Ngôn Tình

Gặp Lại Tại Địa Phủ

Gặp Lại Tại Địa Phủ Tôi đã thi đậu công chức ở Địa Phủ, ngày đầu tiên đi làm đã thấy hồn phách của bạn trai bị Vô Thường dẫn tới. Anh còn dắt theo một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Cô bé non nớt chạy về phía tôi gọi: “Mẹ ơi!” Tôi: “…” Bị cắm sừng à? Ở Địa Phủ thì không đau khi trở thành mẹ kế sao?

Đi Tìm Hạnh Phúc

Đi Tìm Hạnh Phúc Vọng Kinh là nơi hội tụ những nhân vật kiệt xuất, nhưng nổi danh nhất vẫn phải kể đến thiếu chủ Tạ gia – Tạ Dục. Người ấy cao quý như ngọc, tuấn mỹ vô song, nhưng lại chẳng có chút liên hệ gì với ta. Vậy mà một ngày, hắn đột nhiên nắm lấy tay áo ta, đôi mắt đỏ hoe, khẩn cầu: “Mọi chuyện vẫn còn kịp, chúng ta vẫn chưa hòa ly… Kiếp này, ta muốn bắt đầu lại với nàng!” Ta đang gặm miếng giò heo, ngẩn người một chút, rồi buột miệng: “Ừm… nhưng ta đâu có định gả cho ngươi.”

Chồng Ơi Chồng À

Chồng Ơi Chồng À Chồng tôi không hài lòng với cuộc hôn nhân liên minh này, ba năm cưới nhau chưa từng gặp mặt tôi lần nào. Hôm đó hắn trúng thuốc kích thích, trợ lý hắn gọi tôi tới giúp. Xong việc. Hắn không nhận ra tôi là vợ hợp pháp, còn chuyển cho tôi năm trăm nghìn tệ coi như bồi thường. Mắt tôi sáng lên, cảm giác như tìm được bí quyết phát tài. Tôi bắt đầu dốc hết tâm sức quyến rũ hắn. Cho đến khi hắn quyết định nuôi tôi như chim hoàng yến trong lồng. Hắn nói: “Đừng bao giờ yêu tôi, tôi sẽ không yêu em, càng không thể cưới em.” Rồi giữ lấy tay tôi đang cởi áo choàng tắm của hắn: “Đợi đã, để tôi đi ly hôn cái đã.” Giây tiếp theo, hắn bấm số gọi vào điện thoại tôi.

Một Đôi Trời Định

Một Đôi Trời Định Ngày ta sinh ra, quạ đen bay lượn quanh mái nhà, người trong thôn đều nói ta không may mắn. Cha mẹ sớm đã bán ta cho đồ tể làng bên. Nhưng nhà đồ tể ấy lại chịu lời nguyền, nam nhân trong nhà không ai sống qua ba mươi, mà đồ tể kia còn lớn hơn ta tròn mười tuổi. Về sau, đồ tể chê ta tuổi tác nhỏ không chịu cưới, ta vội vã ôm lấy hắn: “Ta được nhà ngươi nuôi lớn, từ nhỏ đã nói sẽ làm con dâu nuôi từ bé. Ta sinh ra đã mang điềm xấu, ngươi thân lại chịu lời nguyền, chúng ta chính là một đôi trời định!”

