Cổ Đại

Công Chúa Hòa Thân

Công Chúa Hòa Thân Chủ tử của ta là công chúa hòa thân, nàng ta trong trẻo lạnh lùng như thần tiên, con người điềm đạm như cúc. Nàng ta phải bồi dưỡng tình cảm với Hoàng thượng trước, sau khi nhập cung nàng ta từ chối thị tẩm, vì trút cơn giận Hoàng thượng phạt ta quỳ trong tuyết một đêm. Nàng ta mặc trang phục quái dị gặp Hoàng thượng, vì để thị uy, Hoàng hậu phạt đánh ta ba mươi gậy. Sau khi thị tẩm, nàng ta được chuyên sủng. Vì để tránh sắc đẹp hại quốc, Thái hậu ban cho nàng ta một chén thuốc tuyệt dục, nàng ta trốn sau lưng ta khóc thút thít, ta giành uống bát thuốc khiến máu túa như suối. Nàng ta thấy ta đau đớn lăn lộn trên đất cũng không gọi thái y, nhàn nhạt nói: “Giang Nguyệt, ngươi nhẫn nhịn thêm chút nữa, đây là huân chương ngươi tận tâm vì chủ tử, bổn cung sẽ ghi nhớ cái tốt của ngươi.” Bị Vân quý phi hãm hại, nàng ta thà rằng bị cấm túc cũng không giải thích. Chúng ta thiếu ăn thiếu mắc, chịu mọi dày vò của cung nhân. Nhưng nàng ta lại đứng dưới trăng tâm tình với thị vệ, nấu rượu pha trà. Sau khi bị Vân quý phi tố giác, nàng ta đẩy nồi cho ta: “Giang Nguyệt và thị vệ hẹn riêng, mong Hoàng thượng Hoàng hậu xử phạt theo quy tắc, bổn cung tuyệt đối không thiên vị.” Sau khi ta bị phạt trượng đến chết, bọn họ tùy tiện tìm một chiếc chiếu rách quấn ta lại, ném vào bãi tha ma. Khi mở mắt lần nữa, ta trở về ngày vừa mới vào cung.

Nợ Duyên

Nợ Duyên Kiếp trước, ta đã lao xuống hồ băng cứu một bé gái rơi xuống nước, không ngờ đó lại chính là con gái riêng của ngoại thất bên ngoài. Tất cả đều là cái bẫy do ả ta sắp đặt. Sau đó, hàn khí xâm nhập vào cơ thể khiến thân thể ta suy nhược, đại phu nói ta vĩnh viễn không thể sinh con nữa. Khi ta bệnh nặng đến mức hấp hối, phu quân rước tình nhân vào cửa, chúng dùng sính lễ hồi môn của ta để sống phú quý vẻ vang. Lần nữa mở mắt ra, ta lại trở về ngày bé gái ấy rơi xuống hồ…

Đấu Với Công Lược Giả

Đấu Với Công Lược Giả Hai em dâu của ta là bằng hữu thân thiết, từ thời trong khuê phòng đã luôn quấn quýt bên nhau, tình tỷ muội vô cùng sâu đậm. Còn ta, với thân phận góa phụ, một mình gánh vác gia nghiệp, hiếu kính bà mẫu, yêu thương các đệ đệ. Nhưng hai người họ lại hiểu lầm ta cố tình quyến rũ phu quân họ nên luôn tìm cách xa lánh và bắt nạt ta. Sau đó, hai em dâu đã bị gián điệp Bắc Địch bắt cóc và giết hại. Người ta lại lục soát được trong phòng ta một bức thư thông đồng với giặc, vu cho ta cấu kết với Bắc Địch hãm hại người khác. Phu quân của họ đau đớn tột cùng, trút hết cơn phẫn nộ lên người ta. Ta bị hành hạ đến chết nhưng hai người họ lại trở về. Hóa ra, tất cả chỉ là màn kịch giả chết của họ để thử lòng phu quân. Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay về ngày hai em dâu vừa vào nhà.

Ngọc Mạn Uyên Châu

Ngọc Mạn Uyên Châu Công lược quá thành công, bệnh kiều phản diện vì giữ ta lại, không tiếc dùng sinh tử đan sinh con cho ta. Ta lại chẳng tin nam nhân có thể sinh con, dứt khoát quay về thế giới thực. Đến khi hắn cùng đứa nhỏ mỗi đêm đều xuất hiện trong giấc mơ của ta. “Phụ thân, con muốn mẫu thân.” Nam nhân vẻ mặt lạnh lùng đáp: “Mẫu thân con chế1 rồi.” Ta: “…” Hỏi hệ thống mới biết, hắn thật sự vì ta mà sinh một đứa nhỏ. Sau đó, chỉ còn đứa nhỏ xuất hiện trong giấc mơ của ta, rơi lệ tố cáo: “Mẫu thân, có nữ nhân xấu muốn ngủ với phụ thân, còn lén lút bắt nạt con.” “Nếu người không quay lại, con sẽ bị ức hiếp đến chế1 mất.” Không những dám ngủ với nam nhân của ta mà còn dám đánh con ta! “Hệ thống, ta muốn quay lại!”

