Cổ Đại

Mỹ Nam Đoàn Phái

Mỹ Nam Đoàn Phái Ta bỏ ra một khoản lớn để cứu về một thiếu niên cực kỳ xinh đẹp. “Thưa sư tôn, đây là mỹ thiếu niên thứ mười tám mà người cứu về rồi.” “Chi phí của tông môn đã quá lớn rồi!” Người than phiền là đại đệ tử của ta, Tống Nhất. Hắn đã từ một thiếu niên tuấn tú trưởng thành thành một thanh niên khôi ngô. Nhìn hàng dài những thiếu niên với dung mạo kiều diễm, phong thái khác biệt đứng trước mặt, ta thở dài một hơi. “Moẹ nó, rốt cuộc nam chính là ai đây?”

Minh Châu Rực Rỡ

Minh Châu Rực Rỡ Hầu Thế Tử Vĩnh Ninh bị kết án chém đầu sau mùa thu. Thế tử phi mang theo toàn bộ của hồi môn, trong đêm quay về nhà mẹ đẻ. Hầu phu nhân bỏ ra nghìn lượng bạc mua ta. Mỗi đêm đưa vào đại lao, muốn ta sinh cho thế tử một đứa con nối dõi. Một tháng sau, ta bắt đầu có thai. Hai tháng sau, thế tử được minh oan, vô tội thả ra. Việc đầu tiên hắn làm chính là đón thế tử phi trở về. Chuyện này chẳng phải rất khó xử sao? Ta nên ôm bụng bỏ trốn, hay vẫn là ôm bụng bỏ trốn đây?

Lão Nô Nhà Ta

Lão Nô Nhà Ta Ta là nha hoàn thời xưa, xuyên thành con gái bảo mẫu trong truyện thiên kim thật giả. Thiên kim giả diễu võ dương oai, ta tiến lên tát cho một cái: “Đồ hỗn xược, nàng là đích nữ, ngươi là dưỡng nữ, sao dám nói chuyện với chủ tử như vậy?” Tiểu thiếu gia không nhận chị ruột, ta “bốp bốp” tặng cho hai bạt tai: “Vô lý, trưởng tỷ như mẫu, đây là thái độ của ngươi sao? Mau xin lỗi!” Bạn học sỉ nhục thiên kim thật, ta tức giận đến phát điên, nhìn âm hiểm như rắn độc: “Quý nữ thiên kim Thẩm gia, há có thể để các ngươi hỗn láo, ai dám nói thêm một câu nữa, ta liền xé nát miệng” Tất cả mọi người đều run rẩy. Còn ta thì quay đầu lại giúp thiên kim thật chỉnh lại váy: “Tiểu thư, người chỉ cần để ý đến váy của mình, còn lại cứ giao cho lão nô.”

Cửa Cung Sâu Thẳm

Cửa Cung Sâu Thẳm Ta là con gái nhà quan do hoàng đế khâm điểm tiến cung. Một tờ thánh ý, được phong làm quý phi. Người người hâm mộ ta mệnh tốt, nhưng nào có biết trong lồng vàng, chim sẻ khó bay. Ngày đó tiến cung, ma ma hầu hạ ta tắm rửa nói: “Hoàng đế dịu dàng thiện lương, nương nương chớ sợ.” Nhưng thâm cung sâu mười trượng này, xương trắng phủ đầy đất. Đủ loại chuyện đáng sợ, đều do một tay hắn gây nên mà ra.

Nguyệt Vãn Hàn Tịch

Nguyệt Vãn Hàn Tịch  Ta là dân phụ bị hoàng thượng cưỡng ép mang vào cung. Mọi người đều nói ta như một con gà rừng một bước hóa phượng hoàng, nhưng không ai biết rằng ta và phu quân đã là thanh mai trúc mã, tình sâu nghĩa nặng. Họ chỉ biết hoàng thượng là vị minh quân được vạn dân ca tụng, nhưng không biết phu quân của ta cũng là người tài hoa xuất chúng, là nhân trung long phượng. Ta kề trâm lên cổ, cầu xin hoàng thượng tha cho phu quân. Hoàng thượng gật đầu đồng ý, nhưng phu quân của ta lại chết đi vào ngày đông tuyết rơi trắng xóa.

