Tình Cảm Gia Đình
Tư Biến Chú Hai nói với tôi rằng, nhà chúng tôi đời đời làm nghề vớt xác, chỉ biết làm mỗi việc đó. Cha tôi cũng đã chết vì nghề này. Ông còn nói, Tây Hải nhất định phải có người chết đuối, nếu không chúng tôi sống bằng gì? Ngày hôm sau khi chú Hai nói xong câu đó, Tây Hải – nơi đã lâu không có ai chết – cuối cùng cũng xảy ra một vụ chết đuối. Và đó chỉ mới là người đầu tiên…
Cuộc Đời Thứ Hai Ba ngày trước, ba mẹ nói với tôi rằng, tôi không phải con ruột của họ. Ba mẹ ruột của tôi là những doanh nhân có tiếng trong thành phố. Thực ra, tôi căn bản không quan tâm đến việc họ có phải ba mẹ ruột của tôi hay không. Bởi lẽ, đối với tôi, họ còn tốt hơn cả ba mẹ ruột nữa, tôi thích được ở bên cạnh họ. Thế nhưng, ba mẹ ruột đó của tôi lại tìm đến tận cửa rồi. … Nhìn người phụ nữ với dáng vẻ sang trọng trước mắt, trong lòng tôi dâng lên chút bất an.
Cầu Vồng Sau Mưa Kiếp trước khi tham gia show giải trí trao đổi vị trí nhà giàu và nhà nghèo. Em gái đã lựa chọn trao đổi với Vệ Hoành, đi đến thành phố. Nhưng kết quả sau khi đổi về em gái lại không thích ứng được với cuộc sống nơi thôn quê, ngày ngày làm loạn đòi người mẹ ở thành phố của nó. Con bé luôn có thành tích xuất sắc, nhưng lại nhất quyết bỏ học để ra ngoài làm việc. Còn tôi nhờ sự giúp đỡ của gia đình Vệ Hoành, đã vào đại học. Em gái bởi vì ra ngoài làm việc từ sớm, dưới áp lực của cuộc sống đã dần trở thành người bình thường như bao người khác. Sau đó, trong lễ cưới của tôi và Vệ Hành, em gái đã dùng d ao gọt trái cây đ âm vào cổ tôi. Nó gào thét chất vấn tôi. Nó hận tại sao người đi hoán đổi không phải là tôi, và người bỏ học không phải là tôi. Khi mở mắt ra, tôi và em gái đều quay trở lại ngày hoán đổi.
Phi Vãn Em gái tôi học rất giỏi, nhưng còn tôi dù nỗ lực thế nào cũng đều nhận được số 0 tròn trĩnh. Em gái trở thành thủ thủ khoa trong kỳ thi đại học, tôi thi rớt sau lại ngoài ý muốn trở thành diễn viên. Tôi dựa vào kỹ thuật diễn xuất thần leo lên hot search, em gái cũng tốc chiến tốc thắng xông vào giới giải trí. Không lâu sau đó, kỹ thuật diễn của tôi biến mất, còn em gái lại đoạt được cúp ảnh hậu. Sau này tôi mới biết được, cô ta bị trói định chung với hệ thống đánh cắp nhân sinh. Mà tôi lại chính là người bị đánh cắp. Tái diễn lần nữa, em gái vừa mới trói định cùng hệ thống. Cô ta hệt như trước hỏi tôi: “Chị ơi chị sẽ mãi mãi giúp em sao?” Tôi nhìn cô ta, cười nói: “Chị sẽ mãi mãi ở bên cạnh em.”
