Hiện đại
Làm Dâu Của Mẹ Anh Khi tôi đang ở cữ, mẹ chồng khóc đến tám lần trong một tuần, ngày nào cũng lau nước mắt kể khổ với con trai. Nửa đêm, sau khi cho con bú xong, tôi mệt đến mức loạng choạng bước ra khỏi phòng. Vô tình thấy cửa phòng mẹ chồng khép hờ, bên trong vọng ra tiếng nức nở đứt quãng: “Vợ con bảo mẹ đi siêu thị mua cá chép đen, con cũng biết mẹ bị mù đường mà, siêu thị cách nhà cả mấy trăm mét, cho dù nó dắt mẹ đi mấy lần rồi mẹ cũng đâu có nhớ nổi.” “Suýt nữa là bị lạc, sợ muốn ch//ết luôn, cả đời mẹ chưa bao giờ chịu ấm ức như vậy.” “Nó rõ ràng là cố tình làm khó mẹ.” Dưới ánh đèn lờ mờ, tôi thấy chồng mình mắt đỏ hoe vì xót mẹ: “Mẹ chịu thiệt rồi, mai con sẽ bắt cô ấy xin lỗi mẹ. Nếu không chịu, thì cuộc hôn nhân này con không sống nổi nữa!” Một cơn giận bốc thẳng lên đỉnh đầu khiến tôi tỉnh cả ngủ. Tôi lập tức đạp cửa xông vào, lớn tiếng nói: “Sống cái đầu anh á! Không sống nữa thì ngay bây giờ đi! Tôi không hầu nổi bà mẹ chồng bé bỏng thánh lạc đường của anh đâu!”
Bạn trai được đặc cách vào trường Ivy League, còn tôi thi liên thông thất bại. Trong một lần chơi trò mạo hiểm, tôi gửi cho bạn trai – lúc đó đang giận dỗi lạnh nhạt với tôi – một tin nhắn trêu chọc: “Em có thai rồi, đứa bé là của anh.” Anh ta trả lời: “Phá đi, ảnh hưởng đến gen của con.” Giữa ánh mắt kinh ngạc xen lẫn thương hại của mọi người, mặt tôi tái nhợt, xấu hổ rời khỏi đó. Khi gặp lại, tôi đang dẫn con nhà hàng xóm đi bán bánh trứng kẹp xúc xích. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, tôi bình thản nói: “Ngoan nào, gọi chú chọn cho con cây xúc xích đắt nhất đi.” Thế mà Tạ Hành Tri lại đỏ mắt, nghiến răng nói: “Để con gái tôi gọi tôi là ‘chú’? Em gan thật đấy.”
Nữ Phụ Văn Học Cổ Điển Ta là nữ phụ trong một câu chuyện tình cổ điển. Năm thứ năm yêu mà chẳng được đáp lại, ta bỗng nhiên tỉnh ngộ. Hôm ấy, Hứa Thu Trì vội vã uống hết bát canh ta nấu, xoay người định rời đi. Ta hỏi lần cuối: “Có thể… đừng đi được không?” Hắn chỉ khựng bước một thoáng. Rồi không hề quay đầu, sải bước ra khỏi cửa. Ở bên kia hoàng thành, người hắn yêu — nữ chính, đang vì cãi nhau với Nhiếp chính vương mà rơi lệ, đợi hắn đến an ủi. Hứa Thu Trì tuy là văn nhân, nhưng lại có thể bay tường vượt ngói, vô sở bất năng. Hắn có thể mỗi ngày vượt tường vào phủ ta, uống bát canh ta hầm, rồi giả ý hỏi han chuyện xưa của nàng ta. Cũng có thể đêm khuya vào vương phủ, ngồi lắng nghe người trong lòng than thở, bày mưu tính kế, cam nguyện vì nàng vào lửa xuống nước. Mà ta — Diệp Kim Hà, đã đợi đến khi tuổi xuân sắp tàn phai. Hắn sẽ không cưới ta. Ta không còn mộng tưởng. Tấm khăn đỏ do chính tay ta thêu rơi xuống đầu gối, ta ngẩn ngơ nhìn ra cửa sổ. Trời vào thu, bóng người ấy dần xa khuất. Đó là lần cuối cùng ta nhìn thấy hắn, sau năm năm quen biết.
