Hiện đại
Ba mẹ tôi rất mắn đẻ. Tám năm liền sinh ba đứa, mỗi đứa đều có cấu hình nam nữ chính trong tiểu thuyết. Anh cả biết đọc tâm. Anh hai thấy được ma. Em ba có hệ thống. Đến lượt tôi, đứa út. Ba mẹ bình luận cay nghiệt: “Biết ăn, biết động, còn sống, thế là tốt rồi!” Tôi không phục, cực kỳ không phục! Năm tuổi, tôi biểu diễn nuốt trứng gà sống. Anh cả vung tay đập một cái, mặt đầy chán ghét: “Đồ ngốc, biết là em thích thể hiện, nhưng… trứng gà này có độc.” Tôi: “.” Tám tuổi, tôi giận dỗi bỏ nhà đi, đi theo bạn học về nhà nó. Anh hai lập tức đuổi tới, tay trái quăng ra bùa nổ, tay phải bóp chặt yết hầu định mệnh của tôi, hét lên: “Tiểu Niệm, bạn học của em chết lâu rồi! Nó muốn kéo em theo nó xuống Hoàng Tuyền!” Tôi: “..” Mười lăm tuổi, tôi ôm chân ba mẹ khóc lóc: “Ba! Mẹ! Con rốt cuộc có phải con ruột của hai người không?!” Chị ba lặng lẽ đi ngang qua: “Ồn quá… à, Tiểu Niệm, đừng hiểu lầm, chị nói không phải em, mà là cái hệ thống rác rưởi trong đầu chị.” Tôi: “…” Được rồi, tôi phục, thật sự phục. Làm người bình thường cũng tốt. Cho đến một ngày, một cô gái tự xưng là người trọng sinh xuất hiện trước mặt tôi: “Cậu chính là Trì Niệm? Ngôi sao quốc tế tương lai, Trì Niệm!! Cuối cùng tôi cũng tìm được cậu rồi!”
Nhớ Mãi Người Thương Em gái tôi khinh thường vị hôn phu của mình chỉ là một kẻ nghèo túng. Vì vậy, cô ấy đã bày mưu để Châu Lăng Xuyên và tôi xảy ra chuyện. Sau đó cô ta giả vờ hoảng loạn, nhân cơ hội trốn ra nước ngoài. Châu Lăng Xuyên lại đinh ninh rằng mọi chuyện đều do tôi sắp đặt. Anh ta giả vờ kết hôn với tôi. Nhưng đến khi danh tiếng đã đạt được, anh ta chặn đường của tôi, khiến tôi ngã xuống nước trong mùa đông giá rét cho đến khi mất con. Ngày tôi bị bắt cóc, Châu Lăng Xuyên đã gác máy với bọn bắt cóc, quay người để đón em gái tôi vừa về nước. Lần nữa mở mắt, tôi trở về ngày hôm anh ta bị bỏ thuốc, tránh được tất cả những bi kịch này. Nhưng sau đó, Châu Lăng Xuyên lại nắm chặt tay tôi, giọng run rẩy: “Đêm đó… vốn dĩ phải là em!”
Khương Thời Lúc tôi gặp tai nạn xe cộ nằm viện, con gái riêng Chu Mẫn của chồng kéo tay mẹ con bé đứng trên đầu giường tôi. “Bà phù thủy, sau khi bà chết đi, tôi sẽ để cha mẹ tôi kết hôn lại, ở nhà của bà, đánh con bà.” Dưới sự kích thích của con bé, một hơi của tôi không lên được, nghẹn chết. Lúc mở mắt ra một lần nữa, tôi lại quay về lúc vừa kết hôn với cha con bé. Chu Thanh Nhạc kéo Chu Mẫn rụt rè chỉ vào người tôi nói: “Đây là mẹ mới của con, mau gọi mẹ đi.” Tôi nhanh chóng ngăn cản: “Đừng đừng đừng, vẫn là gọi dì đi, mẹ cũng không thể tùy tiện gọi bậy.”
