Cổ Đại
Trường Ninh Ngày đại hôn, Thái tử như người mất hồn. Hắn không nhớ rõ là cưới ta, quay sang muốn cưới đích nữ của Thượng thư. Ta biết hắn làm vậy sẽ nguy hiểm đến tính mạng, liền chạy vội đến chặn hắn lại. Không lâu sau, đích nữ của Thượng thư bị phát hiện chết khi đang lén phá thai. Ta nói với Thái tử may mà có ta, hắn mới không phải đổ vỏ. Hắn yếu ớt nói: “Nhất định sẽ trọng thưởng!” Không ngờ đến ngày ta sinh con, hắn lại trơ mắt nhìn ta kiệt sức mà chết, đứa bé cũng chết trong bụng, không cho phép thái y đến gần nửa bước. Sau đó lại đem phụ huynh đã trấn giữ biên ải nhiều năm của ta bán cho địch quốc. Phụ huynh ta bị lăng trì chỉ còn thoi thóp, rồi bị ngũ mã phanh thây mà chết. “Đây, chính là sự trọng thưởng của ta!” Mở mắt ra lần nữa, ta mặc áo cưới đang chặn đường hắn đến phủ Thượng thư. Hắn trợn mắt quát lớn. Ta thản nhiên nói: “Thái tử thành thân sao có thể không có mũ miện? Thần nữ đặc biệt đến tặng mũ phượng này.” Nói rồi, ta tiện tay tháo mũ phượng đưa cho hắn: “Nguyện Thái tử và Thái tử phi đàn sắt hòa hợp, phượng hoàng tung cánh!”
Lăng Hoa Đạo Năm năm tuổi, ta gặp một thầy bói. Ông ấy nhìn ta, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên: “Giữa lông mày của đứa bé này có một nốt ruồi son. Là phúc tướng! Đó là phúc tướng!” Cha ta nghe xong, lập tức bán ta cho người khác, bởi vì một câu “phúc tướng” này mà ta được bán với giá cao hơn lúc trước một xâu tiền. Cha ta cười sung sướng, vừa sờ tiền vừa gật đầu: “Quả thật là người có phúc!”
Thái Bình Thịnh Thế Vào đêm tân hôn, phu quân nhận lệnh xuất chinh, ta ở lại Hầu phủ lặng lẽ chờ đợi suốt năm năm. Năm năm sau, phu quân khải hoàn trở về, mang theo một tiểu thiếp dung mạo tuyệt mỹ. Phu quân nói: “Liên nhi yếu đuối, không thể tự lo liệu, làm phiền phu nhân chăm sóc nàng nhiều hơn.” Tiểu thiếp gì chứ? Đây rõ ràng là muội muội vừa thơm vừa mềm của ta! Nha hoàn bên cạnh ta thấy vậy thì tức giận không chịu nổi, muốn thay ta ra mặt, dạy cho Thẩm Liên một bài học. Ai ngờ phu quân lại khăng khăng cho rằng ta là người sai khiến. Chợt nghe giọng nói mềm mại dịu dàng của muội muội bất ngờ phát lên: “Hầu gia! Ta đã nói là tự mình sơ ý, là ta không cẩn thận, chàng đừng kiếm chuyện mà gây hiềm khích giữa ta và phu nhân nữa!” Ta: “…”
Dữ Khanh Tri Năm ta tiến cung chỉ mới mười bốn tuổi. Tất cả mọi người đều cho rằng ta là bị đích mẫu tính kế, bị ép vào cung để giúp đích tỷ cố sủng. Chỉ có ta biết rõ, đây là ta hao hết tâm tư trù tính mới có được, ta muốn tiến cung trở thành người được sủng ái nhất, tiêu diệt Phó gia, báo thù cho mẹ ruột ta.
Hoa Đào Mùa Xuân Ta là biểu tiểu thư xa của hầu phủ, hiện đang nương nhờ nơi này. Các công tử trong phủ đối với ta đều giữ lễ mà tránh né, người người đồn đoán rằng ta dung nhan diễm lệ, lòng muốn trèo cao. Đại công tử, vốn không màng việc nội phủ, lại hạ lời cảnh cáo: “Nếu ngươi an phận thủ thường, hầu phủ này sẽ mãi là chốn tựa nương.” “Nếu ngươi lòng dạ bất chính, ta sẽ đích thân đưa ngươi trở về quận Nam.” Nhưng cuối cùng, chính hắn lại giam cầm ta trong phủ, “Như Như, cớ sao nàng lại chọn đám rác rưởi kia? Người nàng phải chọn, là ta.”
