Ngược

Người Thừa Kế Bị Loại Bỏ

Người Thừa Kế Bị Loại Bỏ Tôi trúng số 5 triệu tệ, đang định báo tin vui. Ba mẹ lại lấy di chúc ra bắt tôi ký. [Toàn bộ tài sản sẽ do cháu trai Lê Gia Bảo thừa kế…] Anh trai giơ tờ kết quả kiểm tra u xơ của tôi lên: “Cô bị ung thư rồi, không chữa được đâu, đừng hoang phí tiền nữa.” “Ký vào di chúc, giao hết tiền cho Gia Bảo, chết rồi mới có người lo hậu sự cho cô.” Tôi xé nát tờ di chúc ấy, không nói gì về chuyện trúng số. Ngay tại chỗ đó, họ viết “Giấy cắt đứt quan hệ huyết thống”, đánh gãy chân và xương vai tôi, rồi đuổi tôi ra khỏi nhà, bảo tôi tự sinh tự diệt! Trong lòng tôi cười lạnh: Cơ thể tôi rất khỏe, đã đoạn tuyệt quan hệ thì tiền trúng số để tôi tự tiêu.

Buông Tay Lặng Sóng

Buông Tay Lặng Sóng Chồng tôi vừa khỏi Covid-19, tôi lại sốt cao 39,5 độ. Hộp thuốc Ibuprofen trong nhà đã bị gửi hết cho chị dâu anh ấy. Tôi lập tức lấy lại gói hàng từ bưu điện và chuyển vào ở khách sạn năm sao. Ai nói ở khách sạn thì không tính là đón Tết chứ? Muốn chơi thì chơi, muốn ăn thì ăn, thật sự thoải mái vô cùng!

Em Gái Thất Lạc Của Tôi Là Phú Bà

Em Gái Thất Lạc Của Tôi Là Phú Bà Em gái ruột của tôi đến nhận gia đình lại không được chào đón. Bố và anh trai tôi đều bảo vệ cô em gái giả kia. Kết quả em gái ruột tôi vừa quay đầu đã thành phú bà nghìn tỷ, bố và anh tôi khóc lóc cầu xin tha thứ.

Giữa Biển Người, Ta Lại Gặp Nhau

Giữa Biển Người, Ta Lại Gặp Nhau Bạch nguyệt quang của Ninh Thuật vì tôi mà chết, anh ta hận tôi suốt mười năm. Đến tận khi tôi bệnh chết, anh ta vẫn không tha thứ cho tôi. Trọng sinh trở về ngày hôm đó, tôi quyết định thành toàn cho bọn họ, chết thay bạch nguyệt quang của anh ta. May mắn thay, tôi không chết, còn nhân cơ hội đó mà giả chết rời đi. Tôi bắt đầu một cuộc sống mới, vứt bỏ Ninh Thuật ra sau đầu. Hai năm sau, Ninh Thuật vô tình nhìn thấy ảnh chụp của tôi, phát hiện tôi vẫn còn sống. Nghe nói, lúc đó anh ta phát điên rồi.  

Cây Kết Hương

Cây Kết Hương Nửa đêm về sáng, khoảng hai giờ, người yêu cũ của tôi lại đến. Anh ta dùng chìa khóa mở cửa, thay dép rồi đi vào phòng tắm, sau đó ra bếp nấu mì… Nghe tiếng anh ta lúi húi làm những việc quen thuộc mà ồn ào ấy, tôi bực bội vùi đầu vào chăn, cố ép mình ngủ. Nhưng càng cố ngủ thì càng không tài nào ngủ được, tôi bất giác nhớ lại tất cả những chuyện đã qua.

Không Trọn Vẹn

Không Trọn Vẹn Chồng tôi không chỉ có bồ nhí bên ngoài, mà còn muốn đưa cô ta về làm vợ hai. Tôi không đồng ý, nên anh ta cho tôi uống thuốc quên. Nhưng người tôi quên không phải chồng tôi, mà là anh trai của anh ta. Kết quả là anh ta lại phát đ1ên.

Khương Mộng

Khương Mộng Sau khi hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, ta chỉ cần chết đi là có thể rời khỏi thế giới này. Thế nhưng, khi ta treo mình trên dải lụa trắng, Tiêu Tự – kẻ luôn chán ghét ta – lại như phát điên ôm ta xuống. Hắn gầm lên, giọng khàn đặc: “Khương Mộng, nàng nhất định phải tận mắt chứng kiến trẫm và Vân Nhi thành thân, nàng không được chết!” Ta ngước đôi mắt trống rỗng lên, trước mắt chỉ là một mảnh mơ hồ. Lúc đỡ đao cho Tiêu Tự, ta trúng phải kịch độc, đôi mắt đã hoàn toàn mù lòa. “Sao ta có thể tận mắt nhìn chàng thành thân được chứ?”

