Ngôn Tình
Chim Lượn Giữa Trùng Sơn Mọi người đều nghĩ rằng tôi không thể rời xa Giang Niệm Từ. Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi đã làm “liếm chó” của anh ta suốt ba năm. Cho đến khi Chu Ngọc Sơn trở về. Trong phòng bao, Giang Niệm Từ ôm eo một cô gái, nhắn tin cho tôi: “Đem chiếc váy mới đến đây, cái này bẩn rồi, không dùng được nữa.” Tin nhắn vừa gửi đi, biểu tượng cảm thán to đùng hiện lên, báo hiệu rằng tôi đã chặn anh ta. Anh ta tưởng rằng tôi chỉ đang giận dỗi, cho đến khi nhìn thấy tôi tại buổi tiệc chào đón công tử nhà họ Chu trở về nước. Lúc đó, anh ta mới hiểu rằng bản thân chỉ là kẻ thay thế. Hóa ra, ngọn núi mà tôi luôn nói rằng không thể vượt qua, chính là chỉ về Chu Ngọc Sơn. Hôm đó, anh ta gọi tôi lại. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, đôi mắt anh ta ánh lên vẻ mỉa mai: “Chu Du, cô dám chơi tôi à?”
Trọng Sinh Những Năm 80: Bảo Vệ Vợ Là Trách Nhiệm Hàng Đầu Anh là một quân nhân, thường xuyên không ở nhà. Mỗi lần cô than phiền, anh chỉ lạnh nhạt đáp: “Anh là quân nhân, phải hy sinh gia đình mình vì lợi ích của công chúng. Em là vợ anh, đương nhiên phải có giác ngộ này.” Nghe nhiều rồi, cô cũng học cách hiểu chuyện. Cho đến ngày hôm đó, cô tận mắt chứng kiến anh vì một người phụ nữ mà hủy bỏ buổi diễn tập quân sự. Cô chết lặng tại chỗ. “Anh không phải… luôn đặt công vụ lên hàng đầu sao?” Tại sao? Tại sao người anh từ bỏ, luôn luôn là cô…
Tổng Tài Là Đồ Nhát Gan Đêm trước ngày cưới, em gái tôi chuốc say Cầm Tri Lễ. Muốn gạo nấu thành cơm, phá hoại hôn lễ của tôi. Tôi thì chẳng hề hoảng loạn. Ngược lại, Cầm Tri Lễ – người đàn ông luôn lạnh lùng điềm tĩnh lại luống cuống. Anh ta đá một cú khiến người kia văng ra xa: “Vãi chưởng, ở đâu ra cái con nhỏ xấu hoắc vậy!” Nhìn thấy tôi, lại lập tức yếu ớt, tội nghiệp nói: “Bên ngoài đáng sợ quá, vợ ơi ôm ôm…”
Tăng Ca Biến Thành Lệ Quỷ Hắc Bạch Vô Thường đứng trước mặt tôi, thuyết phục mãi không thôi: “Cô em, sao nhất định phải làm thêm đến tận nửa đêm? Dẫu cô chết bất đắc kỳ tử lúc 11 giờ thì cũng được, hoặc cô mặc toàn đồ trắng thì chẳng sao. Nhưng tại sao lại mặc váy đỏ?” Tôi vừa khóc vừa nấc không thành tiếng: “Vậy là tôi không được đầu thai nữa sao?” Họ rất bối rối: “Theo quy định, cô tự động trở thành lệ quỷ, có khả năng sẽ phải lang thang mãi ở nơi mình chết.” “Tôi là trẻ mồ côi, chẳng ai cúng bái, mà quy định của các anh lại nhốt tôi trong tòa nhà văn phòng này. Vậy tôi đói thì làm sao?” Tôi thấy thật ấm ức. Là một người thích ăn, tôi chỉ muốn sớm đầu thai để được thưởng thức đồ ăn ngon. Hắc Bạch Vô Thường chớp mắt: “Cô em, hãy phát huy tinh thần tự chủ, tự tìm cách đi…”
Sau khi biết bản thân bị ung thư, tôi vừa khóc vừa gọi điện tỏ tình cho crush:“Đời này em chưa yêu ai cả, anh có thể hôn em một cái được không?”Anh ấy đồng ý.Kết quả là từ hôn nhẹ đến… giường, rồi bác sĩ báo tin tôi bị chẩn đoán nhầm.Anh ấy nhướn mày nhìn tôi:“Hôn xong rồi định chạy à?”“Không dễ đâu.”
