Ngược
Chúng Ta Đã Từng Chồng tôi đã ch .t. Bởi vì mối tình đầu của anh ta 44. Trước khi đi, cô ta để lại một bức thư: “Giá như kiếp sau có thể làm vợ anh thì tốt biết mấy.” Khi đó, Lục Kim An vẫn điềm nhiên như không. Nhưng tối hôm đó, tôi nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm. Đẩy cửa bước vào, tôi thấy anh nằm bất động trong bồn tắm đầy nước. Bên cạnh là một bức thư viết ngoáy nguệch ngoạc: “Được, anh đến tìm em.” Kết hôn 5 năm, tôi không ngờ Lục Kim An lại yêu cô ta sâu đậm đến vậy. Mở mắt ra, tôi quay về thời cấp ba. Tôi nhìn Lục Kim An đang nghiêm túc làm đề dưới chiếc quạt trần trong lớp học, nói: “Nói cho cậu một bí mật nhé, Lâm Đường chính là vợ tương lai của cậu đấy.”
Em Đã Là Vợ Người Ta Vào đúng ngày sinh nhật tôi, bạn trai lại đứng trước toàn bộ nhân viên công ty, tuyên bố ngày cưới của anh ta với một người khác. Tôi không khóc cũng chẳng làm ầm lên, chỉ lặng lẽ đi tìm anh ta để hỏi cho ra nhẽ. Ai ngờ lại tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của anh với bạn mình: “Cậu làm vậy không sợ khiến Tần Nam Nam tức giận à?” “Không còn cách nào khác. Nếu tôi không cưới Doanh Doanh, cô ấy sẽ bị gia đình gả cho một người lạ. Tôi không thể trơ mắt nhìn cô ấy chịu khổ.” “Hơn nữa, Nam Nam đã bên tôi tám năm, ai mà chẳng biết cô ấy là người của tôi. Ngoài việc chờ đợi tôi, cô ấy còn có thể làm gì khác?” Về sau, gia đình sắp xếp cho tôi một mối hôn nhân khác hợp hơn. Không ngờ, ngày tôi kết hôn lại đúng vào hôm anh ta cưới vợ. Là chú rể, anh ta bồn chồn lo lắng, luôn cảm thấy có điềm xấu, còn dặn dò người khác phải trông chừng buổi lễ thật kỹ, đừng để tôi đến quấy rối. Lúc này, một người bạn phù rể ngập ngừng nói: “Cậu không biết à? Hôm nay Tần Nam Nam cũng kết hôn đấy…”
Chú chó nhỏ với vẻ ngoài dễ thương, nhưng thực ra là một chú chó sói đội lốt cừu. Sau khi tắm xong, cậu ấy cố tình để trần nửa thân trên, lộ ra tám múi cơ bụng hấp dẫn để quyến rũ tôi, thậm chí còn liên tục đòi hôn…1Bạn thân của tôi, Tiểu Thất, vừa thất tình, lôi kéo tôi cùng cô ấy đến quán bar. Gia hoạt này gọi không ít rượu, định mượn rượu giải sầu.Thật không ngờ, ở đây tôi lại gặp phải bạn trai cũ – Tô Triết.Lúc ấy, tôi liền cảm thấy có chút ngồi không yên.