Ngược
Lời Xin Lỗi Muộn Màng Lại một lần nữa cãi nhau với bạn trai. Anh đổi mật mã cửa phòng, nhốt tôi ở bên ngoài, chỉ lạnh lùng để lại một câu: “Hãy suy nghĩ kỹ về những gì em đã làm.” Tôi đứng ngoài cửa mãi cho đến khi đèn đường bật sáng vào buổi chiều muộn, nhưng vẫn không thể nghĩ ra mình đã sai ở đâu. Anh vẫn còn rất giận. Cách anh thể hiện tình yêu lúc nào cũng vụng về, cứ vô cớ nổi giận. Tôi từng nghĩ chỉ cần kiên nhẫn dỗ dành anh một chút là được. Nhưng lần này, tôi thực sự thấy mệt mỏi, cũng chẳng muốn dỗ dành anh nữa.
Thanh Hà Khi ta và Chu Phù Nghiễn đính hôn năm thứ bảy, cuối cùng hắn cũng đỗ Tam giáp Thám hoa. Còn ta cũng đã chắt chiu dành dụm được trăm lượng bạc làm của hồi môn. Ta nấu một bàn đầy món ngon, lòng ngập tràn vui mừng, tay cầm đèn lồng đi tìm hắn. Tưởng rằng ước nguyện bao năm rốt cuộc cũng có thể thành toàn, được gả cho người mình mong. Nào ngờ lại nghe thấy hắn nói với bằng hữu: “Phận hèn như Hứa Thanh Hà, xuất thân từ nhà chài lưới, vốn là thấp kém nhất.” “Đừng nói là trăm lượng, cho dù nàng ta dành dụm được cả ngàn lượng bạc, ta cũng chẳng buồn liếc mắt nhìn lấy một cái.” Đúng lúc đó, gió lạnh lướt qua, cơn mưa dầm rơi ướt cả người ta. Ta lặng lẽ xoay người, tay cầm đèn lồng đã bị gió thổi tắt, từng bước lui ra khỏi nơi ấy. Từ đó về sau, cả nửa đời còn lại, ta chưa từng quay đầu nhìn lại lần nào nữa. Chu Phù Nghiễn… vốn không xứng.
Tư Nguyên Ngày thứ ba sau khi được chẩn đoán mắc bệnh ung thư dạ dày, tôi đã chọn một ngôi mộ cho mình. Nghe nói phong thủy của nó rất tốt, có thể phù hộ cho tôi kiếp sau không còn là một đứa con ruột bị ghét bỏ nữa. Không bị người khác cướp mất cha mẹ, cướp mất anh trai, cướp mất mọi thứ. Không còn… Không được ai yêu thương. Tôi đốt hết ảnh chụp, quần áo, xóa sạch mọi dấu vết cho thấy tôi từng tồn tại. Rồi sau đó tôi cắt cổ tay, nằm vào bồn tắm lẳng lặng chờ chết. Nhưng ai ngờ đột nhiên trung tâm nghĩa trang lại gọi điện thoại cho tôi: “Cô Lục, thành thật xin lỗi. Vì hai người môi giới giới thiệu trùng nên ngôi mộ này cũng được bán cho một vị khách khác mất rồi. Cô… Có tiện nhường mộ không?”
Khương Chi Năm thứ ba Khương Chi theo đuổi Châu Tư Nam, anh ta lại phải lòng một nữ sinh đại học xinh đẹp. “Đợi anh chơi chán rồi, anh sẽ ngoan ngoãn về cưới em.” Dựa vào hôn ước đã định từ trước, Châu Tư Nam không ngần ngại thay đổi người yêu liên tục. Anh ta nghĩ chắc đầu óc tôi ngu ngốc, không thể rời xa anh ta. Nhưng lần này tôi không nói gì, chỉ quay lưng bước ra khỏi vòng tay anh ta. Châu Tư Nam vẫn không chịu cúi đầu dỗ dành tôi. Anh ta ôm cô gái kia trong lòng, đánh cược với người khác: “Tôi còn không hiểu cô ấy sao? Không đến một tháng nữa sẽ lại khóc lóc như chó xin tôi quay lại.” Nhưng Châu Tư Nam không đợi được tôi quay lại, mà chỉ nhận được thông báo hủy hôn. Châu Tư Nam vốn luôn ngạo mạn, điên cuồng nắm lấy cánh tay tôi, đôi mắt đỏ hoe run rẩy hỏi: “Em thật sự không cần anh nữa sao?”
