Ngôn Tình

Cố Ý Dụ Dỗ

Cố Ý Dụ Dỗ Phát hiện chồng ngày càng dành nhiều thời gian cho hai mẹ con nhà đó, cho nên tôi bắt đầu có ý định cố tình “thả thính” lão Vương bên cạnh. Chồng tôi đi chẻ củi, gánh nước cho người phụ nữ kia, tôi vội kêu lão Vương sang chẻ củi, gánh nước cho mình. Chồng tôi mua thịt cho hai mẹ con ấy, tôi liền chủ động sang nhà lão Vương nấu nướng, cùng cha con họ ăn thịt kho. Chồng tôi sốt sắng đưa hai mẹ con cô ta đến bệnh viện, tôi lại yếu ớt gõ cửa nhà lão Vương bên cạnh…

An Nhạc

An Nhạc Khi nhìn thấy em gái kế giành trước một bước dẫn tiểu tử nghèo túng về nhà, tôi liền biết cô ta cũng sống lại. Kiếp trước cô ta thay tôi gả vào nhà hào môn, mà tôi thì kết hôn với tiểu tử nghèo Phương Trạch. Sau khi kết hôn, em kế bị bạo lực gia đình dẫn đến sinh non, bị tiểu tam hãm hại đuổi ra khỏi nhà. Mà tôi và Phương Trạch cùng dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, được hắn cưng chiều đến tận xương tủy. Kế muội oán hận, lái xe đâm vào tôi đang mang thai… Không nghĩ tới, chúng tôi đều trùng sinh. Đời này, cô ta không thể chờ đợi được, muốn cướp đi nhân sinh của tôi. Cô ta cho rằng tôi có thể tốt số như vậy đều là bởi vì Phương Trạch. Trên thực tế, đúng là vậy thật. Phương Trạch đúng là một nhân tài hiếm có và là một người chồng tốt nhị thập tứ hiếu, mà tôi chỉ biết ăn ngồi chờ chết. Tôi đang không biết làm thế nào cho phải, Phương Trạch lại trực tiếp đi về phía tôi. Giọng điệu ủy khuất nói: “Bà xã, sao đời này em lại không đến tìm anh?”

Tình Yêu Không Lối Thoát

Tình Yêu Không Lối Thoát Thời Ôn đau lòng khi nhìn thấy khuôn mặt đầy thương tích của chàng trai trước mặt. Cô đưa cho cậu một xấp khăn giấy, như một lời động viên mong cậu tìm thấy động lực sống tiếp. Nhưng không ngờ rằng, hành động nhỏ bé ấy lại mở ra một chuỗi bi kịch. Cô và chàng trai bắt đầu tương tác, dần dần gắn bó. Nhưng cậu ta ngày càng có những hành động kỳ quặc, khác người, với một sự cố chấp đáng sợ. Cuộc sống của Thời Ôn chìm vào bóng tối khi chị gái Thời Noãn của cô qua đời, còn mẹ cô thì suy sụp tinh thần. Sau khi trọng sinh, cô gặp lại chàng trai ấy, kẻ đã từng khiến cuộc đời cô trở nên bất hạnh. Không muốn bi kịch lặp lại, cô quyết định chuyển đến trường của cậu ta, mong có thể ngăn ngừa những sai lầm cũ. Nhưng đôi khi, những hành động của cô lại làm mọi thứ rẽ vào con đường ngoài dự đoán. Chàng trai vẫn bị đánh đến đầy thương tích, đôi mắt buồn bã như một hồn ma lạc lối, trông vô hại nhưng lại tiềm ẩn sự nguy hiểm. Thời Ôn quyết tâm sẽ cứu cậu khỏi sự tàn bạo và suy nghĩ cực đoan của kiếp trước. Nhưng dần dần, cô nhận ra ánh mắt chiếm hữu kỳ lạ của chàng trai dành cho mình. Cậu nhìn cô với sự si mê đến rùng mình, khiến cô băn khoăn liệu mình đang thực sự cứu rỗi hay lại vô tình đẩy bản thân vào lối thoát không đường lui. Liệu Thời Ôn có thể cứu được cậu và thay đổi vận mệnh của cả hai, hay bi kịch vẫn sẽ bám riết lấy họ? Nam chính của câu chuyện này chỉ yêu duy nhất nữ chính qua cả hai đời, không hề có tình cảm với chị gái của cô. Đây là một câu chuyện trọng sinh ngọt ngào nhưng cũng đầy giằng xé, hứa hẹn mang lại cho bạn cảm giác ấm áp xen lẫn hồi hộp trong từng trang.

