Tình Cảm Gia Đình
Lý Đào Lý Chồng tôi là dân kỹ thuật, lương cao, đã từng kết hôn một lần. Ngay trong đêm tân hôn, anh ấy đã nói với tôi rằng lý do ly hôn với vợ cũ là vì cô ấy không hòa hợp được với bố mẹ anh. Yêu cầu duy nhất của anh ấy đối với tôi là phải hiếu thảo với bố mẹ chồng. Tôi lập tức đồng ý, vì dù gì tôi cũng rất giỏi trong khoản chăm sóc và hiếu thảo với bố mẹ. Vậy nên, khi mẹ chồng gọi tôi dậy lúc 6 giờ sáng vào mỗi cuối tuần để ăn sáng, tôi vẫn tươi cười không phàn nàn. Thậm chí, để tránh việc mẹ phải dậy sớm nấu ăn vất vả, ngày hôm sau, tôi còn chủ động dậy từ 3 giờ sáng, đứng ngay bên giường mẹ chồng, mỉm cười dịu dàng: “Mẹ, dậy ăn sáng đi ạ.” “Ăn xong rồi ngủ tiếp cũng như nhau thôi, phải không mẹ?”
Con Đường Máu Sau khi tổ phụ bại trận, ông đã dẫn theo cha và các bá phụ bỏ chạy, chỉ để lại nữ quyến chúng ta chờ chết. Nhìn cảnh tôn tức trong viện đói khát gần kề cái chết, tổ mẫu đã treo đèn lồng đỏ lên cửa, bắt đầu hành nghề kỹ nữ. Đêm ấy, rất nhiều nam nhân tiến vào trong viện, mẹ và các thẩm nương tiếp đón họ vào phòng. Ngày hôm sau, cuối cùng chúng ta cũng có cơm ăn. Sau đó, tổ phụ dẫn theo cha và các bá phụ quay về. Có người đến báo tin rằng sáng mai họ sẽ tới, bảo chúng ta nhanh chóng trốn đi. Tổ mẫu hỏi: “Có muốn trốn không?” Mọi người đều đáp: “Không trốn.”
Cả Hoàng Cung Đều Bất Ổn Hoàng huynh ái nam, hoàng tỷ ái nữ. Phụ hoàng đem giang sơn xã tắc, ký thác vào ta. Ta run rẩy, có nên nói cho người biết, ta yêu một thái giám. Phụ hoàng: “Trâu lắm nữ nhi của ta!”
Hoa Nở Lần Hai Ngày tôi được chẩn đoán mắc ung thư, cậu con trai năm tuổi của tôi đã hỏi Bùi Tự: “Mẹ sẽ chết sao?” Bùi Tự do dự vài giây. Rồi con trai tôi bỗng nhiên trở nên vui vẻ. “Thật tốt quá, chờ mẹ chết rồi, chị Thư Mạn có thể làm mẹ của con rồi!” Bùi Tự vuốt tóc con trai: “Nhưng nhà chúng ta có tiền, nếu mẹ phẫu thuật thì sẽ không chết đâu.” Tôi có thể nghe sự tiếc nuối trong giọng nói đó của anh ta, chỉ vì tôi khả năng chữa hết bệnh Con trai nắm tay anh ta: “Vậy chúng ta dùng tiền để mua bánh cho chị Thư Mạn, nếu mẹ không có tiền chữa bệnh thì mẹ sẽ không sống được nữa, đúng không ạ?” Bùi Tự suy nghĩ một lúc lâu: “Đúng vậy.” Ngày hôm đó, Bùi Tự dẫn con trai đến tiệm bánh nạp năm mươi vạn. Cho đến khi cha con bọn họ về đến nhà, tôi đã rời đi. Trên bàn là bản thỏa thuận ly hôn mà tôi để lại. Phía sau có một câu. “Bùi Tử An, không cần đợi đến khi mẹ chết, bây giờ, chị Thư Mạn cũng có thể làm mẹ của con rồi.”