Khi đang đi hưởng tuần trăng mật, xe chúng tôi bị hỏng máy giữa đường, đúng lúc đi ngang qua trấn Nhân Bì. Sau khi cãi nhau một trận với Vương Cương, tôi bỏ đi, hôm sau mới thuê xe quay lại thị trấn. Anh ta đứng trong làn sương mù của thị trấn, nhìn chằm chằm vào tôi, “Em đến rồi.” Nhưng ngay khi anh ta bước lại gần, tôi lập tức bấm khóa cửa. Bởi vì, tôi nhìn thấy trên cổ anh ta có một vết sẹo dài, còn rớm máu, vừa mới khâu lại. Tôi bỗng nhớ đến lời đồn về trấn Nhân Bì. Nghe nói thị trấn này chuyên làm da người, bán cho những kẻ bị hủy dung. Nhưng chỉ sau một đêm, một trận hỏa hoạn lớn đã thiêu chết toàn bộ dân trong trấn. Từ đó, thị trấn bị bỏ hoang.
Tôi Không Cần Là Con Gái Ngoan Nữa Năm thứ 7 sau khi kết hôn, mẹ tôi đã chọn rời bỏ tôi và bố. Người mẹ yếu đuối ấy tháo tạp dề, vừa khóc vừa nói: “Rồi sẽ có ngày hai người hối hận.” Bố tôi bật cười, cho rằng bà ấy đọc tiểu thuyết quá nhiều. Ông khẳng định chắc nịch sẽ không bao giờ đi tìm bà. Tôi thì chỉ đứng đó, lạnh lùng nhìn theo bóng lưng mẹ rời đi, không nói một lời níu kéo. Chẳng bao lâu sau, bố tôi đính hôn với “bạch nguyệt quang” trong lòng. Nhưng thời gian trôi qua, ông lại thấy chán. Ông bắt đầu nhớ đến người vợ từng nhẫn nại chăm sóc mình đủ đường. Ông bế tôi lên, vừa nựng vừa nói: “Chúng ta nói vài lời ngọt ngào đi, lừa mẹ con quay về nhé? Mẹ con dễ dỗ lắm.” Nhưng mẹ đã có bạn trai mới. Cũng đã có “con riêng” mới để chăm sóc. Bà đứng trong bếp, vừa nấu ăn vừa cười nói, dịu dàng với người đàn ông và đứa trẻ đang ngồi chờ cơm. Khi nhìn thấy ánh mắt đầy tức giận và hối hận của tôi, mẹ cuối cùng cũng thoả mãn. Nhưng tôi kéo tay áo bà, chất vấn: “Mẹ muốn làm bố hối hận mà dùng cách này à? Từ một cái bếp nấu cơm cho đàn ông này, chuyển sang cái bếp khác – thì có gì khác đâu?”
Tôi thầm yêu anh nhiều năm, cuối cùng vẫn ra tay với anh. Tối hôm họp lớp ngày đó, tôi giả vờ say, kéo anh lên giường rồi làm chuyện ấy với anh. Làm được nửa chừng, tôi hối hận…
Em trai tôi cưới vợ, em dâu lại nhắm vào bộ trang sức của tôi. “Chị à, chị nhà ‘mười vàng’ còn chưa đủ, tháo chiếc vòng ra cho em đeo rồi em mới chịu bái đường.” Đang chưa kịp mở miệng thì mẹ tôi đã xông tới, mạnh tay giật chiếc vòng trên cổ tôi rồi đeo vào tay em dâu: “Nhìn cái kiểu keo kiệt của mày kìa! Người một nhà với nhau mà tính toán cái gì!” Tôi cố nén giận muốn bỏ đi, em dâu chặn lại: “Tháo dây chuyền xuống, em mới chịu gọi mẹ.” Ngay lập tức, em trai tôi liền vung tay thô bạo, kéo đứt sợi dây chuyền trên cổ tôi — phựt. Thấy mọi người không ai phản ứng, nó càng tỏ vẻ kiêu ngạo: “Gỡ đôi bông tai ra, em mới vào động phòng.” Lần này, chính ba tôi đưa tay xé phăng đôi bông khỏi tai tôi. Ngay khoảnh khắc tai bị rách, máu tuôn ồ ạt. Tôi ôm lấy vết thương, sững sờ nhìn đám người trong nhà — không thể tin được họ lại trơ trẽn tới mức này. Tôi vừa chạy ra cửa thì bị kéo lại: “Đây là đứa em trai duy nhất của mày, là hòn ngọc quý của nhà họ Giang. Mày phải sang tên căn nhà của mày cho nó, nếu không thì cắt đứt quan hệ!” Nhìn những gương mặt đầy tham lam, tôi bỗng bật cười: “Mẹ, thôi đừng làm ầm lên nữa. Mẹ thật sự muốn tôi nói toạc ra trước mặt cả nhà rằng em trai là con riêng của mẹ với chú Vương tầng dưới sao?”
