Cổ Đại
Một Đời Không Tha Thứ Gả cho Từ Hán Khanh năm năm, hắn cùng thứ muội của ta lén lút tư tình, còn mang thai nghiệt chủng. Người người đều nói, năm xưa hắn chỉ là thư sinh yếu đuối, tay trói gà không chặt. Vậy mà dám một mình xông vào sào huyệt bọn cướp, trong đao kiếm hỗn loạn cứu ta trở ra. Ta là người hắn yêu thương nhất trong lòng. Thế nhưng lúc này, hắn lại phủ phục trước ngực thứ muội ta, nhẹ nhàng vuốt ve bụng nàng, giọng nói ôn nhu như nước: “Về sau, đứa trẻ trong bụng nàng, chính là độc đinh duy nhất của Từ gia ta.” Hôm hắn rước Tạ Yến Uyển vào cửa, Tin tức đương gia chủ mẫu của Từ phủ mất tích đã lan khắp phố lớn ngõ nhỏ Biện thành.
Nơi Nào Mong Xuân Về Hắn ở chiến trường ba năm, ta liền ở chùa ba năm. Hắn xả thân vì nước, ta vì hắn cầu phúc. Ba năm sau, đại chiến cáo thành, hắn dẫn theo một nữ tử trở về, hắn gọi nàng ta là “phu nhân”. Hắn chăm sóc nàng ta ân cần chu đáo, còn coi ta như rắn rết. Ha, thế mà hắn lại quên mất, ta là công chúa được phụ hoàng mẫu hậu sủng ái nhất, là hắn không xứng với ta.
Niên Niên Hữu Ngu Lục Mộng Niên là trượng phu nuôi được cha mua về cho ta để xung hỉ. Hắn có dung mạo tuấn tú, từ nhỏ ta đã thích quấn lấy hắn. Càng dựa vào thân phận mà tùy ý bắt nạt hắn. Cho đến một ngày, ta đột nhiên nhìn thấy chi chít những dòng chữ lơ lửng giữa không trung: 【Nữ phụ độc ác này có thể bớt mất mặt một chút không, đừng có quấn lấy nam chính nữa! Cô ta không thấy nam chính mỗi lần gặp đều chán ghét đến mức lạnh mặt sao!】 【Cô ta còn sỉ nhục nam nữ chính như vậy! Chả trách nam chính sau khi trở về kinh thành, khôi phục thân phận Thái tử liền vội vã cắt đứt quan hệ với nhà họ Tạ!】 Ta đầu óc chậm chạp, không hiểu ý nghĩa của những dòng chữ đó. Định đi hỏi thử Lục Mộng Niên. Nhưng lại vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa hắn và thuộc hạ: “Điện hạ có cần báo trước thân phận với người nhà họ Tạ trước khi về kinh không?” “Không cần nhiều lời.” Lục Mộng Niên cụp mắt, sắc mặt thờ ơ: “Ban thưởng vạn lượng hoàng kim, từ đó về sau, ta và nhà họ Tạ không còn liên quan gì nữa.” Mãi đến lúc này ta mới bừng tỉnh nhận ra… Thì ra Lục Mộng Niên chính là nam chính. Còn ta, là nữ phụ độc ác bị nam chính hận thấu xương, cuối cùng cả nhà cũng bị diệt môn.
Độc Phụ Dưỡng Thành Kế Hoa Ta là kẻ độc ác khét tiếng trong cung, nhìn ai không vừa mắt liền ban nhất trượng hồng. Những phi tần từng bị ta t//át có thể xếp thành ba vòng quanh hoàng thành. Ngay cả ch//ó trong cung thấy ta cũng phải né đường mà đi. Sau này, phi tần xung khắc nhất với ta – Hiền phi – qua đời. Công chúa Phúc An dưới gối nàng bỗng trở thành củ khoai nóng bỏng tay. Ta lạnh lùng nhìn họ đùn đẩy nhau, nghĩ rằng rắc rối này chắc chắn sẽ không rơi lên đầu mình. Nhưng không ngờ, vào một đêm tuyết rơi, Phúc An – khi ấy mới tám tuổi – lại gõ cửa cung của ta.
