Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Không Quan Trọng

Không Quan Trọng Sau khi chọn xong khu mộ phù hợp, lúc thanh toán, tôi đã gọi ngay cho Chu Cảnh Nghiễn. “Khi nào thì tiền mới vào tài khoản? Tôi đang cần gấp.” “Ly hôn khi nào thì tiền vào khi đó.” Chúng tôi kết hôn đã bảy năm, riêng hai chữ “ly hôn” này tôi đã nghe gần ba năm rồi. “Tiền vào tài khoản rồi.” Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh nói: “Thì tôi sẽ ký vào đơn ly hôn.”

Trăng Rằm, Cố nhân trở lại

Trăng Rằm, Cố nhân trở lại Khi xuyên vào sách, tôi bị ép phải hẹn hò với một nam thần học đường có tính cách bệnh hoạn (yandere). Sau khi trở về thế giới thực, tôi vẫn bị cậu ta tìm thấy. Nhìn gương mặt hoàn toàn khác so với trong sách, cả người tôi run lên. Trong ký ức, tôi từng liên tục nói với một thiếu niên đeo máy trợ thính rằng: “Tôi thích cậu.” Nhưng rồi lại mắng cậu ấy khi được tỏ tình: “Tôi không thích một người điếc.” Hình ảnh cậu thiếu niên cô độc ngày nào và người đàn ông lạnh lùng trước mặt như hòa làm một. Cậu nhìn tôi, khẽ cười: “Ngoan nào, bất ngờ không?”

Vở Kịch Bị Bại Lộ

Vở Kịch Bị Bại Lộ Trên đường gặp t/a/i n/ạ/n giả, tôi lại phát hiện bí mật qua camera hành trình. “Nhà cô ta nhiều tiền lắm, nhưng phần lớn nằm trong tay ba mẹ cô ấy. Chờ cưới xong rồi từ từ chuyển đi là được! Cô ta là con một, không cho tôi thì còn cho ai? Giờ nhịn chút, cưới xong tôi sẽ cho cô ta thấy bản lĩnh của tôi!” Ờ thì khỏi cưới luôn nhé, để giờ tôi cho anh xem bản lĩnh của tôi đây.

Ký Ức Không Còn Tên Anh

Ký Ức Không Còn Tên Anh Tôi đang kiểm tra lần cuối cho lễ cưới ngày mai thì điện thoại bỗng hiện thông báo mới. Thẩm Nhã Kỳ vừa cập nhật trạng thái: “Cảm ơn ông xã vì món quà bất ngờ, yêu anh.” Kèm theo là bức ảnh bó hoa blue rose trị giá ba vạn tệ. Tôi sững người vài giây, lập tức chụp màn hình lại. Bó hoa này hôm qua Diệp Cảnh Thâm nói là tặng cho khách hàng quan trọng. Khách hàng quan trọng? Tôi mở trang cá nhân của Thẩm Nhã Kỳ, dòng trạng thái mới nhất được định vị tại biệt thự Bán Sơn. Đó là nhà tân hôn của tôi và Diệp Cảnh Thâm. Ngón tay hơi run, tôi nhấn vào mục bình luận. “Chị dâu thật hạnh phúc.” “Anh Thâm chiều chị ghê.” “Bao giờ mời tụi em uống rượu mừng đây?” Anh Thâm?

Khúc Ngẫu Hứng Mơ Màng

Khúc Ngẫu Hứng Mơ Màng Tôi xuyên vào tiểu thuyết 18+ thể loại mệt tâm, vừa đến đã đâm thẳng vào ổ phản diện. Tin tốt: anh nào cũng đẹp trai. Tin xấu: thằng nào cũng không điêng thì khùng. Nữ chính cuối cùng cũng xuất hiện, nhưng còn chạy nhanh hơn tôi: “Một lũ bí*n thái, thích cô ta thì không thể thích tôi à?!”