Đối với Tô Triết, tôi từng dốc hết toàn bộ tình cảm, thậm chí đã nghĩ rằng sẽ cùng anh ta bên nhau mãi mãi. Nhưng rồi…Tất cả chỉ là ảo tưởng của riêng tôi.Tôi chính là kiểu người được gọi là “não yêu đương”. Một khi đã rơi vào lưới tình, trí thông minh của tôi gần như bằng không.Nếu không phải vậy, làm sao khi mọi người xung quanh đều nhắc nhở tôi rằng Tô Triết không phải người tốt, tôi vẫn một mực tin tưởng vào tình cảm giữa hai chúng tôi? Cho đến khi bắt quả tang anh ta tại trận, tôi mới thực sự hiểu rõ con người ấy.Tô Triết, người từng yêu tôi suốt một năm rưỡi, luôn ân cần, chu đáo trong mắt tôi, hóa ra sau lưng lại lén lút qua lại với không chỉ ba bốn người mà còn nhiều hơn thế.Sau này, anh ta thừa nhận rằng trong hơn một năm yêu tôi, số cô gái từng có quan hệ với anh ta ít thì cũng mười mấy, nhiều thì hàng chục người.Cái sừng trên đầu tôi đâu chỉ là một chiếc mũ xanh, mà phải nói là cả một đại thảo nguyên rộng lớn như cánh đồng cỏ Hulunbuir.Lúc đó, tôi không đánh, không mắng anh ta, chỉ khóc đề ra lời chia tay.Từ ngày tôi và Tô Triết chia tay, đã gần một năm trôi qua.Tôi từng nghĩ mình đã hoàn toàn buông bỏ, nhưng đôi khi tình cờ gặp lại, lòng vẫn có chút không thoải mái.Và điều khiến tôi khó chịu hơn cả là——Tô Triết, khi nhìn thấy tôi, không những không cảm thấy hổ thẹn mà còn cầm ly rượu bước đến, tự nhiên ngồi xuống cạnh tôi, nhìn tôi cười.“Phi Phi, lâu rồi không gặp, em càng ngày càng xinh đẹp.”Anh ta cười khẽ, nghiêng người sát lại thì thầm bên tai tôi.Không hiểu vì sao, mỗi lần anh ta đến gần, tôi đều cảm thấy phản cảm và chán ghét từ tận đáy lòng, lập tức lùi ra xa một chút.
Nghiệp Duyên Yêu đơn phương Lâm Dịch tám năm, cuối cùng hắn cũng rung động vì tôi. Đêm trước ngày đính hôn, cô bạn thanh mai của hắn sống lại. Đêm mưa to, người cô ta ướt sũng, gõ cửa phòng rồi lao vào lòng hắn: “Kiếp trước tôi nhìn lầm người.” “Chết rồi mới biết, anh đã yêu tôi nhiều năm như vậy.” “… Anh còn muốn tôi nữa không?” Tôi nhìn cảnh tượng cảm động trước mặt. Quay đầu gọi điện cho anh hắn: “Người đính hôn ngày mai, đổi người đi.” Giọng Lâm Chiếu trầm thấp: “Em định đổi ai?” “Anh à, cho anh thành chính thức, được không?”
Xuyên Tới Mười Năm Sau Tôi xuyên tới mười năm sau. Thiếu niên dịu dàng đã từng yêu tôi vô cùng sâu đậm. Bây giờ là ông lớn trong giới kinh doanh, chạm tay là bỏng. Điểm nào của anh cũng tốt, chỉ là ánh mắt nhìn về phía tôi, không có kinh ngạc, cũng không có mừng rỡ. Chỉ còn lại một vùng lạnh lùng và hận ý trống rỗng. Tất cả mọi người đều nói, tôi nên trả mạng cho Lục Hoài.
Vì Đôi Ta Yêu Nhau Sau ba năm theo chân ông trùm giới cảng, đúng ngày anh ta đính hôn, tôi ôm bụng bỏ trốn. Năm năm sau, tôi dắt con gặp lại anh ta. Giang Khâm nhìn chằm chằm tôi, đuôi mắt đỏ hoe. “Ba đứa nhỏ đâu?” “…Ch-t rồi.” “Tốt, ch-t rồi thì tốt.” “Vậy giờ đứa nhỏ là của tôi.” Tôi: ?