Thiên Vị Năm 6 tuổi, tôi làm đổ nước nóng, bị bỏng, bị hủy dung, vì thế bố mẹ rút kinh nghiệm không bao giờ để em gái làm việc nhà, gặp người liền khen em gái xinh đẹp đáng yêu, ghét bỏ tôi xấu xí. Lúc 10 tuổi tôi sốt cao bọn họ không quan tâm, khiến đầu óc tôi bị sốt đến phát ngốc, vì thế bọn họ rút ra bài học em gái vừa ho khan liền đưa đi y tế chăm sóc suốt đêm. Tôi giống như vật thí nghiệm, tất cả những việc tôi chịu đựng đều được bù đắp lên người em gái. Tôi xấu xí, trầm mặc, ngu ngốc, không được người khác chào đón. Em gái xinh đẹp, miệng lưỡi ngọt ngào, thông minh, được mọi người cưng chiều. Tôi được chẩn đoán bị trầm cảm nặng, nguyên nhân dẫn đến là do ba mẹ luôn thiên vị em gái. Tôi lấy hết can đảm để nói chuyện với họ, nhưng mẹ tôi lại mắng tôi lòng dạ hẹp hòi, có bản lĩnh thì đi tìm chet đi. Sau khi tôi từ tòa nhà cao tầng nhảy xuống, bọn họ mới phát hiện em gái không phải con ruột. Tôi mới là giọt máu duy nhất của bọn họ.
Giả Liên Của Tôi Mẹ tôi, bà ấy ghét tôi. Người ta thường nói, người may mắn thì dùng tuổi thơ để chữa lành cả cuộc đời, còn kẻ bất hạnh thì dùng cả đời để chữa lành tuổi thơ. Còn tôi, thuộc về trường hợp sau.
Đổi Chú Rể Giữa Lễ Đường Vào ngày cưới, mẹ chồng ngang nhiên để cha ruột mất tích 20 năm của tôi lên sân khấu phát biểu, rồi chỉ tay vào mặt tôi quát mắng: “Ngày vui như vậy mà còn lắm trò gì nữa? Con định để người ta chỉ trỏ sau lưng, mắng con bất hiếu à?” Mà người cha dượng đã vất vả nuôi nấng tôi trưởng thành, lúc đó chỉ biết ngồi dưới sân khấu cười gượng, ánh mắt đầy cô đơn. Tôi tháo khăn voan, vung tay tát thẳng vào mặt vị hôn phu giả tạo. “Cưới cái gì mà cưới, không cưới nữa!”
Lá Rụng Khi tôi mất máu mà chết, mẹ tôi đã gửi tin nhắn cho tôi: “Em gái con muốn đi du học, nhưng vẫn còn thiếu chút tiền. Diệp Tử, con giúp mẹ nhé.” “Con không có tiền cũng không sao.” “Ông chủ Lý khá thích con. Dù đã kết hôn ba lần nhưng điều kiện ông ấy rất tốt. Ông ấy còn nói sẽ đưa ba mươi vạn tiền sính lễ sau khi cưới, vừa đủ cho em gái con. Mẹ sẽ không hại con đâu.” “Con nhóc chết tiệt, lại chạy đi đâu lêu lổng nữa rồi?” Sự kiên nhẫn của mẹ tôi dần cạn kiệt, bà liên tục mắng chửi tôi bằng những lời lẽ độc ác nhất trên WeChat. “Mày giỏi giả chết vậy sao không đi chết thật đi!” Tôi có thể tưởng tượng được mẹ lúc này tức giận đến nhường nào. Như mẹ mong muốn, con đã thật sự chết rồi, mẹ à.
Trời sáng rồi! Sau khi tôi bị lừa bán, mẹ bởi vì tưởng niệm thành bệnh mà trở nên đ iên dại, trước khi ba qua đời cũng không chịu tha thứ cho chị gái năm đó đã buông tay tôi ra. Mà chị gái cũng bị sự áy náy đè nén, nằm trong bồn tắm uống thuốc ngủ tu tu. Linh hồn của tôi muốn nhào tới cứu chị gái, vừa mở mắt, lại trọng sinh về ngày bị bắt cóc năm ấy. Chú họ nhận tiền từ tay bọn buôn người, giọng điệu đắc ý: “Các người phải bán cháu gái tôi xa một chút, đừng để nó có cơ hội trở về.”
