Ngôn Tình
Xuyên Đến Bên Nàng Phu quân nuôi từ bé của ta là trạng nguyên tương lai. Hắn lợi dụng ta để thành danh, sau đó trở mặt cưới người trong lòng, còn diệt cả tộc ta, đày ta vào ngục tối. Trong ngục tối âm u, hắn và tân nương nắm tay nhau, lạnh lùng nhìn ta: “Ta đã nói, nhục nhã ngày hôm đó, ta sẽ trả lại gấp ngàn lần!” Chớp mắt, ta bừng tỉnh khỏi giấc mơ, không hiểu nổi giấc mơ này là điềm báo hay là nỗi lo lắng trong lòng. Sáng hôm sau, ta và Thôi Ninh Viễn cùng ngồi xe ngựa đến học đường nhưng nửa đường lại đâm phải một người. Người bị đâm ngã ngửa đầu dậy, lộ ra khuôn mặt thanh tú lạ thường, đôi mắt sáng ngời linh hoạt. Thôi Ninh Viễn khựng lại: “… Vị cô nương này?” Ta vô tình liếc nhìn sau lưng hắn, trong lòng kinh hãi vô cùng. Khuôn mặt này, người này, chẳng phải chính là Đường Lộ, tân nương mà Thôi Ninh Viễn yêu đến tận xương tủy trong giấc mơ đêm qua sao?
Không Còn Hối Tiếc Kiếp trước, Tần Yến chết vào đêm ta xung hỉ cho hắn. Khi hắn còn sống, ta hận hắn giam ta trong hậu trạch, phá hủy mối lương duyên giữa ta và thái tử. Ta càng hận hắn vu oan giá họa, hại cả gia tộc ta. Nhưng hóa ra—— Người cứu mạng ta, hứa cùng ta bạc đầu giai lão chính là hắn. Người nhẫn nhục chịu đựng, bảo vệ cả gia tộc ta cũng là hắn. Nhưng hắn đã chết. Đường hoàng tuyền lạnh lẽo, ta vì hắn đốt một ngọn lửa. Lửa cháy ngùn ngụt, ta nằm vào trong quan tài của hắn: “Tần Yến, đêm nay chúng ta thành thân. “Quan tài này tuy nhỏ nhưng cũng đủ để chúng ta gối đầu cạnh nhau.” … Mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh trở về bảy năm trước. Chàng thiếu niên tuấn tú bên giường đang rũ mắt, lạnh lùng nhìn ta: “Tự dâng hiến, tự tiến cử gối chăn, Tô tiểu thư từ khi nào lại thông suốt như vậy?”
Lưỡng Bất Khả Tâm Ta dùng một trăm lượng bạc, mua bạch nguyệt quang cao không với tới – Bạch Giản Hành – về làm nô lệ. Hắn ban ngày giặt giũ nấu cơm cho ta, ban đêm còn phải làm ấm giường. Tất cả đều nhẫn nhịn tiếp nhận, vậy mà đối với ta lại luôn giữ thái độ lạnh lùng xa cách. Mãi đến một ngày, tận mắt thấy huynh đệ tốt của hắn từ trong phòng ta bước ra, y phục xốc xếch. Bạch Giản Hành, người trước nay vẫn luôn trấn định, khi ấy lại lộ vẻ hoảng loạn. “Ngươi… sao lại từ trong phòng quận chúa bước ra?” Mộ Lan Già mặt đỏ bừng, y phục trên vai vô tình trượt xuống, để lộ những vết đỏ mập mờ bên trong: “Giản Hành, ngươi hiểu ta nhất mà. Đoạt người yêu của người khác, chuyện như vậy ta không làm được. “Là quận chúa cưỡng ép ta.”
Mười Năm Phù Hoa Năm đó, khi tình cảm còn thuần khiết nhất, Kỷ Hoài Xuyên đã dùng tay không đào bới đống đổ nát để kéo tôi ra, cõng tôi chạy suốt tám cây số để tìm người cứu giúp. Chuyện này trở thành tấm bùa hộ mệnh của anh ấy trong tình yêu. Thế nhưng vào ngày kỷ niệm mười năm, tôi lại vô tình lướt thấy một bức ảnh thân mật của anh ôm người khác. Khung cảnh phía sau chính là cực quang Iceland mà anh không có thời gian cùng tôi đi ngắm. Cô gái nhỏ nép vào lòng anh, nụ cười rạng rỡ đầy tự do. “Anh bảo thích tấm này lắm, nên em đăng lên đây~”
Phương Nam Rực Rỡ Tôi là bảo mẫu trong truyện tổng tài bá đạo. Tôi đã thức tỉnh. Nhưng vì vừa mới lau sàn nhà đến sáng bóng. Vị tổng tài bá đạo bước vào, rồi ngã văng ra như con ếch. Thế là … hắn cũng thức tỉnh cmnr!
