Hiện đại
Trăng Khuất Màn Mây Tôi là con gái ruột của một gia đình giàu có. Thế nhưng lại bị ba tôi nuôi lớn trong nghèo khó suốt 18 năm. Trước khi tôi chào đời, ba mẹ đã cãi nhau triền miên vì bất đồng quan điểm trong việc nuôi dạy con cái. May mắn là mẹ tôi mang thai đôi. Cơ hội được chia đều cho cả hai người, ai cũng có thể tự chứng minh mình đúng. Mẹ chọn em gái tôi để nuôi dưỡng trong nhung lụa. Ba thì bế tôi lúc ấy còn đỏ hỏn về quê, bắt đầu cuộc sống “nuôi con kiểu khổ luyện”. Mười tám năm sau, đúng vào hôm nay. Ba tôi đang hí hửng cầm thư báo trúng tuyển Đại học Hoa Đô ngoài sân. Còn tôi thì đang kỳ cọ mấy chú heo. Một chiếc ô tô đỏ bóng dừng lại trước cổng. Một người phụ nữ ăn mặc sang trọng bước xuống xe. Nhìn thấy lớp bùn dính trên thân xe, tôi cầm vòi nước bước tới, hỏi: “Chị ơi, rửa xe không? Mười đồng thôi, em đảm bảo rửa sạch bong sáng bóng.” Chị ta không nói gì, chỉ nhìn tôi rồi bỗng dưng khóc nấc lên. Ba tôi từ phía sau hét lên: “Con gọi gì mà chị? Đó là mẹ con đấy!”
Giúp Ảnh Đế Tìm Em Gái Tôi livestream bói toán, mỗi ngày một quẻ. Ngay quẻ đầu tiên, tôi đã kết nối với một ảnh đế mới nổi. Trong màn hình, ảnh đế phối hợp tẩy trang. Nhìn gương mặt mộc của anh ta, tôi thầm kêu không ổn! Lông mày bị khuyết, huynh đệ gặp nạn. Em gái anh ta sắp mất mạng rồi! Tôi nghiêm mặt: “Đường Thạch Sơn, thôn Tiểu Hà, mau cứu em gái anh!”
Tạm Biệt Nửa năm trước, mẹ quỳ xuống đất cầu xin tôi hiến một quả thận cho con gái của ba dượng. Nửa năm sau vào đêm trước ngày tôi kết hôn, mẹ lại quỳ xuống đất cầu xin tôi, để tôi nhường chồng chưa cưới cho đứa con gái mà bà ấy yêu thương. Anh trai ruột tát tôi một cái: “Ninh Kỳ, sao em lại không hiểu chuyện như vậy, nó sắp chết rồi, em không biết sao?” Không sao, thêm hai tháng nữa, tôi cũng sẽ chết, sẽ khiến tất cả mọi người hài lòng.
Hít Khói Nhang Bạn trai tôi luôn khiến tôi phải hít khói thuốc của hắn. Điếu thuốc hắn hút rất kỳ lạ, có mùi giống như mùi nhang. Cư dân mạng bình luận: [Bạn trai cô không phải người, gã đang hút hương để ăn. Bắt cô cùng hít hương là để hoán đổi số mệnh. Quỷ không ăn cơm người, người sống không ăn hương.]
Tống Hà Cố Lên Sáu tháng trước kỳ thi đại học, tôi phát hiện ra số tiền học phí đại học mà bà tôi nhặt ve chai tích cóp cho tôi đã bị bố mẹ lấy đi để mua giày chơi bóng cho em trai. Em trai mang đôi giày phiên bản giới hạn đó khoe khoang ngay trước mặt tôi. Tôi quỳ xuống lạy bố mẹ, cầu xin bọn họ cho tôi mượn tiền để học đại học, hứa sau này khi đi làm sẽ trả lại. Bọn họ nói, cùng lắm mày cũng chỉ đỗ trường hạng hai, thôi thì đừng học nữa. Bọn họ nói, mấy đứa bạn hồi cấp hai của mày giờ lấy chồng hết rồi, tiền sính lễ đều để dành cho em trai cả. Bọn họ nói, đó là số phận của con gái. Nhưng tôi không muốn chấp nhận số phận ấy.
