Ngược
Ta và Bùi Thanh Viêm vốn là thanh mai trúc mã, hai đứa trẻ ngây thơ, vô tư.Cho đến khi chàng đem lòng yêu một thiếu nữ hoàn toàn khác biệt với ta.Chàng vì nàng mà tiêu tiền như nước, cùng nàng cưỡi ngựa chạy rong khắp nơi.Có kẻ nhắc đến ta, người bạn thanh mai của chàng, Bùi Thanh Viêm chỉ nhạt nhẽo đáp:“Tống Thập An quá mực đoan trang, nhạt nhẽo như nước, thực vô vị.”Sau này, ta như ý gả vào Bùi gia, chỉ là tân lang đã không còn là chàng.Bùi Thanh Viêm đỏ mắt hỏi ta vì sao không còn yêu chàng nữa.Ta mỉm cười trả lời chàng: “Yêu chàng, chuyện ấy thực vô vị.”
Vương Hậu Không Trở Về Ta và phu quân Diêm Vương đã kết tóc trăm năm. Ngày ta lâm bồn khó sinh, hắn chẳng tiếc chia nửa trái tim của mình để cứu ta. Từ đó về sau, giữa ta và hắn sinh ra cộng cảm — lòng ta hiểu rõ hắn yêu ta sâu đậm đến nhường nào. Nhưng ta cũng biết, trong trăm năm thành thân với ta, ngoài ta ra… hắn còn từng sủng ái hàng trăm nữ nhân khác. Ta đau đến mức sống không bằng chết. Hắn chỉ thở dài, bất đắc dĩ nói: “Yên Yên, cho dù ta có bao nhiêu nữ nhân, người ta yêu, từ đầu đến cuối chỉ có nàng. Chỉ cần nàng vui, những nữ nhân ấy, xử trí thế nào đều tùy nàng cả.” Khi ấy, ta ghen đến phát điên, đem toàn bộ nữ nhân từng được hắn sủng ái ném vào chảo dầu. Về sau… dẫu hắn có thân mật với nữ nhân khác ngay trước mặt ta, lòng ta cũng chẳng còn đau nữa. Cho đến khi vì một con diễm quỷ, hắn cưỡng ép đóng Luân Hồi đạo, ta mới đưa ra đề nghị hòa ly. Không phải vì ghen, mà là… tiểu sủng của ta vừa khóc vừa đòi một danh phận.
Em Không Phải Là Người Thứ Tha Khi đi bệnh viện khám thai, tôi lại bị sắp xếp bí mật để phá thai. Giữa cơn mơ hồ, tôi nghe thấy tiếng khóc của trẻ sơ sinh. “Chủ tịch Chung, là bé gái, hơn nữa rất khỏe mạnh.” Tâm tôi hơi ổn định lại. Nhưng ngay sau đó, một câu của Chung Tự Châu khiến tôi hoàn toàn sụp đổ. “Cho nó an lạc đi, tôi không cần đứa trẻ này.” Giọng bác sĩ mang chút bất đắc dĩ: “Cô Giang mới là vợ chính thức của ngài, còn cô Lâm đang nổi tiếng, cô ấy sẽ không vì ngài mà rút khỏi giới giải trí. Ngài không thể tự tay kết thúc sinh mạng cốt nhục ruột thịt chỉ vì một tia hy vọng mong manh.” “Anh biết gì chứ? Chi Noãn kiêu ngạo như vậy, tuyệt đối sẽ không chấp nhận làm mẹ kế. Đứa trẻ còn sống, tôi sẽ không còn cơ hội.” “Vậy ngài định ly hôn sao?” “Đừng hỏi nữa, mau an lạc đi.” Tôi giãy giụa tuyệt vọng, nhưng không sao mở mắt ra được. Chốc lát sau, tiếng khóc của em bé đột ngột ngưng lại. Trong bóng tối, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má. Lần này, tôi không còn lý do gì để tha thứ cho anh ta nữa.