Nữ Quan Sau khi được chọn làm nữ quan, ta vinh quy cố thổ. Nhưng lại phát hiện a nương bị đích mẫu vu oan thông dâm, bị đánh gãy chân, nằm liệt giường không có gì ăn. Muội muội bị mấy tên gia đinh giữ chặt, bọn chúng định xé rách y phục của nó, thấy ta, mấy tên súc sinh đó đắc ý dương dương: “Đến thật đúng lúc, một người thì không đủ chia!” Đích mẫu và đích tỷ của ta vênh váo tự đắc, chỉ vào ta nói: “Còn đứa con hoang này cũng kéo xuống, tùy các ngươi xử lý!” Ta dùng kiếm đâm chết tên gia đinh xông lên đầu tiên, máu bắn tung tóe: “Bản quan ở đây, ai dám làm càn!”
Bạc Đầu Yên Ngày đám du côn đến đập phá, phu quân của ta là Hạ Minh Viễn đang tổ chức sinh nhật cho quả phụ bạch nguyệt quang mà hắn đã bảo vệ cả đời. Nhi tử nợ tiền cờ bạc, không biết trốn đi đâu. Bọn du côn lục tung nhà, còn đánh vỡ đầu ta, một lão bà tử sáu mươi lăm tuổi. Máu tươi che mờ cả mắt, bọn du côn xì một tiếng nhổ nước bọt vào người ta. ‘‘Phi, hóa ra chỉ là một lão bà tử cô độc!” Ta cười khẽ, đúng vậy, phu quân của ta suốt mấy chục năm như một, làm quản gia, bảo vệ bên cạnh quả phụ kia, hai người nương tựa lẫn nhau, cùng nhau bạc đầu. Hai tháng mới về nhà được nửa ngày. Ta, người đã sinh con dưỡng cái cho hắn, hầu hạ cha mẹ chồng, chẳng phải là một lão bà tử cô độc sao?
Hạnh Phúc Bên Chàng Năm thứ ba sau khi gả cho Tiêu Hoài, ta bị đem bán cho một gã thô lỗ ở phía thành Nam, để đổi lấy ba trăm lượng bạc trắng. Hắn nói đợi đến khi hắn đỗ đạt, sẽ đến đón ta về nhà. Nhưng đợi đến khi hắn đỗ đạt, ta đợi mãi đợi mãi, vẫn chẳng thấy hắn đến đón ta. Gã thô lỗ không đành lòng nhìn ta buồn bã, chủ động cùng ta vào kinh tìm hắn. Nhưng lại thấy trong Tiêu phủ nguy nga tráng lệ, Tiêu Hoài đang ôm ấp biểu muội của hắn, dưới chân có con cái vây quanh, vui vẻ đầm ấm. Ta xông vào phủ làm loạn, Tiêu Hoài lại che chở biểu muội ở sau lưng, sai người dùng gậy đánh chết người đàn bà điên là ta. Ta bị đánh đến gãy xương cốt toàn thân, hơi thở thoi thóp, bị ném vào bãi tha ma. Con gái của thương nhân giàu có nhất đất Kính Châu, vậy mà lại rơi vào kết cục như thế này. Lúc hấp hối, gã thô lỗ đã đưa ta về nhà. Hắn ôm ta khóc nức nở: “Nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ sớm cầu cưới nàng!” Đợi đến khi ta tắt thở, hắn lại đích thân chôn cất cho ta. Sau khi ta chết chưa đầy nửa tháng, gã thô lỗ cũng bị thích khách giết chết. Là sát thủ do Tiêu Hoài phái đi. Ai ngờ mở mắt ra lần nữa, ta đã được tái sinh vào ngày tự định chung thân với Tiêu Hoài.
