Cổ Đại

Tái Giá Cùng Nhiếp Chính Vương Khẩu Thị Tâm Phi

Tái Giá Cùng Nhiếp Chính Vương Khẩu Thị Tâm Phi Công chúa đã để mắt đến phu quân của ta. Đêm hòa ly, ta bị một chiếc kiệu đưa vào phủ Nhiếp chính vương. Hắn lạnh lùng nói: “Tối nay sẽ làm lễ thành hôn, nếu có ý kiến gì thì viết thư bỏ vào cái hộp gỗ nhỏ trước cửa, ta sẽ ném đi mỗi ngày.” “Đừng hiểu lầm, ta chỉ là không vừa mắt chồng cũ của nàng thôi.” Nửa đêm không ngủ được, ta đi dạo trong phủ. Thấy hắn quỳ trước bài vị tổ tiên, lẩm bẩm lầu bầu, có vẻ hơi mất kiểm soát: “Đúng vậy, con đã cưới được Khương Lưu về nhà rồi.” “Liệu con có kém cỏi hơn tên kia chút nào không nhỉ? Thật sự lo lắng quá.” “Ai ủng hộ con xử lý phu quân cũ của nàng ấy thì giữ im lặng.”

Chủ Mẫu Hạ Gia

Chủ Mẫu Hạ Gia  Mẫu thân đột nhiên thay đổi. Bà luôn bảo ta phải nhẫn nhịn nhưng hôm nay khi đích tỷ làm gãy trâm cài, bà lại tát đích tỷ một cái thật mạnh. “Ta đã muốn tát cái mặt này từ lâu rồi.” “Cái thứ gì mà cũng dám ngang ngược trước mặt ta.” Bà dịu dàng ôm lấy ta, trong mắt lóe lên tia sáng nguy hiểm lạ lùng. “Ngoan, mẫu thân sẽ không để ai bắt nạt con nữa.” Bà không còn sợ tổ mẫu, không còn nhẫn nhịn cô mẫu. Mọi người đều nói mẫu thân bị điên nhưng ta lại thích bà như thế này hơn.

Chân Long Thiên Nữ

Chân Long Thiên Nữ Nương ta là rồng, đẻ hai quả trứng và ta. Bà nhận ra hai quả trứng, nhưng không nhận ra ta, tưởng ta là ký sinh trùng, liền ngậm lấy rồi ném đi. Mãi đến khi đột nhiên nhớ ra bản thân từng nằm với một kẻ hai chân, bà mới lập tức trong đêm quay lại, nhặt ta về.

Ly Miêu Hoán Thái Tử

Ly Miêu Hoán Thái Tử Phu quân ta, nhân lúc ta ngủ mê sau sinh, đã để biểu muội của hắn tráo đổi con gái ta. Nhưng nhân lúc nàng ta đắc ý ngủ quên, ta đã tráo đổi lại, đem con ta về. Biểu muội ngày ngày hành hạ chính con gái ruột của mình, trong khi dồn hết tình yêu thương cho con gái của ta. Ta vừa nhìn vừa lau nước mắt, quả thật là bi kịch nhân gian. Đáng đời.

Hoán Đổi Thân Phận Cùng Tỷ Tỷ

Hoán Đổi Thân Phận Cùng Tỷ Tỷ Ta và tỷ tỷ là song sinh. Nàng trời sinh tính tình mạnh mẽ, lại trở thành nha hoàn thiếp thân của Vương gia si ngốc. Ta tính tình lười biếng, lại được vị tướng quân mặt lạnh cứu, ngày ngày ép ta thao luyện. Đúng lúc gặp lại, hai ta trăm miệng một lời: “Đổi không?”

