Hiện đại
Tôi là con nuôi. Không cẩn thận lại ngủ với anh trai tôi. Nếu anh ấy độc thân thì còn đỡ, nhưng trước đó không lâu anh ấy vừa hỏi tôi: “Con gái các em thích gì?” Tôi đùa cợt anh ấy: “Em sắp có chị dâu rồi à?” Anh ấy thản nhiên: “Chuẩn bị theo đuổi.” Tim tôi lạnh ngắt. Phá hoại nhân duyên của người khác là bị trời đánh. Tôi thu dọn hành lý trong đêm, nói bừa nói bãi: “Con đã tìm được mục tiêu đời mình là làm nhiếp ảnh gia động vật hoang dã, con ra nước ngoài theo đuổi ước mơ đây, tạm biệt bố mẹ, tạm biệt anh trai.” Nửa tháng sau, tôi ở châu Phi bị linh cẩu đuổi chạy la oai oái. Được một chiếc xe đi ngang cứu. Tôi vừa định nói lời cảm ơn. Đầu ngón tay nóng rực lướt qua mạch đập của tôi. Người đàn ông cười dịu dàng mà tàn nhẫn. “Em gái, xuống xe, hoặc hôn anh, tự chọn.”
Tôi và đồng nghiệp cùng đến một tiệm ngâm chân để mát-xa, phát hiện trên bảng hạng mục có dán vài quy tắc kỳ lạ. Tôi đem chuyện này kể lại cho những đồng nghiệp khác, nhưng họ chẳng mấy để tâm. Trong lúc mát-xa, họ bị những nữ kỹ thuật viên xinh đẹp dẫn vào phòng nhỏ để gặp riêng. Còn tôi thì luôn nghiêm túc tuân thủ những quy tắc kỳ quái kia, không lâu sau, chuyện quả nhiên đã xảy ra…
Tôi là nữ sinh nghèo ngoan ngoãn. Thế nhưng lại bị tên đại ca trường học dồn vào góc tối, cắn rách môi tôi. Ánh mắt anh ta hung dữ: “Muốn chia tay, trừ khi tôi chết.” Tôi bỗng nhiên nhìn thấy đạn mạc: 【Nữ phụ à, học hành có học nát cũng vô ích, chi bằng hôn nát cái miệng của anh ta đi.】 【Đừng thấy anh ta hung dữ, cô hôn anh ta một cái, mạng anh ta cũng cho cô luôn.】 【Ai hiểu được không, đại ca trường học giả vờ hung ác, nhưng khóe mắt ửng đỏ vì tủi thân thật sự rất vỡ vụn.】 Tôi đột nhiên ngẩng mặt lên, lắc nhẹ vạt áo anh ta, giọng nói nhỏ xíu. “Vậy… anh… có thể đừng ảnh hưởng đến việc học của tôi không?”
Sau khi ông chủ gặp tai nạn xe hơi rơi vào hôn mê, chiếc xe của ông ấy bị bỏ không. Công ty giao cho tôi lái nó đi chạy việc. Nhưng rất nhanh tôi phát hiện ra, chiếc xe này còn khó ở hơn cả ông chủ. Ngày đầu ra đường đã mắng tôi: “Dưới hàng lông mày treo hai quả trứng à? Chỉ biết chớp mắt chứ không biết nhìn hả? Đèn đỏ to đùng thế kia mà không thấy?” “Chuyển làn không bật xi-nhan, sợ bật lên nó tát cho cô một cái à?” Ban đầu tôi còn tưởng đây là gói giọng nói nóng nảy do ông chủ cài sẵn. Cho đến hôm đó, tôi định thay quần áo trong xe. Giọng nói đang nổi cơn thịnh nộ lại vang lên: “Làm cái gì đấy? Thật sự nghĩ trong xe chỉ có mỗi mình cô à? Không biết chú ý ảnh hưởng sao?” Tôi giật mình ngoảnh đầu lại. Một bóng người mờ ảo xuất hiện ở hàng ghế sau. Vest chỉnh tề, ánh mắt còn lộ vẻ hoảng loạn. “Tôi cảnh cáo cô, tôi không ăn cái trò quy tắc ngầm đâu.”
