Cổ Đại
Nữ Đế Cẩm Đàn Ta vừa mới sinh ra đã bị vứt bỏ ở bãi tha ma. Một con hoạt thicó lòng tốt cứu ta, dùng máu thịt của mình nuôi dưỡng ta lớn lên. Ban ngày, chúng ta nằm trong quan tài nghỉ ngơi, ban đêm hắn dẫn ta đi đào mộ, trộm mả, phát tài từ của cải của người chết. Năm mười bảy tuổi, người trong cung tới mang ta đi, họ nói rằng ta là công chúa thật bị bế nhầm từ nhỏ. Ta mừng rỡ không thôi, nghĩ rằng từ nay mình đã có cha mẹ. Nhưng sau này ta mới biết, họ không nỡ để giả công chúa đi hòa thân, nên muốn bắt ta làm người thế thân. Ta định đào tẩu, nhưng hoạt thi lại ngăn cản ta. Hắn nói: “Vừa rồi, Tử Vi đế tinh đã nhập vào mệnh bàn của ngươi. Cẩm Đàn, hãy đi hòa thân đi.”
Tri Dư Sau khi đích trưởng tỷ vào cung, gia môn gặp nạn, xét nhà lưu đày. Nàng thản nhiên nói: “Hậu cung không được can chính, ta muốn sống thể diện.” Vì thế, xử toàn phủ nữ tử làm nô, nam tử làm dịch, trên đường lưu đày đến Mạc Bắc tử thương gần một nửa. Ta ở Tân Giả Khố đợi tám năm, cuối cùng cũng đổi lấy được cơ hội diện Thánh, hy vọng lật lại án của phụ thân. Sau khi vào cung, gặp được đích trưởng tỷ của ta. Nàng ân cần hỏi ta: “Ngươi có nỗi khổ gì? Ta có thể giải quyết cho ngươi. Nhưng ngươi không thể quyến rũ Hoàng thượng, chàng và ta đã quen biết nhau từ nhỏ, tình nghĩa sâu đậm.” Ta nở nụ cười, một chút ôn nhu cuối cùng trong lòng cứ như vậy bị cắt đứt. Nàng không biết, tám năm khổ dịch ta đã sớm thành ác nữ có thể dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào.
Chúc Ta Bình An Hôm ấy, ta cùng Bùi Phi Mặc từ hôn, liền khởi hành quay về Thanh Châu. Chẳng ai ngờ rằng, người theo đuổi hắn suốt năm năm là ta, mà người đòi từ hôn cũng lại là ta. Hôm qua, hắn sau rượu lỡ lời, ta mới hay biết hắn đã có người trong lòng, Bùi Phi Mặc ngưỡng mộ tài học của nàng ấy đã nhiều năm. Giữa trận đại tuyết ngập trời ở bến nhỏ, ta ung dung trao hôn thư cho Bùi Phi Mặc: “Thật có lỗi với ngài, Bùi đại nhân, đã quấy rầy ngài ngần ấy năm.” “Nhưng ngài cũng thật là, đã có người trong lòng, sao không sớm nói với ta chứ.” Lần sau gặp lại Bùi Phi Mặc, là hai năm sau. Ta theo lệnh nhập cung, vẽ tranh cho các nương nương. “Bùi mỗ ngưỡng mộ tài học của cô nương đã lâu, chuyến này hộ tống cô nương vào kinh…” Ngẩng đầu, hắn bắt gặp ta đang ôm cuộn tranh, thoáng ngẩn người: “… Sao lại là ngươi?” Ngày đông, đường thủy chậm chạp, đèn dầu sáng ấm, trên thuyền chỉ có tiếng yên lặng của hắn và tiếng ấm trà nhỏ lửa, tĩnh mịch đến mức có thể nghe cả tuyết rơi. Ta sợ ngượng ngùng, hà hơi vào tay, cố kiếm chuyện để nói: “Ngài đừng nghĩ lúc từ hôn ta nói nghe thoải mái, thực ra ta đã khóc suốt dọc đường.” “… Vậy còn ngài, Bùi đại nhân, hai năm qua, ngài đã cưới được người trong lòng chưa?”
