Hiện đại
Ba tôi vì cứu con gái của “bạch nguyệt quang” mà ch .t trong đám ch/áy. Nghe tin, tôi lập tức chạy đến bệnh viện ngay trong đêm. Lần đầu tiên nhìn thấy ông ta trong nhà x/á c, khóe miệng tôi khẽ cong lên, cố thế nào cũng không đè xuống được. Nhân viên y tế tốt bụng nhắc nhở: “Cô cười nhỏ thôi.” Thế nhưng khi nhận được hũ tro cốt của ba, tôi lại cười càng to hơn. Ba à, ông đi thì cứ đi. Sao lại không để lại di chúc, để cho tôi hưởng trọn khối tài sản trăm tỷ thế này, đúng là khách khí quá rồi.
Có tin đồn nói rằng Thẩm Mặc Trần sắp kết hôn. Những ngày làm “chim hoàng yến” của tôi coi như đến hạn rồi. Thế là tôi bắt đầu tìm kiếm một “vé cơm” mới trong giới. Đám anh em thân thiết của Thẩm Mặc Trần lần lượt rủ tôi đi ăn. Một ngày tôi ăn sáu bữa. Ăn đến mức no căng cả người. Về đến nhà lại phát hiện Thẩm Mặc Trần đã trở về. Anh ta nhìn cái bụng hơi nhô của tôi, lạnh lùng cười: “Cuối cùng cũng chịu về rồi à?”
Ra khỏi cục dân chính, Lâu Thừa ném cho tôi một tấm thẻ năm trăm vạn. “Ba năm qua em ngoan ngoãn, biết điều, đây xem như là phần thưởng. Em keo kiệt như thế, nhiêu đây chắc đủ xài cả đời rồi. Còn nữa, tuy đúng là tôi rất có sức hút, nhưng đừng ôm ấp hy vọng gì nữa. Ly hôn rồi là chấm dứt, đừng giở trò gì, vô dụng thôi, hiểu chưa?” Tôi lặng lẽ gật đầu quay đi: “Hiểu rồi.” Thấy tôi không nói gì thêm, anh ta theo sát: “Không có gì muốn nói với tôi à?” Tôi đang vội đặt phòng, lắc đầu: “Không có.” Anh ta khẽ hắng giọng: “Dù sao cũng từng là vợ chồng, em yếu đuối thế, tôi cho em thêm một công việc. Em học chuyên ngành gì?” Quán bar, hội quán, mấy chỗ ăn chơi đều hiện “đặt chỗ thành công”. Tôi còn đang gọi thêm mười nam mẫu trẻ cùng năm CV giọng thụ non trẻ vào nhóm. Bận tối mắt, tôi hờ hững đáp: “Biểu diễn.”
Nhiệm vụ kết thúc, tôi mang theo đứa con trai đã bị nuôi hư trở về hiện đại. Lần đầu tiên gặp mẹ tôi, con trai tức giận quát: “Vô lễ! Bản hoàng tử há là hạng tiện dân các ngươi có thể chạm vào sao!” Tôi thuận tay cầm lấy cây gậy trúc phủ bụi ở góc tường, lạnh lùng nói: “Nói lại lần nữa xem?” Nó sợ hãi vừa lùi vừa hét to: “Người đâu! Mau cứu mạng!”
Sau năm năm kết hôn, tôi bị người ta bắt gặp cùng một người đàn ông lạ ra vào khách sạn lúc nửa đêm. Mọi người nhao nhao xem trò vui, chờ xem tôi bị nhà họ Lục đá ra khỏi cửa thế nào. Kết quả chờ suốt ba tháng, chẳng có chút động tĩnh nào. Không ai biết rằng “người bị hại” – Lục Diên Độ – mỗi tối đều đứng trước cửa khách sạn. Đợi người đàn ông kia rời đi, anh sẽ thuần thục gõ cửa phòng tôi. Mắt đỏ hoe nhặt lên từng món đồ tôi vứt bừa trên sàn. Sau đó khẽ khàng, với dáng vẻ tội nghiệp mà dỗ dành hỏi tôi: “Trễ rồi, Diệp Ngô.” “Hôm nay có về nhà không?”