Ảnh Đế Sập Nhà

Ảnh Đế Sập Nhà Vào cái ngày Giang Lâm “sập nhà”, tôi đang ở nhà nấu bún ốc cay. Mùi măng chua nồng nặc vừa kịp bá chủ cả phòng khách, điện thoại tôi liền nổ tung. Không phải nói ví von. Nó thực sự “oong—— oong—— oong——” rung lên theo nhịp điệu t/ận thế, lăn từ trên bàn trà xuống mép thảm, suýt nữa thì bổ nhào xuống đất. Tôi vừa hút sợi bún cuối cùng vừa luống cuống với tay nhặt điện thoại lên. Trên màn hình là tên của cô bạn thân Tô Hà nhấp nháy liên tục, phía sau là mười mấy tin nhắn chưa đọc, toàn là kiểu hét lên như đang chá/y nhà: “Vãn Vãn!!!!!!! Mau xem hot search!!!!!!!!!!” “Vãi linh hồn vãi linh hồn vãi linh hồn!!!!!! Nhà chị Giang s/ập rồi!!!!!!” “Livestream!! Mở livestream mau!!! Show truyền hình của Giang Lâm phát sinh chuyện rồi!!!” Nước súp bắn lên tay tôi, bỏ/ng đến mức tôi giật nảy mình. Tim tôi chợt lỡ một nhịp. Giang Lâm? Xảy ra chuyện?

Tình Yêu Giấu Kín

Tình Yêu Giấu Kín Một giấc ngủ dậy, tôi phát hiện mình đã xuyên đến năm năm sau, còn kết hôn với người chú nghiêm túc của bạn thân! Thiếu nữ trong sáng biến thành người vợ hiền dịu? Ban đầu, tôi nghĩ rằng cuộc sống hôn nhân của chúng tôi chắc chỉ dừng lại ở mức tôn trọng nhau, tình cảm bình thường. Mạnh ai nấy sống. Ai ngờ việc đầu tiên Lục Minh Yến làm sau khi đi công tác về… Là ôm chặt tôi đang ngơ ngác đứng trước cửa mà hôn lên. Hôn xong còn chưa thỏa mãn, anh trầm giọng trách móc: “Bảo bối, em lạnh nhạt quá rồi, có phải ở sau lưng anh nuôi trai bao không?” Không phải chứ! Người đàn ông luôn nghiêm túc cứng nhắc, cúc áo lúc nào cũng cài đến tận cổ – Lục Minh Yến đâu?! Còn cái con công lòe loẹt này là ai?!  

Mật Đào Dưới Trăng Thanh

Mật Đào Dưới Trăng Thanh Ta đem mình bán đi, bán được năm lượng bạc. Ta đứng bên cạnh tên buôn người đếm bạc, lén lút giấu một lượng vào trong tay áo, còn lại đều đưa cho mẹ. Mẹ rơi lệ bảo ta phải tự chăm sóc bản thân cho tốt nhưng cha ta lại không kiên nhẫn cầm tiền bỏ đi: “Sau này có phạm lỗi thì đừng nói mình là con của ta!”

Tôi Chính Là Tinh Thần!

Tôi Chính Là Tinh Thần! Sau khi công lược thất bại, tôi bị hệ thống trừng phạt tiếp tục lưu lại thế giới này. Không có mục tiêu, tôi bắt đầu buông thả bản thân. Thứ hai bốn sáu mắng người chồng bạc tình, ba năm bảy mắng đứa con trai thối. Hệ thống nhìn trạng thái tinh thần của tôi, giọng điệu nhạt nhẽo nói: “Sớm biết như vậy đã không khen thưởng cho cô rồi.” Ai mà biết có một ngày đứa con trai không có lương tâm của tôi vậy mà lại bị tôi mắng đến mức giác ngộ ra rồi. “Mẹ ơi, mẹ có thể đổi cho con một người cha khác được không?”. “Con nghĩ người chú mà mỗi ngày cùng mẹ nói chuyện cũng không tồi.”

