Tình Cảm Gia Đình
Ba Sợ Dây Chuyền Sau khi được chẩn đoán ung thư dạ dày. Tôi mua ba sợi dây chuyền, giấu ở ba nơi khác nhau: “Chồng à, đây là sợi dây chuyền em thích nhất, mỗi năm vào ngày giỗ phải đốt một sợi cho em đấy nhé.” Chỉ một câu nói, tôi đã trói chặt con chó điên tên là Thẩm Từ. Anh từ bỏ việc nhảy lầu, vứt bỏ thuốc ngủ. Dựa vào lời hứa ấy, anh đã sống qua năm này đến năm khác. Cho đến khi bên cạnh Thẩm Từ xuất hiện một cô gái nhỏ. Cô gái ngây thơ hiền lành, giống như một mặt trời nhỏ ấm áp. Thẩm Từ dọn ra khỏi căn nhà chung, tiễn con chó nhỏ tôi từng nuôi đi. Đến ngày giỗ năm thứ ba, Thẩm Từ không đến. Tôi len lén vào giấc mơ của anh, làm nũng: “Chồng à, anh đúng là đồ ngốc, năm nay vẫn chưa tìm thấy sợi dây chuyền đâu.” Thẩm Từ xưa nay luôn lắm lời với tôi, giờ lại im lặng lạ thường. Rất lâu sau, anh mới nói: “Thanh Thanh, đã ba năm rồi… anh cũng nên bắt đầu cuộc sống mới.”
Mẹ Chồng Bá Đạo Cố Trạch đã nhường suất học trường điểm cho con gái của Bạch Nguyệt Quang. Trong khi đó, con trai chúng tôi sắp vào lớp một. Anh ấy thản nhiên nhìn vào điện thoại: “Con trai có IQ giống anh, học ở đâu cũng như nhau thôi.” Cố Trạch luôn đặt Bạch Nguyệt Quang lên hàng đầu, đối với con gái cô ta cũng yêu chiều hết mức. Còn tôi và con trai cộng lại, cũng không được xếp vào vị trí quan trọng nhất trong lòng anh ấy. Sau đó, tôi mang theo con trai rời đi. Thế nhưng, anh ta lại trách móc: “Vợ và con của anh, tại sao lại phải chung sổ hộ khẩu với người đàn ông khác chỉ để vào được trường tốt nhất thành phố?”
Thiên Thần Bảo Hộ Chỉ cần anh trai tôi cần là tôi phải cung cấp bạch cầu, tế bào gốc và tủy của mình. Bây giờ anh ấy lại cần một quả thận. “Bọn họ nói nếu hiến thận thì sẽ chết mất, con sợ lắm.” “Cha mẹ ơi, con không muốn chết đâu.” Video khóc lóc cầu xin không muốn chết của tôi lan truyền trên mạng với tốc độ chóng mặt, hơn nữa còn có xu thế càng ngày càng nghiêm trọng. Sau khi mẹ tôi tát tôi một cái thì tôi bị giam lỏng.
Vô Diện Nhân Người ta nói, cứ mười triệu người thì có một kẻ vô diện. Chúng không có mặt, chuyên trộm khuôn mặt của người khác để sử dụng. Từ nhỏ, những ai từng gặp tôi đều không thể nhớ được dáng vẻ của tôi. Thậm chí, khi tôi học mẫu giáo, cha mẹ tôi đã từng đón nhầm đứa trẻ khác. Bà ngoại tôi bảo, lý do là vì tôi không có mặt, khuôn mặt của tôi đã bị đánh cắp không lâu sau khi tôi chào đời.
Tâm Hồn Pha Lê Sau khi tôi mang thai, dường như chồng tôi càng yêu thương tôi hơn. Không chỉ mỗi ngày đều hỏi han ân cần, anh còn dặn dò tôi trước khi ra ngoài phải báo với anh một tiếng. Hôm đó, tôi lén nấu một nồi canh, định mang đến công ty để bất ngờ cho anh. Nhưng ngay khi nhìn thấy tôi, gương mặt anh lại đanh lại: “Ai cho em tự ý đến mà không báo trước?”
