Vì vậy, các ngươi đã hiểu rồi đúng không, khắp chốn kinh thành Biện Lương này không có một nhà nào ưa thích gia đình nhà ta cả. Khi ta còn nhỏ, đi đến đâu cũng nghe thấy người ta m@ng nhiếc nhà ta trên đường. Nào là cả nhà ta chếc hết đi, cả nhà sẽ bị Diêm Vương dẫn đi, Tư Mệnh đại nhân trên trời sẽ đầu thai cả nhà ta thành lợn… đủ thứ lời độc ác. Mỗi lần nghe thấy, tỷ tỷ ta đều rất tức giận, luôn xuống tranh cãi với họ, cuối cùng vẫn bị tức đến phát khóc. Lúc này mẫu thân sẽ dịu dàng ôm tỷ tỷ vào lòng, nói: “Ngoan nào, đừng giận nữa nhé.” Còn ta, chỉ đứng một bên ăn táo đường, không nói gì. Tỷ tỷ ta không biết rút kinh nghiệm. Biết rõ mỗi lần đều bị mắng, nhưng vẫn cứ cãi nhau với đám người đó. Có lẽ cãi quá lớn, thậm chí còn bị Hoàng thượng nhìn thấy. Lúc đó, mặt tỷ tỷ đỏ bừng vì cãi nhau, mồ hôi chảy dọc theo thái dương, như con nghé con mới sinh, quanh mắt đỏ hoe một mảng. Không biết Hoàng thượng gu thẩm mỹ cái kiểu gì, lại thấy tỷ tỷ ta như vậy là đẹp, lập tức đưa tỷ tỷ vào cung, phong làm Lâm phi. Từ đó, tỷ tỷ ta trở thành yêu phi.

Phượng Ảnh Dư Hỏa

Phượng Ảnh Dư Hỏa Ta là công chúa tôn quý nhất của Phượng tộc, được Long Hoàng ban ân cho phép tự mình chọn một người trong tộc làm phò mã. Ngài nói, ta chọn ai, kẻ đó sẽ là Long Hoàng đời kế tiếp. Kiếp trước, ta chọn Tống Hạc Huyền, người thanh mai trúc mã cùng ta lớn lên. Vì giúp y vượt qua thống khổ khi rút sừng, thay vảy, thuận lợi phi thăng thành Thiên Long, ta thậm chí dâng ra bản mệnh linh đan của chính mình. Thế nhưng khi y đăng cơ làm Long Quân, điều ta nhận lại không phải là một lời cầu hôn, mà là một kiếm xuyên tim. Y ôm lấy con yêu tinh gà rừng từng giả mạo thân phận của ta, lạnh lùng giáng kiếm xuống: “Nếu không phải ngươi cứ nhất quyết muốn gả cho ta, Lưu Oanh sao phải chịu khổ như thế!” “Nếu không phải vì cần nội đan của ngươi giúp Lưu Oanh niết bàn hóa Phượng, thì ta căn bản chẳng cần phải giả vờ lấy lòng ngươi! Ngôi vị Long Hoàng này, không có ngươi ta cũng có thể dễ dàng đạt được!” Y nhổ sạch đuôi phượng của ta, chém đứt tiên cốt, tự tay moi ra nội đan. Ta ngã trong vũng máu, trơ mắt nhìn y nâng niu dâng nội đan của ta cho yêu tinh gà rừng ấy. Lúc mở mắt lần nữa, ta không ngờ lại quay về ngày chọn phu quân năm đó. Long Hoàng ánh mắt từ hòa hỏi ta: “Trầm Khê, con đã nghĩ kỹ sẽ chọn ai làm phu quân chưa?” Ngài vừa dứt lời, Tống Hạc Huyền vốn vẫn im lặng trong nhóm các hoàng tử đột nhiên quỳ xuống. “Phụ hoàng, nhi thần biết Trầm Khê có tình ý với con, nhưng người nhi thần yêu duy nhất chính là Lưu Oanh. Nếu buộc phải định hôn sự này, nhi thần nguyện cưới Lưu Oanh làm bình thê.” Toàn tộc chấn động. Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía ta, ngập tràn thương hại, chế giễu và mỉa mai. Ngay khoảnh khắc ánh mắt ta chạm phải ánh mắt của y, ta liền hiểu rõ — Tống Hạc Huyền cũng đã trọng sinh rồi. Ta mỉm cười, ngẩng đầu bẩm báo Long Hoàng quyết định của mình. Tống Hạc Huyền không hề biết, nếu không có ta, y vĩnh viễn cũng chỉ là một con nòng nọc đục nước mà thôi. Sau này trong đêm tân hôn, Tống Hạc Huyền quỳ gối giữa tuyết suốt một đêm, chỉ để cầu xin ta thu hồi một quyết định…

