Cổ Đại
Một Đời Bình An Phu quân ta chết trận nơi sa trường, một mình ta gánh vác trách nhiệm vực dậy Uy Viễn Hầu phủ. Mời thầy dạy học cho nhi tử, mong con cưới được thiên kim tiểu thư về làm thê tử. Nào ngờ, nhi tử lại say mê một kỹ nữ, nhất quyết đòi hòa ly với thê tử để cưới kỹ nữ về nhà. Ta lấy cái chết ra uy hiếp, nhi tử thà giả chết chứ nhất quyết không từ bỏ ý định cưới kỹ nữ về làm thê. Nửa đêm thanh vắng, hắn đốt lửa thiêu rụi Uy Viễn Hầu phủ, rồi ngang nhiên bỏ đi. Cả nhà đều chết thảm trong biển lửa, bao gồm cả đứa cháu đáng thương chỉ còn một tháng nữa là chào đời của ta. Mở mắt ra choàng tỉnh dậy, ta quay về đêm hôm đó, cái đêm trước khi hắn phóng hỏa. Ta nở nụ cười. Lần này, ta sẽ bảo vệ gia đình, mặc kệ hắn muốn giả chết để chạy trốn. Sau đó, hắn lại quỳ gối dưới chân ta, khóc lóc van xin: “Mẫu thân, con là thân nhi tử của người mà!”
Dương Hoa Lạc Tần Tử Quy Đề Ta sinh ra đã là kẻ tôi tớ, số kiếp đưa đẩy khiến ta xuyên không thành một nha hoàn, năm nay tròn tám tuổi, vừa bị bán vào nhà họ Lục, một gia tộc danh giá nức tiếng trong vùng, chuyên về thư hương lễ nghi. Nhà họ Lục, tổ tiên từng có người đạt đến danh hiệu Thám Hoa, thăng tới chức Thừa tướng. Nhưng dạo gần đây, con cháu trong nhà chẳng mấy xuất chúng, chỉ còn giữ danh vọng mà lánh ở chốn vùng đất nhỏ Vũ Châu. Tuy nhiên, con lạc đà gầy vẫn lớn hơn con ngựa, dù nhà họ Lục ngày càng suy yếu, không còn vinh quang như thuở trước, nhưng ở Vũ Châu, vẫn thuộc hàng thế gia đệ nhất. Lục gia nổi danh là dòng dõi văn nhân thanh tao, gia phong nghiêm ngặt, yêu cầu đối với gia nhân cũng không hề thấp. Những đứa trẻ tám, chín tuổi như ta thường bị mua về, rồi được giao cho ma ma quản sự giáo dưỡng trong vòng hai năm. Ma ma sẽ dạy từ việc thêu thùa, nữ công cho đến gia quy phép tắc, thậm chí còn mời quản gia hiểu biết sâu rộng dạy học chữ, tránh để nha hoàn chỉ là phường vô học, làm tổn hại thanh danh Lục gia. Sau khi được đào tạo hai năm, sẽ tùy theo tư chất mà phân công.
Vân Vu Mỗi lần Sở Thác Cương bị thương, chỉ cần cùng ta viên phòng, có thể làm cho vết thương mau lành. Hắn chinh chiến khắp nơi, hơn trăm lần bị thương nặng, mỗi lần đều được ta kéo từ Quỳ Môn quan trở về. Sau đó, hắn leo lên ngôi vị Cửu Ngũ Chí Tôn. Trong buổi lễ phong Hậu, hắn lạnh lùng nhìn Hoàng hậu thiêu sống ta. “Vân Vu, giờ đây trẫm không cần phải đích thân chinh chiến, công đức của ngươi đã viên mãn, chết là kết cục của ngươi!” Xuyên qua ngọn lửa hung tàn, ta quay trở lại ngày Sở Thác Cương lần đầu tiên bị thương nặng. Hắn máu me đầm đìa bò đến chỗ ta, níu lấy mắt cá chân ta, cầu xin ta cứu hắn. Ta đá hắn văng ra xa, quay người hôn lên vết thương của phó tướng. Sở Thác Cương trừng mắt như muốn nứt, nôn ra máu: “Vân Vu, không cho phép cứu hắn!”
