Ngược

Ranh Giới

Ranh Giới Hàn Thành có một cô bạn thân. Quan hệ tốt đến mức ngủ cùng một giường, cùng ăn một cây kem. Tôi giữ khoảng cách với bọn họ. Hắn lại mất hết kiên nhẫn: “Anh và cô ấy xảy ra chuyện gì thì đã sớm xảy ra rồi, em có thể tin anh một chút hay không?” Hay lắm. Tôi quay đầu tìm một người bạn thân khác giới.

Khấu Tâm

Khấu Tâm Đêm trước ngày đính hôn, bạn trai tôi đột nhiên khôi phục ký ức. Tôi mới biết được, người đàn ông tôi yêu thương bấy lâu vốn là một cảnh sát nằm vùng. Và còn có một người vợ chưa cưới từ thuở thiếu thời. Cô ấy tìm đến tôi, nước mắt long lanh như những giọt mưa đọng trên cánh hoa lê: “Nếu lần đó anh ấy bình an trở về từ nhiệm vụ, chúng tôi đã thành đôi rồi.” “Cầu xin cô… hãy trả anh ấy về với tôi…” Tôi im lặng hồi lâu, rồi khẽ đáp: “Được.” Sau đó, tôi chấp nhận lệnh điều chuyển công tác đến một thành phố khác. Ba năm sau, tôi bị một kẻ cầm dao bắt cóc ngay đầu đường. Anh xuất hiện để cứu tôi. Khi tôi định lén lút bỏ đi lần nữa, anh đã nắm chặt cổ tay tôi. Giọng anh nghiêm nghị: “Em lại định bỏ đi mà không từ biệt một lần nữa sao?”

Tư Nguyên

Tư Nguyên Ngày thứ ba sau khi được chẩn đoán mắc bệnh ung thư dạ dày, tôi đã chọn một ngôi mộ cho mình. Nghe nói phong thủy của nó rất tốt, có thể phù hộ cho tôi kiếp sau không còn là một đứa con ruột bị ghét bỏ nữa. Không bị người khác cướp mất cha mẹ, cướp mất anh trai, cướp mất mọi thứ. Không còn… Không được ai yêu thương. Tôi đốt hết ảnh chụp, quần áo, xóa sạch mọi dấu vết cho thấy tôi từng tồn tại. Rồi sau đó tôi cắt cổ tay, nằm vào bồn tắm lẳng lặng chờ chết. Nhưng ai ngờ đột nhiên trung tâm nghĩa trang lại gọi điện thoại cho tôi: “Cô Lục, thành thật xin lỗi. Vì hai người môi giới giới thiệu trùng nên ngôi mộ này cũng được bán cho một vị khách khác mất rồi. Cô… Có tiện nhường mộ không?”

Khương Chi

Khương Chi Năm thứ ba Khương Chi theo đuổi Châu Tư Nam, anh ta lại phải lòng một nữ sinh đại học xinh đẹp. “Đợi anh chơi chán rồi, anh sẽ ngoan ngoãn về cưới em.” Dựa vào hôn ước đã định từ trước, Châu Tư Nam không ngần ngại thay đổi người yêu liên tục. Anh ta nghĩ chắc đầu óc tôi ngu ngốc, không thể rời xa anh ta. Nhưng lần này tôi không nói gì, chỉ quay lưng bước ra khỏi vòng tay anh ta. Châu Tư Nam vẫn không chịu cúi đầu dỗ dành tôi. Anh ta ôm cô gái kia trong lòng, đánh cược với người khác: “Tôi còn không hiểu cô ấy sao? Không đến một tháng nữa sẽ lại khóc lóc như chó xin tôi quay lại.” Nhưng Châu Tư Nam không đợi được tôi quay lại, mà chỉ nhận được thông báo hủy hôn. Châu Tư Nam vốn luôn ngạo mạn, điên cuồng nắm lấy cánh tay tôi, đôi mắt đỏ hoe run rẩy hỏi: “Em thật sự không cần anh nữa sao?”  

Khương Mộng

Khương Mộng Sau khi hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, ta chỉ cần chết đi là có thể rời khỏi thế giới này. Thế nhưng, khi ta treo mình trên dải lụa trắng, Tiêu Tự – kẻ luôn chán ghét ta – lại như phát điên ôm ta xuống. Hắn gầm lên, giọng khàn đặc: “Khương Mộng, nàng nhất định phải tận mắt chứng kiến trẫm và Vân Nhi thành thân, nàng không được chết!” Ta ngước đôi mắt trống rỗng lên, trước mắt chỉ là một mảnh mơ hồ. Lúc đỡ đao cho Tiêu Tự, ta trúng phải kịch độc, đôi mắt đã hoàn toàn mù lòa. “Sao ta có thể tận mắt nhìn chàng thành thân được chứ?”

