Ngược

Cẩm Tâm Kế

Cẩm Tâm Kế Vào ngày thành thân, ta uống bát canh mẫu thân đưa, bụng đột nhiên quặn đau. Ngồi trong nhà xí cả một canh giờ mới ra, thì đội ngũ nghênh thân đã đi biệt tăm. Mẫu thân nói: “Biểu muội con mệnh khổ, để nó thay con gả cho Thế tử đi.” Ta ngoài mặt đầy uất ức: “Mẹ, rốt cuộc ai mới là con gái ruột của người?” Nhưng trong lòng thì mừng đến nỗi hoa nở, cái tên nam nhân tàn bạo kia, nàng ta thích thì cứ lấy.

NGHE THẤY TIẾNG LÒNG CỦA KẺ THÙ KHÔNG ĐỘI TRỜI CHUNG

Khi đang cãi nhau kịch liệt với kẻ thù không đội trời chung, tôi đột nhiên nghe thấy tiếng lòng của anh ta.【Chết tiệt! Thật muốn đẩy Linh Viên xuống.】【Môi cô ấy nhìn mềm mại quá, thật muốn hôn.】Tôi cứ nghĩ rằng, chỉ cần nắm bắt được tiếng lòng của anh ta, tôi có thể dễ dàng chơi đùa và điều khiển anh trong lòng bàn tay.Thế nhưng, một ngày nọ, tôi lại bị Đoạn Ngự Thần ép sát vào cánh cửa.Đôi mắt anh ta ánh lên một chút ý cười:“Linh Viên, tối qua không phải em nói thích tôi đến phát cuồng sao? Đây là đang chơi trò ‘muốn bắt trước phải thả’ sao?”Chết thật!Anh ta… phát hiện ra rồi?

Một Đời Không Tha Thứ

Một Đời Không Tha Thứ Gả cho Từ Hán Khanh năm năm, hắn cùng thứ muội của ta lén lút tư tình, còn mang thai nghiệt chủng. Người người đều nói, năm xưa hắn chỉ là thư sinh yếu đuối, tay trói gà không chặt. Vậy mà dám một mình xông vào sào huyệt bọn cướp, trong đao kiếm hỗn loạn cứu ta trở ra. Ta là người hắn yêu thương nhất trong lòng. Thế nhưng lúc này, hắn lại phủ phục trước ngực thứ muội ta, nhẹ nhàng vuốt ve bụng nàng, giọng nói ôn nhu như nước: “Về sau, đứa trẻ trong bụng nàng, chính là độc đinh duy nhất của Từ gia ta.” Hôm hắn rước Tạ Yến Uyển vào cửa, Tin tức đương gia chủ mẫu của Từ phủ mất tích đã lan khắp phố lớn ngõ nhỏ Biện thành.

Đổi Một Tấm Chân Tình

Đổi Một Tấm Chân Tình “Em chết rồi thì anh có thể cưới cô ấy, chẳng phải anh vui lắm sao?” Tôi đứng bên cửa sổ, nghiêng đầu hỏi anh ấy, nửa người thò ra ngoài cửa sổ. Cơn gió ấm áp của buổi hoàng hôn thổi bay tà áo của tôi, như đôi cánh của loài chim đang dang rộng. Giang Cận đứng bên cạnh tôi, một tay đút túi quần. Ánh nắng chiều dịu dàng chiếu lên người anh, tạo nên bóng sáng đan xen tuyệt đẹp như một bức tranh tạp chí, nhưng ánh mắt anh nhìn tôi lại khó mà diễn tả. Thấy tôi có vẻ muốn nhảy thật, anh không bước lên một bước nào, chỉ thản nhiên nói: “Du Khương, em nghĩ kỹ chưa? Nhảy từ tầng 29 xuống, em sẽ biến thành một đống thịt nát đấy.” Đây chính là thái độ của Giang Cận, ngay cả vẻ ngoài cũng không muốn giả bộ chút nào. Tôi cảm thấy thật vô vị, quay đầu nhìn về phía những đám mây rực rỡ ở xa, bĩu môi một tiếng: “Giang Cận, em thấy chúng ta như thế này thật sự chẳng có ý nghĩa gì cả, hay là…” Chúng ta hủy hôn ước đi.

Nghe Gió Nam Thổi

Nghe Gió Nam Thổi Tôi nhặt được một thú nhân què chân, để chữa lành chân cho hắn, tôi làm thêm vài công việc, nhưng trong mắt hắn vẫn không có tôi. Sau khi phẫu thuật thành công, tôi nhìn hắn ôm hôn người giúp việc theo giờ tôi thuê đến chăm sóc hắn. “Tôi không còn tàn tật nữa, có thể đưa tôi về nhà không?” Nhìn cảnh này, tôi quay người lao vào vòng tay người sói. Đợi khi hắn liên lạc lại với tôi – “Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, chúng ta ký khế ước đi.” Người sói sau lưng tôi giật lấy điện thoại. “Tưởng ông đây chết rồi à?”