Dung Ngư Ta và tỷ tỷ đều là trẻ mồ côi ở Cục Từ Ấu*. Tỷ ấy xinh đẹp, duyên dáng, còn ta thì tư chất bình thường. {*Kiểu như cô nhi viện bây giờ.} Ninh gia đến nhận nuôi ta, ta cảm kích đến mức quỳ lạy. Tỷ ấy bình thản nói: “Dù cầu xin người khác nhận nuôi, cũng không thể mất thể diện.” “Muội hành xử như vậy thật sự rất khó coi.” Nhờ vậy, tỷ ấy được khen là có phong thái, và được Ninh gia nhận nuôi. Còn ta thì lưu lạc trên đường phố, trở thành kẻ ăn xin. Tình cờ, ta gặp được vị hôn phu của tỷ là Trần Bình Vương đang du ngoạn cùng người tình. Ta tốt bụng nhắc nhở tỷ tỷ, nhưng tỷ tỷ lại kéo ta và bảo ta phải nói điều đó trước mặt Trần Bình Vương. “Chàng ấy tuy có lỗi, nhưng muội lén lút nói với tỷ, thực sự là có ý đồ xấu.” Trần Bình Vương ngược lại cáo buộc ta có ý định quyến rũ hắn, rồi sai người đánh ta đến chept. Ta khóc lóc cầu xin tỷ tỷ cứu ta. Tỷ tỷ chu môi: “Muội biết hắn đào hoa mà vẫn cố ý tiếp cận, không phải là quá hèn mọn sao?” Ta bị đánh chet, th i th ể bị n ém xuống đáy hồ. Tỷ tỷ ta và Trần Bình Vương lại làm lành, tổ chức hôn lễ linh đình. Khi mở mắt ra, ta trở về ngày mà phu thê Ninh gia đến nhận nuôi chúng ta.
Tiểu Man Cha ta dùng mười lượng bạc bán ta vào Tần gia để xung hỉ. Tần thiếu gia là một kẻ ốm yếu, ngày thành thân hắn sốt cao đến hôn mê, vậy mà chẳng một ai đến thăm. Không còn cách nào, ta đành cõng hắn đi hai dặm đường để tìm đại phu. Hắn nằm trên lưng ta, mơ màng mà thốt lên: “Nương tử… đa tạ nàng…” Ta bị hắn gọi đến đỏ mặt, vừa thở hổn hển vừa đáp: “Thiếu gia, cứ gọi ta Tiểu Man là được. Tần phu nhân mua ta từ thôn quê về, là để hầu hạ người. Không cần… không cần gọi ta như vậy—” Hai chữ ấy, ta thực sự nói không nên lời. May thay, hắn lại ngất đi. Sau này, nhờ ta chăm sóc, thân thể thiếu gia dần tốt hơn. Ta cũng không tiện tiếp tục ở lại phòng hắn. Đêm đầu tiên chuyển đến tiểu viện, hắn mặc một thân y phục mỏng, chân trần đứng ngoài cửa. “Nương tử, nàng không cần ta nữa sao?” “Nàng không ở đây, bảo ta làm sao ngủ được?”
Trọng Sinh Làm Nữ Đế Kiếp trước, ta được Thái tử Yến quốc để mắt tới, theo hắn đến Yến quốc xa xôi, trở thành Hoàng hậu. Không chỉ hưởng hết phú quý, hắn còn vì ta mà không mở hậu cung, chỉ sủng ái một mình ta. Nhưng tỷ tỷ lại gả cho một vị tướng quân què chân, cả đời lận đận, hai người giày vò lẫn nhau. Trở về sau khi được tái sinh, tỷ ấy đã giành trước ta, cùng Thái tử làm chuyện mờ ám, khiến mọi người đều biết. Phụ hoàng vì giữ thể diện, bất đắc dĩ phải thành toàn. Tỷ tỷ cười cong cả mắt: “Muội muội, cuối cùng thì vận may trời cho này cũng đến lượt tỷ. Lần này, đổi lại là muội ở lại đây, từ từ tiêu hao cùng đám tôm tép nhãi nhép kia đi.” Ta cũng cười. Tỷ ấy không biết, đằng sau sự sủng ái dành cho Hoàng hậu, là vực sâu vạn trượng. Đây không phải là vận may trời cho, mà là… Địa ngục trần gian.
