Ngôn Tình

Mua Được Phu Quân

Mua Được Phu Quân Thành thân hai năm, mãi đến khi bị công chúa ban cho chén rượu độc, ta mới biết mình vốn chỉ là ngoại thất mà phò mã trộm nuôi bên ngoài. Sau khi giả chết, ta trốn vào núi sâu làm ruộng. Về sau lại tốn hai lượng bạc vụn mua về một gã nô lệ thô kệch. Khi cuộc sống dần đi vào quỹ đạo, phò mã lại một lần nữa tìm đến ta. Hắn trốn khỏi hoàng thành, cả người nhuốm máu, cầu xin ta cùng hắn rời đi. Ta còn chưa kịp lên tiếng, thì gã nô lệ xưa nay ít nói bỗng nắm chặt cổ phò mã mà nói: “Dám lừa gạt muội muội, đoạt thê tử của ta, ngươi nghĩ Trẫm sẽ tha cho ngươi sao?”

Sương Nhuộm

Sương Nhuộm Ngày quốc phá, quân địch yêu cầu chọn một trong hai vị công chúa để hầu hạ tân đế. Lâm Tri Ý để lại một câu: “Ta sinh ra tôn quý, tuyệt đối không hạ mình phục vụ giặc thù.” Rồi nàng nhảy xuống từ lầu thành, lấy cái ch.t để tuẫn quốc. Còn ta, xiêm y xộc xệch, bước lên cỗ xe ngựa của tân hoàng. Ta bắt đầu từ thân phận cung nữ, từng bước giành lấy sự tín nhiệm của tân hoàng, nhẫn nhịn ba năm, cuối cùng liên thủ cùng huynh trưởng phục quốc thành công. Cứ ngỡ có thể thở phào nhẹ nhõm, lại không ngờ bị hoàng huynh chán ghét tới cực điểm: “Tất cả là tại ngươi tham sống sợ ch.t, nếu không thì Tri Ý làm sao phải tuẫn quốc?” “Nếu không có ngươi, cô cần gì phải nhẫn nhịn ba năm trời? Nếu là Tri Ý, cùng lắm một năm đã có thể phục quốc.” Ngay cả phò mã cũng hận ta thấu xương, nói thành thân với ta chẳng qua là để trấn an ta, người hắn thực sự yêu là muội muội ta. Cho đến khi— Ta mở quan tài khám nghiệm t h I thể Lâm Tri Ý, lại phát hiện bên trong là xác của người khác.

Bảy Năm Hôn Nhân

Bảy Năm Hôn Nhân Trước năm 17 tuổi, tôi chẳng hiểu sao lại ghét Chu Tẫn. Ghét nhất là lúc nào anh cũng lẽo đẽo theo sau tôi. Nhưng vào mùa đông năm ấy, tuyết lớn bao trùm cả ngọn núi, tôi bị đá lăn đè gãy chân, cả người vùi trong lớp tuyết dày, chỉ có thể nằm đó chờ chết. Chính Chu Tẫn đã bất chấp mọi lời can ngăn, lật tung cả ngọn núi để tìm tôi. Bằng đôi tay lạnh cóng, nứt nẻ đến tím tái, anh đào tôi ra khỏi đống tuyết. Anh cõng tôi xuống núi, vừa đi vừa không ngừng cầu xin thần linh phù hộ cho Dư Niệm. Khi ấy, tôi từng nghĩ, mình sẽ là người anh yêu suốt đời. Cho đến năm thứ bảy sau khi kết hôn, tôi tình cờ tìm thấy một chiếc nhẫn kim cương trong túi áo vest của Chu Tẫn. Bên trong, có khắc hai chữ viết tắt. ZJ, SXY.

Mãi Mãi Bên Anh

Mãi Mãi Bên Anh Phó Lương là con trai đỡ đầu của mẹ tôi, tôi thích anh đã nhiều năm nhưng anh vẫn không rung động. Sau một lần thức dậy, tôi phát hiện mình chỉ là nữ phụ độc ác trong cuộc đời anh. Thế là tôi giả vờ mất trí nhớ. Tôi nằm trên giường bệnh, mẹ chỉ lần lượt từng người để tôi gọi tên, lúc chỉ đến Phó Lương, tôi gọi: “Anh trai.” Sắc mặt Phó Lương lập tức tái lại.