Duyên Định Ba Sinh

Duyên Định Ba Sinh Ta mang thai đã sáu tháng, nhưng vẫn quyết tâm gõ lên chiếc trống Đăng Văn. Một vị thị vệ nhíu mày nhắc nhở: “Phàm làai gõ trống Đăng Văn, theo luật trước tiên phải chịu năm mươi đại bản.” “Không sợ, dù bị đánh, ta cũng phải tố cáo.” Ta kiên định trả lời. Phu quân lo lắng chạy từ triều đình đến: “Phu nhân, nàng làm vậy là vì sao? Vi phu chưa từng nghĩ đến việc cưới người khác, cũng chưa bao giờ làm điều có lỗi với nàng.” Ta đưa tay lau đi giọt lệ ủy khuất trên mặt chàng, dịu dàng nói: “Yên tâm,người ta tố cáo không phải là chàng.”

Tô Khả Trinh

Tô Khả Trinh Hắn là người thanh liêm chính trực, là bậc quân tử nổi tiếng khắp triều dã. Hắn không nạp thiếp, không thông phòng, người đời đều cho rằng hắn yêu thương và trân trọng ta. Chỉ có ta mới biết, người hắn thực sự yêu chính là hoàng hậu nương nương. Ta vốn đã cam chịu. Cho đến năm đó, quân phản loạn vào thành, bắt giữ nữ nhi duy nhất của chúng ta, ép hắn giao ra hoàng hậu và thái tử. Trước trận tiền, hắn bắn một mũi tên giết chết nữ nhi, nói: “Từ xưa đến nay, gia, quốc khó song toàn.” Ta bạc đầu trong một đêm, tuyệt vọng cùng hoàng hậu đồng quy vu tận. Mở mắt ra lần nữa, ta trở về đêm động phòng hoa chúc với hắn. Đối diện với khuôn mặt không gợn sóng của hắn, ta mỉm cười. “Đã yêu nhau đến vậy, vậy thì hãy để câu chuyện tình yêu của các người được lưu truyền khắp thiên hạ.”

Nhớ Mãi Trong Tim

Nhớ Mãi Trong Tim Ta vô tình bị trói buộc với hệ thống thăng cấp của nam chính và phải đến cứu giúp hắn mỗi khi gặp nguy nan. Ta tận tâm tận lực làm nhiệm vụ, ngoan ngoãn đi theo cốt truyện. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ta từ biệt nam chính, chuẩn bị hồi hương thành thân. Thế nhưng, vào ngày thành thân, kiệu hoa mới đi được nửa đường thì bị người chặn lại. Trong cơn binh hoang mã loạn, rèm kiệu bị mũi kiếm hất tung lên. Thanh âm của nam chính vang lên: “Là nàng tự xuống, hay để ta bế nàng xuống?”

Cẩn Tú Yên Hoa

Cẩn Tú Yên Hoa Phu nhân muốn chọn vợ cho Đại công tử, các tiểu thư trong kinh thành đều háo hức. Ta đang nướng cá vừa bắt được, mùi thơm tỏa khắp nơi. Đoạn ma ma nhìn ta thở dài: “Một khi phủ có nữ chủ nhân, ngươi sẽ không còn ngày nào yên ổn nữa, vậy mà còn có tâm trí ăn cá.” Ta ngậm đuôi cá, hào hứng nhìn Đoạn ma ma: “Đã chọn tiểu thư nhà nào rồi? Ta có thể xin nàng ấy tha cho ta rời đi không?” Đoạn ma ma chỉ vào cái bụng phình to của ta, nói ta mơ mộng hão huyền. Ta nghĩ, ước thì cứ ước thôi, vạn nhất trở thành sự thật thì sao?