Người vợ may mắn không vâng lời chồng

Một giọt máu tươi rơi xuống cánh bướm, cánh bướm này chỉ là một món trang trí trên cây trâm, được gắn ngọc. Cánh bướm hút lấy máu tươi, thấm vào viên ngọc.“Ồ? Là máu trinh nữ? Quả thật rất ngọt ngào… không đúng, máu trinh nữ lần này thơm hơn nhiều so với trước đây, đây là máu trinh nữ tinh khiết nhất mà ta từng nếm thử trong trăm năm qua.”Trong bóng tối, yêu hồn bị giam trong trâm, đang trong giấc ngủ chờ đợi người có duyên dùng máu tươi đánh thức.Lần này là cô gái như thế nào, duyên phận ra sao đang chờ đợi hắn kéo tơ hồng? Hắn rất mong đợi…Không, nên nói là hắn mong đợi được thả ra, ngửi mùi vị đầy dục vọng của thế gian, nhìn những con người ngu ngốc trôi nổi trong yêu hận.Hắn là Hà Quan, một yêu hồn bị tiên pháp giam cầm trong trâm, cuối cùng lại được hiện thế.Bên hồ, trong đám lau sậy bạt ngàn, một hình thể nam nhân đang dần dần hiện hình, tóc dài tung bay, thân hình cao ráo, ngũ quan nghiêng nước nghiêng thành, vẻ đẹp yêu kiều tái hiện giang hồ.

Bệnh Kiều

Bệnh Kiều Khi tôi thất nghiệp, suýt chút nữa chớt đói, thì trời xui đất khiến thế nào, tên người yêu cũ bệnh kiều lại b@t cóc và giam giữ tôi. Hắn đỏ mắt đe dọa tôi không được rời đi, ngược lại trong lòng tôi lại vui như mở hội. Thôi nào, được nghỉ hưu sớm, sống an nhàn, mỗi ngày đều có cơ bụng tám múi để sờ, có gương mặt đẹp trai để hôn. Mơ cũng chả dám mơ í chứ? Cũng chẳng cần lo bệnh kiều phát bệnh, cứ đi đường của bệnh kiều, để bệnh kiều hết đường mà đi thôi. Giờ thì mỗi khi hắn tắm đều phải khóa cửa, sợ tôi vào tấn công cái mông cong của hắn. Xí, nhỏ mọn thật.

VĂN LUẬN THẤT TÌNH VÀ GIÁO SƯ MAI MỐI

Sau khi chia tay bạn trai, tôi chẳng còn tâm trí đâu mà viết luận văn.Giáo sư thấy vậy, miễn cưỡng giới thiệu con trai mình cho tôi, mong tôi sớm vượt qua nỗi buồn thất tình.Tôi tìm đủ cách từ chối nhưng không được, đành phải nghe theo sắp xếp.Đến nhà giáo sư, tôi sững sờ khi thấy người đang ngồi trong phòng khách lại chính là bạn trai cũ. Hai chúng tôi nhìn nhau, im lặng không nói nổi một lời.Để phá tan bầu không khí ngượng ngùng, tôi đành quay sang nói chuyện với chú chó trong nhà.“Coca, lâu rồi không gặp. Hình như mày lại mập ra rồi nhỉ?”Giáo sư nhìn tôi, vẻ mặt đầy nghi hoặc:“Ơ… hình như tôi chưa từng nói với em… con chó nhà tôi tên là gì mà?”

Lại Một Năm Nữa Hoa Tàn

Lại Một Năm Nữa Hoa Tàn Tôi làm tình nhân cho Tống Viễn Lâm đã bốn năm. Anh ta đang tổ chức đám cưới với người khác vào ngày tôi chết. “Ngày trọng đại cô cũng không đến, là không muốn nhìn thấy tôi cưới người khác sao?” “Hay cô nghĩ tôi sẽ thỏa hiệp nếu cô làm như vậy?” “Lộ Dương, tôi nói lần cuối cùng, hôm nay cô không xuất hiện, cả đời này cũng đừng nghĩ sẽ quay về.” Sau đó, anh ta quỳ gối trước mộ của tôi, tự tay khắc tên lên mộ cho tôi. “Vợ tôi Lộ Dương. Sinh vào ngày hoa rụng, chết vào năm tôi yêu cô ấy nhất.” Đó là lần đầu tiên anh ta thừa nhận rằng anh ta yêu tôi. Nhưng vậy thì sao? Tôi đã chết rồi.  Hoàn Tiền Shopee  Metruyen.net.vn chính thức HOÀN TIỀN cho 100% đơn hàng mua sắm tại Shopee.  🛒 Khi mua hàng trên Shopee thông qua liên kết giới thiệu từ Metruyen, bạn có thể nhận lại từ 10,000 đến 500,000 đồng cho mỗi đơn hàng. Bấm Đây Để Đăng Ký Hoàn Tiền

