Ngược
Vì Em Không Tha Thứ Giới thượng lưu Thượng Hải có một bí mật ai ai cũng ngầm hiểu. Nếu thấy người đàn ông lái chiếc Maybach biển số 1001, tuyệt đối đừng dây vào. Bởi vì người lái xe đó chính là Giang Yến Thừa. Nghe đồn anh ta yêu vợ như mạng, nhưng ngoài mặt lại thường xuyên đi tìm cảm giác mới lạ. Chơi bời trác táng là vậy, nhưng có một điều tối kỵ: không ai được phép để lộ trước mặt cô vợ bé nhỏ của anh ta. Bởi tất cả đều biết, người vợ đó ở bên anh suốt bảy năm qua chính là điểm yếu duy nhất của Giang Yến Thừa. Cô ấy chỉ cần biến mất một giờ, anh ta có thể phát điên. Nhưng lần này, anh ta không thể che giấu nữa rồi. Bởi vì lần này, cô gái kia không chịu nghe lời. Ỷ vào sự nuông chiều của anh, cô ta hỗn hào đến mức đích thân xuất hiện trước mặt tôi. Thế nên, tôi cũng giấu anh ta một chuyện. Tôi không muốn tiếp tục cùng anh ta diễn nữa. Tôi muốn biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của anh ta.
Vì Anh Mà Em Trở Về Năm 1984, bệnh viện quân khu Lĩnh Nam. “Ha, đúng là bản lĩnh! Mới cưới vợ không bao lâu đã làm cô ấy đến mức phải nhập viện!” “Ha ha ha, cậu đừng có bày cái mặt đen ra với tôi. Chuyện này là do vợ cậu gây ra, giờ thì cả khu gia thuộc đều biết ‘chiến tích vẻ vang’ của hai người rồi!” “Rầm—” Cánh cửa bị đẩy mạnh phát ra tiếng động lớn. Đột nhiên, Vệ Thục Phân mở bừng mắt! Trước mắt là một mảng tường trắng xóa, trên tường còn có dòng chữ đỏ chói ghi năm 1984, trông vô cùng nổi bật. Cô trợn to mắt, không thể tin nổi, chẳng phải mình đã chết cô độc vì nhồi máu cơ tim trong căn nhà cũ rồi sao? Sao bây giờ lại trọng sinh về 30 năm trước! Đúng lúc này, một giọng nói trầm khàn, lạnh lùng nhưng đầy từ tính vang lên bên tai: “Vệ Thục Phân, cô có biết xấu hổ là gì không?” Cô quay đầu lại, lập tức nhìn thấy một người đàn ông trẻ tuổi mặc quân phục màu xanh đứng bên cạnh giường. Làn da anh ta ngăm đen, dáng người cao lớn, thẳng tắp, đôi mắt sắc lạnh đầy uy nghiêm. Đôi môi mím chặt càng toát lên vẻ nghiêm nghị, áp bức. Vệ Thục Phân sững sờ: “Tần Quảng Xuyên!?” Người trước mặt chính là chồng cũ của cô, đại đội trưởng quân khu Lĩnh Nam, Tần Quảng Xuyên! Thời điểm này, hai người vẫn chưa ly hôn, cô mới theo anh ta đến quân khu được hai tháng. Quan trọng hơn cả, bà ngoại cô vẫn còn sống!