Gió Ngừng Trời Sáng Khi hay tin Quý phi có thai, phu quân liền đón về tiểu thanh mai vốn thủ tiết. “Hiện nay muội muội của ta đã được sắc phong Quý phi, lại còn hoài thai đứa con duy nhất của Thánh thượng.” “Chương gia ta từ nay chẳng cần phải nương tựa vào cái gia tộc lụn bại như Thôi gia các ngươi nữa. Ta muốn thuận theo tâm ý của bản thân, đón người nữ tử ta yêu về làm bình thê.” Đúng là buồn ngủ lại gặp người đưa gối. Ta vừa nghe Quý phi tự chuốc họa, lén lút tư thông cùng thị vệ, đang bối rối lo việc thoát thân thế nào, thì phu quân đã vội vàng mang về một kẻ thế mạng. “Nếu đã vậy, ngôi vị chủ mẫu của Chương gia cứ nhường cho nàng ta, ta tự xin rời đi.”
Nhặt Được Phu Quân Phu quân ta nhặt về chết trên đường khải hoàn. Nhận được tin, ta cầm hai lượng tiền trợ cấp, đốt cho hắn một đồng tiền giấy: “Nhị Cẩu à, ngươi đã đi rồi, đừng trách ta bỏ trốn với Đại Tráng ca nhé.” Nhưng sau đó, hắn sống lại, lén lút trở thành tiểu tướng quân chạm tay có thể bỏng bên cạnh công chúa.
Viên Mãn Tân hoàng đế bỏ rơi ta, cưới ánh trăng sáng của hắn. Từ đó, cả nhà ta bắt đầu buông thả. Biên ải bị tấn công, cha ta: Bệnh cũ tái phát, không dậy nổi. An ninh kinh thành không tốt, đại ca ta: Nghỉ phép năm, đừng làm phiền. Hộ bộ không có tiền, mẹ ta: Nghèo, không cho vay được. Tân hoàng đế nổi giận: Các ngươi là cái thá gì? Trẫm có đầy người! Được thôi~ Tiếp tục buông thả. Sau đó, huynh trưởng của ánh trăng sáng bị tân hoàng đế phái đi nghênh địch, suýt nữa bị giết. Huynh thứ của ánh trăng sáng bị tân hoàng đế lôi đi phá án, ba ngày sau thì sợ ngây người. Mẹ của ánh trăng sáng vì muốn chống lưng cho con gái mà đã tiêu hết cả tiền dành dụm. Ô hô~ Cứ buông thả mãi, cứ sung sướng mãi~~~
Đề Đăng Nhập Mộng Tôi là sủng phi của Bạo quân, nhưng bây giờ tôi thực sự muốn mặc kệ. Bạo quân ăn gà, tôi cướp đi cái đùi gà. Bạo quân ngủ, tôi lại cướp chăn của hắn. Viên ngọc quý mà bạo quân ban tặng, ngay hôm sau tôi đã treo nó lên cổ chó cưng. Bạo quân nổi giận, nói sẽ dùng trượng đánh c.hết tôi. Tôi tiếp tục mặc kệ, trực tiếp cởi quần áo nằm dài trên sạp, “Mau, tới đ.ánh chế.t ta đi.” Thế nhưng, hắn lại đột nhiên thay đổi ý định rồi.
Bánh Hoa Cao Tiểu muội ham chơi, chỉ vì một miếng hoa cao mà bị dụ bước vào Lâm phủ. Đến lúc trở ra, lại bị kẻ khác giơ lên ném ra. Bộ y phục mới do A nương tự tay làm cho nàng bị lột sạch, chỗ đôi mắt trên gương mặt chỉ còn hai hốc máu đỏ lòm. Năm sau khi mùa xuân vừa trở lại, Lâm phu nhân từ Giang Nam về Trường An, ngày ngày mong nhớ vị hoa cao ở Giang Nam. Vừa hay, ta lại có tay nghề làm hoa cao rất khéo.
