Trang chủ Thể loại Tình Cảm Gia Đình

Tình Cảm Gia Đình

Thác Ái

Thác Ái Ngày hoàn tất thủ tục ly hôn, tôi đã đặt vé tàu cao tốc về quê. Điện thoại, chứng minh thư, thẻ ngân hàng chỉ còn ít tiền, đó là tất cả những gì tôi có trong những năm qua. Quản gia gọi điện cho tôi, nói rằng tôi còn một số đồ đạc chưa chuyển đi. “Vứt hết đi, tôi không cần nữa.” Ông ấy lại nói, tiểu thiếu gia đang khóc đòi mẹ. “Thằng bé sẽ sớm có mẹ mới thôi, chính là người mà nó vẫn luôn mong nhớ.” Đứa con trai tôi sinh ra, thật sự rất giống cha của nó. Ngay cả người phụ nữ mà bọn họ yêu cũng là cùng một người. Trước đây tôi từng buồn, tại sao người đó không thể là tôi. Bây giờ tôi nghĩ, không yêu thì thôi, cũng chẳng sao. Trước khi tàu cao tốc khởi hành, tôi nói với đầu dây bên kia một câu cuối cùng. “Anh nói anh ta hãy yên tâm, cả đời này, tôi sẽ không bao giờ làm phiền anh ta nữa.” *THÁC ÁI ; quá yêu (lời nói khiêm tốn, tỏ ý cám ơn đối với sự yêu thương của người khác)

Tình Yêu Không Dấu Vết

Tình Yêu Không Dấu Vết Quyết định ly hôn với Kỷ Tòng, là vào ngày sinh nhật của tôi. Trên bàn ăn, tôi giả vờ đùa cợt hỏi anh: “Anh có yêu em không?” Kỷ Tòng cười gượng gạo, không thật lòng: “Ba mươi mấy tuổi rồi, còn làm bộ làm tịch cái gì?” Tôi cúi đầu không nói gì, liếc nhìn bức ảnh chụp màn hình trên điện thoại. Trong ảnh nền cuộc trò chuyện, Kỷ Tòng đang ôm hôn thắm thiết một người phụ nữ. Khung tin nhắn hiển thị lời tỏ tình đầy sâu sắc của Kỷ Tòng gửi cho cô ta: “Cả đời này, Kỷ Tòng tôi chỉ yêu một mình em, Chu Tình.” Ngẩng đầu lên, tôi hỏi Kỷ Tòng: “Tặng em một món quà sinh nhật được không?” Kỷ Tòng lập tức đáp: “Em muốn gì? Chỉ cần em nói.” Tôi nhanh chóng tháo chiếc nhẫn trên tay ra: “Tặng em một khởi đầu mới đi. Kỷ Tòng, chúng ta ly hôn thôi.”

Chó Đào Mộ

Chó Đào Mộ Sau khi ông nội chết, thi thể đã bị con chó vàng già mà ông nuôi mười năm đào lên. Chú Hai cảm thấy không may, nên đã đánh chết con chó vàng một cách tàn nhẫn. Đêm hôm đó, ông nội từ trong quan tài ngồi dậy. Tôi tận mắt thấy ông chôn thi thể con chó vàng dưới gốc cây hòe trong sân.

Lời Nhắn Cuối Cùng Của Mẹ

Lời Nhắn Cuối Cùng Của Mẹ Khi con gái được sáu tuổi, tôi bắt đầu ép con bé làm việc nhà. Tôi còn quay lại toàn bộ những điều đó thành video. Con bé còn chưa cao tới bếp, phải đứng lên ghế nhỏ, loay hoay mãi cũng không làm được. Cô bé sốt ruột đến phát khóc, nũng nịu, mè nheo, nói không muốn học. Nhưng tôi vẫn bình tĩnh, yêu cầu con tiếp tục. Cư dân mạng chửi tôi muốn nổi tiếng đến phát điên rồi sao, ngược đãi trẻ em để câu tương tác. Có người thậm chí nghi ngờ tôi không phải mẹ ruột của con bé. Mãi đến nửa năm sau, một video có mặt tôi đã lên hot search, họ mới hiểu. Đó là bức di thư điện tử tôi để lại cho con gái. Trong video, tôi mỉm cười nói: “Đợi sau khi mẹ qua đời, hãy để những video này ở bên cạnh con.” “Nếu nhớ mẹ, thì vào đây xem một chút.”