Tôi đang bán hoành thánh trước cửa hộp đêm. Một người phụ nữ trang điểm đậm dắt theo một đứa bé đi tới. Tôi bỗng nhìn thấy dòng bình luận trôi ngang. 【Nữ phụ vì muốn khiến nam chính hối hận, vậy mà thật sự định bỏ rơi con trai!】 【Bỏ đi cũng tốt, dù sao đứa nhỏ này lớn lên cũng là phản diện âm hiểm.】 【Cũng đúng, dù có ngồi trên đống tài sản nghìn tỷ thì sao, cuối cùng chẳng phải vẫn tự tử vì tình sao?】 Người phụ nữ gọi xong hoành thánh, liền nhận điện thoại rồi vội vàng rời đi. Tôi nhìn đứa bé ngoan ngoãn đang đợi mẹ. Nghìn tỷ tài sản à?! “Bé cưng, con xem dì có giống mẹ con không?”
Quốc khánh năm nay, vì hãng hàng không bán vé quá số lượng, tôi không thể cùng con trai đi du lịch như dự định. Con dâu áy náy lắm, lại sợ tôi ở nhà một mình buồn tủi, nên cố ý để cháu nhỏ ở lại, nói rằng để thằng bé thay vợ chồng nó bầu bạn với tôi. Những ngày trông cháu, tôi luôn ngóng từng dòng cập nhật trên mạng xã hội của hai đứa. Cho đến hôm đó, hàng xóm bỗng gửi cho tôi một tấm ảnh chụp màn hình mà tôi chưa từng thấy là bài đăng mới nhất của con dâu. Cũng cảnh đẹp ấy, cũng nụ cười ấy… chỉ khác là bên cạnh họ có thêm hai người: ba mẹ ruột của con dâu. Hàng xóm nhắn: “Chị Chu, chẳng phải chị đi du lịch với con trai à? Mà tôi xem mãi không thấy chị xuất hiện trong ảnh nào hết.” Tôi đọc đi đọc lại dòng caption con dâu viết: “Cảm ơn ba mẹ thân yêu, chuyến đi này là để báo đáp sự vất vả của hai người!” Thì ra… chuyến đi mà tôi trông ngóng suốt cả tháng, từ đầu đến cuối, con dâu chẳng hề định đưa tôi theo. Thì ra… bao nhiêu năm cực nhọc tôi dành cho tụi nhỏ, còn chẳng bằng vài cuộc điện thoại hỏi thăm từ bên thông gia. Vậy thì…tin tức nhà cũ sắp được đền bù giải toả,bọn nó cũng khỏi cần biết.
Quy Định Của Tiệm Mì Nhà Tôi Nhà tôi mở một quán mì. Món mì bò của bố tôi là ngon nhất, nhưng nó dành cho em trai tôi và khách hàng. Trong bát của tôi, mãi mãi chỉ có mì trắng và một chút nước dùng. Mẹ nói, con gái ăn nhiều sẽ béo, không gả được chồng. Mỗi ngày, chú có hình xăm hổ trên cánh tay đều đến ăn. Chú không trả tiền, và mẹ cũng không dám nói gì. Hôm nay, chú ấy lại đến, ngồi phịch xuống ghế, chỉ vào bát của tôi và hỏi: “Mẹ nó chứ. Nhóc con, sao bát của mày đến một quả trứng cũng không có thế?”
Màn Kịch Tình Yêu Với Thái Tử Gia Thái tử gia Bắc Kinh là lão bản của tôi, anh ta bảo tôi giúp anh ta chặn hoa đào. Tôi: Ok. Ngày hôm sau, anh ta nhìn cái bụng hơi nhô lên của tôi, giật mình: “Cái gì vậy, mới một đêm mà lớn thế này sao?” Tôi cười nhạt một tiếng: “Ông chủ, tôi phải mang theo một quả bóng, làm đạo cụ.” Từ đó, tôi khoác tay ông chủ, rêu rao khắp nơi, đối mặt với 2 cô bạn thanh mai trúc mã của anh ta, nâng cao bụng, khí thế hừng hực: “Tôi đã có con rồi, các cô lấy gì để tranh với tôi?”
Vào ngày sinh nhật vợ, tôi đề nghị ly hôn. Cô ấy đang lau nhà, tay ngừng lại nhưng không quay đầu, chỉ nói một câu: “Được.” Tôi chưa bao giờ nghĩ cô ấy sẽ đồng ý nhanh như vậy. Bao nhiêu lời tôi chuẩn bị cả tháng, cuối cùng chẳng dùng được câu nào. Cho đến hôm đó, tôi nhìn thấy nhật ký tình yêu trên bàn cô ấy. Trong đó, từng trang từng trang ghi tỉ mỉ quá trình tôi ngoại tình.
