Ngôn Tình
Người Hầu Ngoan Ngoãn Muốn Tạo Phản Tôi là đại tiểu thư kiêu căng của giới thượng lưu Bắc Kinh. Khi Tạ Lâm và mẹ anh ta đến nhà tôi, tôi đã đá đổ vali của anh ta. “Con chó hoang từ đâu tới, cũng xứng để bổn tiểu thư gọi là anh sao?” Anh ta không nói gì, lặng lẽ dựng vali dậy. Sau khi Tạ Lâm sống ở nhà tôi, tôi coi anh ta như người hầu sai bảo, anh ta cũng không một lời oán hận. Sau này, tôi uống say được bạn học nam đưa về nhà. Sau khi mở cửa, Tạ Lâm kéo mạnh tôi vào lòng anh ta. “Con chó hoang thối tha! Anh làm tôi đau rồi, mau buông tôi ra!” Tôi bất mãn gào lên với anh ta. Anh ta lại vác tôi lên ném lên giường, thong thả cởi dây lưng trói hai tay tôi lên đỉnh đầu. Khóe miệng Tạ Lâm cong lên, nhẹ nhàng nói bên tai tôi. “Đại tiểu thư…” “Chó hoang, sao có thể nghe lời chứ?”
Ba Lần Gả Lang Quân Ngày thứ hai sau khi đính hôn với vị hôn phu, ta xuyên không đến mười năm sau. Mở mắt ra, bên đầu giường có một đôi long phượng thai đáng yêu đang nằm sấp, sợ sệt gọi ta là mẫu thân. Sau đó, ta gặp được phu quân mười năm sau của mình. Lông mày và đôi mắt của chàng u ám, hoàn toàn không giống với vị công tử thanh phong minh nguyệt trước kia. Sau này ta mới biết, thân thể của ta đã bị một người nữ tử khác chiếm giữ mười năm.
Mẹ Tôi Bảo Tôi Nhường Vị Hôn Phu Cho Em Họ Vào ngày chuẩn bị đón dâu, mẹ tôi đột ngột đòi tăng thêm tiền sính lễ, vị hôn phu của tôi Cố Dĩ Phong, tức giận đến mức cưới luôn em họ tôi. Tôi bị huỷ hôn, xấu hổ vô cùng. Đúng lúc ấy, thanh mai trúc mã – Giang Nhất Minh – bất ngờ xuất hiện. Anh đồng ý cưới tôi. Mẹ tôi chủ động hạ thấp sính lễ, cuối cùng tôi cũng lên xe hoa một cách “thuận lợi”. Ba năm sau, em họ và Cố Dĩ Phong trở thành cặp đôi đứng đầu danh sách đại gia trong vùng. Còn tôi thì ở nhà làm bà nội trợ, một mình chăm con, lo toan mọi thứ. Tết Nguyên Tiêu năm đó, mọi người đến nhà mẹ tôi ăn cơm, tôi lại tình cờ nghe thấy cuộc trò chuyện giữa mẹ và Giang Nhất Minh. “Đúng là mẹ mưu trí, nghĩ ra chuyện nâng sính lễ để ép nhà họ Cố huỷ hôn. Nhờ vậy mà A Ngọc mới lấy được người mình yêu. Nhưng nếu A Tinh biết mẹ bày trò để gả cô ấy cho con, liệu cô ấy có tha thứ không?”
Chán Rồi, Bị Chồng Bệnh Kiều Ép Buộc Yêu Năm tôi si tình mù quáng nhất. Học bá lạnh lùng bóp cằm tôi, ánh mắt lạnh lùng: “Giang Lê, bộ dạng vẫy đuôi cầu xin này của em thật rẻ mạt.” Tôi dè dặt hôn lên môi anh. “Cầu xin anh, tôi thật sự thích anh mà…” Bị anh đè trong phòng thiết bị, hôn đến mức rơi lệ. Sau khi kết hôn, ai cũng nói tôi có phúc, cưới được Thái tử gia của Giang Thành. Nhưng tôi đã chán ngấy rồi. Lâng lâng trong men say, tôi ôm lấy chàng trai nhỏ, nói: “Người đàn ông già cỗi đó, vừa rẻ tiền vừa gây buồn nôn, sao so được với trai trẻ được chứ?” Anh ta đỏ hoe mắt. Vừa run rẩy cởi từng món đồ, vừa tuyệt vọng nhìn tôi. “Tôi đã dưỡng da, còn đeo dây lưng và chuông nhỏ mà em thích… nhìn tôi đi, có thể nhìn tôi một cái được không?”
