Tình Cảm Gia Đình
Ngày Mùa Xuân Đến Hệ thống yêu cầu tôi chinh phục nam chính, một người từ nhỏ đã có thuật đọc tâm, lớn lên trở thành người lạnh lùng tàn nhẫn, có trái tim lạnh giá, tính cách u ám cô độc. Tôi suy nghĩ một lát rồi quyết định bước vào thế giới lúc nam chính một tuổi. Hệ thống: ? “Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ trở thành người giám hộ của thằng bé, dạy cho thằng bé biết tuân thủ pháp luật, tôn trọng phụ nữ, lạc quan cuối cùng trở thành một người tốt.” Tôi nói một cách bình tĩnh: “Một chiến lược xuất sắc nên bắt đầu từ giáo dục.” Hệ thống bị thuyết phục: “Cô nói đúng.” Nên là vào một ngày tuyết rơi, tôi ôm lấy nam chính một tuổi – Ứng Hạc Tuyết, bị bỏ rơi ở bệnh viện. Sáu năm sau, tại viện bảo trợ do tôi thành lập, thằng bé hỏi tôi với giọng nói ngây thơ: “Viện trưởng, công lược là gì?” Tôi vuốt ve đầu thằng bé: “Ý nghĩa là, viện trưởng sẽ để con cảm nhận được sự quan tâm và tình yêu của thế giới này.” Ứng Hạc Tuyết bảy tuổi, đôi mắt long lanh, vui mừng đến mức quay vòng quanh: “Con cũng yêu viện trưởng.” Những người xung quanh thằng bé, những người sẽ trở thành cấp dưới, đối tác, đối thủ và tình yêu trong tương lai của nam chính, đã bao vây tôi rồi nói ồn ào: “Tụi con yêu viện trưởng nhất!” Hệ thống: “Độ thân mật của nam chính đã đạt mức tối đa, nhiệm vụ chủ nhiệm hoàn thành… Còn có thể như vậy sao?!”
Ly Hôn Với Chồng Già Khi tôi nói muốn ly hôn, vợ tôi đang nấu cơm trong bếp. Tay bà ấy khẽ run lên, rồi nhẹ nhàng đáp lại: “Được.” Đây là lần thứ 10 tôi đề nghị ly hôn. Chín lần trước, bà ấy như phát điên, vừa khóc vừa gào, nói tôi ép bà ấy ch .t khi bắt một người sắp xuống mồ phải ly hôn. Tôi đã quá chán cái mùi già nua trên người bà ấy, không như tình nhân của tôi, lúc nào cũng tràn đầy sức sống. Không ngờ lần này bà ấy lại đồng ý. Đồng ý nhẹ hẫng như thể tôi chỉ hỏi “hôm nay ăn gì.” Tôi nhìn bóng lưng tất bật trong bếp của bà ấy, trong lòng mừng rỡ… mà cũng bất an kỳ lạ.
Bánh Đúc Có Xương! Ngày nhận nuôi tôi, mọi người xung quanh đều thở dài với bố mẹ tôi: “Nuôi một đứa con gái bị bệnh như vậy, trước sau gì thì sau này cũng sẽ liên lụy đến hai người, không bằng tự mình sinh một đứa.” Sau đó, bố mẹ tôi ở biệt thự lớn tôi mua, lái xe sang do tôi mua. Họ lại bắt đầu hâm mộ bố mẹ tôi: “Hai người đúng là có phúc, đứa con nuôi này còn tốt hơn cả con ruột!”
Cải Mệnh Người đời chỉ biết Liễu gia có hai vị tiểu thư. Đại tiểu thư kinh tài tuyệt diễm, nhị tiểu thư dung mạo tựa thiên tiên. Còn ta là tam tiểu thư không có danh tiếng gì. Kiếp thứ nhất, đại tỷ gả cho Ninh An hầu, sống như quả phụ cả đời. Kiếp thứ hai, nhị tỷ gả cho Ninh An hầu, lúc sinh nở một xác ba mạng. Giờ đây, kiếp thứ ba, nhìn hai tỷ tỷ tranh nhau vào hang cọp, ta e thẹn nói: “Muội đã thầm thương hầu gia từ lâu, xin hai tỷ tỷ thành toàn.” Kiếp này, để ta đi gặp Ninh An hầu.