Cho Tạ Dự uống thuốc xong, tôi chạy quá chậm nên bị anh bắt được. Bàn tay nóng rực của anh siết lấy eo tôi. Tôi run rẩy: “Anh… anh ráng nhịn chút, tôi lập tức gọi bạn gái anh tới!” Anh bóp cằm tôi, khóe môi cong lên, giọng cười lạnh: “Sao tôi không biết mình có bạn gái?” “Vị hôn thê, nên làm tròn nghĩa vụ.”
Tiệc tối hôm đó, tôi và cậu bạn thanh mai trúc mã lâu ngày không gặp, trò chuyện vô cùng vui vẻ. Anh nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út của tôi rồi hỏi: “Cuộc sống sau khi kết hôn… có hạnh phúc không?” Tôi cười nhạt: “Chỉ là liên hôn thôi, có gì mà hạnh phúc hay không hạnh phúc.” Buổi tối về đến nhà, Lê Tranh dùng sức “hành” tôi, giọng trầm khàn: “A Nguyện, em vui không? Vui không? Hả?” Toàn thân tôi run bắn, thở không ra hơi: “Vui… vui.”
Chồng tôi, Hàn Khải Minh, nửa đêm đột ngột phát bệnh ti//m. Tôi lập tức gọi 120 đưa anh ấy vào viện cấp cứu. Trên đường đến bệnh viện, tôi sợ nửa đêm gọi điện sẽ làm bố mẹ chồng hoảng hốt nên không dám gọi trực tiếp. Tôi chỉ gửi cho mẹ chồng một tin nhắn WeChat: “Mẹ ơi, nhà mình xảy ra chuyện rồi. Mẹ thấy tin thì liên lạc với con ngay.” Tôi nghĩ chắc bố mẹ chồng đã ngủ say. Thế nhưng chưa đầy một phút, mẹ chồng đã trả lời. Và nội dung tin nhắn khiến toàn thân tôi lạnh toát. “Thế nào, thành công chưa? Vương Tiểu Nhã ch//ết hẳn chưa?” “Nhất định phải chắc chắn nó ch//ết rồi mới được gọi 120!” Tôi ch//ết sững, mắt dán chặt vào màn hình, lạnh đến mức run bắn cả người. Vương Tiểu Nhã… chính là tôi. Lúc này tôi mới sực nhớ —— Tôi đang dùng điện thoại của Hàn Khải Minh.
Khi Lục Thành Châu hỏi tôi đòi ngọc bội, tôi bịa là làm mất rồi. Anh ta cuống lên, huy động cả đám thanh niên trí thức lên núi tìm giúp. Đời trước, Lục Thành Châu đem miếng ngọc mẹ tôi để lại tặng cho Tằng Oánh Oánh. Tằng Oánh Oánh dựa vào linh tuyền trong ngọc bội mà làm bánh buôn bán phát đạt. Còn tôi thì bị cô ta lừa lên núi, đem ra cho heo rừng ăn. Ba và anh hai biết tin tôi chết thì đau đớn tột cùng, từ đó đoạn tuyệt qua lại với Lục Thành Châu và Tằng Oánh Oánh. Nhân lúc người ở điểm thanh niên trí thức rủ nhau lên núi, tôi cắn rách ngón tay, nhỏ máu lên ngọc bội — lần này thì chẳng ai cướp được nữa. Còn mười ngày nữa, anh hai sẽ tới đón tôi. “Thẩm Đồng, ngọc bội của em đâu? Oánh Oánh nói nhớ cô Giang, muốn mượn về xem một chút.” Lục Thành Châu mặt mũi đầy thành khẩn. Thấy tôi không phản ứng, anh ta sốt ruột giục. …Tôi sống lại rồi sao?
Lần đầu tiên bày quầy bán đồ ăn vặt, tôi hơi căng thẳng, còn cố tình tìm chỗ hoang vắng để… tập dượt trước. Giữa nơi đồng không mông quạnh, gió lạnh hun hút, tôi cầm cái muôi xúc không khí bỏ vào hộp cơm, rồi đưa cho không khí trước mặt, miệng vẫn lẩm bẩm: “Đây đây, đùi gà kho của anh.” “Đại gia, xúc xích gà chiên của anh có lấy cay không ạ?” “Cậu đằng sau ấy, hành với ngò cho đủ hết phải không? Rồi rồi, cầm chắc nhé.” Tập được chừng mười phút, đột nhiên chẳng biết từ đâu hiện ra một anh chàng áo trắng đẹp trai. Anh nhìn tôi với vẻ ngập ngừng: “Cô nương, cô đang làm ăn buôn bán dương gian đấy chứ?” Tôi tay cầm cái muôi run lên, cố giữ giọng bình tĩnh: “Anh đẹp trai đừng đùa. Đương nhiên là buôn bán người trần mắt thịt rồi.” Anh áo trắng quay đầu quan sát bốn phía, càng nhìn càng khó hiểu: “Nhưng mà… trong vòng năm dặm quanh đây chẳng có ai sống cả.” Tôi cười gượng: “Tôi cố ý tìm nơi vắng người ấy mà. Tôi tính sắp đi bán hàng rong, mà hơi sợ giao tiếp nên muốn tập trước.” Anh “ồ” một tiếng, nghe còn hơi tiếc nuối: “Hóa ra không phải… quầy hàng âm giới hả.” Khoan đã, cái giọng điệu thất vọng kia là sao?!
