Ngược
Kim Châu Một năm sau khi ta rời khỏi Đông cung. Lý Thừa Diễn năm tuổi đột nhiên xuất hiện trước quầy hoành thánh nhỏ của ta. Thằng bé nghiêm mặt, giọng nói non nớt cố gắng giả vờ uy nghi: “Liễu Kim Châu, đừng giận nữa. Phụ vương đã đồng ý sắc phong ngươi làm Quý phi. Ngươi mau thu dọn đi, theo ta về cung.” Ta nghe vậy lập tức vội vàng lắc đầu, ra hiệu cho nó nói nhỏ một chút. Lúc này Lý Thừa Diễn mới nhìn thấy bụng ta đã hơi nhô lên. Gương mặt nó lập tức biến sắc, trong ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc. Còn có… buồn bã. Nó mím chặt môi, tay run run chỉ vào ta: “Liễu… nương…” Giây tiếp theo, nó như sắp bật khóc. Đúng lúc đó, từ phía sau có một đôi tay mạnh mẽ vòng qua eo. Ta xoay người lại, đối mặt với một đôi mắt yêu mị. “Nương tử, đứa trẻ này từ đâu tới vậy? Thật vô lễ, ta muốn ăn nó.” Nhìn thấy người này có vẻ thực sự tức giận, đôi tai lông xù trên đầu hắn sắp dựng đứng cả lên. Ta vội vàng đưa tay bịt miệng hắn lại. Nhỏ giọng dỗ dành: “Nơi này đông người, không được biến hình… cũng không được ăn trẻ con!”
Xiềng Xích Yêu Thương Tôi là một Beta sống trong thế giới ABO. Ông chủ của tôi là một Đại Mãnh A đứng trên đỉnh kim tự tháp. Bình thường oai phong lẫm liệt, nhưng đến kỳ mẫn cảm, Alpha cao một mét chín lại co ro trong tủ quần áo, ấm ức gọi “vợ ơi”. Quan trọng là sau đó còn mất trí nhớ. Làm thư ký thế này, vừa bán thân vừa bán nghệ, mà chỉ nhận được một phần lương.
Một giọt máu tươi rơi xuống cánh bướm, cánh bướm này chỉ là một món trang trí trên cây trâm, được gắn ngọc. Cánh bướm hút lấy máu tươi, thấm vào viên ngọc.“Ồ? Là máu trinh nữ? Quả thật rất ngọt ngào… không đúng, máu trinh nữ lần này thơm hơn nhiều so với trước đây, đây là máu trinh nữ tinh khiết nhất mà ta từng nếm thử trong trăm năm qua.”Trong bóng tối, yêu hồn bị giam trong trâm, đang trong giấc ngủ chờ đợi người có duyên dùng máu tươi đánh thức.Lần này là cô gái như thế nào, duyên phận ra sao đang chờ đợi hắn kéo tơ hồng? Hắn rất mong đợi…Không, nên nói là hắn mong đợi được thả ra, ngửi mùi vị đầy dục vọng của thế gian, nhìn những con người ngu ngốc trôi nổi trong yêu hận.Hắn là Hà Quan, một yêu hồn bị tiên pháp giam cầm trong trâm, cuối cùng lại được hiện thế.Bên hồ, trong đám lau sậy bạt ngàn, một hình thể nam nhân đang dần dần hiện hình, tóc dài tung bay, thân hình cao ráo, ngũ quan nghiêng nước nghiêng thành, vẻ đẹp yêu kiều tái hiện giang hồ.
Xuyên Không Yêu Phải Tra Nam Năm thứ bảy xuyên sách cùng khuê mật. Nàng mang đến cho ta một tin tức tốt: chỉ cần thân thể này chết đi, chúng ta có thể trở về thế giới ban đầu. Nàng nói xong lời này, liền từ trên lầu cao nhảy xuống. Máu tươi bắn tung tóe thấm ướt tay áo phu quân nàng. Người nam nhân một giây trước còn đang chỉ trích nàng diễn trò, trong nháy mắt đã trừng muốnrách cả mí mắt, ruột gan đứt từng khúc. Còn ta thì bước qua hắn, nhìn về phía người nam tử đang ôm bạch nguyệt quang của bọn họ, dịu dàng dỗ dành. Người kia chính là phu quân của ta, là quân vương của thiên hạ này. Ta nghĩ, ta cũng nên về nhà rồi.
