Cổ Đại
Hồi Tưởng Mộng Xưa Cùng Giang Triết thành thân năm thứ mười, ta với hắn mỗi người một ngả. Hắn lưu luyến ở phòng của thiếp thất, lúc thì say rượu ở tửu quán, khi lại vì một tiểu cô nương mà vung tiền như rác. Sinh thần năm ấy, ta uống say. Khi tỉnh lại, trước mặt lại là khuôn mặt lo lắng của Giang Triết. “A Dung, nàng tỉnh rồi?” Ta thẳng tay tát hắn một cái thật mạnh. “Ngươi còn dám đến gặp ta?” Hắn lại ngơ ngác, vẻ mặt bối rối: “A Dung, ta chọc nàng giận sao?” Ta sững sờ, nhìn khuôn mặt còn trẻ trung, non nớt của hắn, trong lòng chợt bừng tỉnh. Hắn không phải là Giang Triết của mười năm sau, người đã lạnh nhạt với ta. Hắn là Giang Triết của mười năm trước, người yêu ta như sinh mệnh, một lòng muốn cùng ta bạc đầu giai lão.
Đương Niên Cung Khuyết Nguyệt Cao Huyền Hoàng triều Đại Thịnh có một quy định trong cung: bất kể tôn ti quý tiện, ai sinh con thì người ấy nuôi dưỡng. Mẹ của ta là một Tài nhân nhỏ bé nhất trong hậu cung, không chút địa vị. Từ khi ta sinh ra, đã cùng bà sống trong Thừa Trạch điện vắng vẻ, không ai ngó ngàng. Năm ta lên tám, thái y chẩn đoán mẹ mắc trọng bệnh, sống chẳng còn bao lâu nữa. Ngày hôm ấy, mẹ nhảy xuống hồ Thái Dịch, cứu Tam hoàng tử đang bị đuối nước. Bà cứu được mạng Tam hoàng tử, nhưng bản thân lại chết chìm dưới hồ. Lời đồn lập tức truyền khắp cung, ai cũng nói: “Tam hoàng tử đã giẫm lên đầu Thôi Tài nhân, đạp nàng chìm xuống đáy hồ để leo lên bờ.” Người trong cung thi nhau thêu dệt, nhưng ta thì biết rõ, mẹ cố ý làm như vậy. Bà dùng chính mạng mình, đổi lấy việc ta được Tề Quý phi, mẹ ruột của Tam hoàng tử, thu nhận sau khi bà qua đời. Mẹ ngốc quá. Bà cứ ngỡ đã trải sẵn một con đường cho ta. Nhưng bà lại quên mất. Những đứa trẻ không còn mẹ, ngày tháng đều cay đắng.
Ta Cùng Với Hoàng Đế Hoán Đổi Linh Hồn Ta là tiểu tiểu cung nữ của đích tỷ, bị nàng đẩy xuống nước, sau đó ta và Hoàng thượng hoán đổi linh hồn với nhau. Vì vậy, ta đành trơ mắt nhìn đích tỷ ngày ngày nịnh nọt trước mặt ta, trở về cung thì không vừa ý liền tát Hoàng thượng một cái thật mạnh. May mắn nàng đã đá ta ra khỏi gia phả, nếu không tội danh liên luỵ cửu tộc này sợ rằng sẽ phải liên lụy đến ta mất.
An Tuế Năm thứ bảy bị bán vào thanh lâu, tú bà chê ta lớn tuổi, muốn bán ta đi. Trúc mã mà ta thầm thương suốt nhiều năm đã đến chuộc thân cho ta, nói rằng sẽ nạp ta làm thiếp. Ta lại linh hoạt cự tuyệt hắn, dùng số tiền đã dành dụm suốt những năm qua để tự chuộc thân, rồi mở một y quán nhỏ. Các tỷ muội không hiểu: “Ngươi ngưỡng mộ Bùi đại nhân nhiều năm như vậy, sao lại không chấp nhận hắn?” Ta cười đáp: “Kỹ nữ là bán cho nhiều người, tiểu thiếp chỉ bán cho một người. Dù sao cũng đều là bán, từ giờ ta chỉ muốn sống cho bản thân, không muốn bán mình nữa.”