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên Năm đó vì mê sắc quá độ, tôi đã cưỡng ép cậu học sinh nghèo đang tạm trú trong nhà mình. Trong căn phòng vẽ chật hẹp, tôi đè nam sinh dưới thân. Quần áo xộc xệch, trên người toàn là vết đỏ… Vừa nhục nhã, vừa nhẫn nhịn. Lâu ngày gặp lại, Dư Hoài Dự được đám thiếu gia ăn chơi ở kinh thành vây quanh như sao vây trăng. “Ai mà ngờ được, trong tụi mình thì anh Dự lại là người hỗn nhất, năm đó chú Dư còn phải đánh gãy liền ba cây gậy sắt mới tiễn được người lên máy bay, chạy về Cảng Thành dưỡng thương.” “Này này, anh Dự là vì vị hôn thê từ nhỏ của mình mới về Cảng Thành đấy. Haha, nghe nói còn làm gia sư tại nhà cho người ta mấy năm trời, thật sự thành ba người ta rồi.” Về sau nữa, tôi bị Dư Hoài Dự chặn trong phòng thay đồ, hắn bóp lấy cổ tôi, hôn đến mức các đầu ngón tay cũng run rẩy. “Đồ cầm thú.” Đối phương chẳng những không giận, còn bật cười khẽ bên tai: “Sao hả, giờ chỉ biết ngồi trên người tôi mà khóc thôi à?”  

Gặp Lại

Gặp Lại “Đường Gia, đợi anh, anh sẽ cưới em!” – Đó là lời hứa mãi mãi anh không thực hiện được. … Tại buổi họp lớp, tôi gặp lại Phó Trinh – người yêu cũ mà tôi bỏ rơi vào 6 năm trước. Anh đã thành công như tôi mong đợi, bên cạnh là vị hôn thê xinh đẹp xuất thân danh giá. Cô ấy nhìn tôi, khinh miệt mà đánh giá. “Nếu chị không buông tay, giờ này chị đã là phu nhân tập đoàn Phó thị chứ không phải em đâu.” Tôi cười nhạt, lặng lẽ che đi những vết sẹo chằng chịt nơi cổ tay khẽ đáp: “Ừ…bây giờ chúng tôi chỉ là người lạ.” Tôi đã rất cố gắng để có thể gặp lại anh một cách đàng hoàng. Những tưởng đây sẽ là cuộc gặp lại cuối cùng. Nào ngờ, anh dùng quyền lực ép tôi làm người tình, nhốt tôi trong bệnh viện tư nhân xa xôi. Cho đến khi sự thật về quá khứ được phơi bày – về người con gái đã từng hy sinh tất cả, chịu đựng địa ngục trầm cảm suốt 5 năm, chỉ để người mình yêu có được thành công. Nhưng đã quá muộn rồi. … Môi Phó Trinh run run: “Gia Gia, anh sai rồi.” Ngày xưa, chắc chắn tôi sẽ kiêu ngạo hỏi: “Anh sai chỗ nào?” Giờ đây, chỉ biết ôm xẻng tuyết, hơi co người cúi đầu: “Không sao đâu.” Tôi đã trải qua quá nhiều đau khổ, sớm bị mài mòn hết góc cạnh. Gió tuyết gào thét trong đêm tối. Phó Trinh chậm rãi đến gần, ngồi xổm trước mặt tôi, giọng khàn đặc: “Sao lại không sao? Gia Gia, em nói gì với anh đi, được không?” Tôi nghĩ nghĩ, nghiêm túc nói: “Chúc chúng ta năm mới sức khỏe.”