Hiệp Sĩ Của Em

Hiệp Sĩ Của Em Chồng tôi gặp tai nạn xe, khi tỉnh lại thì đầu óc đã hỏng. Mỗi ngày đều lải nhải 800 lần rằng mình là người trùng sinh. Anh nói xin lỗi tôi. Kiếp trước anh ngoại tình, nghe lời tiểu tam, không những phản bội tôi mà còn khiến tôi ôm hận mà chết. Còn nói đến chết tôi cũng không chịu tha thứ cho anh. Nói xong, anh tự tát mình ba cái, khóc nức nở. Tôi ôm anh, nhìn các cổ đông trong phòng bệnh, mắt ai cũng đầy bối rối. Bề ngoài tỏ ra bình tĩnh, nhưng bên dưới chân, tôi đã cào được ba cái lâu đài di động của Howl.

Chào Mừng Nữ Hoàng

Chào Mừng Nữ Hoàng Cô gái cuồng sắc xông vào trò chơi kinh dị, chỉ lo quấn quýt bên mỹ nam. Bình luận tràn ngập ý kiến: “Chỉ biết yêu đương, chết sớm thôi.” Nhưng họ không biết rằng mỹ nam vô dụng lại chính là BOSS cuối cùng, một kẻ sát nhân điên cuồng. Tôi làm vậy chỉ để tăng cơ hội sống sót. Cuối cùng, tôi bị mọi người đẩy ra để hiến tế. Người đàn ông gỡ bỏ lớp mặt nạ, hắn có mái tóc đen, đôi mắt đỏ, đuôi rắn quấn quanh cổ tôi và kéo xuống: “Chị ơi, hôn một cái, em sẽ nghiền nát bọn họ thành thịt vụn, được không?”  

Xuyên Đến Bên Nàng

Xuyên Đến Bên Nàng Phu quân nuôi từ bé của ta là trạng nguyên tương lai. Hắn lợi dụng ta để thành danh, sau đó trở mặt cưới người trong lòng, còn diệt cả tộc ta, đày ta vào ngục tối. Trong ngục tối âm u, hắn và tân nương nắm tay nhau, lạnh lùng nhìn ta: “Ta đã nói, nhục nhã ngày hôm đó, ta sẽ trả lại gấp ngàn lần!” Chớp mắt, ta bừng tỉnh khỏi giấc mơ, không hiểu nổi giấc mơ này là điềm báo hay là nỗi lo lắng trong lòng. Sáng hôm sau, ta và Thôi Ninh Viễn cùng ngồi xe ngựa đến học đường nhưng nửa đường lại đâm phải một người. Người bị đâm ngã ngửa đầu dậy, lộ ra khuôn mặt thanh tú lạ thường, đôi mắt sáng ngời linh hoạt. Thôi Ninh Viễn khựng lại: “… Vị cô nương này?” Ta vô tình liếc nhìn sau lưng hắn, trong lòng kinh hãi vô cùng. Khuôn mặt này, người này, chẳng phải chính là Đường Lộ, tân nương mà Thôi Ninh Viễn yêu đến tận xương tủy trong giấc mơ đêm qua sao?

Không Còn Hối Tiếc

Không Còn Hối Tiếc Kiếp trước, Tần Yến chết vào đêm ta xung hỉ cho hắn. Khi hắn còn sống, ta hận hắn giam ta trong hậu trạch, phá hủy mối lương duyên giữa ta và thái tử. Ta càng hận hắn vu oan giá họa, hại cả gia tộc ta. Nhưng hóa ra—— Người cứu mạng ta, hứa cùng ta bạc đầu giai lão chính là hắn. Người nhẫn nhục chịu đựng, bảo vệ cả gia tộc ta cũng là hắn. Nhưng hắn đã chết. Đường hoàng tuyền lạnh lẽo, ta vì hắn đốt một ngọn lửa. Lửa cháy ngùn ngụt, ta nằm vào trong quan tài của hắn: “Tần Yến, đêm nay chúng ta thành thân. “Quan tài này tuy nhỏ nhưng cũng đủ để chúng ta gối đầu cạnh nhau.” … Mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh trở về bảy năm trước. Chàng thiếu niên tuấn tú bên giường đang rũ mắt, lạnh lùng nhìn ta: “Tự dâng hiến, tự tiến cử gối chăn, Tô tiểu thư từ khi nào lại thông suốt như vậy?”