Châm ngôn sống của tôi là không ai được động vào đồ của mình, nhưng anh trai tôi lại luôn thích thử thách giới hạn đó. Chiếc Pagani mới coóng vừa cập bến, thậm chí còn chưa kịp làm bảo hiểm, đã bị anh ta đem tặng cho cô em gái mưa Lâm Ân Thi. Hai tiếng sau, chiếc xe g/ăm ch/ặt vào dải phân cách trên cao tốc, đầu xe n/át b/ét. Lâm Ân Thi lồm cồm bò ra, mặt mày lấm lem bụi đất, vừa mở miệng đã càm ràm: “Ây da, cái xe này mã lực lớn quá, khó điều khiển chet đi được. Tống Lam, cô cũng thật là, mua cái thứ màu mè này làm gì? Chẳng dễ lái bằng con Civic độ của tôi!” Anh trai tôi đang cuống cuồng kiểm tra toàn thân cho cô ta, thấy móng tay cô ta bị xước một tí, lập tức quay đầu gầm lên với tôi: “Tất cả là tại mày! Mua cái loại xe rác rưởi gì thế này, làm Ân Thi bị thương rồi! Còn không mau qua đây xin lỗi Ân Thi!” Gã nam thần trường học nghèo khó mà tôi bao nuôi cũng lên tiếng: “Người không sao là tốt rồi, mọi người đều là bạn bè cả, Lam Lam, em bồi thường cho Ân Thi một tiếng xin lỗi đi, chuyện này cứ thế cho qua, chúng anh sẽ không trách em đâu…” Tôi nhìn bọn họ, bật cười. “Bồi thường? Tất nhiên là phải bồi thường rồi.” “Chiếc xe này chưa đăng ký, chưa có bảo hiểm thân vỏ, là các người tự ý tr/ộm đi khi chưa được phép, thuộc về lỗi hoàn toàn từ một phía gây t/ai n/ạn, và xe đã hỏng hóc toàn bộ, cần các người bồi thường toàn bộ giá trị.” “Xe trị giá 20 triệu tệ, cộng thêm phí kéo xe, phí tổn thất tinh thần và công việc của tôi, tôi bớt cho các người số lẻ, chỉ lấy 150.000 tệ thôi.” “Tổng cộng là 20.150.000 tệ, chuyển khoản hay dùng séc?”
Tài Trợ Cho Sói Mắt Trắng Cô gái mà tôi tài trợ đã c/ướp đi bạn trai của tôi, còn thẳng mặt chế giễu tôi vừa xấu vừa nghèo. Trong cơn giận dữ, tôi đã cắt khoản sinh hoạt phí cao ngất ngưởng vẫn thường chu cấp cho cô ta. Thật nực cười, chẳng phải là thiên kim tiểu thư của Tập đoàn Khương thị sao? Cứ tiếp tục diễn đi.
Vào ngày bố đi đón ánh trăng sáng ở sân bay, tôi và mẹ đã chọn cách giả chet. Khi chiếc xe mất lái l/ao xuống vực thẳm, bố vẫn còn dặn dò trong điện thoại: “Cô ấy không biết anh đã kết hôn, em và Manh Manh đi lánh mặt vài ngày đi. Đừng làm loạn có được không? Cô ấy đang bệnh, không thể chịu kích động!” Tôi và mẹ không làm loạn nữa, trực tiếp giả chet để trốn về thế giới gốc của mẹ. Một tháng sau, bố phát hiện tôi và mẹ vẫn chưa về nhà, cuối cùng cũng cuống cuồng lên. “Bệnh của cô ấy khỏi từ lâu rồi, sao em và Manh Manh vẫn chưa về nhà?” Điện thoại là dì Lệ Lệ nghe, dì ấy mắng xối xả: “Chet được một tháng rồi, về cái nỗi gì nữa.”
Thanh mai trúc mã của tôi muốn theo đuổi hoa khôi, nhờ tôi giải quyết tình địch là người luôn đứng hạng nhất toàn khối suốt nhiều năm liền. Tôi tìm đến người đứng hạng nhất. “Đề này khó quá, cậu dạy tôi được không?” Cậu ấy lập tức giơ một bàn tay lên, nói: “Năm mươi.” Tôi lập tức chuyển cho cậu ấy năm trăm nghìn, bảo cậu ấy cứ dạy thoải mái, dạy đủ một vạn câu thì thôi. Sau đó, cậu ấy chặn tôi lại ở góc tường, giọng khàn khàn. “Bốn trăm nghìn còn lại… tôi dạy cậu chút khác được không?” Tôi đẩy cậu ấy ra, hét lên: “Tôi không học vi tích phân đâu! Thứ đó ai mà học nổi!” Cậu ấy cười. “Tối nay không học toán. Học cơ thể người. Tôi làm mô hình.”