Ôm Lấy Mặt Trời

Ôm Lấy Mặt Trời Tôi là một linh hồn cô đơn, không hiểu tại sao, Hắc Bạch Vô Thường vẫn chưa đến bắt tôi nữa. Tôi cô đơn ngồi xổm trên mộ của mình, đếm từng ngón tay, đoán chắc hôm nay cũng là một ngày Hắc Bạch Vô Thường lạc đường rồi. Điều đáng buồn là, xung quanh không có một ngôi mộ nào khác. Muốn tìm ai đó để trò chuyện cũng không được. Cuộc sống ma quỷ thật cô đơn quá đi — Đúng lúc tôi nghĩ mình rất có thể sẽ trở thành một con ma già cô đơn, thì ngôi mộ của tôi bị phá bỏ. Ngày hôm đó, máy kéo, máy xúc cùng hoạt động, bụi bay mù mịt. Khiến tôi ho không ngừng. Những ngày tiếp theo, tôi chứng kiến khu mộ của mình dần dần được xây dựng thành một tòa nhà. Trên đó viết bốn chữ sáng chói “Nhà vệ sinh nam”. Tôi đứng giữa nhà vệ sinh nam, khóe miệng giật giật, “Ít nhất cũng xây cho tôi một nhà vệ sinh nữ chứ!” “Có ai quan tâm đến giới tính của ma không vậy!” Tôi muốn trả hàng!!!

Vượng Mình Không Vượng Người

Vượng Mình Không Vượng Người Chồng tôi trúng xổ số 10 triệu NDT (~35 tỷ). Đúng như anh ta từng nói, ngoài cha mẹ ra, những thứ khác… anh ta đều thay đổi hết. Sau khi ly hôn, vì phải phụng dưỡng cha mẹ và nuôi con gái, tôi cố gắng gánh vác nhiều công việc một lúc. Nhưng vì quá mệt mỏi, tinh thần suy sụp, tôi bị tai nạn giao thông trên đường đi làm và tử vong ngay tại chỗ. Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi đã trọng sinh về đúng ngày anh ta mua tờ vé số đó. Lần này, tôi quyết định đi lại con đường của chồng cũ, ngoại trừ cha mẹ và con gái, tất cả những thứ còn lại, tôi đều thay đổi.

Năm Tháng Trôi Qua, Em Vẫn Chỉ Là Em

Năm Tháng Trôi Qua, Em Vẫn Chỉ Là Em Mọi người đều nói, tôi là người tình được cưng chiều nhất bên cạnh thái tử gia của giới thủ đô – Phó Tầm. Đã từng có lúc, tôi cũng tin là như vậy, thậm chí còn ảo tưởng một ngày nào đó anh ta sẽ cho tôi một danh phận. Cho đến ngày hôm ấy, tôi và bạch nguyệt quang của anh ta cùng bị bắt cóc. Trong điện thoại, giọng anh ta khàn đặc nhưng lại không chút do dự mà lựa chọn từ bỏ tôi. …  

Ánh Tà Dương Rực Rỡ

Ánh Tà Dương Rực Rỡ Năm mười tuổi, tôi được nhà họ Tần nhận nuôi. Mười hai tuổi, cậu chủ nhà họ Tần, Tần Yến, từ nước ngoài trở về. Mười tám tuổi, Tần Yến muốn tôi làm tình nhân bí mật của anh. Hai mươi tuổi, Tần Yến đính hôn cùng bạch nguyệt quang của anh. Hai mươi hai tuổi, tôi biến mất khỏi nhà họ Tần. Hai mươi ba tuổi, Tần Yến tìm thấy tôi. Nhưng, tôi đã chỉ còn là một đống xương trắng.