Thuyền Muộn Tôi phát hiện chồng mình ngoại tình vào lúc đang mang thai 4 tháng. Đã lâu lắm rồi hai đứa không thân mật. Sợ anh nhịn quá lâu sẽ khó chịu, buổi sáng đi khám thai tôi còn cẩn thận hỏi bác sĩ, bà ấy bảo sau ba tháng là có thể sinh hoạt vợ chồng lại. Tối đó, tôi chủ động lại gần, vòng tay ôm lấy eo anh. Anh lúc đó nửa mê nửa tỉnh, khẽ rên một tiếng, giọng nói khàn khàn mang theo tiếng cười mơ hồ: “Bảy lần rồi còn chưa đủ hả, mèo con ham ăn quá…”
Cứu Rỗi Mở mắt ra, tôi phát hiện mình đã tái sinh trong nhà vệ sinh của một trường nghề. Người vừa mới sinh ra tôi là một nữ sinh đang mặc bộ đồng phục học sinh, cô ấy đang ngồi trên sàn gạch lạnh, kinh hãi nhìn tôi chằm chằm. Cô trừng mắt nhìn tôi, rồi đưa đôi tay dính đầy m//áu về phía cổ tôi, định bóp chặt. Âm thanh từ hệ thống vang lên đúng lúc: [Địa điểm hiện tại là trường kỹ thuật cao cấp Mậu Thành, nhà vệ sinh nữ ở tầng ba, phía tây tòa nhà giảng dạy. Nhiệm vụ đầu tiên của bạn: Sống sót khỏi bàn tay của mẹ ruột.] Tôi: ???? Ván này là một trận đấu cấp cao rồi.
Bỏ Hay Lấy Nhà tôi có một trò chơi. Gặp chuyện không quyết định được thì cứ bốc đậu trong thùng, bốc trúng đậu đỏ chính là có, bốc trúng đậu xanh chính là không. Lần nào em trai tôi cũng bốc trúng đậu đỏ. Cho nên em trai tôi được vào trung học phổ thông, được vào đại học, tốt nghiệp ở lại Bắc Kinh làm việc, cuộc sống tươi đẹp rạng rỡ. Mà tôi tốt nghiệp trung học cơ sở xong liền vào nhà máy làm công nhân, xem mắt gả cho một ông chồng, ru rú trong thôn tối tăm không có ánh mặt trời. Ba mẹ nói là số mệnh của em trai tôi tốt. Trọng sinh trở về ngày hôm đó, tôi và em trai lại bốc thăm xem ai được học tiếp. Tôi lật tung thùng đậu dùng vải che lên, đậu xanh rải đầy đất, không có một hạt đậu nào là đỏ. Vẻ mặt em trai tôi kinh ngạc vô cùng, bị tôi mạnh mẽ tách tay ra, rớt ra hạt đậu đỏ kia. Thật ra trong thùng đậu chỉ có đậu xanh, đậu đỏ đã sớm nằm trong tay em trai tôi rồi.
Ba Túi Gấm Bà nội trước khi qua đời đã để lại cho tôi ba chiếc túi gấm. “Vào ngày đầu thất của bà, hãy giao cho người thứ bảy dâng hương.” Hôm tang lễ, tôi làm đúng như lời bà dặn. Người đàn ông mở chiếc túi gấm đầu tiên sợ đến tái mặt rồi vội vàng bỏ chạy. Sau này, tôi mới biết được, hắn ta là kẻ hiếp dâm giết người. Đêm đó, hắn vốn định ra tay với tôi. Trong chiếc túi gấm đầu tiên, có đầy đủ hồ sơ tội ác của hắn. Chiếc túi gấm thứ hai, bà bảo tôi chỉ được mở trước đêm tân hôn. Lần này, túi gấm rất mỏng, chỉ có vỏn vẹn một chữ: Chạy!!!