Ngày Yên Tháng Lặng, Một Đời Bình An Sau khi thành công công lược hoàng đế bạc tình bạc nghĩa, ta vì hắn mà ở lại. Nào ngờ hắn bị thương, mất trí nhớ quên đi ta. Hắn yêu cô nương khác, mũ phượng khăn quàng, thú nàng ta làm thê. Còn ta ở bên cạnh hắn thành quý phi không được sủng ái. Chỉ vì làm bẩn giày của người hắn yêu mà ta bị hắn phế hai tay rồi ném vào lãnh cung. Đôi tay này từng cầm trường thương, cùng hắn vào sinh ra tử. Đôi tay này đã từng đan chặt mười ngón với hắn, cả đêm không nỡ tách ra. Ta quyết định từ bỏ. Hệ thống khuyên ta: [Đợi thêm mấy ngày nữa đi, bệnh của hắn sắp khỏi rồi.] Nhưng ta mệt rồi, ta không muốn chờ hắn nữa.
Hẹn Ước Đến Bạc Đầu Ta và Chu Huyền Cảnh là phu thê đã mười năm. Mặc dù còn trẻ nhưng chàng ấy rất trầm ổn, cộng thêm thủ đoạn tàn nhẫn nên người trong cung đều vô cùng sợ hãi chàng ấy. Chỉ khi ở cạnh ta, chàng ấy mới có thể thả lỏng không chút đề phòng. Chàng ấy còn từng tự tay trồng đầy hoa hải đường – loài hoa mà ta yêu nhất khắp hoàng cung để ta ngắm nhìn thỏa thích. Thoáng chốc đã 10 năm, biểu muội vừa mới cập kê của ta vào cung. Chu Huyền Cảnh vừa thấy muội ấy lập tức thất thố, không những phong muội ấy làm quận chúa, còn chặt bỏ tất cả hoa hải đường trong cung, trồng đầy thược dược mà muội ấy thích, hai người họ chơi đùa ngày ngày đêm đêm. Chàng ấy nhìn muội ấy đến ngẩn ngơ: “Nàng biết không, nàng ấy cực kỳ giống nàng khi còn trẻ.” Phải rồi, ta đã không còn trẻ nữa. Còn Chu Huyền Cảnh, chàng ấy vẫn thích gương mặt trẻ tuổi, cô nương xinh đẹp kia. Cuối cùng, ta quyết định từ bỏ. Trả lại kim ấn sách bảo lại cho chàng ấy, từ nay về sau đóng kín cửa cung, sống chết không gặp. Nhưng rồi chàng ấy lại hối hận.
Nợ Duyên Kiếp trước, ta đã lao xuống hồ băng cứu một bé gái rơi xuống nước, không ngờ đó lại chính là con gái riêng của ngoại thất bên ngoài. Tất cả đều là cái bẫy do ả ta sắp đặt. Sau đó, hàn khí xâm nhập vào cơ thể khiến thân thể ta suy nhược, đại phu nói ta vĩnh viễn không thể sinh con nữa. Khi ta bệnh nặng đến mức hấp hối, phu quân rước tình nhân vào cửa, chúng dùng sính lễ hồi môn của ta để sống phú quý vẻ vang. Lần nữa mở mắt ra, ta lại trở về ngày bé gái ấy rơi xuống hồ…
Cẩm Tâm Kế Vào ngày thành thân, ta uống bát canh mẫu thân đưa, bụng đột nhiên quặn đau. Ngồi trong nhà xí cả một canh giờ mới ra, thì đội ngũ nghênh thân đã đi biệt tăm. Mẫu thân nói: “Biểu muội con mệnh khổ, để nó thay con gả cho Thế tử đi.” Ta ngoài mặt đầy uất ức: “Mẹ, rốt cuộc ai mới là con gái ruột của người?” Nhưng trong lòng thì mừng đến nỗi hoa nở, cái tên nam nhân tàn bạo kia, nàng ta thích thì cứ lấy.