Đứa Con Gái Không May Mắn Ba tôi là một giảng viên ở trường danh tiếng, mẹ tôi là tiến sĩ văn học. Nhưng chỉ có chị gái tôi thừa hưởng được những gene ưu tú của họ. Còn tôi, chỉ biết hát bài “Makka Pakka” và là “quả mướp đắng” trong gia đình họ. Sau đó, ba mẹ tôi ly hôn, chị gái tôi chọn sống cùng ba. Lý do: “Con không muốn có một đứa em ngốc nghếch.” Tôi nói: “Mẹ ơi, phải vui vẻ lên nhé, Makka Pakka!” May mắn là mẹ nghe theo lời tôi, bà vui vẻ nghỉ việc và bắt đầu khởi nghiệp. Khi trưởng thành, người chị từng thông minh vượt trội của tôi suýt nữa bị ba ép đến mức phát đ//iên. Còn tôi, vẫn “Makka Pakka” nhưng lại trở thành một phú nhị đại.
Màu Hạnh Phúc Năm thứ ba con gái bị bắt cóc, Phó Dữ từ bỏ việc tìm kiếm. Anh ta nói rằng sinh tử có số mệnh, tôi không thể quá ích kỷ, sống tốt cho hiện tại là quan trọng nhất. Nhưng sau đó, ánh trăng sáng của anh ta cũng mất tích. Phó Dữ bạc trắng đầu trong một đêm, tìm kiếm ánh trăng sáng suốt năm mươi năm. Sống lại một lần nữa, tôi đi trước một bước bảo vệ con gái cũng như nộp đơn ly hôn. Không ngờ, Phó Dữ cũng được tái sinh. Đêm đầu tiên anh ta trở về, anh ta đã đặt vé máy bay, đưa ánh trăng sáng ra nước ngoài du lịch. Mãi đến nửa năm sau, anh ta mới nhớ đến con gái. Phó Dữ ôm con búp bê mua từ sân bay, muốn đến đón con gái tan học. Nhưng con gái không chút do dự đẩy anh ta ra, quay người lao vào vòng tay của một người đàn ông khác: “Xin lỗi, con đã có bố mới rồi!”
Người Chồng Thánh Mẫu Ngày con trai tôi mất, anh ấy đang cứu bạch nguyệt quang.
Tiểu Công Chúa Của Mẹ Mẹ chồng nói, con gái thì không cần ăn uống quá tốt. Tôi lập tức ngừng hết thuốc bổ của bà, cắt tiền tiêu vặt, rồi ép con trai bà cuốn gói ra khỏi nhà. Việc bảo vệ con, phải nhanh, độc, chuẩn! Lần đầu làm mẹ, ít nhất cũng phải để con gái tôi được làm công chúa chứ!
Đạo Sĩ Tốt Nghiệp 985 Tôi là một tiểu đạo sĩ tốt nghiệp từ trường đại học trọng điểm 985. Vì đi nhanh hơn sư đệ một bậc thang, tôi may mắn trở thành đệ tử thứ hai trăm năm mươi của Mao Sơn đạo môn. Ngày đầu tiên nhập môn, sư phụ dặn dò, sau khi ông qua đời, tôi phải lập tức xuống núi giúp đời, còn sư đệ thì cả đời không được rời khỏi sơn môn. Tối qua, sư phụ đã ra đi.