Không Ngoảnh Lại Dù biết chàng thiếu niên sa cơ trước mắt ta rồi sẽ quyền khuynh thiên hạ, ta vẫn quyết tâm hủy hôn với hắn. “Tỷ tỷ, vì sao vậy?” Ân Can nhìn chằm chằm ta, ánh mắt đầy quyết liệt, như thể ta mới là kẻ phụ bạc. Diễn xuất thật tuyệt vời. Tuyệt đến nỗi nếu không được trọng sinh một lần, ta đã không nhận ra rằng chàng thiếu niên trước mắt này, sẽ giao con gái ruột của chúng ta cho ái phi của hắn hành hạ đến ch*t, mặc cho ta van xin đến đứt ruột đứt gan. Kiếp trước, ta tung cầu kén rể, không ngờ quả cầu thêu lại rơi vào tay một tên ăn mày nhỏ. Nhưng việc kén rể vốn chỉ để sau này quản lý cơ nghiệp nhà họ Đinh, nên phu quân là ai cũng không quan trọng, chỉ là một món đồ trang trí mà thôi. Ta chỉ không ngờ rằng sau khi được tắm rửa sạch sẽ, tên ăn mày nhỏ ấy lại đẹp đẽ đến vậy. Lần đầu gặp mặt, hắn như một chú chó con vừa mới mở mắt, nhìn ta với đôi mắt rưng rưng, câu đầu tiên đã nói: “Xin tiểu thư đừng ghét bỏ, ta sẵn sàng làm bất cứ điều gì!” Lúc đó ta nghĩ, vị hôn phu tương lai như vậy cũng không tệ. Vì hắn nhỏ hơn ta một tuổi, ta bảo hắn gọi ta là “tỷ tỷ” trước khi thành thân, kết quả là mặt hắn đỏ bừng lên. Ta chỉ nghĩ hắn thuần phác đơn giản. Nhưng sau này mới biết, kẻ đơn giản không phải là hắn, mà là ta. Chàng thiếu niên mềm mại vô hại trước mắt, hóa ra lại là Tam hoàng tử đã “chết” trong một cuộc săn. Hắn chỉ mượn nhà họ Đinh của ta để che giấu thân phận, tránh mũi nhọn của Thái tử, âm thầm gây bão táp, từng bước xây dựng thế lực. …
Chỉ Cần Con Được Bình An Khi tôi đau bụng và sinh non, Giang Hoài Tự bỏ mặc tôi, chạy đến bên người thanh mai của anh ta chỉ vì cô ấy có dấu hiệu sinh sớm. Cứ như vậy, con gái tôi vừa chào đời đã phải nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt dành cho trẻ sơ sinh. Anh ta an ủi tôi: “Con gái vẫn còn sống không phải sao? Nếu Nhược Tuyết xảy ra chuyện, cô ấy suýt chút nữa thì một xác hai mạng rồi.” Sau này, khi con gái tôi và con trai của người thanh mai cùng bị mắc kẹt trong biển lửa, Giang Hoài Tự không chút do dự lựa chọn cứu con trai của cô ta trước. Và thế là, con gái tôi bị ngọn lửa nuốt chửng, chết trong đau đớn. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại đúng ngày con gái tôi gặp nạn.
Đại Càn.Thương Châu, làng Thanh Hà.Nhà trưởng làng treo cờ chiêu hồn.Phụ nữ cả làng lo lắng vội vàng kéo đến.Hai binh lính và một y sĩ đang xác nhận cái chết của trưởng làng.“Lưu đại phu, xin hãy chữa trị thêm lần nữa, làng chúng tôi chỉ có mỗi trưởng làng là đàn ông thôi!”Nhìn Lưu đại phu cuộn tấm vải trắng chuẩn bị đắp lên mặt trưởng làng, các phụ nữ lo lắng lên tiếng, mắt đỏ hoe, định lao vào Lưu đại phu.Mẹ của trưởng làng, bà Diệp, càng khóc lóc thảm thiết.