Vương Phi Mưu Lược Hoàng thượng ban hôn, chỉ hôn ta làm chính phi của Khánh Vương. Đồng thời, còn chỉ hôn một Trắc phi. Trắc phi vốn là cung nữ bên cạnh quý phi, nay được nhận làm chất nữ. Khánh Vương và nàng ta tình cảm sâu đậm. Không những cầu xin Hoàng thượng cho nàng cùng ta đồng ngày nhập phủ, còn xin thêm quyền quản gia cho nàng. Tất cả mọi người đều chờ xem trò cười của ta. Bọn họ nghĩ rằng ta gả vào không được sủng ái, phòng không gối chiếc, còn chẳng bằng một nha hoàn, thực sự đáng thương. Ta lại cười. Xuất thân là đích nữ chính phi của gia tộc hiển hách, lẽ nào còn phải tranh sủng với một Trắc phi?
Muôn Vàn Dụ Dỗ Xuyên thành thê tử đầu tiên của phản diện bệnh kiều, ta hiện giờ có chút hoảng hốt. Bởi vì vô tình, ta đã ngủ nhầm người. Chiếc yếm của ta vẫn còn mắc trên eo của tên cuồng đồ kia, trong khi phản diện quanh năm không về nhà đang đạp cửa phòng mà vào luôn rồi!
Đọa Tiên Ta theo A nương lên núi cắt cỏ heo, lúc trở về liền thấy trước cửa nhà nằm một thiếu niên tuấn tú, phong thái ung dung. Người ấy rõ ràng đang hôn mê bất tỉnh, nhưng ta lại nghe thấy giọng nói đầy kích động vang lên trong đầu. “Tiểu nha đầu này chính là người sở hữu thiên linh căn, tương lai sẽ phi thăng trở thành Phù Ngọc Nữ Đế!” “Chờ khi ngôi làng này bị hủy diệt, ngày mai ta sẽ đưa nàng bôn ba khắp chân trời góc bể.” “Thanh mai trúc mã, lưỡng tình tương duyệt, ta muốn nàng tự nguyện vì ta mà gác kiếm nấu canh.” Ta kinh nghi bất định, nhưng nào ngờ nửa đêm, trong làng quả thực bùng lên một trận hỏa hoạn kinh thiên động địa. Thiếu niên ôm lấy ta đang mê man vào lòng, cẩn thận khẽ đặt một nụ hôn nơi mi tâm. Khi ta hoàn hồn, thanh đoản đao nhỏ bằng bàn tay đã đâm sâu xuyên qua tim hắn. Nhìn cơ thể ấy tan biến trong lưỡi lửa cuồng bạo, ta khẽ nhếch môi, nở một nụ cười nhàn nhạt. “Không bao giờ gặp lại, kẻ công lược.”
Hoán Đổi Số Phận Khi nhà họ Trịnh bị giáng chức rời kinh thành, phu nhân không nỡ để con gái nhỏ cùng chịu cảnh bôn ba. Bà liền mua chuộc bà đỡ, tráo con gái mình với con gái của hàng xóm Tần gia, vốn đang chuẩn bị lên kinh nhận chức. Từ đó, hơn mười năm trôi qua trong yên bình. Thế nhưng, năm thứ hai sau khi nhà họ Trịnh trở lại kinh thành, thái tử bị phế truất, nhà họ Tần bị xử lưu đày. Phu thê Trịnh gia không đành lòng để con gái ruột phải đi xa, bèn lập mưu tráo đổi hai đứa trẻ về vị trí cũ. Ngày Trịnh Tuyết Đồng đoàn tụ với cha mẹ ruột, ta khoác bọc hành lý, chuẩn bị lên đường tìm cha mẹ đẻ đã rời kinh. Mẹ nuôi cuối cùng không nỡ, gọi giật ta lại: “Vãn Thanh, nếu con chịu cúi đầu, mềm mỏng một chút, ta sẽ thuyết phục lão gia nhận con làm nghĩa nữ. Như vậy con cũng không cần phải đến Mạc Bắc chịu khổ.” “Không cần đâu, bá mẫu.” Ta khẽ cười từ chối, không quay đầu lại, cứ thế bước đi. Mạc Bắc ư? Ta quen thuộc lắm.