Người Đi Hoa Cũng Tàn Kỷ niệm ba năm ngày cưới, tôi đang mang thai tháng thứ năm, lại chứng kiến cảnh Lục Kỳ Niên cùng một cô gái trẻ trong phòng ngủ. Hắn từ tốn đứng dậy, thong thả mặc áo, rồi đuổi cô gái ấy đi. Ánh mắt hắn lướt nhẹ qua bụng tôi, tràn đầy sự chắc chắn và ngạo mạn: “Chuyện này sẽ không có lần sau đâu. Gia Nghi, đừng chấp nhặt mấy chuyện này. Sinh đứa con ra mới là chuyện quan trọng.” Tôi ngơ ngác nhìn hắn. Trong khoảnh khắc này, tôi cảm thấy như chưa từng quen biết người đàn ông trước mặt – người từng nằm bên tôi mỗi đêm. Sau đó, nhân lúc hắn ra ngoài, tôi thu dọn hành lý, mang theo người đập nát ảnh cưới, chém hỏng và phá tung mọi thứ trong căn nhà này, rồi rời đi không quay đầu. Hắn nghiến răng nghiến lợi, nói với bạn: “Tôi muốn xem thử khi Thẩm Gia Nghi sinh con, cô ta còn cứng rắn như thế không.” Hắn còn nói: “Cô ta đã ba mươi tuổi, cái thai cũng hơn năm tháng rồi, chẳng lẽ còn dám bỏ?” Theo ý hắn, tôi đã chủ động liên lạc. Sau khi tôi tiêm thuốc bỏ thai. Để hắn phải chứng kiến cùng tôi, xem đứa con này từng chút một rời bỏ thế giới. Mười năm quen biết, ba năm làm vợ chồng, cuối cùng ngay cả một lời từ biệt êm đẹp, để mỗi người có hạnh phúc riêng, cũng không thể. Vậy thì, cá chết lưới rách, ngọc nát đá tan.
Gả Qua Cõi Âm Có bao giờ bạn nghe đến chuyện rước dâu vào lúc nửa đêm chưa? Đó là một phong tục ở chỗ chúng tôi. Trước hết phải nhờ thầy xem giờ, rồi tiến hành lễ đón dâu. Khi xưa, chị tôi đã được đón lên đường lúc ba giờ sáng. Cô dâu khoác bộ y phục đỏ, cầm ô, theo sau chú rể cùng người thân của họ, từng bước đi đến nhà trai. Nhưng kể từ đó, chị tôi đi mãi mà không bao giờ quay trở lại. Cho đến khi tôi bước đi trên con đường mà chị từng đi, tôi mới phát hiện ra rằng chị vẫn đang tiến bước về nhà chồng. Một hành trình kéo dài suốt ba năm.
Thu Thực Sau khi được một gia đình giàu có nhận nuôi, chị gái tôi quyết đoán ra đi, bỏ lại tôi và bà nội nương tựa vào nhau. Chị ta cứ tưởng từ đó trở đi sẽ sống trong vinh hoa phú quý. Kết quả, ở nhà hào môn có một người anh trai là kẻ đ//iên, ngày nào cũng bạo hành chị ta. Cha mẹ giàu có chỉ biết thiên vị, luôn luôn chỉ trích chị ta. Cuối cùng chị ta phát đ//iên, đ//âm bị thương cả gia đình, sau đó bị cảnh sát bắt giữ. Còn tôi lại trở thành viện sĩ trẻ nhất của Viện Khoa học Nông nghiệp, lai tạo ra giống lúa mì cao cấp, được đề cử giải thưởng đặc biệt, tương lai rộng mở. Chị gái tôi vượt ngục, đột nhập vào lễ trao giải, hung hãn lao vào giet tôi. Khi mở mắt ra lần nữa, trở lại ngày gia đình giàu có đến nhận nuôi chị gái. Chị gái nhảy vào lòng bà ngoại trước, ánh mắt oán đ//ộc: “Em gái, lần này đến lượt em phải xuống địa ngục rồi.” Nhưng chị ta không biết rằng dù chọn con đường nào mà không mang theo đầu óc thì cũng sẽ đi vào đường chet mà thôi. Còn giấc mơ của tôi, từ đầu đến cuối, chỉ có một: Phát triển nông nghiệp và thay đổi thế giới.