Trọng Sinh Thành Toàn Cho Phu Quân Kiếp trước, ngôi chùa bị cháy. Ta ngăn cản Bùi Cảnh Du định xông vào cứu người. Bùi Cảnh Du bình an vô sự nhưng biểu cô nương Bùi gia là Hứa Miểu lại chôn thân trong biển lửa. Về sau, Bùi Cảnh Du vẫn đối xử với ta như trước, cùng ta vẽ lông mày, cùng trò chuyện, cầm sắt hòa minh. Cho đến khi ta sinh nở, hắn nhốt ta trong phòng, châm lửa đốt. Hắn nói: “Ngươi cũng nên nếm thử mùi vị bị lửa thiêu đốt.” Ta sống sờ sờ bị thiêu chết. Sau khi chết, ta mới biết được. Hứa Miểu kia căn bản không phải biểu cô nương Bùi gia, mà là tình nhân của Bùi Cảnh Du nuôi bên mình. Sống lại một lần nữa, ta nhìn ngọn lửa hừng hực trước mắt, nước mắt lưng tròng buông tay hắn. “Bùi lang, Miểu Miểu… Miểu Miểu còn ở bên trong!”
Ta Cùng Với Hoàng Đế Hoán Đổi Linh Hồn Ta là tiểu tiểu cung nữ của đích tỷ, bị nàng đẩy xuống nước, sau đó ta và Hoàng thượng hoán đổi linh hồn với nhau. Vì vậy, ta đành trơ mắt nhìn đích tỷ ngày ngày nịnh nọt trước mặt ta, trở về cung thì không vừa ý liền tát Hoàng thượng một cái thật mạnh. May mắn nàng đã đá ta ra khỏi gia phả, nếu không tội danh liên luỵ cửu tộc này sợ rằng sẽ phải liên lụy đến ta mất.
Định Nghĩa Tình Yêu Của Muội Muội Kiếp trước, ta cùng thứ muội cùng cùng nhau rơi xuống nước, ta được thế tử Ninh Viễn Hầu Vệ Cư An cứu lên, còn thứ muội không may chết đuối. Cha ta vì báo đáp ân cứu mạng của Vệ Cư An, đã gả ta cho Vệ Cư An làm thê. Năm năm sau khi thành thân, Vệ Cư An thừa kế tước vị nhưng lại thay đổi hẳn thái độ ân ái trước kia, vu cáo cha ta tư thông với địch quốc, khiến cả Giang gia bị chém đầu. Ta cũng bị Vệ Cư An cắt cổ họng, trước khi chết mới nghe hắn nhắc đến, người hắn yêu là thứ muội của ta. Ngày đó nếu không phải ta cố tình rơi xuống nước, làm hỏng kế hoạch thì hắn đã sớm cùng thứ muội song túc song phi rồi. Giờ thứ muội đã chết, hắn muốn cả nhà ta chôn cùng thứ muội. Nhưng hắn không biết, hôm đó ta bị người hãm hại rơi xuống nước, căn bản không biết kế hoạch của hắn và thứ muội. Trở lại ngày rơi xuống nước đó, ta nghe thấy tiếng kêu kinh hãi, quyết định thật nhanh đẩy phu nhân Ninh Viễn Hầu xuống ao. Lần này không có ta, ngược lại ta muốn xem Vệ Cư An sẽ cứu thứ muội trước hay cứu lão nương của hắn trước!
Phụ Thân Ta Là Cận Vệ Của Quý Phi Lúc xảy ra cung biến ông ta đã bảo mẫu thân mặc quần áo của Quý phi đi ra ngoài để người ta làm nhục, lại ném ta lúc đó mới năm tuổi vào giữa đám phản quân rồi hô to công chúa. Ông ta nói Quý phi cao quý thanh nhã, không thể chịu được một chút tổn thương, nên ta và mẫu thân hãy cố nhịn một chút. Ông ta nói vì đại nghĩa quốc gia, nên mẹ con chúng ta có thể hy sinh cho huyết mạch hoàng thất cũng là phước phần của tổ tiên. Sau này ta dùng danh nghĩa công chúa vong quốc chiêu binh mãi mã phục hưng Triệu thị. Phụ thân lại dẫn theo hai người xuất hiện, nói ta hãy chắp tay nhường lại mười bốn tòa thành trì: “Con làm tốt lắm, về sau sử sách và gia phả đều sẽ chừa một khoản cho con.” “Hiện giờ, con hãy trả lại thân phận công chúa và tất cả quyền hành đi!” Ta ra lệnh cho binh bính chuẩn bị áo giáp và trường thương, rồi dẫn ông ta lên tiền tuyến. “Ông muốn tranh đoạt quyền lợi cho người phụ nữ và con cái của ông, thì không thể mãi nằm trên thân thể người khác hút máu được, phải liều cả mạng sống mới công bằng.” Ông ta bị dọa vỡ mật, quỳ gối bên chân ta ăn năn. Ta nói với ông ta: “Có thể chịu chết vì Quý phi cũng là vinh hạnh của ông, cố nhịn một chút.”