Bị Mắng Là Tiểu Tam Vì Xe Em Trai Tặng

Bị Mắng Là Tiểu Tam Vì Xe Em Trai Tặng Em trai tôi mua cho tôi một chiếc xe hơi, trả thẳng toàn bộ. Thế mà bạn gái của nó lại xông vào nhà hàng lúc tôi đang ăn cơm. Cô ta điên cuồng tát tôi, tạt rượu vang đỏ lên người tôi, rồi mắng tôi là “tiểu tam”, không biết xấu hổ ngay trước mặt bao người. “Con tiện nhân này, dám quyến rũ bạn trai tôi để hắn mua xe cho mày? Tôi đánh chết mày!” Tôi bình tĩnh lau sạch vết rượu trên mặt, sau đó giơ tay tát mạnh cô ta một cái. Tôi quay sang hỏi em trai: “Đây là cô bạn gái dịu dàng đáng yêu, nhu mì tao nhã của em đấy à?”

Em Không Còn Là Cái Bóng Của Anh

Em Không Còn Là Cái Bóng Của Anh Khi tờ quyết định sa thải được đưa vào tay tôi, có lẽ sợ tôi làm ầm lên, Ninh Dật Dương còn đặc biệt mở một cuộc họp toàn bộ phòng ban. Vừa bước vào cửa phòng họp, một xấp tài liệu đã bị ném mạnh vào mặt tôi. “Tống Mạn, đây là dự án cô phụ trách à? Lỗ mất hai triệu tệ! Cô biết điều đó có ý nghĩa gì không?” “Người ta là Nguyệt Nguyệt vất vả suốt bao lâu mang về cho công ty lợi nhuận hai chục triệu, còn cô, chỉ một sai sót đã làm mất đi mười phần trăm!” Ninh Dật Dương chỉ vào tôi, lớn tiếng mắng. Cả phòng họp xôn xao. Tôi quay đầu, chậm chạp nhìn thấy Lâm Nguyệt Nguyệt đang lúng túng tránh ánh mắt của tôi và tất cả đã rõ. Lại là như thế. Dự án Lâm Nguyệt Nguyệt làm hỏng, Ninh Dật Dương sợ cô ta bị truy trách nhiệm nên đổ hết lỗi lên đầu tôi. ….

Con Gái Tôi, Họ Bảo Chỉ Đáng Ăn Cơm Thừa

Con Gái Tôi, Họ Bảo Chỉ Đáng Ăn Cơm Thừa Dựa vào việc con gái tôi thể chất yếu, mẹ chồng liền đem cơm thiu mang từ quê lên đút cho con bé ăn. “Đây là cơm trăm nhà đấy, bổ nhất rồi!” “Cứ kiên trì ăn đi, chẳng mấy mà khỏe lên cho xem!” Tôi ngăn lại, mẹ chồng mắng tôi không biết điều, còn mắng tôi bất hiếu. Chồng tôi cũng tỏ vẻ không vui, mắng tôi phụ lòng tốt của người nhà quê. Ngược lại, tôi lạnh mặt, đập mạnh đống “cám heo” đó lên bàn. “Chân mẹ bị trật, cần bồi bổ, mẹ ăn đi.” “Chồng bị thoát vị đĩa đệm, cũng nên bồi bổ, ăn đi.” “Hôm nay nếu hai người không liếm sạch đống đồ ăn cho lợn này, tôi sẽ trở mặt thật đấy!”

Chuyến Đi Đếm Ngược Ngày Chia Tay

Chuyến Đi Đếm Ngược Ngày Chia Tay Nửa tháng trước ngày cưới, Thẩm Mục Châu nói muốn dừng lại. Mấy năm nay công việc bận rộn, anh chưa từng có thời gian ở bên tôi một cách trọn vẹn. Vốn dĩ chưa bao giờ là người lên kế hoạch, vậy mà lần này anh lại dành trọn một đêm để chuẩn bị hành trình du lịch mười ngày. Chỉ là anh không biết. Tôi đã thấy. Thấy anh trò chuyện với người khác. Anh gọi chuyến đi lần này là 【 đếm ngược chia tay 】.