Bí Mật Hào Môn Tôi là thiên kim thật. Trói định với hệ thống ăn dưa. Ngày đầu tiên trở về hào môn, cả nhà đều đọc được suy nghĩ của tôi. [Mẹ bảo dưỡng tốt thật, chẳng trách sau khi ly hôn với ba vẫn có thể làm streamer hở hang.] Mẹ ruột vốn định lập quy củ với tôi sắc mặt trắng bệch. Tôi liếc nhìn thiên kim giả đang khóc lóc. [Ồ, có thai rồi, là của anh cả hay anh hai nhỉ?] Hai anh em liếc nhìn nhau, biểu cảm kỳ quái. Ba ruột khoan thai đến muộn. Tôi “Chậc.” một tiếng. [Thì ra là của ba.] …
Mẹ Con Đỉnh Lưu Trị Trà Xanh Bố tôi là một người giàu có, mẹ tôi là ngôi sao hàng đầu, còn tôi thì bị mắng trên hot search vì đ/á/nh người và được gọi là “cô gái b/ạ/o l/ự/c”. Sau này, mẹ tôi tham gia một chương trình thực tế chia sẻ tình cảm gia đình. Một thời gian sau, tôi lại lên hot search vì được khen “vừa đẹp vừa ngầu”. Cả mạng đều tung hô tôi đ/á/nh rất đúng.
Chạy Về Phía Mặt Trời Bước ra khỏi trung tâm phục hồi chức năng, trên màn hình lớn của trung tâm thương mại đối diện đang phát trực tiếp lễ trao giải của một liên hoan phim nào đó. Ảnh hậu mới nổi – Chung Ý Vãn, ôm cúp trong tay, đôi mắt ngấn lệ xúc động đọc lời cảm ơn. Nhưng ống kính lại đặc tả gương mặt xúc động của chồng tôi – Cố Cảnh Châu và con trai tôi – Cố Mục Thần. Bảy năm trước, tôi đã dùng một chân của mình để đổi lấy mạng sống cho Cố Cảnh Châu. Năm đó, tôi đang là sinh viên năm nhất, vừa giành được hai huy chương vàng ở cuộc thi điền kinh Đại hội Thể thao toàn quốc. Rất nhiều người từng hỏi tôi: “Có hối hận không?” Tôi luôn nhẹ nhàng lắc đầu. Vì đó là người tôi yêu. Nhưng khoảnh khắc này, tôi lại nghe thấy chính nội tâm của mình đang hỏi: 【Có hối hận không?】
Chị Dâu Đỏng Đảnh Tôi nhắn tin cho anh trai ruột, nhưng bị chị dâu cảnh cáo. “Đừng có suốt ngày nhắn tin cho anh cô khi không có việc gì, anh ấy có việc phải làm, đừng làm phiền công việc của anh ấy, rảnh quá thì tự đi tìm bạn trai đi.” Tôi chụp màn hình trực tiếp và gửi vào nhóm gia đình, khiêu khích một cách châm biếm: 【Ai làm chị dâu con tức giận vậy? Sao lại nóng nảy thế. (Khóc hu hu)】
Quỷ Dương Sát Chúng tôi ở ngôi làng có một từ đường tên là “Ngọc Từ”. Nghe đồn rằng các vị thần trong Ngọc Từ thích nhất là tiếng khóc của thiếu nữ. Nếu con gái nhà nào trong lễ cúng tế ở Ngọc Từ có thể khóc to nhất, thì gia đình đó sẽ sinh con trai trong lần mang thai tiếp theo. Không ngờ rằng năm nay người khóc to nhất lại là chị tôi. Nhưng khi chị trở về, cả nhà chúng tôi đều kinh hãi…
Trùng Cản Tai Tôi vừa mập vừa xấu, còn vị hôn phu thanh mai trúc mã của tôi lại là con cưng của trời. Hắn ghét tôi đến tận xương tủy, đến năm mười tám tuổi liền đề nghị hủy bỏ hôn ước. Hắn nói, hắn đã tìm được chân ái của đời mình. Dù bị bà nội nhốt trong nhà, hắn vẫn tìm đủ mọi cách để trộm đi vật đính ước của tôi và hắn. Tôi cố đè nén khóe miệng đang cong lên, theo ý hắn, hủy đi vật đính ước, chấm dứt hôn ước đã kéo dài mười năm. Trúc mã đắc ý lắm nhưng hắn không biết, hắn xong đời rồi. Tôi là con búp bê trừ tà mà bà nội hắn chọn cho hắn, không có tôi, hắn sắp trở nên vừa xấu vừa mập, tai họa liên miên. Còn tôi, sẽ được tái sinh.
