Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Giang Ly Bán Hạ

Giang Ly Bán Hạ Tôi là nhân vật phản diện đ//ộc á//c trong tiểu thuyết. Theo kịch bản, tôi phải hôn nam chính khi đèn trong lớp học tắt. Nhưng không ngờ lại hôn nhầm nữ chính. Khi đèn sáng lên, mọi người nhìn thấy tôi và nữ chính hôn nhau say đắm, không rời. Cả lớp im lặng. Bó hoa hồng nam chính chuẩn bị để tỏ tình với nữ chính lập tức rơi xuống đất. Nụ cười của anh ta dần biến mất: “???”

Mong Em Một Đời Hạnh Phúc

Mong Em Một Đời Hạnh Phúc Trước khi kết hôn, Thẩm Duật Phong và tôi có một thỏa thuận hôn nhân, điều khoản quan trọng nhất trong đó chính là không được phép công khai cuộc hôn nhân của chúng tôi. Sau khi cưới, anh được mời tham gia phỏng vấn. Phóng viên: “Chào tổng giám đốc Thẩm.” Thẩm Duật Phong: “Đúng vậy, tôi đã kết hôn.” Phóng viên: “…Sáng nay ngài đã ăn gì vậy?” Thẩm Duật Phong: “Vợ tôi họ Khương.” Phóng viên: “Chuyện đó…” Thẩm Duật Phong: “Tôi rất yêu cô ấy.” Phóng viên: …Anh trai à, ai cũng nhìn ra được anh vừa mới kết hôn luôn đấy.

Thành Phố Ảo Ảnh

Thành Phố Ảo Ảnh “Tôi có chuyện muốn nói với cậu, cậu nhất định không được nói cho ai khác biết.” “Thôi, dù cậu có nói ra, người khác cũng không tin đâu.” Trương Hạo uống cạn ly bia, cười cay đắng như thể vừa e ngại vừa tự giễu: “Tôi đã biết Viên Viên ở đâu rồi.” Con gái của Trương Hạo đã mất tích. Vào đêm hè cách đây vài năm, Trương Hạo như phát điên đập cửa nhà tôi, hỏi tôi có thấy con gái cậu ấy không: “Cậu cho tôi vào xem một chút đi, chiều nay con bé nói muốn đến nhà cậu chơi, cậu có gặp nó không?” Ngoài cửa, Trương Hạo nắm chặt tay tôi như một con thú điên dại. Thời đó camera giám sát còn hiếm, cảnh sát đã kiểm tra vài camera trên đường chính, thông báo tìm người dán khắp nơi, nhưng con gái Trương Hạo như bốc hơi khỏi nhân gian, không một tin tức. Từ đó, Trương Hạo như bị ám ảnh.

Học Bá Vả Mặt Cả Thế Giới

Học Bá Vả Mặt Cả Thế Giới Ngày thi đại học, tôi cố tình bỏ trống 5 câu trong mỗi bài thi, chỉ để được học cùng trường với bạn trai. Kết quả thì sao? Anh ta bùng nổ phong độ, thi đậu vào trường 985 danh tiếng ở Hải Thị, rồi tay trong tay rạng rỡ bước vào cổng trường cùng “bạch nguyệt quang” trong lòng mình. Còn tôi một học sinh tiềm năng có thể vào Thanh Hoa, Bắc Đại – cuối cùng lại chỉ đủ điểm vào một trường đại học hạng xoàng! Sống lại một lần nữa, tôi thề sẽ giành lại tất cả những gì vốn dĩ thuộc về mình!

Điểm Chung

Điểm Chung Anh trai tôi mất tích đã được mười năm, mười năm sau, tại biên giới phía bắc, tôi gặp lại anh. Chỉ là lúc này đây, tôi là hàng hoá, mà anh lại là ông chủ muốn mua tôi. Quan trọng nhất là anh giống như không quen biết tôi.

Tẩy Âm Trạch 

Tẩy Âm Trạch Tôi là một người nổi tiếng trong giới chuyên “tẩy trạch”. Ai tiếp nhận những căn nhà ma ám đều sẽ đến tìm tôi đặt hàng. Những căn nhà từng được tôi xử lý, trong vòng nửa năm chắc chắn sẽ bán được giá cao. Tết Đoan Ngọ năm nay, tôi nhận một đơn lớn. Xử lý xong đơn này, tôi có thể xóa sạch mọi khoản nợ. Lần này, cô ấy như thường lệ đưa tôi đến tận cổng, nhưng tôi thậm chí không dám bước xuống xe. “Người tẩy trạch chỉ được xử lý dương trạch, đơn này tôi không thể nhận, cô tìm người khác đi.”