Quá Muộn Để Nói Lời Yêu Sinh nhật hai mươi lăm tuổi của Thẩm Tu Nhiên, tôi tặng cậu ta một đôi khuy măng sét kim cương. Khoảnh khắc tôi lấy hộp quà ra, trên mặt cậu ta không giấu nổi vẻ cứng đờ ngượng ngùng. Sau đó, tôi thấy được tin nhắn trò chuyện giữa cậu ta với bạn bè trên iPad. “Ôi trời, lúc Lâm Trì lấy quà ra, tao còn tưởng cô ta định cầu hôn mày đấy.” Thẩm Tu Nhiên trả lời: “Tao cũng sợ chết khiếp! Làm sao tao có thể kết hôn với cô ta được!” “Trước kia không hiểu chuyện, thấy chị gái thơm, bây giờ chỉ thấy em gái mười tám tuổi tuổi mới tốt, đàn ông đến chết vẫn là thiếu niên mà ha ha ha…” Năm nay tôi đã ba mươi rồi.
Nữ Phụ Thức Tỉnh Tận cho đến lúc bị người xuyên sách chiếm lấy thân thể, trở thành một linh hồn phiêu bạt dất dơ dất dưỡng, tôi mới biết được thì ra tôi là một nữ phụ độc ác bệnh kiều trong một quyển tiểu thuyết từ thuở đời nào. Trong sách, nam phụ Diệp Tri Bằng yêu nữ chính nhưng lại không có được, tìm tôi làm thế thân cho ánh trăng sáng của hắn, từ đầu đến cuối hắn đều chưa từng yêu tôi, nhưng tôi lại sa vào ảo cảnh mà hắn tạo ra, cuối cùng bởi vì oán hận mà nhảy lầu tự sát. Người xuyên sách đến đúng vào lúc tôi với Diệp Tri Bằng đường ai nấy đi. Thế nên tôi tận mắt nhìn thấy hiện thực hoàn toàn trái ngược với cốt truyện trong sách, cái người đã từng gọi tôi là “Đồ dỏm đến cuối cùng cũng chỉ là đồ dỏm, sao có thể so được với vật thật.” Cuối cùng cũng có một ngày Diệp Tri Bằng, người khinh khi tôi lại bởi vì tôi mà rơi vào trạng thái điên cuồng, bóp cổ người xuyên sách bảo cô ta cút khỏi thân thể của tôi. Hắn quỳ trên mặt đất cầu xin ta trở lại, mỗi lần hắn rơi một giọt nước mắt đều làm tôi cảm thấy hả hê vui sướng. Tôi nghĩ hắn rốt cuộc cũng biết hối hận, nhưng phải làm sao bây giờ, tôi không muốn quay về nữa.
Dục Nhiên Ta là một thứ nữ vô dụng trong phủ huyện lệnh, ngày ngày chỉ biết ăn no chờ chếc. Không ngờ lại bị công tử của Hầu phủ nhìn trúng, ép ta vào phủ. Ai ngờ được, vị công tử kia không chỉ tham lam đồ ăn của ta mà còn muốn… cả người ta.
Chướng Ngại Thân Mật Ở bên nhau ba năm, Phó Cẩn Qua chạm vào tôi một cái cũng cảm thấy chán ghét, lại lăn giường với bạch nguyệt quang. Tôi đã trở thành trò cười của toàn bộ Kinh Khuyên. Tất cả mọi người đều chờ tôi tìm hắn cầu xin làm hòa. Nhưng lần này, tôi lại không xuất hiện nữa. Đêm khuya, Phó Cẩn Qua hiếm khi chủ động gọi điện thoại tới cho tôi, lại nghe được giọng nói của đàn ông. Hắn tức giận không kiềm chế được: “Mày dám chạm vào cô ấy thử xem, tao giết chết mày.” Trên ngực Thẩm Quý Huyền đầy mồ hôi, giọng điệu mập mờ: “Cô ấy thật sự… rất mềm.” “Tôi cũng muốn cảm ơn anh, theo anh sống cô độc như quả phụ ba năm, nụ hôn đầu của cô ấy vẫn là của tôi.”