Lưỡng Bất Khả Tâm

Lưỡng Bất Khả Tâm Ta dùng một trăm lượng bạc, mua bạch nguyệt quang cao không với tới – Bạch Giản Hành – về làm nô lệ. Hắn ban ngày giặt giũ nấu cơm cho ta, ban đêm còn phải làm ấm giường. Tất cả đều nhẫn nhịn tiếp nhận, vậy mà đối với ta lại luôn giữ thái độ lạnh lùng xa cách. Mãi đến một ngày, tận mắt thấy huynh đệ tốt của hắn từ trong phòng ta bước ra, y phục xốc xếch. Bạch Giản Hành, người trước nay vẫn luôn trấn định, khi ấy lại lộ vẻ hoảng loạn. “Ngươi… sao lại từ trong phòng quận chúa bước ra?” Mộ Lan Già mặt đỏ bừng, y phục trên vai vô tình trượt xuống, để lộ những vết đỏ mập mờ bên trong: “Giản Hành, ngươi hiểu ta nhất mà. Đoạt người yêu của người khác, chuyện như vậy ta không làm được. “Là quận chúa cưỡng ép ta.”

Mười Năm Phù Hoa

Mười Năm Phù Hoa Năm đó, khi tình cảm còn thuần khiết nhất, Kỷ Hoài Xuyên đã dùng tay không đào bới đống đổ nát để kéo tôi ra, cõng tôi chạy suốt tám cây số để tìm người cứu giúp. Chuyện này trở thành tấm bùa hộ mệnh của anh ấy trong tình yêu. Thế nhưng vào ngày kỷ niệm mười năm, tôi lại vô tình lướt thấy một bức ảnh thân mật của anh ôm người khác. Khung cảnh phía sau chính là cực quang Iceland mà anh không có thời gian cùng tôi đi ngắm. Cô gái nhỏ nép vào lòng anh, nụ cười rạng rỡ đầy tự do. “Anh bảo thích tấm này lắm, nên em đăng lên đây~”

Phương Nam Rực Rỡ

Phương Nam Rực Rỡ Tôi là bảo mẫu trong truyện tổng tài bá đạo. Tôi đã thức tỉnh. Nhưng vì vừa mới lau sàn nhà đến sáng bóng. Vị tổng tài bá đạo bước vào, rồi ngã văng ra như con ếch. Thế là … hắn cũng thức tỉnh cmnr!

Gió Ngừng Trời Sáng

Gió Ngừng Trời Sáng Khi hay tin Quý phi có thai, phu quân liền đón về tiểu thanh mai vốn thủ tiết. “Hiện nay muội muội của ta đã được sắc phong Quý phi, lại còn hoài thai đứa con duy nhất của Thánh thượng.” “Chương gia ta từ nay chẳng cần phải nương tựa vào cái gia tộc lụn bại như Thôi gia các ngươi nữa. Ta muốn thuận theo tâm ý của bản thân, đón người nữ tử ta yêu về làm bình thê.” Đúng là buồn ngủ lại gặp người đưa gối. Ta vừa nghe Quý phi tự chuốc họa, lén lút tư thông cùng thị vệ, đang bối rối lo việc thoát thân thế nào, thì phu quân đã vội vàng mang về một kẻ thế mạng. “Nếu đã vậy, ngôi vị chủ mẫu của Chương gia cứ nhường cho nàng ta, ta tự xin rời đi.”