Mộng Về Nơi Đâu? Ta là phu nhân tốt số mà người người trong kinh thành hâm mộ. Thẩm thủ phụ, người có quyền lực ngập trời chỉ có mình ta là thê, không có thiếp thất. Lại còn yêu ta như mạng. Nhưng ta biết, trong hộp gỗ đàn hắn coi như trân bảo viết đầy nỗi nhớ với đích tỷ ta. Triền miên vô tận. Mở mắt ra, ta quay về lúc hắn đến cầu hôn. Ta đưa ngọc bội đính hôn cho hắn, yêu cầu hủy hôn. Nhưng hắn lại đỏ bừng hai mắt, giữ mạnh lấy cổ tay ta: “Yểu nương, van nàng, đừng bỏ mặc ta.”
Đồng An An Năm ta mười sáu tuổi, ta bị chủ mẫu độc ác bán đến nhà họ Triệu ở thôn Đào Thủy. Nghe nói nhà họ Triệu có ba nam nhân độc thân tràn đầy sức sống: Một người là nông dân chân lấm tay bùn, một người là mọt sách, một người là kẻ lêu lổng đầu đường xó chợ. Hơn nữa, hai em chồng của ta còn có sở thích nửa đêm nghe lén tẩu tẩu qua vách tường. Nhưng đến khi ta gả vào đó mới biết, thì ra gia đình mang tiếng xấu nhất này, lại đáng giá để ở lại.
Cha Đừng Ngược Nữa, Mẹ Tôi Mất Ba Ngày Rồi “Mẹ ngươi đâu?” Cha hỏi tôi, trên người còn vương mùi son phấn của thiếp thất của ông ta. “Mẹ tôi ch//ết rồi, từ ba ngày trước.” Tôi chỉ vào di hài của mẹ, dửng dưng nói cho ông ta biết. Người cha xưa nay vốn được xưng là tỉnh táo đã hoàn toàn phát điên.
Vân Ánh Thứ muội không tiếc tự hủy đi sự trong sạch của mình, ân ái với Thôi thị lang quân vì muốn thay thế ta gả vào Thanh Hà Thôi thị. Phụ thân tin lời gièm pha của nàng ta và di nương, đánh ta đến suýt chết, sau đó bán ta cho phú thương đã đến tuổi trung niên làm điền phòng. Sau khi kết hôn Thôi thị lang quân sủng thiếp diệt thê, thứ muội rơi vào kết cục thê thảm cả đời không sinh con, bị nhà chồng đưa đến thôn trang. Mà sau vài năm khi ở bên cạnh phú thương, bởi vì có công phò tá nên được phong làm Dung Tuyền Hầu, ngay cả ta cũng được ban thưởng làm nhất phẩm cáo mệnh phu nhân. Thứ muội ghen ghét không thôi, nàng ta làm bộ cầu xin ta giúp đỡ mình, sau đó đâm dao vào chỗ yếu hại của ta. Khi ta mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại ngày Thôi thị lang quân tới nhà ta. Lần này thứ muội rót thêm nước trà vào trong miệng của ta, nở nụ cười vô cùng kiêu ngạo: “Nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, hôm nay rốt cuộc phú quý đã đến lượt ta.” “Trước khi thành thân mà mất trong sạch, ngươi cứ việc gả vào Thôi thị chờ chết đi.” Ta nén nước mắt, nhào vào trong lòng người nam nhân đã thống nhất thiên hạ kiếp trước: “Cầu xin Quân Hầu thương ta.”