Trà Xanh Đỉnh Nóc

Trà Xanh Đỉnh Nóc Sau khi xuyên qua, ta bị ràng buộc với hệ thống Trà Trà. Cần phải nói đủ 1000 câu trà ngôn trà ngữ. Vì thế mỗi ngày ta điên cuồng nói: “Tỷ tỷ, chẳng phải vị hôn phu của tỷ không thích muội sao? Muội chỉ sợ tỷ thiệt thòi, không phải cố ý nói xấu hắn đâu.” Nam chính bên cạnh hận không thể nuốt sống ta. Ta giả vờ sợ hãi nép sau lưng nữ chính. “Tỷ tỷ, vị hôn phu của tỷ thật đáng sợ, trong mắt hắn còn lóe lên hàn quang. Không như muội, trong mắt muội chỉ có tỷ tỷ.”

Phù Tuyết Chi Tình

Phù Tuyết Chi Tình Ta và Thôi Lẫm là một đôi oán lữ. Ta căm ghét thân phận giao nhân của hắn, thường xuyên nhục mạ hắn. “Ta cực kỳ ghét cái đuôi giao của ngươi, vừa ướt át vừa dính nhớp, chỉ cần liếc mắt nhìn một cái là ta ác mộng suốt đêm!” Thế nhưng dòng chữ giữa không trung lại bảo ta rằng, ngày mai Thôi Lẫm sẽ giam cầm ta, mặc sức nhục mạ, làm những chuyện mà hắn vẫn luôn muốn làm. Ta chấn kinh đến cực điểm—rõ ràng đã nói là kẻ thù không đội trời chung, hắn vậy mà lại muốn… ngủ với ta?! Nhìn ánh chiếm hữu ẩn giấu nơi đáy mắt hắn, lời mắng đến bên miệng lại khẽ đổi hướng. “Mỗi lần thấy ngươi là ta lại buồn nôn buồn ói… phu quân à… ta chẳng lẽ đã mang thai rồi?” “Thật ra cái đuôi của ngươi cũng đẹp đấy, cho ta sờ thử được không?”

Cây Nấm Nhỏ Tìm Chồng

Cây Nấm Nhỏ Tìm Chồng Ta là một cây nấm thành tinh. Do thiếu hiểu biết về sinh lý loài nấm, sau khi trưởng thành, ta không dám vận động mạnh. Chỉ sợ bất cẩn mà phun bào tử khắp nơi. Cho đến khi, ta trở thành tế phẩm dâng cho Long Tôn. Long tộc sinh sản khó khăn, con rồng trước mắt — là con rồng cuối cùng trong tu chân giới. Long thân khổng lồ ẩn hiện trong sương mù, đôi long mâu sâu thẳm khiến người kinh hồn bạt vía, chăm chú nhìn ta không chớp mắt. Ta rạp người dưới đất run lẩy bẩy, tưởng rằng phen này tiêu đời. Hắn bỗng nhiên há cái miệng to như vực sâu— Liếm ta một cái! Liếm đến nỗi cái tán nấm của ta lệch hẳn sang một bên luôn á!