Thuận Tụng Thì Nghi Ta là thiên kim giả của tướng phủ, còn thiên kim thật lại là một cô gái câm. Mọi người đều bảo vệ ta, chỉ vì ta tài năng xuất chúng, sớm đã trở thành đệ nhất quý nữ của kinh thành. Nhưng ta nhớ ra, kiếp trước cô gái câm này đã chet vì cứu ta. Thế gian cười nhạo nhị tiểu thư của tướng phủ không hiểu lễ nghĩa, tính cách kỳ quái, âm thầm bắt nạt nàng ấy. Ta dùng gậy đ//ánh lại từng người bắt nạt tiểu muội. Nhẹ nhàng nói: “Tiểu muội, sau này cầm kỳ thi họa, tứ thư ngũ kinh, tỷ tỷ sẽ đích thân dạy muội. Muội thích thứ nào?” Thôi Chi Ý từ dưới bùn đất ngẩng đầu lên, đôi tay đang bắt côn trùng run nhẹ.
Bích Đào Tại Lân Gia Ta muốn cùng tướng công hòa ly. Bây giờ chàng đã là Thám hoa lang, làm sao có thể nhớ đến thê tử tào khang của mình nữa chứ? Chàng muốn cưới Công chúa, làm phò mã, trở thành rể quý, làm sao chàng có thể nhớ tới một tú nương như ta?
Đích Muội Bình Đạm Như Cúc Đích muội tính tình đạm nhã như cúc, không tranh không đoạt. Phu quân của nàng muốn nạp bình thê vào phủ, ta liền dùng đường quan lộ uy hiếp hắn, buộc hắn đổi bình thê thành tiểu thiếp. Đích muội lại rưng rưng muốn khóc, oán trách ta tự ý làm chủ, khiến thanh danh không tranh không đoạt của nàng bị tổn hại! Sau đó lại nâng tiểu thiếp thành trắc thất, cho phép nàng ấy sinh hài tử rồi tự mình nuôi nấng. Thế nhưng, sau khi trắc thất thật sự hạ sinh một nam hài, đích muội liền sai nha hoàn thiếp thân hồi phủ báo tin cho mẫu thân, khiến mẫu thân lo lắng nàng ở nhà chồng địa vị không vững. Mẫu thân vì thế đích thân đến tận cửa lý luận, mang nam hài về bên cạnh đích muội để nàng nuôi dưỡng. Trắc thất chịu không nổi nỗi đau cốt nhục chia lìa, ngày ngày u sầu tương tư, cuối cùng hương tiêu ngọc vẫn. Đích muội lại trở về phủ, nổi giận trách cứ mẫu thân độc ác tàn nhẫn, khiến mẫu thân ở bên ngoài mang tiếng tâm địa rắn rết. Không bao lâu sau, nhi tử tám tuổi của đích muội đánh bị thương đích tôn của Thuận Thân vương, vội vã chạy về cầu phụ thân cứu giúp. Thuận Thân vương tuyên bố phải đánh gãy hai chân của ngoại sinh, đích muội lại về nhà, ép phụ thân giao nộp ngoại sinh. Phụ thân không đành lòng để ngoại sinh chịu khổ, bèn vác roi đến phủ Thuận Thân vương, quỳ gối nhận tội cầu xin tha thứ. Thuận Thân vương tức giận, đánh gãy hai chân phụ thân. Phụ thân hấp hối được đưa về phủ, đích muội lại làm ra vẻ công chính vô tư, quở trách phụ thân bao che ngoại sinh, không xứng làm mệnh quan triều đình. Thậm chí còn tuyên bố muốn đoạn tuyệt quan hệ với gia đình. Phụ thân mẫu thân hoàn toàn tuyệt vọng, đành ký xuống thư đoạn thân. Nào ngờ lại trúng kế của đích muội, nàng đem chứng cứ mưu nghịch của nhà chồng giấu vào thư phòng phụ thân. Cuối cùng, cả nhà chúng ta bị xử lăng trì mà ch.t, chỉ có đích muội nhờ vào thư đoạn thân mà giữ được một mạng. Lão thiên có mắt, để ta cùng phụ thân mẫu thân, trọng sinh trở về thời điểm đích muội loan tin phu quân nàng muốn nạp bình thê vào phủ…