Cậu ấm giới Thượng Hải xem thường tôi – cô vợ chưa cưới từ nông thôn lên. Cố tình vắng mặt trong buổi tiệc đón gió. Nửa tháng sau, Chu Dục phát hiện mấy lần hẹn bạn bè tụ tập đều thất bại. Lúc ấy anh mới biết, đám bạn thân đã giấu anh, bao trọn một chiếc du thuyền cùng tôi ra khơi du ngoạn. Chu Dục lái trực thăng bay tới. Anh nheo mắt, nhìn tôi – người đang được đám công tử bao quanh tán tỉnh. Đến khi nhìn rõ gương mặt tôi, Cả người Chu Dục đứng chết lặng tại chỗ suốt một phút. Rồi anh nghiến răng, khẽ chửi một câu qua kẽ răng: “Khốn kiếp, mấy thằng ngu vì sắc mà định cướp vợ người khác.”
Tôi mua cua lông trên mạng, mẹ là người nhận hàng — nhưng lại mang thẳng qua nhà anh trai và chị dâu. Còn nói dối tôi: “Nhận về chưa được bao lâu thì ch//ết hết rồi.” Mười phút sau, chị dâu đăng lên mạng: “Tối nay ăn cua nha~” Trong ảnh, hộp giao hàng ghi rõ tên người nhận là tôi. Tôi lặng lẽ thu dọn hành lý của mẹ: “Mẹ à, mẹ chuyển qua ở với anh và chị dâu đi.” Mẹ lập tức nổi giận, hét lên: “Tại sao chứ? Chỉ vì mẹ mang mấy con cua ch//ết đó qua cho anh chị con thôi sao?”
Quang Tông Diệu Tổ Sau khi rớt đại học, bố tôi lập tức đuổi tôi ra khỏi nhà rồi đón đứa con riêng về sống cùng. Gặp ai ông cũng khoe: “Con trai tôi thông minh hơn con gái nhiều!” Tám năm sau, tôi tốt nghiệp thạc sĩ ngành y, sau đó được nhận vào làm tại bệnh viện tuyến đầu của thành phố. Con trai ông ta cũng thi đậu vào một trường đại học danh giá bậc nhất cả nước. Nhưng vào lúc cả nhà họ đang đi ăn mừng thì bất ngờ gặp phải tai nạn xe, bất ngờ hơn nữa là họ đều bị đưa vào chính bệnh viện tôi đang công tác…
Chồng Chơi Trai Bị Cháy Mông Trong túi của chồng tôi phát hiện ra một lọ “bột vui vẻ” dành cho nam giới. Tôi còn chưa kịp nói gì. Anh ta đã lập tức nổi điên, nói tôi tùy tiện lục đồ của anh ta. Giận dữ muốn bỏ nhà đi. Haizz, anh ta đi quá nhanh. Tôi còn chưa kịp nói với anh ta. Anh ta cầm nhầm rồi. Cầm nhầm mẫu phosphor trắng tôi mang về từ phòng thí nghiệm. Thứ này điểm cháy rất thấp, lại dễ nổ.