Phi Vãn Em gái tôi học rất giỏi, nhưng còn tôi dù nỗ lực thế nào cũng đều nhận được số 0 tròn trĩnh. Em gái trở thành thủ thủ khoa trong kỳ thi đại học, tôi thi rớt sau lại ngoài ý muốn trở thành diễn viên. Tôi dựa vào kỹ thuật diễn xuất thần leo lên hot search, em gái cũng tốc chiến tốc thắng xông vào giới giải trí. Không lâu sau đó, kỹ thuật diễn của tôi biến mất, còn em gái lại đoạt được cúp ảnh hậu. Sau này tôi mới biết được, cô ta bị trói định chung với hệ thống đánh cắp nhân sinh. Mà tôi lại chính là người bị đánh cắp. Tái diễn lần nữa, em gái vừa mới trói định cùng hệ thống. Cô ta hệt như trước hỏi tôi: “Chị ơi chị sẽ mãi mãi giúp em sao?” Tôi nhìn cô ta, cười nói: “Chị sẽ mãi mãi ở bên cạnh em.”
Bảo Châu Ngày thứ năm bị nương lôi kéo tuyệt thực, ta không nhịn được mà ăn một miếng bánh mà cha mang đến. Nương tức giận đập vỡ mọi thứ có thể đập trong phòng, đôi mắt đỏ hồng lay lay thân thể nhỏ bé của ta. “Con có thể có chút tiền đồ hay không?” “Thiếu một miếng ăn kia thì con sẽ chết sao?” Bởi vì đói và buồn nôn liên tục, ta đứng không vững, ngã nhào xuống mặt đất đầy mảnh vỡ. Có mảnh sứ đâm sâu vào tay ta. Nương nâng tay ta lên, chỉ trích cha đang đứng ngoài cửa. “Liễu di nương giống như mảnh sứ đâm vào tim ta, Hoằng Lang, chàng có biết ta đau đớn thế nào không?” Ta không biết, ta chỉ biết ta sắp chết vì đau rồi.
Tư Biến Chú Hai nói với tôi rằng, nhà chúng tôi đời đời làm nghề vớt xác, chỉ biết làm mỗi việc đó. Cha tôi cũng đã chết vì nghề này. Ông còn nói, Tây Hải nhất định phải có người chết đuối, nếu không chúng tôi sống bằng gì? Ngày hôm sau khi chú Hai nói xong câu đó, Tây Hải – nơi đã lâu không có ai chết – cuối cùng cũng xảy ra một vụ chết đuối. Và đó chỉ mới là người đầu tiên…
Thiên Vị Ngày sinh nhật mẹ, tôi tặng mẹ một vạn tệ, em gái tặng mẹ một chiếc vòng tay vàng. Mẹ vờ vô tình nói một câu: “Vẫn là con gái út chu đáo, tặng mẹ chiếc vòng tay mẹ thích nhất.” Rõ ràng trước đó mẹ đã tự nói qua điện thoại: “Đừng mua đồ trang sức cho mẹ nữa, mẹ đeo không hết.” Tôi tưởng rằng sau bao năm, tôi đã quen với việc bị so sánh rồi bị hạ thấp nhưng không hiểu sao, lần này tôi không muốn nhịn nữa. Tôi giật phắt phong bao lì xì từ tay mẹ: “Nếu không thích thì đừng nhận. Sau này con cũng không tặng nữa.”