Hoàng Hậu Duy Nhất! Ngày thứ hai mươi tám sau khi ta được sắc phong làm Hoàng hậu, đích tỷ của ta vào cung. Nàng muốn đổi lại thân phận với ta, trở về làm Hoàng hậu cao quý. Ta vui mừng nhảy cẫng lên, hớn hở muốn ôm Thanh Long đại đao của ta ra khỏi cung. Dù sao ta cũng chẳng muốn hầu hạ tên bạo chúa thất thường, động một tí là ch ém người như Phó Thanh Hoằng đâu. Chỉ là sau đó, ta bị Phó Thanh Hoằng chặn lại ở trường săn, hắn híp mắt, cười như không cười: “Chuồn đi không một tiếng động luôn ha, Lục Thương Nhĩ, gan to rồi nhỉ.”
Giang Sơn Đổi Một Chữ Tình Đại tẩu đã ch .t.Ch .t theo một cách vô cùng nhục nhã.Ban ngày, nàng bị phu nhân Trấn Quốc hầu dẫn người bắt gian tại giường, chịu hết thảy khuất nhục.Đến đêm, nàng dùng một dải lụa trắng, tr eo c.ổ ngay đầu giường.Chỉ để lại tiểu chất tử 8 tuổi khóc đến tê tâm liệt phế.
Hậu Cung Và Ánh Trăng Trước khi ta chết, ánh trăng sáng của Hoàng thượng trở về. Hắn ngầm cho phép nàng ta giương oai trong cung của ta, dung túng nàng ta hại chết đứa con duy nhất của ta. Ta tan nát cõi lòng, đứt ruột đứt gan. Nhưng hắn không hề mảy may thương xót ta, mà lại bảo vệ ánh trăng sáng chặt chẽ, sợ ta nổi điên lên tổn thương nàng ta. Cuối cùng, ta vẫn tìm được một cơ hội, ám sát ánh trăng trong lòng hắn. Hắn tức giận tột độ, tống ta vào lãnh cung. Hắn nói, năm xưa khổ cực, nhờ vào bánh ngọt mà ánh trăng sáng mang đến mới có thể sống sót. Nhưng những món đồ ngọt ta đem đến những năm này, nếu hắn chỉ cần nếm qua một chút thôi, tức khắc sẽ nhận ra, người năm đó giúp đỡ hắn trong cơn hoạn nạn, chính là ta. Nhưng ta đã bị hắn hại đến bệnh tật vô phương cứu chữa, sắp chết rồi.
Hoàng Hậu Thay Đầu Đầu của Hoàng hậu rơi xuống. Nàng đang để đầu mình trong tay ta, miệng mở ra đóng vào: “Lần này, hãy thay bằng đầu của Phương Tài nhân kia đi.” “Vâng, thưa nương nương.”
Nhặt Được Thiếu Niên Miêu Cương Mê Hoặc Lòng Người Ta nhặt được một thiếu niên Miêu Cương. Thiếu niên Miêu Cương giỏi nuôi cổ, càng giỏi mê hoặc lòng người. Chân hắn buộc chuông bạc, bước trên xiềng sắt, cười nhạt nói: “Tỷ à, ta đã bảo rồi, dù tỷ có chạy đến đâu, ta cũng sẽ bắt tỷ về mà.” Ta im lặng nhìn chiếc xích đang giam cầm ta dưới chân hắn, lòng tràn đầy hối hận. Quả nhiên câu nói kia không sai! Đàn ông hoang bên đường tuyệt đối không nên nhặt! Thiếu niên cũng không ngoại lệ!