Lệnh Điều Động Cuối Cùng Tháng 7 năm 1982, Viện nghiên cứu trực thuộc Quân khu Tây Nam. Một vị giáo sư mặc áo blouse trắng bước vào phòng thí nghiệm với vẻ mặt rạng rỡ, lớn tiếng thông báo: “Chúng ta sẽ cử một nghiên cứu viên mang theo thành quả nghiên cứu lần này đến trụ sở hàng không vũ trụ Tây Bắc để tiếp tục công tác!” Ngay lập tức, Triệu Thư Cầm đứng bật dậy: “Giáo sư, tôi là người theo sát dự án này từ đầu đến cuối, để tôi đi là thích hợp nhất!” Giáo sư có chút ngạc nhiên, nhìn cô rồi chậm rãi nói: “Đồng chí Triệu, cô không phải đã lập gia đình rồi sao? Việc này không phải chuyện nhỏ, cô nên bàn bạc với người nhà trước…” Trong đầu Triệu Thư Cầm chợt lóe lên hình ảnh khuôn mặt lạnh lùng của Hứa Khải Viêm, hô hấp khẽ chững lại. Nhưng chỉ sau một giây, cô lấy lại bình tĩnh, cất giọng kiên định: “Cống hiến cho ngành hàng không vũ trụ của Tổ quốc là sứ mệnh hàng đầu của một nhà nghiên cứu như tôi!” Giáo sư chăm chú nhìn cô thật lâu, cuối cùng gật đầu. “Được, tôi sẽ lập tức nộp đơn xin điều động cho cô. Nếu thuận lợi, trong vòng một tuần sẽ có kết quả.”
Sau khi tỉnh dậy vì say rượu, tôi gần như phát điên.Tối qua uống quá chén, tôi đã lên Taobao và mua một gói dịch vụ “bạn trai ảo”, mà còn chọn luôn người nổi bật nhất của shop.Không chỉ vậy, tôi còn đăng ký luôn gói… tháng!???Tôi cầm điện thoại, nhìn chằm chằm vào hóa đơn trên màn hình mà muốn khóc không ra nước mắt, đầu càng đau hơn.Mấy nghìn tệ trôi sạch, mà thậm chí tôi còn chưa thấy được chút gì.Ôm điện thoại, tôi ngồi thẫn thờ tự thương tiếc hồi lâu, rồi lại chạy đi năn nỉ đội ngũ chăm sóc khách hàng suốt nửa tiếng. Cuối cùng, họ lạnh lùng trả lời: Đây là dịch vụ ảo, không hoàn tiền.Tôi mất cả buổi sáng để chấp nhận sự thật này. Và rồi…
Hòn Đảo Cô Độc Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc gặp với Giang An sau hai ba ngày lại diễn ra trong đồn cảnh sát. Và với tư cách là vợ hắn, tôi cũng không ngờ phải đến bảo lãnh hắn ra vì một lý do kỳ quặc như vậy.
Ánh Mây Phản Chiếu Dưới Mặt Biển Kỷ niệm bảy năm ngày cưới, tôi nhìn thấy vé máy bay Lâm Việt Chu giấu trong ngăn kéo. Tôi cho rằng hắn muốn cho tôi một niềm vui bất ngờ, nhưng đợi đến buổi tối lại chỉ chờ được một câu hắn sẽ đi công tác. Đêm đó mất ngủ, tôi tình cờ lướt nhìn thấy trang Weibo mối tình đầu của anh: [Danh sách mong muốn tuổi 18 – Đến Iceland ngắm cực quang với người mình yêu nhất, cuối cùng đã thành hiện thực!] Ảnh chụp là cảnh cô ta hôn môi Lâm Việt Chu dưới cực quang. Tôi không khóc, cũng không gửi tin nhắn chất vấn hắn. Theo đuổi hắn nhiều năm như vậy, tôi thật sự mệt mỏi lắm rồi.