Khấu Tâm Đêm trước ngày đính hôn, bạn trai tôi đột nhiên khôi phục ký ức. Tôi mới biết được, người đàn ông tôi yêu thương bấy lâu vốn là một cảnh sát nằm vùng. Và còn có một người vợ chưa cưới từ thuở thiếu thời. Cô ấy tìm đến tôi, nước mắt long lanh như những giọt mưa đọng trên cánh hoa lê: “Nếu lần đó anh ấy bình an trở về từ nhiệm vụ, chúng tôi đã thành đôi rồi.” “Cầu xin cô… hãy trả anh ấy về với tôi…” Tôi im lặng hồi lâu, rồi khẽ đáp: “Được.” Sau đó, tôi chấp nhận lệnh điều chuyển công tác đến một thành phố khác. Ba năm sau, tôi bị một kẻ cầm dao bắt cóc ngay đầu đường. Anh xuất hiện để cứu tôi. Khi tôi định lén lút bỏ đi lần nữa, anh đã nắm chặt cổ tay tôi. Giọng anh nghiêm nghị: “Em lại định bỏ đi mà không từ biệt một lần nữa sao?”
Đổi Một Tấm Chân Tình “Em chết rồi thì anh có thể cưới cô ấy, chẳng phải anh vui lắm sao?” Tôi đứng bên cửa sổ, nghiêng đầu hỏi anh ấy, nửa người thò ra ngoài cửa sổ. Cơn gió ấm áp của buổi hoàng hôn thổi bay tà áo của tôi, như đôi cánh của loài chim đang dang rộng. Giang Cận đứng bên cạnh tôi, một tay đút túi quần. Ánh nắng chiều dịu dàng chiếu lên người anh, tạo nên bóng sáng đan xen tuyệt đẹp như một bức tranh tạp chí, nhưng ánh mắt anh nhìn tôi lại khó mà diễn tả. Thấy tôi có vẻ muốn nhảy thật, anh không bước lên một bước nào, chỉ thản nhiên nói: “Du Khương, em nghĩ kỹ chưa? Nhảy từ tầng 29 xuống, em sẽ biến thành một đống thịt nát đấy.” Đây chính là thái độ của Giang Cận, ngay cả vẻ ngoài cũng không muốn giả bộ chút nào. Tôi cảm thấy thật vô vị, quay đầu nhìn về phía những đám mây rực rỡ ở xa, bĩu môi một tiếng: “Giang Cận, em thấy chúng ta như thế này thật sự chẳng có ý nghĩa gì cả, hay là…” Chúng ta hủy hôn ước đi.
Chung Ái Hệ thống cùng tiên tôn hủy khế ước đã quay trở lại Khi Lục Trầm Mặc chứng đạo tiên tôn, ta cùng hắn hủy khế ước. Hắn hỏi ta: “Non cao nước dài, liệu có ngày tái ngộ?” Ta chỉ vào chiếc chuông nhỏ: “Khi nó vang lên, chính là lúc ta quay trở lại.” Nhưng cả ta và hắn đều biết, ta chỉ lừa hắn mà thôi. Hôm nay chia biệt, non cao nước dài, chúng ta sẽ chẳng bao giờ gặp lại.
Thuỳ Tri Ngã Ý Vào kỷ niệm năm năm ngày cưới, Hứa Gia Niên nói sẽ tổ chức cho tôi một lễ cưới hoành tráng. Anh ấy nói anh rất tiếc vì ngày cưới năm đó không thể tổ chức cho tôi một lễ cưới, anh nói tôi chắc chắn sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất. Rồi vào ngày lễ cưới, anh nhận được một tin nhắn, vội vội vàng vàng chạy đi. Tôi mặc bộ váy cưới cồng kềnh đuổi theo anh, anh an ủi tôi: “Chí Ý, công ty hiện tại có việc quan trọng, anh phải đi trước.” Anh ấy nói dối mà vẫn vụng về như thế, nhưng tôi lại không vạch trần suy nghĩ của anh nữa. Bởi vì tôi bị ung thư, không còn nhiều thời gian.
“Em có thể chạm vào đuôi của anh không?” Tôi cẩn thận hỏi ông chủ.Anh ấy đang say rượu, dưới bộ vest chỉnh tề, phần đuôi cột sống lộ ra một chiếc đuôi lớn phủ lông trắng!“Được.” Vị tổng tài lạnh lùng, vô tình, lúc này hai má đã ửng hồng.“Phương Tiểu Linh, em có thể chạm vào.” Anh ấy nói.