Sau Khi Xuyên Sách Ta Bị Phụ Vương Nghe Được Tiếng Lòng Ta xuyên sách rồi bị phụ vương nghe được tiếng lòng. Tỷ tỷ tiện nghi ngã xuống đất, khóc lóc thảm thiết: “Phụ vương, người đừng trách tứ muội, là Lạc Lạc không cẩn thận tự ngã thôi.” “Con chỉ bị trầy xước chút thôi, không sao đâu.” “Tứ muội còn nhỏ, muội… muội ấy không có ý xấu đâu.” Nàng ta câu nào cũng như có vẻ đang nói thay ta nhưng thực chất từng câu thốt ra đều đang đổ nước bẩn lên đầu ta. Ta dựng đôi mày liễu, đôi mắt đẹp như lửa. Vừa định mắng, bỗng nhớ ra thân phận hiện tại của ta là tứ công chúa tính tình trầm tĩnh. Vì vậy, ta chỉ có thể nhẹ giọng nói: “Con không đẩy tỷ ấy.” [Kẻ ti tiện, dám vu khống bổn công chúa!] Phụ vương cau mày, quay đầu nhìn ta. [Phụ vương nhìn ta làm gì? Chẳng lẽ ông ấy lại tin lời ma quỷ của Tang Lạc Lạc sao?] [Không thể nào? Không thể nào? Thế mà lại không tin lời nữ nhi ruột thịt của mình sao?] Tang Lạc Lạc vẫn còn khóc trên mặt đất, thái giám bên cạnh phụ vương thấy vậy, vội vàng đỡ nàng ta dậy. [Thế gian này, kẻ yếu thì có lý… Biết thế, ta cũng nằm lăn ra đất khóc.] Phụ vương đứng ngược sáng, sắc mặt tối tăm không rõ, ông khẽ gọi ta một tiếng: “Khánh Nhi.” [Hay là giả vờ ngất đi, nếu không lại phải bị phạt chép sách.] Cùng với tiếng “Tứ công chúa.” the thé của thái giám, ta trợn trắng mắt, ngã xuống đất.
Vụ Cá Cược Của Công Chúa Ta đã chu cấp cho Phó Thanh Viễn suốt ba năm học hành. Việc đầu tiên hắn làm sau khi đỗ Trạng nguyên, chính là cầu thân con gái của Thượng thư. Ta lập tức tâu chuyện lên trước mặt Hoàng thượng. Phó Thanh Viễn quỳ giữa điện, ánh mắt lạnh lùng: “Bệ hạ, nàng ta chỉ là một quả phụ. Nhà thần gia giáo nghiêm khắc, sao có thể lấy một quả phụ làm chính thê?” Hoàng đế vỗ tay cười lớn: “Tỷ tỷ, cuộc cá cược ba năm này, xem ra tỷ là người thua rồi!”
Đại Tướng Quân Nhà Ta Là Nhất Phẩm Thê Nô Cha ta và đại tướng quân vốn là kẻ thù không đội trời chung, chẳng ai vừa mắt ai. Vậy mà bệ hạ lại cố tình ban hôn cho ta và con trai ông ta. Cha ta: “Ngươi xong đời rồi. Con gái ta văn tĩnh yếu ớt.” Tướng quân: “Ngươi cũng xong đời rồi. Con trai ta thô kệch vụng về.” Đêm tân hôn, ta đối diện với một gương mặt tuấn mỹ rạng ngời. Hắn nhẹ nhàng ho hai tiếng, ta giật mình run rẩy, lưỡi kiếm giấu trong tay áo rơi xuống đất. Ta mừng rỡ: “Cái gì mà thô kệch vụng về? Rõ ràng là một vị lang quân yếu đuối không thể tự lo cho bản thân.” Hắn bàng hoàng: “Cái gì mà văn tĩnh yếu ớt? Rõ ràng là một thiếu nữ sức mạnh kinh người, mỗi cú đấm là một kẻ đo đất.”
Thái Tử Phi Nghịch Tập Ta là thê tử kết tóc của hắn suốt mười năm, nhưng khi hắn đăng cơ, lại chỉ phong ta làm Quý phi. Ta đứng dậy tiếp nhận thánh chỉ, rồi hỏi tiểu thái giám đến truyền chỉ kia: “Vậy Hoàng hậu là ai?” Hắn run rẩy, không dám nhìn thẳng vào ta: “Là… là Chu nương nương…” Ta khẽ cười, phất tay bảo hắn lui ra. Trong điện, các cung nữ đều cẩn trọng quan sát sắc mặt ta, nhưng ta chỉ ôm thánh chỉ mà cười: “Thật đáng buồn cười, trên đời này lại có Hoàng hậu được phong vì tình yêu.”
Bảy Ngày Trước Khi Rời Khỏi Thế Giới Sau khi nhiệm vụ thành công. Bảy ngày trước khi rời khỏi thế giới. Hệ thống cho ta bảy ngày để nói lời tạm biệt với thế giới này. Cuối cùng ta cũng trở thành người thê tử rộng lượng trong mắt của Trình Hoài Thời. Ta để mặc hắn ta trao gần hết tiền lương cho nữ chính, thậm chí còn hy sinh cả tương lai vì nàng ta. Nhưng dường như hắn ta không quen với điều đó. Khi ta đi mua sắm, chưởng quầy quen thuộc hỏi ta: “Có phải mua cho lệnh đường không?” “Đúng vậy, ta sắp về nhà rồi.” Ta đáp trả qua loa. Trình Hoài Thời đột ngột ngẩng đầu lên nhìn ta. “Ồ, cuối cùng cũng không chịu nổi nữa à?” “Vừa vào kinh, nhà cửa đã mua xong, sao lại muốn đi?”