Ác Giả Ác Báo Sau khi thi tốt nghiệp trung học, anh trai tôi tiện đường đón tôi về nhà, nhưng chị dâu lại đòi tôi trả tiền đi chung xe. Tôi không trả. Cô ta tức giận chửi thẳng trong nhóm chat gia đình. “Lâm Khả Khả, mày giả chết cái gì vậy, ở nhà ăn không hết ngủ không xong 18 năm rồi, giờ đến tiền xe 10,8 tệ cũng muốn quỵt à!” Không phải vậy chứ? Cô ta bị bệnh tâm thần à? Tôi vén tay áo lên định chiến đấu với cô ta ba trăm hiệp. Nhưng lại thấy mẹ tôi, người vốn luôn nhẫn nhịn, đã @ anh trai tôi trong nhóm. [Đồ thằng khốn mắt mù tìm đâu ra con điên này!] [Có bệnh thì đi chữa!] [Con gái tao, tao nuôi thì sao, đến lượt mày xía cái mõm vào à?] [Còn có, trả lại chiếc xe tao mua cho mày đi! Con đàn bà chết tiệt!] …
Sổ Ghi Nợ Của Mẹ Mẹ có một cuốn sổ ghi chép, trên bìa đề “Khoản nợ của con gái thứ hai”. Chỉ ghi riêng những chi tiêu của một mình tôi từ nhỏ đến lớn. Không có chi tiêu chung của gia đình, không có của chị gái, cũng không có của em trai. Khi tôi nhìn thấy nó, cả người tôi đều đờ đẫn. Nắm chặt tờ vé số trúng tám triệu, tôi nuốt trở lại tất cả niềm vui muốn chia sẻ. Mở miệng lại là một câu dò hỏi khô khan. “Mẹ, con muốn kết hôn rồi, bạn trai bảo con hỏi mẹ, nhà mình có thể chuẩn bị bao nhiêu của hồi môn?”
Mẹ Chồng Uy Vũ Mười năm kết hôn, chồng tôi dẫn tiểu tam về nhà, trước mặt tôi, cầu xin mẹ chồng tác thành. Mẹ chồng gật đầu đồng ý cho tôi với chồng ly hôn. Mẹ chồng nhận tôi làm con gái, sau đó nắm tay tiểu tam, chân thành nói: “Sau này việc nhà giao cho con.” Tiểu tam: “Con sẽ cố gắng.” Mẹ chồng: “Yên tâm, không khó lắm đâu, mẹ sẽ dạy con.” Tiểu tam: “Con cần làm những gì?” Mẹ chồng: “Năm giờ dậy nấu bữa sáng, bảy giờ đưa hai đứa trẻ đi học, tám giờ bắt đầu dọn dẹp, mười giờ đi chợ chuẩn bị bữa trưa, giờ nghỉ trưa giặt quần áo, chiều hai giờ chuẩn bị trà chiều…” Tiểu tam: …
Mẹ Chồng Đại Náo Mẹ chồng của tôi rất ghét tôi, nhưng lại coi bạn gái cũ của chồng tôi như con gái ruột mà yêu thương. Cô ta còn xúi giục mẹ chồng tôi cách để đối phó với tôi. Tôi cố gắng học cách cư xử khéo léo giữa mẹ chồng và nàng dâu, ví dụ như: mẹ chồng gắp thức ăn, tôi xoay bàn; mẹ chồng nói chuyện, tôi hát; mẹ chồng đi bộ, tôi bắt taxi; mẹ chồng múa dân gian, tôi trượt xe trượt… Sau này, bạn gái cũ gọi điện cho mẹ chồng tôi: “Dì à, con lại nghĩ ra một cách nữa rồi, lần này chắc chắn có thể trị được cô con dâu của dì~.” Đang nằm ở bệnh viện bó bột, mẹ chồng tôi liền lớn tiếng mắng: “Sau này đừng có gọi điện cho tôi nữa! Tôi còn muốn sống thêm vài năm đây.”