101 Phương Pháp Kiếm Tiền Trong Tiểu Thuyết Tổng Tài Tôi xuyên sách rồi, trở thành một nhân vật qua đường cực kỳ xinh đẹp. Khi nam chính theo đuổi nữ chính, tôi bán hoa. Khi nữ chính bỏ chạy, tôi bán xe. Đến lúc nam chính ngược tâm muốn chớt, tôi bán dịch vụ tư vấn tình yêu. Cho đến một ngày, phản diện đã hắc hóa bỗng xuất hiện trước mặt, tay hắn nắm cằm tôi, gương mặt đẹp trai toát lên nụ cười nguy hiểm. “Cô tư vấn cái gì? Vừa hay tôi cũng biết đôi chút.” “Đừng quấy.” Tôi không tin vận mệnh, quyết tâm online nghiêm túc. “…Tôi chỉ là một người qua đường kiếm tiền bằng cách lướt qua các điểm tình tiết trong thế giới này thôi.”
Sau Khi Tôi Có Thuật Đọc Tâm, Sư Phụ Không Lạnh Lùng Nữa Sau khi bị sét đánh, đột nhiên tôi có khả năng đọc suy nghĩ người khác. Trong lúc đang châm trà, tôi nghe thấy suy nghĩ của sư phụ lạnh lùng: [Chước Chước nhà mình đúng là đẹp mắt, trước cong sau vểnh] [Tính ra chẳng mấy ngày nữa nữa là đủ 300 tuổi. Chờ đến lúc được thải âm bổ dương , bản tôn chắc chắn sẽ ôn nhu] Tôi sợ đến mức tay run bần bật, nước trà cũng văng tung tóe khắp bàn. Ai ngờ từ sau lưng lại truyền tới giọng nói trầm thấp của đại sư huynh: [Chước Chước là lô đỉnh cực phẩm sao? Hay là mình hành động trước nhỉ?]
Cậu Em Trai Mê Yêu Đương Của Bạn Cùng Phòng Em trai của bạn cùng phòng tôi vừa cao vừa đẹp trai, lại còn là học bá con nhà giàu. Tiếc là, cậu ấy là loại đầu óc chỉ toàn chuyện yêu đương. Mỗi tháng chuyển cho bạn gái hai, ba mươi vạn, vậy mà cô ta lại ngoại tình với người yêu cũ. Ngay lúc cậu ta định tha thứ cho cô ta lần thứ n, bạn cùng phòng tôi không chịu nổi nữa. Cô ấy kéo tôi đến trước mặt em trai mình. “Cô bạn cùng phòng của chị này, hoa khôi ngành Vật Lý, học bá chính hiệu, nhân cách tốt, tam quan chuẩn, em theo đuổi cô ấy đi.” Em trai cô ấy: “…” Tôi: “…”
Không Ngờ Tôi Lại Là Vợ Thật Của Kim Chủ Tôi là con chim hoàng yến duy nhất bên cạnh Thái Tử gia của giới quyền quý Bắc Kinh. Một ngày nọ, tôi vô tình thấy màn hình điện thoại của thái tử gia hiện lên một tin nhắn mờ ám: “Chồng ơi, tối nay hẹn ở chỗ cũ nhé~” Tôi sững lại một chút, rồi bình tĩnh khóa màn hình giùm anh ta. Anh ấy mỗi ngày đã mệt như vậy rồi, đi qua đêm với mấy em gái khác thì có sao đâu?
Trà Xanh Nhỏ Tránh Xa Bạn Trai Mị Ra! Đàn em trà xanh của bạn trai tôi năm lần bảy lượt đào góc tường của tôi, tôi không chịu được nữa, dạy anh một chiêu. Bạn trai: “Đã hiểu.” Ngày hôm sau. Trà xanh: “Chào buổi sáng đàn anh, lại gặp anh ở đây rồi, thật khéo.” Bạn trai: “Chào buổi sáng, tôi là gay.” Trà xanh: “?” Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Tôi là một học bá và đã yêu sớm với thái tử gia của giới Kinh Thành.Mẹ của thái tử gia tìm đến tôi, đưa cho tôi 3 triệu.“Cầm lấy số tiền này…”Thái tử gia lao vào, mắt đỏ bừng: “Mẹ, con thật sự rất thích…”“Chăm chỉ dạy kèm cho nó đi, thành tích nó tệ quá rồi.”Quý phu nhân liếc cậu ấy một cái, vỗ vai tôi rồi rời đi.Thái tử gia: “?”