Hữu Nữ Khương Dụ Quốc sư từng tiên đoán, mười năm sau sẽ có một tai tinh giáng họa xuống Khương gia. Trong mười năm này, nếu Khương gia sinh con trai, tất cả đều bình an vô sự. Nhưng nếu sinh con gái, ắt phải xử tử nàng bằng hình phạt ngàn đao, mới có thể bảo toàn thái bình cho Đại Diễn. Khi ta cất tiếng khóc chào đời, thủ lĩnh Cẩm Y Vệ đã bưng một khay lớn đứng chờ ngay trước sân. Bên trái khay, đặt con dao phi lê sắc bén nhất được rèn từ đá bay. Bên phải khay, là một chiếc khóa trường mệnh lấp lánh ánh vàng. “Đại phu nhân, người hãy xem xét rõ ràng, đây là phúc hay là họa?” Gương mặt đại phu nhân thoáng hiện vẻ không cam lòng, nhưng vẫn nghiến răng đáp: “Là phúc.” Thủ lĩnh vẫn chưa tin, ánh mắt dò xét chuyển sang phía cung nhân đứng cạnh. Lão ma ma nắm chặt thỏi vàng trong tay áo, cất giọng: “Chúc mừng Khương đại nhân, hỷ sự lâm môn, có được quý tử!”
Đúng Lúc Gặp Được Người Sau khi thành thân được ba tháng, Thẩm Vấn An vội vàng nạp thiếp. Nàng ta dịu dàng, khuê các, cực kỳ giống với em họ của ta ở ngoại thành. Hắn dùng nghi thức cưới chính thê để cưới nàng, còn tặng cả xe tốt ngựa quý- thứ mà ta không có. Thậm chí khi bị quân địch bao vây, cũng không chút do dự mà cứu nàng ta. Chỉ để lại cho ta một câu: “Xin lỗi, Dao Dao đang mang trong mình con của ta.” Nghe nói: “Sau khi ta chết, hắn lại vô cùng hối hận.” Ở bãi tha ma dùng tay không để đào đất, chỉ vì muốn tìm kiếm xác của ta. Nhưng ta không hề chết. Đã sớm được Tạ Cửu cứu về, lại nói dối để an ủi ta: “Mất trí nhớ cũng chẳng sao cả. Nàng chỉ cần nhớ kỹ ta là phu quân của nàng.”
Tất Cả Vì Nàng Năm đó, ta vì dung mạo quá mức xuất chúng mà bị bán vào thanh lâu lớn nhất kinh thành – Bách Hoa Lâu. Ngày xuất các, Lục Hoài Chi, kẻ vốn luôn lạnh lùng kiêu ngạo, lại gọi ta ba lần. Hắn si mê ngắm nhìn, bàn tay mơn trớn bên eo ta. “Ngoan một chút, gia chưa bao giờ chạm vào thứ dơ bẩn.” “Nếu hầu hạ gia thật tốt, gia sẽ đón ngươi vào phủ.” Ta vội vàng gật đầu, giả bộ ngoan ngoãn nịnh nọt. Nhưng ngay khi lấy lại được khế ước bán thân, ta lập tức thu dọn hành lý, bỏ trốn không chút do dự. Năm năm sau, hắn xách kiếm xông vào tân phòng của ta. Đôi mắt đỏ ngầu, từng bước ép sát. “Nàng lừa ta.” “Tướng công của nàng chỉ có thể là ta!”
Ba Kiếp Yêu Hận Tỳ nữ Xuân Triều là nữ chính được trời chọn, dung mạo tài tình đều xuất sắc. Kinh đô trên dưới đều nói nàng ta giống chủ tử mình hạc xương mai, ta giống tỳ nữ cả người toàn mỡ. Suốt cả hai kiếp, nàng ta trộm mặc y phục của ta, lén lút sau lưng ta tư thông với thái tử. Ta ghen tị nàng ta, hết lần hết lượt hãm hại nàng ta. Cuối cùng gia tộc diệt vong, ta cũng chết thảm. Giờ đã là kiếp thứ ba, ta sống lại lúc buổi tiệc đính hôn bắt đầu. Ta kiên định nói: “Ta không gả cho thái tử, ta muốn gả cho Bùi Huyền Tứ.” Ta muốn gả cho thiếu niên phú hộ ăn chơi trác táng nhất thiên hạ. Ta muốn xem, hắn có thể trị được nữ chính hay không.