A Kiều Năm thứ bảy sau khi thành thân với nam phụ si tình, nữ chính đã trở về. Nàng và nam chính cãi nhau, đứng trước cửa nhà ta mà dầm mưa: “Mạnh gia ca ca, ta không còn nơi nào để đi.” Người phu quân Mạnh Hạc Thư vốn tính tình ôn hòa trầm ổn của ta nổi giận: “Ta đi tìm hắn tính sổ!” Ngay cả đứa con trai bảy tuổi của ta là Mạnh Bách cũng vung nắm đấm: “Tiên nữ tỷ tỷ đừng khóc, sau này lớn lên ta sẽ cưới tỷ.” Khi họ đang thi nhau dỗ dành nàng ta vui vẻ. Ta vì mua cá tươi ở sông nên bị cơn mưa bất chợt làm kẹt lại trên thuyền đánh cá. Người lái đò đang xả giọng rao về phía bờ: “Còn ai đi Thanh Châu không?” Ta cúi đầu nhìn vào trong giỏ, vừa mới mua ba con cá đao, còn thừa một lượng bạc vụn. Ta đưa một lượng bạc cho người lái đò, hỏi: “Một lượng bạc đủ để đi đến đâu?”
Hoa Hoa Như Ý Tôi bị bế nhầm. Lúc bố mẹ ruột tìm thấy tôi, tôi đang đeo giỏ tre đi thái rau cho heo ăn. Họ ôm tôi khóc lóc rất đau lòng, tôi vẫn còn nhớ thương đến chuyện thả trâu trên núi, sợ trâu đi lung tung ăn hoa màu nhà người ta. Lúc này, có một cô bé đi từ sau lưng họ ra. Cô ấy mặc váy xinh đẹp, trên đầu còn đeo nơ bướm, xinh đẹp đến mức khiến tôi cảm thấy mặc cảm. Cô ấy nhìn tôi, trong mắt là sự hổ thẹn, không ngừng nói: “Thật xin lỗi, thật xin lỗi…” Chúng tôi đâu có biết nhau, tại sao cô ấy lại xin lỗi tôi?
Bạc Đầu Yên Ngày đám du côn đến đập phá, phu quân của ta là Hạ Minh Viễn đang tổ chức sinh nhật cho quả phụ bạch nguyệt quang mà hắn đã bảo vệ cả đời. Nhi tử nợ tiền cờ bạc, không biết trốn đi đâu. Bọn du côn lục tung nhà, còn đánh vỡ đầu ta, một lão bà tử sáu mươi lăm tuổi. Máu tươi che mờ cả mắt, bọn du côn xì một tiếng nhổ nước bọt vào người ta. ‘‘Phi, hóa ra chỉ là một lão bà tử cô độc!” Ta cười khẽ, đúng vậy, phu quân của ta suốt mấy chục năm như một, làm quản gia, bảo vệ bên cạnh quả phụ kia, hai người nương tựa lẫn nhau, cùng nhau bạc đầu. Hai tháng mới về nhà được nửa ngày. Ta, người đã sinh con dưỡng cái cho hắn, hầu hạ cha mẹ chồng, chẳng phải là một lão bà tử cô độc sao?
Mẹ Ngày vị hôn phu đến phủ hủy hôn, mẫu thân ta kích động đến nỗi nước mắt giàn giụa. Hóa ra, ta không phải con ruột của bà. Bà nhận nuôi ta, chỉ là để cản tai cho con gái ruột của bà. Bà nói: “Bây giờ kiếp số đã ứng, con cũng nên trở về nhà mình đi.” Ta thu dọn hành lý, đồ đạc mang theo không nhiều, cũng nhẹ nhàng. Thân sinh mẫu thân của ta chờ ở cửa sau, giọng nói bà lớn, lại còn đánh xe bò đến, trông y hệt một nông phụ không biết lễ nghĩa. Mọi người trong Hầu phủ vì bà mà càng khinh thường ta. Nhưng bà cũng chính là người cho ta một thân vinh hoa quay về kinh thành.