Anh Ấy Rung Động Rồi Kỳ thi đại học kết thúc, cũng vừa đúng ngày tôi tròn mười tám tuổi, lễ trưởng thành của tôi. Phòng tiệc đã đặt sẵn, vậy mà lại có thêm một cô cháu gái từ quê của Mẫn Hành xuất hiện. Cô ta cố tình hất rượu trong ly vào ngực tôi. Còn làm ra vẻ mệt mỏi nâng tay lên: “Chị đừng giận mà… Hay là… em để chú nhỏ đền tiền váy cho chị trước nhé…”
Buông Tay Trong tiệc cưới, du thuyền bị lật nghiêng, tôi và Tống Kỳ đồng thời rơi xuống nước. Nhìn vị hôn phu cùng anh trai ruột đồng thời bơi về phía cô ấy, tôi đột nhiên thấy thoải mái. Không thể kiên định lựa chọn, vậy thì dứt khoát buông tay đi. Sắp tới mê truyện có kết hợp với lazada tung ra một loạt mã giảm giá, các mã 30/150k 60/300k 100/150k, ai là tín đồ săn sale của Lazada, shopee thì join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhe😘
Một Mình Trong Nhà Mình Khi ba mẹ ly hôn, ai cũng tranh giành quyền nuôi em gái tôi, còn tôi thì ai cũng sợ dính phải như ôn dịch. Cuối cùng, tôi bị phán cho về sống với ba. Mẹ tôi dắt em gái đứng bên cạnh, vừa xem vừa cười khẩy, còn xúi ba tôi: “Đánh mạnh vào! Đánh ch .t nó đi thì khỏi phải nuôi nữa, đỡ phiền phức!” Ngay ngày đầu tiên về nhà mới, mẹ kế vừa ôm tôi vừa nói: “Từ giờ, mẹ là mẹ con. Nghe rõ chưa?” Về sau, tôi mua cho mẹ kế biệt thự, siêu xe. Mẹ ruột – người từng bao năm không thèm ngó ngàng đến tôi – lại nằm trên giường bệnh khóc lóc, van xin tôi cứu bà. Tôi mỉm cười, từng ngón tay gỡ bàn tay bà ra khỏi tay tôi: “Bà à, cứ yên tâm mà ch .t đi.”
Không Quan Trọng Sau khi chọn xong khu mộ phù hợp, lúc thanh toán, tôi đã gọi ngay cho Chu Cảnh Nghiễn. “Khi nào thì tiền mới vào tài khoản? Tôi đang cần gấp.” “Ly hôn khi nào thì tiền vào khi đó.” Chúng tôi kết hôn đã bảy năm, riêng hai chữ “ly hôn” này tôi đã nghe gần ba năm rồi. “Tiền vào tài khoản rồi.” Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh nói: “Thì tôi sẽ ký vào đơn ly hôn.”
Nếu Có Kiếp Sau Khi Đoạn Sách đè ta xuống dưới thân, ta lại hỏi một câu cực kỳ phá hỏng tâm tình— “Ngươi có tin vào nhị thứ nguyên không?” Hắn giọng khàn đặc, nhưng vẫn cố nén dục niệm mà thuận theo lời ta: “Là gì vậy?” “Chính là nơi ta muốn chạy trốn đến.” Hắn bật cười khẽ hai tiếng, cắn lấy cằm ta: “Nàng trốn đến đâu, ta cũng sẽ tìm nàng về.”
Mẹ Chồng Thiên Vị Luôn Miệng Rêu Rao Công Bằng Tôi và em dâu cùng sinh con. Cô ấy sinh con trai, tôi sinh con gái. Hôm sau, mẹ chồng liền dắt cả nhà em trai chồng dọn vào căn nhà của tôi, nói là để tiện chăm sóc tôi hơn. Nhưng từng món đồ quý giá trong nhà lại lần lượt “không cánh mà bay”. Khi tôi đối chất, mẹ chồng lại thản nhiên nói: “Tôi nói một câu công bằng nhé, cô sinh con gái thì sau này cũng phải gả đi. Không bằng để lại cho cháu trai tôi tích phúc đi.” Được thôi. Vậy thì để xem “cháu trai cưng” của bà có chịu nổi cái “phúc khí” này không.
Hạnh Phúc Muộn Màng Người thừa kế nhà họ Hoắc là Hoắc Khải Huân, đột nhiên bị tung tin đã bí mật kết hôn và có con gái. Anh ta lập tức lên tiếng đính chính: “Không có chuyện kết hôn bí mật, cũng chẳng có đứa con gái nào cả.” “Mọi người đều biết, bao nhiêu năm nay tôi vẫn luôn độc thân.” Tôi nhìn gương mặt lạnh lùng của anh ta trên tivi. Rồi lại nhìn con gái đang lén lút khóc, uất ức và khó hiểu. Tất cả những chấp niệm bấy lâu trong tôi, phút chốc tan biến hoàn toàn. Khi anh ta về nhà, tôi không còn như trước, dắt con gái ra đón. Cũng chẳng còn mong ngóng náo nức, chờ đợi những lần đoàn tụ ngắn ngủi như mới cưới. Tôi chỉ mở lại mấy tin nhắn vừa nhận. Một bản giấy chứng nhận thắt ống dẫn tinh cách đây sáu ngày, kèm theo dòng chữ: “Chỉ cần em đồng ý, sau này Đồng Đồng sẽ là đứa con duy nhất của anh.” Nước mắt tôi rơi lã chã. Tôi nhắn lại: “Đến đón em đi, em không muốn ở lại nhà họ Hoắc nữa.”
