Hài Hước
Tạm Biệt Người Xưa Chồng tôi, ngay trước thềm công ty lên sàn chứng khoán, anh ta đã dan díu với thư ký. Sau khi bị tôi phát hiện, anh ta đề nghị ly hôn. “Phó Nhược Ninh, tôi sắp là ông chủ tài sản hàng tỷ.” “Cô, một sinh viên tốt nghiệp trường hạng hai, căn bản không xứng với tôi.” Ngày nhận giấy chứng nhận ly hôn, bạn thân của anh ta mời anh ta đi uống rượu. “Thật sự ly hôn rồi sao?” Cố Nam Thành đắc ý lấy ra giấy chứng nhận ly hôn. Mọi người đều lộ vẻ vui mừng. Ngay sau đó, tôi nhận được ba lời mời kết bạn: “Chị dâu, em thấy tôi thế nào?”
Ghép Thận Của Anh Đi Chồng tôi gọi tôi đến bệnh viện lúc nửa đêm, bảo tôi phẫu thuật cho Bạch Nguyệt Quang của hắn – Phương Thanh Bình. Khi tôi tới nơi, Phương Thanh Bình đang nằm trên giường bệnh, mặt trắng bệch. Cuối giường treo tờ chẩn đoán ghi: suy thận giai đoạn cuối, cần ghép thận gấp. Tôi nói, cô ta đã ở giai đoạn cuối, nếu không tìm được thận phù hợp thì không thể mổ được. Nhưng chồng tôi lại tưởng tôi đang ghen, tát tôi một cái rồi mắng: “Cô còn là bác sĩ không đấy? Cô định trơ mắt nhìn cô ấy chết à? Ghép thêm vài lần là có thôi mà!” Tôi gật đầu: “Thật ra đã có rồi.” “Hợp rồi thì dùng của anh luôn đi, anh hiến cho cô ấy!”
Thời Gian Ghi Dấu Thanh Xuân Tôi bị mắc chứng mù mặt, nên đã nhầm lẫn giữa trùm trường và học sinh giỏi. Khi trùm trường hẹn đánh nhau trong con hẻm, tôi ôm sách vở chạy đến hỏi bài. Còn khi học sinh giỏi đang giảng bài cho các bạn, tôi lại cầm chổi xông vào bảo vệ các bạn học. Cho đến một lần nữa tôi lại nhận nhầm người, trùm trường không chịu nổi nữa, túm cổ áo tôi hỏi: “Châu Kiến Tinh, đến bạn trai mình trông thế nào mà em cũng không biết à?” Học sinh giỏi gạt tay hắn ra, ánh mắt lạnh lùng: “Cô ấy đến tìm tôi.” Thế là xong đời.
Ai cũng biết thái tử gia của giới thượng lưu Bắc Kinh, Lục Diêu Hành, là một người kiêu ngạo, lạnh lùng và tàn nhẫn, đặc biệt ghét vị hôn thê này của mình.Vậy mà khi tôi bị người ta nói lời khiếm nhã ở quán bar, Lục Diêu Hành nhấc cái gạt tàn thuốc đập thẳng vào đầu kẻ đó.“Không phải câu nào cũng nói được đâu.”Xoay người lại, anh ta lười biếng quay sang tôi làm nũng: “Anh đau tay, em thổi đi~”Tên này đúng là hai mặt nhỉ?
Cưới Trước Yêu Sau Hôm trước ngày cưới, vị hôn phu của tôi đánh gãy mũi chồng người yêu cũ, chỉ vì muốn bênh vực cô ta, kết quả bị khép vào tội cố ý gây thương tích cấp độ hai, đeo luôn vòng tay bạc. Anh ta bảo tôi, hãy đợi anh ta 2 năm. Nhưng Khương Chanh tôi, có học thức, có ngoại hình, lý lịch trong sạch, gia đình đàng hoàng, tôi dựa vào đâu để đi đợi một kẻ phạm tội? Dựa vào việc anh làm gì cũng bốc đồng, bạo lực, không suy nghĩ? Dựa vào chuyện trong một ngày đặc biệt như vậy mà anh nỡ khiến tôi mất mặt ê chề? Hay là dựa vào việc anh vẫn nhớ mãi không quên, si tình khắc cốt với mối tình đầu?