Tướng Quân Trở Về Ta biết được sau khi mình thủ tiết ba năm, vị tướng quân xuất chinh không những sống lại mà còn mang về một chân ái, muốn bỏ ta. Ta rơi vào trầm tư. Hắn có thể tìm được một tiểu Bạch hoa yếu đuối đáng thương, ta cũng có thể tìm được thư sinh tuấn tú cơ bắp cuồn cuộn. Ta còn muốn dọn sạch Hầu phủ! Ba năm sau, quả nhiên tướng quân gửi về một phong thư bỏ vợ. Ta chuẩn bị dẫn theo thư sinh và hài tử một tuổi của ta về Hầu phủ, tức chết hắn. Nhưng, thư sinh nhìn xem bảng hiệu, lại nhìn ta, cũng đắm chìm trong suy tư…
Lòng Đa Nghi Của Đế Vương Vào năm thứ mười sau khi mẹ ta xuyên không đến đây, phụ hoàng đã thay lòng đổi dạ. Hắn từng khen mẹ ta có tư tưởng mới lạ “Mọi người đều bình đẳng”, giờ lại thành “Yêu ngôn hoặc chúng.” Hắn từng hứa với mẹ ta chỉ có một vợ một chồng nhưng đêm nào cũng có người mới được khiêng vào Dưỡng Tâm điện. Sau đó, để được trở về nhà, mẹ đã nghĩ đủ mọi cách. Có lúc mẹ cố tình ngâm mình trong hồ ở ngự hoa viên, có lúc chạy lên Lâu Tẩy Tinh nhảy xuống. Nhưng mẹ không về được nhà. Bởi vì mẹ đã ngã hỏng đầu rồi. Lần này, mẹ nhớ tất cả mọi người, chỉ quên mất phụ hoàng.
Vương Gia Si Tình Trong bữa tiệc xuân, vì một bài thơ mà ta được hoàng đế sắc phong làm Vương phi của Tuyên Vương. Tuyên Vương trẻ tuổi khí thịnh, một đêm không ngừng đổi nước. Ta khổ sở không nói nên lời, bảo hắn kiềm chế một chút. Hai mắt hắn sáng rực, từ từ làm cả đêm. Người đời đều đồn, Tuyên Vương chỉ sủng ái Vương phi, hai người tình cảm sâu đậm. Quá hạnh phúc dễ khiến người ta đố kỵ. Bị người đầu độc chết, ta lại sống lại vào ngày tiệc xuân năm ấy. Biểu muội giành trước làm bài thơ của ta. Ta nhân lúc không ai để ý, về phủ thu dọn đồ đạc rồi trốn khỏi kinh thành. Trước cửa thành, Tuyên Vương trẻ tuổi nghiến răng nghiến lợi chặn ta lại: “Trời đánh, bản vương biết ngay là nàng muốn chạy trốn mà!”
Thiên Kim Trở Về Ta là thiên kim thật của Hầu phủ, vốn nên được sống trong nhung lụa, phú quý. Thế nhưng lại phải lưu lạc nơi thôn quê, cày ruộng suốt mười lăm năm trời. Mười lăm năm qua đi, đột nhiên có người xuất hiện nói rằng ta là nhị tiểu thư của Hầu phủ. Ta vốn chẳng muốn quay về cái Hầu phủ gì đó, nhưng người đến lại có thể chữa khỏi bệnh cho bà nội ta. Vậy nên, ta theo họ về kinh thành. Phụ thân hầu gia đối với ta hết mực cung kính chiều chuộng, mẫu thân phu nhân thì vừa hổ thẹn vừa ân cần chăm sóc. Vị ca ca có năm phần giống ta kia, hóa thân thành cuồng sủng muội muội. Chỉ có Thẩm Thư – kẻ thế thân ta làm nhị tiểu thư bao năm qua – lại đủ đường chèn ép ta. Nàng ta còn độc ác nguyền rủa: “Đều tại ngươi, cướp đi cha mẹ và ca ca của ta. Sao ngươi không chết đi!” Ta lập tức giáng cho nàng một cái tát. Cái đồ được nuông chiều sinh hư! Ngôi nhà này, vốn dĩ chỉ có thể là: có nàng thì không có ta, có ta thì không có nàng.