Thiếp Bổn Vi Hoàng

Thiếp Bổn Vi Hoàng Cung nữ bỏ thuốc vào rượu của Thái tử, nhưng ta đã phát hiện ra. Vì muốn bảo toàn tiền đồ của Thái tử, ta đã tráo đổi chén rượu. Cung nữ và thị vệ bị phát hiện tư thông, Hoàng hậu tức giận ban chết cho bọn họ. Thái tử biết chuyện, chỉ lạnh lùng tỏ vẻ ghê tởm: “Tiện tì không biết liêm sỉ, chết cũng đáng.” Thế nhưng sau khi hắn đăng cơ, lại ban ta – người đang mang thai – cho đám hoạn quan làm nhục đến chết. Lúc đó ta mới hiểu, cung nữ đã chết kia chính là ánh trăng sáng mà hắn luôn giấu trong lòng. Khi mở mắt lần nữa, ta trở về yến tiệc hôm ấy, lạnh lùng nhìn cung nữ bí mật ra tay với chén rượu.

Họa Quốc Yêu Phi

Họa Quốc Yêu Phi Ta cùng tỷ tỷ là song sinh. Nhưng cao tăng lại đoán mệnh, bảo rằng ta là hồ yêu chuyển thế, về sau sẽ trở thành yêu phi mê hoặc quân vương. Gia tộc giấu kín thân phận của ta, đưa ta đến Pháp Hoa Tự để tu tâm dưỡng tính. Đã mười sáu năm kể từ khi ta thanh tu. Hầu như ta đã quên mất mình là yêu, chỉ một lòng muốn trở thành người lương thiện. Nhưng vào lúc này, hoàng hậu đang được sủng ái nhất lục cung lại mộng thấy, có một nữ tử họ Thẩm sau này sẽ đoạt mất Phượng vị của nàng. Thế là, tỷ tỷ sắp xuất giá của ta đã bị bọn sơn tặc thay nhau chà đạp, chịu đựng nhục nhã mà chết. Ta ôm lấy thân xác nàng, khóc đến cạn khô nước mắt. Ba tháng sau, hoàng đế lên núi cầu phúc, vừa gặp đã si mê ta. Hắn hỏi liệu ta có nguyện ý theo hắn trở về hoàng cung không. Ta nghĩ, danh xưng “yêu phi họa quốc” này, ta phải ngồi cho vững.  

Tình Duyên Ngàn Năm Của Hoàng Đế Và Quý Phi

Tình Duyên Ngàn Năm Của Hoàng Đế Và Quý Phi Ta là sủng phi của hoàng đế. Sau khi chết một nghìn năm, mộ của ta bị người ta đào lên. Một nhát xẻng của máy xúc đã làm hỏng phượng quan mà ta đã tranh sủng rất lâu mới có được. Ta tức giận đến nỗi đội mồ sống dậy, chạy quanh công trường truy đuổi mọi người như điên. Kết quả là bị một đạo sĩ đi ngang qua thu vào trong hồ lô. Đang lúc ta suy nghĩ cách đục một lỗ trên hồ lô để trốn ra ngoài thì bên tai ta vang lên một tiếng nói thầm. [Thứ này trông giống hệt quý phi chết yểu của ta, chỉ có điều con mắt có hơi đỏ.] Mắt ta đỏ ư? Mắt ta đỏ còn không phải vì bị chọc tức à! Không phải, khoan đã, giọng nói này… Ta kinh hoàng ngẩng đầu nhìn khuôn mặt của đạo sĩ. Bệ hạ, người giấu diếm ta tu luyện tà thuật trường sinh bất lão đúng không?