Ánh Sáng Cứu Rỗi Mẹ ta từng nói: Nếu một ngày con nhìn thấy một quầng sáng trắng hiện ra giữa không trung, hãy nhảy xuống, đó là cánh cửa dẫn đến tương lai. Ta nắm tay áo mẹ làm nũng. “Mẹ, bây giờ con là đích nữ nhà quan lớn, sắp trở thành vương phi của Tề Vương. Ngày tháng sau này, chẳng lẽ còn tốt hơn hiện tại sao?” Nhưng rồi cha ta ngã ngựa, mẹ ta mất, phu quân ta—Tề Vương—cũng bị nữ xuyên không chiếm đoạt. Khoảnh khắc nàng ta thành công chinh phục Tề Vương, trên mặt đất liền xuất hiện một quầng sáng. Nữ xuyên không luyến tiếc cuộc sống vinh hoa, liền ở lại làm bảo bối trong tay Tề Vương. Còn ta, không hề do dự, nhảy vào quầng sáng ấy. Mẹ nói, đến tương lai, ta có thể hóa thành chim ưng trên trời, không cần làm chim trong lồng nữa.
Trăng Tàn Hoa Rụng Hôn phu của ta là Thái tử Điện hạ, hắn luôn cực kỳ chán ghét thứ muội của ta, khi nhắc đến nàng luôn luôn khịt mũi coi thường. Cho đến khi, ta vô tình chứng kiến hai người ôm, hôn nhau thắm thiết. Thứ muội tựa vào lòng Thái tử, khóc thút thít: “Chàng sắp thành thân với tỷ tỷ của ta rồi, lại còn tới trêu chọc ta làm gì?” Thái tử điện hạ lại cười khẽ: “Ai bảo nàng luôn không nghe lời? Nàng ta chẳng qua chỉ là công cụ để Cô trừng phạt nàng, sau này cưới rồi cũng sẽ bỏ.” Đêm đó, ta lặng lẽ tiến cung, đối diện với nam nhân trên long sàng, đôi mắt đỏ hoe. “Ta hối hận rồi, lời ngài nói trước đây vẫn còn giá trị chứ?” Người kia lau đi nước mắt ta, khẽ thở dài: “Đương nhiên rồi, ngôi vị Hoàng hậu, trẫm vẫn luôn giữ lại cho nàng.”
Xuân Sơn Có Tĩnh Thư Bách phu trưởng đưa về di cốt của cha ta. Hắn thấy đại ca ta định bán ta, không đành lòng, hỏi ta có muốn đi theo hắn không. Ta ôm lấy đứa bé còn đang quấn trong tã lót, cẩn thận từng li từng tí nhìn qua hắn. Hắn cười cười, vết sẹo ở khóe miệng giật giật, nói: “Chỉ với hai mẹ con các ngươi cũng không làm ta nghèo đi được.”
Nằm Ngủ Bên Gối Mỹ Nhân Nữ nhân xuyên không mới tới rất thích tự chuốc khổ vào thân. Nàng cùng các hoàng tử xung quanh kết nghĩa huynh đệ, thân thiết đến mức có thể cùng mặc chung một cái quần. Thế nhưng, khi Hoàng thượng tứ hôn nàng cho Lục hoàng tử, nàng lại thề chết chống lại thánh chỉ. Hoàng đế nổi giận, đày nàng đến Hoán Y Cục, ngày ngày cọ rửa thùng vệ sinh. Tám năm sau, các vị hoàng tử mới chợt nhớ ra sự tồn tại của nàng. Tứ hoàng tử thương cảm, định lập nàng làm trắc phi. Nàng lại vênh mặt nói: “Ta muốn làm Tứ hoàng phi. Nếu không được, thì thôi vậy.” Cuối cùng, nàng chẳng có danh phận gì, vẫn bám theo Tứ hoàng tử. Bọn hạ nhân len lén chế nhạo nàng, nói nàng không biết liêm sỉ, đến cả thị thiếp thấp hèn nhất cũng chẳng bằng. Nàng nghe xong, giận đến mức dùng một bát thuốc độc, độc câm ta: “Làm nha hoàn thiếp thân của ta, đã không biết khuyên can chủ tử, thì từ nay cứ câm miệng đi.” Thuốc kia độc tính quá nặng, ta bị sốt cao mà chết. Mở mắt ra lần nữa, nhìn thấy tiểu thư đang ngồi chải chuốt, ta quyết định dổi một chủ tử khác.