Trước Khi Cái Chết Đến

Trước Khi Cái Chết Đến Tôi là Bạch Nguyệt Quang chết sớm trong truyện ngược. [Điểm cốt truyện hiện tại: Bạch Nguyệt Quang về nước dự tiệc!] [Đếm ngược đến lúc ký chủ tử vong: 30 ngày!] Ha ha, đây không phải tiệc mừng trở về, rõ ràng là bữa tiệc cuối cùng của tôi. Tôi sắp chết rồi. Trước khi cái chết đến, tôi vẫn còn kịp tìm một anh đẹp trai: “Trước khi chết gặp được anh người yêu như này thì sướng phải biết!” Anh đẹp trai nửa cười nửa không: “Được rồi, chị gái hẹn hò với tôi xong nhớ chết nhé.” Wtf??? Anh là tử thần thật đấy à?!

Cha Tôi Là Một Kẻ Lưu Manh

Cha Tôi Là Một Kẻ Lưu Manh Tôi lớn lên trong vòng tay của một tên du côn. Chỉ có tôi biết, hình xăm thanh long bạch hổ trên cánh tay bố nuôi thực ra là dùng bút vẽ lên. Thấy tôi bật cười, ông ấy giận dữ quát: “Cười cái gì! Nếu không phải vì con, bố có cần phải ra ngoài lăn lộn không?”

Mẹ Chồng Cứ Thích Lấy Đồ Của Tôi Đem Cho Người Khác

Mẹ Chồng Cứ Thích Lấy Đồ Của Tôi Đem Cho Người Khác Mẹ chồng tôi rất thích lấy đồ của tôi đem tặng người khác. Và càng lúc, món bà ấy lấy càng đắt tiền. Tôi từng nói chuyện này với chồng, kết quả lại bị anh mắng là nhỏ nhen. Anh còn nói: “Vì giữ gìn quan hệ mẹ chồng – nàng dâu, chút đồ ấy có đáng gì?” Được thôi, sự việc không xảy ra với bản thân thì đúng là khó thấu hiểu. Vậy để tôi cho anh ta nếm thử cảm giác đó là thế nào.

Đủ 100 Lượt Thích Sẽ Chia Tay

Đủ 100 Lượt Thích Sẽ Chia Tay Khi đang chiến tranh lạnh với tôi, Thẩm Lẫm Chu đăng một status lên vòng bạn bè: “Đạt một trăm lượt like thì chia tay!” Rất nhanh đã có chín mươi chín người ấn thích. Tôi biết Thẩm Lẫm Chu đang chờ tôi xuống nước, dỗ dành anh ta, nhận sai xin lỗi như tám lần trước, để níu giữ anh ta. Nhưng lần này tôi thật sự mệt mỏi rồi, tôi lặng lẽ nhấn một like cuối cùng, làm tròn một trăm lượt like, hoàn thành tâm nguyện chia tay của Thẩm Lẫm Chu. Từ ngày hôm đó, tôi không còn theo dõi anh ta nữa, mà cố gắng hết sức để tránh va chạm. Mười ngày sau, bạn của Thẩm Lẫm Chu nhắn tin cho tôi: “Lẫm Chu vẫn đang đợi cậu cúi đầu, mai là sinh nhật cậu ấy, cậu mua quà tới mừng sinh nhật cậu ấy là hai người làm lành ngay!” Tôi chỉ nhàn nhạt trả lời hai chữ: “Không rảnh.” Tôi thật sự không rảnh. Ngày mai tôi phải bay sang Đại học Hồng Kông để nhập học. Thẩm Lẫm Chu, như anh mong muốn, từ nay chúng ta không còn gặp lại.

Mười Một Năm, Không Gặp Lại

Mười Một Năm, Không Gặp Lại Người chồng mà tôi đã yêu 11 năm đột nhiên nói: “Chúng ta ly hôn đi. Anh muốn cho cô ấy một danh phận.” Ngày hôm sau, chúng tôi đến cục dân chính. Kể từ ngày đó, anh ấy không quay về nhà nữa, chỉ có những tin tức của họ xuất hiện liên tục trên mạng xã hội. Còn tôi, cũng từ bỏ việc hỗ trợ công ty của anh, chỉ đứng nhìn xem anh có thể tự mình đi bao xa.

