Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Thư Tình Dành Tặng Cho Em

Thư Tình Dành Tặng Cho Em Bạn thân thích em trai tôi, còn tôi thầm mến anh trai cô ấy. Hai chúng tôi nhìn nhau: “Chơi chút gì đấy kích thích không?” Thế là tôi và cô ấy chơi trò “bị tráo đổi linh hồn”, chuyển qua nhà đối phương ở. Anh cô ấy từ trước đến nay đều lạnh lùng cấm dục, bây giờ lại lộ cơ bụng đi tới đi lui trong nhà. Tôi đơ người 2.5 giây. Sau đó cắn răng quay đầu giả vờ không thèm để ý. Không ngờ rằng túm lấy cổ áo tôi từ phía sau, thấp giọng cười: “Em gái, đừng giả vờ nữa.” “Anh biết là em mà.”

Thành Phố Ảo Ảnh

Thành Phố Ảo Ảnh “Tôi có chuyện muốn nói với cậu, cậu nhất định không được nói cho ai khác biết.” “Thôi, dù cậu có nói ra, người khác cũng không tin đâu.” Trương Hạo uống cạn ly bia, cười cay đắng như thể vừa e ngại vừa tự giễu: “Tôi đã biết Viên Viên ở đâu rồi.” Con gái của Trương Hạo đã mất tích. Vào đêm hè cách đây vài năm, Trương Hạo như phát điên đập cửa nhà tôi, hỏi tôi có thấy con gái cậu ấy không: “Cậu cho tôi vào xem một chút đi, chiều nay con bé nói muốn đến nhà cậu chơi, cậu có gặp nó không?” Ngoài cửa, Trương Hạo nắm chặt tay tôi như một con thú điên dại. Thời đó camera giám sát còn hiếm, cảnh sát đã kiểm tra vài camera trên đường chính, thông báo tìm người dán khắp nơi, nhưng con gái Trương Hạo như bốc hơi khỏi nhân gian, không một tin tức. Từ đó, Trương Hạo như bị ám ảnh.

Tận Thế Quỷ Quái

Tận Thế Quỷ Quái Điều đầu tiên tôi làm sau khi trùng sinh là dùng hết toàn bộ tiền tiết kiệm để đốt 50 vạn cái đùi gà giấy cho vong linh của các liệt sĩ. Khi mọi người đều nghĩ tôi bị điên, tôi lại bán luôn cả nhà để đốt 100 vạn khẩu súng máy giấy xuống đó. Bởi vì, tận thế kinh hoàng sắp giáng xuống. Quỷ quái hoành hành, con người sẽ trở thành những sinh vật yếu ớt nhất. Chỉ có những người đã cúng bái vong linh mới được che chở.

Tôi Không Ngốc

 Tôi Không Ngốc Ngày khai giảng đầu tiên, để hòa nhập với bạn bè, ông bố tỷ phú trăm tỷ dặn tôi phải giả nghèo. Có vẻ tôi nhập vai hơi quá… Chẳng bao lâu, cả trường đều đồn ầm lên rằng Hạ Thất Thất là con nhỏ nghèo kiết xác, mơ tưởng đến nam thần giàu có nhất trường, mong một bước lên đời thành phượng hoàng. Hôm nay là sinh nhật của nam thần. Hoa khôi của trường, vì muốn làm tôi mất mặt, đã đứng trước đám đông cười khẩy: “Có một vạn đây, mày dám nhảy xuống hồ bơi mùa đông không?” Ngay lúc đó, trực thăng của ba tôi lượn vòng trên biệt thự, loa phóng thanh vang lên: “Ai muốn biểu diễn nhảy cầu trước mặt con gái tôi – Hạ Thất Thất, mỗi lần tôi thưởng mười vạn!”

Nhất Kiến Sơ Tâm

Nhất Kiến Sơ Tâm Tôi là một cô hồn dã quỷ đang làm thuê ở nhân gian, gần đây tôi phát hiện một ngôi nhà tốt để ở nhờ. Nhà đó không có môn thần cũng chẳng có gia tiên. Mỗi ngày, tôi đều lẻn vào nhà, ăn trộm cơm canh, dùng nhà tắm, ngủ trên giường của người ta. Dù sao thì người ta cũng không thể nhìn thấy tôi. Nhưng cho đến một ngày, tôi dẫn một người bạn ma đến “ăn ké”. Không ngờ, người bạn này nhìn thấy gia chủ, lại bị dọa sợ đến hét toáng lên rồi chạy mất.