Thịnh Vũ Ta liều mạng cứu về tiểu tướng quân, hắn lại ra công đường cùng ta đối chất, chỉ vì muốn hủy hôn với ta. Hắn mắng ta tâm địa độc ác, quay đầu cưới thứ muội của ta, tán dương nàng ôn hoà hiền hậu thuần lương. Mà ta mất hết mặt mũi, không người muốn cưới, đành phải gả cho tên gian thần Hoắc Chương tiếng xấu đồn xa. Ngày ta xuất giá, hắn lại đột nhiên đơn thương độc mã chạy đến cướp dâu, nói rằng nguyện ý nạp ta làm thiếp. Hoắc Chương ghen ghét hỏi: “Chỉ loại hàng này thôi mà cũng đáng để nàng nhớ nhung nhiều năm như vậy sao?” Về sau, tiểu tướng quân quỳ rạp bên váy ta, thảm thiết cầu xin ta nhận hắn, dù chỉ làm nhỏ.
Chiếc Thuyền Lan Năm mười sáu tuổi, ta rơi xuống nước, vô tình định hôn với thế tử phủ Quốc Công, từ đó trở thành trò cười của cả kinh thành. Không ai tin rằng kẻ đẩy ta xuống nước chính là thứ muội. Ngay cả phu quân của ta cũng không tin. Cùng Cố Triệu Ngang kết tóc một đời, ta luôn cẩn trọng, nhẫn nhịn. Cho dù về sau, hắn đối xử không tệ với ta, còn phong ta làm cáo mệnh phu nhân. Nhưng ta hiểu, trong lòng hắn vẫn mang một phần oán hận. Lần nữa tỉnh lại, ta trở về bờ Bích Thủy trì năm ấy, thứ muội lại giở trò cũ. Chỉ khác là lần này, nàng ta tự mình nhảy xuống nước. Gió xuân phơi phới, sóng nước lăn tăn, chiếc thuyền nhỏ của Cố Triệu Ngang theo đúng thời gian mà trôi tới giữa hồ. Nghe thấy tiếng kêu cứu, hắn đã giơ tay xắn tay áo, nhấc một chân bước ra. Nhưng ngay khoảnh khắc định nhảy xuống, ánh mắt hắn vô tình chạm phải ta đang đứng trên bờ. Trong nháy mắt, thân hình Cố thế tử chợt lảo đảo, rồi rút chân lại.
Bạn Trai Tôi Là Boss Lớn Trong Trò Chơi Kinh Dị 4: Bảy Quàng khăn đỏ Sau khi bị buộc tham gia một trò chơi kinh dị. Tôi thành chị kế của bảy Cậu bé quàng khăn đỏ. Trong đó có đến sáu Quàng khăn đỏ là quái vật đáng sợ. Còn Cậu bé quàng khăn đỏ nhỏ nhất lại là một bé trai xinh đẹp. Cậu nhóc lúc nào cũng dịu dàng đáng yêu, cái miệng nhỏ ngọt ngào cứ thích gọi tôi chị ơi chị à. Chỉ có điều, lúc nửa đêm. Tôi cứ có cảm giác có gì đó rất nặng đè lên người mình. Tham lam ôm tôi, hôn tôi. Thậm chí còn… Series Kinh Dị 5 Phần Phần 1 Phần 2 Phần 3 Phần 4 Phần 5
Trong buổi tiệc cuối năm, chồng tôi định công khai mối quan hệ của hai vợ chồng, thì cô thực tập sinh lại cố ý phát sai ảnh. Bức ảnh lẽ ra là ảnh cưới của tôi và chồng, vậy mà giờ lại hiện lên hình ngọt ngào tình cảm của anh ta và cô thực tập sinh trên màn hình lớn. Tôi im lặng hồi lâu, rồi ung dung nhường lại sân khấu cho bọn họ, thậm chí còn nâng ly chúc mừng, chúc hai người trăm năm hạnh phúc. Thế mà cô thực tập sinh lại cố ý làm rơi ly rượu, nức nở khóc lóc nói: “Chị Linh, chị biết rõ em bị dị ứng rượu mà vẫn cố tình ép em uống, rốt cuộc là chị chúc phúc hay muốn hại chết em vậy?” Tối hôm đó, chồng tôi lập tức triệu tập một cuộc họp khẩn. Tôi cứ ngỡ là để cho tôi một lời giải thích. Ai ngờ anh ta lại mắng tôi một trận tơi bời, nói tôi cố tình nhắm vào người mới, nhân cách tệ hại, còn tuyên bố sẽ trừ toàn bộ tiền thưởng cuối năm và hoa hồng của tôi để bù đắp cho cô thực tập sinh. Cả phòng họp im phăng phắc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi. Tôi chỉ khẽ cười, nói: “Ăn nói duyên dáng như vậy, không đi làm diễn viên hài thì đúng là phí của trời!”