Hôm Nay Phò Mã Lại Nạp Thiếp!

Hôm Nay Phò Mã Lại Nạp Thiếp! Phò mã lại vừa nạp thêm một thiếp, khi nghe tin này, ta đang nhuộm móng tay, nước hoa đỏ trong bát sứ giống như m//áu tươi của thiếu nữ. Không biết người này… sẽ sống được bao lâu nữa. Năm năm trước, khi vừa mới trưởng thành, Thẩm Phong đã đỗ đầu bảng trong kỳ thi mùa thu, lúc đó, hắn chưa gặp ta, cũng chưa phải là Phò mã. Phụ hoàng quý mến tài năng của hắn, giữ hắn ở lại kinh thành làm quan sử. Trong những lời đồn ở kinh thành, sau hai năm vào triều, tức là ba năm trước vào dịp Trung thu, hắn nhận lệnh vào cung dự tiệc, gặp gỡ công chúa Vân Nhu—tức là ta—và phải lòng ngay từ cái nhìn đầu tiên. Thực tế, ba năm trước người hắn gặp không phải ta, mà là phi tần của phụ hoàng. Vị Uyển Quý nhân trẻ tuổi chưa bao giờ gặp nam nhân cùng tuổi trong suốt sáu năm ở cung, trong lúc cấp bách đã nói dối rằng mình là công chúa.

Kiếp Này Không Còn Khờ Dại

Kiếp Này Không Còn Khờ Dại Tiểu hầu gia không thể sinh con nhưng hắn vẫn cưới ta. Vì sự truyền thừa của Hầu phủ, ta đã nhận nuôi một đứa trẻ mồ côi, ta dốc hết tâm huyết nuôi nấng đứa trẻ thành trạng nguyên nhưng nó lại tặng ta một chén rượu độc. “Cuối cùng ta cũng có thể tự tay tiễn ngươi đi, ngươi có biết ta đã chờ ngày này bao lâu rồi không?” Tiểu cô mà ta một tay nuôi lớn ở bên cạnh hả hê phụ họa, còn tiểu thúc mà ta giúp che giấu thì nhìn ta bằng vẻ đầy hận thù, khi tỉnh lại, ta đã trở về ngày đứa con nuôi vừa vào phủ. Lần này, ta buông xuôi tất cả.

Ta Thay Hoàng Tỷ Báo Thù

Ta Thay Hoàng Tỷ Báo Thù Bốn tuổi, ta xé xác mèo hoang trong cung; năm tuổi, ta bắt hết chim trong viện để chế “Bách cầm đồ.” Từ phụ hoàng mẫu hậu cho đến cung nữ thái giám, ai nấy đều bảo ta là kẻ điên. Chỉ có hoàng tỷ, ôm chặt lấy ta, cầu xin phụ hoàng mẫu hậu đừng đuổi ta đi, thề độc sẽ dạy bảo ta nên người. Chậc, thật chẳng biết làm sao với nàng. Thế là, ta bắt đầu giả vờ ngoan ngoãn. Ta giả vờ như vậy, đã mười năm. Cho đến khi hoàng tỷ bị đưa đi hòa thân, một tháng sau khi được sắc phong làm phi thì chết. Ta tìm đến phụ hoàng: “Xin phụ hoàng cho ta đi hòa thân.”

Công Chúa Thật, Công Chúa Giả

Công Chúa Thật, Công Chúa Giả Khi công chúa lưu lạc chốn dân gian từng làm tì nữ trong nhà ta. Cha mẹ ta đối xử với nàng rất tử tế nhưng sau khi nàng hồi cung, để xóa bỏ nỗi nhục từng làm nô tì mà cướp hết gia sản nhà ta, giết cha mẹ, bắt ca ca làm thái giám, còn ta thì bị bắt làm tì nữ rửa chân. Sau khi chết thảm, ta đã được tái sinh vào ngày nàng nhận tổ quy tông. Trước mặt nàng, ta ôm chặt lấy chân hoàng đế: “Cha! Cuối cùng con cũng tìm được người rồi!”