Ngôi Nhà Ma Của Tôi Sau khi đạo quán phá sản, tôi đã mở một ngôi nhà ma. Những con ma trong đó đều do chính tay tôi bắt về. Cho đến một ngày. Một du khách ôm chặt lấy con ma NPC của tôi và gào lên: “Mẹ ơi! Con nhớ mẹ lắm, mẹ ơi!” Hỏng chuyện rồi!!!
Bài Ca Ly Biệt Vào ngày sinh nhật lần thứ sáu mươi, chồng tôi đưa mối tình đầu của ông ấy là Trần Mạt Vân về nhà, người đã bị con cái bỏ rơi. Ông ấy nói: “Bà ấy đã bị những đứa con bất hiếu làm tổn thương, chẳng lẽ chúng ta không thể cho bà ấy một chút hơi ấm gia đình sao?” “Bà chẳng phải đang buồn vì không có việc gì làm sau khi nghỉ hưu sao? Vậy thì hai người có thể bầu bạn với nhau.” Ngay cả con gái tôi cũng lên tiếng: “Mẹ à, bây giờ đang thịnh hành chị em giúp đỡ lẫn nhau, mẹ cứ xem như giúp đỡ dì Trần đi!” Ngọn nến trên chiếc bánh sinh nhật sắp cháy hết. Tôi nhớ lại điều ước vừa mới cầu – Mong rằng quãng đời còn lại có thể tự do tự tại. Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ vào phòng thu dọn đồ đạc. Sáng hôm sau, tôi rời khỏi nhà. Vì không ai quan tâm đến tôi, vậy thì tôi cũng không cần phải bận tâm đến ai nữa. Tôi sẽ lập tức bắt đầu thực hiện điều ước sinh nhật của mình.
Con Dâu Chưa Qua Cửa Muốn Lập Quy Củ Cho Tôi Trước ngày con trai đính hôn, con dâu tương lai đã đưa ra ba quy tắc với tôi: 1.Cắt trợ cấp sinh hoạt của con gái tôi, để nó tự đi làm kiếm tiền. 2.Chuyển quyền sở hữu căn nhà đứng tên con gái tôi sang cho cô ta. 3.Giao thẻ lương của hai vợ chồng già chúng tôi cho cô ta quản lý. Còn tiền sinh hoạt của vợ chồng tôi, cô ta sẽ phát theo “biểu hiện” của chúng tôi. Tôi không đồng ý, nhưng con trai lại dùng chuyện dưỡng già để ép buộc, nói rằng nếu không phải cô ta thì nó sẽ không lấy ai khác. Nhưng con trai tôi, vốn dĩ không phải con ruột. Nó là đứa trẻ bị bỏ rơi mà tôi nhặt được bên đường. Chỉ có con gái mới là ruột thịt của vợ chồng tôi!
