Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Đừng Hỏi Vì Sao Em Biến Mất

Đừng Hỏi Vì Sao Em Biến Mất Vào ngày tôi bước sang tuổi ba mươi, cô bé mười tám tuổi được Phó Trì Yến chu cấp bên ngoài tự tiện xuất hiện. Khi tôi chắp tay nhắm mắt cầu nguyện, cô ta lại bật cười khúc khích. Chỉ một giây sau, cô ta lấy tay che miệng, ánh mắt ngây thơ nhìn tôi: “Chị ơi, em không có ý gì khác đâu, chỉ là cảm thấy chị lớn tuổi thế rồi, sao vẫn còn tin mấy chuyện như vậy?” Tôi không nói gì, sắc mặt trầm xuống. Phó Trì Yến ngồi vắt chân, đưa tay ôm hờ cô ta vào lòng: “Đào Tri, Linh Oản chỉ nói sự thật thôi, em trưng cái mặt đó cho ai xem chứ?” Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra người đàn ông mà tôi yêu mười năm, hóa ra cũng chỉ đến thế.

Tôi Từng Yêu Anh Như Vậy

Tôi Từng Yêu Anh Như Vậy Sau kỳ thi đại học, Tống Quyết say rượu, cùng tôi vượt rào nếm trái cấm. Tôi ngỡ rằng mối tình thầm lặng bao năm cuối cùng cũng thấy được ánh sáng. Nhưng khi tỉnh dậy, điều tôi thấy là vẻ mặt mơ hồ của Tống Quyết, anh hỏi vì sao tôi lại ở nhà anh. Anh chau mày nói đầy phiền muộn, rằng tối qua uống đến mất trí, hoàn toàn không nhớ gì cả. Tim tôi chùng xuống, cay đắng nuốt vào lòng. Cho đến một ngày, tôi tình cờ nghe có người hỏi anh: “Cậu đã ngủ với người ta rồi, không định cho một danh phận sao?” Tống Quyết bật cười hờ hững: “Đừng đùa, cô ta chỉ là con gái một tài xế, xứng sao?”

Toan Tính Của Bà Nội

Toan Tính Của Bà Nội Bà nội tôi từng suýt chút nữa hại ch/ết tôi.Mẹ tôi từng tuyên bố rằng, nếu bà ta còn dám bước chân vào nhà thêm một lần nào nữa, bà ấy sẽ ly hôn với bố tôi.Bố tôi khi ấy thề sống thề ch/ết rằng sẽ không bao giờ có chuyện đó.Vậy mà chưa được nửa năm, trí nhớ của ông ấy lại “vô tình” gặp sự cố.Mẹ vừa mới nói tuần sau sẽ đi công tác hai tháng.Chân trước mẹ tôi còn chưa rời khỏi cửa, chân sau bố tôi đã lén đón bà nội về nhà.Ông ta vừa xoa đầu tôi vừa dịu giọng giải thích:“Bà nội dạo này sức khỏe không tốt, phải đến bệnh viện kiểm tra.Bố lại bận việc, không chăm lo cho con được, để bà nội nấu cơm cho con ăn cũng tiện.”

Người Truy Hồn 4: Nhân Sinh Rực Rỡ

Người Truy Hồn 4: Nhân Sinh Rực Rỡ Kiếp trước, chị gái ép tôi lấy một tên lưu manh vừa xấu vừa nghèo. Kết quả là mười năm sau, tên lưu manh đó trở thành một nhà đầu tư chứng khoán có giá trị tài sản lên đến hàng chục tỷ, tôi cũng được hưởng ké sự giàu sang. Sau khi được tái sinh, chị gái tôi đã nhanh chân bắt lấy tên lưu manh đó, không tiếc bất cứ giá nào để kết hôn với hắn. Nhưng chị ta không biết rằng. Nhà đầu tư chứng khoán thực sự là tôi. Người đàn ông của chị ta chẳng biết gì cả, chỉ là một con rối mà tôi đặt lên sân khấu.

Hồ Sơ Giám Sát Của Thiếu Phu Nhân

Hồ Sơ Giám Sát Của Thiếu Phu Nhân Tôi là một người cuồng theo dõi, vừa mới ra khỏi bệnh viện tâm thần. Đang buồn rầu vì không tìm được việc làm, lúc nghèo rớt mùng tơi nhất, lão gia nhà họ Cố đồng ý cho tôi một tháng mười vạn, để tôi giám thị cháu trai của ông. Thế là, tôi lắc mình biến hóa, trở thành phu nhân của Cố thiếu gia.