Kế Hoạch Trả Thù

Kế Hoạch Trả Thù Sau khi lén trộm hộ khẩu, bảo mẫu cùng bố tôi đã lén lút đi đăng ký kết hôn. Bà ta tự cho mình là nữ chủ nhân, mặt dày đòi tôi phải đưa năm mươi vạn tiền sính lễ với ba mươi vạn tiền dưỡng lão mỗi tháng. Tôi nhìn bố đang ngồi trên xe lăn, liên tục nói rằng mình đã gặp được tình yêu đích thực. Tôi cười lạnh: “Bà ta không đáng giá đến thế!”

Hợp Đồng Lăng Xê

Hợp Đồng Lăng Xê Khi dây thép bị đứt trong quá trình quay phim, tôi ngã bị thương, mất trí nhớ. Sau khi tỉnh lại, tôi bấm gọi số có lưu tên “chồng” trong danh bạ. Ảnh đế cười châm chọc: “Lại diễn trò xiếc gì mới à? Vậy thì cô nhớ cho kỹ đây, mối quan hệ giữa chúng ta chỉ có tác dụng lăng xê bản thân cả hai thôi.” Tôi ngạc nhiên trước sự chán ghét hiện rõ qua lời nói của anh ta, đang định đặt câu hỏi lại bị Thương Bắc Ngạn đẩy cửa bước vào cắt ngang. Đại lão tư bản máu lạnh vô tình trong lời đồn ấn điện thoại tôi xuống, nở nụ cười cưng chiều lại ấm ức: “Vợ à, lần sau đừng có hễ cãi nhau với anh là lại tìm người khác để xào cp nhé.” “Anh ghen tị chết mất.”

Học Bá Giả Nghèo

Học Bá Giả Nghèo Tôi được tuyển thẳng vào Đại học Thanh Hoa nhưng lại bị trường cấp ba buộc tạm nghỉ học, và vô tình tôi đã đăng ký làm “người giao hàng cho đội ngũ xinh đẹp”. Khi tôi vừa cầm tháng lương đầu tiên định dẫn ba mẹ đi ăn một bữa ở khách sạn năm sao. Ba mẹ tôi ngồi trước cửa gặm dưa hấu và ném chùm chìa khóa trước mặt tôi. “Mười tám tuổi rồi, con nên học cách tự đi thu tiền thuê nhà đi.”

Hòn Đảo Cô Độc

Hòn Đảo Cô Độc Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc gặp với Giang An sau hai ba ngày lại diễn ra trong đồn cảnh sát. Và với tư cách là vợ hắn, tôi cũng không ngờ phải đến bảo lãnh hắn ra vì một lý do kỳ quặc như vậy.

Đứa Cháu Có Hiếu

Đứa Cháu Có Hiếu Trong lễ tang bà nội, ông nội bảy mươi tuổi dẫn về một bà lão sáu mươi sáu tuổi. “Đây là Sở Oánh, là mối tình đầu của ông nội, sau này sẽ là bà nội mới của các con! “Tiền sính lễ ông định cho là sáu mươi sáu vạn, mỗi năm một vạn, cảm ơn bà ấy đã chờ đợi ông lâu như vậy.” “Ngôi nhà cổ này, ông cũng định thêm tên bà ấy vào, của ông cũng là của bà ấy.” “Còn các con, mau lại đây thưa bà nội mới đi!” Hả? Sáu mươi sáu tuổi, mối tình đầu? Bà nội tôi mười tám tuổi đã lấy ông rồi! Vậy chẳng phải đã ăn năm mươi năm cơm sống rồi sao? Bà nội tôi ăn được, tôi thì không ăn được! Lập tức tôi tiến lên bốp bốp chát chát ông ta một cái! “Cái thứ rể không nên nết! Bà nội tôi còn chưa để tang đủ ba năm, mà ông đã dám tái giá?” Sở Oánh khóc lóc đi đỡ ông nội tôi, hướng về quan tài bà nội tôi mà cáo trạng. “Diệp Hòa! Đây chính là đứa cháu gái tốt mà bà dạy dỗ đấy ư?” Tôi cũng bốp bốp chát chát bà ta một cái. “Tái giá là thiếp, biết điều thì hành lễ trước mặt bà nội tôi đi! Huống chi bà còn chưa vào cửa, ai cho bà làm càn như thế hả?” “Căn nhà cũ này, bà nội tôi đã sớm chuyển sang tên tôi! Muốn thêm tên vào ư? Nằm mơ giữa ban ngày cưng nhé!”