Trèo Cành Cao

Trèo Cành Cao Ta đã bỏ ra năm văn tiền để mua một thiếu niên sa cơ lỡ vận. Ta dỗ ngọt hắn, sai bảo làm việc như trâu ngựa để hầu hạ mình. Một ngày nọ, ta vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa hắn và một ám vệ: “Điện hạ, vài ngày nữa chúng ta sẽ trở về Sở Quốc.” “Nữ tử này… Điện hạ định xử lý thế nào?” Nguyên Hành khẽ cười, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng: “Oanh Oanh chỉ là một nữ tử thấp hèn, lại mồ côi phụ mẫu. Nếu nàng ta biết thân phận thật của bổn vương, chắc chắn sẽ tìm mọi cách để trèo cành cao, bám riết không buông.” “Thôi được rồi, ai bảo nàng ta có dung mạo khuynh thành cơ chứ? Đến lúc đó, bổn vương sẽ đặc ân cho nàng ta làm thị thiếp thông phòng. Nàng ta hẳn sẽ mang ơn đội nghĩa.” Hóa ra, hắn chính là Ngũ hoàng tử của Sở Quốc. Lần này giả nghèo khó, chẳng qua chỉ để đùa vui với ta mà thôi. Ta khẽ thở phào nhẹ nhõm. Thật ra, ta cũng đang đóng kịch. Ta là tiểu thư được nuôi dưỡng ở trang viên của phủ Quốc Công. Bảy ngày nữa, ta sẽ thay tỷ tỷ chính thất để sang Sở Quốc hòa thân. Người ta phải cưới chính là vị Thái tử hoàng huynh của Nguyên Hành kia.

Nguyễn Tương Tương

Nguyễn Tương Tương Gả thay đã ba năm, ta cuối cùng cũng nhận được phần ngân lượng còn lại từ kim chủ. Lập tức, ta quyết định giả chết cao chạy xa bay! Cái Hầu phủ chết dẫm này, lão nương thực sự chịu đủ rồi! Trước khi “bỏ mạng”, ta muốn khuấy đảo cả Hầu phủ một phen. Bà mẹ chồng lấy cớ dạy quy củ, không cho ta ăn cơm. Ta liền hất tung cả bàn ăn, gào lớn: “Con mụ già kia, để xem ai ch .t đói trước!” Thiếp thất giở trò, vu cáo ta đẩy nàng ta. Ta trước mặt bao người thẳng tay đẩy nàng xuống hồ, cười ha hả: “Đúng đấy, là lão nương đẩy ngươi đấy!” Tên tiểu thúc âm hiểm đe dọa ta, bảo sẽ loan tin ta trêu ghẹo hắn. Ta tặng hắn một cái bạt tai vang dội, cười tươi rói: “Đi đi, nói với cái vị ca ca bệnh hoạn của ngươi ấy, ta chẳng những muốn trêu ghẹo ngươi, còn muốn xé rách xiêm y của ngươi, bắt ngươi quỳ xuống cầu xin tha mạng kia!”

Giả Giả Thật Thật

Giả Giả Thật Thật Ta là một thiếu nữ xuất thân từ khu ổ chuột. Vậy mà lại mang dung mạo giống hệt công chúa đương triều. Trước ngày đại hôn, công chúa đào hôn. Không rõ từ đâu mà Thái tử lại biết đến ta mà tìm đến tận nơi. Hắn cao cao tại thượng, không cho phép cự tuyệt: “Ta muốn ngươi giả làm công chúa, thay nàng hoàn thành hôn lễ, cho đến khi tìm lại được nàng.” Ta phủ phục quỳ dưới đất đồng ý. Hắn không hề biết, trong căn phòng sau lưng ta, chỉ cách vài bước chân, là nơi giam giữ “muội muội đào hôn” của hắn.

Như Ý Xuân

Như Ý Xuân Sau khi Tiêu Thành Cảnh đăng cơ, ta trở thành Quý phi. Hắn hứa với ta sinh cùng chăn ch3t cùng huyệt, đời này tuyệt đối không phụ ta. Kết quả, hắn quay lưng liền phong phi cho bạch nguyệt quang của hắn, còn lên kế hoạch trừ khử phụ thân ta. Sau khi bỏ trốn thất bại, ta ôm bụng khóc nức nở: “Con à, nếu không đầu thai vào bụng mẹ, làm sao đến cơ hội nhìn thế gian một lần cũng chẳng có.” Sau lưng đột nhiên vang lên giọng nói lạnh lẽo: “Nàng ngày nào cũng nói những lời xúi quẩy này với hoàng nhi của trẫm?”