Gió Xuân Không Hẹn Trước

Gió Xuân Không Hẹn Trước Sau khi chia tay với Trần Gia Ngôn, tôi lại ở bên cạnh chú của anh ta. Một cuộc hôn nhân chính trị đã gắn kết hai gia đình. Hai năm sau, con gái chúng tôi ra đời. Trong thời gian đó, Trần Gia Ngôn ở nước ngoài, mải miết theo đuổi ánh trăng sáng trong lòng suốt năm năm mà không có kết quả, cuối cùng mới từ bỏ và quay về nước. Lần gặp lại, anh ta nhìn chăm chú vào con gái tôi và chú ấy, ngây người ra. “Nhìn xem, đứa trẻ này trông giống hệt tôi hồi nhỏ, thậm chí còn có chút giống tôi bây giờ nữa.” Tôi ngẩn ra một chút, sau đó bật cười. “Bởi vì đây là con gái của tôi và chú của anh, giống anh là chuyện bình thường. Con bé nên gọi anh một tiếng anh họ mới đúng.” Trần Gia Ngôn lập tức như vỡ vụn: “Năm đó em yêu anh như thế, sao lại có thể ở bên người khác?” Tôi bình tĩnh bế con gái từ tay anh ta. “Trần tiên sinh, những chuyện quá khứ của chúng ta đã từng được người người biết đến, cần gì phải nhắc lại?”

Kiều Niệm

Kiều Niệm Ngày Cố Thanh Hoài thành hôn cùng nữ chính, chẳng một ai báo cho ta hay. Ta lo ngại đôi tay hắn mỗi khi trở trời lại đau, bèn cất công mua da chồn may thành bao tay, định đem tặng. Nào ngờ vừa bước đến, lại vô tình bắt gặp hắn cùng nữ chính đang thử hôn phục và mũ miện. Nàng tựa hồ có chút bận tâm, khẽ hỏi Cố Thanh Hoài: “…Việc của chúng ta, thực sự không cần nói với Kim Kim một tiếng sao?” Cố Thanh Hoài chau mày đầy chán ghét: “Nàng ta ngay cả một bông hoa cũng thêu không tốt, coi như biết cũng chỉ sẽ cùng ta náo.” Mãi đến lúc này ta mới vỡ lẽ, hóa ra hắn cũng không thích cô nương bị mù một con mắt. Về sau, ta nhận sính lễ của người khác, lấy chồng ở Cô Tô, dỗ dành vị công tử ăn chơi kia đèn sách, cuối cùng giúp chàng ấy đỗ Giải Nguyên. Lần nữa gặp lại Cố Thanh Hoài, là tại yến tiệc mừng phu quân ta thăng quan. Vừa trông thấy ta bước ra rót rượu, hắn liền thất thần làm rơi chén, bị cứa thương bàn tay. Ta hảo tâm đưa khăn, bình thản mà ôn tồn hỏi: “Cố đại nhân, đến mùa đông, tay người có còn đau không?” Nào ngờ khi hắn trông thấy vẻ điềm nhiên của ta, mắt hắn lại thoáng đỏ hoe.

Tâm Ngữ Của Nữ Phụ

Tâm Ngữ Của Nữ Phụ Xuyên thành cô bạn gái cũ thực dụng của nam chính trong tiểu thuyết vả mặt. Nhiệm vụ của tôi là tìm đủ mọi cách sỉ nhục nam chính đang nghèo rớt mồng tơi, rồi sau đó đá anh một cách đau đớn. Tôi dốc hết sức mình hoàn thành tốt vai diễn, nhưng không hề biết nam chính đã sớm thức tỉnh khả năng đọc tâm trí. Bề ngoài tôi lạnh lùng nói: “Ngày nào cũng cắm đầu làm mấy việc lặt vặt đó thì kiếm được bao nhiêu tiền chứ? Nuôi nổi tôi không? Đúng là đồ vô dụng!” Nhưng trong lòng lại gào thét: [Cơ bụng! Cơ bụng! Cơ bụng tám múi! Mình muốn sờ thử, muốn sờ thử một chút! Sờ một chút thôi mà!!] Tai nam chính đỏ bừng, một tay kéo phăng áo sơ mi: “Đã sờ anh rồi thì không được sờ người khác.”