Lòng Thiên Vị Của Mẹ Mùng ba Tết về nhà ngoại, mẹ tôi đưa cho con gái tôi một phong bao lì xì. Tôi mở ra, bên trong chỉ có hai mươi tệ. Trong khi con của anh trai với chị gái tôi, mỗi đứa đều nhận được hai nghìn tệ. Tôi tìm mẹ để hỏi lý do, nhưng bà tỏ vẻ đương nhiên. “Anh trai con ở Bắc Kinh, chị gái con ở Thượng Hải, cả hai đều là người có tiền đồ, giờ mẹ đối tốt với chúng, sau này về già còn có thể nhờ cả hai đứa nó.” “Còn con, lấy một công chức nhỏ, nghèo đến nỗi không mua nổi chiếc xe, mẹ còn trông mong gì ở con?” Sau đó lúc bà bị bệnh nằm viện, nằm trên giường bệnh không ai quan tâm, bà khóc rồi gọi điện cho tôi. “Dao Dao, mẹ hai ngày không ăn gì rồi, con làm ơn mang cho mẹ chút gì đó ăn đi…”
Lá Rụng Khi tôi mất máu mà chết, mẹ tôi đã gửi tin nhắn cho tôi: “Em gái con muốn đi du học, nhưng vẫn còn thiếu chút tiền. Diệp Tử, con giúp mẹ nhé.” “Con không có tiền cũng không sao.” “Ông chủ Lý khá thích con. Dù đã kết hôn ba lần nhưng điều kiện ông ấy rất tốt. Ông ấy còn nói sẽ đưa ba mươi vạn tiền sính lễ sau khi cưới, vừa đủ cho em gái con. Mẹ sẽ không hại con đâu.” “Con nhóc chết tiệt, lại chạy đi đâu lêu lổng nữa rồi?” Sự kiên nhẫn của mẹ tôi dần cạn kiệt, bà liên tục mắng chửi tôi bằng những lời lẽ độc ác nhất trên WeChat. “Mày giỏi giả chết vậy sao không đi chết thật đi!” Tôi có thể tưởng tượng được mẹ lúc này tức giận đến nhường nào. Như mẹ mong muốn, con đã thật sự chết rồi, mẹ à.
Thiên Thần Bảo Hộ Chỉ cần anh trai tôi cần là tôi phải cung cấp bạch cầu, tế bào gốc và tủy của mình. Bây giờ anh ấy lại cần một quả thận. “Bọn họ nói nếu hiến thận thì sẽ chết mất, con sợ lắm.” “Cha mẹ ơi, con không muốn chết đâu.” Video khóc lóc cầu xin không muốn chết của tôi lan truyền trên mạng với tốc độ chóng mặt, hơn nữa còn có xu thế càng ngày càng nghiêm trọng. Sau khi mẹ tôi tát tôi một cái thì tôi bị giam lỏng.
Hoa Nở Lần Hai Ngày tôi được chẩn đoán mắc ung thư, cậu con trai năm tuổi của tôi đã hỏi Bùi Tự: “Mẹ sẽ chết sao?” Bùi Tự do dự vài giây. Rồi con trai tôi bỗng nhiên trở nên vui vẻ. “Thật tốt quá, chờ mẹ chết rồi, chị Thư Mạn có thể làm mẹ của con rồi!” Bùi Tự vuốt tóc con trai: “Nhưng nhà chúng ta có tiền, nếu mẹ phẫu thuật thì sẽ không chết đâu.” Tôi có thể nghe sự tiếc nuối trong giọng nói đó của anh ta, chỉ vì tôi khả năng chữa hết bệnh Con trai nắm tay anh ta: “Vậy chúng ta dùng tiền để mua bánh cho chị Thư Mạn, nếu mẹ không có tiền chữa bệnh thì mẹ sẽ không sống được nữa, đúng không ạ?” Bùi Tự suy nghĩ một lúc lâu: “Đúng vậy.” Ngày hôm đó, Bùi Tự dẫn con trai đến tiệm bánh nạp năm mươi vạn. Cho đến khi cha con bọn họ về đến nhà, tôi đã rời đi. Trên bàn là bản thỏa thuận ly hôn mà tôi để lại. Phía sau có một câu. “Bùi Tử An, không cần đợi đến khi mẹ chết, bây giờ, chị Thư Mạn cũng có thể làm mẹ của con rồi.”