Gió Tây Bắc Thổi, Tiễn Cả Họ Nhà Chàng

Gió Tây Bắc Thổi, Tiễn Cả Họ Nhà Chàng

Hoa Khôi Đầu Bảng Xuyên Không

Hoa Khôi Đầu Bảng Xuyên Không Thành Tiểu Hoa Giới Giải Trí Tôi vốn là hoa khôi đầu bài nức tiếng kinh thành, vậy mà lại xuyên không thành tiểu hoa tai tiếng trong giới giản trí thời hiện đại. Còn bị nhét vào một chương trình truyền hình thực tế về tình yêu của các minh tinh. Chỉ để làm nền cho sự hấp dẫn của các nữ khách mời khác. Hừ, chẳng phải chỉ là nổi bật giữa đám phụ nữ sao? Là hoa khôi đứng đầu, tôi đây chuyên nghiệp lắm.

Sau Khi Xuyên Thành Nha Hoàn, Ta Bị Cả Phủ Tướng Quân Nghe Được Tiếng Lòng

Sau Khi Xuyên Thành Nha Hoàn, Ta Bị Cả Phủ Tướng Quân Nghe Được Tiếng Lòng Sau một giấc ngủ, ta xuyên qua thành nha hoàn quét dọn của phủ Tướng quân. Toàn bộ gia đình họ đều có thể nghe được tiếng lòng của ta. Nhìn lão gia, phu nhân, thiếu gia và tiểu thư của Lâm phủ tụ họp đông đủ, ta vừa quét rác vừa lắc đầu. 【Tiểu thư dáng dấp thật đẹp, thật muốn dính lấy nàng, đáng tiếc bị Phượng Hoàng nam lừa, cuối cùng còn bị bán vào thanh lâu làm kỹ nữ.】 Ta thấy sống lưng vốn thẳng tắp của tiểu thư bỗng nhiên run lên. 【Đại thiếu gia cũng ngốc, còn coi kẻ đó là huynh đệ, đến lúc chết thì cả hai chân đều bị chặt đứt, thật là thảm thương, chậc chậc chậc.】 Đại thiếu gia vừa uống nước vào liền phun hết ra. 【Lão gia phu nhân thật hồ đồ, dốc hết tâm huyết để cho tên phượng hoàng nam đó đọc sách, cuối cùng lại bị hắn vu cáo là phản quốc, chém đầu cả nhà.】 Sắc mặt lão gia và phu nhân đồng loạt biến đổi, suýt chút nữa thanh kiếm trên tay cũng rơi xuống đất. Ánh mắt mọi người nhìn vị cô gia tương lai cũng trở nên vô cùng phức tạp.

Sau Khi Xuyên Sách Ta Bị Phụ Vương Nghe Được Tiếng Lòng

Sau Khi Xuyên Sách Ta Bị Phụ Vương Nghe Được Tiếng Lòng Ta xuyên sách rồi bị phụ vương nghe được tiếng lòng. Tỷ tỷ tiện nghi ngã xuống đất, khóc lóc thảm thiết: “Phụ vương, người đừng trách tứ muội, là Lạc Lạc không cẩn thận tự ngã thôi.” “Con chỉ bị trầy xước chút thôi, không sao đâu.” “Tứ muội còn nhỏ, muội… muội ấy không có ý xấu đâu.” Nàng ta câu nào cũng như có vẻ đang nói thay ta nhưng thực chất từng câu thốt ra đều đang đổ nước bẩn lên đầu ta. Ta dựng đôi mày liễu, đôi mắt đẹp như lửa. Vừa định mắng, bỗng nhớ ra thân phận hiện tại của ta là tứ công chúa tính tình trầm tĩnh. Vì vậy, ta chỉ có thể nhẹ giọng nói: “Con không đẩy tỷ ấy.” [Kẻ ti tiện, dám vu khống bổn công chúa!] Phụ vương cau mày, quay đầu nhìn ta. [Phụ vương nhìn ta làm gì? Chẳng lẽ ông ấy lại tin lời ma quỷ của Tang Lạc Lạc sao?] [Không thể nào? Không thể nào? Thế mà lại không tin lời nữ nhi ruột thịt của mình sao?] Tang Lạc Lạc vẫn còn khóc trên mặt đất, thái giám bên cạnh phụ vương thấy vậy, vội vàng đỡ nàng ta dậy. [Thế gian này, kẻ yếu thì có lý… Biết thế, ta cũng nằm lăn ra đất khóc.] Phụ vương đứng ngược sáng, sắc mặt tối tăm không rõ, ông khẽ gọi ta một tiếng: “Khánh Nhi.” [Hay là giả vờ ngất đi, nếu không lại phải bị phạt chép sách.] Cùng với tiếng “Tứ công chúa.” the thé của thái giám, ta trợn trắng mắt, ngã xuống đất.