Anh Ấy Biến Mất Vào Lễ Tình Nhân Anh trai xem mắt – người mà tôi sắp chính thức xác nhận quan hệ – đột nhiên biến mất không dấu vết. Tin nhắn cuối cùng của anh ta dừng lại vào tối ngày 10 tháng 2. Tôi thấy vô cùng khó hiểu, liền nhờ bà mối dò hỏi xem có phải anh ta gặp chuyện gì không. Cho đến khi tôi lướt thấy một bài viết dạy các anh trai “biến mất sớm để né lễ Tình nhân”, mà ảnh đại diện minh họa phía trên… lại chính là anh ta. Lúc ấy tôi mới vỡ lẽ: Hóa ra anh này sợ tốn tiền. Quả nhiên, bặt vô âm tín suốt bốn ngày liền. Vừa hết lễ Tình nhân, anh xem mắt lại nhắn tin trở lại: 【Bé ơi, mấy ngày nay anh bận công việc quá nên quên mất tin nhắn của em rồi.】 Vậy anh cứ bận tiếp đi nhé. Tôi đính hôn trước rồi.
Đường Đường Vẫn Chưa Muộn Sau khi phát hiện ra tôi thi đại học trượt, bạn trai tôi đã công khai đề nghị chia tay: “Con trai Thanh Hoa và con gái cao đẳng mãi mãi không có kết quả, lớp trưởng, cậu nói có đúng không?” Cậu thanh niên ngồi ở vị trí chủ trì không đáp lại, chỉ lặng lẽ kéo tôi vào góc tường khi không ai chú ý, đôi mắt đỏ hoe uất ức nói: “Chị à, ngày xưa chị đã bỏ rơi tôi chỉ vì thứ phế vật này.” Sau đó, tôi nhận được giấy báo trúng tuyển của Đại học Thanh Hoa. Bạn trai tôi gọi điện thoại: “Lớp trưởng, tôi đã hiểu lầm Đường Đường rồi, cậu có biết cô ấy đang ở đâu không?” Cậu thanh niên rời khỏi môi tôi, thở hổn hển, giọng khàn đặc: “Ở trên đùi tôi…”
Ngược Dòng Thời Gian Vì Mẫu Thân Ta và trúc mã đang ở trong hoa viên thì đột nhiên xuất hiện một cô bé, nàng tự xưng là con gái tương lai của ta và trúc mã. Thế nhưng cô bé này lại nói, sau này ta trở thành hoàng hậu, lại tư thông với người khác, tính tình hay ghen, hại chết hoàng tự, nên dù có bị biến mất, nàng cũng phải chia rẽ chúng ta. Nhìn cảnh cô bé cố hết sức ghép đôi trúc mã của ta với những cô nương khác, ta không kìm được nở nụ cười lạnh trong lòng. Nhưng nàng không biết rằng, ta đã nhìn thấy toàn bộ câu chuyện trong giấc mơ.
Vương Gia Điên Cuồng và Vương Phi Bất Cần Vị hôn phu của ta gặp chuyện mất trí nhớ. Tại yến tiệc trong cung, hắn chỉ liếc qua đã bị đích tỷ cuốn hút. Khi người bên ngoài hỏi đến ta, hắn chỉ nhíu mày, nhàn nhạt đáp: “Có đích tỷ cao quý như vậy, một thứ nữ tầm thường như nàng, làm sao có tư cách xứng với bổn vương?” Đích tỷ ngay lập tức đắc ý ra mặt. Còn ta, chỉ thở dài thay nàng. Bởi vì nàng chẳng hề biết, người nam nhân này, tận sâu trong cốt tủy, là một kẻ điên rồ đến mức nào.
Tôi Đào Ngôi Mộ Của Chính Mình Tôi bị người bạn thân hại chết, vậy mà bố mẹ tôi lại nhận cô ta làm con gái nuôi. Bạn trai tôi cũng chuẩn bị cưới cô ta. Tôi phải làm gì đó để bọn ngốc này biết rằng tôi đã chết oan.