Sinh Con Trước khi kết hôn, tôi và chồng đã thoả thuận là sẽ DINK*, nhưng trong lúc vô tình, tôi phát hiện ra anh ấy đánh tráo thuốc tránh thai của tôi. (* DINK là viết tắt của “double income and no kids”, chỉ những cặp vợ chồng có công việc ổn định, có hai nguồn thu nhập nhưng có quan điểm sống không cần sinh con.) Tôi bình tĩnh cấy vào người anh ấy một tử cung nhân tạo. Nhìn biểu cảm hoảng sợ trên khuôn mặt anh ấy, tôi cười: “Ông xã, em đồng ý sinh con, sau này em sẽ nuôi anh.” Mẹ chồng muốn liều mạng với tôi, nhưng tôi chỉ nói một câu: “Mẹ, cái thai này là con trai, nếu sinh non thì sẽ không mang thai được nữa.” Bàn tay đang đánh về phía tôi của mẹ chồng khựng lại giữa không trung. ……
Đòi Lại Của Hồi Môn, Tôi Khiến Nhà Chồng Con Gái Câm Nín! Chỉ vì tôi sinh hai đứa con gái, chồng cũ không chỉ nhục mạ tôi trước mặt người khác, mà còn cùng con gái và con rể tương lai liên thủ, cấm tôi tham dự lễ đính hôn của chính con gái mình. Thậm chí con bé còn nói thẳng: “Mẹ à, mọi người làm vậy cũng là vì nghĩ cho con. Mẹ không thể rộng lượng như ba con được sao?” Rộng lượng? Tôi bật cười vì quá tức. Thế là tôi lập tức lấy lại toàn bộ sính lễ đã chuẩn bị cho nó. “Được thôi! Từ nay coi như mẹ không còn là mẹ con nữa. Còn sính lễ… thì sang đòi ba con ấy!”
Sau Khi Chếc, Tôi Trở Thành “Chị Đại” Ở Sở Thú Sau khi tôi chết, linh hồn bám vào trên thân của một con khỉ cái trong vườn bách thú. Mỗi ngày, tôi chẳng làm gì ngoài việc bắt chấy và ăn chuối, cuộc sống này dễ chịu hơn nhiều so với việc làm một thiên kim nhà giàu. Dù sao đi nữa, giờ tôi cũng không còn phải chịu sự chán ghét của ba mẹ ruột. Cũng chẳng còn phải nghe anh trai ruột bảo tôi cắt cổ tay thì cắt sâu thêm một chút. Thôi thì làm khỉ cũng không tệ! Cho đến khi gia đình đó dẫn theo thiên kim giả đi vào vườn bách thú. “Ba, mẹ, anh trai, nhìn con khỉ này xấu xí quá kìa! Trông chẳng khác gì lúc chị chết.” Cả ba người đều khựng lại, còn tôi thì quay sang khu chuồng khỉ đột bên cạnh, hú lên hai tiếng. Con khỉ đột to khỏe, tên Đô Na Khỉ, ngay lập tức nhặt một cục phân và phóng thẳng về phía thiên kim giả, dính đầy mặt cô ta.