Trên đường từ quán net về nhà, tôi nhặt được một con búp bê bơm hơi. Da trắng mặt xinh, dáng người bốc lửa, trông giống người thật. Tôi là một thằng thất bại sống không như ý, chưa từng có bạn gái. Cho nên tôi lập tức mang con búp bê về nhà. Ngày ngày đêm đêm không ngừng trút dục vọng lên người nó. Nhưng rồi tôi dần dần phát hiện, bụng của con búp bê bơm hơi ngày càng to lên……
Thời cấp ba, tên bá trường từng bị tôi thẳng tay từ chối. Vẫn chưa chịu chết tâm với tôi. Lần này, tôi đồng ý. Anh ta vui đến mức bắn pháo hoa suốt một đêm, thắp sáng cả thành phố. Quay đầu lại, liền khoe khoang với đám anh em. “Năm đó cô ta kiêu ngạo đến chết, bây giờ chẳng phải vẫn ngoan ngoãn gọi tôi là chồng sao.” “Không nghe lời thì dạy dỗ lại là được.” Trong phòng bao, ai nấy đều khen anh ta thủ đoạn cao tay. Tôi đẩy cửa bước vào: “Nói đã miệng chưa?” Anh ta nhíu mày, giơ cổ tay nhìn đồng hồ. “Vợ à, năm phút khoác lác trôi qua nhanh vậy sao?” “Ừ.” Mọi người: “?”
Sau khi chồng tôi qua đời, tôi mang theo con gái xuyên về thời cấp ba của anh. Tôi nói với con bé: “Chúng ta đến để cứu rỗi bố con. Hồi đi học bố bị bắt nạt, tai trái còn bị điếc nữa…” Lời còn chưa dứt, phía xa đã xuất hiện một đám chim công sặc sỡ. Nhìn mái tóc đỏ chói của kẻ dẫn đầu, não tôi lập tức đứng hình. Đây mà là người chồng cao quý, lạnh lùng của tôi sao?! Cái dáng vênh váo kiểu “hai năm tám vạn” này, ai dám bắt nạt anh ta chứ?! Kịch bản này hoàn toàn không giống những gì trợ lý Lâm nói! Một tên tóc vàng che gần nửa khuôn mặt chỉ tay vào con gái tôi: “Du ca, con nhóc này giống anh như đúc, chẳng lẽ là con riêng của ông già nhà anh à?” Cố Bách Du dừng ánh mắt trên người tôi vài giây, rồi móc từ túi ra hai trăm tệ nhăn nhúm. “Chị gái, bất kể chị là ai, mau rời xa bố tôi đi.” Tôi: “???”
Buổi tiệc tất niên của công ty, tôi vừa chuẩn bị bước lên sân khấu trao giải thì chợt nghe thấy sau cánh gà có hai nhân viên thì thầm to nhỏ. “Nhanh lên đi! Màn kịch thường niên chính thất trao giải cho tiểu tam, không xem là uổng cả năm đấy.” “Tôi ghét bà già Tô Nhiên đó từ lâu rồi, phải công nhận chiêu này của chị Lâm Vãn cao tay thật…” Muốn xem tôi làm trò cười sao? Tôi khẽ cong môi, cầm micro bước thẳng lên sân khấu. Dưới khán đài, cô thư ký nhỏ Lâm Vãn lập tức ném về phía tôi ánh mắt khiêu khích xen lẫn giễu cợt. Tôi biết, cô ta đang đợi tôi bẽ mặt. Tôi cũng biết rõ hơn ai hết — giải Nhân viên kinh doanh xuất sắc nhất, kèm tiền thưởng một trăm vạn, vốn dĩ thuộc về tôi, giờ đã bị đổi thành tên của cô ta. Trước đêm tất niên một ngày, tôi – người đoạt quán quân doanh số – đột nhiên bị chồng tôi, Trần Phong, sắp xếp làm khách mời trao giải. Tôi còn tưởng đó là sự ghi nhận thêm cho đội ngũ kinh doanh. Nhưng không ngờ, lại là sự cưng chiều đặc biệt anh ta dành cho bồ nhí. Tôi hắng giọng, chậm rãi mở danh sách. “Sau đây, tôi xin trao giải thưởng đầu tiên.” “Giải… Xuất sắc—” Tôi còn chưa nói hết, Lâm Vãn đã nở nụ cười rạng rỡ, đứng bật dậy. “Giải Ăn Cháo Đá Bát!” “Người đoạt giải là…” …… Câu nói vừa dứt, cả hội trường chết lặng. Nụ cười giả tạo trên mặt Trần Phong lập tức đông cứng. Còn Lâm Vãn — vẻ đắc ý trên khuôn mặt trang điểm tinh xảo còn chưa kịp tan, đã hóa thành kinh ngạc.