Cứu Vớt Tiểu Thư Não Tình Ta xuyên không thành nha hoàn của nữ chính trong truyện ngược, trong đó ta chỉ là một pháo hôi, bởi vì nữ chính mà chết thảm Vì muốn bảo toàn mạng sống, ta khuyên nàng rằng nữ tử phải chuyên tâm vào sự nghiệp, tránh xa nam nhân, không thể làm não yêu đương. Tiểu thư nói: “Tân khoa Trạng Nguyên có hoàn cảnh bi thảm, khiến người ta thương xót.” Ta đáp: “Tiểu thư, thương xót nam nhân, sợ rằng sẽ phải chịu khổ cả đời.” Tiểu thư lại nói: “Vậy ta dùng tiền mua thơ và tranh của hắn, giúp đỡ hắn thì sao?” Ta đáp: “Tiểu thư, tiêu tiền cho nam nhân, chắc chắn sẽ gặp xui xẻo suốt tám đời.” Tiểu thư rất tức giận, nàng nói: “Nhưng hắn nói, dù không có tiền, cũng sẽ nuôi ta suốt đời!” Ta đáp: “Cẩn thận kẻo hắn nuôi người bằng cơm thừa đấy!”
Nam Lâu* *(Ngoại truyện 2 của “Nhất Mộng Như Sơ”) Ngày xuân đẹp trời, mẹ dậy sớm. Hôm nay phải đi du xuân, chuyện phải làm còn rất nhiều. Xuân Hồng mở tủ quần áo, bận rộn chọn quần áo. Xuân Chi đang lật hộp trang sức. Ta ngồi ở mép giường nhìn, người đã tỉnh rồi, nhưng đầu óc còn mơ hồ. Hôm qua mẹ đã nói với ta, hôm nay du xuân, có người muốn gặp ta. Mặc dù bà không nói rõ, nhưng ta biết phải gặp ai.
Quý Phi Muốn Làm Hoàng Hậu! Ngày đầu tiên tiến cung, ta đã được phong làm Quý phi. Thánh chỉ vừa hạ xuống, ta tức đến nỗi ném vỡ liền hai chén trà. Hoàng thượng hỏi ta: “Ái phi bất mãn chuyện gì?” Ta hừ lạnh một tiếng. “Cha ta lên triều còn đứng trên cả trăm quan, lẽ nào ta còn không xứng làm Hoàng hậu?”
Hoàng Hậu Mất Trí Nhớ Rồi Ngày hoàng thượng cưới thiên kim của thừa tướng, mọi người đều nói hoàng hậu điên rồi. Cung nữ vây thành một vòng dưới gốc cây đại thụ trăm năm ở điện Đoan Dương, ai nấy đều hốt hoảng. “Hoàng hậu nương nương, người mau xuống đây, trên đó nguy hiểm lắm!” “Hoàng hậu nương nương, chắc chắn hoàng thượng có nỗi khổ tâm, người hãy nghe ngài ấy giảo biện…à không là giải thích!” Ta nghe thấy bên dưới một mảnh oanh yến yến truyền đến, chỉ thấy ồn ào, bèn bực bội ngoáy ngoáy tai, buông lời khoác lác: “Hoàng thượng đứng núi này trông núi nọ, có mới nới cũ, bỏ rơi vợ con, hôm nay bản cung liền muốn nhảy xuống từ đây, sau đó đụng đầu, về sau mất trí nhớ, quên tên đàn ông phụ tình kia!” “Hoàng hậu nương nương, hãy suy nghĩ lại!” “Hoàng hậu nương nương, trong thoại bản đều là giả, người sẽ chỉ bị gãy tay gãy chân thôi, chứ không mất trí nhớ đâu!” Nghe vậy, ta bắt đầu có chút do dự, dù sao thì gãy tay gãy chân cũng không dễ nhìn. Đang lúc ta do dự, thái giám hô một tiếng “Hoàng thượng giá lâm”, dọa đến ta dưới chân trượt một cái, ngã thẳng xuống. Trong nháy mắt, tiếng ồn ào hỗn loạn tràn vào tai, chất lỏng ấm áp chảy từ trán ta chảy xuống, ta chỉ biết cuối cùng mình bị người ta bế lên, mơ mơ màng màng nghe thấy một câu: “Đốt hết thoại bản trong cung cho trẫm!” Ý thức dần mơ hồ, ta liền dựa vào cổ hắn ngủ thiếp đi.