Sinh Con Trước khi kết hôn, tôi và chồng đã thoả thuận là sẽ DINK*, nhưng trong lúc vô tình, tôi phát hiện ra anh ấy đánh tráo thuốc tránh thai của tôi. (* DINK là viết tắt của “double income and no kids”, chỉ những cặp vợ chồng có công việc ổn định, có hai nguồn thu nhập nhưng có quan điểm sống không cần sinh con.) Tôi bình tĩnh cấy vào người anh ấy một tử cung nhân tạo. Nhìn biểu cảm hoảng sợ trên khuôn mặt anh ấy, tôi cười: “Ông xã, em đồng ý sinh con, sau này em sẽ nuôi anh.” Mẹ chồng muốn liều mạng với tôi, nhưng tôi chỉ nói một câu: “Mẹ, cái thai này là con trai, nếu sinh non thì sẽ không mang thai được nữa.” Bàn tay đang đánh về phía tôi của mẹ chồng khựng lại giữa không trung. ……
Thiên Vị Năm 6 tuổi, tôi làm đổ nước nóng, bị bỏng, bị hủy dung, vì thế bố mẹ rút kinh nghiệm không bao giờ để em gái làm việc nhà, gặp người liền khen em gái xinh đẹp đáng yêu, ghét bỏ tôi xấu xí. Lúc 10 tuổi tôi sốt cao bọn họ không quan tâm, khiến đầu óc tôi bị sốt đến phát ngốc, vì thế bọn họ rút ra bài học em gái vừa ho khan liền đưa đi y tế chăm sóc suốt đêm. Tôi giống như vật thí nghiệm, tất cả những việc tôi chịu đựng đều được bù đắp lên người em gái. Tôi xấu xí, trầm mặc, ngu ngốc, không được người khác chào đón. Em gái xinh đẹp, miệng lưỡi ngọt ngào, thông minh, được mọi người cưng chiều. Tôi được chẩn đoán bị trầm cảm nặng, nguyên nhân dẫn đến là do ba mẹ luôn thiên vị em gái. Tôi lấy hết can đảm để nói chuyện với họ, nhưng mẹ tôi lại mắng tôi lòng dạ hẹp hòi, có bản lĩnh thì đi tìm chet đi. Sau khi tôi từ tòa nhà cao tầng nhảy xuống, bọn họ mới phát hiện em gái không phải con ruột. Tôi mới là giọt máu duy nhất của bọn họ.
Đòi Lại Của Hồi Môn, Tôi Khiến Nhà Chồng Con Gái Câm Nín! Chỉ vì tôi sinh hai đứa con gái, chồng cũ không chỉ nhục mạ tôi trước mặt người khác, mà còn cùng con gái và con rể tương lai liên thủ, cấm tôi tham dự lễ đính hôn của chính con gái mình. Thậm chí con bé còn nói thẳng: “Mẹ à, mọi người làm vậy cũng là vì nghĩ cho con. Mẹ không thể rộng lượng như ba con được sao?” Rộng lượng? Tôi bật cười vì quá tức. Thế là tôi lập tức lấy lại toàn bộ sính lễ đã chuẩn bị cho nó. “Được thôi! Từ nay coi như mẹ không còn là mẹ con nữa. Còn sính lễ… thì sang đòi ba con ấy!”
Trở Về Làm Công Chúa Duy Nhất Chị gái nói rằng chị muốn làm công chúa duy nhất trong nhà, nên đã lập mưu để bọn buôn người bắt cóc tôi đi. Thậm chí còn chuẩn bị sẵn giấy chứng tử cho tôi, khiến tôi bị xem như người đã chết, không ai tìm kiếm. Sau khi bị bắt cóc, tôi bị bán thẳng vào vùng núi sâu. Sống mười năm cùng heo trong chuồng, ăn uống như súc vật, lại thường xuyên bị gia đình đã mua tôi đánh đập hành hạ, trên người không còn chỗ nào lành lặn. Vừa tròn mười lăm tuổi, tôi lại bị họ bán tiếp một lần nữa. Lần này, tôi bị gả cho một lão góa vợ già trong làng. Vì cơ thể quá yếu, đứa con trong bụng không giữ được, sau đó tôi lại rơi vào cuộc sống địa ngục, ngày ngày bị đánh đập hành hạ. Cho đến khi tôi may mắn trốn thoát khỏi núi, được cảnh sát đưa về nhà, thì phát hiện trong nhà lại có thêm một người anh trai. Anh ta cực kỳ ghét tôi, cùng chị gái liên thủ đuổi tôi ra khỏi nhà. Tôi không còn nơi nương tựa, cuối cùng chết đói dưới chân cầu. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày bị bắt cóc năm xưa. Chị à, kiếp này hãy để em làm công chúa duy nhất trong nhà.