Nữ Phụ Đỏng Đảnh Và Anh Thợ Sửa Xe Mặt Lạnh

Nữ Phụ Đỏng Đảnh Và Anh Thợ Sửa Xe Mặt Lạnh Để trốn hôn, tôi dọn đến ở nhờ nhà nam chính. Nửa đêm, tôi gõ cửa phòng anh ta. “Tôi muốn ngủ trên giường anh.” Thịnh Tiêu liếc qua vết hằn đỏ do ga trải giường rẻ tiền để lại trên da tôi, ánh mắt trầm xuống: “Đại tiểu thư à, trong nhà chỉ có hai cái giường, cô chắc chắn muốn ngủ phòng tôi?” Tôi vừa định gật đầu thì dòng bình luận hiện lên trước mắt: 【Nữ phụ đúng là phiền thật, suốt ngày gây rối cho nam chính. Sau này nam chính phát đạt, vừa gặp đã yêu nữ chính, còn nữ phụ thì hãm hại bất thành, bị ném vào núi rồi mới biết điều lại.】 Tôi nhếch môi, đối diện ánh mắt của Thịnh Tiêu: “Anh thấy… tôi đang gây rối cho anh à?” Anh bật cười khẽ: “Không có chuyện đó đâu.” Thế nhưng sau này… Cũng chính trên chiếc giường ấy. Thịnh Tiêu giữ chặt mắt cá chân tôi, kéo tôi vào lòng, hôn đi giọt nước mắt nơi khóe mắt. “Đại tiểu thư, em thích bị tôi ‘gây rối’ như thế này không?”

THẦM YÊU EM TỪ LÂU

Tôi thích Cố Thanh Hoài, từ lúc mười tám đến hai mươi hai tuổi.Những năm đó, trò tiêu khiển lớn nhất trong giới thượng lưu Bắc Kinh là xem tôi ‘theo đuổi’ anh ta, làm đủ thứ ngu ngốc vì anh ta.Sau này có bạn bè hỏi, không thích tôi sao anh ta không trực tiếp từ chối.Cố Thanh Hoài cười một cách thờ ơ: “Giữ lại để giải trí thôi.”Bắt đầu từ ngày đó, tình yêu cuồng nhiệt ấy của tôi đột nhiên không còn nữa.Tôi không còn bám lấy anh ta nữa, tháo chiếc vòng cổ anh ta tặng, và cũng dần dần trở nên im lặng hơn.Khi anh ta có tin đồn tình ái với người khác, tôi chỉ mỉm cười cho qua.Khi anh ta dẫn bạn gái mới đi tham gia tiệc, tôi cũng không còn ghen tuông, la lối.Sau này anh ta nói anh ta sẽ kết hôn, và sẽ tự tay đưa thiệp mời cho tôi, tôi cũng im lặngMọi người đều đang chờ đợi tôi gục ngã, chờ tôi hối hận, bạn thân tốt nhất của anh ta cũng giận dữ hỏi tôi:“Thật sự không đi tìm cậu ta à?”Tôi nhíu mày, giọng run rẩy, đứt quãng:“Trần Hạn Châu, khi anh hỏi câu này, có thể xuống khỏi người tôi trước không?”

Tiểu Bạch Hồ Muốn Làm Yêu Phi!

Tiểu Bạch Hồ Muốn Làm Yêu Phi! Ta là một con bạch hồ, phương pháp tu luyện được lưu truyền hết đời này sang đời khác trong tộc ta chính là song tu. Đúng, chính là cái phương pháp song tu mà mọi người đang nghĩ đó. Cách tu luyện này có chút khó khăn với ta, bởi vì mị thuật học của ta là một mớ bòng bong hỗn độn không nên hồn. (Mị thuật học như kiểu toán học, lý học, hóa học á các bà, nma đây ngta học mị thuật) Tuy là tư chất của ta có hơi kém, cơ mà mục tiêu của ta lại hơi bị cao đó nghe! Ta đã quyết định mục tiêu từ rất sớm rồi, ta đây muốn ngủ với hoàng đế, muốn làm yêu phi!

Đại Boss Là Mèo Cưng

Đại Boss Là Mèo Cưng Tôi mắc một căn bệnh kỳ quặc. Sau khi dị biến đến, tôi nhìn tất cả sinh vật đều thành mèo. Tôi vừa thọc vào họng của boss vừa lấy ra một miếng thịt zombie: “Mèo con, đừng ăn đồ bẩn, chị đã chuẩn bị snack cho em rồi đây.” Thậm chí còn quay sang em bé ma mà làm âm thanh hôn chụt chụt: “Mọi người xem tui tìm thấy gì này! Một bé mèo con lạc đàn nè đó he he he~~” Các người chơi khác đều phản ứng: “Có bệnh à? Cô xem cái thứ đó mà gọi là mèo sao?” Về sau, tôi thành công mở một quán cafe mèo trong trò chơi kinh dị, còn đại boss trở thành đội trưởng bảo an. Quái vật mới đến run rẩy nhìn boss: “Sát Tinh, tại sao cô ta lại gọi ngươi là mèo con vậy?”