Đứa Con Gái Không May Mắn

Đứa Con Gái Không May Mắn Ba tôi là một giảng viên ở trường danh tiếng, mẹ tôi là tiến sĩ văn học. Nhưng chỉ có chị gái tôi thừa hưởng được những gene ưu tú của họ. Còn tôi, chỉ biết hát bài “Makka Pakka” và là “quả mướp đắng” trong gia đình họ. Sau đó, ba mẹ tôi ly hôn, chị gái tôi chọn sống cùng ba. Lý do: “Con không muốn có một đứa em ngốc nghếch.” Tôi nói: “Mẹ ơi, phải vui vẻ lên nhé, Makka Pakka!” May mắn là mẹ nghe theo lời tôi, bà vui vẻ nghỉ việc và bắt đầu khởi nghiệp. Khi trưởng thành, người chị từng thông minh vượt trội của tôi suýt nữa bị ba ép đến mức phát đ//iên. Còn tôi, vẫn “Makka Pakka” nhưng lại trở thành một phú nhị đại.

Bóng Hồng Sau Hầu Phủ

Bóng Hồng Sau Hầu Phủ Sau khi phụ mẫu qua đời, ta tích góp được một khoản lộ phí nhờ vào bán đậu hũ, đi tìm tỷ tỷ năm xưa bị bán đến Hầu phủ làm thiếp. Đợi ta đến nơi, mới biết được cái gọi là Hầu phủ căn bản không tồn tại. Nhưng trên đầu ta vẫn còn buộc dây tóc đỏ tỷ tỷ gửi theo cùng với thư nhà. Mà trong những lá thư nhà được gửi về hàng năm, tỷ ấy luôn viết mình sống ở Hầu phủ rất phú quý an lạc, bảo ta không nên tới tìm nàng.

Tôi Khiến Tiểu Tam Gà Bay Trứng Vỡ

Tôi Khiến Tiểu Tam Gà Bay Trứng Vỡ Hôm nay là sinh nhật mẹ tôi, tiểu tam vác cái bụng bầu tới tận cửa. Cô ta cười toe toét, đưa cho mẹ tôi một cái đồng hồ: “Cô soi mặt vào nước tiểu mà xem lại cái bộ dạng đàn bà già nua nhà cô kìa, bảo sao chồng tôi thấy cô là buồn nôn. Tốt nhất là ly hôn sớm, tha cho chồng tôi đi. Thu dọn đồ đạc, kiếm ông già nào đó mà gả, biết đâu còn được nếm lại mùi đàn ông.” Tôi lập tức tặng cô ta hai bạt tai, rồi đè đầu cô ta xuống bắt phải quỳ gối xin lỗi mẹ tôi. Ba tôi định cản, tôi chỉ thẳng vào mặt ông ta: “Thứ gà rừng nào cũng dám dắt về nhà à? Nói thêm một câu nữa tôi bứt sạch lông nó rồi nhét vô mõm chó của ông đấy! Biến ngay! Không thì tôi đánh luôn cả ông!”

Thiên Kim Giả Ngả Bài Rồi!

Thiên Kim Giả Ngả Bài Rồi! Tôi là thiên kim giả, năm 13 tuổi, bảo mẫu đột nhiên nói tôi là con gái bà ta, là một thiên kim giả, bảo tôi lấy tiền để giúp đỡ bà ta và anh trai ruột của tôi. Tôi nhìn bà ta một cái, rồi lập tức quay đầu báo cáo bà ta.

Hệ Thống Ăn Dưa Ngày Tết

Hệ Thống Ăn Dưa Ngày Tết Sau khi bố mất, đây là cái Tết đầu tiên. Mẹ theo tục lệ dẫn tôi về nhà bà nội ăn Tết. Mẹ vất vả chuẩn bị một mâm cơm tất niên, vậy mà bà nội lại không cho tôi và mẹ lên bàn ăn: “Nhà các người năm nay có tang, chỉ được ăn trong bếp.” Mẹ tôi không đồng ý, bác dâu liền mắng một câu: “Xui xẻo!” Lúc này, người vừa mới bị ràng buộc với “Hệ Thống Ăn Dưa Ngày Tết” là tôi, lập tức đứng dậy: “Phải rồi bác dâu, việc bác Cả cặp với bạn thân của bác đúng là xui thật đấy.” Bác dâu: “???” Tôi: “Họ còn có con riêng bảy tuổi rồi cơ. Vừa nãy bác Cả nói hẹn đánh bài là vì muốn đến đón năm mới với tiểu tam đó.” Bác dâu phát điên, kéo bác Cả ra ngoài đánh ghen, thế là trống ra hai chỗ ngồi. Tôi kéo mẹ ngồi xuống, nhìn đám họ hàng kỳ dị trên bàn ăn. Hê hê, tối nay đừng ai mơ  được yên ổn.