Cứu Con Gái Năm mười sáu tuổi, con gái tôi mang thai với một tên lưu manh tóc hồng. Khi tôi kéo nó đi phá thai, con bé đã đâm một dao vào tim tôi. Sống lại một đời, tôi vung tiền đưa con gái ra nước ngoài học đại học, kết quả con gái lại cặp kè với một tên lưu manh tóc xanh. Vì sinh con cho tên lưu manh tóc xanh đó, con bé đã bỏ học. Sau khi sinh con, nó đã trộm hơn một triệu trong thẻ ngân hàng của tôi và đẩy tôi từ toà nhà cao tầng xuống. Tôi cứ nghĩ con gái mình là một kẻ cặn bã, mù quáng vì tình. Nhưng khi sống lại đến lần thứ ba, tôi chợt nhận ra mọi chuyện không hề đơn giản như thế. …
Nhất Niệm Tôi hạ sinh một cặp song sinh long phượng, vì nhà họ Thẩm trả xong món nợ ân tình trăm năm. Nhưng ngay trong tiệc trăm ngày của con trai tôi, Bạch Nguyệt Quang của chồng tôi, Tô Mạn Ni bỗng “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống, chỉ tay vào đứa con trai trong lòng tôi, gào lên: “Đứa bé là của tôi! Đứa mà Đường Nhiễm sinh ra là thai ch, chính cô ta đã trộm con trai tôi!” Thẩm Tư Hằng chẳng buồn suy nghĩ, vung tay tát tôi một bạt tai nảy lửa. Hắn ép tôi quỳ xuống, giật lấy đứa bé từ trong tay tôi, trao cho người đàn bà đó kẻ đang đảo lộn trắng đen. Họ không biết rằng, huyết mạch nhà họ Đường chúng tôi là kết thằng sư. Đứa trẻ bị mẹ ruột bỏ rơi, phúc kết sẽ biến thành sát kết, không còn là điềm lành nữa, mà sẽ trở thành… nghiệt chủng đòi mạng.
Bụi Và Mây Mẹ kế là bạn thân nhất của mẹ tôi, bà ta luôn chiều chuộng tôi, chiều chuộng đến mức bố tôi vô cùng thất vọng về tôi và chuyển sang bồi dưỡng con gái riêng của bà ta. Sau khi bố tôi qua đời, mẹ kế tôi đã biển thủ tài sản thừa kế và đuổi tôi ra ngoài khỏi nhà. Tôi nằm chet trên đường vào một đêm tuyết rơi. Khi mở mắt ra, tôi đã trở lại ngày chuẩn bị vào năm hai cao trung, mẹ kế đang lén lút nhét tiền nói: “Về phần bố con, con không phải lo, dì ủng hộ con học nhạc. Theo đuổi ước mơ của mình.”
Hồi Báo Trước ngày đính hôn, tôi vô tình nghe được một đoạn ghi âm dài 5 giây trong thư mục yêu thích của bạn trai. Giọng nữ mềm mại, làm nũng: “Không ngủ sớm, ngày mai anh sẽ không tìm thấy em nữa đâu~” Chủ nhân của giọng nói ấy chính là người yêu cũ mà anh ta từng nói ghét cay ghét đắng. Nhưng khi tôi định xóa đi, anh ta bỗng nổi điên. “Em dám xóa, chúng ta coi như xong!” Tôi đã xóa, và cũng tiện tay xóa luôn anh ta khỏi cuộc đời mình.
Sau Khi Mẹ Qua Đời, Bố Cưới Bạch Nguyệt Quang Em gái kế bỏ hồng hoa vào nước đường đỏ của tôi. Vào ngày thi đại học, bụng tôi đau quặn như dao cắt, phải khiêng ra khỏi phòng thi. M áu kinh nhuộm đỏ nửa chiếc ghế. Ba tôi thờ ơ nói: “Em con vẫn còn nhỏ mà.” Mẹ kế nâng cao bụng lớn, giễu cợt: “Làm gì có ai đến kỳ kinh nguyệt mà ra nhiều m áu như vậy? Không chừng mắc bệnh gì bẩn thỉu rồi!” Bà nội ghét tôi tốn kém: “Thi cử thôi cũng phải vào viện, suốt ngày đau ốm tiêu tiền, sao không thấy ch .t quách đi cho rồi?” Tôi mất quá nhiều m áu mà ch .t. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về thời điểm trước khi kế muội hạ thuốc. Tôi thu lại ly nước đường đỏ, thay bằng trà hoa an thần của mẹ kế. Đêm đó, dưới lầu tiếng xe cấp cứu vang lên suốt đêm.
