Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Thục Mẫn

Thục Mẫn Thành hôn bảy năm, phu quân là Thủ phụ đã mời một nữ phu tử về dạy cho đôi nam nữ nhi. Chàng giải thích: “Trong phủ nội trạch, nam tử ra vào bất tiện.” Ta thương xót nữ tử không dễ dàng, đã tăng gấp đôi học phí. Ngày ngày ta tự tay chuẩn bị cơm áo cho con, sợ chúng đói, sợ chúng lạnh. Cho đến ngày sinh nhật của nữ phu tử, phu quân lén đưa con ra tửu lâu chúc mừng nàng ta. Lúc đó ta mới biết, hóa ra nữ phu tử là thanh mai trúc mã mà chàng đã giấu giếm bên ngoài từ sớm. Ngay cả hai đứa con của ta cũng giúp họ che giấu. “Cha, bao giờ người mới cưới phu tử ạ? Như vậy chúng ta sẽ là người một nhà.” “Mẹ ở nhà luôn quản thúc chúng con, mẹ chẳng hiểu gì cả, phu tử làm mẹ con là tốt nhất.” Giọng nói của Thôi Diễn đầy ý cười: “Vài ngày nữa, ta sẽ xin một đạo chỉ bình thê, không thể để mẹ con ức hiếp Lan nhi.” “Cha vạn tuế!” Ta đứng ngoài cửa, lòng đau như cắt, cuối cùng quay người vào cung yết kiến Thái hậu. “Cô mẫu, xin ban cho con một đạo chỉ hòa ly đi ạ.” “Nhưng còn hai đứa trẻ thì sao?” Ta ngẩng đầu lên, nước mắt rơi xuống nhưng ánh mắt kiên quyết: “Một đứa cũng không cần.”

Vì Nữ Chính, Nam Phụ Tự Nguyện Làm Chó Của Tôi

Vì Nữ Chính, Nam Phụ Tự Nguyện Làm Chó Của Tôi Vì muốn đuổi tôi khỏi nam chính và vun đắp cho tình yêu của nữ chính. Các nam phụ đã dốc hết sức, không tiếc việc để tôi đùa giỡn, mặc sức chơi đùa. Có chuyện tốt như vậy sao? Tôi không nói một lời, nhận hết, không bỏ sót thứ gì. Thế là: Nam chính và nữ chính hiểu lầm nhau, tôi lại đang quấn quýt triền miên với chàng thiếu niên ngạo mạn. Nam chính và nữ chính ghen tuông lẫn nhau, tôi lại đang triền miên với thiên tài lạnh lùng, thanh cao. Nam chính và nữ chính làm lành, tôi lại đang quấn quýt với tổng tài bá đạo dịu dàng. Cuối cùng, nam chính tìm đến tận nhà, hỏi tôi có thể hủy bỏ hôn ước không?  Tôi nói: Không thể. Nam chính nổi giận, ném ra một xấp ảnh nóng, toàn bộ là cảnh tôi triền miên với đủ loại đàn ông: “Cô mẹ nó đội lên đầu tôi cái sừng xanh cao gần cả mét rồi, dựa vào cái gì mà không chịu hủy hôn ước với tôi!” Tôi kinh ngạc nhìn bộ dạng phát đ/iên của anh ta, rồi thật thà trả lời: “Bởi vì ngay từ đầu, chúng ta đã không đính hôn.” “Người đính hôn với anh là chị gái tôi.”

Một Đời Yêu Em, Một Đời Chấp Niệm

Bạn thân kết hôn, ném bó hoa cưới về phía tôi. Tôi né sang một bên, nụ cười trên gương mặt Diên Lăng lập tức biến mất. Đêm xuống, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, chiếc giường khẽ lún xuống. Một bàn tay mạnh mẽ giữ chặt sau đầu tôi, ép tôi xuống không cho trốn. Những nụ hôn rơi xuống như mưa bụi, môi lưỡi quấn quýt bên tai, nhẹ nhàng liếm cắn. Giọng người đàn ông trầm thấp, dữ dằn: “Em ghét kết hôn với tôi đến thế sao?” Ngay sau đó, anh ta bóp lấy vòng eo mảnh của tôi đầy tính khiêu khích, truy hỏi: “Cưới hay không?” Tôi run lên không kiểm soát được: “Cưới, tôi cưới.”