Tôi là một nhân viên bảo vệ nhỏ bé, vô danh nhất công ty. Bình thường đến mức chẳng ai nhớ nổi tôi tên gì. Thế nhưng không ai đoán được rằng Tôi làm công việc này chỉ để che giấu bản thân thật của mình: Người dẫn x/ác thời hiện đại. Ban ngày, tôi giúp người sống phi tang thi th/ể. Ban đêm, tôi hỗ trợ người đã ch/ết… mượn giống để truyền hậu. Ban đầu tôi chỉ định kiếm đủ một tỷ rồi rút lui. Cho đến tối nay Tôi nhận được một đơn hàng năm chục triệu.
Lúc mẹ ruột tìm đến cửa, tôi đang cầm xẻng hì hục xúc cám cho lũ heo ăn. Hết cách, con heo nái Đa Hoa sắp đẻ, phải bồi dưỡng cho nó đủ chất.“Này này này, đừng tranh! Tao nói đừng tranh mà!”“Nhị Hoa, Tam Hoa, tụi mày tranh cái gì? Không biết nhường cho heo bầu hả?”“Đúng là lũ óc heo, mấy người cũng chửa đẻ rồi còn gì!”Ngay lúc đó, cổng chính bị người ta rầm một tiếng đẩy tung ra.Một đám người ăn mặc sang trọng xông vào.Tôi ngơ ngác đứng dậy, tay trái xách xô, tay phải cầm xẻng, cứ thế mà mắt to trừng mắt nhỏ với họ.“Ờ… mấy người muốn mua heo hay mua gà ạ?”Tôi thuận miệng hỏi, giống hệt kiểu rao bán thường ngày của mẹ.Ai dè vừa nói xong, đối diện có một người phụ nữ mặc đồ nhã nhặn bỗng nước mắt tuôn như mưa.Làm tôi sững cả người.Ơ… có cần xúc động vậy không?Thật ra tôi gặp đủ hạng khách rồi, mấy người đầu óc lạ đời cũng không thiếu.Như lần trước có cậu trai trẻ tới chọn heo, chọn cả buổi sáng không chọn nổi con nào. Tôi sốt ruột quát một câu “Muốn cưỡi heo hả?”, cậu ta như được khai sáng, mặt hớn hở, quyết chọn liền hai con mập nhất. Còn hí hửng nói muốn mở kênh tự quay “Kỵ Sĩ Cưỡi Heo Quê”, chắc chắn sẽ hot, còn rủ tôi hùn vốn.Hay là bà này cũng muốn chơi kiểu khác người?“Tôi còn có mấy con thỏ vừa đẻ xong…”Tôi nghĩ nhà ngoài gà, heo thì chỉ còn thỏ, chưa nói hết câu thì bà ấy đã lao lên ôm chầm lấy tôi, khóc nức nở.“Con gái ơi! Con gái của mẹ! Con khổ quá rồi!”Tôi ngớ ra nửa nhịp, mới hiểu ra — hoá ra “hàng” bà ấy nhắm đến là tôi.
Cố Tiên Sinh Của Em Sinh nhật ba mươi tuổi của Cố Hoài, trước mặt mọi người, tôi bị ánh trăng sáng của anh ta đích thân rót rượu mạnh. “Cô ấy uống say mới vui, mọi người có muốn xem không?” Đám người có chút lo lắng: “Cố tổng, như vậy có ổn không?” Cố Hoài giọng lạnh lùng: “Không sao, dù sao cô ấy cũng bị chứng si ngốc.” “Ngày mai tỉnh dậy, sẽ chẳng nhớ gì nữa.” Tôi bị anh ta nắm tay, như một con rối ngoan ngoãn. Bởi vì bất kể anh ta đối xử với tôi như thế nào, sáng hôm sau, tôi sẽ chỉ nhớ rằng anh ta yêu tôi.
Anh Muốn “Tuyệt Tự” Sao? Không Sao, Tôi Có Thể Giúp Bạn trai muốn “tuyệt tự” vì tôi. Mới yêu có ba tháng mà hắn đã cầu hôn rồi. Trùng hợp ghê, tôi cũng muốn nhà hắn… “tuyệt tự”. Dù sao cưới tôi xong, hắn cũng coi như mất nửa cái mạng.