Hai Kiếp Nhân Sinh

Hai Kiếp Nhân Sinh Sau khi được tái sinh, ta đã né tránh thảm kịch kiếp trước và thành thân với Thẩm Như An, người yêu ta như mạng. Ta vốn nghĩ rằng, kiếp này đã trải qua bao gian khổ, cuối cùng cũng được hưởng hạnh phúc. Cho đến khi, ngoại thất của Thẩm Như An ôm con quỳ xuống trước mặt ta. Đúng như nguyện vọng của hắn, ta bình thản cho nàng ta vào phủ, nạp làm thiếp. Nhưng hắn lại điên cuồng hỏi ta: “Nàng rộng lượng như vậy sao? Nàng không hề ghen tị hay sao?” Vì kiếp này, duyên phận giữa ta và hắn đến đây là hết. Hắn có lẽ không biết rằng sự tái sinh của ta, là do kiếp trước hắn đã dùng mạng mình van xin thần phật mà có được.   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Bông Hồng Của Riêng Tôi

Bông Hồng Của Riêng Tôi Sau khi Trần Thời đính hôn, tôi lấy lý do đi du lịch để nộp đơn xin nghỉ việc. Anh nhướn mày, mỉm cười nhẹ: “Chơi chán rồi thì quay lại.” Tôi tham lam ngắm nhìn đôi mày mắt của anh, khẽ đáp: “Ừm.” Anh không biết, tôi sẽ không thể quay lại nữa. Cuộc đời tôi, ngay từ khoảnh khắc anh đính hôn, đã bị hệ thống nhấn nút đếm ngược.

Lời Xin Lỗi Muộn Màng

Lời Xin Lỗi Muộn Màng Lại một lần nữa cãi nhau với bạn trai. Anh đổi mật mã cửa phòng, nhốt tôi ở bên ngoài, chỉ lạnh lùng để lại một câu: “Hãy suy nghĩ kỹ về những gì em đã làm.” Tôi đứng ngoài cửa mãi cho đến khi đèn đường bật sáng vào buổi chiều muộn, nhưng vẫn không thể nghĩ ra mình đã sai ở đâu. Anh vẫn còn rất giận. Cách anh thể hiện tình yêu lúc nào cũng vụng về, cứ vô cớ nổi giận. Tôi từng nghĩ chỉ cần kiên nhẫn dỗ dành anh một chút là được. Nhưng lần này, tôi thực sự thấy mệt mỏi, cũng chẳng muốn dỗ dành anh nữa.

Bình Minh Không Tắt

Bình Minh Không Tắt Năm thứ hai bị bắt cóc lên núi, tôi đi họp phụ huynh cho cháu trai. Giáo viên tình nguyện mới đến, chính là bạn trai tôi. Nhưng anh hình như… không nhận ra tôi. Thím nói, anh là sinh viên đại học có triển vọng nhất của làng này.

Chim Phượng Trốn Lồng

Chim Phượng Trốn Lồng Ba năm theo Tạ Tư Trình, trong giới ai ai cũng nói tôi là chim hoàng yến mà hắn nuôi dưỡng. Thế nhưng, hắn lại kiên nhẫn dỗ dành tôi: “Em là phượng hoàng nhỏ của anh.” Phượng hoàng là loài chim đại diện cho tự do và sự cứu rỗi. Sau đó, bạch nguyệt quang trong lòng hắn trở về nước và tôi thực sự bỏ trốn để theo đuổi tự do. Người đàn ông từng lạnh lùng, điềm đạm ngày nào bỗng phát điên, mạnh mẽ ôm chặt lấy tôi, hôn tôi một cách điên cuồng: “Chẳng lẽ phải nhốt em vào lồng thì em mới chịu ngoan ngoãn nghe lời ư?”

Một Mình Trong Nhà Mình

Một Mình Trong Nhà Mình Khi ba mẹ ly hôn, ai cũng tranh giành quyền nuôi em gái tôi, còn tôi thì ai cũng sợ dính phải như ôn dịch. Cuối cùng, tôi bị phán cho về sống với ba. Mẹ tôi dắt em gái đứng bên cạnh, vừa xem vừa cười khẩy, còn xúi ba tôi: “Đánh mạnh vào! Đánh ch .t nó đi thì khỏi phải nuôi nữa, đỡ phiền phức!” Ngay ngày đầu tiên về nhà mới, mẹ kế vừa ôm tôi vừa nói: “Từ giờ, mẹ là mẹ con. Nghe rõ chưa?” Về sau, tôi mua cho mẹ kế biệt thự, siêu xe. Mẹ ruột – người từng bao năm không thèm ngó ngàng đến tôi – lại nằm trên giường bệnh khóc lóc, van xin tôi cứu bà. Tôi mỉm cười, từng ngón tay gỡ bàn tay bà ra khỏi tay tôi: “Bà à, cứ yên tâm mà ch .t đi.”