Sau Khi Sống Lại Ta Quyết Định Buông Thả Bản Thân

Sau Khi Sống Lại Ta Quyết Định Buông Thả Bản Thân Kiếp trước ta chết một cách tủi nhục, sau khi sống lại ta quyết định buông thả bản thân, cái gì phu quân hài tử, đều đi gặp quỷ hết đi! Đời trước ta sống trong uất ức, chết cũng thật uất ức. Phu quân mà ta một lòng ái mộ ghét bỏ ta, ném ta vào Phật đường, không cho cơm nước, cũng không cho phép ta ngủ, muốn ta sống sờ sờ chịu chết. Hài tử mà ta vất vả nuôi lớn trở mặt không nhận ta, chỉ đợi ta chết để mẹ ruột của hắn thay ta làm chính thất. Trước khi ta chết, thân thể gầy gò như que củi, thậm chí ta phải cắn đầu ngón tay uống máu để giải cơn khát. Ta cứ ngỡ cái chết là sự giải thoát. Nhưng nào ngờ thứ nữ mà ta thật lòng thương yêu, sau khi ta chết còn đứng trước quan tài mà mắng ta chết thật tốt. Đời này ta sống lại, quyết định buông bỏ tất cả. Cái gì phu quân, hài tử, phụ đạo; Cái gì lấy phu làm trời, lấy tử làm trục. Đi chết đi! Ai yêu ai thì cứ mặc!

Hoa Nở Giữa Trường An

Hoa Nở Giữa Trường An Vị hôn phu chê ta quá mức yêu kiều, không giống nữ tử nhà lành. Bởi vậy đối với ta vô cùng lãnh đạm. Hắn vừa ý biểu muội của mình, nói nàng ôn nhu trầm ổn, hiền lương rộng lượng, thích hợp làm chính thê. Đồng liêu hỏi hắn: “Chẳng phải ngươi đã có vị hôn thê rồi sao?” Vị hôn phu thở dài một hơi: “Diệu Diệu xuất thân thương hộ, nếu có thể làm thiếp thất cho ta, cũng không tính là uổng phí nàng.” Ta đau lòng say rượu, gõ cửa phòng vị công tử đang tạm trú tại nhà hắn. Hỏi: “Ngươi có muốn cưới thê tử không?” Nam nhân nhướng mày: “Muốn.”

Sau Khi Cha Chết, Ta Cùng Nương Phú Khả Địch Quốc

Sau Khi Cha Chết, Ta Cùng Nương Phú Khả Địch Quốc Cha ta giấu một đôi mẹ con ngoại thất suốt bảy năm, cuối cùng cũng bị nương phát hiện. Nương tức giận đến mức muốn lập tức hòa ly, nhưng ta không đồng ý. Bởi vì ta đã trọng sinh. Ta biết rằng cha sắp chết. Sau khi ông qua đời, Hoàng thượng sẽ ban thưởng rất nhiều, nhưng cuối cùng mọi thứ lại rơi vào tay đôi mẹ con ngoại thất kia. Chỉ cần không hòa ly, chúng ta có thể hưởng vinh hoa phú quý và mãi mãi đè bẹp họ dưới chân.