Chim Lượn Giữa Trùng Sơn

Chim Lượn Giữa Trùng Sơn Mọi người đều nghĩ rằng tôi không thể rời xa Giang Niệm Từ. Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi đã làm “liếm chó” của anh ta suốt ba năm. Cho đến khi Chu Ngọc Sơn trở về. Trong phòng bao, Giang Niệm Từ ôm eo một cô gái, nhắn tin cho tôi: “Đem chiếc váy mới đến đây, cái này bẩn rồi, không dùng được nữa.” Tin nhắn vừa gửi đi, biểu tượng cảm thán to đùng hiện lên, báo hiệu rằng tôi đã chặn anh ta. Anh ta tưởng rằng tôi chỉ đang giận dỗi, cho đến khi nhìn thấy tôi tại buổi tiệc chào đón công tử nhà họ Chu trở về nước. Lúc đó, anh ta mới hiểu rằng bản thân chỉ là kẻ thay thế. Hóa ra, ngọn núi mà tôi luôn nói rằng không thể vượt qua, chính là chỉ về Chu Ngọc Sơn. Hôm đó, anh ta gọi tôi lại. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, đôi mắt anh ta ánh lên vẻ mỉa mai: “Chu Du, cô dám chơi tôi à?”

Trọng Sinh Những Năm 80: Bảo Vệ Vợ Là Trách Nhiệm Hàng Đầu

Trọng Sinh Những Năm 80: Bảo Vệ Vợ Là Trách Nhiệm Hàng Đầu Anh là một quân nhân, thường xuyên không ở nhà. Mỗi lần cô than phiền, anh chỉ lạnh nhạt đáp: “Anh là quân nhân, phải hy sinh gia đình mình vì lợi ích của công chúng. Em là vợ anh, đương nhiên phải có giác ngộ này.” Nghe nhiều rồi, cô cũng học cách hiểu chuyện. Cho đến ngày hôm đó, cô tận mắt chứng kiến anh vì một người phụ nữ mà hủy bỏ buổi diễn tập quân sự. Cô chết lặng tại chỗ. “Anh không phải… luôn đặt công vụ lên hàng đầu sao?” Tại sao? Tại sao người anh từ bỏ, luôn luôn là cô…

Tổng Tài Là Đồ Nhát Gan

Tổng Tài Là Đồ Nhát Gan Đêm trước ngày cưới, em gái tôi chuốc say Cầm Tri Lễ. Muốn gạo nấu thành cơm, phá hoại hôn lễ của tôi. Tôi thì chẳng hề hoảng loạn. Ngược lại, Cầm Tri Lễ – người đàn ông luôn lạnh lùng điềm tĩnh lại luống cuống. Anh ta đá một cú khiến người kia văng ra xa: “Vãi chưởng, ở đâu ra cái con nhỏ xấu hoắc vậy!” Nhìn thấy tôi, lại lập tức yếu ớt, tội nghiệp nói: “Bên ngoài đáng sợ quá, vợ ơi ôm ôm…”

Tăng Ca Biến Thành Lệ Quỷ

Tăng Ca Biến Thành Lệ Quỷ Hắc Bạch Vô Thường đứng trước mặt tôi, thuyết phục mãi không thôi: “Cô em, sao nhất định phải làm thêm đến tận nửa đêm? Dẫu cô chết bất đắc kỳ tử lúc 11 giờ thì cũng được, hoặc cô mặc toàn đồ trắng thì chẳng sao. Nhưng tại sao lại mặc váy đỏ?” Tôi vừa khóc vừa nấc không thành tiếng: “Vậy là tôi không được đầu thai nữa sao?” Họ rất bối rối: “Theo quy định, cô tự động trở thành lệ quỷ, có khả năng sẽ phải lang thang mãi ở nơi mình chết.” “Tôi là trẻ mồ côi, chẳng ai cúng bái, mà quy định của các anh lại nhốt tôi trong tòa nhà văn phòng này. Vậy tôi đói thì làm sao?” Tôi thấy thật ấm ức. Là một người thích ăn, tôi chỉ muốn sớm đầu thai để được thưởng thức đồ ăn ngon. Hắc Bạch Vô Thường chớp mắt: “Cô em, hãy phát huy tinh thần tự chủ, tự tìm cách đi…”