Nhặt Được Phu Quân

Nhặt Được Phu Quân Phu quân ta nhặt về chết trên đường khải hoàn. Nhận được tin, ta cầm hai lượng tiền trợ cấp, đốt cho hắn một đồng tiền giấy: “Nhị Cẩu à, ngươi đã đi rồi, đừng trách ta bỏ trốn với Đại Tráng ca nhé.” Nhưng sau đó, hắn sống lại, lén lút trở thành tiểu tướng quân chạm tay có thể bỏng bên cạnh công chúa.

Viên Mãn

Viên Mãn Tân hoàng đế bỏ rơi ta, cưới ánh trăng sáng của hắn. Từ đó, cả nhà ta bắt đầu buông thả. Biên ải bị tấn công, cha ta: Bệnh cũ tái phát, không dậy nổi. An ninh kinh thành không tốt, đại ca ta: Nghỉ phép năm, đừng làm phiền. Hộ bộ không có tiền, mẹ ta: Nghèo, không cho vay được. Tân hoàng đế nổi giận: Các ngươi là cái thá gì? Trẫm có đầy người! Được thôi~ Tiếp tục buông thả. Sau đó, huynh trưởng của ánh trăng sáng bị tân hoàng đế phái đi nghênh địch, suýt nữa bị giết. Huynh thứ của ánh trăng sáng bị tân hoàng đế lôi đi phá án, ba ngày sau thì sợ ngây người. Mẹ của ánh trăng sáng vì muốn chống lưng cho con gái mà đã tiêu hết cả tiền dành dụm. Ô hô~ Cứ buông thả mãi, cứ sung sướng mãi~~~

Đề Đăng Nhập Mộng

Đề Đăng Nhập Mộng Tôi là sủng phi của Bạo quân, nhưng bây giờ tôi thực sự muốn mặc kệ. Bạo quân ăn gà, tôi cướp đi cái đùi gà. Bạo quân ngủ, tôi lại cướp chăn của hắn. Viên ngọc quý mà bạo quân ban tặng, ngay hôm sau tôi đã treo nó lên cổ chó cưng. Bạo quân nổi giận, nói sẽ dùng trượng đánh c.hết tôi. Tôi tiếp tục mặc kệ, trực tiếp cởi quần áo nằm dài trên sạp, “Mau, tới đ.ánh chế.t ta đi.” Thế nhưng, hắn lại đột nhiên thay đổi ý định rồi.  

Bánh Hoa Cao

Bánh Hoa Cao Tiểu muội ham chơi, chỉ vì một miếng hoa cao mà bị dụ bước vào Lâm phủ. Đến lúc trở ra, lại bị kẻ khác giơ lên ném ra. Bộ y phục mới do A nương tự tay làm cho nàng bị lột sạch, chỗ đôi mắt trên gương mặt chỉ còn hai hốc máu đỏ lòm. Năm sau khi mùa xuân vừa trở lại, Lâm phu nhân từ Giang Nam về Trường An, ngày ngày mong nhớ vị hoa cao ở Giang Nam. Vừa hay, ta lại có tay nghề làm hoa cao rất khéo.

Thịnh Vũ

Thịnh Vũ Ta liều mạng cứu về tiểu tướng quân, hắn lại ra công đường cùng ta đối chất, chỉ vì muốn hủy hôn với ta. Hắn mắng ta tâm địa độc ác, quay đầu cưới thứ muội của ta, tán dương nàng ôn hoà hiền hậu thuần lương. Mà ta mất hết mặt mũi, không người muốn cưới, đành phải gả cho tên gian thần Hoắc Chương tiếng xấu đồn xa. Ngày ta xuất giá, hắn lại đột nhiên đơn thương độc mã chạy đến cướp dâu, nói rằng nguyện ý nạp ta làm thiếp. Hoắc Chương ghen ghét hỏi: “Chỉ loại hàng này thôi mà cũng đáng để nàng nhớ nhung nhiều năm như vậy sao?” Về sau, tiểu tướng quân quỳ rạp bên váy ta, thảm thiết cầu xin ta nhận hắn, dù chỉ làm nhỏ.  