Ngày Gió Xuân Về

Ngày Gió Xuân Về Cha ta là rể của nhà khác. Còn ta là con riêng của cha ta ở bên ngoài. Năm ta năm tuổi, cha ta dẫn theo mẹ ta bỏ trốn, bỏ lại ta một mình. Khi đói, ta đã ăn rơm trên mái nhà, uống cặn dư trong thùng nước rửa bát. Khi ta bị bọn trẻ ăn xin đánh đến thoi thóp thì bà bán thịt lợn ở chợ bỗng từ đâu xuất hiện. Bà chính là vợ cả của cha ta, bà không có con cái. Bị người ta chỉ trích là con hổ cái cô độc, cuộc sống cũng không được như ý. Ta theo bà giết lợn bán thịt, chiến tranh qua đi, dần dần hết khổ. Ta trở thành một ngự tứ nữ y, bà cũng có được đứa con gái bên cạnh mình. Lúc này cha ta bỗng xuất hiện, nói muốn bù đắp cho ta, còn muốn tái hợp với bà. Ta cười lạnh lùng, lấy ra tờ giấy đoạn tuyệt quan hệ, còn bà thì lấy dao giết lợn, đuổi theo cha ta năm con phố.

Nguyệt Hoa

Nguyệt Hoa Năm thứ ba làm hoàng hậu, bạch nguyệt quang của hoàng đế tiến cung. “Nguyệt Hoa, nàng yên tâm, dù thế nào trẫm cũng không để nàng ấy vượt qua nàng.” Đúng vậy. Ta cô độc giữ lấy ngôi vị hoàng hậu, còn hắn thì đêm đêm ở lại cung của quý phi. Ngay cả nhi tử của ta cũng luôn quấn quýt bên nàng. Khi ta dự định giả chết bỏ trốn để tác thành cho bọn họ, nhi tử lại ôm một đống vàng bạc châu báu chui vào ổ chăn của ta: “Nương, muốn đi cũng đừng bỏ con lại nhé.” “Đây đều là những thứ con lừa được từ chỗ của quý phi, chắc đủ cho chúng ta tiêu xài cả đời rồi nhỉ.” “Không đủ thì để con đi kiếm thêm?” Mắt ta lấp lánh nhìn châu báu. “Đủ rồi, đủ rồi, đúng là con trai ngoan của nương.” “Nương sẽ tìm cho con một người cha mới.” Sau đó… Nhi tử: “Nương, nhiều người thế này, ai mới là cha mới của con đây?”

Song Sinh

Song Sinh Ta và tỷ tỷ thành thân cùng ngày, mọi người sau khi thành thân đều rất hạnh phúc. Nhưng mà có một ngày, phu quân ta bị thương hôn mê bất tỉnh, thân là Hoàng hậu, đêm khuya tỷ tỷ lại đến nói muốn cùng ta trao đổi thân phận. Ta vô cùng kinh ngạc, phu quân trên giường mơ hồ gọi một tiếng “Nhu nhi”, đó là khuê danh của tỷ tỷ ta!

Tiết Ương

Tiết Ương Việc đầu tiên Tạ Lâm An làm sau khi đỗ trạng nguyên chính là hủy hôn ước với ta. Lúc ấy, ta vẫn còn đang bưng bát canh giải rượu vừa nấu cho hắn, nghe vậy liền ngẩn người hồi lâu, lâu đến nỗi tay bị mép bát cứa vào một vết hằn, lâu đến nỗi hắn phải cau mày khẽ gọi ta: “A Ương?” Ta hoàn hồn vì tiếng gọi của hắn, rồi đặt bát lên bàn, nhẹ nhàng đáp: “Được.” Sau đó, ta rời khỏi kinh thành hai năm, khi trở về gặp lại hắn, ta chỉ cung kính gọi hắn một tiếng “Biểu ca”, rồi đi đến sau lưng hắn, xách tai vị tiểu tướng quân vừa trở về từ chiến trường: “Bạc Kế An! Đã bảo là chưa lành vết thương thì không được uống rượu, lại không nghe lời dặn của đại phu phải không!”