Vòng Lập Tội Lỗi Có một cô gái đã theo đuổi bạn trai Chu Nghiễn của tôi suốt ba năm. Cô ta nói mình đến từ tương lai, mười năm sau cô ta sẽ là vợ của Chu Nghiên. Chu Nghiên chế giễu cô ta mơ mộng hão huyền, vô số lần mắng cô ta là đồ thần kinh. Nhưng hôm đó tuyết lớn ngập núi, Chu Nghiễn bỏ lại tôi, giống như phát điên đi tìm cô gái kia. Đôi tay run rẩy nhắn tin cho cô ta. “Bảo bối đừng sợ, chúng ta còn cả đời để đi cùng nhau.” Hoàn Tiền Shopee Metruyen.net.vn chính thức HOÀN TIỀN cho 100% đơn hàng mua sắm tại Shopee. 🛒 Khi mua hàng trên Shopee thông qua liên kết giới thiệu từ Metruyen, bạn có thể nhận lại từ 10,000 đến 500,000 đồng cho mỗi đơn hàng. Bấm Đây Để Đăng Ký Hoàn Tiền
Thâm Tình Đến Muộn Trước khi nhận nhiệm vụ cuối cùng, tôi hỏi Phó Cận Thần lần cuối cùng: “Anh có thể cưới em không?” Anh im lặng một lúc, rồi nói: “Được.” Tôi và hệ thống cùng lúc ch .t lặng: “Tiêu rồi.” Chẳng phải đã thỏa thuận, chỉ cần bị từ chối đủ 100 lần, tôi có thể trở về thế giới thực sao? Hóa ra… tất cả chỉ là một phen hú vía. Bởi vì ở nhiệm vụ cuối cùng, tôi lại vô tình trở thành vật thế mạng cho mối tình đầu của anh. Phó Cận Thần đã ở bên cô ấy ba ngày, rồi mới nhớ ra tôi — Và điều chờ đón anh, lại là tin tôi hy sinh trong nhiệm vụ.
Hoa Nở Trong Bước Đường Cùng Mẹ tôi đẻ đứa thứ hai trong khi tôi không biết gì. Lúc tôi biết được tin tức này, toàn thân đều ngơ ngác. Ngơ ngác đi đến phòng bệnh của bà ấy, trông thấy bà ấy đang cho bú, một chùm ánh nắng chiếu trên người bà ấy. Dịu dàng không thể tưởng tượng nổi. Mà bạn trai tôi quen đã được ba năm cũng mỉm cười mừng rỡ nhìn đứa trẻ trong tã lót. Giống như bọn họ mới là người một nhà tương thân tương ái. Mãi sau này tôi mới biết được, bọn họ thật sự là người một nhà.
Cuốn Sổ Đòi Mạng Mẹ tôi có một cuốn sổ ghi lại toàn bộ chi phí nuôi tôi từ nhỏ đến lớn. Sau một cuộc cãi vã khác, bà ấy bảo tôi trả lại toàn bộ số tiền này cho bà ấy. Tôi nói: “Được, trả lại hết cho mẹ.” Cả m//ạng của con, cũng trả lại cho mẹ.
Khương Mộng Sau khi hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, ta chỉ cần chết đi là có thể rời khỏi thế giới này. Thế nhưng, khi ta treo mình trên dải lụa trắng, Tiêu Tự – kẻ luôn chán ghét ta – lại như phát điên ôm ta xuống. Hắn gầm lên, giọng khàn đặc: “Khương Mộng, nàng nhất định phải tận mắt chứng kiến trẫm và Vân Nhi thành thân, nàng không được chết!” Ta ngước đôi mắt trống rỗng lên, trước mắt chỉ là một mảnh mơ hồ. Lúc đỡ đao cho Tiêu Tự, ta trúng phải kịch độc, đôi mắt đã hoàn toàn mù lòa. “Sao ta có thể tận mắt nhìn chàng thành thân được chứ?”