Xương Hồng 2: Hạ Trùng

Xương Hồng 2: Hạ Trùng Mùa hè, côn trùng rộn rã. Hơn chục tên lang thang, ngay trước mặt cha tôi, đã làm nhục mẹ tôi. Mẹ tôi vì quá nhục nhã mà treo cổ tự tử, nhưng thứ treo trên xà nhà rõ ràng lại là một con rắn lớn. Dân làng vì tham sống sợ chết, trước mặt lũ lang thang lại nói: “Rắn vốn dâm tà, ả chết là đáng, không trách các ngươi, không trách các ngươi.” Đêm hôm đó, làng tôi rơi một trận tuyết hồng. Tất cả phụ nữ trong làng đều bị mãng xà làm nhục mà chết. Còn bên ngoài làng, đột nhiên mọc lên một tòa Vạn Xuân Lâu!

Nỗi Oán Hận Của Niệm Yểu

Nỗi Oán Hận Của Niệm Yểu Mẫu thân ta từng là một kỹ nữ, bà dùng tiền kiếm được từ xương máu của mình để chu cấp cho phụ thân ta học hành thi cử. Năm năm sau, phụ thân thi đậu công danh, được thiên tử ban hôn cùng công chúa Nhưng trên điện Kim Loan, ông lấy cái chết để cự hôn, sau đó dùng mười dặm hồng trang, gióng trống khua chiêng để lấy mẫu thân về. Công chúa không vui. Thế là chỉ vỏn vẹn ba ngày sau, mẫu thân ta bị người làm nhục, y phục trên người tan nát, toàn thân nhếch nhác chết tại đầu ngõ. Nửa năm sau, công chúa đã được gả cho phụ thân như ý nguyện. Nhưng ả không biết rằng đây chính là khởi đầu cho những bất hạnh của mình.  

Thứ Nữ Trùng Sinh

Thứ Nữ Trùng Sinh Sau khi ta cứu Tạ Chiêu ra khỏi đám cháy, đích tỷ vì bịt miệng đã nhốt ta trong biển lửa. Dung nhan bị hủy hoại, ta gánh chịu tiếng xấu mưu hại đích tỷ, quyến rũ thế tử. Người đời mắng ta là kẻ xấu xí hay làm trò, Đích tỷ nói ta không biết liêm sỉ, Ngay cả phụ thân cũng ép ta gả cho mã phu độc nhãn ở trang tử để bảo vệ danh tiếng cho gia tộc. Lúc ấy, ta đã hỏi Tạ Chiêu khoanh tay đứng nhìn một câu: “Ta cứu ngươi, đáng phải chịu kết cục như thế này sao?” Hắn lạnh lùng đáp: “Cứu? Ta còn chưa trị tội ngươi vì đã làm phiền ta gặp A Dao.” Lòng ta như tro tàn, ngày họ thành thân đã cùng họ đồng quy vu tận. Mở mắt lần nữa, ta đã trở về ngày xảy ra hỏa hoạn. Lần này, ta khóa chặt cửa viện, để ngọn lửa bùng cháy dữ dội hơn.

Hoán Linh

Hoán Linh Ta vốn là một y nữ nơi núi rừng, lại từng có ân cứu mạng với Thái tử. Hắn nghênh ta vào Đông cung, hứa cho ta vị trí chính phi, sau đó ta thuận theo lẽ thường mà trở thành Hoàng hậu, sinh hạ trưởng tử, vinh hoa cả đời. Người người đều nói ta nhặt được phú quý từ trên trời rơi xuống. Khi ta trăm tuổi quy tiên, con cháu đau đớn khóc thương, duy chỉ có hắn nhìn về nơi xa, nở một nụ cười nhẹ nhõm. “Uyển muội, đời này ta đã giữ trọn lời hứa, nhưng lại phụ lòng nàng. Chết đi, ta chỉ mong được đồng táng với nàng, cùng hẹn kiếp sau.” Hắn lạnh lùng nhìn thi thể của ta, từng chữ một: “Còn ngươi, ta nguyện đời đời kiếp kiếp không gặp lại, mãi mãi không bao giờ!” Ta bị bí mật an táng tại một ngọn đồi nhỏ cách hoàng lăng trăm mét, vị trí Hoàng hậu lại chôn xuống vong thê của một vị tướng quân. Sống lại một đời, thứ phú quý này, ta không cần nữa.