Hoàng Thành Rực Lửa Ta là thư đồng của Nhị tiểu thư. Nàng gây họa, ta chịu tội thay. Ta làm điều mờ ám, nàng gánh tội thay. Chúng ta cùng nhau gây sóng gió ở Lĩnh Nam, được xưng là “song họa”. Cho đến khi Vương gia khải hoàn, hắn nắm giữ trọng binh lại vừa chiến thắng, Hoàng đế ngày càng không ngủ được, ngấm ngầm ám chỉ phải đưa một đứa trẻ đi làm con tin. Nhị tiểu thư nhìn đại tỷ sắp xuất giá, rồi lại vuốt đầu cặp đệ muội song sinh. Nàng quay đầu nhìn ta, cười nhe răng. “Ta đi Thượng Kinh làm con tin, ngươi có đi không?” Ta lập tức về nhà, lén bỏ thuốc xổ vào bữa ăn của kế mẫu luôn hại ta, rồi gói hành lý đến tìm nàng. “Đi!”
Thần Y Độc Nữ A tỷ là một y nữ, sau khi chữa bệnh cho Quý phi, được Hoàng đế khen ngợi là diệu thủ. Quý phi ghen tuông, chặt đứt hai tay a tỷ, cười nói: “Nghe nói Tống y nữ y thuật cái thế, vậy chữa khỏi cái tay bị phế của mình đi.” Ả ta không cho tỷ tỷ ta nước và thuốc, nhìn tỷ tỷ vì mất máu quá nhiều mà chet. Sáu năm sau, Quý phi lại mắc bệnh lạ, bị tra tấn đến chet đi sống lại. Ta tiến lên bẩm báo: “Thế gian có một người, có thể trị bệnh này.” Quý phi thấy được hi vọng, hai mắt tỏa sáng: “Mau mời thần y đến, bao nhiêu bạc bổn cung đều cho!” Ta tiếc nuối lắc đầu: “Sáu năm trước, nương nương đã tự tay giet nàng.”
Trò Chơi Ngược Cặn Bã Ta đã được tái sinh. Kiếp trước, Bạch thị mà ta hết mực cưng chiều đã đẩy ta xuống dòng sông băng giá chết đuối. Cái chết thật oan uổng, thật uất ức, thật không cam lòng. Ta được tái sinh vào thời điểm nàng vừa mới trở thành quả phụ. Nàng khóc lóc tìm ta cầu cứu như kiếp trước: “Biểu ca, ta sợ lắm, chàng ở bên ta được không?” Ta điên rồi mới ở bên nàng. Ả nữ nhân lòng dạ rắn rết. Nàng và lũ con vô tâm của nàng hãy đi chết hết đi. Ta sẽ nuôi dạy con đẻ của mình thật tốt. Cố gắng hết sức để chúng có một tương lai tốt đẹp. Nếu còn hồ đồ thì ta phải tự tát cho mình hai cái! Nhưng, từ miệng con gái nàng, ta đã biết được một sự thật còn kinh khủng hơn
Mưu Kiều Kế Ta đi cùng tiểu thư nhà tri phủ lên chùa dâng hương. Tiểu thư cầu tài vận, còn ta cầu nhân duyên. Ta nói: “Tín nữ nguyện lấy mười năm độc thân của tiểu thư để đổi lấy một phu quân có tám múi, giọng nói dễ nghe, một lòng một dạ, không nạp tiểu thiếp, bao hết việc nhà, có cầu tất ứng, chỉ cưới riêng ta, thậm chí còn sẵn sàng vì ta mà mưu quyền soán vị, chém cả Hoàng đế – một bậc trượng phu chuẩn mực của nhị thập tứ hiếu!” Tối đó, ta mơ thấy Bồ Tát vắt chân, chậm rãi nói: “Ta chuẩn.” Hôm sau, tiểu thư ném tú cầu trúng một tên ăn mày, ta thay nàng gả đi.
Trấn Bắc Vương Chồng ta vốn là Trấn Bắc Vương, lại không biết xấu hổ che giấu thân phận cùng ta trải qua cuộc sống vợ chồng ở nơi thâm sơn cùng cốc trong một thị trấn hẻo lánh như này hơn ba năm. Sau này hắn gạt ta nói muốn đi nơi khác làm ăn, thực ra là dẫn quân ra bắc chinh chiến. Nhưng hắn không biết, hắn chân trước vừa đi, ta sau lưng hắn làm chuyện mờ ám, đó là ta cố ý “c/h/ế/t” đi. Nửa năm sau, trong kinh thành đột nhiên có thêm một cửa hàng giấy vàng, chuyên đảm nhận việc thay người viếng mộ đốt giấy tiền vàng mã. Đêm đó canh ba, ta ở mộ phần đốt giấy cho người vợ đã khuất của một vị quý nhân. Đang ngồi đốt đốt, trước mộ đột nhiên xuất hiện một hình bóng quen thuộc. Ta chăm chú nhìn. Trời đất thánh thần thiên địa hội ơi. Sao con ma hoang ở mộ phần này lại giống ông chồng hờ của ta thế này!