Tôi bị mắc chứng mù mặt.Trong một chương trình truyền hình thực tế, khi tôi gọi điện cho người chồng bí mật của mình, điện thoại của nam diễn viên hạng A ngồi bên cạnh tôi lại đổ chuông.Tôi sợ đến mức ném luôn điện thoại, chỉ vào anh ta mà không dám tin:“Anh là chồng tôi?”Anh ấy nhướng mày trêu chọc:“Ngạc nhiên chưa? Vợ tôi không nhận ra chồng mình, tôi cũng bất ngờ lắm đấy.”
Tôi là nữ chính trong một cuốn truyện ngược tâm. Sau khi trọng sinh về năm lớp 12, lớp tôi bỗng nhiên xuất hiện hai học sinh chuyển trường kỳ lạ. Một người lạnh lùng thông minh, thi cử luôn đứng nhất cách biệt hoàn toàn nhưng lại không quản phiền hà mà giảng bài cho tôi. Một người hung dữ đáng sợ, khí chất mạnh mẽ không ai dám lại gần nhưng ngày nào cũng mang đồ ăn vặt tự làm cho tôi. Tôi và họ đã trở thành những người bạn thân nhất. Cho đến khi đi ngang qua con hẻm nhỏ nơi lần đầu gặp nam chính, tôi định đi thật nhanh để rời khỏi đó thì lại nghe thấy tiếng thì thầm bên trong. “Chính là thằng súc sinh này kiếp trước luôn b/ắt n/ạt con gái mình à?” “Hừ, lần này không đ/ánh nó thừa sống thiếu chet, tôi theo họ nó!” “Nói gì thế, đ/ánh người là phạm pháp đấy.” “Nghe em đi, con đường này không có camera, cứ kéo nó đến hồ chứa nước, buộc hòn đá rồi d/ìm xuống đáy là xong.” “Vẫn là mẹ nó thông minh nhất.” “Được rồi, mau ra tay đi, bố nó ơi.” Tôi: ??? Đợi đã, đứa trẻ mà hai người đang nói đến, không phải là tôi đấy chứ?
Tôi rất ghét người anh em thân thiết của anh tôi —— Thương Quân. Vì muốn vạch trần bộ mặt thật của anh ta, tôi dùng tài khoản phụ để yêu đương qua mạng với anh ta. Nhưng không ngờ, người sa lầy trước lại là chính tôi. Đang do dự thì nghe thấy anh tôi cãi nhau với bạn gái. Thương Quân lười nhác cười, khuyên anh tôi: “Phụ nữ đâu phải thứ thiết yếu.” “Không cần ngày nào cũng dính lấy nhau như vậy.” Tôi lập tức hiểu ra, rút tài khoản phụ nói lời chia tay với anh ta. Giây tiếp theo, nụ cười của Thương Quân cứng đờ trên mặt. “Đệt, cô ấy muốn chia tay với tôi.” “Tôi không sống nổi nữa.”
Tôi cứu một phụ nữ mang thai ven đường, nhưng vì vội đi xem mắt nên không có thời gian đưa cô ấy đến bệnh viện. Thế là tôi gọi thẳng cho chồng cô ấy. “Alô? Anh là bố đứa bé đúng không? Vợ anh đang nằm trong tay tôi, bụng thì to lắm rồi. Tôi không có thời gian chờ cô ấy sinh từ từ đâu, chi bằng mổ bụng lấy thẳng đứa bé ra, như vậy tốt cho tất cả mọi người. Anh tự liệu đi, nhớ mang tiền.” Tôi cúi đầu xuống, thấy người phụ nữ mang thai đau đến mồ hôi đầm đìa đang nhìn tôi bằng ánh mắt hoảng sợ tột độ, trong lúc tôi cúp máy. Không ngờ năm phút sau, hai mươi chiếc trực thăng tư nhân đáp kín cả bãi cỏ bệnh viện. Tôi không khỏi cảm thán: Giờ người nhà bệnh nhân đều chơi lớn vậy sao? Sinh con mà được hộ tống đủ lục – hải – không quân.