Yêu Hoa Báo Thù Ngày Lục Tử Tuân đưa tôi về nhà, hắn đã biết tôi có một năng lực: Có thể hấp thụ bệnh tật trên cơ thể người khác. Hắn dựa vào tôi để chữa khỏi bệnh cho ông nội, nhờ đó giành được quyền quản lý Lục gia. Tôi giúp hắn chữa khỏi bệnh cho đối thủ cạnh tranh, khiến người ta tâm phục khẩu phục, từ đó không còn tranh giành làm ăn với hắn nữa, và hắn một bước trở thành người giàu nhất Giang Thành. Khi hắn bị hạ độc, tôi hút hết chất độc vào người mình, đau đớn đến mức sống không bằng chết, suýt chút nữa không qua khỏi. Tỉnh lại, tôi cảm thấy tim mình như bị xé toạc một vết nứt. Vết máu hắn để lại trong tim tôi cuối cùng cũng phủ bụi, mục rữa đến mức chỉ một cái chạm là vỡ tan. Sau đó, người con gái hắn yêu, mối tình đầu trong sáng thuần khiết, đã mắc bệnh ung thư. Hắn cầu xin tôi cứu cô ta. Tôi miệng thì đồng ý. Nhưng rồi, tôi chuyển căn bệnh đó sang cho hắn.
“Quận chúa!”Tiếng nức nở đứt quãng khiến người ta không thể yên ổn.Giang Thiệu Hoa đầu óc mơ hồ, hai mắt như bị dính chặt, không thể nào mở ra, cố gắng thốt ra hai chữ: “Im miệng!”Đổi lại là tiếng reo hò vui mừng: “Quận chúa nói chuyện rồi!”“Tốt quá! Quận chúa cuối cùng đã tỉnh. Hu hu hu!”Đến dưới hoàng tuyền, cũng chẳng được một khắc thanh tịnh.Giang Thiệu Hoa trong lòng giận dữ, không biết từ đâu có sức lực, bất ngờ mở mắt.Hai tiểu nha hoàn đầu chụm đầu, lơ lửng trên đôi mắt nàng. Một người mắt đỏ như thỏ, người kia mũi đầy nước mũi.“Quận chúa tỉnh rồi!” Tiểu thỏ đỏ mắt vui mừng reo lên.Nước mũi cao hứng lau mũi: “Ta đi gọi Chương mama.”“Ngân Chu, Đồ Bạch!” Giang Thiệu Hoa mũi cay cay, lẩm bẩm: “Các ngươi đều tới rồi.”Đây là hai nha hoàn thân cận cùng nàng lớn lên.
Khi Nhà Không Còn Là Nơi Để Về Mẹ tôi nhặt được hai chiếc vali to đùng, bên trong nhét đầy năm trăm vạn tiền mặt. Sợ số tiền này là bất hợp pháp, tôi gọi điện báo cảnh sát từ bốt điện thoại đầu làng. Tiền bẩn bị thu giữ, chúng tôi được thưởng năm vạn. Còn chưa kịp kể công, tôi đã bị cả nhà treo lên đánh cho một trận. “Biến năm trăm vạn thành năm vạn, đồ sao chổi!” Bố bắt tôi đền nhà mới, xe mới. Anh thì bắt tôi đền tiền cưới vợ. Càng mắng càng hăng, cuối cùng bọn họ lỡ tay đ*nh tôi ch.t tươi. Đến lúc ch.t, tôi vẫn không hiểu—rõ ràng là tôi giúp cả nhà tránh bị truy s á t bởi tội phạm, sao lại đáng bị đánh ch.t chứ? Lúc mở mắt ra, trước mặt là một đám đàn ông mặt mày dữ tợn, đầy sẹo. Tôi chủ động bước tới, dẫn đường: “Các chú đang tìm hai cái vali to phải không?”
Chúng Ta Đã Từng Yêu Như Thế Năm thứ mười trong cuộc hôn nhân với Thẩm Hoài Chi, tôi phát hiện anh ta ngoại tình. Không có ảnh chụp. Không có bằng chứng. Chỉ bởi vì… sáng hôm đó, anh ta nói với tôi: “Chào buổi sáng.” Mười năm nay, mỗi sáng thức dậy anh đều nói: “Buổi sáng tốt lành.” Mà hôm đó, đột nhiên lại đổi thành: “Chào buổi sáng.”