Vui Vẻ Chịu Đựng Yêu nhau ba năm, trước đêm đính hôn, tôi vô tình thấy được lịch sử trò chuyện của Tống Nguyên và đám anh em hắn. “Em gái lần trước cũng ngon đó. Hẹn em ấy một đêm nữa không?” Anh em hắn liền mắng. “Mày điên à? Năm đó mày phải trèo đèo lội suối mới ôm được người đẹp về, Trần Dư An người ta giỏi như vậy cũng là “bại tướng” dưới tay mày, hiện tại mày còn không quý trọng cô ấy?” Tống Nguyên đắc ý dào dạt đáp. “Trần Dư An nó thua vì nó quá chính nhân quân tử.” Sau này, Trần Dư An “chính nhân quân tử” trong miệng Tống Nguyên, gỡ xuống mắt kính tơ vàng để trước bàn làm việc. “Nếu mặt người dạ thú mới có thể tìm lại người con gái tôi yêu, tôi, Trần Dư An, cam tâm tình nguyện.”
Sau khi chia tay bạn trai, tôi chẳng còn tâm trí đâu mà viết luận văn.Giáo sư thấy vậy, miễn cưỡng giới thiệu con trai mình cho tôi, mong tôi sớm vượt qua nỗi buồn thất tình.Tôi tìm đủ cách từ chối nhưng không được, đành phải nghe theo sắp xếp.Đến nhà giáo sư, tôi sững sờ khi thấy người đang ngồi trong phòng khách lại chính là bạn trai cũ. Hai chúng tôi nhìn nhau, im lặng không nói nổi một lời.Để phá tan bầu không khí ngượng ngùng, tôi đành quay sang nói chuyện với chú chó trong nhà.“Coca, lâu rồi không gặp. Hình như mày lại mập ra rồi nhỉ?”Giáo sư nhìn tôi, vẻ mặt đầy nghi hoặc:“Ơ… hình như tôi chưa từng nói với em… con chó nhà tôi tên là gì mà?”
Em Gái Thất Lạc Của Tôi Là Phú Bà Em gái ruột của tôi đến nhận gia đình lại không được chào đón. Bố và anh trai tôi đều bảo vệ cô em gái giả kia. Kết quả em gái ruột tôi vừa quay đầu đã thành phú bà nghìn tỷ, bố và anh tôi khóc lóc cầu xin tha thứ.
Đừng Quên Anh Đã Từng Yêu Em Nhà bị cháy, anh trai liều mạng cứu tôi ra ngoài, kết quả bị t/à/n phế hai chân. Để chữa chân cho anh, tôi làm liền năm công việc mỗi ngày, nửa năm gầy đi ba mươi cân. Cho đến một ngày, khi kiệt sức đến mức sắp ngất đi, trước mắt tôi bỗng hiện lên một hàng chữ như bình luận nổi: “Con ngốc vật hi sinh, cô ta có biết nam chính liều mạng dẫn cô ta rời đi, là sợ cô ta phát hiện bí mật trong thư phòng không?” “Có người ngốc như vậy, bảo sao nam chính nghiện giả tật ở chân.” “Giờ này người ta đang ở trường đua, cùng cô em gái nhà bên đua xe đấy!” Tôi vội vàng đến trường đua, đúng lúc thấy anh trai cán đích chiến thắng. Cô gái hàng xóm quen thân từ nhỏ, đỏ mặt e dè, đưa bó hoa tươi đến trước mặt anh. Tôi không nói một lời, rời đi không dấu vết. Về sau nghe nói, anh trai tôi phóng xe lao xuống vực lúc nửa đêm. Chỉ vì nhìn thấy một bóng lưng giống tôi đến bảy phần…
Một Nửa Ký Ức Là Em Ngày đính hôn của Hình Dục và chị gái tôi, tôi ngồi ở hàng ghế đầu tiên của khán đài. Anh ta nhìn thấy tôi, bỗng thở phào nhẹ nhõm một cách khó hiểu. “Lâm Tả Ức, em cuối cùng cũng hết làm loạn rồi à? Chịu mềm mỏng một chút, anh…” Toàn bộ khách khứa đều sững sờ, không hiểu anh ta đang nói với ai. Vì… tôi đã ch .t rồi. Hôm nay, vừa đúng ngày thất đầu của tôi.