Em gái kế bỏ kim vào giày ballet của tôi, máu nhuộm đỏ đôi giày trắng. Quý Trạch lao lên sân khấu ôm lấy tôi, giọng lạnh lùng khác hẳn vẻ dịu dàng ngày thường: “Nếu để tôi biết là ai làm, sẽ không tha cho người đó!” Nhưng rồi, khi trại hè bốc cháy, anh ta lại bỏ mặc tôi chạy đi cứu cô ta. Dù rõ ràng… cô ta đâu có ở tâm vụ nổ! Nóng quá… đau quá… Có ai đến cứu tôi không? “Tạ Uyển!” Trước khi chìm vào hôn mê, tôi nghe thấy tiếng gào thét tuyệt vọng. Bóng người xông vào biển lửa ấy… là ai?
Quan Tướng Thủ Diệt Mị Dương Lễ hội Du Thần là lúc các Quan Tướng Thủ* xuất trận, người vật không thể cản, quỷ thần phải tránh xa. Nếu không, chỉ giết không độ. Sau nghi lễ hội Du Thần kết thúc, một người phụ nữ đến gặp tôi. Cô ấy tỏ ra hoảng sợ và nói rằng chồng của mình đã ngoại tình. “Thầy ơi, đối tượng ngoại tình của chồng tôi không phải là con người.” “Mà là một con dê.” (*Quan Tướng Thủ: vị tướng đóng vai trò bảo vệ và sát thương của Địa Tạng Vương Bồ tát, đứng đầu trong đó là Tăng Tổn Nhị Tướng Quân.) Đọc tiếp phần 2 tại đây: https://metruyen.mobi/truyen/quan-tuong-thu-diet-ta-than
Trà Xanh Ủ Lâu Năm Sau khi nghỉ hưu, tôi và chồng đăng ký học tại một trường đại học dành cho người lớn tuổi. Ngay ngày đầu khai giảng, tôi đã kết bạn được với một người. Nhưng ai ngờ, tất cả đều là mưu tính của bà ta. Con gái bà ta dụ dỗ con trai tôi thì thôi, bà ta còn dám nhăm nhe cả chồng tôi. Cười chết mất. Tôi sống hiền hòa lâu quá, đúng là có kẻ tưởng tôi “bình yên qua năm tháng.” Một tràng khẩu chiến làm bà ta á khẩu, giơ tay tặng thêm hai cái tát rồi túm lấy một nắm tóc. Bà đây không chỉ mạnh tay mà còn nói nhiều!
Đoàn Tụ Là Điều Tôi Ấp Ủ Từ Lâu Thương Chước Ngôn bất chấp tôi và hắn đã có hôn ước, ngày sinh nhật tôi hắn dẫn theo bạn gái tới tham gia. Còn tự tay lấy vòng ngọc đính hôn của hai chúng tôi làm vỡ mất. Chỉ để cho cô gái bên cạnh hắn mỉm cười. Tôi lễ phép lại xa cách chào hỏi hai người, ngày hôm sau liền trả lại mảnh vòng ngọc. Cùng với tin tức từ hôn. Cả giới Bắc Kinh xôn xao nhưng Thương Chước Ngôn vẫn chìm đắm chơi đùa. Cho đến khi video tôi hôn người đàn ông khác trong xe được quay lại. Thương Chước Ngôn vận dụng tất cả mối quan hệ tìm được chỗ ở của tôi, tay nắm chặt vòng ngọc khẽ run rẩy. Không đợi hắn kịp mở miệng đã bị người đàn ông bên cạnh tôi nhướng mày nói: “Cầm mấy mảnh đá vỡ tới đây làm gì? Đừng làm bẩn mắt vợ tôi.”
Bạn Trai Lấy Tôi Thế Thân, Tôi Quay Sang Và Kết Hôn Với Chú Giám Đốc Điều Hành Của Anh Ta Tết năm nay, tôi theo bạn trai Phó Hằng về quê ra mắt nhóm bạn thân từ nhỏ của hắn. Tửu lượng kém, tôi gục xuống bàn, lại vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa Phó Hằng và đám bạn thân. “Ê, Tống Dao, bạn gái cũ mà mày mãi không quên đã về nước ăn Tết rồi. Nghe nói lần này không đi nữa đâu.” “Thế còn bạn gái thay thế mà mày dùng để chữa lành vết thương lòng thì tính sao?” Phó Hằng nhanh chóng đưa ra quyết định: “Tết nhất mà chia tay thì xui xẻo lắm. Đợi qua mùng bảy rồi chia, đúng sinh nhật của Tống Dao, tao có thể nhân dịp đó cầu hôn luôn.” Lời của Phó Hằng hoàn toàn dập tắt chút hy vọng cuối cùng mà tôi còn đang níu kéo. Tôi viện cớ đi vệ sinh, gọi điện cho Phó Huyền Dạ: “Hôn ước vẫn giữ, tôi sẽ kết hôn. Nhưng đội phù rể đón dâu, tôi muốn tự chọn một người.” Phó Huyền Dạ sảng khoái đồng ý: “Được, cô nói đi.” “Cháu trai anh — Phó Hằng.”