HE Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

HE Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Tết năm nay về nhà, ba tôi nhập viện ba lần vì tức giận. Lần đầu là khi thấy em gái tôi hôn bạn gái của nó. Lần thứ hai là khi phát hiện chị tôi cùng cô thư ký đi nước ngoài đăng ký kết hôn. Sau khi từ bệnh viện trở về, ba mở một cuộc họp gia đình. Càng nói càng xúc động, ông khóc lóc hỏi: “Trong nhà này không có ai thích đàn ông sao?” Đứa em trai duy nhất của tôi giơ tay lên. Ba tôi trợn mắt, lập tức nhập viện lần nữa. Tỉnh lại, ông nắm chặt tay tôi, mắt đẫm lệ: “Hy vọng của cả nhà đặt hết vào con.” Tôi gật đầu: “Con có người yêu rồi.” “Nam hay nữ?” “Là nam.” “Nam là được…” Ba tôi vừa mừng chưa kịp hết câu, tôi đã buông một quả bom: “Nhưng đó là con trai duy nhất của kẻ thù không đội trời chung với ba.”

Trọng Sinh: Tự Tay Nghiền Nát Cả Nhà Thiên Vị

Trọng Sinh: Tự Tay Nghiền Nát Cả Nhà Thiên Vị Em gái tôi thường xuyên khoe khoang về “lợi thế nhan sắc”. Lúc ăn lẩu, để tiết kiệm tiền, nó còn đưa mắt đưa mày quyến rũ ông chủ quán. Tôi bảo làm thế không hay chút nào, nó lại cười nhạo tôi ngốc. Ai ngờ bị bà chủ quán bắt gặp, bà ta lập tức xách nồi lẩu đang sôi ùng ục hắt thẳng qua. Em gái tôi kéo tôi lên làm bia đỡ đạn. Tôi bị bỏng nặng, muốn đến bệnh viện thì ba mẹ lại sợ tốn tiền, chỉ bôi cho tôi mấy thứ thuốc dân gian linh tinh. Vì nhiễm trùng, vết thương mưng mủ, cuối cùng tôi ch.t. Cả nhà thì dựa vào chuyện tôi chết để livestream kể khổ, đổi lấy một căn biệt thự hoành tráng. Mở mắt ra, tôi sống lại vào đúng cái ngày em gái rủ tôi đi ăn lẩu. Lần này, đừng hòng ai sống yên ổn!

Tôi Kiện Bố Mẹ Tôi Ra Tòa Vì Tội Trọng Nam Khinh Nữ

Tôi Kiện Bố Mẹ Tôi Ra Tòa Vì Tội Trọng Nam Khinh Nữ Tôi kiện bố mẹ tôi ra tòa vì tội trọng nam khinh nữ. Nếu tội danh thành lập, anh trai tôi sẽ bị xóa sổ, bố mẹ tôi sẽ trở thành kẻ nghèo rớt mồng tơi, bệnh tật quấn thân. Nếu tội danh không thành lập, tôi sẽ bị xóa sổ, còn bố mẹ tôi sẽ ôm đồng tiền bạc triệu, sống lâu trăm tuổi. Tất cả họ hàng đều nói tôi bị điên rồi. Bởi vì trong mắt mọi người, bố mẹ tôi nổi tiếng cưng chiều đứa con gái này. Nhưng bọn họ không biết, tôi đã trọng sinh trở về.

3 - Nam Lâu

Nam Lâu* *(Ngoại truyện 2 của “Nhất Mộng Như Sơ”) Ngày xuân đẹp trời, mẹ dậy sớm. Hôm nay phải đi du xuân, chuyện phải làm còn rất nhiều. Xuân Hồng mở tủ quần áo, bận rộn chọn quần áo. Xuân Chi đang lật hộp trang sức. Ta ngồi ở mép giường nhìn, người đã tỉnh rồi, nhưng đầu óc còn mơ hồ. Hôm qua mẹ đã nói với ta, hôm nay du xuân, có người muốn gặp ta. Mặc dù bà không nói rõ, nhưng ta biết phải gặp ai.  