Một Đời Không Tha Thứ Gả cho Từ Hán Khanh năm năm, hắn cùng thứ muội của ta lén lút tư tình, còn mang thai nghiệt chủng. Người người đều nói, năm xưa hắn chỉ là thư sinh yếu đuối, tay trói gà không chặt. Vậy mà dám một mình xông vào sào huyệt bọn cướp, trong đao kiếm hỗn loạn cứu ta trở ra. Ta là người hắn yêu thương nhất trong lòng. Thế nhưng lúc này, hắn lại phủ phục trước ngực thứ muội ta, nhẹ nhàng vuốt ve bụng nàng, giọng nói ôn nhu như nước: “Về sau, đứa trẻ trong bụng nàng, chính là độc đinh duy nhất của Từ gia ta.” Hôm hắn rước Tạ Yến Uyển vào cửa, Tin tức đương gia chủ mẫu của Từ phủ mất tích đã lan khắp phố lớn ngõ nhỏ Biện thành.
Thuỳ Tri Ngã Ý Vào kỷ niệm năm năm ngày cưới, Hứa Gia Niên nói sẽ tổ chức cho tôi một lễ cưới hoành tráng. Anh ấy nói anh rất tiếc vì ngày cưới năm đó không thể tổ chức cho tôi một lễ cưới, anh nói tôi chắc chắn sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất. Rồi vào ngày lễ cưới, anh nhận được một tin nhắn, vội vội vàng vàng chạy đi. Tôi mặc bộ váy cưới cồng kềnh đuổi theo anh, anh an ủi tôi: “Chí Ý, công ty hiện tại có việc quan trọng, anh phải đi trước.” Anh ấy nói dối mà vẫn vụng về như thế, nhưng tôi lại không vạch trần suy nghĩ của anh nữa. Bởi vì tôi bị ung thư, không còn nhiều thời gian.
Bạch Nguyệt Quang Khi tôi du học về nước, thanh mai trúc mã của tôi đã trở thành một tổng tài bá đạo, đang say đắm với thế thân của tôi. Mẹ anh ta tìm đến tôi: “10 triệu, hãy quay lại bên con trai tôi.” Tôi từ chối khéo: “Dì ơi, dì hiểu mà, làm một bạch nguyệt quang đúng nghĩa thì phải như đã chet rồi.” “1 tỷ, làm hay không?” “Không vấn đề gì, con đảm bảo dì sẽ hài lòng!”
Ngày Yên Tháng Lặng, Một Đời Bình An Sau khi thành công công lược hoàng đế bạc tình bạc nghĩa, ta vì hắn mà ở lại. Nào ngờ hắn bị thương, mất trí nhớ quên đi ta. Hắn yêu cô nương khác, mũ phượng khăn quàng, thú nàng ta làm thê. Còn ta ở bên cạnh hắn thành quý phi không được sủng ái. Chỉ vì làm bẩn giày của người hắn yêu mà ta bị hắn phế hai tay rồi ném vào lãnh cung. Đôi tay này từng cầm trường thương, cùng hắn vào sinh ra tử. Đôi tay này đã từng đan chặt mười ngón với hắn, cả đêm không nỡ tách ra. Ta quyết định từ bỏ. Hệ thống khuyên ta: [Đợi thêm mấy ngày nữa đi, bệnh của hắn sắp khỏi rồi.] Nhưng ta mệt rồi, ta không muốn chờ hắn nữa.
Sau Khi Xuyên Thành Người Qua Đường, Nam Chính Phụ Thi Nhau Leo Giường Ta Đêm đầu tiên xuyên không, phản diện leo lên giường của ta. Rồi đối diện với nam chính cùng nam phụ trùng hợp làm sao cũng đang nằm trên đó. Hắn im lặng hồi lâu: “Dịch qua chút, cho ta chỗ với.” Nam chính: “Không còn chỗ đâu, thật sự không còn chỗ.” Ta nhìn ba gương mặt mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười trước mắt. “Ta cảm thấy còn có thể chen thêm được mà.”