Những Gì Đã Thấy, Những Gì Đã Biết

Những Gì Đã Thấy, Những Gì Đã Biết Khi tỏ tình với Lục Kỳ Niên, tôi bất ngờ nhận ra hắn chính là nam chính trong tiểu thuyết, còn nữ chính không phải là tôi. Tôi sụp đổ, mặt mũi biến dạng khi giật lấy bức thư tình từ tay hắn. “Người như tôi sao dám mơ mộng đến người tri thức như cậu chứ?” “Tạm biệt.” Lục Kỳ Niên ngơ ngác: “?” Sau đó, tôi bị Lục Kỳ Niên ôm vào lòng cưỡng hôn. Trong lúc thở hổn hển, hắn cười lạnh: “Anh đã tốn bao công sức để quyến rũ em, vậy mà em lại nói anh cợt nhả?” “Thật sự chỉ có em.”

Hòn Đảo Cô Độc

Hòn Đảo Cô Độc Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc gặp với Giang An sau hai ba ngày lại diễn ra trong đồn cảnh sát. Và với tư cách là vợ hắn, tôi cũng không ngờ phải đến bảo lãnh hắn ra vì một lý do kỳ quặc như vậy.

Bảo Bối Trong Tim

Bảo Bối Trong Tim Ngày Chu Cẩn hủy hôn với ta, bằng hữu của hắn hớn hở đến chúc mừng. “Cuối cùng cũng thoát khỏi con nha đầu thương hộ kia rồi!” Chu Cẩn đắc ý: “Các huynh đệ cũng vui mừng cho ta sao?” Mọi người lắc đầu: “Không phải, ngươi hủy hôn, chúng ta mới có cơ hội!” Nói rồi, mọi người kéo nhau đến nhà ta cầu thân.

Tiểu Hồ Ly

Tiểu Hồ Ly Năm hắn bảy tuổi, nàng còn hai ngày nữa là thành tinh, vì hắn nàng mất đi tiên đan mà mình luyện trong mười ba năm. Năm hắn hai mươi tuổi, nàng cứu sống hắn. Năm hắn hai mươi mốt tuổi, họ lại gặp nhau một lần nữa. Duyên phận giữa nàng và hắn, không biết là lương duyên hay nghiệt duyên?

Lỡ Sai Thì Sai Luôn

Lỡ Sai Thì Sai Luôn Gần đây, mẹ tôi nhắn tin WeChat rất lạnh nhạt, trước đây bà luôn gọi tôi là “bé cưng yêu dấu”. Tôi làm nũng với bà suốt một thời gian dài, cuối cùng bà cũng chịu gọi tôi như cũ. Một tháng sau, mẹ đột nhiên gửi lời mời kết bạn cho tôi. “Bé cưng, sao con lại xóa mẹ?” Tôi nhìn danh sách liên lạc, thấy một người có cùng ảnh đại diện hoa sen vàng như mẹ mình, liền trầm tư suy nghĩ. Nếu người này là mẹ tôi, vậy người đã nghe tôi làm nũng suốt thời gian qua là ai? Ngày hôm sau, học thần lạnh lùng đứng trước ký túc xá của tôi, trên tay cầm một chiếc bánh kem. “Chào em, bé cưng… yêu dấu.”

Buông Bỏ Để Hạnh Phúc

Buông Bỏ Để Hạnh Phúc Khi Tề Việt lần thứ 19 đưa cho tôi phí chia tay, tôi đã gật đầu đồng ý. Cô gái mà anh ta nâng niu trong lòng đang làm ầm lên đòi danh phận, không thể chờ được nữa. Tôi cũng không thể chờ thêm được. Tôi mang thai, đứa bé không phải của anh ta.

Kế Hoạch Theo Đuổi Thái Tử Gia Bắc Kinh

Kế Hoạch Theo Đuổi Thái Tử Gia Bắc Kinh