Nguyện Giả Thượng Câu Ta là một vị công chúa cầm kỳ thi họa đều chẳng giỏi, nhưng điều này không hề ảnh hưởng tới việc ta được sủng ái. Bởi vì cả đời này của ta đều dốc hết tâm sức vào sự nghiệp vĩ đại mang tên “Làm sao để trở thành một công chúa được yêu chiều”. Vì mục tiêu này, ta cần cù chịu khó, cẩn thận từng li từng tí. Khi các công chúa khác còn đang chật vật học cầm kỳ thi họa, mong dùng chúng làm công cụ tranh sủng, thì ta đã vô cùng thành thục ôm lấy chân của các vị đại lão hậu cung. Ở trong vòng xoáy của những mỹ nhân ấy, ta bình tĩnh thong dong, ăn nói ngọt ngào, liên tục xoay chuyển tình thế, xứng danh bậc thầy giữ thăng bằng phiên bản hậu cung. Ngay cả phụ hoàng của ta cũng từng ôm ta vào lòng, cảm khái: “Nếu như trẫm mà được như Chiêu Chiêu đây, hậu cung này hẳn phải bình yên biết bao.”
Phu Quân Vạn Quan Phu quân bệnh nặng, đại phu nói vô phương cứu chữa. Nếu tán gia bại sản, dùng nhân sâm ngàn năm để bồi bổ, có lẽ sẽ kéo dài được mạng sống thêm nửa năm. Nhớ đến vị thảo dược “huyết khô thảo” mà hắn đã bỏ vào thuốc của ta, nước mắt ta lặng lẽ rơi, lắc đầu từ chối. Sau một tang lễ, ta trở thành chủ nhân của khối tài sản khổng lồ. Ngoại thất dẫn theo một đứa con tới nhà, đòi chia tài sản. Ta chỉ phẩy tay, ra lệnh cho người đuổi bọn họ đi. “Thứ mèo chó gì cũng dám tự nhận là người nhà! Phu quân ta, Thẩm Hạc Sơn, vốn là một quân tử đoan chính, sao có thể làm ra chuyện nuôi ngoại thất bên ngoài được?”
Hoan Hỉ Oan Gia Ta bị một hệ thống ngốc nghếch gắn nhầm, cần phải công lược nữ chính của thế giới thì mới được tự do. Nhưng ta chính là nữ chính mà? Tự công lược chính mình kiểu gì đây?? Ngay khi hệ thống chuẩn bị tự hủy để tạ tội, một thông báo đột nhiên vang lên: [Độ hảo cảm của mục tiêu đã đạt 100%, nhiệm vụ chinh phục hoàn thành.] Dưới ánh mắt kinh ngạc của hệ thống, ta mỉm cười thản nhiên. Đúng vậy, ta tự yêu chính mình nha.
Vong Phu Sống Lại Rồi Phu quân đã mất nhiều năm nay của ta bỗng sống lại. Hắn dẫn về một thôn phụ dáng vẻ thướt tha, cùng năm đứa trẻ có dung mạo giống hệt mình. Khi nhìn thấy Hầu phủ đã lụi bại, hắn như phát điên hỏi ta: “Hầu phủ của ta đâu?” Ta cười nói với hắn: “Vị lão bá này, lúc Hầu phủ bị sao gia, chẳng lẽ không có ai báo cho ngài hay sao?”