KỶ LỘT DA VÀ CÔ NÀNG ĐẦU HEO

Làm việc thêm giờ sửa phương án đến mức muốn ói.Vào viện, lại nằm chung phòng với sếp cuồng công việc.Tôi ôm bụng, vừa đau vừa cố tỏ ra mạnh mẽ chào anh ta: “Trùng hợp ghê ha, Tổng giám đốc Kỷ, anh cũng viêm ruột thừa à?”Ánh mắt anh ấy rời khỏi màn hình máy tính, nhìn sang tôi, ngoắc tay gọi lại gần: “Cô đến đúng lúc lắm, phương án của cô vẫn còn chỗ cần sửa!”Tôi cố gượng cười: “Ha ha… Anh cũng tận tâm quá rồi đó…”Anh nhìn tôi đầy oán trách, nói: “Có người chẳng phải từng bảo, không có căn hộ rộng thênh thang thì đừng mơ theo đuổi chị gái à? Tôi không cố gắng thì lấy gì mà mua nổi nhà lớn?”Cứu tôi với!Câu đó… hình như đúng là tôi từng nói thật!

BÉ CƯNG CỦA ANH

Trang betaRa ngoài du lịch, tôi vô tình lạc mất ba mẹ.Trong lúc bối rối, một anh chàng cao 1m88 bất ngờ bế bổng tôi lên cao và hét lớn:“Con nhà ai đây?! Ai để lạc con thế này?!”Tôi: “?”Sau này mới biết, anh ấy là anh trai ruột của bạn thân tôi.

Tôi Không Còn Là Vợ Anh

Tôi Không Còn Là Vợ Anh Đêm bố mẹ chồng bị bắt cóc, chồng tôi lại muốn đi cắm trại với bạch nguyệt quang của anh ta. Tôi không ngăn cản gì cả, chỉ lập tức báo cảnh sát. Đời trước, vì tôi ngăn cản nên anh ta đi cứu bố mẹ mình, không đến với bạch nguyệt quang. Sau đó, bạch nguyệt quang bị sói hoang cắn ch//ết trên núi, ch//ết thảm vô cùng. Chuyện xảy ra rồi, chồng tôi chẳng nói một lời nào, cho đến khi tôi mang thai sắp sinh, anh ta mới ném tôi vào rừng sâu. “Tô Viên Viên, nếu không phải vì cô, Tuyết Nhi đã không ch//ết!” “Cô lấy tư cách gì để sống thoải mái như vậy? Tôi muốn tận mắt thấy cô phải chịu đựng mọi đau đớn mà cô ấy đã trải qua!” Tôi bị dã thú xé xác, một xác hai mạng. Lần nữa tỉnh lại, tôi quay về ngày bố mẹ chồng bị bắt cóc. Lần này anh ta không tham gia cứu viện, đúng như mong muốn cứu được bạch nguyệt quang, nhưng lại bạc tóc chỉ sau một đêm.

Thì Ra Từ Đầu Đến Cuối… Luôn Là Anh

Thì Ra Từ Đầu Đến Cuối… Luôn Là Anh Năm tôi nghèo rớt mồng tơi, tôi đã nhắm trúng Thái tử gia giới quyền quý thủ đô – Chu Tẫn, dụ dỗ anh ta rơi khỏi thần đàn. Anh ta trông thì lạnh lùng, nhưng thực ra lại chẳng hề biết tiết chế. Tôi đã kiếm đủ lợi, dần dần cũng không chịu nổi nữa. Đúng lúc Bạch Nguyệt Quang – người có hôn ước với anh ta – quay về với vẻ kiêu kỳ. Lần cuối cùng ân ái, tôi không nỡ rời đi, khẽ vuốt lấy cơ ngực anh, nhẫn tâm nói lời chia tay: “Tôi chán rồi.” Ngay giây sau, cổ chân tôi bị nắm chặt. Chu Tẫn cười lạnh một tiếng, thong thả kéo tôi – kẻ đang muốn bỏ trốn – quay lại từng chút một: “Thật sao?” “Chán rồi là muốn chạy à… Em nghĩ tôi là kẻ ngu dễ bị lừa sao?”