Xé Nát Trà Xanh

Xé Nát Trà Xanh Phủ đệ có một vị biểu muội không giống bình thường đến. Nàng mặc áo đỏ cưỡi ngựa, uống rượu bằng bát lớn, tâm tình chuyện thiên hạ. Khi nàng nhất quyết muốn kéo phu quân ta đi du ngoạn đêm ở Tần Hoài, còn muốn dán lên người chàng. Ta đã đích thân ra tay, đẩy nàng xuống sông Tần Hoài. Những người huynh đệ tốt của nàng sau khi cứu nàng lên thì túm lại chỉ trích ta. Phu quân ta mặt lạnh bảo hộ ta ở sau lưng: “Phu nhân ta yếu đuối không thể tự gánh vác, sao có thể đẩy nàng ta xuống nước?”

Tam Sinh Hữu Hạnh

Tam Sinh Hữu Hạnh Từng là công tử quý tộc chốn kinh thành, khi Tống Uẩn rơi vào cảnh khốn cùng, ta đã bán hết gia sản để cứu hắn ra, rồi ép hắn lấy thân báo đáp. Ta biết hắn hận ta, nhưng ta chẳng bận tâm. Cho đến khi ta mang thai, Tống gia được minh oan, Tống Uẩn lại được phục chức. Ta biết hắn sớm muộn gì cũng rời đi, và ta không cách nào giữ hắn lại. Quả nhiên, hắn lặng lẽ rời đi, không để lại nửa lời từ biệt. Ta vuốt ve cái bụng đã lớn của mình, buồn bã vài ngày, sau đó bắt đầu tính toán tìm cha mới cho đứa trẻ trong bụng. “Lưu tú tài sát vách không tệ, từng lén nhét cho ta mấy bài thơ tình. Lý đại phụ ở phố sau cũng khá tốt, mỗi lần bắt mạch đều đỏ mặt ngượng ngùng. Còn nữa, Hà công tử trong ngõ, sớm đã nói không cưới ai ngoài ta…”

Gió Lạnh Hậu Cung

Gió Lạnh Hậu Cung Khi ta sinh ra Lục hoàng tử, ta chỉ là một tần phi, không có cách nào nuôi dưỡng hắn bên mình. Nhưng đại nhi tử của ta cứ ba ngày hai lượt chạy về hỏi ta: “Mẫu phi, khi nào người đưa con về ở cùng?” Ta nói rằng phẩm vị không đủ, không thể mang hắnvề. Hắn gật gật đầu, có vẻ đã hiểu: “Vậy con sẽ giúp mẫu phi lung lạc chút chút.” Kết quả, không biết đã lung lạc ra sao—— Chỉ chớp mắt, hắn trở thành Thái tử, còn ta trở thành Hoàng hậu.