Học Bá Lạnh Lùng: Vợ Tôi Là Mèo Cưng

Hoa khôi trường tỏ tình với học bá bị từ chối thẳng thừng. Mất hết mặt mũi, cô ấy tức tối bắt toàn bộ con gái trong lớp lần lượt đi tỏ tình với học bá. Nói rằng: mọi người đều bị từ chối thì cô ấy cũng không nổi bật nữa. Tôi nhìn 100.000 tệ vừa “ting” vào tài khoản, còn nóng hổi. Và tôi… lặng lẽ xếp hàng gia nhập đội ngũ. Đám con trai cũng nhao nhao muốn thử đáng tiếc hoa khôi trường chẳng thèm để mắt. Thế là học bá lớp bên mỗi ngày đều nhận được một lời tỏ tình đến từ con gái lớp chúng tôi. Và không ngoại lệ, câu trả lời của học bá luôn là một chữ lạnh lùng: “C//út.” Tôi là người cuối cùng. “…Bạn Cố Tinh Vũ…” Còn chưa kịp nói xong, học bá mặt đỏ như tôm luộc, bật dậy, suýt quật bay cả cái bàn. “Chị dâu đừng làm loạn! Anh tôi đá//nh ch//ết tôi mất!!” Hoa khôi trường: ?! Quần chúng ăn dưa: ?!! Tôi: ???!!! 1

Tình Yêu Trong Lớp Giáp

Khi còn trẻ, tin đồn sai lệch về “Bạch Nguyệt Quang” đã truyền về nước. Người bên cạnh tôi thi nhau nhắn tin hỏi tôi có muốn đi đón Trần Yến không. Tôi vừa định nhắn lại để làm sáng tỏ. Cánh tay ôm ngang eo tôi bỗng siết chặt thêm vài phần. “Bạch Nguyệt Quang?” Bên tai vang lên giọng nói nghiến răng nghiến lợi. “Tôi đã biết! Em ở ngoài còn nuôi thêm con chó khác!”

Chồng Tôi Trúng 10 Triệu

Chồng Tôi Trúng 10 Triệu Chồng tôi trúng xổ số mười triệu, lén lĩnh thưởng mà không cho tôi biết, sau đó còn vỗ bản thỏa thuận l/y h ô/n thẳng vào mặt tôi. “Tao bây giờ giàu rồi, muốn loại phụ nữ nào mà chẳng có? L/y h/ô n đi! Nhìn mặt mày tao buồn nôn!” Hôm đi ký giấy l/y h ô/n, gã còn dẫn bồ đến. Vừa thấy tôi, cô bồ xinh đẹp lập tức tái mét mặt mày: “Tôi không biết anh ấy là chồng chị! Tôi không cố ý phá hoại gia đình chị đâu, xin chị tha thứ…” Tôi cười khẽ: “Sú/c vật thì nên ghép đôi với lừa, sống ch .t bên nhau. Hai người cố mà hạnh phúc, đừng làm khổ người khác nữa.”

Quan tài đỏ trấn áp

Mẹ tôi nhặt được một người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp trong ruộng ngô. Tối hôm đó, anh tôi nhân lúc trời tối, lén lút mò vào phòng của người phụ nữ ấy. Cả đêm, trong sân nhà tôi vang vọng tiếng gào thét và cầu xin thảm thiết của cô ta. Mẹ tôi đứng giữa sân, mặt mày hớn hở: “Lần này chắc chắn có hy vọng bế cháu rồi.” Không ngờ, ngày hôm sau, người phụ nữ ấy chết rồi. Cô ta mặc một bộ áo đỏ tươi nhuốm đầy máu, treo cổ tự tử. Ngũ gia nhìn thi thể của người phụ nữ, sắc mặt khó coi đến mức có thể nhỏ ra nước: “Áo đỏ máu, treo cổ mà chết, đây là quyết tâm muốn kéo cả nhà các người chôn cùng đấy.”