Quên em đi

Năm đó, cha mẹ qua đời, công ty bên bờ vực phá sản. Tôi đã tuyệt tình với anh trai mình đúng vào lúc anh ấy khó khăn nhất. Năm năm sau, công ty anh lên sàn chứng khoán, một bước thành danh, trở thành Tổng giám đốc Hạo được người người ngưỡng mộ. Phóng viên hỏi, những năm qua, người anh biết ơn nhất là ai. Ánh mắt anh lạnh nhạt, giọng nói mỉa mai: “Em gái vì tiền mà bỏ rơi tôi. À, bây giờ cũng chẳng tính là em gái nữa. Cô ta giờ sống thế nào rồi?” Phóng viên phát động chiến dịch tìm kiếm em gái của Tổng giám đốc Hạo trên toàn mạng. Tiền thưởng cả chục triệu. Nhưng không ai tìm được tung tích của tôi. Chỉ tìm thấy cuốn nhật ký viết trước khi tôi ch.

Thần Nữ Oán

Thần Nữ Oán Ta và Thái Hoa Đế Quân đã trải qua chín mươi chín kiếp tình duyên đầy sóng gió. Hắn đưa ta cùng trở về Cửu Trọng Thiên, đời đời kiếp kiếp không xa rời. Ta ngỡ rằng sau chín mươi chín kiếp yêu mà không được, cuối cùng cũng được viên mãn. Cho đến khi trên Tam Sinh Thạch xuất hiện cái tên chân mệnh thiên nữ của hắn. Hắn dành cho Liễu Như Yên sự sủng ái tột cùng, vì nàng ta mà cưỡng ép lột đi tiên cốt của ta. “Tô Ly, ngươi chẳng qua chỉ là một phàm nhân, chết thì chết thôi, Như Yên mới là chân mệnh thiên nữ!” Vào ngày đại hôn của bọn họ, ta mang trong mình cốt nhục của Thái Hoa. Lê thân xác tàn tạ nhảy xuống Tru Tiên Đài. Thái Hoa Đế Quân lại hóa điên.

Hàm Ngọc

Hàm Ngọc Sau khi công lược thành công vị hoàng đế bạc tình, ta ở lại bên cạnh hắn. Nhưng hắn lại bị thương mất trí nhớ, quên mất ta. Hắn yêu một cô nương khác, mũ phượng khăn quàng, cưới nàng làm thê. Còn ta chỉ là một quý phi không được sủng ái bên cạnh hắn. Chỉ vì làm bẩn giày của người trong lòng hắn, ta đã bị hắn chặt đứt đôi tay, ném vào lãnh cung. Đôi tay này, từng cầm trường thương, cùng hắn vào sinh ra tử. Cũng từng mười ngón đan chặt, cả đêm không nỡ rời xa. Ta quyết định từ bỏ. Hệ thống khuyên ta: “Chờ thêm vài ngày nữa, bệnh của hắn sẽ sớm khỏi thôi.” Nhưng ta mệt rồi, ta không muốn đợi hắn nữa.

Chung Ái

Chung Ái Hệ thống cùng tiên tôn hủy khế ước đã quay trở lại Khi Lục Trầm Mặc chứng đạo tiên tôn, ta cùng hắn hủy khế ước. Hắn hỏi ta: “Non cao nước dài, liệu có ngày tái ngộ?” Ta chỉ vào chiếc chuông nhỏ: “Khi nó vang lên, chính là lúc ta quay trở lại.” Nhưng cả ta và hắn đều biết, ta chỉ lừa hắn mà thôi. Hôm nay chia biệt, non cao nước dài, chúng ta sẽ chẳng bao giờ gặp lại.

Bệnh Kiều

Bệnh Kiều Khi tôi thất nghiệp, suýt chút nữa chớt đói, thì trời xui đất khiến thế nào, tên người yêu cũ bệnh kiều lại b@t cóc và giam giữ tôi. Hắn đỏ mắt đe dọa tôi không được rời đi, ngược lại trong lòng tôi lại vui như mở hội. Thôi nào, được nghỉ hưu sớm, sống an nhàn, mỗi ngày đều có cơ bụng tám múi để sờ, có gương mặt đẹp trai để hôn. Mơ cũng chả dám mơ í chứ? Cũng chẳng cần lo bệnh kiều phát bệnh, cứ đi đường của bệnh kiều, để bệnh kiều hết đường mà đi thôi. Giờ thì mỗi khi hắn tắm đều phải khóa cửa, sợ tôi vào tấn công cái mông cong của hắn. Xí, nhỏ mọn thật.