Tỷ Muội Hoán Đổi Mệnh Số

Tỷ Muội Hoán Đổi Mệnh Số Kiếp trước, sau trận lụt lớn, nhà nghèo đến mức không còn hạt gạo nào để nấu. Mẹ nói sẽ rút thăm, chọn một đứa trẻ để bán đi. Ta biết, mẹ luôn thiên vị muội muội, nên người bị bán chắc chắn sẽ là ta. Quả nhiên, mẹ bảo muội muội chọn trước, sau đó đến lượt ta. Cuối cùng, ta chọn trúng bàn tay đang nắm viên đá của mẹ. Điều đó có nghĩa là ta sẽ bị bán đi để đổi lấy tiền. Muội muội lén cười vui vẻ, mẹ nhận năm lượng bạc trắng, còn ta trở thành nô tỳ trong phủ Bá tước Thanh Viễn. Sau năm thiên tai, tú tài Giang Vân ở quê theo ước định của tổ tiên, cưới muội muội về làm vợ. Còn ta trở thành thiếp của Nhị gia trong phủ Bá tước. Sau khi chính thất qua đời, Nhị gia không tái hôn mà lại nâng ta lên làm quý thiếp, còn giao cả việc quản gia cho ta. Muội muội vô cùng ghen tỵ. Nàng ghen tỵ vì Nhị gia phủ Bá tước coi trọng ta, ghen tỵ với hoa văn thêu tinh xảo trên áo của ta, ghen tỵ với những viên ngọc trai tuyệt đẹp đính trên giày của ta, ghen tỵ với việc ta đeo vàng mặc bạc, gọi nô bộc như ý. Nàng than thở về cuộc sống cơ cực với Giang Vân, than thở rằng Giang Vân không biết chăm sóc nàng. Nàng than thở vì Giang Vân bị sẹo trên mặt sau khi đi hái thuốc, không thể tiếp tục tham gia khoa cử, khiến nàng phải làm vợ một tú tài nghèo cả đời. Nàng còn nói, nếu năm đó người bị bán đi là nàng thì tốt biết bao. Nếu bị bán là nàng, nàng sẽ không phải chịu cảnh sống khổ sở như bây giờ. Nhưng mỗi người có nỗi khổ riêng của mình. Muội muội chỉ nhìn thấy vẻ hào nhoáng bên ngoài của ta, làm sao nhìn ra được dưới vẻ rực rỡ ấy là bao nhiêu bùn nhơ? Khi tỉnh dậy, chúng ta quay về ngày rút thăm hôm đó. Lần này, trong ánh mắt ngỡ ngàng của mẹ, muội muội chọn bàn tay nắm viên đá… Nàng nhìn ta, cười nói: “Tỷ tỷ, vinh hoa phú quý này, cũng nên để muội hưởng một lần rồi.” Nhưng nàng đâu biết, lý do ta có thể vươn lên trong phủ Bá tước Thanh Viễn, chẳng qua chỉ vì gương mặt giống với Bạch Nguyệt Quang của Nhị gia. Làm kẻ thế thân cho người khác, nỗi khổ ấy thật không dễ nói với ai. Những đấu đá trong đại trạch khiến người ta không thể chịu đựng nổi. Nếu có thể lựa chọn, ta thà rằng không hưởng cái phú quý này.

Độ Sương Tuyết

Độ Sương Tuyết Vào ngày ta tròn mười lăm, tuyết rơi dày đặc, hắn nói muốn từ hôn. Nhìn nam nhân trước mặt với dáng vẻ thanh tú nhưng ánh mắt đầy hận ý, ta hiểu ra – hắn, cũng như ta, đã sống lại một lần nữa. Kiếp trước, người hắn yêu vào cung làm phi, hắn buộc phải thành hôn với ta. Ba năm phu thê, hắn chỉ dành cho ta sự lạnh lùng và căm hận. Sau khi người trong lòng khó sinh qua đời, hắn đ//iên cuồng châm lửa th//iêu rụi phủ nhà họ Tạ, kéo cả ta cùng chet theo. Giờ đây, khi được sống lại, hắn chắc chắn muốn được ở bên người hắn yêu. Trước hòn giả sơn, hắn vội vã từ hôn, ánh mắt lại hướng về đường tỷ của ta: “Là ông trời có mắt, thành toàn cho lòng ta.” Sau hòn giả sơn, nam nhân khoác long bào màu vàng sậm cúi người ghé sát bên tai ta: “Chẳng phải đúng thế sao?”

Một Thỏi Bạc Nên Duyên

Một Thỏi Bạc Nên Duyên Ta dựa vào việc vác thi thể mà kiếm sống. Ngày hôm ấy, từ bãi tha ma, ta vác về một vị công tử tàn phế. Hắn dung mạo tuấn tú, nhưng miệng lưỡi thì cay nghiệt vô cùng. Thường mắng ta là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga. Ta thực oan uổng, nhà ta làm gì có nuôi con cóc nào, làm sao mà ăn thiên nga được chứ? Về sau, hắn với thân thể tàn tạ, liều nửa mạng để phò trợ tân đế đăng cơ, rồi trở thành thừa tướng. Hắn hỏi ta muốn cái gì, nói rằng hắn sẽ giúp ta thực hiện. Nhìn ánh mắt đầy chờ mong của hắn, ta đáp: “Ta muốn hai mẫu ruộng cằn, cùng một bản hộ tịch chính thức.” Thế nhưng, hắn lại sa sầm mặt mày.