Tổng Tài Không Muốn Ly Hôn

Bà nội vì ông nội của Quan Thiệu Nhiên mà cả đời không tái giá. Năm năm mươi tuổi, bà nhận nuôi tôi — đứa trẻ mất cả cha lẫn mẹ. Ông cụ nhà họ Quan luôn cảm thấy có lỗi với bà, nên trước lúc lâm chung đã định sẵn hôn sự giữa tôi và Quan Thiệu Nhiên. Quan Thiệu Nhiên là người lạnh lùng vô tình, trong giới thương nhân nổi tiếng khó mà đối phó. Đêm tân hôn, anh ta lạnh mặt: “Anh kết hôn với em chỉ để hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của ông.” “Chỉ cần em ngoan ngoãn giữ bổn phận, ba năm sau chúng ta ly hôn. Anh sẽ cho em ba chục triệu coi như bồi thường.” Tôi gật đầu lia lịa. Mong ngày mong đêm, cuối cùng cũng chờ được tới ba năm sau. Khi tôi vui mừng chạy đi tìm Quan Thiệu Nhiên để bàn chuyện ly hôn, thì ngược lại anh ta lại không bình tĩnh nữa.

Vòng Xoáy Báo Ứng: Hôn Nhân Không Lối Thoát

Tôi bị tr//ói chặt trên bàn m//ổ lạnh như băng, ánh đèn chói loá đến mức không mở nổi mắt. Chồng tôi, Cố Diễn Thâm — vị “thái tử gia” khiến cả giới quyền quý thủ đô phải ngưỡng mộ đang đứng ngay ngoài cửa. Tôi nghe thấy giọng anh ta, lạnh đến mức như phủ một lớp băng, từng chữ từng chữ rạch thẳng vào tim tôi: “Lấy m//áu cuống rốn. Lập tức. Đứa bé… không quan trọng.” Không quan trọng. Đứa con mới bảy tháng trong bụng tôi, trong miệng anh ta… chỉ gói gọn trong ba chữ ấy. Chỉ vì muốn cứu đứa cháu đang nguy kịch—đứa con duy nhất của anh trai anh ta mà con tôi bị xem như một liều “thu//ốc” cứu mạng. Thu//ốc tê ngấm vào cơ thể. Trước khi ý thức hoàn toàn chìm xuống, tôi chỉ còn lại một ý niệm cuối cùng: Cố Diễn Thâm, tôi h//ận anh. Nếu tôi còn sống bước ra khỏi đây, tôi nhất định khiến anh… và cả nhà họ Cố… nợ máu phải trả bằng m//áu.

Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Được Mẹ Kế Nuôi Lớn

Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Được Mẹ Kế Nuôi Lớn Đời trước tôi ngu như heo, tự tay đ//ánh n//át cả một ván bài đẹp. Nghe lời mẹ ruột, tôi phá hoại tình cảm giữa bố và mẹ kế, thậm chí còn suýt khiến mẹ kế s//ảy th//ai. Tôi lén lấy tài liệu quan trọng của bố đưa cho mẹ ruột, để bà ta chuyển cho công ty đối thủ kiếm lợi. Công ty bố vì thế bị một đòn chí mạng. Trước kỳ thi vào cấp ba, tôi vốn đã được trường danh tiếng mời ký hợp đồng. Nhưng mẹ ruột lại bảo sau này sẽ đưa tôi ra nước ngoài định cư, khỏi cần cực khổ vào trường tốt. Suất đó rơi vào tay Lâm Tân Nguyệt. Lúc tôi sắp ch//ết, cả đời như tua nhanh trước mắt. Bất chợt, tôi nhớ đến mẹ kế. Bà ấy từng nói đúng: “Nếu chỉ nuôi một đứa như mày… thật sự chẳng thể trông cậy lúc về già.” Tôi chính là cái đứa không thể trông cậy đó.