Tuyệt Hậu Cái Nhà Anh Đi

Tuyệt Hậu Cái Nhà Anh Đi Tiểu thanh mai của Thẩm Vọng bị bắt quả tang mở phòng với nhiều người, đúng lúc đội cảnh sát hình sự của bọn họ đi truy quét mại dâm. Để bảo vệ cô ta, lúc làm biên bản, Thẩm Vọng đã đổi tên cô ta thành tôi, bắt tôi đứng ra gánh tội thay. Những năm 90, xã hội vẫn còn khắt khe, chưa thoáng như bây giờ. Tôi bị trường đình chỉ công tác, bị người ta chỉ thẳng mặt chửi là con đĩ, đứa bé trong bụng thì bị dè bỉu là đồ hoang, còn Thẩm Vọng chỉ khoanh tay đứng nhìn, dửng dưng như không có chuyện gì: “Em chỉ chịu uất ức tạm thời thôi, Ngọc Dao còn đang đi học, em muốn thấy cô ấy không tốt nghiệp được à?” Lúc mẹ hắn ép tôi đi phá thai, Thẩm Vọng thì lấy lý do đi làm nhiệm vụ để đưa Linh Ngọc Dao – đang mang thai – đi nghỉ ngơi ở nơi khác. Về sau, cả nhà bọn họ quỳ rạp trước mặt tôi, xin tôi giữ lại đứa bé. Tôi đập tờ giấy xác nhận phá thai vào mặt Thẩm Vọng – kẻ vì cứu Linh Ngọc Dao trong lần làm nhiệm vụ đó mà bị thương đến mức tuyệt hậu rồi nói: “Không có con nối dõi, đúng là đáng đời anh đấy!”

Nắm Tay Em Đi Qua Bốn Mùa

Nắm Tay Em Đi Qua Bốn Mùa Vì để làm dịu căn bệnh đói cảm giác (*) của mình, ngày nào tôi cũng tiêu ba mươi tệ để thuê giáo thảo nhà nghèo Tạ Hoài Kinh ôm mình một tiếng. (*) hay còn gọi là touch starvation/skin hunger: một căn bệnh tâm lý, có thể liên quan đến sự thiếu an toàn. Trạng thái được mô tả bởi hội chứng đói da thường đề cập đến trạng thái một cá nhân rất mong muốn được chạm vào, tiếp xúc da với người khác và mong muốn được chạm vào. Ngày đó, anh ôm lấy tôi đặt lên đùi mình, chế giễu nói: “Vì cô mà bây giờ tôi bị hiểu lầm đến mức không tìm được bạn gái rồi, giải quyết thế nào được?” Tôi cảm thấy rất áy náy, đề xuất dừng giao dịch này với anh. Ngày hôm sau, bạn trai cũ từng chê tôi quá dính người chặn đường tôi, kiêu ngạo nói: “Quay lại với tôi, mỗi ngày tôi có thể ôm em.” Nhưng một giây sau, trước mặt anh ta xuất hiện một chiếc xe ô tô phanh gấp, anh ta bị dọa đến mức ngã bệt xuống đất. Tạ Hoài Kinh đặt một tay lên vô lăng, liếc mắt với anh ta: “Cướp người của tôi, anh chán sống à?” Khi đó tôi mới biết Tạ Hoài Kinh còn một thân phận khác: Thái tử gia Bắc Kinh.     Sắp tới mê truyện có kết hợp với lazada tung ra một loạt mã giảm giá, các mã 30/150k 60/300k 100/150k, ai là tín đồ săn sale của Lazada, shopee thì join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhe😘

Ông Đây Mới Là Tình Duyên Của Em!

Ông Đây Mới Là Tình Duyên Của Em! Sau khi phẫu thuật laser mắt, tôi phát hiện mình có thêm một dị năng đặc biệt. Tôi có thể thấy được dây tơ duyên của mọi người. Tôi chủ động đi tìm chồng tương lai của mình, muốn nói cho anh biết sau này tôi với anh là vợ chồng. Vẻ mặt anh vô cùng lạnh lùng: “Cút xa tôi ra một chút.” Tôi: “?” Được, ngài đợi sau này truy vợ hỏa táng tràng đi nhé!  