Tư Nguyên Ngày thứ ba sau khi được chẩn đoán mắc bệnh ung thư dạ dày, tôi đã chọn một ngôi mộ cho mình. Nghe nói phong thủy của nó rất tốt, có thể phù hộ cho tôi kiếp sau không còn là một đứa con ruột bị ghét bỏ nữa. Không bị người khác cướp mất cha mẹ, cướp mất anh trai, cướp mất mọi thứ. Không còn… Không được ai yêu thương. Tôi đốt hết ảnh chụp, quần áo, xóa sạch mọi dấu vết cho thấy tôi từng tồn tại. Rồi sau đó tôi cắt cổ tay, nằm vào bồn tắm lẳng lặng chờ chết. Nhưng ai ngờ đột nhiên trung tâm nghĩa trang lại gọi điện thoại cho tôi: “Cô Lục, thành thật xin lỗi. Vì hai người môi giới giới thiệu trùng nên ngôi mộ này cũng được bán cho một vị khách khác mất rồi. Cô… Có tiện nhường mộ không?”
Lý Đào Lý Chồng tôi là dân kỹ thuật, lương cao, đã từng kết hôn một lần. Ngay trong đêm tân hôn, anh ấy đã nói với tôi rằng lý do ly hôn với vợ cũ là vì cô ấy không hòa hợp được với bố mẹ anh. Yêu cầu duy nhất của anh ấy đối với tôi là phải hiếu thảo với bố mẹ chồng. Tôi lập tức đồng ý, vì dù gì tôi cũng rất giỏi trong khoản chăm sóc và hiếu thảo với bố mẹ. Vậy nên, khi mẹ chồng gọi tôi dậy lúc 6 giờ sáng vào mỗi cuối tuần để ăn sáng, tôi vẫn tươi cười không phàn nàn. Thậm chí, để tránh việc mẹ phải dậy sớm nấu ăn vất vả, ngày hôm sau, tôi còn chủ động dậy từ 3 giờ sáng, đứng ngay bên giường mẹ chồng, mỉm cười dịu dàng: “Mẹ, dậy ăn sáng đi ạ.” “Ăn xong rồi ngủ tiếp cũng như nhau thôi, phải không mẹ?”
Âm Mưu Của Mẹ Chồng Sau khi thành thân không được bao lâu, bà bà đột nhiên nói mình không thích nghi được với cuộc sống ở trong huyện, muốn về quê. Nhưng mà ngay đêm đầu tân hôn bà đã đòi quản lý của hồi môn của tôi, thế nào giờ sẽ buông tay mặc kệ? Chắc chắn có vấn đề gì đó. Tôi bỗng nhớ ra trước đây có người kể cho tôi nghe một câu chuyện: Bà bà và con dâu cùng mang thai, bà bà về quê sinh con, sau đó đợi con dâu sinh xong, bà ta liền bóp chết đứa con của con dâu, bế con mình về nhận là con của con dâu.
Tro Tàn Tôi mắc bệnh nan y, bác sĩ nói nhiều nhất cũng chỉ sống được thêm hai năm nữa. Bà ngoại tôi không tin, đi khắp nơi tìm các bài thuốc dân gian để chữa trị cho tôi. Và rồi, tất cả số tiền dành để cứu m//ạng tôi đều bị lừa mất.
Viễn An Thê tử của ca ca và tiểu nữ nhi của Triệu Vũ tướng quân đã bị khiêng nhầm kiệu hoa. Đến khi mọi người phản ứng lại muốn đổi thì người vốn là đại tẩu của ta đã vào động phòng rồi. Ca ca ta, một kẻ thô lỗ, cứ thế mơ mơ hồ hồ có được một nàng dâu là tiểu thư khuê các. Nhưng sau này, khi ca ca đứng trong sân cầm đao lớn chặt đứt sợi chỉ cho đại tẩu, ta lại thấy hai người họ rất xứng đôi.
Tư Biến Chú Hai nói với tôi rằng, nhà chúng tôi đời đời làm nghề vớt xác, chỉ biết làm mỗi việc đó. Cha tôi cũng đã chết vì nghề này. Ông còn nói, Tây Hải nhất định phải có người chết đuối, nếu không chúng tôi sống bằng gì? Ngày hôm sau khi chú Hai nói xong câu đó, Tây Hải – nơi đã lâu không có ai chết – cuối cùng cũng xảy ra một vụ chết đuối. Và đó chỉ mới là người đầu tiên…