Vận Mệnh Trong Tay

Vận Mệnh Trong Tay Năm thứ ba ta khởi binh tạo phản, triều đình vì muốn xoa dịu ta mà phái vị hôn phu cũ của ta đến hòa thân. Hắn mặc y phục mỏng manh, gương mặt đầy vẻ nhục nhã, ngồi trên giường của ta. Ta bóp cằm hắn, cười nhạo: “Ồ? Nghĩ thông suốt rồi sao? Bằng lòng theo ta rồi à?” Trước đây ở kinh thành, hắn thề độc rằng thà bị vạn tiễn xuyên tâm còn hơn cưới ta. Hắn nghiến răng căm hận nói: “Ngươi dù có chiếm được thân thể ta, cũng không có được trái tim ta!” Ta lập tức đá hắn xuống giường, bảo hắn cút đi. Ai thèm hắn chứ? Trước đây thề non hẹn biển dụ hắn cho vui, hắn lại tưởng bản thân là bảo vật chắc.

Chị Em Tốt Đồng Lòng

Chị Em Tốt Đồng Lòng Tôi cùng bạn thân sau khi xuyên không đã mạo danh thành y phi và tài nữ. Tôi là y phi, học online đã được ba năm, chẩn đoán bệnh đều dựa vào sách giáo khoa. Cô ấy là tài nữ, nhưng tổng văn chỉ được 180. Hết lần này tới lần khác hai chúng tôi lại gặp phải một vương gia bệnh tật và một Hầu gia văn võ song toàn. Cô ấy: “Thơ Đường, từ Tống đã thuộc hết rồi, ngày mai sẽ học thêm lời bài hát “Bất đắc dĩ phải yêu?” Tôi: “Hôm qua tớ chẩn đoán ra bệnh nhân kia có hỉ mạch…” Chúng tôi im lặng, ý thức được nếu ở lại lâu hơn nữa sẽ bị lộ tẩy cả đôi. Thế là nhất trí, trực tiếp bỏ trốn. Kết quả trên đường cô ấy bị Hầu gia bắt được: “Cô ấy không phải nói là bất đắc dĩ phải yêu sao?” Tôi quay đầu định bỏ cô ấy lại mà chạy. Nhưng lại thấy vương gia ma bệnh ở đằng sau chặn đường: “Thuốc dưỡng thai của bổn vương, phu nhân sắc thế nào rồi?”

Xé Nát Trà Xanh

Xé Nát Trà Xanh Phủ đệ có một vị biểu muội không giống bình thường đến. Nàng mặc áo đỏ cưỡi ngựa, uống rượu bằng bát lớn, tâm tình chuyện thiên hạ. Khi nàng nhất quyết muốn kéo phu quân ta đi du ngoạn đêm ở Tần Hoài, còn muốn dán lên người chàng. Ta đã đích thân ra tay, đẩy nàng xuống sông Tần Hoài. Những người huynh đệ tốt của nàng sau khi cứu nàng lên thì túm lại chỉ trích ta. Phu quân ta mặt lạnh bảo hộ ta ở sau lưng: “Phu nhân ta yếu đuối không thể tự gánh vác, sao có thể đẩy nàng ta xuống nước?”

Thượng Xuân Thu

Thượng Xuân Thu Ta là một trắc phi. Phát hiện trong vương phủ người thì ma ốm cái gì cũng không biết, người thì đầu chỉ có yêu đương cùng một tiểu trà xanh thích chèo kéo nam nhân. Thế là ta đã đặt ra kế hoạch năm năm cho từng người: Với tiểu ma ốm, ngày nào cũng phải đi bộ mười nghìn bước cho sáng mắt ra! Não yêu đương thì cho nàng hằng ngày ra ngoài đào rau dại, để nhìn thấu bộ mặt chó của đám nam nhân. Còn tiểu trà ấy hả? Cứ thích cướp nam nhân đúng không? Vậy thì hãy sinh cho đến lúc kiệt quệ, sinh sinh không ngừng nghỉ, sinh đến khi nào mãn kinh thì thôi!