Vợ Bỏ Trốn: Tổng Tài Mất Trí Tìm Lại

Tôi dựa vào thân phận thiên kim nhà giàu nhất mà ép Tạ Dịch Trì cưới tôi. Năm thứ ba sau khi kết hôn, tôi đột nhiên trở thành thiên kim giả. Tiểu thanh mai từng bị tôi chia cắt của Tạ Dịch Trì mới là thiên kim thật. Tôi lo Tạ Dịch Trì – người đã trở thành tân quý trong giới thương mại – sẽ trả thù tôi. Tôi vội vàng gom hết trang sức trong nhà rồi bỏ trốn. Chưa bao lâu tôi đã bị Tạ Dịch Trì bắt về. Anh ta ném tôi xuống giường, nghiến răng nói: “Là chính em tự xông vào cuộc sống của tôi.” “Giờ sao lại nhát rồi, muốn chạy hả?” “Tôi cảnh cáo em từ lâu rồi, đừng để tôi nắm được cơ hội, nếu không tôi sẽ chơi em chết luôn!” Hôm sau, tôi run run đôi chân bước xuống giường. Không phải chứ, chữ ‘chơi’ anh ta nói… sao lại thành cái ‘chơi’ này?

Đừng Đụng Vào Ví Của Tôi

Đừng Đụng Vào Ví Của Tôi Mẹ chồng tôi vừa khoe ầm ĩ trong nhóm gia đình, bảo sẽ đãi cả nhà một bữa tiệc kiểu Pháp trị giá tám ngàn tệ. Bà gửi định vị nhà hàng, kèm theo ảnh thực đơn đủ món từ foie gras đến ốc sên nướng bơ tỏi, duy chỉ không thèm tag tên tôi. Chồng tôi thấy thế liền trấn an: “Em nghĩ nhiều rồi, chắc mẹ quên thôi mà.” Tôi chỉ cười, nhẹ nhàng gọi điện cho ngân hàng, làm một việc rất đơn giản. Hôm sau, ảnh chụp bữa tiệc sang chảnh tràn ngập vòng bạn bè của bà. Caption: “Dùng tiền của chính mình, mới thấy cuộc đời sảng khoái biết bao!” Tối 9 giờ, điện thoại tôi réo không ngừng, là chồng tôi, giọng gắt gỏng hoảng loạn: “Em mau đến thanh toán đi! Mẹ bị giữ lại ở nhà hàng rồi!” Tôi còn chưa kịp lên tiếng, điện thoại đã bị cướp qua bên kia. Mẹ chồng hét lên như bị bóp cổ: “Con đĩ chết tiệt! Có phải mày khóa thẻ của tao không?!” Tôi cười nhạt, nói chậm rãi từng chữ: “Mẹ à, cái thẻ đó đứng tên con.” “Mày thì sao? Thẻ của mày chẳng phải cũng là tiền của con trai tao sao?!” Tôi chẳng đáp, chỉ lạnh lùng dứt khoát cúp máy, rồi tiện tay kéo cả hai người vào danh sách chặn. Ngay sau đó, điện thoại rung lên một cái. Tin nhắn từ ngân hàng: “Giao dịch nước ngoài 98.000 tệ vừa bị từ chối. Thẻ đuôi xxxx đã được khóa an toàn.”

Từ Nữ Phụ Thành Bảo Bối Duy Nhất Của Anh

Tính tôi kiêu căng, làm trời làm đất, sai khiến vị hôn phu như một lẽ đương nhiên. Cho đến khi tôi mơ thấy bản thân chỉ là nữ phụ độc ác, vì tính tình quá tệ mà bị huỷ hôn, kết cục vô cùng thê thảm. Tôi liền quyết tâm sửa đổi bản thân. Khi vị hôn phu không mua được mẫu túi mới nhất cho tôi, tôi vội vàng nói: “Không sao, không sao đâu, không cần nữa.” Thế nhưng sắc mặt anh ấy bỗng chốc trầm xuống: “Tại sao lại không cần?” “Em không muốn thứ tôi mua cho em nữa?” “Hay là em để gã đàn ông hoang nào khác mua cho em rồi?” “?” Tôi chết lặng.