Phán Phán Của Hắn Phụ hoàng muốn gả ta cho Lục tướng quân. Ta nữ giả nam trang vào quân doanh, để tìm hiểu vị hôn phu của mình. Sau ba tháng chung sống, ta yêu chàng thiếu niên khí chất oai hùng đó. Lấy cớ biến mất một thời gian, ta trở lại làm công chúa cao quý, chờ Lục tiểu tướng quân đến rước ta. Nhưng vào ngày phụ hoàng hạ chỉ, tiểu tướng quân lại nói, hắn là đoạn tụ, chỉ thích nam nhân.
Nhầm Phu Công chúa yêu phu quân của ta, trùng hợp thay, ta lại vừa ý phò mã. Liếc nhau, chúng ta cùng cười một tiếng, ăn ý nắm tay, vậy thì đổi đi. Công chúa vội ghé sát tai ta, nói nhỏ: “Ngày mai.” Ta xoa xoa tay, ánh mắt liếc qua phò mã, tà mị cười một tiếng: “Đêm nay.”
Ôn Ngọc Trước khi trút hơi thở cuối cùng, A tỷ bảo ta rằng kẻ hại chết nàng chính là Hàn Anh. Vì lời này mà ta đã ôm hận với Hàn Anh suốt mười năm. Ngay cả khi sắp lìa đời, trong lòng ta vẫn còn tính toán xem làm sao để giết được hắn. Nhưng sau khi ta qua đời, Hàn Anh lại tự mình đào bới đống đổ nát, nhặt lấy từng mảnh hài cốt của ta, dựng linh vị khắc mấy chữ “Ngô Thê Ôn Ngọc.” Vị đô đốc Đông Xưởng tàn nhẫn, quyết đoán ấy lại quỳ trước bài vị của ta, nước mắt tuôn rơi, không ngừng cầu khẩn: “Ngọc nhi, nàng hãy xuất hiện trong giấc mộng của ta, cầu xin nàng.” Sau khi ta qua đời, Hàn Anh ngày càng trở nên lạnh lùng, u ám. Đến một đêm tuyết lớn, hắn bị sát thủ ta sắp đặt chặn đường. Hắn không hề chống cự, để mặc cho sát thủ cắt đứt tứ chi, nhưng từ đầu tới cuối vẫn không buông khối ngọc ngậm chặt trong miệng. Đúng khoảnh khắc đó, ta mới hiểu ra, A tỷ đã lừa dối ta. Tiếng khóc trong niềm hối hận của ta vang vọng khắp núi đồi, ta cầu xin thần linh hãy cứu lấy Hàn Anh. Sau một tia sáng chói lòa, ta trở về khoảnh khắc đầu tiên gặp Hàn Anh.
Mẹ Điên Mẹ ta là một mỹ nhân điên dại, khắp mười dặm tám hương chỉ có cha ta không ghét bỏ bà, thậm chí ông còn nổi danh là người thương vợ nhất. Một ngày nọ, một toán nhân mã xông vào thôn, đột nhiên mẹ ta lại khôi phục thần trí. Hôm sau, thi thể cha nổi lềnh bềnh trên con sông nhỏ đầu thôn, còn mẹ thì theo đám người đó rời đi, biệt tăm biệt tích. Người trong thôn ai nấy đều mắng bà độc ác nhẫn tâm, bất trung bất nghĩa. Nhưng bọn họ không biết rằng… Người đã mật báo cho bọn người kia chính là ta. Mà kẻ gi/ế/t c/hế/t cha, cũng là ta.