Chồng tôi từng liều mình cứu một bé gái trong đám cháy. Từ đó, anh cứ mang con bé bên cạnh, coi như con ruột. Và lấy lý do con bé có “di chứng sang chấn tâm lý” rất nặng để từ chối bốn tháng công việc mỗi năm, đưa con bé ra nước ngoài trị liệu. “Tiểu Vãn, đứa trẻ đáng thương vậy… em đừng nghĩ nhiều.” Tôi chưa từng nghi ngờ, cũng dần quen với việc anh biến mất bốn tháng mỗi năm. Cho đến khi tôi đi công tác Đức… lại nhìn thấy một người phụ nữ lẽ ra phải ch//ết trong trận hỏa hoạn năm ấy, đang nắm tay cô bé kia. “Mẹ ơi, sao mỗi năm ba chỉ cho mẹ ở với con bốn tháng vậy? Giá mà ngày nào cũng được ở cùng ba mẹ thì tốt biết mấy.” Người phụ nữ khẽ vuốt đầu con gái, rồi nắm chặt tay chồng tôi đứng bên cạnh. “Con ngoan, mẹ và ba có hoàn cảnh đặc biệt. Chờ con lớn lên, ba sẽ đón mẹ về nhà.” “Đến lúc đó, nhà mình sẽ mãi mãi không phải chia ly nữa… được không?” Tôi giả vờ như không thấy gì, rời đi và lặng lẽ chuẩn bị mọi thứ. Khi bức di ảnh chồng được treo lên tường, tôi mỉm cười nhạt: “Lục Trạch Khiêm, tôi làm gió đón anh về.”
Tôi là một chuyên viên kích sữa, chuyên phục vụ cho các phu nhân nhà giàu. Để giành được lòng tin của khách hàng, tôi cố ý giả vờ mình là người mù. Không ngờ có một ngày, khi tôi đến nhà khách hàng phục vụ, lại phát hiện ra rằng khách hàng đã trở thành một xác chết. Còn chồng cô ta thì đang cùng một người phụ nữ khác bàn bạc xem nên xử lý cô ta thế nào.
Giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, theo nó về nhà để đối phó với ba mẹ. Không ngờ anh trai cậu ấy lại chính là học thần thời cấp ba của chúng tôi, Tống Dạ. Nhưng hình như anh ấy đã quên tôi từ lâu rồi, thái độ vô cùng lạnh nhạt. Cậu em khoá dưới len lén nói với tôi: “Đừng nhìn anh tôi bày ra vẻ xa cách thế, thật ra anh ấy có một cô gái thầm yêu nhiều năm. Ngăn kéo phòng anh ấy đầy hình của cô gái đó.” Sau này vô tình gặp ở quán bar, tôi uống say, không cẩn thận nhào thẳng vào lòng Tống Dạ. Anh ấy cau mày: “Nhìn cho rõ, tôi không phải cậu ta. Cô coi tôi là gì? Thế thân của cậu ta sao?” Tôi vội nói xin lỗi định rời đi, lại lần nữa bị anh kéo vào trong ngực. Người đàn ông đỏ mắt thỏa hiệp: “Thế thân thì thế thân đi. Tôi không cần danh phận nữa.”
Nửa đêm, tôi đang theo dõi chồng mình. Hắn luôn chải mái tóc bóng mượt gọn gàng, thắt chiếc cà vạt tinh tế, và đúng một giờ sáng mỗi đêm đều ra khỏi nhà. Nếu không nhờ vào camera giám sát của khu nhà, có lẽ cả đời này tôi cũng chẳng bao giờ phát hiện ra. Thế nhưng, khi tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để bắt quả tang, lại phát hiện chồng mình đang ẩn nấp ở đầu một con hẻm tối om. Đợi mãi, đợi mãi. Lúc ấy, có một người phụ nữ say khướt đi ngang qua, chồng tôi liền nhanh chóng bám theo sau lưng cô ta.