Người Thừa Kế Bị Loại Bỏ Tôi trúng số 5 triệu tệ, đang định báo tin vui. Ba mẹ lại lấy di chúc ra bắt tôi ký. [Toàn bộ tài sản sẽ do cháu trai Lê Gia Bảo thừa kế…] Anh trai giơ tờ kết quả kiểm tra u xơ của tôi lên: “Cô bị ung thư rồi, không chữa được đâu, đừng hoang phí tiền nữa.” “Ký vào di chúc, giao hết tiền cho Gia Bảo, chết rồi mới có người lo hậu sự cho cô.” Tôi xé nát tờ di chúc ấy, không nói gì về chuyện trúng số. Ngay tại chỗ đó, họ viết “Giấy cắt đứt quan hệ huyết thống”, đánh gãy chân và xương vai tôi, rồi đuổi tôi ra khỏi nhà, bảo tôi tự sinh tự diệt! Trong lòng tôi cười lạnh: Cơ thể tôi rất khỏe, đã đoạn tuyệt quan hệ thì tiền trúng số để tôi tự tiêu.
Mối tình đầu của chồng tôi lấy cái chết ra uy hiếp.Ép anh ly hôn với tôi, quay lại với cô ta.Chồng tôi lập tức đặt mua một con dao gửi thẳng đến địa chỉ công ty cô ta.“Dao anh mua sẵn rồi đấy, ai không chết thì người đó là chó.”
Trong Lòng Bạn Có Một Người Để Nhớ Mãi Không? Tôi là người tình lâu nhất ở bên cạnh xã hội đen Lục Ngạn. Sau đêm ân ái hôm ấy, anh ta ném xuống một viên thuốc tránh thai. “Em gả cho thằng cảnh sát đó, giúp tôi coi chừng hắn.” Tôi cười nhạt: “Ngài Lục không sợ tôi yêu anh ấy sao?” Sau đó, chồng tôi dẫn theo tôi đi trước mặt Lục Ngạn. Lục Ngạn dùng lực bóp chặt cổ tôi, uy hiếp: “Lâm Tiểu Ngọc, con mẹ em dám đi theo hắn thì tôi sẽ giết chết hắn.” Tôi ở bên tai anh ta một chữ một câu nói: “Ngài Lục tự mình dâng tôi lên giường của anh ấy, giờ đây tôi là vợ anh ấy, ngài quên rồi sao?” Hoàn Tiền Shopee Từ 3/4/2024, Metruyen.net.vn chính thức HOÀN TIỀN cho 100% đơn hàng mua sắm tại Shopee. 🛒 Khi mua hàng trên Shopee thông qua liên kết giới thiệu từ Metruyen, bạn có thể nhận lại từ 10,000 đến 500,000 đồng cho mỗi đơn hàng. Bấm Đây Để Đăng Ký Hoàn Tiền
Quỷ Diện Tướng Quân Sau khi mất trí nhớ, nhờ võ nghệ cao cường mà ta đã trở thành thị vệ của quân sư Phó Bắc Uyên. Để cứu hắn, ta đã mất đi thính lực, thân thể đầy thương tích. Mọi người đều nói ta vô cùng quan trọng với hắn. Phó Bắc Uyên từng viết từng nét vào lòng bàn tay ta: “Trên đời này, chỉ có ngươi là ta có thể tin tưởng.” Nhưng ngày ta hồi phục thính lực, lại nghe thấy hắn đùa giỡn với công chúa: “Nàng ta là một con dao rất hữu dụng, khi không còn giá trị, chỉ cần ta nói một câu, nàng ta sẽ cam tâm tình nguyện đi chết.” Sau đó, ta như ý hắn ngã xuống vực sâu, mai danh ẩn tích. Khi Phó Bắc Uyên điên cuồng đi tìm ta, ta đã nhớ lại tất cả. Hóa ra ta là tướng quân của nước địch…