Đã Lâu Không Gặp Khi trò chơi kinh dị chỉ còn lại tôi và anh trai tôi, hệ thống lại báo rằng kẻ sát nhân biến thái vẫn còn sống. Nhìn vào đôi mắt ngây thơ vô tội của anh trai mình, tôi nuốt nước bọt, ngập ngừng nói: “Anh… đừng giả vờ nữa.” Nghe vậy, anh trai tôi nghiêng đầu cười. Khoảnh khắc tiếp theo, anh ấy thật sự không giả vờ nữa. Anh rút ra một sợi xích lớn từ sau lưng, nở nụ cười để lộ răng nanh sắc nhọn. “Đến lượt em rồi, cưng à.” Trên màn hình, hàng loạt bình luận hiện lên: “Anh trai gọi em là cưng, ôi anh ấy yêu quá đi!” “Cưng ơi, em khóc nhìn y như chiếc bánh kem nhỏ xinh đáng yêu vậy á!” “Muốn sợi xích của anh trai luồn lách khắp cơ thể em bé, sau đó nghiền nát tiếng khóc của ẻm quá đi!” ??? Tôi không phải con người à!???
Tam Ca Tự Diễn Chồng tôi – người đàn ông lạnh lùng, c ấ m d ục, gần đây có chút kỳ lạ. Ra ngoài cùng tôi thì phải che kín từ đầu đến chân, chuông cửa vừa vang lên đã lập tức chui tọt vào tủ quần áo, ngày nào cũng nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn cưới trên tay tôi. Cho đến một ngày, tôi vô tình phát hiện trong điện thoại anh ấy có một bản ghi chú được đặt mật khẩu: “Ngủ một giấc tỉnh dậy, tôi từ năm mười tám tuổi xuyên tới năm hai mươi tám tuổi.” “Tin tốt là: tôi thật sự ở bên cô gái mình đã thầm yêu nhiều năm.” “Tin xấu là: trong nhà không có ảnh cưới, tôi không đeo nhẫn cưới, đồ vest trong tủ cũng không phải cỡ của tôi.” “…Xong rồi, tôi là kẻ thứ ba.” Tôi: Hả??
Cũng Chỉ Là Hạt Bụi Cánh cửa phòng làm việc của chồng tôi bị cô thư ký nhỏ gõ lần thứ tư. Anh ta cau mày: “Cô có hiểu phép lịch sự không, ra ngoài!” Cô thư ký nhỏ ngẩn người, lập tức khóc như mưa, liên tục xin lỗi rồi đóng cửa lại. Chồng tôi mất kiên nhẫn, đuổi theo ra ngoài mắng mỏ. Giọng nói cố tình hạ thấp nhưng vẫn truyền rõ ràng đến tai tôi. Anh ta dỗ dành: “Đừng làm loạn nữa, nhìn bao nhiêu lần cũng thấy cô ta chẳng bằng em.” “Ngoan nào, đừng khóc nữa, ngoài hôn nhân ra, anh đều cho em tất cả được không?” Tôi bình tĩnh đứng dậy. Mở cánh cửa anh ta quên đóng. “Hôn nhân cũng có thể cho, tôi đồng ý.”
Không Là Nữ Phụ Tôi trở thành nữ phụ pháo hôi trong tiểu thuyết, vì bảo vệ nữ chính mà suýt bị xâm hại, vừa bước vào lớp đã bị mọi người bịa đặt trước mặt: “Bạch Á sao, đừng nhìn vẻ ngoài thanh cao của cô ta, thực ra sau lưng đối mặt với con trai thì dâm lắm!” “Các cậu không biết đâu, ba ngày trước, tôi tận mắt nhìn thấy cô ta đi theo một người đàn ông vào ngõ nhỏ trước trường học…” Mặt đối phương đầy vẻ đê tiện, trong lớp nói năng vô sỉ, nhất thời khiến cả lớp cười ồ lên. Nữ chính bạch liên hoa đứng một bên, vẻ mặt lo lắng muốn thay tôi giải thích nhưng lại chậm chạp không chịu giúp tôi nói ra sự thật lúc đầu. Nam chính thanh mai trúc mã với tôi từ nhỏ, vì muốn bảo vệ danh tiếng của bạch liên hoa, cũng lựa chọn lạnh lùng đứng nhìn trước cảnh người nọ vu oan giá hoạ cho tôi. Còn tôi không vội không vàng, nắm chặt chiếc điện thoại đã mở sẵn chế độ ghi âm trong tay, nhanh chân đi đến trước mặt hắn ta, chỉ vào hắn ta lớn tiếng nói: “Vương Việt, chẳng phải mấy ngày trước cậu tỏ tình với tôi bị từ chối sao? Nhục đến nỗi phải ở trước mặt nhiều bạn học như vậy bịa đặt vu khống tôi để trả thù sao?”