Đại Sư Huyền Học Xuống Núi Livestream Bói Toán Nổi Đình Đám Sư phụ đã qua đời, Tần Nhan Kim kế thừa đạo quán. Đạo quán cổ kính trang nghiêm, nhưng nghèo đến nỗi không thể thu được tiền công đức. Nghe nói sư phụ đã để lại bí pháp của môn phái, Tần Nhan Kim lật ra xem, ôi… lại là một phòng livestream. Gần đây, trên một nền tảng xuất hiện một phòng livestream bói toán. Lúc đầu, các cư dân mạng không mấy để ý, sau đó, họ thật sự bị thu hút. [Đại sư, hãy xem giúp vận mệnh của tôi!] [Người có duyên, vận mệnh không quan trọng, mà là hôn nhân của bạn… bạn trai của bạn sắp kết hôn, cô dâu không phải là bạn!] [Tiểu đạo cô, xem khi nào tôi sẽ phát tài!] [Hừ, phát tài? Tôi thấy bạn sắp phát nấm, một tội phạm đáng ghét như bạn còn dám vào phòng livestream của tôi?] Một cuộc gọi báo cáo đã được thực hiện, có kẻ lập tức bị bắt giữ. [Đại sư, chồng tôi ngoại tình, muốn tôi ra đi tay trắng, cầu xin ngài giúp đỡ tôi!] [Người có duyên, nói thật, chồng bạn đã có bạn trai rồi…] Cư dân mạng: Đây là thứ tôi có thể nghe miễn phí sao? Phòng livestream bói toán bỗng chốc nổi đình đám, cư dân mạng hàng ngày canh chừng phòng livestream để hóng hớt. [Đại sư, đại sư, nói thêm chút nữa đi!] Tần Nhan Kim: Tiền công đức thì sao? Cư dân mạng: Góp ngay! Ngoài ra, xem có thể thêm chút bùa bình an, bùa trừ tà không?
Nhật Ký Dưới Âm Phủ Sau khi tôi qua đời, gia đình đã đốt cho tôi một con trâu giấy. Một thời gian sau, tôi phải chăn trâu hằng ngày, tiều tụy đến không chịu nổi. Vì vậy, tôi đành báo mộng cho mẹ: “Con ngày nào cũng phải đi cắt cỏ chăn trâu, rất mệt mỏi.” Không lâu sau, gia đình lại đốt cho tôi một người hầu, nhưng bọn họ đốt quá vội vàng, quên vẽ thêm mắt và tai cho cậu ta. Tôi liền báo mộng cho ba: “Ba, hai người đốt là cái thứ đồ chơi gì vậy? Đã mù lại còn điếc, suốt ngày mò mẫm ra ngoài, con chăn trâu về còn phải đi tìm cậu ta.” Ngày hôm sau, gia đình lại đốt thêm một người hầu khác, lần này thì nhớ vẽ thêm mắt và tai, nhưng lại gãy một cái chân. Tôi lại phải báo mộng cho em trai: “Mấy người có thể để cho chị sống yên ổn được không? Trước chỉ cần chăn trâu, tìm thằng mù là xong, giờ con còn phải cõng thằng què đi khám bệnh, không đi là cậu ta kêu đau.” Mấy ngày sau, gia đình lại đốt cho tôi một đôi nam nữ nhỏ, kèm theo thư bảo rằng cặp đôi này sẽ chăm sóc cho tôi. Tôi thật không chịu nổi nữa, đôi này thì không có vấn đề gì, nhưng suốt ngày bận yêu đương, chẳng làm gì cả, cuối cùng lại để tôi nấu cơm cho chúng. Sáng nào tôi cũng phải nấu xong bữa sáng, ăn xong lại cõng tên què đi khám bệnh, về lại đi chăn trâu, chăn xong trời tối, còn phải đi khắp làng tìm tên điếc. Ông trời ơi, chết rồi mà không cho tôi được vài ngày yên ổn sao?
Thuê Nhà Của Ma Tôi là một con ma và một cô gái đã chuyển đến ngôi nhà ma ám mà tôi đang sống. Để dọa cô ta, tôi đã bay ra phía sau trong khi cô ta đang rửa mặt. Không nghĩ tới, cô ta nắm lấy tai tôi: “Anh nói anh là con ma đẹp trai mà anh lại muốn nhìn lén khi tôi đi tắm à?”
Hứa Dục là một ông chú cổ hủ có tiếng.Sau khi say rượu, tôi vô tình đi nhầm phòng.Tôi ôm lấy người anh ta, miệng không chút kiêng nể:“Chú nhỏ, quần áo anh đâu?”“Chú nhỏ, sao người anh nóng quá vậy?”Hứa Dục không nhịn được nữa, lật người đè tôi xuống, bóp chặt cằm tôi rồi mạnh tay xoa nắn.“Im nào, giữ giọng lại mà chuẩn bị làm việc khác.”