Lại Một Năm Nữa Hoa Tàn Tôi làm tình nhân cho Tống Viễn Lâm đã bốn năm. Anh ta đang tổ chức đám cưới với người khác vào ngày tôi chết. “Ngày trọng đại cô cũng không đến, là không muốn nhìn thấy tôi cưới người khác sao?” “Hay cô nghĩ tôi sẽ thỏa hiệp nếu cô làm như vậy?” “Lộ Dương, tôi nói lần cuối cùng, hôm nay cô không xuất hiện, cả đời này cũng đừng nghĩ sẽ quay về.” Sau đó, anh ta quỳ gối trước mộ của tôi, tự tay khắc tên lên mộ cho tôi. “Vợ tôi Lộ Dương. Sinh vào ngày hoa rụng, chết vào năm tôi yêu cô ấy nhất.” Đó là lần đầu tiên anh ta thừa nhận rằng anh ta yêu tôi. Nhưng vậy thì sao? Tôi đã chết rồi. Hoàn Tiền Shopee Metruyen.net.vn chính thức HOÀN TIỀN cho 100% đơn hàng mua sắm tại Shopee. 🛒 Khi mua hàng trên Shopee thông qua liên kết giới thiệu từ Metruyen, bạn có thể nhận lại từ 10,000 đến 500,000 đồng cho mỗi đơn hàng. Bấm Đây Để Đăng Ký Hoàn Tiền
Tội Lỗi Phải Chuộc Tôi là tội nhân trong cái nhà này. Cha mẹ căm hận tôi, anh trai cũng chán ghét tôi. Ở hiện trường vụ hỏa hoạn, anh trai chỉ dẫn theo người em gái mà anh ta thương yêu nhất chạy trốn. Vào thời điểm kẹt trong biển lửa tôi đã nghĩ, liệu tôi đem cái mạng nàng trả cho em gái thì có đủ chuộc tội không?
Ký Ức Không Còn Tên Anh Tôi đang kiểm tra lần cuối cho lễ cưới ngày mai thì điện thoại bỗng hiện thông báo mới. Thẩm Nhã Kỳ vừa cập nhật trạng thái: “Cảm ơn ông xã vì món quà bất ngờ, yêu anh.” Kèm theo là bức ảnh bó hoa blue rose trị giá ba vạn tệ. Tôi sững người vài giây, lập tức chụp màn hình lại. Bó hoa này hôm qua Diệp Cảnh Thâm nói là tặng cho khách hàng quan trọng. Khách hàng quan trọng? Tôi mở trang cá nhân của Thẩm Nhã Kỳ, dòng trạng thái mới nhất được định vị tại biệt thự Bán Sơn. Đó là nhà tân hôn của tôi và Diệp Cảnh Thâm. Ngón tay hơi run, tôi nhấn vào mục bình luận. “Chị dâu thật hạnh phúc.” “Anh Thâm chiều chị ghê.” “Bao giờ mời tụi em uống rượu mừng đây?” Anh Thâm?
Trường An Quy Cố Lý Đã 14 năm kể từ khi ta xuyên không thành nữ phụ, dường như ta đã phải lòng nam chính. Đêm hội Nguyên Tiêu, cổ thành tấp nập người qua kẻ lại, dãy phố dài mười dặm đèn hoa rực rỡ, phủ một lớp sương đỏ mỏng manh, cuối cùng cũng soi sáng nhân gian trong bóng tối. Ta vùi mình trong vòng tay người nọ, nhìn đăm đăm cảnh đêm phồn hoa, không kìm được hỏi khẽ: “Vì sao chàng lại thích ta?” Giây lát sau, ta nghe giọng chàng thiếu niên lười biếng, mang chút quyến rũ: “Bởi vì… Trường An quy Cố Lý*.” “Tuy ta không phải Cố Lý, nhưng ta sẽ là Cố Lý của nàng*.” *Cố Lý còn có nghĩa là cố hương, quê nhà.
Chuyến Đi Đếm Ngược Ngày Chia Tay Nửa tháng trước ngày cưới, Thẩm Mục Châu nói muốn dừng lại. Mấy năm nay công việc bận rộn, anh chưa từng có thời gian ở bên tôi một cách trọn vẹn. Vốn dĩ chưa bao giờ là người lên kế hoạch, vậy mà lần này anh lại dành trọn một đêm để chuẩn bị hành trình du lịch mười ngày. Chỉ là anh không biết. Tôi đã thấy. Thấy anh trò chuyện với người khác. Anh gọi chuyến đi lần này là 【 đếm ngược chia tay 】.