Dụ Dỗ Kẻ Mất Trí

Dụ Dỗ Kẻ Mất Trí Kết hôn với kẻ thù không đội trời chung đã 3 năm, anh ta gặp tai nạn giao thông rồi mất trí nhớ. Ký ức của anh dừng lại ở năm mà mối quan hệ giữa chúng tôi tệ hại nhất. Anh nhìn chằm chằm vào dấu hôn trên cổ tôi, giọng run lên. “Là ai cắn?” Nghĩ đến tối qua anh cắn tôi đến mức cả gương mặt ướt sũng, tôi đỏ bừng mặt. “Chó cắn đấy…” Sau đó, tôi tình cờ phát hiện anh đang lên mạng cầu cứu. “Sau khi mất trí nhớ mới phát hiện mình đã kết hôn với người mình thầm yêu 10 năm, nhưng cô ấy hình như đang nuôi chó bên ngoài… Các anh em, tôi nên làm gì đây?!”

Dấu Chân Trên Cát

Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, tôi đã chia tay Lục Thời Diệc. “Chỉ vì anh giúp cô ấy ước tính điểm mà không giúp em?” Anh cười. “Đúng vậy.” “Được thôi.” Anh mỉm cười: “Đừng hối hận.” Năm tuổi quen nhau, thanh mai trúc mã, cả thanh xuân, anh ta tin chắc tôi không thể rời xa anh ta. Nhưng anh ta không biết rằng, việc ước tính điểm chỉ là cái cớ. Tôi tự ước tính điểm rồi, trường cũng đã chọn xong, là nơi xa anh ta nhất. Lần này, tôi thực sự muốn rời xa anh ta. Từ nay về sau, trời nam biển bắc, mỗi người một phương.

Đặt Em Trong Tim

Đặt Em Trong Tim — Chống chỉ định cho người bị tiểu đường vì truyện vô cùng ngọtttttt Tóm lại là tềnh iu vừa ngọt ngào vừa dở hơi của đôi chym cu=)))) Thời cún con và cô vợ thích trêu chồng của ảnh=)))) — Thời Quyện bị tai nạn xe, mất trí nhớ và quên mất rằng chúng tôi đã kết hôn. Tôi đến bệnh viện thăm anh, nhưng anh lại tỏ ra vô cùng lạnh nhạt. Tôi cố gắng kìm nén nỗi xót xa, quay người rời khỏi phòng bệnh, thì bỗng nghe thấy anh phấn khích nói: “Xong rồi, tôi đã rơi vào lưới tình mất rồi. “Tôi vừa trúng tiếng sét ái tình với cô gái vừa nãy. “Không dám tưởng tượng nếu cô ấy là vợ tôi thì tôi sẽ hạnh phúc đến nhường nào.” Tôi – người đã là vợ ảnh: ???

Cứu Rỗi Lẫn Nhau

Cứu Rỗi Lẫn Nhau Tôi cứu được người giàu nhất đang đột phát bệnh tim, ông hứa sẽ đáp ứng một nguyện vọng của tôi. Mọi người đều nghĩ tôi sẽ nói muốn con trai của nhà giàu nhất cưới tôi. Dù sao thì tôi cũng thích anh ta bảy năm rồi. Tôi do dự hồi lâu: “Có thể cho tôi ít cổ phần không? Tôi muốn lấy tiền chia hoa hồng đi tìm người mẫu nam.” Tất cả mọi người đều ngây người. Thấy bọn họ như vậy, tôi tưởng họ không đồng ý, vội vàng đổi giọng: “Nếu không thì ông cho tôi mượn con nuôi chơi, à không, mượn yêu đương hai tháng, sau đó sẽ trả lại ông.” Hiện trường vẫn im lặng như tờ. Một lúc lâu sau, con nuôi lên tiếng: “Tìm người mẫu nam thì trả tiền, tìm tôi liền chơi miễn phí ?”

Cô Dâu Chạy Trốn

Cô Dâu Chạy Trốn Đám cưới hôm đó, Phó Lẫm ở trong phòng thay đồ mây mưa với Tiểu Tước Nhi mà hắn nuôi. Trong tiếng cười đùa của đám phù rể, hắn trao cho cô ta một nụ hôn sâu, vẻ mặt hờ hững. “Sẽ xong ngay thôi. Đám cưới vẫn diễn ra bình thường, đừng làm loạn.” Tôi không làm loạn. Tôi lặng lẽ bỏ trốn khỏi đám cưới. Ba năm sau gặp lại, tôi từ trong chùa cầu nguyện xong đi ra, bị Phó Lẫm bắt được. “Cầu cái gì? Nhân duyên?” Hắn cắn răng cười lạnh. Lông mày rậm che mắt, trông rất hung dữ. Chiếc Maybach dừng trước cửa chùa, hạ cửa kính xe xuống. Người đàn ông có đôi mắt lạnh lùng, đang định nói gì, thì đứa trẻ ngồi ghế sau đã thò đầu ra trước. “Không phải đâu chú ơi.” Đứa bé nghiêm túc trả lời: “Mẹ cháu là đang cầu cháu đó.”