Trường Tình

Trường Tình Đêm trước lễ cưới, tôi phát hiện ra bí mật của bạn trai mình. Anh đăng một dòng trạng thái mà chỉ một người duy nhất có thể nhìn thấy. “Nếu em đổi ý, cô dâu có thể thay bất cứ lúc nào.” Thời gian anh đăng dòng trạng thái đó lại trùng với ngày kỷ niệm yêu nhau của chúng tôi. Người nhận là cô bạn cùng bàn thời cấp ba, người anh gọi là “anh em tốt” suốt mười năm qua. Tôi cầm điện thoại với dòng trạng thái ấy đi đến tìm anh tại bữa tiệc độc thân. Anh nhíu mày, bực bội nói: “Lại làm loạn nữa rồi. Em cứ mãi bám víu vào quá khứ như thế, bảo sao không ai yêu em.” Lời nói của anh như dao cắt vào lòng tôi, đau đến tê tái, khiến tôi cảm thấy như mình chưa bao giờ thực sự có chỗ đứng trong trái tim anh. […] Ngày diễn ra hôn lễ giữa tôi và anh, cô ấy lại xuất hiện hướng anh tỏ tình. Mà anh thì thấp giọng giải thích với tôi: “Cô ấy chỉ là một cô gái nhỏ, trước mặt bao nhiêu bạn bè, anh không thể để Hà Tịch mất mặt được. Anh hứa với em, đây sẽ là lần cuối cùng.” Anh chưa kịp để tôi phản ứng, liền quay lại nhìn Hà Tịch, cất cao giọng, dứ dứt khoát: “Anh đồng ý.” Lúc bấy giờ tôi chỉ cười khinh bỉ, anh sợ cô ấy mất mặt, còn tôi thì sao? Mà cũng không sao, kẻ phản bội, sớm muộn sẽ phải trả giá, bằng mạng của mình chẳng hạn. …..

Yêu Hận

Yêu Hận Vào cung ba năm, từ đầu đến cuối ta đều không danh không phận. Đám hạ nhân không rõ nội tình, chỉ dám gọi một tiếng “Hạ cô nương”. Thẳng cho đến ngày hôm ấy, Hoàng Đế đổi nơi ở cho ta, nơi đó vừa có một nữ nhân không được ân sủng treo cổ tự sát trên xà nhà. Hắn phát ra tín hiệu, người người đều có thể khinh nhục ta.

Mộ Nam

Mộ Nam Khi Lục Đông Thần một lần nữa bỏ rơi tôi để quay lại với Kiều Nhiễm. Tôi cuối cùng cũng cảm thấy hoàn toàn chán nản. Lúc rời đi, anh ta nói: “Mộc Mộc, em hãy đi tìm bạn trai đi, tôi sẽ không quay lại với em nữa.” Tôi mỉm cười gật đầu: “Được.” Anh ta nghĩ rằng chỉ cần anh ta quay đầu lại, tôi sẽ mãi mãi đứng tại chỗ đợi anh ta. Nhưng sau đó, khi anh ta và Kiều Nhiễm lại một lần nữa cãi nhau và tìm đến tôi. Lại đúng lúc bắt gặp tôi và bạn trai đang hôn nhau say đắm dưới lầu. Đêm khuya tĩnh mịch, Lục Đông Thần nhìn thấy cô gái ngày xưa chỉ dịu dàng với mình, giờ đây lại đang nhẹ nhàng dỗ dành một người đàn ông khác: “Từ Ký Nam, anh đừng ghen tuông nữa được không, em đã không còn thích anh ta từ lâu rồi…”

Dục Nhiên

Dục Nhiên Ta là một thứ nữ vô dụng trong phủ huyện lệnh, ngày ngày chỉ biết ăn no chờ chếc. Không ngờ lại bị công tử của Hầu phủ nhìn trúng, ép ta vào phủ. Ai ngờ được, vị công tử kia không chỉ tham lam đồ ăn của ta mà còn muốn… cả người ta.

Điểm Chung

Điểm Chung Anh trai tôi mất tích đã được mười năm, mười năm sau, tại biên giới phía bắc, tôi gặp lại anh. Chỉ là lúc này đây, tôi là hàng hoá, mà anh lại là ông chủ muốn mua tôi. Quan trọng nhất là anh giống như không quen biết tôi.

Tuy An

Tuy An Thiệu Diễm là hộ vệ ta nhặt được. Hắn bảo vệ ta mười năm, nhưng trong ngày vong quốc, hắn lại vì hoàng tỷ mà tự tay ép ta quy hàng. Sau này ta đào vong thất bại, ẩn trốn trong thôn, hắn lại dùng lửa ép ta. Khi mở mắt lần nữa, ta trở lại ngày ta gặp hắn. Ta lập tức che mắt giả mù đi ngang qua. Nhưng nghe nói từ hôm ấy, ở bãi tha ma xuất hiện một thiếu niên áo đen, cả người toàn máu đang chặn hỏi từng người qua đường một.