Quả Báo Của Kẻ Bội Bạc

Quả Báo Của Kẻ Bội Bạc Tám năm sau, tôi phát hiện Trì Yến nuôi tình nhân bên ngoài. Khi bọn họ quấn lấy nhau, ả tiểu tam đắc ý nói: “Người đàn bà già cỗi, cứng nhắc như chị thì lấy gì tranh với tôi chứ?” Tôi chỉ khẽ cười. Người phụ nữ lớn tuổi chẳng còn gì đáng khoe khoang, chỉ là tâm cơ đủ sâu, thủ đoạn đủ độc.  

Khúc Ngẫu Hứng Mơ Màng

Khúc Ngẫu Hứng Mơ Màng Tôi xuyên vào tiểu thuyết 18+ thể loại mệt tâm, vừa đến đã đâm thẳng vào ổ phản diện. Tin tốt: anh nào cũng đẹp trai. Tin xấu: thằng nào cũng không điêng thì khùng. Nữ chính cuối cùng cũng xuất hiện, nhưng còn chạy nhanh hơn tôi: “Một lũ bí*n thái, thích cô ta thì không thể thích tôi à?!”

Giấc Mộng Bốn Mươi Năm

Giấc Mộng Bốn Mươi Năm Xuyên không đã 40 năm, phu quân từng hứa hẹn cùng ta một đời một kiếp một đôi người nay lại đưa về một nữ tử xuyên không 16 tuổi, muốn nạp nàng ta làm quý thiếp. Ta nói đối phương quá trẻ, tuổi còn có thể làm nữ nhi hắn. Hắn lại đáp: “Thấy nàng, ta như thấy lại dáng vẻ tiêu dao tự tại năm xưa của nàng.” “Vì một lời hứa, 40 năm qua ta chỉ giữ lấy mình nàng, như thế còn chưa đủ sao?” Ta không đồng ý. Con trai do chính thê sinh ra liền mắng ta nhỏ nhen ghen tuông. Nàng dâu vốn là kẻ hưởng lợi cũng khuyên ta nên độ lượng bao dung. Ngay cả cháu nội, cháu dâu cũng ầm ĩ chê ta tuổi già mà vẫn ương ngạnh tùy hứng. Ta giận quá mà ngã ngửa ra sau, vậy mà không một ai đỡ lấy ta. May thay, hệ thống đã lâu không xuất hiện lại hiện lên hỏi ta có muốn trở về hiện đại hay không. Ta không chút do dự mà gật đầu. Một đạo bạch quang lóe lên, khi ta mở mắt, trong phòng vẫn là đám người ấy. Bên tai vang lên tiếng giận dữ: “Hôm nay nạp thiếp, bất kể nàng có đồng ý hay không, ta cũng nhất định phải làm!” …Khốn thật. Lại mang bọn họ theo về luôn rồi!

Chim Di Trú Trở Về

Chim Di Trú Trở Về Sau buổi hòa nhạc, trong phần livestream đặc biệt, khi được hỏi lý do bước chân vào showbiz, tôi suy nghĩ một lúc: “Vì bạn trai cũ.” Cả mạng xã hội bùng nổ. “Vậy chắc anh ấy rất tuyệt vời rồi, mới khiến Nhan Nhan của chúng ta mãi không quên như thế.” Tôi khẽ cười: “Cũng không hẳn, chủ yếu là vì lúc chia tay anh ta buông lời cay nghiệt: ‘Đừng để tôi nhìn thấy em nữa.'” Netizen: “???”

Thiên Kim Thật Trở Về

Thiên Kim Thật Trở Về Mẹ tôi là người thứ ba nhưng lại tự cho mình thanh cao. Bà ta thà sống nghèo khổ bắt tôi nghỉ học đi làm, cũng không chấp nhận tiền trợ cấp nuôi dưỡng từ chính thất. Khi tôi âm thầm cầu cứu cha ruột, bà ta phát hiện rồi gào khóc chửi mắng: “Con là con hoang, sinh ra đã là tội lỗi. Dựa vào đâu mà đòi tranh giành thứ thuộc về con hợp pháp của người khác?” Vì vậy, khi tôi và Tống Minh Ưu bị bắt cóc cùng lúc, bà ta không chút do dự lựa chọn bỏ rơi tôi. Còn nói như người đạo đức lắm: “Coi như nó đang chuộc tội cho chính mình!” Sau đó tôi thành người thực vật, nghe thấy Tống Minh Ưu bên giường gọi bà ta là “mẹ”, tôi mới bàng hoàng nhận ra — Tống Minh Ưu mới là con hoang! Chúng tôi đã bị tráo ngay từ khi sinh ra! Khi mở mắt lần nữa, tôi quay về đúng ngày bị bà ta phát hiện chuyện cầu xin cha ruột giúp đỡ.