Hoàng Cung Trước khi ta chết, ánh trăng sáng của Hoàng thượng trở về. Hắn ngầm cho phép nàng ta giương oai trong cung của ta, dung túng nàng ta hại chết đứa con duy nhất của ta. Ta tan nát cõi lòng, đứt ruột đứt gan. Nhưng hắn không hề mảy may thương xót ta, mà lại bảo vệ ánh trăng sáng chặt chẽ, sợ ta nổi điên lên tổn thương nàng ta. Cuối cùng, ta vẫn tìm được một cơ hội, ám sát ánh trăng trong lòng hắn. Hắn tức giận tột độ, tống ta vào lãnh cung. Hắn nói, năm xưa khổ cực, nhờ vào bánh ngọt mà ánh trăng sáng mang đến mới có thể sống sót. Nhưng những món đồ ngọt ta đem đến những năm này, nếu hắn chỉ cần nếm qua một chút thôi, tức khắc sẽ nhận ra, người năm đó giúp đỡ hắn trong cơn hoạn nạn, chính là ta. Nhưng ta đã bị hắn hại đến bệnh tật vô phương cứu chữa, sắp chết rồi.
Lục Thời Cẩm Sau ba năm dưỡng bệnh ở Giang Nam, ta trở về kinh thành. Bên cạnh vị hôn phu của ta giờ đây lại có thêm một nữ tử có năm phần giống ta. Trong tiệc mừng, ta vô tình làm bẩn váy áo của nữ tử kia. Nàng ta khóc lóc thảm thiết. Bình thường Bùi Nghiễn Lễ lúc nào cũng lạnh lùng như băng nhưng lần đầu tiên hắn lại nổi giận với ta. “Lục Thời Cẩm, nàng có thể đừng vô lý gây sự được không?” Vô lý gây sự? Ta mặt không biểu cảm, tát hắn một cái. “Bản cung cho ngươi mặt mũi sao!” Có phải nên để hắn nhìn xem, vô lý gây sự thực sự là như thế nào không?
Dê Nướng Cha ta là một đầu bếp nổi danh khắp mười dặm tám hương, món dê nướng nguyên con của ông có lớp da giòn tan, thịt mềm mọng, khiến ai nấy đều thèm thuồng. Ái thiếp của Nhiếp Chính vương nghe danh, bèn triệu cha ta đến phủ nấu ăn, đích thân yêu cầu món dê nướng nguyên con này. Cha ta đi, nhưng khi bị người ta ném trả về từ cửa sau của Vương phủ, toàn thân ông đã bị lửa thiêu cháy đến mức da thịt nát bấy. Thì ra, ái thiếp ấy bất chợt nảy ra ý muốn thưởng thức món dê nướng… không có mùi thịt dê. Khi mẹ ta biết chuyện, nàng không rơi lấy một giọt nước mắt. Nhưng ba tháng sau, nàng đứng trước cửa Vương phủ, dựng một cái nồi lớn, bắt đầu bán thịt dê.
Chạy Về Nơi Hạnh Phúc Để cứu phu quân và nhi tử, ta đã dẫn dụ sơn tặc, lại bất cẩn ngã xuống vách núi. Đợi đến khi ta trở về, thì đã là năm năm sau. Thẩm Nghị đã cưới vợ khác, con trai nắm tay mẹ kế, nhìn ta như kẻ thù: “Nữ nhân xấu xa, không được cướp cha ta khỏi tay nương ta!” Thẩm Nghị cũng tỏ vẻ khó xử: “Uyển Nhi hiền lành, mấy năm nay trong phủ đều nhờ nàng ấy quán xuyến. Ta không thể phụ nàng ấy…” Ta thở phào nhẹ nhõm, vẫy tay gọi một đôi nhi nữ. Sau khi rơi xuống vách núi, ta đã mất trí nhớ. Nhanh chóng lấy chồng, năm năm ôm hai đứa. Bây giờ khôi phục ký ức, ta đang lo không biết phải làm sao! Thẩm Nghị trừng muốn rách cả mi mắt: “Là thê tử của ta, sao ngươi dám gả cho người khác!”