Tạm Biệt, Chú Nhỏ Sau khi tôi thổ lộ tình cảm với chú nhỏ Lý Duật Lễ, anh dẫn tôi đi gặp một cô gái đang ngồi trên xe lăn. Cô ấy tên là Phương Duyệt Hề, cũng là vợ tương lai của anh. Lý Duật Lễ nói, Phương Duyệt Hề vì cứu anh mà mất đi đôi chân và cả ước mơ, nên anh phải có trách nhiệm với cô ấy. Tôi không hiểu. Cứu mạng thì nhất định phải lấy cả đời ra để báo đáp sao? Anh không trả lời câu hỏi của tôi. Kiếp trước, tôi không tin rằng Lý Duật Lễ không yêu mình, nên cứ liên tục thử thách giới hạn của anh. Cho đến khi chính mắt tôi thấy anh đứng yên nhìn người đối diện bẻ từng ngón tay tôi, nghe tôi gào thét trong đau đớn, nhưng ngay cả một cái nhíu mày anh cũng không có. Lúc đó, tôi hoàn toàn tuyệt vọng. Sau này, vì vết thương quá nặng nên tôi không thể tiếp tục công việc trong phòng phẫu thuật, cuối cùng rơi vào bế tắc và cắt cổ tay tự sát. Lần nữa tỉnh lại. Tôi không chút do dự nộp đơn xin vào tổ chức Bác Sĩ Không Biên Giới. Từ bỏ thân phận cháu gái nhà họ Lý.
Ly Nô Ta và tỷ tỷ là hai con mèo yêu. Sau khi lạc vào hoàng cung, tỷ ấy trở thành Quý phi được Hoàng đế sủng ái hết mực. Còn ta thì bị vị Đại tướng quân oai phong ôm vào lòng, mang ra khỏi cung. Được nâng niu như bảo bối, chiều chuộng hết mực suốt ba năm. Tướng quân từ biên cương trở về mang theo một nữ tử, Hoàng đế cũng lần đầu tiên nổi giận với tỷ tỷ. Nửa đêm, tỷ tỷ nhảy lên mái nhà của ta: “Miên Miên, ta đã hút đủ long khí rồi, chạy không?” Ta nhanh chóng gói ghém vàng bạc châu báu, vác lên lưng, gật đầu: “Tỷ đi, ta sẽ đi!” Trong chốc lát, Quý phi qua đời, phủ tướng quân có tang. Nghe nói Hoàng đế vô cùng tức giận, thây chất thành núi. Đại tướng quân vì tìm kiếm ái thê, cầm trọng binh vây đánh hoàng thành. Thiên hạ sắp loạn! …
Đổi Chú Rể Giữa Lễ Đường Vào ngày cưới, mẹ chồng ngang nhiên để cha ruột mất tích 20 năm của tôi lên sân khấu phát biểu, rồi chỉ tay vào mặt tôi quát mắng: “Ngày vui như vậy mà còn lắm trò gì nữa? Con định để người ta chỉ trỏ sau lưng, mắng con bất hiếu à?” Mà người cha dượng đã vất vả nuôi nấng tôi trưởng thành, lúc đó chỉ biết ngồi dưới sân khấu cười gượng, ánh mắt đầy cô đơn. Tôi tháo khăn voan, vung tay tát thẳng vào mặt vị hôn phu giả tạo. “Cưới cái gì mà cưới, không cưới nữa!”
Bốn Bề Hoang Dã Sau khi ly hôn với Giang Dã, anh quay sang nắm tay ánh trăng sáng của mình. Khi gặp lại lần nữa, tôi đang hát tại quán bar, trong vòng tay anh đã là một người đẹp khác. Tôi đã trở về quỹ đạo ban đầu, còn anh, dường như không thể quay lại được nữa.
Đừng Quên Anh Đã Từng Yêu Em Nhà bị cháy, anh trai liều mạng cứu tôi ra ngoài, kết quả bị t/à/n phế hai chân. Để chữa chân cho anh, tôi làm liền năm công việc mỗi ngày, nửa năm gầy đi ba mươi cân. Cho đến một ngày, khi kiệt sức đến mức sắp ngất đi, trước mắt tôi bỗng hiện lên một hàng chữ như bình luận nổi: “Con ngốc vật hi sinh, cô ta có biết nam chính liều mạng dẫn cô ta rời đi, là sợ cô ta phát hiện bí mật trong thư phòng không?” “Có người ngốc như vậy, bảo sao nam chính nghiện giả tật ở chân.” “Giờ này người ta đang ở trường đua, cùng cô em gái nhà bên đua xe đấy!” Tôi vội vàng đến trường đua, đúng lúc thấy anh trai cán đích chiến thắng. Cô gái hàng xóm quen thân từ nhỏ, đỏ mặt e dè, đưa bó hoa tươi đến trước mặt anh. Tôi không nói một lời, rời đi không dấu vết. Về sau nghe nói, anh trai tôi phóng xe lao xuống vực lúc nửa đêm. Chỉ vì nhìn thấy một bóng lưng giống tôi đến bảy phần…