Sau khi Thái tử gia trong giới quyền quý Bắc Kinh mất trí nhớ, anh ấy nhầm tôi thành “Bạch Nguyệt Quang” của mình.Tôi vui mừng khôn xiết.Nhân cơ hội này đòi nhà, đòi xe, đòi cả chuyển khoản một số tiền lớn.Nhưng đúng lúc tôi gom đủ tiền, hớn hở định để lại một lá thư rồi bỏ trốn, ký ức của anh ấy lại hồi phục…
Có Thù Tất Báo Mạnh Thanh Chu ném ta vào ổ cướp, dùng ta để đổi lấy sự bình an cho Chu Nhược. Ta nắm chặt lấy tay áo, cầu xin hắn đừng bỏ rơi ta. Hắn bẻ từng ngón tay ta ra, thản nhiên nói. “Loan Loan, nàng hãy cố gắng sống sót, những thứ khác không quan trọng.” Thật hay cho câu những thứ khác không quan trọng. Chu Nhược là viên ngọc không tì vết, thanh danh không thể bị vấy bẩn. Còn ta chỉ là một con hát hạ lưu, sinh ra đã hèn kém, đáng bị chà đạp, không có gì quan trọng.
Hậu Cung Máu Lệ Thái tử yêu nữ hiệp giang hồ đã cứu hắn. Ở ngự tiền quỳ ba ngày ba đêm cầu xin bệ hạ hủy hôn ước với ta, muốn cho nữ hiệp đó vị trí Thái tử phi. Ta tận tình khuyên nhủ: “Bối cảnh Tạ cô nương khó có thể chống đỡ đại nghiệp, sao không thu làm thiếp trước, đợi ngày sau rồi nói tiếp.” Nữ hiệp không chịu nổi sự nhục nhã, tức giận rời đi, trên đường lại gặp kẻ xấu, liền nhảy sông tự sát. Sau đó ta giúp Thái tử đăng cơ. Hắn lại vào ngày phong hậu cho ta, hủy dung mạo của ta, chém tứ chi của ta, biến ta thành người lợn, còn hạ lệnh lấy tội mưu phản để tru di cửu tộc ta. Ta tuyệt vọng hỏi hắn ta: “Tại sao?” Hắn lại nói: “Quân Quân chịu khổ, ta muốn ngươi trả lại gấp trăm ngàn lần.” Nửa đời như mộng, gả cho một người không có nhân tính. Sống lại một đời, ta quỳ gối trong đại điện, nói với hoàng đế: “Xin bệ hạ thành toàn cho thái tử điện hạ cùng Tạ cô nương.”
Em Muốn Chia Tay Giám đốc công ty là bạn trai tôi. Anh nói muốn tránh bị nghi ngờ, nên ở công ty, anh gọi tôi bằng tên đầy đủ và nói chuyện rất lạnh lùng với tôi. Nhưng ở nhà, anh gọi tôi là “bé” và thân mật ôm hôn tôi. Tôi không thể chịu nổi nữa, tôi muốn có một mối tình thoải mái. Một giây trước, tôi nói với anh rằng tôi muốn chia tay. Giây tiếp theo, anh đã chạy ra khỏi văn phòng với đôi mắt đỏ hoe và nói: “Không được, em yêu.” Tôi: “.” Cả công ty: “…”
Xuân Ý Vị Vong Ta nhặt được một thư sinh về làm ở rể. Hắn tuấn tú vô cùng, chỉ tiếc thân thể lại yếu nhược. Ta ngày ngày ngóng trông đêm động phòng, còn dọa hắn: “Uống xong bát thuốc này mà vẫn không khá lên, thì ta sẽ hưu chàng đấy!” Phu quân của ta sắc mặt khi trắng bệch khi đỏ bừng, xem ra sợ bị ta hưu đến phát khiếp. “Ngoan nào, giếc xong con heo là ta về với chàng ngay.” Ta hôn nhẹ lên má hắn, dịu giọng dỗ dành. Ai ngờ hắn lại ho càng dữ dội hơn. Haiz… phu quân ta cái gì cũng tốt, chỉ tiếc… không được, thật khiến người ta đau đầu.