Vì ham phú quý, tôi đã thay thế chị kế, trở thành vợ của Tống Cẩm Niên. Tống Cẩm Niên là kẻ điên khét tiếng của Cảng Thành, từ nhỏ đã lớn lên giữa bầy sói. Thủ đoạn tàn nhẫn, lạnh lùng vô tình. Sau khi bước vào cửa, tôi luôn cách anh ta càng xa càng tốt. Chỉ sợ chọc giận anh, sẽ bị bầy sói xé xác. Cho đến ngày đó, tôi vô tình làm vỡ pho Phật ngọc phỉ thúy mà anh trân quý. Trước mắt tôi xuất hiện màn đạn. 【Không sao đâu, bảo bối, em cứ đi mua một gói khoai tây chiên ăn đi, tuy chẳng giúp ích gì mấy, nhưng lúc bị đánh mông thì cũng đỡ đau hơn đó.】 【Tống Cẩm Niên: vỡ hay lắm, vỡ đẹp lắm, vỡ nghe đã tai ghê, cuối cùng cũng tìm được cơ hội dính lấy vợ rồi~】 【Bây giờ Phật ngọc lách cách rầm rầm, tối nay bảo bối bị rầm rầm rầm……】
Tôi tan học về nhà, thấy cảnh sát, còn có một cô bé nằm trong sân. Toàn thân đầy bùn, xấu xí, khuôn mặt trắng tím giống như tiểu cương thi trong phim của Lâm Chánh Anh. Một chú cảnh sát hỏi ba tôi: “Tại sao thi thể lại bị chôn trong sân nhà anh?” Tôi sợ hãi trốn vào trong nhà, cách biệt tiếng ồn ào bên ngoài, tôi nghe thấy tiếng khóc. Trong căn nhà chỉ có một mình tôi.
Tiền Mừng Cháu Thì Thiếu, Tiền Cho Con Cưng Thì Dư Sinh nhật con gái, sáng sớm mẹ chồng gọi video qua, vừa khóc vừa than dạo này túng thiếu, tiền mừng tuổi sinh nhật cháu để thiếu trước, sau này nhất định sẽ bù. Chồng tôi thì thương mẹ, lập tức ra lệnh tôi chuyển ít tiền sinh hoạt phí qua cho bà. Tôi không động đậy. Mẹ chồng có thể đúng là túng thật, vì bà vừa mua cho em chồng căn nhà hai triệu, một chiếc xe ba trăm ngàn, còn thêm sính lễ hai trăm ngàn nữa. Nhưng sinh nhật cháu, mỗi năm bà chỉ đưa hai trăm, hai trăm đồng sao mà cũng không xoay nổi? Tôi chưa kịp nói gì thì chồng đã guilty, mặt gượng gạo nhưng cố tỏ ra nghiêm khắc: “Ba mẹ có bao nhiêu tiền, muốn cho ai là tự do của họ. Họ nuôi tôi ăn học trưởng thành, tôi đã biết ơn lắm rồi. Tôi tuyệt đối sẽ không như em trai, suốt ngày đòi vắt kiệt sức bố mẹ.” Tôi nhìn anh một cái đầy thương hại, chẳng buồn cản anh tiếp tục làm “đứa con trai hiếu thảo” của mình. Cho đến nửa năm sau, khi bố mẹ chồng đã đem nốt chút hơi sức còn lại dồn hết cho cậu út, rồi quay sang nói muốn đến nhà tôi an hưởng tuổi già…
Bà nội tôi trước khi nhắm mắt đã cầu xin ba tôi chôn bà và ông nội tách riêng ra: “Đây là điều các con đã hứa với mẹ rồi, nhất định không được lừa mẹ đâu đấy.” Bề ngoài ba tôi gật đầu lia lịa như giã tỏi, nhưng đến khi bà nội nhắm mắt, ông vẫn chôn họ chung một chỗ. Tôi bước lên khuyên can, lại bị ba tôi tát cho loạng choạng. “Hai vợ chồng sống với nhau mấy chục năm rồi, bà nói tách là tách à? Cha tao còn đang đợi bà xuống hầu hạ đấy.” Ngày hôm sau sau khi hợp táng xong, gia súc trong nhà chết sạch chỉ sau một đêm. Thầy Trần mù được mời đến, sắc mặt lập tức biến đổi: “Quỷ khôi xuất thế, trước giết gia súc, sau giết máu mủ ruột rà, người nhà các ngươi chắc là định bật nắp quan tài rồi đấy.”