Buông Tay Trong tiệc cưới, du thuyền bị lật nghiêng, tôi và Tống Kỳ đồng thời rơi xuống nước. Nhìn vị hôn phu cùng anh trai ruột đồng thời bơi về phía cô ấy, tôi đột nhiên thấy thoải mái. Không thể kiên định lựa chọn, vậy thì dứt khoát buông tay đi. Sắp tới mê truyện có kết hợp với lazada tung ra một loạt mã giảm giá, các mã 30/150k 60/300k 100/150k, ai là tín đồ săn sale của Lazada, shopee thì join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhe😘
Trường Tình Đêm trước lễ cưới, tôi phát hiện ra bí mật của bạn trai mình. Anh đăng một dòng trạng thái mà chỉ một người duy nhất có thể nhìn thấy. “Nếu em đổi ý, cô dâu có thể thay bất cứ lúc nào.” Thời gian anh đăng dòng trạng thái đó lại trùng với ngày kỷ niệm yêu nhau của chúng tôi. Người nhận là cô bạn cùng bàn thời cấp ba, người anh gọi là “anh em tốt” suốt mười năm qua. Tôi cầm điện thoại với dòng trạng thái ấy đi đến tìm anh tại bữa tiệc độc thân. Anh nhíu mày, bực bội nói: “Lại làm loạn nữa rồi. Em cứ mãi bám víu vào quá khứ như thế, bảo sao không ai yêu em.” Lời nói của anh như dao cắt vào lòng tôi, đau đến tê tái, khiến tôi cảm thấy như mình chưa bao giờ thực sự có chỗ đứng trong trái tim anh. […] Ngày diễn ra hôn lễ giữa tôi và anh, cô ấy lại xuất hiện hướng anh tỏ tình. Mà anh thì thấp giọng giải thích với tôi: “Cô ấy chỉ là một cô gái nhỏ, trước mặt bao nhiêu bạn bè, anh không thể để Hà Tịch mất mặt được. Anh hứa với em, đây sẽ là lần cuối cùng.” Anh chưa kịp để tôi phản ứng, liền quay lại nhìn Hà Tịch, cất cao giọng, dứ dứt khoát: “Anh đồng ý.” Lúc bấy giờ tôi chỉ cười khinh bỉ, anh sợ cô ấy mất mặt, còn tôi thì sao? Mà cũng không sao, kẻ phản bội, sớm muộn sẽ phải trả giá, bằng mạng của mình chẳng hạn. …..
Yêu Hận Vào cung ba năm, từ đầu đến cuối ta đều không danh không phận. Đám hạ nhân không rõ nội tình, chỉ dám gọi một tiếng “Hạ cô nương”. Thẳng cho đến ngày hôm ấy, Hoàng Đế đổi nơi ở cho ta, nơi đó vừa có một nữ nhân không được ân sủng treo cổ tự sát trên xà nhà. Hắn phát ra tín hiệu, người người đều có thể khinh nhục ta.
Chúng Ta Đã Từng Yêu Như Thế Năm thứ mười trong cuộc hôn nhân với Thẩm Hoài Chi, tôi phát hiện anh ta ngoại tình. Không có ảnh chụp. Không có bằng chứng. Chỉ bởi vì… sáng hôm đó, anh ta nói với tôi: “Chào buổi sáng.” Mười năm nay, mỗi sáng thức dậy anh đều nói: “Buổi sáng tốt lành.” Mà hôm đó, đột nhiên lại đổi thành: “Chào buổi sáng.”
Bông Hồng Của Riêng Tôi Sau khi Trần Thời đính hôn, tôi lấy lý do đi du lịch để nộp đơn xin nghỉ việc. Anh nhướn mày, mỉm cười nhẹ: “Chơi chán rồi thì quay lại.” Tôi tham lam ngắm nhìn đôi mày mắt của anh, khẽ đáp: “Ừm.” Anh không biết, tôi sẽ không thể quay lại nữa. Cuộc đời tôi, ngay từ khoảnh khắc anh đính hôn, đã bị hệ thống nhấn nút đếm ngược.
Một Mình Trong Nhà Mình Khi ba mẹ ly hôn, ai cũng tranh giành quyền nuôi em gái tôi, còn tôi thì ai cũng sợ dính phải như ôn dịch. Cuối cùng, tôi bị phán cho về sống với ba. Mẹ tôi dắt em gái đứng bên cạnh, vừa xem vừa cười khẩy, còn xúi ba tôi: “Đánh mạnh vào! Đánh ch .t nó đi thì khỏi phải nuôi nữa, đỡ phiền phức!” Ngay ngày đầu tiên về nhà mới, mẹ kế vừa ôm tôi vừa nói: “Từ giờ, mẹ là mẹ con. Nghe rõ chưa?” Về sau, tôi mua cho mẹ kế biệt thự, siêu xe. Mẹ ruột – người từng bao năm không thèm ngó ngàng đến tôi – lại nằm trên giường bệnh khóc lóc, van xin tôi cứu bà. Tôi mỉm cười, từng ngón tay gỡ bàn tay bà ra khỏi tay tôi: “Bà à, cứ yên tâm mà ch .t đi.”