Ngôn Tình

Truy Thê? Trễ Rồi

Truy Thê? Trễ Rồi Tại buổi tiệc tụ họp thương nghiệp của gia tộc, một bác trong nhà họ Giang hỏi tôi: “Bao giờ thì định có con vậy?” Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên bụng, mỉm cười: “Tôi có rồi.” Cả đám người ngay lập tức quay sang chúc mừng Giang Ngôn: “Chúc mừng nhé!” Tôi và anh kết hôn đã mười năm, trong mắt người ngoài, điều tiếc nuối duy nhất chính là chưa có con. Bây giờ cuối cùng cũng xem như trọn vẹn rồi. Chỉ tiếc là… Giang Ngôn chỉ hơi nhíu mày, cằm siết chặt, chẳng có lấy chút vui vẻ nào. Tan tiệc, anh chặn tôi lại: “Tống Chân Chân, chúng ta đã ly hôn ba tháng rồi, em còn muốn nói dối để buộc chặt anh nữa à?” Tôi ngẩng đầu, vẻ mặt vô cùng thản nhiên: “Tôi có nói đứa bé là của anh sao?”

Tình Này Miên Man Bất Tận

Tình Này Miên Man Bất Tận Nửa đêm tỉnh dậy đi nhà xí, vô tình nghe lén được phu quân muốn giết ta. Người trong lòng vừa từ hôn, hắn một ngày cũng không muốn chờ nữa. Ta sợ hãi đến mức vội vàng thu dọn hành lý, trong đêm chạy trốn mấy trăm dặm. Ba tháng sau, phu quân tìm được ta ở Dương Châu. Hắn tay nắm trường đao, nghiến răng nghiến lợi: “Liễu Miên Miên, nàng chạy cái gì?” “Lời nói hung ác hay thô tục, nàng không phân biệt được sao?”

Hóa Mưa Thành Ánh Sáng

Hóa Mưa Thành Ánh Sáng Tôi là vị thiên kim thật nhưng bị người người ghét bỏ, chỉ có bạn trai Giang Tống là không rời đi. Thế nhưng, trước đêm cưới, Giang Tống đã cảm thấy chán. Anh ta qua đêm không về, đùa giỡn với người khác giới. “Yên tâm. Tính cách của Giản Nguyệt, giống như con chó, đánh cũng không đuổi đi được.” Trong tiếng cười đùa của mọi người, chú nhỏ của Giang Tống lên tiếng: “Nếu đã quyết định rồi, thì đừng hối hận.” Giang Tống tưởng chú nhỏ cũng đang khuyến khích mình, lòng anh ta tràn đầy cảm kích: “Cảm ơn chú nhỏ.” Mà tôi cuối cùng cũng hoàn toàn từ bỏ anh ta. Đêm đó, tôi lại bị chú nhỏ của anh ta ôm chặt eo trong chiếc Maybach. Trong màn đêm đen đặc vô biên, là giọng nói trầm khàn nam tính: “Không muốn gả cho Giang Tống?” “Vậy muốn làm thím của nó không?”

Giáo Sư Thẩm Ghen Tuông

Giáo Sư Thẩm Ghen Tuông Tôi và Thẩm Tầm Nam đã kết hôn theo thỏa thuận được hai năm, nhưng anh luôn lạnh nhạt với tôi. Mãi cho đến khi ánh trăng sáng của tôi trở về nước, sau khi tham gia một bữa tiệc, tôi mang về một chiếc áo sơ mi nam. Anh say rượu, đẩy tôi vào cửa, ánh mắt nóng rực và kiên quyết. “Em quên rồi sao, chúng ta còn chưa ly hôn?” Đêm đó, giáo sư Thẩm, người luôn ôn tồn nho nhã, trở nên điên cuồng đến cực điểm. Trước lúc rời đi, đôi mắt anh đỏ hoe: “Nhìn anh được không? Anh thật sự không thua kém gì anh ta.”