Mùa Xuân Hoa Hải Đường Nở

Ngày tôi vô tình xem được cuộc phỏng vấn của Phó Hành Châu, tôi đã để lại đơn ly hôn và rời khỏi ngôi nhà trống trải mà mình đã gìn giữ suốt ba năm. Trong buổi phỏng vấn, Phó Hành Châu nói, điều khiến anh ta tự hào nhất đời này, là trong giây phút sinh tử, đã bảo vệ được người mà anh ta quan tâm nhất. Người được anh ấy bảo vệ, không phải tôi, mà là tình đầu trăng sáng – Thẩm Khinh Diệu. Hai ngày sau, tại lễ tiễn đoàn cứu trợ y tế đến vùng động đất Y thành, vẫn là vị MC quen thuộc, lại hỏi tôi câu hỏi tương tự: “Bác sĩ Lâm, với tư cách một bác sĩ ngoại khoa xuất sắc, điều gì khiến chị tự hào nhất?” Tôi nhìn về phía Phó Hành Châu, cách vài bước chân. “Biết rõ chồng tôi bị thương là vì bảo vệ người tình, nhưng tôi vẫn dốc hết sức, cứu sống anh ấy.” Trong video, Phó Hành Châu một lần nữa được bình chọn là doanh nhân xuất sắc, phong thái vẫn không hề giảm sút. Dù đang ngồi trên xe lăn, anh ấy vẫn lịch lãm, quý phái. Đến nỗi trên màn hình tràn ngập các bình luận: “Lấy chồng phải lấy Phó Hành Châu!” Tôi bật cười. Quả thật, chuyện hôn nhân, như người ta thường nói, “uống nước lạnh hay nóng, tự mình biết.”

Năm Chị Gái Của Tôi

Tôi tên là Lâm Diệu Trạch. Trên tôi còn có năm người chị đẹp như tiên. Cha mẹ mất sớm, các chị chính là cả bầu trời của tôi. Hồi nhỏ tôi nghịch như quỷ, gây chuyện như cơm bữa, các chị thay phiên nhau dọn hậu quả. Đến khi tôi thi đỗ đại học, rồi mở được công ty, các chị lại dần già đi. Người ta nói tôi số tốt, có tận năm bà “chị gái chiều em trai đến hư”. Họ không hiểu các chị không phải “ma”, các chị là thần của đời tôi. Bây giờ, đến lượt tôi — đứa em trai từng yếu ớt như gò đất nhỏ phải dang vai che mưa chắn gió cho những nữ thần ấy rồi.

Ai Mới Là Người Vô Sinh?

Chồng tôi sau một lần gặp tai nạn đã mất đi khả năng sinh con. Để giữ thể diện đàn ông cho anh ta, bố mẹ chồng van tôi đừng nói cho Thẩm Dục biết. Bên ngoài thì chỉ bảo là tôi không thể sinh. Cho đến khi cô bồ ôm cái bụng bầu đến tận cửa gây sức ép. Thẩm Dục cau có vứt cho tôi một tờ thỏa thuận ly hôn: “Em không sinh được, chẳng lẽ lại để nhà họ Thẩm tuyệt hậu sao?”

Chia Tay Nửa Năm, Mang Bầu Sáu Tháng

Khi đang họp, tôi đột nhiên ngất xỉu.Mở mắt ra, thứ đập vào mắt đầu tiên là cái mặt bự chảng của bạn trai cũ – kiêm sếp hiện tại.Giọng anh ta căng như dây đàn:“Em có thai rồi.”Tôi lạnh tanh đẩy anh ta ra, đáp tỉnh rụi:“Chúng ta chia tay nửa năm rồi. Yên tâm, không phải của anh.”Ba tháng sau, anh ta thản nhiên đặt ảnh đầy tháng của “con trai tôi” lên cạnh giường.Tôi nhìn chằm chằm hai khuôn mặt như in lụa từ cùng một khuôn… và câm nín.