Tôi mua được tài khoản WeChat của thái tử gia Bắc Kinh với giá 9.9 tệ.Tôi biết rõ đây chắc chắn là một tên lừa đảo.Thế là tôi gửi yêu cầu kết bạn: “Tôi là bạn gái của anh.”Sau đó, tôi tỏ tình mỗi ngày, đòi anh ta gửi ảnh cơ bụng cho tôi.Mỗi ngày đeo bám, cuối cùng sau một tháng tôi đã tán đổ anh ta.Tên lừa đảo nghiêm túc yêu đương với tôi.Một ngày nọ, tôi thấy tin đồn của anh ta và một nữ minh tinh trong giới giải trí.Tôi nhân cơ hội làm căng: “Chia tay hoặc chuyển 500.000 tệ để dỗ tôi.”Chưa đầy một lúc, tài khoản ngân hàng của tôi nhận được 500.000 tệ.Ủa, anh nghiêm túc luôn hả?
“Cho cô 10 triệu, rời xa con trai ta.” Người phụ nữ giàu có đưa cho tôi một tấm séc với khí thế đầy uy quyền.“Dì à, đây là 50 triệu, đừng phá hoại tình cảm của chúng cháu nữa.”“Thật nực cười, chẳng phải chỉ là tiền thôi sao? Ai mà không có chứ?”
Xuyên Thành Quản Gia Của Tổng Tài Tôi là quản gia riêng của tổng tài. Khi cỏ trên mộ nữ chính đã mọc cao hai mét, hắn ta mới hỏi tôi: “Cô ấy đâu?” Tôi bắt đầu lặp lại lời thoại bản thân đã thuộc lòng: “Phó tổng, phu nhân cô ấy đã không còn…” Tổng tài nhíu mày: “Phó tổng là ai?” Chếc mịa, quên cmn mất. Phó tổng là tổng tài bên thế giới khác mà tôi từng xuyên qua =.=. Còn tên tổng tài ở cái thế giới này là Quý tổng …
Sau khi biết bản thân bị ung thư, tôi vừa khóc vừa gọi điện tỏ tình cho crush:“Đời này em chưa yêu ai cả, anh có thể hôn em một cái được không?”Anh ấy đồng ý.Kết quả là từ hôn nhẹ đến… giường, rồi bác sĩ báo tin tôi bị chẩn đoán nhầm.Anh ấy nhướn mày nhìn tôi:“Hôn xong rồi định chạy à?”“Không dễ đâu.”
Nữ Chưởng Môn Mao Sơn: Hổ Sơn Quân Livestream đoán mệnh, tôi nói: “Ngươi đây cũng là kẻ đại ác nhân.” “Trên lưng ngươi mang ba mạng người.” Tất cả mọi người không tin, nhưng người đối diện lại biến sắc, hỏi tôi làm sao nhìn ra được. Tôi chỉ vào lưng hắn cười: “Bởi vì trên lưng ngươi đang có ba con quỷ bám lấy.”
Hôm đó, câu đầu tiên anh ấy nói với tôi khi gặp lại là: “Kéo áo lên đến nách, nằm xuống.”Mà thật ra anh ấy chính là người tôi đã theo đuổi suốt hai năm thời cấp ba, cuối cùng ép anh ấy đến mức khiến anh phải chuyển trường – mối tình đầu hoàn hảo trong lòng tôi.Tình huống khó xử thế này thật sự không nằm trong dự liệu của tôi.Nhìn biểu cảm của anh, chắc chắn là anh không nhận ra tôi rồi. Còn tôi thì không dại gì nhắc anh về chuyện đó.Thế nên tôi quyết định giả ngây để giữ yên ổn.“U xơ, đường kính khoảng 3cm, hiện tại chưa cần phẫu thuật, đề nghị theo dõi một tháng rồi tái khám.”Tôi từ từ mặc áo vào, cảm giác lạnh lẽo khi kiểm tra vẫn còn vương vấn trên ngực.“Đây là số điện thoại của tôi, nếu có gì thắc mắc thì liên hệ.”Lời vừa dứt, như một cảnh quay chậm trong phim, tôi thấy Lục Cố Chi từ từ ngước mắt lên,“Hai năm cấp ba em viết cho tôi 136 lá thư tình, sao giờ lại mất trí nhớ rồi?”