Giành Lấy Công Đạo

Giành Lấy Công Đạo Ta là thứ nữ của phủ Vĩnh Ninh Bá. Không ai biết rằng, mỗi đêm ta đều từ mật đạo được đưa đến long sàng trong hoàng cung. Rồi có một ngày, ta mệt mỏi, quyết định xin một danh phận. Lục Hoài Xuyên ôm lấy tay ta, khựng lại: “Quý phi đang mang thai, chờ thêm chút nữa được không?” Ta nhắm mắt, quả nhiên lời đồn rằng cô cô được sủng ái nhất lục cung không phải là giả. Sau đó, ta trở về bá phủ. Di nương cầm khăn tay, ngập ngừng hỏi: “Ta đã chọn cho con một mối hôn sự. Gả cho Bùi thắng Bùi Tướng quân làm kế thất, con có muốn gả không?” Ta im lặng một lúc, rồi gật đầu: “Con gả.”

Sống Lại Ta Dốc Sức Bảo Vệ Người Nhà

Sống Lại Ta Dốc Sức Bảo Vệ Người Nhà Sau khi chiến thắng trong cuộc cung đấu, con trai ta đã trở thành hoàng đế nhưng sau khi nó đăng cơ lại ban cho ta một dải lụa trắng. Trước khi chết, ta mới biết hoàng đế vẫn luôn cho rằng ta không phải là người sinh ra nó, ta vì muốn di mẫu lưu tử nên đã hại chết mẹ ruột của nó, nó đã nhẫn nhịn nhiều năm, cuối cùng cũng báo được mối thù lớn. Ta nghe xong thì cảm thấy vô cùng hoang đường. Ta giải thích với nó: “Năm đó thái y và bà đỡ đều có mặt, huống hồ ta cũng không phải không thể sinh con, hà cớ gì phải cướp con của người khác.” Nhưng nó lại nói: “Trẫm chỉ tin vào những gì mình nhìn thấy, ngươi tàn hại tần phi, khiến mẫu tử ly tán, nên tự mình đền tội.” Ta bị thái giám bên cạnh nó siết cổ cho đến chết, mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về mười năm trước, lần này, cứ như ý nó vậy.

Vân Kỳ Mộng Ỷ

Vân Kỳ Mộng Ỷ Phủ Thừa tướng xuất hiện một tài nữ kinh diễm tuyệt luân, bao nhiêu vương tôn thế gia cực kỳ hâm mộ. Lúc mới học nói đã có thể ngâm thơ, khiến người ta vỗ tay tán dương. Tuổi tác càng lớn càng ngâm ra thiên cổ tuyệt xướng, bao nhiêu danh gia đại năng sợ hãi than không thôi. Còn có các loại đồ chơi kỳ lạ cổ quái được sinh ra từ tay nàng, càng làm cho người ta bội phục. Đương nhiên, tài nữ này không phải ta. Mà ta, là muội muội bao cỏ của nàng. Mỹ nhân ngu ngốc trong miệng người khác. Nhìn ta trong gương xem, ừm, đúng là một mỹ nhân. Nhưng ta cảm thấy ta cũng không phải đồ ngốc, so với tỷ tỷ Lý Mộng Ỷ của ta thì ta chẳng qua chỉ là tiểu thư khuê các trung quy trung củ. Haizz, kỳ thật ta cũng không nghĩ tới có một ngày ta có thể dùng từ tiểu thư khuê các này để hình dung chính mình.

Nương Tử Xin Tự Trọng

Nương Tử Xin Tự Trọng Ta là một thổ phỉ. Gần đây, ta đã thành thân. Phu quân Triệu Triệt ôn nhu nho nhã, thân thể yếu đuối vô cùng. Vì vậy, ta luôn cẩn thận từng li từng tí, sợ làm chàng mệt. Cho đến một ngày nọ, vừa bị tiểu ca ca trêu chọc xong, ta liền bị Triệu Triệt mặt mày xanh mét khiêng về nhà. Ta: ?

Mộng Đế Vương

Mộng Đế Vương Ta và khuê mật Triệu Uyển Tình cùng lúc vượt cạn. Nàng sinh con gái, ta sinh con trai. Nhưng vừa lúc hài nhi cất tiếng khóc oa oa, trước mắt chúng ta lại hiện lên một loạt dòng chữ kỳ lạ: 【Haizz, nếu hai nàng ấy biết con mình đều không sống nổi quá một tuổi, chắc đau lòng chết mất thôi.】 【Đúng vậy, một đứa bị bà mẹ chồng trọng nam khinh nữ dùng mười hai cây kim thép đâm vào đầu đau đớn mà chết, một đứa thì bị hoàng đế vì sợ thế lực nhà họ Lý mà đích thân hạ lệnh hạ độc giết chết. Hai đứa trẻ này đúng là đầu thai nhầm chỗ rồi!】 【Bi thảm nhất chẳng phải hai người mẹ tốt bụng kia sao? Không chỉ mất con, còn bị tra nam tuyệt hậu, chết rồi còn bị đạo sĩ trấn hồn, vĩnh viễn không được siêu sinh.】 Nhìn thấy những dòng chữ ấy, ta và Uyển Tình không hẹn mà cùng rùng mình một cái. Sau một cái liếc mắt trao đổi ngắn ngủi, chúng ta lập tức hoán đổi hai đứa trẻ.