Nuôi ngọc mượn xác hoàn hồn

Tôi lỡ gửi nhầm ảnh selfie của mình vào nhóm tân sinh viên, bị cả nhóm chế giễu là “đồ thích gây chú ý”. Chỉ có một người không cười tôi, anh ta nói: “Bạn học, miếng ngọc đeo trên cổ bạn là ngọc người chết ngậm trong miệng, mau vứt đi.” Tôi tức đến bật cười: “Rõ ràng đây là mặt ngọc mẹ tôi mua cho tôi để cầu bình an mà.” Nhưng anh ta lại nghiêm giọng nói: “Mẹ bạn muốn dùng bạn để nuôi ngọc, để anh trai đã chết của bạn mượn xác hoàn hồn!”

Hào Môn Dậy Sóng: Cái Giá Của Sự Phản Bội

Tại tiệc đầy tháng của con trai, cô em chồng “trên danh nghĩa” của tôi bưng ly rượu, cười tươi rói nhìn đứa bé tôi đang bế trong lòng. “Chị dâu, cái bớt đỏ trên mông bé An An nhà chị trông lạ ghê đó.” “Sao em nhớ… anh bạn thân nhất của anh trai em, Chu Trạch, trên mông cũng có một cái bớt giống y chang nhỉ?” “Chị nhìn mà xem, cái mặt nhỏ này càng nhìn càng giống anh Chu Trạch quá đi~” Chu Trạch nghe vậy không những không đỏ mặt, còn cười hùa theo phụ họa. Xung quanh im bặt trong nháy mắt. Bao nhiêu ánh mắt của khách khứa đều dán chặt lên người con trai tôi. Chồng tôi mặt đen như đáy nồi, muốn phát tác nhưng lại kẹt vì phải giữ thể diện. Còn tôi thì lại bật cười. Tôi trao con lại cho chị vú nuôi. Tôi bước đến trước mặt người đàn ông tên Chu Trạch đó, thô bạo kéo hắn lôi đến đứng ngay cạnh chồng tôi. Sau đó, giữa ánh nhìn kinh hãi của mọi người, tôi bình thản mở miệng: “Xin lỗi, tôi là kiểu người từ nhỏ đã cố chấp, nhạy cảm, đa nghi, cố chấp giữ ý mình lại còn rất nhớ thù.” “Giờ tôi sẽ gọi bảo vệ đến đây, ngay trước mặt bao người lột quần Chu Trạch ra kiểm tra. Nếu không kiểm tra ra được cái bớt đó, hai người chính là tội vu khống.” “Tôi sẽ báo cảnh sát ngay lập tức, kiện hai người tội bôi nhọ danh dự. Nhân tiện gửi luôn kết quả xét nghiệm ADN của con cho toàn bộ họ hàng bạn bè.” “Tất nhiên, các người cũng có thể chọn cách thừa nhận ngay bây giờ rằng đó chỉ là nói đùa.” “Sau đó quỳ xuống, dập đầu ba cái thật kêu xin lỗi tôi và con tôi, thừa nhận là do cái miệng tiện của mình.”

Gả Cho Người Từng Bị Tôi Vứt Bỏ

Bao nuôi một nam sinh nghèo, ai ngờ anh ta lại được cha mẹ ruột là nhà hào môn nhận về. Ai cũng nói, lần này tôi chắc chắn sẽ lật thuyền — thất bại ê chề. Dù sao thì trước kia tôi đã lợi dụng việc anh nghèo mà chẳng ít lần bắt nạt. Bắt quỳ xuống, không cho mặc quần áo đều chỉ là chuyện nhỏ. Lúc anh ấy làm vài công việc, tích góp từng đồng mua chiếc nhẫn cầu hôn, nâng đến trước mặt tôi. Tôi còn cười nhạo: “Cầu hôn? Nhìn rõ lại thân phận của mình chưa?” Thấy anh khoác tay tiểu thư danh môn, tôi chỉ cười nhạt như không có gì. Về đến nhà liền sai người đem hết hành lý của Hứa Mặc ném thẳng trước cửa nhà cha mẹ ruột của anh. Tôi điềm nhiên nói: “Đúng lúc tôi cũng chán rồi, gia đình đang chuẩn bị chuyện liên hôn.” Sau đó, Hứa Mặc nửa đêm trèo tường vào biệt thự của tôi. Ánh mắt anh kiên quyết, nhưng giọng nói lại run rẩy: “Tại sao em có thể… nói không cần anh là không cần?”