Kẻ thù không đội trời chung của tôi bị mất trí nhớ, thế là tôi lừa anh ta về làm chồng.Tôi nấu canh, đút cơm, thậm chí còn sưởi ấm giường và ngủ cùng anh ta.Anh ấy tưởng tôi yêu anh đến chết đi sống lại.Nhưng thật ra, tôi đang âm thầm cướp sạch mảng kinh doanh của anh ta.Đang lúc tôi vui mừng vì kế hoạch hoàn hảo, lại tình cờ nghe anh ấy gọi điện trong phòng, giọng bực tức:“Chuyển thêm việc làm ăn cho cô ấy đi! Tối qua cô ấy còn không thèm ngủ với tôi nữa!”
Dưới Ánh Đèn Mờ Tôi xuyên vào một cuốn truyện ngôn tình thô kệch, trở thành hàng xóm câm của nữ chính. Nữ chính dẫn theo một người đàn ông lạ mặt bị thương tới gõ cửa, cầu xin tôi chữa trị cho anh. Người đàn ông nhìn tôi đầy ẩn ý: “Không nói được? Tốt, đỡ phiền phức.” Sau đó, anh đè tôi xuống, từng nụ hôn rơi xuống cổ tôi: “Ngoan nào, thử xem lần này em có kêu thành tiếng không.”
Tướng Quân Trở Về Ta biết được sau khi mình thủ tiết ba năm, vị tướng quân xuất chinh không những sống lại mà còn mang về một chân ái, muốn bỏ ta. Ta rơi vào trầm tư. Hắn có thể tìm được một tiểu Bạch hoa yếu đuối đáng thương, ta cũng có thể tìm được thư sinh tuấn tú cơ bắp cuồn cuộn. Ta còn muốn dọn sạch Hầu phủ! Ba năm sau, quả nhiên tướng quân gửi về một phong thư bỏ vợ. Ta chuẩn bị dẫn theo thư sinh và hài tử một tuổi của ta về Hầu phủ, tức chết hắn. Nhưng, thư sinh nhìn xem bảng hiệu, lại nhìn ta, cũng đắm chìm trong suy tư…
Cận Thị Nặng Xông Vào Trò Chơi Kinh Dị 1 Sau khi tham gia trò chơi kinh dị, tôi vì cận nặng nên chẳng nhìn thấy rõ thứ gì.l Tôi cưng chiều nhóc loli mặc bộ váy đầy máu như con gái ruột, đối xử Boss lớn bị chặt đầu như chồng, lại hiếu kính hai lão quỷ như cha mẹ ruột. Lần đầu gặp mặt, tôi sờ lên cơ bụng của Boss lớn rồi cảm thán: “Dáng người được đấy, tiếc là hơi lùn.” Boss lớn giận đến mức bật cười, đem đầu đang cầm trên tay gắn lại lên cổ, nghiến răng nói: “Tôi cao một mét tám mươi sáu, bây giờ em nhìn kỹ chưa?” Series này gồm 2 Phần Phần 2
Công ty vừa điều một tổng giám đốc mới về từ bên ngoài.Mọi người xếp hàng hai bên hân hoan đón chào, còn tôi thì lén trốn trong góc hóng chuyện.Thế mà lúc thấy mặt tổng giám đốc mới, tôi suýt ngất tại chỗ.Tổng giám đốc mới lại chính là kẻ thù không đội trời chung của tôi!Từ giờ còn có ngày nào yên thân nữa không?Không ngoài dự đoán…Chu Hằng: “Thư ký Giang, pha cho tôi ly cà phê.”Chu Hằng: “Thư ký Giang, in giúp tôi tập tài liệu.”Chu Hằng: “Thư ký Giang, tôi muốn ăn táo, phiền em gọt vỏ giúp tôi.”Thư ký Giang, thư ký Giang, thư ký Giang…Phiền chết đi được!Rõ ràng còn có bao nhiêu thư ký khác, vậy mà anh cứ nhắm mỗi mình tôi để sai khiến.Người đất còn có ba phần nóng tính, huống chi là tôi!Tôi hầm hầm lao vào phòng tổng giám đốc, đập bàn hét lên:“Chu Hằng, anh bị sao vậy? Ngày nào cũng thư ký Giang, thư ký Giang, anh không biết gọi người khác à? Anh cố tình nhắm vào tôi đúng không? Anh rốt cuộc muốn gì hả?!”Chu Hằng từ tốn đứng dậy, cúi người nhìn thẳng vào tôi, miệng nhả ra một chữ:“Em.”