Hoàng Tuyền Mạnh Thập

Hoàng Tuyền Mạnh Thập Ta là Mạnh Bà, chủ nhân Hoàng Tuyền, công chức của Minh Phủ. Mỗi ngày, ta đứng trên cầu Nại Hà, đưa bát canh thuốc cho những người đã khuất, giúp họ quên đi tiền duyên, những chuyện cũ. Công việc này, ta đã làm mấy trăm năm rồi.

Ngạo Thiên Vô Tri

Ngạo Thiên Vô Tri Phụ thân của ta là Thanh Long, mẫu thân của ta cũng là Thanh Long. Nhưng ta là một con giòi. Một con giòi bò trong bóng tối. Ngày ta sinh ra, tứ hải bát hoang đều trầm mặc. Mẫu thân nói, cái này gọi là siêu cấp thoái hóa.   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Trọng Sinh Ôm Chặt Đùi Vàng Thứ Tỷ

Trọng Sinh Ôm Chặt Đùi Vàng Thứ Tỷ Thứ tỷ ta tuyệt đối là nữ chính. Kiếp thứ nhất, ta giành trước gả cho Thái tử, tỷ ta liền gả cho Tam hoàng tử, không ngờ Thái tử mưu phản, ta chết, Tam hoàng tử lên ngôi, tỷ ta thành Hoàng hậu. Kiếp thứ hai, ta sửa chữa sai lầm, gả cho Tam hoàng tử, tỷ ta liền gả cho Thái tử, kết quả Thái tử đăng cơ, ta lại chết. Kiếp thứ ba, ta đi đường tắt, chân đạp hai thuyền vừa đạp thuyền Thái tử vừa đạp thuyền Tam hoàng tử, kết quả tỷ ta lên làm Nữ Hoàng, ta lại chết. Còn lần này, là lần thứ tư. Cha mẹ để ta chọn gả cho ai. Ta lập tức quỳ xuống: “Con nguyện ý gả cho tỷ tỷ, cho dù là thiếp!”

Trẫm Không Cần Thái Tử Phi Nữa

Trẫm Không Cần Thái Tử Phi Nữa Trong yến tiệc tại cung, Thái tử tuyên bố: “Ai có thể nối tiếp câu thơ này, ắt sẽ trở thành Thái tử phi tương lai.” Kiếp trước, ta nhanh miệng đối tiếp câu thơ, Thái tử liền cho rằng người đã cùng hắn đối thơ trong Y Mai Viên chính là ta. Đến đêm thành thân, nha hoàn của ta mới thổ lộ nàng mới là người đối thơ với Thái tử trong vườn hôm đó, rồi lập tức uống độc tự tận. Sau khi đăng cơ, việc đầu tiên Thái tử làm là truy phong nha hoàn ấy thành Hoàng hậu. Việc thứ hai chính là ban cho ta một chén rượu độc, để ta đau đớn đến ruột gan nát vụn mà ch. “Nếu không phải ngươi mạo nhận Thanh Hà, vị trí Thái tử phi vốn thuộc về nàng.” “Đây là món nợ ngươi phải trả cho Thanh Hà.” Thế nhưng… những câu thơ hôm đó vốn là do ta viết ra. Ta ch thảm, hắn lại ném cả tộc ta vào bãi tha ma cho lũ dã thú tranh nhau x..é x..ác. Khi mở mắt ra lần nữa, ta liền chủ động đẩy nha hoàn ấy ra. Thái tử không phải muốn lấy nàng ta sao? Được, ta tác thành cho họ.

Giấc Mộng Ngày Xuân

Giấc Mộng Ngày Xuân Ta trời sinh đã có vòng một đầy đặn. Tiểu thư sợ cô gia không cầm lòng được, bèn gả ta cho Tiêu tướng quân đang trọng thương nơi chiến trường. Nàng vừa tiễn ta ra cửa, vừa chột dạ rót lời vào tai: “Tiêu Miễn tuy không thể hành phòng, nhưng ngươi cũng nhờ vậy mà bớt khổ sở chuyện sinh hài tử.” “Ngươi đừng lo, nam nhân không được ở phương diện kia, có khi lại đặc biệt được ở những chỗ khác.” Về sau, ta đêm nào cũng cầu xin tha mạng. Thật muốn hỏi tiểu thư một câu: Tiêu Tướng quân vì sao cái nào chỗ nào cũng được?