Như Mặt Trời Chói Lọi Ta và Lục Mặc Ương từng tương tri tương ái suốt một đời. Sau khi cùng trọng sinh, lại ăn ý mà tránh né việc tái ngộ. Kiếp trước, khi mới mười tám tuổi, hắn đã đỗ trạng nguyên. Lúc cỡi ngựa du phố mừng vinh quy, hắn cứu ta – kẻ bị đám nữ tử hoài xuân chen lấn mà rơi xuống từ trà lâu – chúng ta vừa gặp đã thương. Khi đến cửa cầu hôn, sính lễ phong phú, cho ta đủ thể diện. Về sau đối với ta như thuở ban đầu, chưa từng có ngoại thất hay thông phòng. Ta cũng yêu hắn như sinh mệnh. Thế nhưng khi sống lại, hắn lại không đón lấy ta lúc rơi xuống từ trà lâu.
Cùng Bạn Trai Đánh Rơi Mặt Mũi Sau khi chia tay, tôi phát hiện mình mang thai. Trong nhà sắp xếp buổi xem mắt với một gia đình giàu sang quyền thế. Không còn cách nào khác, tôi chỉ có thể chấp nhận đi gặp đối tượng xem mắt. Muốn hỏi anh ta có thể vui vẻ làm ba của con tôi hay không. Vừa vào cửa, tôi ngây ngẩn cả người. Bạn trai cũ mặt đen như than ngồi ở chỗ ngồi, thấy tôi xuất hiện, thần sắc kinh ngạc. Mẹ tôi nhiệt tình giới thiệu: “Y Y, đây là người thừa kế của Cố thị.” Không phải bây giờ anh nên chuyển gạch ở công trường sao? Bạn trai cũ đứng dậy, cười như không cười nhìn tôi: “Hôm nay em không đi nhà hàng làm phục vụ à?”
Kiều Kiều Ta là phi tần được sủng ái nhất trong hậu cung. Vì dung mạo và vóc dáng của ta đều rất đẹp. Hắn hạ một đạo thánh chỉ. Ban ta cho vị tướng quân Thiết Huyết vừa mới hồi kinh. Vị quân vương mà ta đã yêu ba năm, ôn tồn nói với ta: “Con trai nhà họ Dung, trẫm không yên tâm. “Kiều Kiều, trẫm chỉ tin nàng, nàng phải thay trẫm trông chừng hắn.” Sau đó. Ta như ý hắn, gả làm thê của tướng quân. Đêm động phòng. Người nam nhân thô lỗ, bất kham, đầy vẻ lưu manh nắm lấy eo ta. Hắn khẽ nói: “Sau này, ta sẽ không để nàng chịu ấm ức nữa.” Nhưng vị quân vương luôn giữ vẻ mặt điềm tĩnh lại giống như phát điên. Hắn nắm chặt tay ta. Đôi mắt đỏ hoe nói: “Kiều Kiều, trẫm hối hận rồi.”
Tôi không cẩn thận trải qua tình một đêm với anh hai của bạn thân.Kết quả là ngày hôm sau, bạn thân của tôi lắp bắp nói:“Đó là chú hai của mình.”“Mình gọi là anh hai để trông trẻ hơn thôi.”Tôi kiểu: “Cái gì????”Vậy thì cậu nên gọi tôi là thím hai đi.……
Tôi là quân sư tình yêu của cô bạn thân.Dưới sự chỉ đạo của tôi, cô ấy và nam thần của trường đã thân thiết với nhau hơn rồi, đang trong giai đoạn mập mờ, tiến thoái lưỡng nan.Một ngày nọ, tôi nhận được một yêu cầu kết bạn:【Tôi là bạn thân của đối tượng mập mờ với bạn thân của cô, cũng là quân sư của cậu ta.】【Thương lượng chút nhé, cô đừng bày trò nữa, thằng nhóc kia sắp bị câu thành cá môi vẩu luôn rồi.】【Chúng ta tạm đình chiến được không?】Sau này, bạn thân của tôi và nam thần của cô ấy đi hẹn hò về. Hai người bọn họ ngại ngùng đi cạnh nhau, đến tay còn không dám nắm. Thế nhưng lại tình cờ bắt gặp tôi và cậu ấy đang hôn nhau đắm đuối trên con đường nhỏ ngoài trường.“…”
Sau Khi Trói Buộc Với Hệ Thống Sau khi bị ràng buộc với hệ thống, hệ thống để cho tôi công lược nhân vật phản diện. Tôi không nghe, trực tiếp cưỡng ép yêu, sau đó ôm con của hắn bay ra nước ngoài. Sau khi sinh con, hệ thống mới run rẩy lên tiếng: “Cô ngủ nhầm người rồi, người cô ngủ cùng chính là… nam chính.” “Nhưng mông Tiểu Bảo không có nốt ruồi.” Tôi cởi tã lót của đứa bé, lộ ra bờ mông bóng loáng mịn màng. Như trong truyện, mỗi đứa trẻ trong gia tộc của nam chính đều có nốt ruồi ở mông. Một giây sau, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ sau lưng. Nam chính đang đứng ở cửa phòng sinh, vẻ mặt nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm tôi và đứa bé: “Có cần tôi cởi quần ra cho em xem không?”
Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Là Chim Hoàng Yến Của Tôi Kẻ thù không đội trời chung sau khi phá sản… trở thành chim hoàng yến của tôi.Ngày nào cũng bị tôi sờ, bị tôi ngủ.Tức đến đỏ cả mặt, nhưng vẫn phải nhẫn nhục chịu đựng.Cho đến một ngày, tôi vô tình nghe được hắn cáu kỉnh gọi điện thoại với ai đó:“Không phá sản thì sao? Ai dám hó hé gì trước mặt cô ấy, cứ chờ mà tiêu đời đi!”
Cô ấy Không Làm Thư Ký Của Tổng Tài Nữa Biết được nghỉ lễ 1/5 mà vẫn phải tăng ca. Tôi lên mạng phát điên. Liệt kê từng món đồ trong văn phòng của lão sếp. Từ sofa da thật đến bàn chải đánh răng hắn dùng. Tôi nói tan làm sẽ đem bán hết, sau đó lấy tiền gọi 18 nam người mẫu về xả stress. Kết quả đoạn video lại hot. Bình luận hot nhất chính là từ lão sếp. Hắn viết: “Cô bị bệnh à? Sao không bán cả tôi luôn đi? Hay là trong lòng còn vướng mắc gì khó nói?”
Lão Tử Là Đại Ca Trùng Khánh Tôi vì đứng trước cổng bệnh viện đánh tra nam cùng tiểu tam một trận ra trò mà vô tình lọt vào mắt xanh của một ông lão đi ngang qua. Ông cụ vung tay đưa tôi mười triệu, muốn tôi làm vị hôn thê của cháu trai ông, dạy dỗ hắn trong giai đoạn nổi loạn này. Tiền không quan trọng, nhưng là một bạo long Trùng Khánh – Tứ Xuyên, cả đời tôi căm ghét nhất chính là tra nam. Dưới sự sắp xếp của ông cụ, tôi dọn vào biệt thự của cháu trai ông. Chỉ là, ông cụ lại không nói cho tôi biết, cháu trai ông chính là Tô Lưu Ca – kẻ trăng hoa khét tiếng trong giới thượng lưu, công tử nhà họ Tô. Vừa gặp mặt, Tô Lưu Ca đã hất cằm, lạnh giọng đuổi tôi đi. Tôi chẳng thèm đôi co, lập tức quăng hắn một cú qua vai, nắm đấm như mưa rơi xuống người hắn. “Nhớ kỹ, từ nay về sau, trong căn nhà này, tôi là người quyết định!”
Chồng Tôi Bị Mất Trí Nhớ Cho Rằng Mình Là Tiểu Tam Tôi và kẻ thù không đội trời chung đã kết hôn được bốn năm. Hắn gặp tai nạn xe,bị mất trí nhớ, ký ức của hắn dừng lại ngay trước khi chúng tôi kết hôn. Nhìn thấy chiếc nhẫn cưới trên tay tôi, hắn nhếch mép châm chọc: “Ai xui tận mạng mới lấy cậu vậy?”