Phần 1 - Cửu Âm Phán Quyết

Cửu Âm Phán Quyết Tôi đã liên kết với cửa hàng mua sắm thọ mạng, nơi có thể dùng tuổi thọ làm tiền tệ. Thế là, tôi bắt đầu thời khắc săn mồi. Kẻ cặn bã đã hại chết bạn thân nhưng lại giả vờ vô tội đã chết đột ngột trong nhà vệ sinh. Kẻ ác vẫn cười đùa vui vẻ dù đã tung tin đồn bậy bạ ép chết một cô gái, đã bất ngờ ngã lầu. Tội ác mà pháp luật không thể xét xử, thì để tôi thực thi công lý! Đọc tiếp phần 2 tại đây: https://metruyen.mobi/truyen/cuu-am-sat-quy  

Một Mình Trong Nhà Mình

Một Mình Trong Nhà Mình Khi ba mẹ ly hôn, ai cũng tranh giành quyền nuôi em gái tôi, còn tôi thì ai cũng sợ dính phải như ôn dịch. Cuối cùng, tôi bị phán cho về sống với ba. Mẹ tôi dắt em gái đứng bên cạnh, vừa xem vừa cười khẩy, còn xúi ba tôi: “Đánh mạnh vào! Đánh ch .t nó đi thì khỏi phải nuôi nữa, đỡ phiền phức!” Ngay ngày đầu tiên về nhà mới, mẹ kế vừa ôm tôi vừa nói: “Từ giờ, mẹ là mẹ con. Nghe rõ chưa?” Về sau, tôi mua cho mẹ kế biệt thự, siêu xe. Mẹ ruột – người từng bao năm không thèm ngó ngàng đến tôi – lại nằm trên giường bệnh khóc lóc, van xin tôi cứu bà. Tôi mỉm cười, từng ngón tay gỡ bàn tay bà ra khỏi tay tôi: “Bà à, cứ yên tâm mà ch .t đi.”

Hồi Sinh Giữa Gấm Hoa

Hồi Sinh Giữa Gấm Hoa Trọng sinh về năm 1970, lần này tôi chọn lấy người đồ tể mà mẹ giới thiệu, từ chối anh bạn thanh mai trúc mã làm giáo viên ở nhà bên. Tôi không còn bỏ lỡ cơ hội vào nhà máy dệt, không còn phải sống cả đời chăm sóc mẹ chồng nằm liệt giường, quanh quẩn trong bếp núc cơm áo gạo tiền. Tôi sẽ không còn bị chồng cằn nhằn vì đi chợ lỡ tiêu hơn hai hào, mua hai quả quýt chua. “Suốt ngày chỉ biết hoang phí!” Tôi cũng sẽ không còn bị lũ trẻ trách móc chỉ vì muốn ra ngoài xả hơi vài hôm. “Mẹ đi rồi ai trông tụi con?” Ở kiếp này, tôi đi từ một nữ công nhân bình thường, trở thành tổ trưởng, rồi làm tới nữ xưởng trưởng đầu tiên trong lịch sử nhà máy. Tôi không còn chỉ là “vợ của ai”, “mẹ của ai”, mà là chính tôi – là tôi, một con người độc lập. Tôi có sự nghiệp vững chắc, gia đình hạnh phúc. Tôi trở thành vết chu sa trong tim người năm xưa tôi từng yêu. Còn trúc mã đời trước của tôi, người luôn coi tôi là lựa chọn dự phòng thì sao? Cô bạch nguyệt quang mà anh ta theo đuổi cuối cùng lại trở thành người phụ nữ già nua hơn tuổi vì chăm sóc mẹ chồng tai quái, không có công việc, bị chồng xem là “người ăn không ngồi rồi”. Nữ thần của năm xưa, hoa khôi lớp học cuối cùng cũng chỉ là hạt cơm dính trên cổ áo đàn ông. Tôi kéo cô vợ của trúc mã vào lớp đào tạo lại cho phụ nữ tại nhà máy, để cô ấy một hoa khôi từng bị lãng quên, lại một lần nữa tỏa sáng rực rỡ.