Tương Tư Vọng Cố Nhân

Tương Tư Vọng Cố Nhân Khi cuộc đời ta tồi tệ nhất, sư phụ đã nhặt ta về. Người dạy ta chữ nghĩa lễ nghi, dạy ta tu luyện thuật pháp. Ta thề rằng phải báo đáp ân tình này bằng mọi giá — bằng cách gả cho người! Thế nhưng quay lưng lại, sư phụ liền đẩy ta xuống vực sâu. Ba năm diện bích hối lỗi, cuối cùng ta cũng xuất quan. Sư phụ lại cười, nói sẽ gả ta cho đại sư huynh…

Nhược Nghi

Nhược Nghi  Để với được thái tử, em gái giả vờ rơi xuống nước, lại rơi vào trong lòng gã công tử nổi tiếng ăn chơi bậc nhất kinh thành. Vì để không phải gả cho gã, ả tự nói dối người rơi xuống nước là tôi. Vài năm thành hôn, tôi tỉ mỉ trù tính mọi thứ, quản lý hậu trạch, trải lót tiền đồ cho gã công tử ăn chơi kia. Nhưng chỉ đổi lại mấy lời trách móc đầy hận thù của gã. “Nếu không phải vì cô, ta đã sớm song túc song phi* với Uyển Nhi rồi, Uyển Nhi sao còn phải chịu khổ ở Đông cung nữa chứ!” *Song túc song phi: Ý chỉ tình cảm yêu đương thắm thiết. (nữa thì các bà tự tra nha, ốm quá lười tra) Tôi cười khẩy phế gã. Không ngờ, khi lại mở mắt ra, tôi được tái sinh ở trong quá khứ. Lần này tôi chọn thái tử.

Hoa Hồng Dại

Hoa Hồng Dại Sau một đêm hoang đường với chú, tôi liền muốn chạy trốn, ra nước ngoài du học. Sau đó, người đàn ông lòng dạ độc ác không chớp mắt nói: “Xuất ngoại cũng được, ba năm sau nhất định phải về nước.” Vài năm sau, tôi mang theo đứa bé vừa ra khỏi sân bay, đã bị vệ sĩ của Phó Cận Niên “mời” lên xe. Tôi run rẩy ngụy biện: “Cháu… cháu kết hôn rồi…” Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười quen thuộc, không có chút ấm áp, “Nhiễm Nhiễm, để con của anh theo họ người khác, lá gan của em cũng đủ lớn rồi đấy.”

Hoa Đào Nở Rộ

Hoa Đào Nở Rộ Tiểu thư không thể sinh con, đành nhờ nha hoàn trong phủ tính bát tự, cuối cùng chọn ta đi sinh con cho cô gia. Tiểu thư khóc lóc van xin ta giúp nàng ta chuyện này, nói rằng nàng ta sẽ không bạc đãi ta, cũng sẽ coi đứa con của ta như con đẻ của mình. Nhưng cho dù nàng ta không khóc, ta còn có thể phản kháng được sao? Nhưng ai mà ngờ, lúc ta sinh con bị băng huyết, không một ai để ý đến ta. Khi ta thoi thóp hơi tàn lại chỉ nghe thấy giọng nói lạnh lùng của tiểu thư—— “Trai hay gái?” “Coi như nó có phúc.” “Gọi đại phu làm gì, chết thì chết thôi, vứt xuống ao đi, dù sao cũng vô dụng rồi.”

Quan Sơn Nguyệt

Quan Sơn Nguyệt Quân phản loạn vây hãm phủ tướng quân, bắt ta làm con tin để ép Lạc Khiếu đầu hàng. Để không làm liên lụy đến Lạc Khiếu, ta quyết định tự kết liễu sinh mệnh. Ngay trong giây phút ta sắp sửa tự vẫn, Lạc Khiếu đã liều chết xông phá vòng vây. Mắt nhìn chăm chăm, nhìn ta từ từ tắt thở ngay trước mặt hắn.

Chim Phượng Trốn Lồng

Chim Phượng Trốn Lồng Ba năm theo Tạ Tư Trình, trong giới ai ai cũng nói tôi là chim hoàng yến mà hắn nuôi dưỡng. Thế nhưng, hắn lại kiên nhẫn dỗ dành tôi: “Em là phượng hoàng nhỏ của anh.” Phượng hoàng là loài chim đại diện cho tự do và sự cứu rỗi. Sau đó, bạch nguyệt quang trong lòng hắn trở về nước và tôi thực sự bỏ trốn để theo đuổi tự do. Người đàn ông từng lạnh lùng, điềm đạm ngày nào bỗng phát điên, mạnh mẽ ôm chặt lấy tôi, hôn tôi một cách điên cuồng: “Chẳng lẽ phải nhốt em vào lồng thì em mới chịu ngoan ngoãn nghe lời ư?”