Vệ Sơ Vũ Lấy Tiêu Nhiễm được sáu năm, cuối cùng ta cũng có thai. Nhưng hắn lại đón bạch nguyệt quang đã hoà li trở về. Bạch nguyệt quang chỉ nói một câu “Huynh còn thu nhận ta không?”, Tiêu Nhiễm liền muốn cho nàng ta vị trí chính thê. Sáu năm hầu hạ bà mẫu trên giường bệnh, khiến ta biết điều, học cách bằng lòng. Tiểu cô một tay ta nuôi lớn, chê ta là nữ nhi thương hộ không xứng với huynh trưởng của nàng. Ngay cả tiểu thúc ta liều mạng cứu, cũng nói đã sáu năm ta không có con, bỏ ta cũng không có gì đáng trách. Ta hỏi Tiêu Nhiễm: “Chàng cũng nghĩ vậy sao?” Sự im lặng của hắn đã làm tổn thương trái tim ta. Ta để lại một lá thư hoà li, mang theo một gói thuốc phá thai, bỏ đi. Ba năm sau, ta ngồi trên xe ngựa rộng rãi của phu quân, lướt qua đám người Tiêu gia bị tịch biên gia sản. Có người gọi lớn:”tẩu tẩu.” Ta không ngoảnh lại: “Tẩu tẩu của ngươi vừa bị chém đầu, thi thể còn ấm, liên quan gì đến ta?”
Hải Đường Có Gai Ta từng là một ca kỹ ở thanh lâu, một ngày lọt vào mắt xanh của Hoàng đế, thăng tiến nhanh chóng. Vạn người ngưỡng mộ vận may của ta, ta được tâng bốc đến mức quên mất thân phận của mình. Khi bị đánh vào lãnh cung rồi bị ban chết, ta chợt hiểu ra, làm gì có cơ hội nào, vận may mà ta nghĩ đều là âm mưu của người khác. Sau khi sống lại, ta trở về ngày trước khi tiến cung.
Hống Đường Đại Tiếu Công chúa câm chọn bạn đọc, nhà ta liền phái ta đi. Để dỗ dành ta, phụ thân đặc biệt nhét đầy đồ ăn vào hành trang của ta. Hôm kiểm tra, nha hoàn thân cận của công chúa – Hỉ Tước hỏi: “Thư trung tự hữu hoàng kim ốc.” Ta đáp: “Có lợn sữa quay giòn không?” Ngoài dự liệu, công chúa chọn ta. Ta hỏi vì sao? Hỉ Tước đáp: “Công chúa nói ngươi thiếu đầu óc.” Ta: “???” Về sau, ta cùng công chúa ngủ chung một giường. Ta: “Cái gì cấn ta vậy?” Công chúa giọng khàn khàn: “Im miệng.” Công chúa không phải câm?! Công chúa là nam nhân?!
Hư Tình Giả Ý Ta thầm mến vị tướng quân nọ, liền dùng chút thủ đoạn, gả cho hắn, trở thành tướng quân phu nhân. Nàng từng mắng ta là nha hoàn, chỉ có dung mạo, chẳng bằng đi làm kỹ nữ. Vậy mà giờ đây, vì tình yêu, nàng cam tâm làm tiểu thiếp của phu quân ta, còn phu quân ta thì thờ ơ lạnh nhạt, thủy chung chuyên tình, nói chỉ yêu mình ta. Cả ca ca nàng cũng bị ta mê hoặc đến hồn xiêu phách lạc.
Cảnh Xuân Tươi Đẹp Ta và Ninh vương thành thân vào đêm hôm đó, hắn bức ta lập thệ. Ba năm sau, nhất định phải cùng hắn hòa ly. Ninh vương, tính tình khó lường, âm trầm lạnh lẽo. Ta không dám nhiều lời, vội vàng đáp ứng. Về sau, hắn trở thành Trữ quân, kỳ hạn ba năm sắp tới. Ta dò hỏi: “Đến lúc ta rời đi, ngươi có ban cho ta ít ngân lượng không?” Hắn liếc nhìn ta một cái. “Ừm.” Ta lại hỏi: “Vậy cửa hàng thì sao? Hoặc là một tòa nhà?” Hắn bỗng bật cười: “Nàng chưa từng nghĩ tới chuyện… không cùng ta hòa ly sao? Như vậy, hết thảy mọi thứ của ta, đều sẽ là của ngươi.” Ta: “A?” Hắn cúi người áp sát, giọng nói dịu dàng dụ dỗ: “Kể cả… ta.”