Nhật Ký Quan Sát Lục Tiên Sinh

Nhật Ký Quan Sát Lục Tiên Sinh Tôi là người ngoài hành tinh. Nhiệm vụ của tôi là đến Trái Đất và viết báo cáo về quan sát loài người. Tôi đang làm nhiệm vụ trong nhà Lục tiên sinh, và tôi phát hiện thói quen của người này thật kỳ lạ. Con người là sinh vật vừa mềm yếu vừa dựa dẫm.

Người Không Tốt Không Nên Tiếc

Người Không Tốt Không Nên Tiếc Kết quả thi được công bố, tôi với vị trí thứ bốn mươi vừa đủ điểm vào lớp chuyên. Lúc chuyển chỗ thể nào lại bị bạn thân khóc lóc chất vấn: “Dựa vào gian lận mới có thể thay thế vị trí của tôi, cậu còn mặt mũi đến đây sao?” Vô số ánh mắt ngờ vực đổ dồn về phía tôi, tôi vội vàng muốn giải thích. Nhưng cậu bạn thanh mai trúc mã lại cau mày nhìn tôi. “Lê Dương, về lớp B của cậu đi, đừng làm mình khó xử.” Tôi không giải thích nữa chỉ âm thầm lặng lẽ nỗ lực. Về sau, tôi được cơ hội tuyển thẳng sớm rời trường, cậu bạn thanh mai trúc mã lại đỏ mắt tìm tới. “Chúng ta đã hẹn cùng nhau thi Nam Đại đúng không? Cậu không cần tôi nữa sao…”  

Ngày Em Thay Váy Cưới

Ngày Em Thay Váy Cưới Đêm trước lễ cưới, vị hôn phu của tôi nhờ cô thực tập sinh đi làm hộ giấy đăng ký kết hôn. Nhưng khi nhận được giấy tờ, cái tên được ghi trên đó… lại là của thực tập sinh. Hắn chỉ lạnh nhạt liếc qua: “Ồ, là do Vi Vi bất cẩn, làm nhầm thông tin thôi.” “Để hôm khác làm lại tờ khác là được.” Tôi không thể tin nổi. Chỉ một câu “bất cẩn” nhẹ hẫng vậy thôi mà hủy hoại cả hôn nhân đời tôi sao? Nhưng tôi không khóc cũng không làm loạn, vẫn tiếp tục yên lặng chuẩn bị hôn lễ. Đến ngày cưới, khi nhìn thấy chú rể đang trao nhẫn cho tôi trên sân khấu, sắc mặt vị hôn phu trắng bệch: “Không phải anh đã bảo em làm lại giấy kết hôn rồi sao? Em chưa làm à?” Tôi tỏ vẻ hối lỗi: “Đều tại em bất cẩn, nhận nhầm chú rể mất rồi. Hay để lần sau nhé?” …

Giơ Tay Hái Sao Trời

Giơ Tay Hái Sao Trời Tôi đẩy cửa phòng khám ra, hơi sững lại. Người đàn ông ngồi bên trong… là bạn trai cũ của tôi năm năm trước Cố Tinh Thần. Năm đó anh vốn không thích tôi, là tôi theo đuổi anh đến cùng. Vậy nên, khi tôi đề nghị chia tay, anh không hề níu kéo. Mấy năm không gặp, anh càng lạnh lùng hơn xưa.

Cà Chua Nhỏ Và Cây Xương Rồng

Cà Chua Nhỏ Và Cây Xương Rồng Lúc gọi điện thoại mắng tra nam, tay tôi theo bản năng khiến đám cây cỏ ở ban công gặp họa. Ngày hôm sau, trên tất cả các diễn đàn của trường học, trùm trường phát lệnh truy nã: “Là ai, là ai rút hết gai trên cây xương rồng của tôi… Còn đặc biệt để gai lên chậu sen đá của tôi nữa!”   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘 👉 https://zalo.me/g/oegfon933

Phá Đảo Phó Bản Game Kinh Dị

Phá Đảo Phó Bản Game Kinh Dị Siêu năng lực của tôi là hạ cấp. Qua tay tôi, phim Blu-ray thành bản quay lén mờ tịt, tiểu thuyết thì thành những đoạn mã loạn xạ. Cho đến khi tôi bắt đầu hạ cấp các trò chơi quy tắc kỳ quái. Trước khi chuyển đổi: “Từ 12 giờ đến 1 giờ, phải đến nhà ăn dùng bữa.” Sau khi chuyển đổi: “Sau 12 giờ, bạn phải đến buffet ăn trưa.” Tốt, tốt, tốt, người ta ăn cháo tôi ăn thịt. Chỉ là, phí chuyển đổi này có vẻ hơi đắt đấy nhỉ?