Lòng Thiên Vị Của Mẹ Mùng ba Tết về nhà ngoại, mẹ tôi đưa cho con gái tôi một phong bao lì xì. Tôi mở ra, bên trong chỉ có hai mươi tệ. Trong khi con của anh trai với chị gái tôi, mỗi đứa đều nhận được hai nghìn tệ. Tôi tìm mẹ để hỏi lý do, nhưng bà tỏ vẻ đương nhiên. “Anh trai con ở Bắc Kinh, chị gái con ở Thượng Hải, cả hai đều là người có tiền đồ, giờ mẹ đối tốt với chúng, sau này về già còn có thể nhờ cả hai đứa nó.” “Còn con, lấy một công chức nhỏ, nghèo đến nỗi không mua nổi chiếc xe, mẹ còn trông mong gì ở con?” Sau đó lúc bà bị bệnh nằm viện, nằm trên giường bệnh không ai quan tâm, bà khóc rồi gọi điện cho tôi. “Dao Dao, mẹ hai ngày không ăn gì rồi, con làm ơn mang cho mẹ chút gì đó ăn đi…”
Tranh Giành Suất Học Vị Tôi đã bỏ ra 500 vạn để mua căn nhà gần trường, đến lúc đăng ký cho con gái thì mới phát hiện ra suất học đã bị chiếm mất. Mà trong hộ khẩu của tôi lại vô duyên vô cớ xuất hiện thêm một cậu bé bảy tuổi. Tôi vội vã tìm đến nhà phụ huynh của cậu bé để chất vấn, nhưng họ lại ngang nhiên nói: “Dù sao con trai tôi cũng đã học một năm rồi, anh không muốn cũng không còn cách nào, cùng lắm thì tôi đền cho anh hai vạn thôi.” Tôi tức điên lên. Một bên chuẩn bị khởi kiện, một bên dùng tư cách người giám hộ chuyển học bạ của con trai họ đến một vùng núi cách xa cả nghìn cây số. Lần này đến lượt họ phát điên. Tôi càng ngang nhiên hơn: “Ở chung một hộ khẩu thì đó chính là con trai tôi, chuyện của con trai tôi liên quan gì đến các người!”
Thiên Vị Ngày sinh nhật mẹ, tôi tặng mẹ một vạn tệ, em gái tặng mẹ một chiếc vòng tay vàng. Mẹ vờ vô tình nói một câu: “Vẫn là con gái út chu đáo, tặng mẹ chiếc vòng tay mẹ thích nhất.” Rõ ràng trước đó mẹ đã tự nói qua điện thoại: “Đừng mua đồ trang sức cho mẹ nữa, mẹ đeo không hết.” Tôi tưởng rằng sau bao năm, tôi đã quen với việc bị so sánh rồi bị hạ thấp nhưng không hiểu sao, lần này tôi không muốn nhịn nữa. Tôi giật phắt phong bao lì xì từ tay mẹ: “Nếu không thích thì đừng nhận. Sau này con cũng không tặng nữa.”
Nữ Đại Phu Sau khi mẹ ta chữa khỏi đôi mắt mù lòa cho cha, ông bắt đầu chê bai mẹ. Chê mẹ váy áo thô sơ, chê mẹ sớm bạc đầu, chê đôi tay mẹ thô ráp xấu xí. Khi thấy cha lấy trộm tiền của mẹ đi thanh lâu, ta khóc lóc chạy về nhà mách mẹ. Bà bình tĩnh xoa đầu ta, bảo ta đi thu dọn hành lý. Hôm sau, cha đã ngã từ trên giường xuống, vừa khóc vừa mò mẫm gọi tên mẹ. Còn mẹ lại nắm tay ta, không chút do dự bỏ đi. Cha quên mất, mẹ có khả năng khiến mắt ông sáng trở lại, cũng có khả năng khiến ông mù trở lại.
Tình Thương “Giật Điện” Của Mẹ Tôi bị ràng buộc với một hệ thống nếu không hoàn thành nhiệm vụ sẽ bị điện giật. Trong một lần giảm cân, vì không nhịn được nên tôi đã ăn miếng gà rán mẹ kế đưa cho tôi vào lúc nửa đêm. Sau đó hệ thống đã giật điện… Mẹ kế của tôi. Tôi thắc mắc: “Không phải giật tôi à?” Hệ thống: [Không phải lỗi của cô thì giật cô làm gì?] [Đêm hôm khuya khoắt rồi mà dì ta còn mang gà rán lên cho cô, đúng là có rắp tâm bất lương!] Tôi bối rối: “Nhưng tôi cũng không nhịn được mà.” Hệ thống: [Người không phải thần, có ai chưa từng mắc lỗi chứ? Ký chủ đừng đặt nặng chuyện này quá.] Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘 👉 https://zalo.me/g/oegfon933