Dời Nhầm Mộ Thái Công Ở quê bạn tôi có phong tục dời mộ. Cửu dời cửu táng, thập táng vạn niên. Dời mộ càng nhiều lần, gia đình càng hưng vượng. Nhưng sau khi nhà cậu ấy dời mộ tháng trước, tai họa liên tiếp ập đến. Bất đắc dĩ, cậu ấy tìm tôi giúp đỡ. Tôi mở nắp hũ cốt ra xem, hỏi: “Nhà cậu dời mộ bao nhiêu lần rồi?” “Ba lần.” “Giỏi thật, cả ba lần đều dời nhầm mộ Thái Công!”
Tượng Năm Đầu Tôi mở tiệm xăm đã bảy tám năm, đã xăm hơn mười ngàn người, nhưng chưa từng thấy một hình xăm nào như thế này. Một bức tượng thần kỳ dị với năm cái đầu phải được xăm lên bụng dưới của một cô gái, mà người bỏ tiền ra cho tôi xăm lại là một vị Thái tử gia ở Bắc Kinh. “Hình vẽ và nguyên liệu đều dùng của tôi, anh chỉ cần thể hiện tay nghề của mình.” Gã đặt tấm séc năm vạn trước mặt tôi. Tôi không kìm được mà lộ vẻ vui mừng, vội vàng gật đầu: “Ngài yên tâm, tôi đảm bảo không sai một nét.” “Xong việc còn có thêm năm vạn nữa. Đừng hỏi nhiều, nhớ kỹ… giữ mồm giữ miệng, mạng mới dài lâu.” Bàn tay trắng nõn của gã vỗ nhẹ lên tay tôi đang nắm tấm séc. Tôi sững người, cố gượng cười, ngẩng đầu lên liền chạm phải ánh mắt ôn hòa như gió xuân của gã, nhưng ẩn sâu bên trong lại là sát khí lạnh lẽo như mùa đông.
Thân Mật Quá Mức Vào ngày trúc mã của tôi kết hôn với người khác, tôi đã gặp phải tai nạn máy bay. Người đến thu dọn thi thể tôi chính là Trần Dập Châu, người mà tôi từng vô cùng ghét bỏ. Anh bỏ lại tất cả để tự sát và cùng tôi xuống hoàng tuyền. Ở một kiếp sống khác, giữa cơn mưa lớn, tôi đã gõ cửa nhà Trần Dập Châu. Trong ánh mắt ngỡ ngàng của anh, tôi nắm lấy tay áo của anh và nói: “Trần Dập Châu, chúng ta kết hôn nhé?” Mắt người đàn ông đỏ hoe, nhưng anh lại dửng dưng hất tay tôi ra: “Chơi đùa với tôi thấy vui không?” Đêm đó, tôi rùng mình vì lạnh dưới mưa. Trần Dập Châu mở cửa với vẻ mặt tức giận, thở dài rồi kéo tôi vào lòng: “Thẩm Đường, tôi thực sự giống như một con chó mà em nuôi.”
Bạn Giường Đêm trước hôn lễ, tôi phát hiện ra Hứa Châu và bạn gái cũ của anh ấy vẫn duy trì mối quan hệ kiểu “bạn giường”. Hai người hễ muốn là gọi, gọi xong là gặp. Bất kể xa xôi thế nào, bên kia đều sẽ lập tức chạy đến. Anh em của anh ta hỏi: “Cậu rốt cuộc nghĩ gì vậy? Đã sắp làm đám cưới với Tuyết Trà rồi, còn lằng nhằng không dứt với đàn chị. Nếu không dứt được thì lúc trước chia tay làm gì?” Hứa Châu châm điếu thuốc, giọng khàn khàn: “Giữa tôi với cô ấy, ngoài chuyện đó ra, chẳng hợp nhau điểm nào. Còn tôi và Tuyết Trà thì lại hoàn toàn ngược lại, haizz.” “Yên tâm đi, tôi biết chừng mực. Mỗi lần chúng tôi gặp nhau chỉ là giải quyết nhu cầu, không ôm ấp, không qua đêm, tuyệt đối không ảnh hưởng đến cuộc hôn nhân của tôi và Tuyết Trà.”