Vực Sâu Phản Chiếu

Vực Sâu Phản Chiếu Tôi nhặt được một cậu nhóc câm. Dốc hết tâm sức chăm sóc cậu ta, đối xử chân thành hết lòng. Cho đến khi tôi phát hiện, hóa ra cậu ta chỉ xem tôi như trò đùa, chỉ để trải nghiệm một câu chuyện tình yêu mang màu sắc cứu rỗi. Nhưng cậu ta lại quên mất rằng— Không có tổn thương, làm gì có cứu rỗi? Sau này, vị thái tử cao cao tại thượng của giới quyền quý Bắc Kinh bị người ta bẻ gãy đôi cánh, biến thành một con búp bê vỡ vụn. Bị bẻ gãy kiêu ngạo, trở thành một người câm thực sự. Tôi không rời không bỏ, tận tâm tận lực thực hiện kế hoạch cứu rỗi của mình. “Ngoan nào, đừng sợ, dù cả thế giới này có vứt bỏ em, tôi vẫn mãi mãi cứu rỗi em.”

Khói Cô Độc

Khói Cô Độc Giờ Dần ba khắc, Thái tử rời khỏi giường ta. Hắn chưa từng chạm vào ta. Đêm nay chỉ là một tai nạn. Bởi vì người trong lòng hắn, vị kia trong Chiêu Dương cung, đã thị tẩm đêm nay. Lúc ái ân thâm tình, đầu ngón tay hắn luồn vào tóc ta, không nhịn được mà khẽ gọi: “Phù nhi.” Người trong Chiêu Dương cung ấy tên Tống Phù Lan. Là đại tỷ của ta, cũng là sủng phi của đương kim Hoàng thượng.

Mười Năm Phù Hoa

Mười Năm Phù Hoa Năm đó, khi tình cảm còn thuần khiết nhất, Kỷ Hoài Xuyên đã dùng tay không đào bới đống đổ nát để kéo tôi ra, cõng tôi chạy suốt tám cây số để tìm người cứu giúp. Chuyện này trở thành tấm bùa hộ mệnh của anh ấy trong tình yêu. Thế nhưng vào ngày kỷ niệm mười năm, tôi lại vô tình lướt thấy một bức ảnh thân mật của anh ôm người khác. Khung cảnh phía sau chính là cực quang Iceland mà anh không có thời gian cùng tôi đi ngắm. Cô gái nhỏ nép vào lòng anh, nụ cười rạng rỡ đầy tự do. “Anh bảo thích tấm này lắm, nên em đăng lên đây~”

Giang Hà

Giang Hà Chồng tôi lỡ gửi nhầm tin nhắn cho “em gái kết nghĩa” sang máy tôi. 【Cô ấy đến tháng, không cho anh đụng vào. Anh đang đứng dưới nhà em rồi đấy, ra ngoài nhớ mặc cái váy ren anh mới mua cho nhé.】 Tôi cúi đầu nhìn que thử thai trong tay. Hai vạch. Nếu ba đứa bé đã không chung thủy, vậy thì tôi sẽ chọn một người khác, chung thủy hơn. Tôi xoay người, chụp lại que thử thai rồi đăng vào group chat. 【Ai lên tiếng đầu tiên, người đó sẽ là cha đỡ đầu của con tôi.】 Group vốn im lìm bỗng như nổ tung. 【Làm bố không cần trách nhiệm? Tôi tới!】 【Xí, trễ mất rồi! Chị yêu dấu, cho em làm bố nhỏ được không?】 Tôi đang lướt TikTok, muốn xem người ta thường thông báo chuyện có thai cho chồng như thế nào. Nhìn người chồng trong video xúc động rơi nước mắt khi biết tin vợ mang thai, tôi bất giác mơ mộng. Liệu khi biết tôi có con, Lục Minh có xúc động như vậy không? …

Hợp Đồng Lăng Xê

Hợp Đồng Lăng Xê Khi dây thép bị đứt trong quá trình quay phim, tôi ngã bị thương, mất trí nhớ. Sau khi tỉnh lại, tôi bấm gọi số có lưu tên “chồng” trong danh bạ. Ảnh đế cười châm chọc: “Lại diễn trò xiếc gì mới à? Vậy thì cô nhớ cho kỹ đây, mối quan hệ giữa chúng ta chỉ có tác dụng lăng xê bản thân cả hai thôi.” Tôi ngạc nhiên trước sự chán ghét hiện rõ qua lời nói của anh ta, đang định đặt câu hỏi lại bị Thương Bắc Ngạn đẩy cửa bước vào cắt ngang. Đại lão tư bản máu lạnh vô tình trong lời đồn ấn điện thoại tôi xuống, nở nụ cười cưng chiều lại ấm ức: “Vợ à, lần sau đừng có hễ cãi nhau với anh là lại tìm người khác để xào cp nhé.” “Anh ghen tị chết mất.”