Tôi Nuôi Dưỡng Em Trai Kế Thành Một Kẻ Si Tình Bệnh Hoạn Hệ thống yêu cầu tôi phải chinh phục người em trai kế vừa đẹp trai, mạnh mẽ nhưng bi thương của mình. Thế nhưng cậu lại có độ nhạy cảm bằng không. Tôi nói muốn hôn một cái, ngay trong đêm đó, Trần Vọng liền đặt mua mười thùng kẹo “Hôn Một Cái”. Tôi nói thích cún con, hôm sau trong nhà liền xuất hiện thêm một bé Corgi chân ngắn. Nửa năm trôi qua, thanh tiến độ vẫn đứng im bất động. Hệ thống thấy tôi quá thảm hại, bèn cho phép tôi đổi mục tiêu chinh phục. Tôi vui vẻ nhận lời, xoay người đi tán tỉnh ông chú phong độ như cha. Thế nhưng chỉ chớp mắt, tôi đã bị trói trong tầng hầm của căn biệt thự. Thiếu niên đối diện khóe mắt đỏ hoe, giọng nói run rẩy. “Không phải chỉ là bệnh kiều cưỡng chế yêu sao? Em có thể học mà, chị ơi, em có thể học!” Tôi: ? Trần Vọng khóc càng dữ dội hơn: “Cầu xin chị, đừng bỏ rơi em… được không?”
Nhất Thể Nhị Hồn Mặt chị tôi có một vết bớt đen to bằng bàn tay. Một thầy phong thủy am hiểu bảo rằng đó là nơi lệ quỷ ký sinh, một thân hai hồn. Năm chị tôi mười tám tuổi, chị bị một nhóm côn đồ kéo vào ruộng ngô. Mẹ tôi nói: “Phụ nữ mất đi trinh tiết không xứng đáng được sống.”
Tòa Nhà Có 18 Người Yêu Cũ Tôi đã lừa 18 người bạn trai cũ mua nhà ở một tòa nhà dở dang ngoại ô Bắc Kinh. Mọi người đều cho rằng tôi là một kẻ lừa đảo tình cảm, làm cò mồi bất động sản. Nhưng các bạn trai cũ của tôi lại điên cuồng tranh giành nhau: “Cô ấy bảo tôi mua căn 134 mét vuông, lớn hơn của các anh 2 mét vuông! Điều này đủ chứng minh tôi quan trọng hơn trong lòng cô ấy!” “Tôi đã hẹn hò với cô ấy suốt 21 ngày và 3 tiếng, là người lâu nhất!” “Cô ấy yêu tôi nhất!” “Cười chết mất, anh tính cả bảy ngày nghỉ lễ Quốc khánh vào à? Nếu tính ngày làm việc, thời gian tôi ở bên cô ấy mới là dài nhất, được chứ?” “Số nhà của tôi là 1314, đây chính là bằng chứng tình yêu của cô ấy dành cho tôi, không thể chối cãi!” “Tất cả tránh ra! Các anh chỉ là nhân vật phụ trong tiểu thuyết thay thế! Tôi mới là ánh trăng rằm, căn nhà đầu tiên của cô ấy!”