Em gái tôi vừa sinh ra đã bị một vị đạo trưởng đi ngang qua xác định là “Long Nữ”. Đàn ông trong làng đều tranh nhau muốn cùng em tôi sinh ra “Long Tử”. Thế nhưng em gái tôi khẩu vị rất đặc biệt, chỉ thích đàn ông béo. Thế là đàn ông trong làng càng ngày càng béo, mà em tôi thì vui vẻ, ai đến cũng không từ chối. Kỳ lạ là, những người từng cùng em tôi hoan lạc, đều biến mất chỉ sau một đêm… Sáng hôm sau, trên bàn cơm nhà tôi lại luôn bày đầy một mâm thịt béo.
Danh Phận Bị Lãng Quên Ngày cháu nội nhập học, tôi phát hiện một chuyện: trên sổ hộ khẩu, tôi vẫn là… độc thân. Ông nhà tôi lắp bắp bảo chắc ngày xưa cán bộ làm sót. Tôi đề nghị về quê làm lại giấy đăng ký kết hôn. Con trai tôi đập đũa, nổi đóa: “Mẹ à, mẹ rảnh quá rồi đấy! Không đăng ký thì sao? Hai người sống với nhau cả đời rồi, ai quan tâm có cái tờ giấy hay không!” Con dâu tôi bụm miệng cười khẩy: “Mẹ chồng em buồn cười ghê, làm như không có giấy kết hôn thì trời sập ấy. Mẹ em á, một mình nuôi em lớn, chẳng cần đàn ông hay kết hôn gì hết.” Tôi giận đến run người, gom đồ muốn rời khỏi cái nhà này. Ông nhà tôi không kiên nhẫn, tát tôi một cái: “Bà đi thì ai trông thằng Trạch Trạch?” “Nhà này chỉ có bà rảnh thôi, tôi có việc, thông gia cũng đi du lịch rồi, đừng có mà làm loạn!” Tim tôi lạnh toát. Tôi siết chặt tờ vé số trúng 5 triệu tệ còn để trong túi áo. Tôi thật sự không hiểu — Tôi làm lụng cả đời, chỉ muốn có một danh phận chính thức, thì có gì là quá đáng? Sao lại bị xem là rảnh rỗi sinh nông nổi? Thậm chí còn thua cả một chuyến du lịch của thông gia? Thôi được. Nếu tôi là “độc thân”, vậy tôi cũng có thể giống bà ấy — sống tự do, dứt khoát, không ràng buộc! Sáng hôm sau, nhận thưởng xong, tôi đặt vé lên xe du lịch dành cho người lớn tuổi. Tôi quyết định bắt đầu cuộc sống mới.
Tôi là học sinh chuyển trường – một người câm. Nhà trường sắp xếp cho tôi ngồi cùng bàn với bá chủ của trường, Mục Dã. Trong lớp vang lên giọng cậu ta đầy mỉa mai: “Ngồi cùng bàn với tôi à? Một đứa câm sao? Nghe thôi đã thấy xui xẻo rồi. Đợi nó tới xem, mọi người coi tôi khiến nó tự cuốn gói thế nào.” Tôi cúi đầu bước vào lớp học ồn ào. Mục Dã vênh váo ngả người trên ghế, cố tình đổ cả chai nước lên quyển sách giáo khoa mới tinh của tôi. Tôi ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn cậu ta. Chân ghế vốn được cậu ta gác lên “rầm” một tiếng rơi mạnh xuống đất. Tên bá chủ ngông cuồng kia bỗng đỏ bừng vành tai, giọng nói trở nên lắp bắp, vụng về như biến thành người khác: “Này… sách, sách tôi đền cho cậu, đừng khóc mà.” Cả lớp học: ???
Chồng Tôi Đem Biệt Thự Của Con Gái Đi Đổi Lấy… Đồ Chơi Dạo này tôi nghiện mua nhà, chỉ nửa tháng đã tậu liền năm căn biệt thự. Chồng tôi vừa thấy loạt sổ đỏ đều ghi tên con gái, lập tức nổi trận lôi đình: “Em bị điên rồi à? Con bé còn bé tí, nó cần nhà để làm gì, ăn được chắc?” Tôi bình thản đáp: “Sau này tất cả tài sản nhà mình chẳng phải đều là của con sao? Giờ mua mấy căn nhà thôi mà, có gì mà anh phải kích động?” Anh ta như sợ tôi biết điều gì, chỉ đành im lặng cho qua. Tôi liền quay đầu đi mua cho con thêm vài bộ trang sức giá trị. Không tiêu tiền cho con gái mình, chẳng lẽ để lại cho anh ta với người đàn bà khác tiêu à?
