Ngược
Ôm Lấy Mặt Trời Tôi là một linh hồn cô đơn, không hiểu tại sao, Hắc Bạch Vô Thường vẫn chưa đến bắt tôi nữa. Tôi cô đơn ngồi xổm trên mộ của mình, đếm từng ngón tay, đoán chắc hôm nay cũng là một ngày Hắc Bạch Vô Thường lạc đường rồi. Điều đáng buồn là, xung quanh không có một ngôi mộ nào khác. Muốn tìm ai đó để trò chuyện cũng không được. Cuộc sống ma quỷ thật cô đơn quá đi — Đúng lúc tôi nghĩ mình rất có thể sẽ trở thành một con ma già cô đơn, thì ngôi mộ của tôi bị phá bỏ. Ngày hôm đó, máy kéo, máy xúc cùng hoạt động, bụi bay mù mịt. Khiến tôi ho không ngừng. Những ngày tiếp theo, tôi chứng kiến khu mộ của mình dần dần được xây dựng thành một tòa nhà. Trên đó viết bốn chữ sáng chói “Nhà vệ sinh nam”. Tôi đứng giữa nhà vệ sinh nam, khóe miệng giật giật, “Ít nhất cũng xây cho tôi một nhà vệ sinh nữ chứ!” “Có ai quan tâm đến giới tính của ma không vậy!” Tôi muốn trả hàng!!!
Ranh Giới Hàn Thành có một cô bạn thân. Quan hệ tốt đến mức ngủ cùng một giường, cùng ăn một cây kem. Tôi giữ khoảng cách với bọn họ. Hắn lại mất hết kiên nhẫn: “Anh và cô ấy xảy ra chuyện gì thì đã sớm xảy ra rồi, em có thể tin anh một chút hay không?” Hay lắm. Tôi quay đầu tìm một người bạn thân khác giới.
Tìm Lại Thê Tử Tiểu thư cực kỳ chán ghét tên thị vệ trầm mặc ít nói kia, vì thế ban hắn cho ta. Nàng ta cười nhạo: “Xấu xí rất xứng kẻ câm, đúng là tuyệt phối.” Ta cảm thấy không xứng chút nào. Tạ Kỳ An lại nói ta là nương tử của hắn, hắn nên đối tốt với ta. Nhưng sau đó khi ta và tiểu thư cùng rơi xuống nước, Tạ Kỳ An lại cứu tiểu thư lên trước, che chở nàng ta rời đi. Lại ở trong viện một đêm, hoàn toàn lãng quên ta. Ta tưởng đó là nghĩa vụ của hắn. Cho đến khi ta bắt gặp tiểu thư khóc lóc nhào vào lòng Tạ Kỳ An. Còn nói mình hối hận, bảo hắn mang theo nàng ta rời đi. Ngày Tạ Kỳ An mang theo tiểu thư đào hôn, ta bị người của phủ Quốc Công trách tội. Bị loạn côn đánh chết rồi bị ném vào bãi tha ma. Sau đó ta nghe nói… Tạ Kỳ An khôi phục thân phận hoàng tử kia từng điên cuồng đào máu tươi đầm đìa trong bãi tha ma. Nói là muốn tìm lại thê tử của mình.
Thần Nữ Oán Ta và Thái Hoa Đế Quân đã trải qua chín mươi chín kiếp tình duyên đầy sóng gió. Hắn đưa ta cùng trở về Cửu Trọng Thiên, đời đời kiếp kiếp không xa rời. Ta ngỡ rằng sau chín mươi chín kiếp yêu mà không được, cuối cùng cũng được viên mãn. Cho đến khi trên Tam Sinh Thạch xuất hiện cái tên chân mệnh thiên nữ của hắn. Hắn dành cho Liễu Như Yên sự sủng ái tột cùng, vì nàng ta mà cưỡng ép lột đi tiên cốt của ta. “Tô Ly, ngươi chẳng qua chỉ là một phàm nhân, chết thì chết thôi, Như Yên mới là chân mệnh thiên nữ!” Vào ngày đại hôn của bọn họ, ta mang trong mình cốt nhục của Thái Hoa. Lê thân xác tàn tạ nhảy xuống Tru Tiên Đài. Thái Hoa Đế Quân lại hóa điên.
Dục Nhiên Ta là một thứ nữ vô dụng trong phủ huyện lệnh, ngày ngày chỉ biết ăn no chờ chếc. Không ngờ lại bị công tử của Hầu phủ nhìn trúng, ép ta vào phủ. Ai ngờ được, vị công tử kia không chỉ tham lam đồ ăn của ta mà còn muốn… cả người ta.