Khôi Lỗi Sư Tôi là một đại sư chuyên điều khiển con rối. Phòng phát sóng trực tiếp bán con rối với giá 19999. Mọi người mắng tôi là kẻ nói dối, tham tiền đến điên. Tôi nói với một bà dì đang mắng dữ nhất: “Cháu trai không chịu học, đúng không? Là dì đấy, hôm nay cháu cho dì dùng thử miễn phí!” Ngay sau đó, mọi người nhìn thấy một gã cứng ngắc, rách rưới cầm giáo đứng sau đứa trẻ. Đứa trẻ đổ mồ hôi đầy trán, múa bút thành văn! Đọc phần 2 tại đây: https://metruyen.mobi/truyen/khoi-loi-su-bat-ma
Yêu Sai Người Ngày đi công tác, tôi phát hiện ra bí mật của bạn trai. Anh ta có một tài khoản Weibo đã mở từ lâu, bên trong viết đầy những lời yêu thương dành cho một cô gái khác. Anh sẵn sàng yêu cô ta từ khoảng cách hơn một nghìn km nhưng lại không muốn yêu xa với tôi dù chỉ cách một trăm km. Anh nói mình không thích đi xa nhưng lại tích cóp tới hai trăm mười ba vé tàu hỏa đường dài vì cô ta. Trên đời này có muôn vàn người, nhưng anh chỉ yêu nhất Nguyệt Nguyệt, còn tôi là Triều Triều.
Kẻ Phụ Bạc Không Xứng Đáng Có Được Tình Yêu Con trai vô tình mở một ngôi sao may mắn trên giá sách của chồng. Tôi cầm ngôi sao giúp con gấp lại nhưng lại phát hiện một dòng chữ thanh tú ở mặt sau. [Nụ hôn đêm giữa mùa hè năm mười tám tuổi, chỉ có ánh trăng và côn trùng chứng kiến, không bao giờ được nhìn thấy ánh sáng nữa. Ngày 23 tháng 7 năm 2011.] Năm 2011, là năm thứ hai tôi với chồng ở bên nhau. Tôi run rẩy ngồi xổm xuống đất, lại mở một ngôi sao may mắn. [Món quà khai giảng tuyệt vời nhất năm mười chín tuổi, là có người trốn học đến bên tôi. Ngày 9 tháng 10 năm 2012.] Ngày Quốc khánh năm 2012, chồng nói nhà có chuyện, hoãn năm ngày mới trở lại trường. … [Niềm vui thầm kín nhất năm hai mươi bảy tuổi, là có người bỏ cô ấy ở phòng sinh, để cô ấy trở lại vòng tay tôi. Ngày 15 tháng 10 năm 2020.] Hôm đó là sinh nhật con trai, tôi sinh thường, chịu hai lần đau đớn mới sinh được con. Sau khi sinh bị băng huyết, trực tiếp được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt. Hóa ra, lúc đó chồng không thể thoát khỏi công việc, lại đang ở bên chủ nhân của ngôi sao may mắn này.
Đã Cạn Tình Thì Cạn Luôn Đường Lui Tết Đoan Ngọ, chồng tôi bắt tôi một cô lễ tân nhỏ nhoi chuẩn bị quà tặng cho nhân viên và khách hàng. Tôi đã dốc hết tâm sức để chuẩn bị những món quà ấy. Nhưng thư ký của anh ta, Thu Nguyệt, lại ngang nhiên chỉ trích tôi trước mặt mọi người, nói rằng quà tôi chuẩn bị không có chút thành ý nào, thậm chí còn yêu cầu chồng tôi sa thải tôi. Tôi khẽ mỉm cười với cô ta: “Chủ tịch Lâm sẽ không bao giờ sa thải tôi đâu.” Thu Nguyệt cười nhạt, liếc tôi đầy giễu cợt rồi gọi điện cho chồng tôi ngay trước mặt tôi. Khi tôi đang chuẩn bị xem trò hề của Thu Nguyệt, thì giọng nói lạnh lẽo, vô tình của chồng tôi vang lên từ đầu dây bên kia: “Chuyện nhỏ như vậy, Thu Nguyệt em cứ tự quyết định đi.” Tôi sững sờ đến mức nghẹn lời: “Lâm Phi, anh thật sự muốn đuổi việc tôi sao?” ….
Duyên Tự Kiếp Nào* *Đây là Phiên Ngoại của truyện Ba Mươi Ba Kiếp Trùng Sinh! Ta luôn tái sinh vào ngày tròn hai mươi tuổi. Còn mẫu thân lại luôn qua đời đúng một ngày trước sinh nhật hai mươi tuổi của ta. Ta tái sinh hết lần này qua lần khác giữa tiếng kinh cầu cùng những mảnh cờ tang trắng. Mẫu thân nằm trong quan tài băng, gương mặt lạnh lùng. Giống như cách bà đã từng đối xử với ta mỗi ngày. Bà luôn nhìn ta lạnh nhạt và xa cách, như một điềm gở.