Xung Hỉ Tiểu Kiều Thê Ta là tân nương xung hỉ. Sau khi Trấn Quốc Tướng quân hôn mê nửa năm, ta gả cho hắn. Chăm sóc Tướng quân không khó, thậm chí ta còn mong hắn mãi mãi đừng tỉnh lại. Nhưng rồi hắn vẫn tỉnh. Hắn nhìn ta, cười như không cười: “Nàng có biết ta tỉnh lại thế nào không?” Ta lắc đầu. “Bị nghe nàng nói xấu người khác, còn gảy bàn tính mà làm ồn đến tỉnh.”
Muôn Kiếp Luân Hồi Ta là thê tử mà thái tử đã cưới khi còn lưu lạc nhân gian, luôn theo hắn bôn ba khắp nơi, nhưng lại chết ngay trước khi hắn đăng cơ. Khi thuộc hạ tìm thấy hắn, hắn chỉ thản nhiên phân phó: “Nàng là nguyên phối của Cô, hãy an táng tử tế.” Về sau, khi hắn trở thành hoàng đế, lại là một bạo quân tàn nhẫn, khiến người người khiếp sợ. Ngay cả thừa tướng, người đã phò trợ hắn lên ngôi, cũng bị hắn nghiền xương thành tro. Thế nhưng, không ai ngờ rằng hắn lại đột ngột băng hà vào năm ba mươi lăm tuổi. Mở mắt ra lần nữa, hắn lại trở về làm thái tử phong nhã nơi cung cấm. Trên thế gian này, chỉ có một mình hắn còn nhớ đoạn tiền duyên ấy.
Xương Hồng 2: Hạ Trùng Mùa hè, côn trùng rộn rã. Hơn chục tên lang thang, ngay trước mặt cha tôi, đã làm nhục mẹ tôi. Mẹ tôi vì quá nhục nhã mà treo cổ tự tử, nhưng thứ treo trên xà nhà rõ ràng lại là một con rắn lớn. Dân làng vì tham sống sợ chết, trước mặt lũ lang thang lại nói: “Rắn vốn dâm tà, ả chết là đáng, không trách các ngươi, không trách các ngươi.” Đêm hôm đó, làng tôi rơi một trận tuyết hồng. Tất cả phụ nữ trong làng đều bị mãng xà làm nhục mà chết. Còn bên ngoài làng, đột nhiên mọc lên một tòa Vạn Xuân Lâu!
Số Phận Của Bốn Nha Hoàn Năm ta mười bảy tuổi, lão phu nhân đưa ra hai con đường cho đám đại nha hoàn trong viện: Hoặc là làm thiếp cho các vị gia trong nhà, hoặc là gả làm vợ cho quản sự ở ngoại viện. Bốn người chúng ta, ba người chọn làm thiếp, chỉ có Thu Sương chọn gả cho quản sự. Nàng từng hỏi ta vì sao, ta chỉ cúi đầu, lặng lẽ suy nghĩ: “Bởi vì ta không muốn con cái của mình sau này phải làm nha hoàn nữa.”
Gả Cho Thám Hoa Lang Phu quân của ta là bị phụ thân ta bắt rể mà đoạt về Đêm tân hôn, hắn nói với giọng đầy áy náy: “Ta lấy nàng chẳng qua để tránh né Thất công chúa, nhưng giờ thì…” Ta nắm chặt tay hắn. “Vậy thật là trùng hợp, ta lấy chàng cũng để tránh Thái tử. Sau này, nếu chàng yêu ai, cứ nói ra, ta sẽ thay chàng rước nàng ấy vào phủ.” Khuôn mặt phu quân bỗng chốc cứng đờ. “Nương tử không cần phải làm vậy.” “Ta vừa gặp nàng đã nhất kiến chung tình, mới lập thệ rằng đời này trừ nàng ra, nếu còn nạp thêm ai khác sẽ chết không toàn thây.” …