Sổ Tay Ăn Dưa Ở Đông Cung Ta là thê tử bị phế truất của Thái tử, sau khi bị tước bỏ ngôi vị Thái tử phi, ta lâm trọng bệnh, mất đi thính giác cùng giọng nói. Thực ra, tất cả đều là ta giả vờ. Ta không muốn giao tiếp với người khác, vì vậy ta giả vờ tuyệt vọng, không ngờ rằng sau khi trở thành người câm điếc, Thái tử và các nương nương lại coi ta như thùng rác để trút bầu tâm sự. Biết được nhiều bí mật như vậy, ta không thể không tiến thêm một bước – Giả chết.
Ta Và Thái Tử Cùng Lộ Thân Phận Hồi kinh trên con đường dài đằng đẵng, ta tình cờ gặp một công tử tuấn tú, vừa vặn lọt vào mắt xanh của ta. Hắn nói mình là một thư sinh nghèo khó, lên kinh ứng thí. Ta nói ta là một cô nhi đáng thương, lên kinh nương nhờ người thân. Hắn ngày đêm khổ công dùi mài kinh sử, ta thức trắng đêm thêu thùa, đều vì mưu cầu một tương lai rạng rỡ. Sau này, trong buổi yến tiệc tại cung đình, ta và hắn chạm mặt nhau. Hắn là Thái tử, còn ta lại là Thái tử phi sắp bị từ hôn. Ta: “???”
Bỗng Chốc Thành Vương Phi Chuyện lạ ? Lạ đến kỳ quặc? Nàng đang yên ổn sống hạnh phúc ở thế kỷ 20 bỗng dưng bị chết oan uổng không rõ nguyên nhân. Thì ra là Tống Tử nương nương năm xưa vất vả nhào nặn ra loài người đang tìm cách xoay chuyển lại tình hình Được lắm ,người thời đại mới tự dưng bay về làm con dân nhà đại Đường Chẳng những chiều cao từ 1m70 bây giờ lùn xuống hơn 1m50, giọng nói lại còn ỏn ẻn kiểu gì ý! Thôi thì để thực hiện giấc mộng làm nữ cường nhân của mình Nàng sẽ dựa vào “Y học Trung Quốc thời hiện đại” chạy vào Vương phủ cứu người lấy tiền thưởng. Ai ngờ bị tên Vương gia chọn trúng nàng làm người bên gối của hắn. Ngày nào ái tình cũng vô cùng hào phóng, chưa kể đến đêm đêm nàng toàn bị hắn kéo vào bể dục mất hồn, số lần hắn ‘quấy rầy’ nàng không thể đếm hết nổi. Thế là từ nay về sau ngoài việc chữa trị cho ông cụ già trong Vương phủ nàng còn phải “làm yên lòng’ nhi tử của lão. Thêm một việc nho nhỏ nữa đó là chút ‘việc vặt’ đối với hai ả thị thiếp của tên vương gia chết tiệt vì ghen tị mà thích mở mồm ‘dạy dỗ’ nàng. Nàng chỉ có một thân mà kiêm nhiều chức như vậy, quả nhiên lời lẽ lợi nhuận ở cổ đại cũng không dễ kiếm đâu!