Nguyệt Vãn Hàn Tịch

Nguyệt Vãn Hàn Tịch  Ta là dân phụ bị hoàng thượng cưỡng ép mang vào cung. Mọi người đều nói ta như một con gà rừng một bước hóa phượng hoàng, nhưng không ai biết rằng ta và phu quân đã là thanh mai trúc mã, tình sâu nghĩa nặng. Họ chỉ biết hoàng thượng là vị minh quân được vạn dân ca tụng, nhưng không biết phu quân của ta cũng là người tài hoa xuất chúng, là nhân trung long phượng. Ta kề trâm lên cổ, cầu xin hoàng thượng tha cho phu quân. Hoàng thượng gật đầu đồng ý, nhưng phu quân của ta lại chết đi vào ngày đông tuyết rơi trắng xóa.

Liên Hoa Lạc

Liên Hoa Lạc Vào ngày Tấn Vân và ta hòa ly, ta khởi hành trở về Vân Mộng. Trong túi hành lý, chỉ có một bộ quần áo vải thô, một dây buộc tóc, và một đóa hoa sen nở rộ mà ta đã ngắt từ hồ sen trong sân. Đó là tất cả những gì ta mang theo khi rời kinh thành. Lão ma ma của Quốc Công phu nhân nhìn ta chằm chằm, lo sợ ta sẽ mang đi dù chỉ một cây kim hay một sợi chỉ của phủ Quốc Công. “Tiểu thiếu gia hôm nay đã đi Thái Học Viện, còn tiểu thư đã đi tư thục. Nếu cô muốn nhìn họ lần cuối…” “Không cần đâu,” ta dịu dàng đáp, “Đừng để những chuyện nhỏ nhặt ảnh hưởng đến việc học của bọn họ.” Ta cầm hành lý, một bước ra ngoài. Hôm nay mây dày, gió cũng lớn. Mỗi lần bước qua một cánh cổng, ánh sáng mặt trời lại xuyên qua tầng mây nhiều hơn. Ta không kiềm được mà bước nhanh hơn theo tia sáng, bước chân ngày càng nhẹ nhõm. Đến khi một chân đã bước ra khỏi cổng lớn của phủ Quốc Công, ta quay đầu nhìn về phía lão ma ma. Nụ cười nhẹ đã lâu không xuất hiện, nay lại nở trên đôi mắt và chân mày của ta: “Làm phiền bà nhắn với Tấn Vân rằng, kiếp này, Lạc Dao và chàng, chet cũng không gặp lại.”

Sống Lại Bảo Vệ Muội Muội

Sống Lại Bảo Vệ Muội Muội Ta cùng đích tỷ đồng thời cứu giúp một đứa trẻ câm mồ côi từ tiền triều. Ta không đành lòng để thiếu niên ăn xin đầu đường xó chợ, nên đã dạy hắn biết chữ đọc sách, cùng hắn đi đến ngôi vị thiên tử. Nhưng đến ngày hắn công thành xưng đế, lại cắt đứt gân tay ta, ném ta vào doanh trại quân địch. Tên nam nhân bóp chặt cổ ta, hận ta hủy hoại cuộc đời hắn, làm mất người đích tỷ đã lập ước hẹn thời thơ ấu với hắn. Cha mẹ yêu thương ta như mạng, sau khi nghe được tin thì khóc mù cả mắt, tức giận đến mức tuyệt vọng nhảy xuống sông tự vẫn. Ta ôm hận mà chết. Lần nữa mở mắt ra, ta đã trở về ngày tiểu khất cái mình đầy thương tích, đang giành giật thức ăn với chó hoang. Thiếu niên gầy gò cao lớn nắm chặt góc váy ta và đích tỷ không buông, đôi mắt cún con ửng đỏ tràn đầy hy vọng. Không ngờ lần này, đích tỷ lại ra tay trước ta, đá hắn một cước thật mạnh: “Đồ tiện dân từ đâu tới, đừng làm bẩn mắt muội muội ta.”