Tuy An Thiệu Diễm là hộ vệ ta nhặt được. Hắn bảo vệ ta mười năm, nhưng trong ngày vong quốc, hắn lại vì hoàng tỷ mà tự tay ép ta quy hàng. Sau này ta đào vong thất bại, ẩn trốn trong thôn, hắn lại dùng lửa ép ta. Khi mở mắt lần nữa, ta trở lại ngày ta gặp hắn. Ta lập tức che mắt giả mù đi ngang qua. Nhưng nghe nói từ hôm ấy, ở bãi tha ma xuất hiện một thiếu niên áo đen, cả người toàn máu đang chặn hỏi từng người qua đường một.
Sau Khi Xuyên Thành Người Qua Đường, Nam Chính Phụ Thi Nhau Leo Giường Ta Đêm đầu tiên xuyên không, phản diện leo lên giường của ta. Rồi đối diện với nam chính cùng nam phụ trùng hợp làm sao cũng đang nằm trên đó. Hắn im lặng hồi lâu: “Dịch qua chút, cho ta chỗ với.” Nam chính: “Không còn chỗ đâu, thật sự không còn chỗ.” Ta nhìn ba gương mặt mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười trước mắt. “Ta cảm thấy còn có thể chen thêm được mà.”
Tình Yêu Im Lặng Tôi và Lục Tư Hoài đều là người câm điếc. anh vì một vụ tai nạn xe mà mất đi thính giác và giọng nói, từng tuyệt vọng đến mức muốn tự sát. Chúng tôi gặp nhau trên sân thượng bệnh viện, cũng tại đó mà yêu nhau, cùng nhau trải qua năm năm đầy sóng gió. anh từng dùng ngôn ngữ ký hiệu nói với tôi: “Lục Tư Hoài sẽ không bao giờ phụ lòng Tô Noãn Noãn.” Sau đó, anh lại gặp phải một vụ tai nạn xe khác. Phép màu xảy ra, anh không còn câm điếc nữa mà trở thành một người đàn ông quyền thế trong giới thượng lưu Bắc Kinh. Nhưng anh vẫn nói với tôi rằng: “Sẽ không bao giờ phụ lòng.” Thế nhưng trong bữa tiệc sinh nhật, anh nghĩ rằng tôi không nghe thấy, nên đã thẳng thừng nói ra suy nghĩ thật sự của mình với bạn bè: “Cô ấy đã chứng kiến khoảng thời gian tồi tệ nhất của tôi, hơn nữa còn là người câm điếc, dẫn theo bên cạnh cũng chẳng vẻ vang gì.” “Tôi thà rằng cô ấy biến mất, như vậy tôi mới có thể nhớ về cô ấy cả đời.” Nhưng anh không biết rằng— Để giúp anh lấy lại niềm tin, tôi đã giả làm người câm điếc suốt năm năm.
Quỷ Diện Tướng Quân Sau khi mất trí nhớ, nhờ võ nghệ cao cường mà ta đã trở thành thị vệ của quân sư Phó Bắc Uyên. Để cứu hắn, ta đã mất đi thính lực, thân thể đầy thương tích. Mọi người đều nói ta vô cùng quan trọng với hắn. Phó Bắc Uyên từng viết từng nét vào lòng bàn tay ta: “Trên đời này, chỉ có ngươi là ta có thể tin tưởng.” Nhưng ngày ta hồi phục thính lực, lại nghe thấy hắn đùa giỡn với công chúa: “Nàng ta là một con dao rất hữu dụng, khi không còn giá trị, chỉ cần ta nói một câu, nàng ta sẽ cam tâm tình nguyện đi chết.” Sau đó, ta như ý hắn ngã xuống vực sâu, mai danh ẩn tích. Khi Phó Bắc Uyên điên cuồng đi tìm ta, ta đã nhớ lại tất cả. Hóa ra ta là tướng quân của nước địch…
Khương Mộng Sau khi hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, ta chỉ cần chết đi là có thể rời khỏi thế giới này. Thế nhưng, khi ta treo mình trên dải lụa trắng, Tiêu Tự – kẻ luôn chán ghét ta – lại như phát điên ôm ta xuống. Hắn gầm lên, giọng khàn đặc: “Khương Mộng, nàng nhất định phải tận mắt chứng kiến trẫm và Vân Nhi thành thân, nàng không được chết!” Ta ngước đôi mắt trống rỗng lên, trước mắt chỉ là một mảnh mơ hồ. Lúc đỡ đao cho Tiêu Tự, ta trúng phải kịch độc, đôi mắt đã hoàn toàn mù lòa. “Sao ta có thể tận mắt nhìn chàng thành thân được chứ?”