Ánh Trăng Tàn

Ánh Trăng Tàn  Ngày vong quốc, là một tiểu thị vệ đã cứu ta. Trên đường trốn chạy, hắn thắt lưng buộc bụng, có một đồng tiền cũng phải bẻ làm đôi. Suốt ngày ăn bánh khô, dưa muối, ta nằm mơ cũng chỉ mong được ăn thịt. Tiểu thị vệ nắm chặt hai đồng tiền vừa kiếm được, giọng nói khàn khàn: “Công chúa, bây giờ chúng ta không còn như xưa, tiền phải dùng vào chỗ cần thiết…” Ta buồn bã gật đầu, thấu hiểu sự khó khăn của hắn khi kiếm tiền, cũng bắt đầu học cách sống tằn tiện. Thế nhưng, khi ta dần quen với cuộc sống khốn khó này, lại bắt gặp hắn ngồi trong góc tường lén lút ăn trộm nguyên một con ngỗng quay! Ta tức giận đến phát điên! Hắn ung dung đáp: “Biệt danh của ta là “Đao Nhẫn”* đó, sao hả?” *còn có nghĩa là thứ cần thiết nhất.

Hàn Quân Nhập Hoạ Lai

Hàn Quân Nhập Hoạ Lai Tiểu thư xuất giá, ta trở thành một phần của của hồi môn của nàng ấy. Tiểu thư nói: “Nhập Hoạ, đợi ta đến kinh thành sẽ thả ngươi làm người tự do, gả cho người tốt làm thê tử không phải tốt hơn làm nô tỳ cả đời sao!” Tiểu thư nói gì, ta nghe nấy. Cho đến ngày đó. Nàng ấy lạnh lùng quát mắng: “Ngươi tưởng mình là ai? Một ngày làm nô tỳ thì cả đời làm nô tỳ, còn muốn lật mình làm chủ sao?”

Vác Phản Diện Chạy Trốn

Vác Phản Diện Chạy Trốn Ta ở kinh thành đấu với người giàu, bỗng vung tay đấu giá một nam tử dị tộc tuyệt sắc. Hắn lạnh lùng ngạo nghễ, khắp người đầy v ế t   t h ư ơ n g. Vừa định chuyển tay bán với giá cao, ta lại nhìn thấy dòng chữ bay lên giữa không trung: 【A a a nữ chính đừng bắt nạt nam chính nữa, hắn vừa mới bị   d I ệ t   cả tộc, lại còn bị hạ chú không thể khóc không thể cười, thảm lắm rồi!】 【Nam chính vừa thấy nữ chính liền động tâm, kết quả lại bị nàng nhục nhã, tim cũng muốn vỡ theo!】 【Nữ chính à, ngươi đối xử tốt với nam chính một chút đi, sau này hắn sẽ được rửa oan, mỏ vàng mỏ bạc đều là của ngươi, cả mạng cũng là của ngươi luôn đó!】 Hai mắt ta sáng rỡ: Thì ra ta là nữ chính à! Không nói không rằng, ta lập tức vác hắn về nhà. Chỉ vì quá nóng ruột, nên không kịp nhìn dòng chữ kế tiếp: 【Khoan đã, sao nữ phụ pháo hôi kia lại vác đại phản diện đi vậy!?】 【Đúng đó! Nàng ta không phải nên hung hăng sỉ nhục hắn, rồi đem bán đi sao!?】 【A a a phản diện kia  đ ộ c   á c  t à n   n h ẫ n, đợi thân thể hắn khôi phục, nữ phụ pháo hôi chắc chắn xong đời rồi!】