Cứu Rỗi Nhau

Cứu Rỗi Nhau Chim hoàng yến của Chu Hoài Nam lại giận dỗi nữa rồi. Hắn đưa cho tôi tờ đơn ly hôn: “Điền vào đi, làm cho có lệ, dỗ con bé chút thôi.” Tôi siết chặt vạt váy, gật đầu. Lặng lẽ ký tên. Lúc rời đi còn nghe bạn hắn đùa cợt: “Chị dâu ngoan dữ vậy trời, chắc anh bảo đi lấy giấy kết hôn cũng không dám cãi tiếng nào ha?” Chu Hoài Nam cười vui, châm điếu thuốc: “Cược không?” Bọn họ cá, một tháng nữa ở cục dân chính, tôi sẽ khóc lóc như chó, rồi vẫn ngoan ngoãn nghe lời, đổi giấy kết hôn thành giấy ly hôn. Tôi cầm điện thoại, không đáp. Rồi đơn giản trả lời tin nhắn vừa gửi tới:【Em lấy anh thì không được à?】 “Được.”

Xuân Về Chốn Cũ

Xuân Về Chốn Cũ Năm tốt nghiệp cấp ba, tôi đã từ chối lời tỏ tình của Cố Tùng trước toàn trường. Tôi nói mình đã có bạn trai rồi. Cậu ấy lễ độ gật đầu, xoay người rời đi. Rạng sáng ngày hôm sau lúc bốn giờ, cậu ấy bay ra nước ngoài du học. Tôi thì như thường lệ, tranh thủ trời chưa sáng đã ra giành sạp bán bữa sáng. Tám năm sau. Tôi ôm đứa con gái đang bệnh nặng, mang theo bảy nghìn tệ (~24.5tr) cuối cùng trong người, ngồi lên chuyến tàu đi về Bắc Kinh. Xem xong hồ sơ bệnh án, bác sĩ lắc đầu. “Toàn Bắc Kinh e là chỉ có một bác sĩ có thể làm được ca phẫu thuật này. “Là một chuyên gia vừa từ nước ngoài trở về, từng chủ trì một ca phẫu thuật cho bệnh nhân có tình trạng tương tự bé con nhà cô.” Nói đến đây, ông ta vui vẻ gọi người đàn ông phía sau tôi: “Để tôi giới thiệu một chút, chính là vị này – Cố Tùng, bác sĩ Cố.”

Mỹ Nhân Kế

Mỹ Nhân Kế Thái tử điện hạ bị đả thương mệnh căn tử khi chinh chiến trên chiến trường. Vì muốn tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, hắn ép buộc đích tỷ của ta phải mượn giống để sinh con. Chúng ta đều hiểu rõ, ngày đứa trẻ chào đời cũng chính là ngày đích tỷ hương tiêu ngọc tận. Đích mẫu khóc đến sưng cả mắt, cuối cùng quyết định để ta thay đích tỷ sinh con. Phụ thân nghe đến đây, đôi mày nhíu chặt bỗng chốc giãn ra. “Tuế An sau khi sinh con xong sẽ giao cho Kỷ An nuôi dưỡng, từ đó Kỷ An chính là Thái tử phi duy nhất của Thái tử điện hạ. “Tuế An chỉ là một thứ nữ, con của nàng lại được Thái tử điện hạ nuôi dưỡng dưới gối, đó là phúc phận của đứa trẻ.” Không ai hỏi ta lấy một câu, vào mùng tám tháng tư, một chiếc kiệu nhỏ màu hồng đưa ta thẳng đến phủ Thái tử. Ta nhẹ xoa bụng, không kìm được mà bật cười. Ta còn đang lo tìm cha cho con mình, Thái tử đã vội tới. Bọn họ vì ngôi báu mà muốn hy sinh mạng sống của ta. Ai nói lên ngôi hoàng đế chỉ có con đường này?

Dấu Chân Trên Cát

Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, tôi đã chia tay Lục Thời Diệc. “Chỉ vì anh giúp cô ấy ước tính điểm mà không giúp em?” Anh cười. “Đúng vậy.” “Được thôi.” Anh mỉm cười: “Đừng hối hận.” Năm tuổi quen nhau, thanh mai trúc mã, cả thanh xuân, anh ta tin chắc tôi không thể rời xa anh ta. Nhưng anh ta không biết rằng, việc ước tính điểm chỉ là cái cớ. Tôi tự ước tính điểm rồi, trường cũng đã chọn xong, là nơi xa anh ta nhất. Lần này, tôi thực sự muốn rời xa anh ta. Từ nay về sau, trời nam biển bắc, mỗi người một phương.

Chạy Đâu Cho Thoát

Chạy Đâu Cho Thoát Bố tôi sắp xếp cho tôi đến công ty trúc mã thực tập, tôi tình cờ phát hiện cấp trên này của mình đang lén xem ảnh tôi trong phòng làm việc. Mới trêu được hai câu anh đã thẹn quá hóa giận, không thèm giả vờ nữa. Lừa tôi vào nhà, ăn no căng bụng.  