Phụ Nữ Sau Khi Ly Hôn Là Đẹp Nhất Chồng tôi từng yêu say đắm một người con gái tên Bạch Đường. Cô ta mang thai, rồi đến nhà tôi cầu xin chồng tôi cho ở nhờ. Tôi không đồng ý. Tối hôm đó, cô ta nhảy cầu t.u t.u, hai mạng mất một lúc. Về sau, chồng hẹn tôi đi nhảy bungee. Khoảnh khắc hắn đẩy tôi xuống, hắn ghé sát tai tôi thì thầm: “Nếu không phải do cô nhẫn tâm đuổi Bạch Đường đi, cô ấy đã không nghĩ quẩn. Mạng này, cô nợ cô ấy.” Hắn rút kéo, cắt đứt dây an toàn, tôi rơi thẳng từ trên cao xuống, ch.t tức tưởi. Mở mắt ra lần nữa, tôi quay lại đúng ngày Bạch Đường bụng bầu đến nhà xin được ở lại. Tôi mỉm cười: “Trùng hợp ghê, tôi cũng đang mang thai. Vậy cùng nhau dưỡng thai nhé.”
Cơn Mưa Ngang Qua Năm lớp 12, tôi chuyển trường. Không ngờ sau khi tôi đi, đám bạn học lại đồn ầm lên rằng tôi mất vì ung thư máu. Sau khi tôi rời đi, cậu nam sinh ngồi cuối lớp — người luôn tỏ ra bất cần đời — bỗng chốc trở nên trầm lặng. Cậu ta thay đổi hoàn toàn, bỏ lại vẻ lười nhác thường ngày, liều mạng học hành, cuối cùng thi đỗ vào nhạc viện danh tiếng nhất cả nước. Chín năm sau, cậu ấy đã thành công, nổi tiếng khắp nơi, là ngôi sao hạng A mà ai cũng biết mặt đặt tên. Trong một chương trình livestream, khi được hỏi về chuyện tình cảm, ánh mắt cậu ấy trở nên ảm đạm. “Cô ấy… không còn nữa rồi.” “Nếu biết trước, tôi đã không chúc cô ấy mãi mãi mười tám tuổi.” Tôi đang đeo khẩu trang, vác máy quay lia qua hình nền điện thoại của cậu ấy thì bỗng sững người. Ơ? Đó… là tôi à?
Săn Lùng Người Xuyên Không Tề Vương hạ lệnh g.iết c.hết toàn bộ những người xuyên không trong thành. Nhưng hắn lại không hề hay biết, người bên gối của hắn là tôi cũng là một người xuyên không tới. Bởi vì, tôi là một vương phi câm…
Chim Hoàng Yến Có Thai Rồi Năm thứ hai làm chim hoàng yến của đại lão, tôi mang thai. Đại lão cử hẳn hơn 20 vệ sĩ mặc đồ đen giám sát tôi ngày đêm, sợ tôi thừa lúc sơ hở mà “ôm con” bỏ trốn. Thế nhưng tôi vẫn ăn ngon ngủ kỹ, chẳng có lấy một tí xíu ý định bỏ chạy. Cuối cùng, bạch nguyệt quang vừa mới về nước của anh ta không ngồi yên được nữa, chạy đến chất vấn tôi: “Tôi đã quay lại rồi, cô và đứa bé này đều là dư thừa. Nếu muốn chạy thì chạy nhanh đi, tôi còn có thể giúp một tay.” Tôi nhàn nhã phẩy tay: “Không cần cô lo đâu, tôi ở đây có tiền xài, có người hầu, sống sung sướng, chạy đi làm gì?” Đại lão nghe xong lời tôi thì thở phào nhẹ nhõm. Chỉ là tôi còn nói thêm một câu: “Chủ yếu là đang bầu bí nên không tiện ra ngoài tìm trai đẹp, đành tạm dùng đỡ, đợi sinh xong rồi tính tiếp.” Sắc mặt đại lão lập tức tối sầm.
Hơi Ấm Hoàng Cung Năm 14 tuổi, ta tiến cung. Vì ta mang thể hàn*, nên Hoàng thượng luôn ôm ta mỗi khi ngủ. *Thể hàn là những người có dáng người hơi gầy, tính cách hướng nội, sợ lạnh, ít mồ hôi, rêu lưỡi trắng, sắc mặt cũng nhợt nhạt. Có một đêm, ta bị nóng đến tỉnh giấc, mơ màng đẩy người bên cạnh, rồi lẩm bẩm: “Nóng quá, người đâu mau mang bình nước nóng này đi chỗ khác”. Sau tiếng càu nhàu của ta, Hoàng thượng khàn giọng đáp: “Được”.