Bảy Năm Hôn Nhân

Bảy Năm Hôn Nhân Trước năm 17 tuổi, tôi chẳng hiểu sao lại ghét Chu Tẫn. Ghét nhất là lúc nào anh cũng lẽo đẽo theo sau tôi. Nhưng vào mùa đông năm ấy, tuyết lớn bao trùm cả ngọn núi, tôi bị đá lăn đè gãy chân, cả người vùi trong lớp tuyết dày, chỉ có thể nằm đó chờ chết. Chính Chu Tẫn đã bất chấp mọi lời can ngăn, lật tung cả ngọn núi để tìm tôi. Bằng đôi tay lạnh cóng, nứt nẻ đến tím tái, anh đào tôi ra khỏi đống tuyết. Anh cõng tôi xuống núi, vừa đi vừa không ngừng cầu xin thần linh phù hộ cho Dư Niệm. Khi ấy, tôi từng nghĩ, mình sẽ là người anh yêu suốt đời. Cho đến năm thứ bảy sau khi kết hôn, tôi tình cờ tìm thấy một chiếc nhẫn kim cương trong túi áo vest của Chu Tẫn. Bên trong, có khắc hai chữ viết tắt. ZJ, SXY.

Năm Thứ Ba Làm Hoàng Hậu

Năm Thứ Ba Làm Hoàng Hậu Năm thứ ba làm Hoàng hậu, cuối cùng ta cũng hết hy vọng. Phu quân phong ta làm Hoàng hậu, nhưng đêm nào cũng ngủ ở cung Quý phi. Con ta ở bên cạnh ta, nhưng lại ước gì mẫu thân của nó là người khác. Một liều thuốc giả chết, ta thành toàn cho bọn họ. Sau này gặp lại trên phố, hai cha con đều đỏ hoe mắt: “Trở về với trẫm, nàng vẫn là Hoàng hậu của trẫm.” “Mẫu thân, người bỏ con sao mẫu thân!” “Kẻ lừa đảo nào đây?” Ta ôm chặt đứa trẻ trong tay, nhìn bọn họ với vẻ mặt xa lạ: “Ta đã từng sinh con khi nào?!”

Anh Ấy Và Cây Anh Đào

Anh Ấy Và Cây Anh Đào Tôi thích kim chủ của tôi. Để chinh phục trái tim của hắn, tôi cố gắng làm tốt nhiệm vụ của một con chim hoàng yến. Nhưng hắn vẫn luôn đối xử lạnh nhạt và xa cách với tôi. Cho đến khi tôi phát hiện ra, hắn còn có một con chim hoàng yến khác. Hắn chỉ say mê và ngượng ngùng với cô ấy. Trong cơn đau buồn, tôi đã lột sạch quần áo của kim chủ, trói hắn lại. …… Rồi bỏ chạy. Một năm sau, chúng tôi gặp lại nhau trong một buổi hẹn hò. Thật xấu hổ. Hắn nheo mắt nhìn tôi: “Thích trói người sao?” “Đến đây, để em trói tôi lại lần nữa.”

Cố Tiên Sinh Của Em

Cố Tiên Sinh Của Em Sinh nhật ba mươi tuổi của Cố Hoài, trước mặt mọi người, tôi bị ánh trăng sáng của anh ta đích thân rót rượu mạnh. “Cô ấy uống say mới vui, mọi người có muốn xem không?” Đám người có chút lo lắng: “Cố tổng, như vậy có ổn không?” Cố Hoài giọng lạnh lùng: “Không sao, dù sao cô ấy cũng bị chứng si ngốc.” “Ngày mai tỉnh dậy, sẽ chẳng nhớ gì nữa.” Tôi bị anh ta nắm tay, như một con rối ngoan ngoãn. Bởi vì bất kể anh ta đối xử với tôi như thế nào, sáng hôm sau, tôi sẽ chỉ nhớ rằng anh ta yêu tôi.

Vực Sâu Phản Chiếu

Vực Sâu Phản Chiếu Tôi nhặt được một cậu nhóc câm. Dốc hết tâm sức chăm sóc cậu ta, đối xử chân thành hết lòng. Cho đến khi tôi phát hiện, hóa ra cậu ta chỉ xem tôi như trò đùa, chỉ để trải nghiệm một câu chuyện tình yêu mang màu sắc cứu rỗi. Nhưng cậu ta lại quên mất rằng— Không có tổn thương, làm gì có cứu rỗi? Sau này, vị thái tử cao cao tại thượng của giới quyền quý Bắc Kinh bị người ta bẻ gãy đôi cánh, biến thành một con búp bê vỡ vụn. Bị bẻ gãy kiêu ngạo, trở thành một người câm thực sự. Tôi không rời không bỏ, tận tâm tận lực thực hiện kế hoạch cứu rỗi của mình. “Ngoan nào, đừng sợ, dù cả thế giới này có vứt bỏ em, tôi vẫn mãi mãi cứu rỗi em.”