Xuyên Sách Tấu Hề Tôi là nữ phụ xui xẻo trong một bộ truyện ngược. Đêm tân hôn, phu quân tháo xuống lớp vỏ bọc dịu dàng, nói với tôi: “Vinh hoa phú quý, địa vị chính thất ta đều có thể cho nàng, chỉ duy nhất tình yêu là không thể. Nếu nàng tức giận, giết ta cũng được.” Hắn còn chu đáo đưa cả con dao găm vào tay tôi. Vậy thì… tôi cũng không khách sáo nữa. Phập phập phập phập phập! Tôi đâm liền mười hai nhát, nhát nào cũng thấy máu nhưng không lấy mạng.
Tuyết Trung Tống Thán Tôi xuyên thành nữ phụ trong tiểu thuyết đam mỹ, thực ra cũng không tính là nữ phụ, chỉ là nha hoàn thân cận của thụ chính. Là một nha hoàn, tôi chỉ đam mê đứng tuyến đầu “đẩy thuyền” CP, nhưng càng đẩy càng thấy không ổn. Vào một đêm đen gió lớn, tôi một cước đạp tung cửa căn phòng đầy không khí mờ ám. “Buông hắn ra!” “Đi theo ta!” Thế là, tôi và mỹ nhân thụ bắt đầu con đường trốn chạy.
Lưỡng Tình Tương Duyệt Ta là một vị tướng quân không gần nữ sắc, lại bị đồn có sở thích đoạn tụ. Sau khi đánh thắng trận, hoàng đế vui mừng ban cho ta một mối hôn sự. Hoàng đế còn sai người truyền lời, nói rằng ông ấy đã ban cho ta một bảo bối và đảm bảo rằng ta sẽ hài lòng với mối hôn sự này. Ta đang suy nghĩ làm thế nào để thú nhận thân phận nữ nhi của mình với cô nương kia, rồi kết nghĩa kim lan với nàng. Vừa đẩy cửa ra, ta đã thấy trên giường tân hôn đang ngồi một “Cô nương” thân hình vạm vỡ, ước chừng thân cao chín thước. Ta như bị sét đánh, không nhịn được trong lòng bắt đầu chửi thề.
Vãn Tạ Hồng Trần Trước ta, Ma Tôn đã gi-t mười ba người công lược. Người công lược đầu tiên chọn tiến vào cốt truyện khi Cảnh Ung 17 tuổi, dùng tình yêu ngây ngô thời niên thiếu để chữa lành vết thương tâm hồn. Kết quả là vì nàng ta nhìn người đàn ông khác thêm một cái. Cảnh Ung hắc hóa, thất bại. Người công lược thứ hai tiến vào cốt truyện khi Cảnh Ung 10 tuổi, muốn dùng tình thân kề cận để sưởi ấm trái tim lạnh lẽo. Kết quả là nàng ta vô tình khen đứa trẻ khác một câu. Cảnh Ung hắc hóa, thất bại. Người công lược thứ ba liều lĩnh chọn lúc Cảnh Ung 25 tuổi – đã trưởng thành, hắc hóa triệt để. Kết quả là nàng ta chưa kịp mở miệng đã bị Cảnh Ung chém ch-t bằng một nhát kiếm, lý do là… tiếng thở quá ồn. Cuối cùng, tổ tình cảm bị gi-t sạch, hệ thống chỉ còn cách điều ta từ tổ trừu tượng đến, xem như lấy ngựa chớt chữa ngựa sống. Hệ thống hỏi ta: “Muốn chọn tiến vào cốt truyện lúc bao nhiêu tuổi?” Ta nói: “Một tuổi.” Hệ thống khựng lại một chút, hỏi: “Là muốn đi tuyến tình thân nuôi dưỡng Tiểu Cảnh Ung sao?” Ta đáp: “Không phải Cảnh Ung một tuổi, là ta một tuổi.” Hắn nuôi dưỡng, ta phản nghịch; hắn giáo dục, ta hắc hóa. Cho cái tên phản diện ủy mị đó nếm thử cảm giác “nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ”, ác nhân thì phải có ác nhân trị.