NỤ HÔN PHÉP MÀU

Sau khi biết bản thân bị ung thư, tôi vừa khóc vừa gọi điện tỏ tình cho crush:“Đời này em chưa yêu ai cả, anh có thể hôn em một cái được không?”Anh ấy đồng ý.Kết quả là từ hôn nhẹ đến… giường, rồi bác sĩ báo tin tôi bị chẩn đoán nhầm.Anh ấy nhướn mày nhìn tôi:“Hôn xong rồi định chạy à?”“Không dễ đâu.”

Như Mặt Trời Chói Lọi

Như Mặt Trời Chói Lọi Ta và Lục Mặc Ương từng tương tri tương ái suốt một đời. Sau khi cùng trọng sinh, lại ăn ý mà tránh né việc tái ngộ. Kiếp trước, khi mới mười tám tuổi, hắn đã đỗ trạng nguyên. Lúc cỡi ngựa du phố mừng vinh quy, hắn cứu ta – kẻ bị đám nữ tử hoài xuân chen lấn mà rơi xuống từ trà lâu – chúng ta vừa gặp đã thương. Khi đến cửa cầu hôn, sính lễ phong phú, cho ta đủ thể diện. Về sau đối với ta như thuở ban đầu, chưa từng có ngoại thất hay thông phòng. Ta cũng yêu hắn như sinh mệnh. Thế nhưng khi sống lại, hắn lại không đón lấy ta lúc rơi xuống từ trà lâu.

Cùng Bạn Trai Đánh Rơi Mặt Mũi

Cùng Bạn Trai Đánh Rơi Mặt Mũi Sau khi chia tay, tôi phát hiện mình mang thai. Trong nhà sắp xếp buổi xem mắt với một gia đình giàu sang quyền thế. Không còn cách nào khác, tôi chỉ có thể chấp nhận đi gặp đối tượng xem mắt. Muốn hỏi anh ta có thể vui vẻ làm ba của con tôi hay không. Vừa vào cửa, tôi ngây ngẩn cả người. Bạn trai cũ mặt đen như than ngồi ở chỗ ngồi, thấy tôi xuất hiện, thần sắc kinh ngạc. Mẹ tôi nhiệt tình giới thiệu: “Y Y, đây là người thừa kế của Cố thị.” Không phải bây giờ anh nên chuyển gạch ở công trường sao? Bạn trai cũ đứng dậy, cười như không cười nhìn tôi: “Hôm nay em không đi nhà hàng làm phục vụ à?”

Kiều Kiều

Kiều Kiều Ta là phi tần được sủng ái nhất trong hậu cung. Vì dung mạo và vóc dáng của ta đều rất đẹp. Hắn hạ một đạo thánh chỉ. Ban ta cho vị tướng quân Thiết Huyết vừa mới hồi kinh. Vị quân vương mà ta đã yêu ba năm, ôn tồn nói với ta: “Con trai nhà họ Dung, trẫm không yên tâm. “Kiều Kiều, trẫm chỉ tin nàng, nàng phải thay trẫm trông chừng hắn.” Sau đó. Ta như ý hắn, gả làm thê của tướng quân. Đêm động phòng. Người nam nhân thô lỗ, bất kham, đầy vẻ lưu manh nắm lấy eo ta. Hắn khẽ nói: “Sau này, ta sẽ không để nàng chịu ấm ức nữa.” Nhưng vị quân vương luôn giữ vẻ mặt điềm tĩnh lại giống như phát điên. Hắn nắm chặt tay ta. Đôi mắt đỏ hoe nói: “Kiều Kiều, trẫm hối hận rồi.”