Chiếc Thuyền Lan

Chiếc Thuyền Lan Năm mười sáu tuổi, ta rơi xuống nước, vô tình định hôn với thế tử phủ Quốc Công, từ đó trở thành trò cười của cả kinh thành. Không ai tin rằng kẻ đẩy ta xuống nước chính là thứ muội. Ngay cả phu quân của ta cũng không tin. Cùng Cố Triệu Ngang kết tóc một đời, ta luôn cẩn trọng, nhẫn nhịn. Cho dù về sau, hắn đối xử không tệ với ta, còn phong ta làm cáo mệnh phu nhân. Nhưng ta hiểu, trong lòng hắn vẫn mang một phần oán hận. Lần nữa tỉnh lại, ta trở về bờ Bích Thủy trì năm ấy, thứ muội lại giở trò cũ. Chỉ khác là lần này, nàng ta tự mình nhảy xuống nước. Gió xuân phơi phới, sóng nước lăn tăn, chiếc thuyền nhỏ của Cố Triệu Ngang theo đúng thời gian mà trôi tới giữa hồ. Nghe thấy tiếng kêu cứu, hắn đã giơ tay xắn tay áo, nhấc một chân bước ra. Nhưng ngay khoảnh khắc định nhảy xuống, ánh mắt hắn vô tình chạm phải ta đang đứng trên bờ. Trong nháy mắt, thân hình Cố thế tử chợt lảo đảo, rồi rút chân lại.

Phần 4 - Bạn Trai Tôi Là Boss Lớn Trong Trò Chơi Kinh Dị

Bạn Trai Tôi Là Boss Lớn Trong Trò Chơi Kinh Dị 4: Bảy Quàng khăn đỏ Sau khi bị buộc tham gia một trò chơi kinh dị. Tôi thành chị kế của bảy Cậu bé quàng khăn đỏ. Trong đó có đến sáu Quàng khăn đỏ là quái vật đáng sợ. Còn Cậu bé quàng khăn đỏ nhỏ nhất lại là một bé trai xinh đẹp. Cậu nhóc lúc nào cũng dịu dàng đáng yêu, cái miệng nhỏ ngọt ngào cứ thích gọi tôi chị ơi chị à. Chỉ có điều, lúc nửa đêm. Tôi cứ có cảm giác có gì đó rất nặng đè lên người mình. Tham lam ôm tôi, hôn tôi. Thậm chí còn… Series Kinh Dị  5 Phần Phần 1 Phần 2 Phần 3 Phần 4 Phần 5

Ly Hôn Trong Ánh Đèn

Trong buổi tiệc cuối năm, chồng tôi định công khai mối quan hệ của hai vợ chồng, thì cô thực tập sinh lại cố ý phát sai ảnh. Bức ảnh lẽ ra là ảnh cưới của tôi và chồng, vậy mà giờ lại hiện lên hình ngọt ngào tình cảm của anh ta và cô thực tập sinh trên màn hình lớn. Tôi im lặng hồi lâu, rồi ung dung nhường lại sân khấu cho bọn họ, thậm chí còn nâng ly chúc mừng, chúc hai người trăm năm hạnh phúc. Thế mà cô thực tập sinh lại cố ý làm rơi ly rượu, nức nở khóc lóc nói: “Chị Linh, chị biết rõ em bị dị ứng rượu mà vẫn cố tình ép em uống, rốt cuộc là chị chúc phúc hay muốn hại chết em vậy?” Tối hôm đó, chồng tôi lập tức triệu tập một cuộc họp khẩn. Tôi cứ ngỡ là để cho tôi một lời giải thích. Ai ngờ anh ta lại mắng tôi một trận tơi bời, nói tôi cố tình nhắm vào người mới, nhân cách tệ hại, còn tuyên bố sẽ trừ toàn bộ tiền thưởng cuối năm và hoa hồng của tôi để bù đắp cho cô thực tập sinh. Cả phòng họp im phăng phắc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi. Tôi chỉ khẽ cười, nói: “Ăn nói duyên dáng như vậy, không đi làm diễn viên hài thì đúng là phí của trời!”