Mẹ Chồng Giả Bầu

Mẹ Chồng Giả Bầu Mẹ chồng góa bụa của tôi đột nhiên tuyên bố mình đang mang thai, còn lớn tiếng nói đứa bé là của ba tôi. Không chỉ vậy, bà ta còn trắng trợn đòi sính lễ sáu trăm ngàn. Khi ba tôi phủ nhận, bà ta liền sai em trai chồng dẫn theo đám lưu manh đến tận nhà đánh ba tôi thành tàn phế. Tôi đứng ra báo cảnh sát, lại bị chúng dùng đoạn video giả mạo tôi bị cưỡng bức để uy hiếp. Tôi khi ấy đang mang thai, vì quá tức giận mà sinh non mất máu rồi qua đời. Vậy mà đám người đó lại ngang nhiên chiếm đoạt tài sản cha mẹ tôi để lại, sống sung sướng chẳng chút áy náy. Lần nữa mở mắt, tôi sống lại đúng cái ngày mẹ chồng nói mình có thai.

Ác Ma Hắc Nguyệt Quang Sau Khi Hẹn Hò Online Với Thái Tử Si Tình

Ác Ma Hắc Nguyệt Quang Sau Khi Hẹn Hò Online Với Thái Tử Si Tình Năm tôi nghèo nhất, tôi hẹn hò online với một thái tử gia trong giới quyền quý Bắc Kinh. Ban ngày tôi là một cô gái tri thức lạnh lùng, ban đêm hóa thân thành một ác ma ngực đầy eo thon. “Thật muốn xem cơ bụng của anh…” “Thật nhớ anh, muốn được anh hôn đến mức toàn thân đều là dấu vết của anh.” “Em thích anh nhất, mỗi đêm đều rất nhớ anh.” “Anh ơi, sao anh không nhìn em…” Đối phương chẳng hề dao động, chỉ nhìn tôi đầy ẩn ý, vẻ mặt lạnh nhạt. Sau đó tôi cảm thấy không còn hứng thú nữa, định rút lui, ai ngờ anh lại trở nên u ám, bệnh kiều, nhốt tôi lại. “Thả thính xong liền muốn chạy? Em không phải nói thích tôi nhất sao?” “Đừng chỉ thả thính trên mạng, bây giờ gửi cho tôi xem đi.”

Yêu Một Kẻ Điên

Yêu Một Kẻ Điên Tôi là một nữ pháo hôi trong một cuốn tiểu thuyết ABO. Có một vị hôn phu Omega xinh đẹp lại quyền lực. Nhưng tôi không muốn. Bởi vì người đó là một bệnh kiều* với tính kiểm soát vô cùng mạnh mẽ. *Bệnh kiều: kiểu người thể hiện sự chiếm hữu quá mức đối với người họ có cảm tình, người yêu, bạn đời của mình á. Hắn yêu cầu tôi phải ở bên cạnh hắn mỗi ngày, không được rời khỏi nửa bước. Vậy nên, nữ chính ơi, mau xuất hiện đi! Thần thiếp thật sự chịu không nổi nữa rồi!

TÔI CƯỚI MỘT TỔNG TÀI MÙ

Sau khi cưới tổng tài mù.Tôi dựa vào việc anh ấy không nhìn thấy, liền hôn anh một cái, rồi lại một cái. Anh đỏ mặt, liên tục nói: “Cô Lâm, đừng như vậy.”Sau này, anh thế mà lại ép tôi vào góc tường, nhìn tôi bằng ánh mắt sâu thẳm: “Vợ yêu, lại đây~”

Trộm Nhớ Thương

Trộm Nhớ Thương  “Chồng ơi…” Tôi nhào vào lòng người đàn ông trước mặt, ôm chặt lấy anh. Huhu, tôi mất trí nhớ, mà co//n mẹ nó mất đúng cái phần quan trọng nhất. Ví dụ như, tôi chỉ nhớ rõ chuyện đi bắt gian, nhưng lại quên mất mặt mũi của gã tra nam. Tóm lại, tên đàn ông đang đứng trước mặt kéo tôi đi này,không sai chắc chắn chính là tên tra nam đó . Hừ, chẳng phải muốn cùng tiểu tam chim sẻ một đôi sao? Tôi đây càng không để cho nhắn được như ý! (Hay ho quá thể, nhờ sự tài lanh của mình mà tôi nhân nhầm kẻ thù không đội trời chung là chồng ,hơn nữa tên chồng này còn là kẻ ngoại tình.)