Sai Gả

Sai Gả Hôm trưởng công chúa xuất giá, lại trùng hợp gặp phải đoàn rước dâu của trạng nguyên lang. Trong lúc hỗn loạn, kiệu hoa của trưởng công chúa và vị tiểu thư nhà thương gia mà trạng nguyên lang định cưới lại bị hoán đổi. Khi mọi người phát hiện ra, cả hai bên đã nhập động phòng. Hoàng đế hạ chỉ: “Cứ để sai thành đúng, nếu không hài lòng thì tự nhận mình xui xẻo.” Và ta, chính là vị tiểu thư xui xẻo của nhà thương gia ấy!  

Chồng Tôi Và Bạch Nguyệt Quang Cùng Nhau Bay Màu

Chồng Tôi Và Bạch Nguyệt Quang Cùng Nhau Bay Màu Tôi vừa xác nhận mình mang thai, về đến nhà thì phát hiện trong nhà trống không một bóng người. Trên bàn chỉ có mảnh giấy mà chồng tôi để lại. Anh ấy nói mình bị trầm cảm, cần lái xe đi du lịch tự chữa lành trong vòng 8 tháng. Hiện tại đã cùng với “bạch nguyệt quang” của anh ta bon bon trên đường cao tốc rồi. Tôi thì cuống hết cả lên. Xe trong nhà vốn đang hỏng phanh, còn chưa kịp sửa xong. Lỡ mà anh ta đ âm ch .t người thật thì phải làm sao đây?

Hào Quang

Hào Quang Tôi nhặt được một anh bạn trai bị điếc. Lừa anh ta rằng tôi làm ba công việc một ngày để kiếm tiền chữa trị cho anh ta. Thực tế, tôi chỉ lang thang bên ngoài cả ngày rồi về nhà. Dù sao thì tôi cũng chỉ mê vẻ ngoài của anh ta, không cần phải thật sự chịu khổ. Lúc đến câu lạc bộ, tôi bất ngờ nhìn thấy anh ta ngồi trong phòng bao. Chú cún đáng thương ngày nào bỗng chốc hóa thành cậu ấm giới nhà giàu. Có người bên cạnh hỏi anh ta định diễn trò này đến bao giờ. Anh ta cười nhạt, hờ hững đáp: “Đợi Mạn Mạn về nước, cô ta tự nhiên sẽ biến mất.” “Cùng lắm thì cho cô ta mấy triệu xem như bồi thường.” Đến lúc đó tôi mới biết, hóa ra tôi chỉ là người thay thế cho bạch nguyệt quang trong lòng anh ta. Tôi đau đớn muốn rời đi. Nhưng vừa xoay người, người anh trai còn đẹp trai hơn của anh ta lạnh lùng cười một tiếng: “Giả vờ gì chứ? Khóe miệng cô sắp kéo tới tận mang tai rồi kìa.”

Biến Mất

Biến Mất Mười lăm năm bên nhau, vậy mà giờ đây người đàn ông tôi từng yêu say đắm lại đang bóp cổ tôi, đôi mắt đỏ ngầu tràn đầy căm phẫn. Vì sao chứ? Vì tôi bóp nát trái tim anh một cách bất nhân, cười khinh bị khi nhìn anh khóc. Thì sao chứ? Anh ta đáng nhận!!! Ngày con gái bé bỏng của chúng tôi nằm viện trong tình trạng nguy kịch, anh lại chọn ở bên một người phụ nữ khác. Tôi cho anh thời gian để hối hận, nhưng không cho anh cơ hội để chuộc lỗi. Đó là cách trả thù tàn nhẫn nhất của tôi dành cho anh. Khiến anh sống day dứt cả đời.  

Lửa Gần Rơm

Lửa Gần Rơm Chồng tôi phải lòng cô nhân viên trẻ trung xinh đẹp. Cô ta đắc ý, tưởng rằng mình đã bám được một đại gia giàu có. Nhưng cô ta không biết rằng, cái gọi là “đại gia” này thực chất chỉ là kẻ ở rể, tất cả những gì anh ta có đều là do gia đình tôi ban cho. Khi bắt gặp họ vui vẻ bên nhau, tôi quyết định tác thành cho họ. Tôi thực sự muốn xem thử, khi không còn tiền bạc và quyền lợi, liệu họ còn yêu nhau sâu đậm như bây giờ không?