Đôi Đường Đôi Ngả

Đôi Đường Đôi Ngả Mọi người đều ghen tị với Lục Vọng Châu vì có một vị hôn thê như tôi – dịu dàng, đảm đang, học vấn lại cao. Mỗi khi nghe vậy, anh ta chỉ cười khẩy một cách khinh miệt: “Mua về thôi.” Tôi không nói gì, chỉ gật đầu ngoan ngoãn rồi tiếp tục bóc vỏ tôm cho anh ta. Sau đó, tin đồn về anh ta và một nữ diễn viên nổi tiếng lan truyền khắp mạng xã hội. Tôi bình tĩnh thu dọn đồ đạc, chuẩn bị rời đi, nhưng anh ta lại đột nhiên nắm chặt tay tôi. “Ở lại đi.” Anh ta nghiến răng nói, lần đầu tiên trong đời cúi đầu, “Em muốn bao nhiêu cũng được.” Tôi cười: “Một trăm triệu.” Anh ta lập tức gật đầu, lấy điện thoại ra định chuyển tiền cho tôi. Nhưng tôi chỉ cầm lấy vali, mỉm cười nói nốt câu còn lại: “Cũng không mua được tôi nữa đâu.”

Vô Diện Nhân

Vô Diện Nhân Người ta nói, cứ mười triệu người thì có một kẻ vô diện. Chúng không có mặt, chuyên trộm khuôn mặt của người khác để sử dụng. Từ nhỏ, những ai từng gặp tôi đều không thể nhớ được dáng vẻ của tôi. Thậm chí, khi tôi học mẫu giáo, cha mẹ tôi đã từng đón nhầm đứa trẻ khác. Bà ngoại tôi bảo, lý do là vì tôi không có mặt, khuôn mặt của tôi đã bị đánh cắp không lâu sau khi tôi chào đời.

Không Trọn Vẹn

Không Trọn Vẹn Chồng tôi không chỉ có bồ nhí bên ngoài, mà còn muốn đưa cô ta về làm vợ hai. Tôi không đồng ý, nên anh ta cho tôi uống thuốc quên. Nhưng người tôi quên không phải chồng tôi, mà là anh trai của anh ta. Kết quả là anh ta lại phát đ1ên.

Đầu Tôi Đâu

Đầu Tôi Đâu? Đầu tôi rơi mất trên đường đi dự đám cưới. Nhưng không sao cả. Khâu vá lại một chút, tôi vẫn có thể tiếp tục lên đường. Tôi thật sự trân trọng tình bạn này biết bao, đáng tiếc chỉ có mình tôi trân trọng nó.

Hàng Xóm Bất Ổn

Hàng Xóm Bất Ổn Hàng xóm đối diện sau khi mang thai đã yêu cầu tôi đưa con mèo của mình đi. Sáng sớm đã gửi cho tôi một tin nhắn dài như bom tấn: [Xin chào, tôi là 503, vợ tôi mang thai được hai tháng rồi, mong cô có thể đưa con mèo đi.] [Thứ nhất, vợ tôi sợ mèo, nếu không cẩn thận bị mèo dọa mà sinh non thì cô phải chịu trách nhiệm.] [Thứ hai, nếu con mèo kêu sẽ không tốt cho việc dưỡng thai của vợ tôi, cô phải chịu trách nhiệm.] [Thứ ba, nếu con mèo của cô ra ngoài chạy lung tung, không may đụng phải vợ tôi thì cô phải chịu trách nhiệm.] Tôi nhìn chú mèo con mới ba tháng tuổi trong lòng mà chìm vào suy tư. Chỉ thế này thôi mà cũng có thể đe dọa được một bà bầu sao? Không biết còn tưởng đứa con nhà gã là tôi đẻ hộ. Vì thế, tôi quay sang chụp lại màn hình rồi chuyển tiếp vào nhóm chat của cư dân, kèm theo dòng chữ: [Xin chào mọi người, vì vợ hàng xóm 503 của tôi mang thai rồi nên sợ mèo.] [Mong mọi người hợp tác đưa thú cưng trong nhà đi, nếu không sẽ phải chịu toàn bộ trách nhiệm!] Trong nháy mắt, cả nhóm chat cư dân đều nổ tung.  