“Em có thể chạm vào đuôi của anh không?” Tôi cẩn thận hỏi ông chủ.Anh ấy đang say rượu, dưới bộ vest chỉnh tề, phần đuôi cột sống lộ ra một chiếc đuôi lớn phủ lông trắng!“Được.” Vị tổng tài lạnh lùng, vô tình, lúc này hai má đã ửng hồng.“Phương Tiểu Linh, em có thể chạm vào.” Anh ấy nói.
Làm Vệ Sĩ Nhà Thái Tử Gia Tôi là vệ sĩ của thái tử gia ở Kinh Thành. Ngày thường, thái tử gia gây chuyện, hắn chẳng mất sợi tóc nào, còn tôi thì ngày nào cũng bị đánh. Cuối cùng tôi cũng giận rồi. Tôi xông vào phòng, kéo áo lên cho hắn xem vết thương trên người. Hy vọng hắn nể tình tôi đã theo hắn bao năm mà bớt gây chuyện lại. Hắn trầm mắt, vẻ mặt hiếm khi nghiêm túc, giọng khàn khàn nói: “Làm người của tôi, tôi sẽ không để cậu bị đánh nữa.” —
Buông Tay Lặng Sóng Chồng tôi vừa khỏi Covid-19, tôi lại sốt cao 39,5 độ. Hộp thuốc Ibuprofen trong nhà đã bị gửi hết cho chị dâu anh ấy. Tôi lập tức lấy lại gói hàng từ bưu điện và chuyển vào ở khách sạn năm sao. Ai nói ở khách sạn thì không tính là đón Tết chứ? Muốn chơi thì chơi, muốn ăn thì ăn, thật sự thoải mái vô cùng!
Hoàng Cung Trước khi ta chết, ánh trăng sáng của Hoàng thượng trở về. Hắn ngầm cho phép nàng ta giương oai trong cung của ta, dung túng nàng ta hại chết đứa con duy nhất của ta. Ta tan nát cõi lòng, đứt ruột đứt gan. Nhưng hắn không hề mảy may thương xót ta, mà lại bảo vệ ánh trăng sáng chặt chẽ, sợ ta nổi điên lên tổn thương nàng ta. Cuối cùng, ta vẫn tìm được một cơ hội, ám sát ánh trăng trong lòng hắn. Hắn tức giận tột độ, tống ta vào lãnh cung. Hắn nói, năm xưa khổ cực, nhờ vào bánh ngọt mà ánh trăng sáng mang đến mới có thể sống sót. Nhưng những món đồ ngọt ta đem đến những năm này, nếu hắn chỉ cần nếm qua một chút thôi, tức khắc sẽ nhận ra, người năm đó giúp đỡ hắn trong cơn hoạn nạn, chính là ta. Nhưng ta đã bị hắn hại đến bệnh tật vô phương cứu chữa, sắp chết rồi.
Tự Thương Lấy Mình Tôi bị ngã rất nặng. Cầu thang đóng băng toàn bộ, tôi trượt chân, ngã thẳng xuống cầu thang trước tòa nhà. Cũng may đồ mùa đông dày nên mới không bị chấn thương nội tạng. Cô giáo với bạn học gọi xe cứu thương, cùng nhau đưa tôi đến bệnh viện. Hoàn tất thủ tục, cô chủ nhiệm bảo với tôi là cô đã ứng tiền viện phí trước cho tôi, cũng đã báo về gia đình. Mà khi nghe được nửa câu sau, tôi há hốc miệng, do dự mãi cuối cùng vẫn nuốt lời đến môi lại xuống bụng. Tôi không muốn để người nhà biết. Không thì thứ chờ đợi tôi còn tồi tệ hơn việc bị ngã gãy chân.
Cùng Nhau Xuống Địa Ngục Người chị thiên tài của tôi chết vì cứu tôi. Từ đó về sau, tất cả mọi người đều hận tôi. Anh trai bắt tôi đền mạng, trúc mã từ hôn với tôi. Ngay cả trợ lý cũng coi tôi là thế thân của chị. Nhưng bọn họ đâu biết, chị nhận nhiệm vụ từ hệ thống, đã hoàn thành nhiệm vụ và trở về nhà. Người chết sẽ chỉ có tôi. Trước khi chết, hệ thống tặng tôi một điều ước. “Tôi đoán cô muốn cho chị gái trở về, để đám đàn ông biết cô tốt nhường nào mà sám hối trước bia mộ của cô, đúng không?” Tôi lắc đầu: “Tôi đã chết thì bọn họ cũng đừng mong được sống, đi chết hết đi.”