Khi Tình Yêu Lên Tiếng Năm Vệ Lan mất thính giác, tôi đã đề nghị chia tay. “Tôi không muốn bị một người điếc kéo xuống, chúng ta chia tay trong hòa bình.” Nhiều năm sau, Vệ Lan trở thành một tuyển thủ esports thiên tài và trở về sau khi giành chức vô địch. Tại buổi gặp mặt người hâm mộ, có một phóng viên hỏi anh có muốn tái hợp với người yêu cũ không. Anh nhìn tôi ở dưới, hạ thấp ánh mắt và chế nhạo: “Tôi chưa ngu ngốc đến mức đó đâu. Nhưng nếu đối phương không biết điều, đừng trách tôi không khách sáo.” Tối hôm đó, tôi bị anh giữ chặt dưới thân, cầu xin tha thứ. Anh thong thả tháo bỏ máy trợ thính, lười biếng nói: “Em nói gì vậy? Tôi không nghe thấy.”
Anh Ấy Và Cây Anh Đào Tôi thích kim chủ của tôi. Để chinh phục trái tim của hắn, tôi cố gắng làm tốt nhiệm vụ của một con chim hoàng yến. Nhưng hắn vẫn luôn đối xử lạnh nhạt và xa cách với tôi. Cho đến khi tôi phát hiện ra, hắn còn có một con chim hoàng yến khác. Hắn chỉ say mê và ngượng ngùng với cô ấy. Trong cơn đau buồn, tôi đã lột sạch quần áo của kim chủ, trói hắn lại. …… Rồi bỏ chạy. Một năm sau, chúng tôi gặp lại nhau trong một buổi hẹn hò. Thật xấu hổ. Hắn nheo mắt nhìn tôi: “Thích trói người sao?” “Đến đây, để em trói tôi lại lần nữa.”
Đảo Ngủ Dưới Ánh Trăng Vì báo ơn, tôi kết hôn với thiếu gia nhà họ Tô – Tô Vũ, một người kiêu ngạo, ngỗ ngược, luôn cho mình là tâm điểm. Đêm tân hôn, anh ta chỉ vào chiếc giường: “Tôi mắc bệnh sạch sẽ, không thích ngủ chung giường với người khác.” Tôi lập tức cuốn chăn gối rời đi. Sau đó, bạn trai cũ của tôi trở về nước, tìm tôi để quay lại. Tối hôm ấy, Tô Vũ ôm gối, không mời mà đến. Thấy tôi ngơ ngác, anh ta bình thản nói: “Mái nhà dột, miễn cưỡng ngủ tạm với em một đêm.” Tôi gật đầu thông cảm. Tối thứ hai, Tô Vũ lại đến: “Cửa sổ hở, miễn cưỡng ngủ thêm một đêm.” Tôi bắt đầu thấy có gì đó không ổn. Đến tối thứ bảy, tôi chặn anh ta trước cửa, cau mày hỏi: “Hôm nay lại dột cái gì nữa?” Anh ta nhìn tôi, mặt đỏ đến kỳ lạ: “Tim tôi… dột sang chỗ em rồi.”
Hai Quả Khổ Qua Nhỏ Tháng thứ ba sau khi liên hôn với thái tử gia mắc chứng tự kỷ, anh ta vẫn đối xử với tôi cực kỳ lạnh nhạt. Tôi thật sự không chịu nổi nữa. Thế là tôi lên mạng chia sẻ kế hoạch ly hôn với người bạn thân nhất của mình. 【1, mang tiền đi.】 【2, mang vàng đi.】 【3, mang túi hiệu đi.】 Ngày rời khỏi, người đàn ông ấy mãi chẳng chịu đi làm. Anh vụng về tự chui vào vali hành lý, cổ đeo vòng cổ bạc. Cạch một tiếng, khóa lại, đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi chằm chằm: “Có thể thêm bước thứ tư không?” Anh nghẹn giọng, “Mang tôi theo luôn được không?”
Em Là Bạch Nguyệt Quang Của Anh Tôi đến để hủy hôn. Nhưng lại vô tình nhìn thấy nhật ký tình cảm của anh ấy. Bên trong còn kẹp ảnh của tôi. … Hả? “Bạch nguyệt quang” của anh ta… lại là tôi?
Không Còn Tình Yêu Là một bà mẹ bỉm sữa toàn thời gian, tôi và chồng sống xa nhau. Để kiếm thêm thu nhập trang trải cuộc sống, tôi đã giấu chồng làm thêm công việc là một chuyên gia ru ngủ trực tuyến. Không ngờ có một ngày, tôi phát hiện ra người tôi ru ngủ lại chính là chồng mình. Anh ấy nói rằng anh ấy đang đau khổ vì tình yêu, mất ngủ đã lâu. Khoảnh khắc đó, tôi như rơi vào hầm băng.