Vết Sẹo Cũ

Năm lớp 12, ở chỗ chúng tôi xảy ra một vụ án nghiêm trọng. Để bảo vệ nạn nhân, nhà trường cho cả lớp nghỉ nửa tháng. Lúc ấy, chẳng ai dám hỏi nhiều. Nhưng không ngờ, mười năm sau trong buổi họp lớp, lại có người nhất quyết muốn moi ra thân phận nạn nhân năm ấy…

THANH XUÂN THỰC SỰ MỚI ĐẾN

Tôi dứt khoát chia tay với bạn trai mà tôi đã theo đuổi suốt ba năm và về quê tham gia các buổi hẹn hò mai mối.Bạn tôi hỏi: “Cậu thích Lộ Diễn đến vậy, thật sự có thể buông bỏ được sao?”Tôi cười nhạt: “Tớ đâu có ngốc, kiểu như anh ta thì yêu đương cho vui thì được, chứ nếu thật sự cưới thì tớ phải khổ sở cả đời à?”Bỗng nhiên, từ bên cạnh vang lên một giọng nói trầm thấp và quen thuộc:“Ồ, đây là lý do em đá tôi sao?”1Tôi kéo vali về nhà thì bắt gặp một cô gái đang mở cửa đi ra.Cô ấy mặc một chiếc áo len đen rộng, lộ ra xương quai xanh tinh tế, kết hợp với phong cách không quần, đi đôi giày cao gót kiểu ly rượu YSL”.Tôi nhận ra cô ấy là tay bass của ban nhạc Lộ Diễn, hình như tên là Lục Tranh, một cô gái tầm ngoài 20, rất xinh đẹp.

Giúp Đỡ Sai Lầm

Giúp Đỡ Sai Lầm Chỉ vì tôi gửi cho anh trai một đường link nhờ trợ lực mà bị chị dâu chửi tới tấp. “Không biết xấu hổ hả? Anh mày có vợ rồi mà còn định quyến rũ ảnh!” “Tao nói cho mày biết, chừng nào tao còn sống trong nhà này thì mày đừng hòng bước chân vào.” …

Khi Gió Qua Nhà Cũ

Sau khi tôi thuê bảo mẫu nam… Mẹ chồng mắng tôi là đồ k/ỹ n/ữ, h/án/g không chịu khép. Tôi cười, đưa cho bà một quả vải: “Mẹ cũng thèm à?” Cho đến khi camera ghi lại được bộ mặt thật của chồng tôi, tôi mới hiểu — Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu, đã là một trò lừa.

Đêm Giao Thừa, Tôi Đã Bỏ Đứa Con Của Tổng Giám Đốc

Đêm Giao Thừa, Tôi Đã Bỏ Đứa Con Của Tổng Giám Đốc Đêm Giao Thừa, tôi ôm bụng bầu, cùng người làm chuẩn bị bữa cơm tất niên. Trong ngôi nhà tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ, bầu không khí bỗng chốc lặng ngắt khi Cố Cảnh Chi dắt theo một người phụ nữ mang thai bước vào cửa. Anh ta phớt lờ ánh mắt ngỡ ngàng của đám người làm, bảo họ về nhà ăn Tết, sau đó hãy quay lại làm việc sau năm mới. Vốn dĩ họ cũng chỉ định nấu xong bữa cơm tất niên rồi mới rời đi. Nhưng bây giờ, mọi thứ mới chỉ làm được một nửa. Sau khi tất cả rời đi, Cố Cảnh Chi lấy ra một tờ thỏa thuận ly hôn, đặt trước mặt tôi. “Như Yên đã có thai, tôi không thể để con cô ấy trở thành một đứa con ngoài giá thú không danh phận. Chúng ta ly hôn trước, chờ sau khi đứa trẻ được nhận danh phận, chúng ta sẽ tái hôn.” Tôi nhìn chằm chằm vào mấy chữ tôi ra đi tay trắng trên tờ thỏa thuận, toàn thân lạnh toát.