Tôi Say Rượu Và Ép Chó… Múa Tay Hoa Sau khi say rượu, tôi kéo một con chó nhảy điên cuồng ngoài phố gần nửa đêm. Đến khi tỉnh lại, một con Husky nằm gục trong phòng ngủ, ánh mắt nhìn tôi đầy khó tả. Nó nhìn tôi bằng ánh mắt… y hệt như ánh mắt của một khách hàng lớn đã gửi cho tôi tám mươi triệu vậy.
Tôi Từng Dịu Dàng Con trai nhà bạn thân là một đứa nhóc siêu nghịch, để trả thù vì tôi không cho nó chơi điện thoại, nó lén đổi lọ gel bôi trơ/n trong nhà thành keo 502. Kết quả, nửa đêm chồng tôi và… bạn thân dính chặt vào nhau, phải gọi c/ấp c.ứ.u đưa đi viện.
Cha mẹ nuôi tìm lại được con ruột của họ, và tôi cùng em trai bị đuổi ra khỏi nhà. Người ta xung quanh chỉ trỏ, bàn tán, nhìn chị em tôi như trò cười. Tôi nắm chặt tay em trai, dắt nó bước ra khỏi cổng. Thằng bé ấm ức, cố kìm nước mắt, môi mím chặt. Vừa ra đến cửa thì bị một người đàn ông — ông trùm tài chính nổi tiếng — đột nhiên ôm chặt vào lòng. Tôi vẫn nắm tay em trai, khẽ mỉm cười: “Cha.” “Ấy, ấy! Con gái ngoan của cha! Nhiều năm rồi… cuối cùng con cũng chịu nhận cha rồi!!” Nước mắt cha tôi chảy đầm đìa, khóc còn thảm hơn cả em trai tôi. Còn em tôi thì ngẩn người, mặt đầy dấu hỏi.
Tôi là một thợ mở khóa. Nửa đêm tôi nhận được điện thoại của một khách hàng, giọng cô ấy đầy lo lắng, gần như sắp khóc: “Thầy ơi, cái ổ khóa tôi cần mở hơi đặc biệt, anh có làm được không?” Tôi vỗ ngực cam đoan. Nhà tôi ba đời đều làm nghề mở khóa, trên đời này chẳng có cái khóa nào tôi không mở được. Trong lòng tôi khẽ hừ một tiếng khinh thường, có thể đặc biệt đến mức nào chứ? Nhưng khi nhìn thấy bức ảnh cái vòng cổ có khóa kia, tôi bỗng rơi vào trầm tư.
Khi đang đi vệ sinh, trong bồn cầu bỗng chui ra… một con rắn. Lần này, tôi không hét lên như trước nữa, mà lập tức lao vào bếp, xách một ấm nước sôi nghi ngút. Nhắm thẳng vào đầu con rắn nhỏ đang ló ra khỏi bồn cầu, tôi dốc mạnh ấm nước xuống. Nhìn con rắn bị nước sôi làm da thịt nứt toác, quằn quại trong bồn cầu, tôi bật cười… đến rơi nước mắt. Chỉ vì — tôi đã sống lại. Tôi biết rõ, con tiểu thanh xà này, sau này sẽ trở thành bảo bối trong tay chồng và con trai tôi. Kiếp trước, để giúp con rắn đó hóa thành người, chồng và con trai tôi đã cho tôi uống thuốc ngủ. Tứ chi tôi mềm nhũn, chỉ có thể trơ mắt nhìn con rắn đột nhiên hóa lớn, rồi nuốt chửng tôi trong tiếng thịt xé ghê rợn. Sau khi tôi chết, con rắn ấy biến thành dáng vẻ của tôi, đứng cạnh chồng và con trai, cười ngọt ngào hạnh phúc. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay lại đêm hôm đó — cái đêm tôi phát hiện con rắn trong bồn cầu.