Một Đời Không Tha Thứ Gả cho Từ Hán Khanh năm năm, hắn cùng thứ muội của ta lén lút tư tình, còn mang thai nghiệt chủng. Người người đều nói, năm xưa hắn chỉ là thư sinh yếu đuối, tay trói gà không chặt. Vậy mà dám một mình xông vào sào huyệt bọn cướp, trong đao kiếm hỗn loạn cứu ta trở ra. Ta là người hắn yêu thương nhất trong lòng. Thế nhưng lúc này, hắn lại phủ phục trước ngực thứ muội ta, nhẹ nhàng vuốt ve bụng nàng, giọng nói ôn nhu như nước: “Về sau, đứa trẻ trong bụng nàng, chính là độc đinh duy nhất của Từ gia ta.” Hôm hắn rước Tạ Yến Uyển vào cửa, Tin tức đương gia chủ mẫu của Từ phủ mất tích đã lan khắp phố lớn ngõ nhỏ Biện thành.
Trường Ninh Không Yên Vào ngày sinh của ta, trận pháp để hồi sinh mối tình đầu của phu quân đã được kích hoạt. Ta xoay người, đẩy hai cha con vào trận pháp. Phu quân của ta không thể tin nổi, con trai kế khóc lóc đập vào kết giới, hỏi ta tại sao lại bỏ rơi nó? Nhưng ta chỉ cần đọc một cái tên, họ đã điên loạn. Ngày hôm đó, máu chảy thành sông tại Trường Ninh Tiên Tông.
Ánh Tà Dương Rực Rỡ Năm mười tuổi, tôi được nhà họ Tần nhận nuôi. Mười hai tuổi, cậu chủ nhà họ Tần, Tần Yến, từ nước ngoài trở về. Mười tám tuổi, Tần Yến muốn tôi làm tình nhân bí mật của anh. Hai mươi tuổi, Tần Yến đính hôn cùng bạch nguyệt quang của anh. Hai mươi hai tuổi, tôi biến mất khỏi nhà họ Tần. Hai mươi ba tuổi, Tần Yến tìm thấy tôi. Nhưng, tôi đã chỉ còn là một đống xương trắng.
Tình Yêu Đếm Ngược Đêm ngày chia tay, anh gặp tai nạn xe trên đường tới đến gặp tôi. Sáu năm sau, tôi bị người ta chuốc say, tỉnh lại trong phòng anh. Anh thản nhiên liếc mắt nhìn tôi, lấy bút ghi âm ra: “Đêm qua vô tình ghi âm được lời độc thoại của cô. Cô Đường, có muốn nghe thử những tâm tư xấu xa của cô không?” Tôi run lẩy bẩy, như rơi xuống hầm băng: “Phó Trinh, anh có thể thả tôi ra không?” Bàn tay to lớn xoa gáy tôi, nóng hầm hập: “Cô còn có quyền lựa chọn sao?”
Tội Lỗi Phải Chuộc Tôi là tội nhân trong cái nhà này. Cha mẹ căm hận tôi, anh trai cũng chán ghét tôi. Ở hiện trường vụ hỏa hoạn, anh trai chỉ dẫn theo người em gái mà anh ta thương yêu nhất chạy trốn. Vào thời điểm kẹt trong biển lửa tôi đã nghĩ, liệu tôi đem cái mạng nàng trả cho em gái thì có đủ chuộc tội không?
Nghe Gió Nam Thổi Tôi nhặt được một thú nhân què chân, để chữa lành chân cho hắn, tôi làm thêm vài công việc, nhưng trong mắt hắn vẫn không có tôi. Sau khi phẫu thuật thành công, tôi nhìn hắn ôm hôn người giúp việc theo giờ tôi thuê đến chăm sóc hắn. “Tôi không còn tàn tật nữa, có thể đưa tôi về nhà không?” Nhìn cảnh này, tôi quay người lao vào vòng tay người sói. Đợi khi hắn liên lạc lại với tôi – “Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, chúng ta ký khế ước đi.” Người sói sau lưng tôi giật lấy điện thoại. “Tưởng ông đây chết rồi à?”