Gặp Lại “Đường Gia, đợi anh, anh sẽ cưới em!” – Đó là lời hứa mãi mãi anh không thực hiện được. … Tại buổi họp lớp, tôi gặp lại Phó Trinh – người yêu cũ mà tôi bỏ rơi vào 6 năm trước. Anh đã thành công như tôi mong đợi, bên cạnh là vị hôn thê xinh đẹp xuất thân danh giá. Cô ấy nhìn tôi, khinh miệt mà đánh giá. “Nếu chị không buông tay, giờ này chị đã là phu nhân tập đoàn Phó thị chứ không phải em đâu.” Tôi cười nhạt, lặng lẽ che đi những vết sẹo chằng chịt nơi cổ tay khẽ đáp: “Ừ…bây giờ chúng tôi chỉ là người lạ.” Tôi đã rất cố gắng để có thể gặp lại anh một cách đàng hoàng. Những tưởng đây sẽ là cuộc gặp lại cuối cùng. Nào ngờ, anh dùng quyền lực ép tôi làm người tình, nhốt tôi trong bệnh viện tư nhân xa xôi. Cho đến khi sự thật về quá khứ được phơi bày – về người con gái đã từng hy sinh tất cả, chịu đựng địa ngục trầm cảm suốt 5 năm, chỉ để người mình yêu có được thành công. Nhưng đã quá muộn rồi. … Môi Phó Trinh run run: “Gia Gia, anh sai rồi.” Ngày xưa, chắc chắn tôi sẽ kiêu ngạo hỏi: “Anh sai chỗ nào?” Giờ đây, chỉ biết ôm xẻng tuyết, hơi co người cúi đầu: “Không sao đâu.” Tôi đã trải qua quá nhiều đau khổ, sớm bị mài mòn hết góc cạnh. Gió tuyết gào thét trong đêm tối. Phó Trinh chậm rãi đến gần, ngồi xổm trước mặt tôi, giọng khàn đặc: “Sao lại không sao? Gia Gia, em nói gì với anh đi, được không?” Tôi nghĩ nghĩ, nghiêm túc nói: “Chúc chúng ta năm mới sức khỏe.”
Gặp Được Cứu Tinh Trước ngày tuyển phi vào Đông Cung, ta bị người hạ độc, giữa cơn mê loạn, lạc vào hẻm tối, mất sạch trinh tiết trong tay thị vệ Đoạn Minh. Khi ấy, ta ngỡ hắn là ân nhân cứu mạng, đành thuận theo số phận, chấp nhận gả vào Đoạn gia. Sau khi thành thân, hắn một bước lên mây, vinh hoa quyền thế đều nhờ ta dốc lòng phò trợ. Đến ngày hắn được phong làm Đại tướng quân, lại có ba tên ăn mày kéo đến phủ, ngông cuồng gào lớn: “Chúng ta mới là tình lang mà tướng quân phu nhân vụng trộm trước ngày xuất giá!” Ta nổi giận, yêu cầu hắn đuổi đi. Nhưng Đoạn Minh chỉ nở nụ cười tàn nhẫn: “Kẻ làm nhục ngươi trong hẻm năm đó là bọn chúng, không phải ta.” “Ta chẳng qua là nhặt được cái xác sống, không ngờ lại đổi lấy phú quý cả đời.” Chân tướng phơi bày, ta giận đến đỏ mắt, rút trâm cài tóc lao tới muốn giết hắn. Nào ngờ lại bị chính tay hắn đẩy xuống đài cao. Trong cơn đau xé thịt, ta thấy bọn ăn mày lao tới, vây quanh như lũ chó đói. Còn hắn – người từng gọi ta là thê tử – lại ôm tiểu thanh mai, lạnh lùng đứng nhìn. Ta chết không nhắm mắt. Nhưng trời cao có mắt, cho ta sống lại lần nữa – đúng đêm bị hạ dược năm đó. Lúc này đây, ta đang đứng trong ngõ nhỏ, cả người nóng rực như thiêu như đốt…
Tướng Quân Nô Ta là một vị tướng quân, cùng thừa tướng Tạ Cẩn An là kẻ đối địch trên triều đình. Nhưng chẳng ai biết, sau khi bãi triều, trong xe ngựa… Đôi chân lạnh như băng của thừa tướng lại giẫm lên bụng ta, miệng thì buông lời cuồng vọng: “Lửa lớn như vậy, thiêu ch-t ta rồi.” Đồ không đứng đắn, ngươi ch-t cháy đi cho rồi.