Em Đang Nuôi Gà Cũng Nhớ Anh

Em Đang Nuôi Gà Cũng Nhớ Anh  Sau khi thiên kim thật nhận tổ quy tông, tôi trở về quê. Anh chồng chưa cưới cũ ở tận Anh nhắn tin cho tôi: [London đang có tuyết rơi, anh nhớ em nhiều lắm. Em đang làm gì thế?] Tôi: [Đang cho gà ăn.] Tần Du Lễ: [Trước Giáng sinh, em sẽ mang gà đến gặp anh chứ?] Tôi từ chối: [Không được, bà tôi sẽ đánh chết tôi mất.] [Hơn nữa, sau này đừng nhắn tin cho tôi nữa, hôn thê của anh đã đổi người rồi.]

Để Chị Sờ Tai Em

Để Chị Sờ Tai Em Tôi nhặt được một chú chó con nhem nhuốc và đáng thương ở ven đường. Cho ăn được mấy hôm, con chó vô lương tâm đã chạy mất. Đêm khuya gió lộng, thái tử gia nhà họ Chu thủ đoạn độc ác trong lời đồn đến chặn cửa. Phổ cập cho tôi khác biệt giữa sói và chó trong tận mười phút. Tiện đó nhét vào lòng tôi một tấm thẻ năm ngàn vạn. Giọng lạnh như băng: “Thanh toán xong rồi, cô đừng hòng bảo tôi lấy thân báo đáp.” Tôi đóng sầm cửa lại. Vứt lại một mình anh ta ngổn ngang ngoài cửa. Ba ngày sau, tôi dắt chó con mới nuôi ra ngoài đi dạo. Nửa đêm, cửa lại bị gõ. “Chị ơi, mở cửa đi, đừng bỏ tôi mà.” “Hu hu, tôi bằng lòng làm chó của chị.” Tôi: ?

Ba Năm Sau, Nhất Định Phải Về

Ba Năm Sau, Nhất Định Phải Về Sau một đêm hoang đường với chú, tôi liền muốn chạy trốn, ra nước ngoài du học. Sau đó, người đàn ông lòng dạ độc ác không chớp mắt nói: “Xuất ngoại cũng được, ba năm sau nhất định phải về nước.” Vài năm sau, tôi mang theo đứa bé vừa ra khỏi sân bay, đã bị vệ sĩ của Phó Cận Niên “mời” lên xe. Tôi run rẩy ngụy biện: “Cháu… cháu kết hôn rồi…” Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười quen thuộc, không có chút ấm áp, “Nhiễm Nhiễm, để con của anh theo họ người khác, lá gan của em cũng đủ lớn rồi đấy.”

Bà Của Tôi Tốt Nhất Thế Giới

Bà Của Tôi Tốt Nhất Thế Giới Ở tuổi bảy mươi, tôi hóa thân thành một nhân vật nữ chính độc ác trong một truyện ngược. Hệ thống nói: “Cô phải theo cốt truyện.“ Tôi đeo kính lão: “Ý mày là theo cốt truyện như thế nào?“ Hệ thống: “Ừm… chính là cô phải ngược đãi cậu ta. Bây giờ, ném cái ghế vào mặt cậu ta! Để cậu ta lăn ra đấy!“ Tôi chuyển ánh mắt đi nơi khác. Nam chính lúc này vẫn còn là một thiếu niên, gầy như một cây tre, ăn mặc đơn bạc, hung hăng liếc nhìn tôi. Tôi quay người bước vào bếp. Nam chính cắn chặt răng: “Bà định dùng dao giết tôi sao!“ “Bà già chết tiệt, tôi sẽ cùng bà đồng quy vu tận!“ “Cậu quá gầy rồi.“ Tôi thở dài, thành thạo bật bếp, “Tôi sẽ nấu chút cơm cho cậu ăn.“ Làm ơn đi, tôi đây là bà của cậu mà! Có bà nào có thể kiềm lòng được mà không cho cháu mình ăn no nê?