Ly Nô

Ly Nô  Ta và tỷ tỷ là hai con mèo yêu. Sau khi lạc vào hoàng cung, tỷ ấy trở thành Quý phi được Hoàng đế sủng ái hết mực. Còn ta thì bị vị Đại tướng quân oai phong ôm vào lòng, mang ra khỏi cung. Được nâng niu như bảo bối, chiều chuộng hết mực suốt ba năm. Tướng quân từ biên cương trở về mang theo một nữ tử, Hoàng đế cũng lần đầu tiên nổi giận với tỷ tỷ. Nửa đêm, tỷ tỷ nhảy lên mái nhà của ta: “Miên Miên, ta đã hút đủ long khí rồi, chạy không?” Ta nhanh chóng gói ghém vàng bạc châu báu, vác lên lưng, gật đầu: “Tỷ đi, ta sẽ đi!” Trong chốc lát, Quý phi qua đời, phủ tướng quân có tang. Nghe nói Hoàng đế vô cùng tức giận, thây chất thành núi. Đại tướng quân vì tìm kiếm ái thê, cầm trọng binh vây đánh hoàng thành. Thiên hạ sắp loạn! …

KẾ HOẠCH YÊU ĐƯƠNG VỚI TRÚC MÃ

Sau khi tỏ tình với crush mà bị từ chối, tôi chạy thẳng đến nhà thanh mai khóc lóc thảm thiết.Khóc ướt cả ga giường anh ấy.Khóc ướt cả áo vest anh ấy.Hơn mười phút trôi qua, cuối cùng anh ấy cũng không chịu nổi nữa.Anh nâng mặt tôi lên, nước mắt vẫn còn vương trên má.“Đừng khóc nữa, tôi làm bạn trai em. Dù sao anh đây cũng từng là hot boy trường, đâu có thua kém cái tên mặt trắng kia.”“Thật không?”Tôi mừng rỡ phát điên, giữ chặt gáy anh rồi hôn lấy hôn để như chim gõ kiến.Tay không ngừng sờ bụng anh.Crush gì chứ, tất cả chỉ là chiêu trò theo đuổi chồng của tôi mà thôi.

Ánh Trăng Tàn

Ánh Trăng Tàn  Ngày vong quốc, là một tiểu thị vệ đã cứu ta. Trên đường trốn chạy, hắn thắt lưng buộc bụng, có một đồng tiền cũng phải bẻ làm đôi. Suốt ngày ăn bánh khô, dưa muối, ta nằm mơ cũng chỉ mong được ăn thịt. Tiểu thị vệ nắm chặt hai đồng tiền vừa kiếm được, giọng nói khàn khàn: “Công chúa, bây giờ chúng ta không còn như xưa, tiền phải dùng vào chỗ cần thiết…” Ta buồn bã gật đầu, thấu hiểu sự khó khăn của hắn khi kiếm tiền, cũng bắt đầu học cách sống tằn tiện. Thế nhưng, khi ta dần quen với cuộc sống khốn khó này, lại bắt gặp hắn ngồi trong góc tường lén lút ăn trộm nguyên một con ngỗng quay! Ta tức giận đến phát điên! Hắn ung dung đáp: “Biệt danh của ta là “Đao Nhẫn”* đó, sao hả?” *còn có nghĩa là thứ cần thiết nhất.

Cầu Vồng Sau Mưa

Cầu Vồng Sau Mưa Vào ngày tổ chức tiệc đầy tháng của cháu trai, chồng tôi cố tình tìm cớ đuổi tôi đi, rồi đưa người yêu cũ ngồi vào ghế chính giữa bàn tiệc. Khi tôi đến nơi, thứ đập vào mắt là cảnh cô ta với dáng vẻ đài các, y như bà chủ nhà, đang cười tươi rói, đích thân đeo cho cháu tôi chiếc vòng khóa vàng 30g mà tôi mua, miệng còn xưng là “bà nội”. “Chỉ là để cho Nhã Cầm được trải nghiệm cảm giác làm bà nội một lần, em đến vậy mà cũng không chịu được à? Hôm nay là đại sự, đừng làm mất mặt!” Tôi quay sang nhìn con trai, nó chẳng nói một lời, bế cháu nhỏ đang quấy khóc, dúi vào tay tôi rồi đẩy tôi ra ngoài. “Cô Linh, cô đến muộn rồi đấy, thằng bé đói với buồn ngủ lắm rồi, cô đưa nó xuống nghỉ đi.” Rồi nó quay sang giải thích với nhà thông gia bên vợ từ nước ngoài mới về: “Người giúp việc dưới quê ấy mà, tuổi cũng lớn rồi, làm việc hơi chậm, mong bác thông cảm.”