Ba Mẹ Tôi Đem Hết Tài Sản Cho Anh Họ

Ba Mẹ Tôi Đem Hết Tài Sản Cho Anh Họ Tôi tiện miệng hỏi một câu: “Ba mẹ còn bao nhiêu tiền tiết kiệm vậy?” Câu hỏi vừa dứt, sắc mặt ba mẹ lập tức thay đổi, ánh mắt cảnh giác nhìn tôi: “Hỏi cái đó làm gì?” Thấy thái độ của họ như vậy, những lời định nói ra miệng tôi đành nuốt ngược trở lại. Hôm sau, họ gọi anh họ đến nhà. Ngay trước mặt tôi, họ ký giấy tặng toàn bộ căn nhà cho anh ấy. Sau đó còn cảnh cáo tôi: “Con gái sớm muộn gì cũng phải lấy chồng, gái gả đi rồi chẳng khác gì bát nước hắt đi. Sau này có anh họ mày nuôi tụi tao rồi, mày đừng có mơ lấy được đồng nào.” Tôi không khóc cũng không làm ầm lên. Chỉ lặng lẽ nhìn tám mươi triệu trong tài khoản ngân hàng vừa mới chuyển khoản tới, thở dài một hơi: “Ba, mẹ, con tôn trọng quyết định của ba mẹ.”

Cứu Rỗi Phản Diện Xong, Anh Ta Lại Hắc Hóa

Cứu Rỗi Phản Diện Xong, Anh Ta Lại Hắc Hóa Là nữ phụ ham tiền, tôi hành hạ và tra tấn người anh nuôi phản diện. Không ngừng tìm đường chết. Ánh mắt dừng lại, đảo qua đảo lại, bật ra tiếng cười lạnh: “Chỉ cho tôi từng này tiền sao? Đồ vô dụng!” Dần dần, ánh mắt anh nuôi nhìn tôi ngày càng tối tăm. Hầu như sắp không nhịn được nữa. Sau khi nữ chính cứu rỗi xinh đẹp xuất hiện, tôi thức thời rời đi. Sau đó. Trong căn biệt thự xa hoa lộng lẫy, tôi bị ép đứng trước gương. Anh nuôi có giá trị tài sản hàng tỷ siết chặt eo tôi từ phía sau, đôi mắt đỏ rực, nụ cười nơi đáy mắt lạnh lẽo và bệnh hoạn, từng chữ từng câu thì thầm. “Run rẩy gì thế… Không phải em thích tiền sao? Anh có rất nhiều tiền.” “Ngoan nào, nuốt xuống đi.”

Pháo Hôi Cùng Phản Diện Không Thiết Sống

 Pháo Hôi Cùng Phản Diện Không Thiết Sống Xuyên vào một cuốn tiểu thuyết nữ cường. Mặc Nghiễn Chiêu và nữ chính là thanh mai trúc mã, nhưng người trong lòng nữ chính lại không phải là hắn. Hắn yêu mà không được, hắc hóa trở thành một nhân vật phản diện tăm tối. Bởi vậy khi hệ thống bắt tôi đến cứu rỗi hắn, trong bụng tôi nghĩ thầm: c.hếc sớm, siêu sinh sớm. Cứu rỗi hắn? Vậy ai cứu rỗi tôi? Đối diện với ánh mắt lạnh lùng như rắn độc của hắn, hàng phòng ngự của tôi lập tức bị phá vỡ. Tôi “bịch” một cái quỳ xuống trước mặt hắn, ôm đùi hắn gào khóc. “Cầu xin anh đừng có nhìn tôi như vậy, tôi nhạy cảm lắm!” Trong lòng lại nghĩ thầm: “Ha ha, đêm nay t.reo cổ trước cửa nhà hắn xem!” Nhân vật phản diện:… Hệ thống: Đỉnh!

Cút Đi, Đây Không Phải Trạm Rác

Trò chơi nói thật, cô bạn thân khác giới của chồng nhả khói th//u//ốc, nói: “Ngày đó tôi với Trần Việt Xuyên thề kết nghĩa huynh đệ, đến lông chỗ đó cũng buộc vào nhau mà thề.” Thấy sắc mặt tôi sa sầm, cô ta quay sang nhìn tôi: “Sao thế, con dâu, có ý kiến gì à?”