Quỷ Dương Sát Chúng tôi ở ngôi làng có một từ đường tên là “Ngọc Từ”. Nghe đồn rằng các vị thần trong Ngọc Từ thích nhất là tiếng khóc của thiếu nữ. Nếu con gái nhà nào trong lễ cúng tế ở Ngọc Từ có thể khóc to nhất, thì gia đình đó sẽ sinh con trai trong lần mang thai tiếp theo. Không ngờ rằng năm nay người khóc to nhất lại là chị tôi. Nhưng khi chị trở về, cả nhà chúng tôi đều kinh hãi…
Thừa Tướng Đại Nhân Cực Sủng Ta Liên tục đánh đập ba vị hôn phu đến mức bị từ hôn, cha ta cho rằng tinh thần của ta có chút vấn đề. Ông sốt sắng tiến cung yết kiến bệ hạ, khóc lóc cầu xin bệ hạ ném ta vào Quốc Tử Giám để “tái tạo” lại. Nhưng không ngờ… ta lại vừa gặp đã yêu ngay mã phu của thư viện. Vì để dụ dỗ mã phu cưới ta, ta cứ cách vài ngày lại giả đáng thương mà chạy đến chuồng ngựa. Hôm nay thì ngã vào lòng hắn bị thương, ngày mai thì giả bệnh nặng để hắn phải chăm sóc suốt đêm, ngày kia thì cùng hắn đàm đạo thâu đêm về nhân sinh và lý tưởng… Khó khăn lắm mới thuyết phục được mã phu gật đầu đồng ý, ta nửa đêm leo tường về nhà báo tin vui. Cha ta, sau khi xác nhận nhiều lần rằng người đến cầu hôn chính là mã phu, liền vớ lấy cái cuốc đuổi theo ta đòi chặt đứt huyết thống… Sáng sớm hôm sau, mã phu đến cửa cầu hôn. Hắn mặc Mãng Long cửu phục, cưỡi trên lưng ngựa dáng vẻ oai phong lẫm liệt, phía sau dẫn theo vài trăm cấm vệ quân. Lão cha ta, đang cầm cuốc đứng chắn trước cửa, chuẩn bị lấy mạng mã phu, nhìn thấy cảnh tượng đó thì bị dọa quỳ sụp xuống ngay tại chỗ. Ông vừa lau mồ hôi, vừa lẩm bẩm: “Chắc dạo này quên đốt giấy tiền cho nương ngươi rồi, không ngờ lại mời được Thừa tướng – Diêm Vương này tới đây, nhìn trận thế này, chắc tên trời đánh ấy đến để tịch thu tài sản rồi…” Ta: … *蟒龍袞服 (mãng long cửu phục): Đây là loại trang phục đặc biệt dành cho quan lại cấp cao hoặc người có chức vị lớn trong triều đình, thường thêu hình mãng xà (rồng mãng) hoặc rồng, biểu tượng cho quyền lực.
Mẹ Tôi Lì Xì Cho Con Gái Tôi Bằng Ảnh Của Ngũ Bách Trong bữa cơm tất niên, mẹ tôi phát lì xì cho hai đứa cháu trai, mỗi đứa một ngàn tệ (khoảng 3tr5). Đến lượt con gái tôi, bà lại chỉ đưa một tấm ảnh của nam ca sĩ Ngũ Bách. Cả nhà cười nghiêng ngả, khen mẹ tôi “thời thượng” và “hài hước biết đùa”. Chỉ có con gái tôi đỏ hoe mắt, rưng rưng nước mắt. Tôi lên tiếng trách mẹ thiên vị. Mẹ tôi gục xuống bàn khóc lóc, nói chỉ đùa chút thôi. Anh cả nói tôi nhỏ nhen, không biết đùa. Em gái đe dọa bắt tôi quỳ xuống xin lỗi mẹ. Ba tôi lấy roi ra dọa sẽ dùng gia pháp. Tôi giận dữ hất tung bàn thức ăn, đuổi tất cả bọn họ ra khỏi nhà. Về sau, ba mẹ tôi đổ bệnh phải nhập viện, tìm tôi trả tiền thuốc men. Tôi thẳng tay ném cho họ một ngàn tấm ảnh Ngũ Bách. “Cứ dùng thoải mái, thiếu thì tôi còn nhiều.”
Mẹ Chồng Sững Sờ Khi Tôi Gọi Bà Là Dì Mẹ chồng đứng chờ trước cổng khu chung cư. Tôi bước ra hỏi: “Bác tìm cháu có việc gì vậy ạ?” Bà ấy sững người: “Con gọi ta là gì? Con là con dâu ta mà lại gọi ta là bác à?” Tôi lạnh nhạt nói: “Bác có bằng chứng gì cho thấy cháu là con dâu bác?” Bà ấy ngơ ngác: “Con dâu tôi tên là Dư Anh, chẳng phải con là Dư Anh sao?” Người xung quanh bắt đầu quay đầu nhìn.