LỠ TRỞ THÀNH THÍM HAI CỦA CÔ BẠN THÂN

Tôi không cẩn thận trải qua tình một đêm với anh hai của bạn thân.Kết quả là ngày hôm sau, bạn thân của tôi lắp bắp nói:“Đó là chú hai của mình.”“Mình gọi là anh hai để trông trẻ hơn thôi.”Tôi kiểu: “Cái gì????”Vậy thì cậu nên gọi tôi là thím hai đi.……

QUÂN SƯ TÌNH YÊU CHO BẠN THÂN

Tôi là quân sư tình yêu của cô bạn thân.Dưới sự chỉ đạo của tôi, cô ấy và nam thần của trường đã thân thiết với nhau hơn rồi, đang trong giai đoạn mập mờ, tiến thoái lưỡng nan.Một ngày nọ, tôi nhận được một yêu cầu kết bạn:【Tôi là bạn thân của đối tượng mập mờ với bạn thân của cô, cũng là quân sư của cậu ta.】【Thương lượng chút nhé, cô đừng bày trò nữa, thằng nhóc kia sắp bị câu thành cá môi vẩu luôn rồi.】【Chúng ta tạm đình chiến được không?】Sau này, bạn thân của tôi và nam thần của cô ấy đi hẹn hò về. Hai người bọn họ ngại ngùng đi cạnh nhau, đến tay còn không dám nắm. Thế nhưng lại tình cờ bắt gặp tôi và cậu ấy đang hôn nhau đắm đuối trên con đường nhỏ ngoài trường.“…”

Sau Khi Trói Buộc Với Hệ Thống

Sau Khi Trói Buộc Với Hệ Thống Sau khi bị ràng buộc với hệ thống, hệ thống để cho tôi công lược nhân vật phản diện. Tôi không nghe, trực tiếp cưỡng ép yêu, sau đó ôm con của hắn bay ra nước ngoài. Sau khi sinh con, hệ thống mới run rẩy lên tiếng: “Cô ngủ nhầm người rồi, người cô ngủ cùng chính là… nam chính.” “Nhưng mông Tiểu Bảo không có nốt ruồi.” Tôi cởi tã lót của đứa bé, lộ ra bờ mông bóng loáng mịn màng. Như trong truyện, mỗi đứa trẻ trong gia tộc của nam chính đều có nốt ruồi ở mông. Một giây sau, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ sau lưng. Nam chính đang đứng ở cửa phòng sinh, vẻ mặt nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm tôi và đứa bé: “Có cần tôi cởi quần ra cho em xem không?”

Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Là Chim Hoàng Yến Của Tôi

Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Là Chim Hoàng Yến Của Tôi Kẻ thù không đội trời chung sau khi phá sản… trở thành chim hoàng yến của tôi.Ngày nào cũng bị tôi sờ, bị tôi ngủ.Tức đến đỏ cả mặt, nhưng vẫn phải nhẫn nhục chịu đựng.Cho đến một ngày, tôi vô tình nghe được hắn cáu kỉnh gọi điện thoại với ai đó:“Không phá sản thì sao? Ai dám hó hé gì trước mặt cô ấy, cứ chờ mà tiêu đời đi!”

Cô ấy Không Làm Thư Ký Của Tổng Tài Nữa

Cô ấy Không Làm Thư Ký Của Tổng Tài Nữa Biết được nghỉ lễ 1/5 mà vẫn phải tăng ca. Tôi lên mạng phát điên. Liệt kê từng món đồ trong văn phòng của lão sếp. Từ sofa da thật đến bàn chải đánh răng hắn dùng. Tôi nói tan làm sẽ đem bán hết, sau đó lấy tiền gọi 18 nam người mẫu về xả stress. Kết quả đoạn video lại hot. Bình luận hot nhất chính là từ lão sếp. Hắn viết: “Cô bị bệnh à? Sao không bán cả tôi luôn đi? Hay là trong lòng còn vướng mắc gì khó nói?”