Mẹ Tôi Là Kẻ Cuồng Nuôi Em Trai Giai Đoạn Cuối

Mẹ Tôi Là Kẻ Cuồng Nuôi Em Trai Giai Đoạn Cuối Kiếp trước, vào đêm Giao thừa, tôi bị anh họ đẩ//y xuốn//g từ tầng 7, c/h/ết ngay tại chỗ. Mẹ tôi – với tư cách là người thân của nạn nhân đã ký giấy tha thứ, bỏ qua cho đứa cháu trai của bà. Sau khi sống lại, những kẻ hút m/áu trong nhà ngoại, từ cậu ruột, anh họ cho đến mẹ ruột của tôi – Lý Kim Quế, tôi sẽ không tha cho bất cứ ai. Nhà họ Lý này, phải cùng nhau trả giá cho những gì đã gây ra. Nợ kiếp trước, kiếp này sẽ thanh toán đủ!

Cô Em Gái Yêu Phải Tên Bệnh Kiều

Cô Em Gái Yêu Phải Tên Bệnh Kiều Em gái tôi mê mệt một tên bệnh kiều, thích cưỡng ép giam cầm người khác. Nó yêu một tên tội phạm, nói hắn đẹp trai, u ám, bệnh kiều. Tôi đã cố gắng hết sức để ngăn cản. Sau đó, tên tội phạm đó đã giam cầm em gái tôi, tôi lập tức gọi cảnh sát, tống tên bệnh kiều đó vào tù. Hắn đã chết trong tù. Nhiều năm sau, em gái tôi quyến rũ chồng tôi, cướp hết tài sản, tôi chết đi vì nghèo đói cộng thêm bệnh tật. “Chị, hồi đó chị không để em hạnh phúc, đây chính là báo ứng của chị.” Trùng sinh trở lại, em gái nói rằng nó sẽ ở bên tên bệnh kiều đó. Tôi: Tôn trọng và chúc phúc.

Đùi Gà Không Dành Cho Tôi

Đùi Gà Không Dành Cho Tôi Những năm 90, vật tư khan hiếm. Trong nhà hiếm lắm mới hầm được một con gà, vậy mà mẹ lại đem cái đùi gà cho con trai bác Vương hàng xóm. Lúc ăn cơm, ba hỏi đến, mẹ lại nói là tôi ăn. Tôi không nhận, mẹ lập tức chửi tôi là đồ nói dối. “Chính là mày ăn! Chính là mày ăn! Ăn rồi còn không nhận! Tao đánh ch .t cái đồ nói dối như mày…” Cuối cùng, mẹ thật sự lỡ tay đánh ch .t tôi. Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi quay về bàn cơm hôm đó. Mẹ cười gượng, nói: “Đùi gà là Phương Phương ăn đấy.” Lần này, tôi đứng bật dậy, lớn tiếng nói: “Cha! Đùi gà là con ăn! Con sẽ không nói là mẹ đưa cho bác Vương đâu!”

Cả Hoàng Cung Đều Bất Ổn

Cả Hoàng Cung Đều Bất Ổn Hoàng huynh ái nam, hoàng tỷ ái nữ. Phụ hoàng đem giang sơn xã tắc, ký thác vào ta. Ta run rẩy, có nên nói cho người biết, ta yêu một thái giám. Phụ hoàng: “Trâu lắm nữ nhi của ta!”

Tình Yêu Trìu Mến Của Đại Thiếu Gia

Tình Yêu Trìu Mến Của Đại Thiếu Gia Mẹ tôi khó sinh khi sinh tôi ra, để lại tôi một mình chịu khổ sở trong gia đình có mẹ kế. Nhưng mẹ có một người bạn thân giàu có, nghe nói giàu nứt đá đổ vách. Khi đoàn xe đến đón tôi, tôi đang cầm một cái túi đi nhặt ve chai. Một người phụ nữ ăn mặc sang trọng ôm chầm lấy tôi: “Con yêu của dì, cuối cùng dì cũng tìm thấy con rồi.” Bà ấy chỉ vào anh chàng đẹp trai cao 1m85 bên cạnh: “Đó là con trai dì, đẹp trai chứ? Lấy nó đi! Dì sẽ làm mẹ con.”

Bố Mẹ Của Tôi Là Số Một

Khi cặp vợ chồng giàu có đến viện mồ côi chọn con nuôi, họ phân vân giữa tôi và Trình Vân. Những dòng bình luận hiện ra trước mắt: 【Ác nữ lại sắp giả bộ đáng thương để được nhận nuôi rồi.】 【Dù có được nhận nuôi, sau này cũng sẽ bị bỏ rơi thôi.】 【Cả đời chỉ là kẻ bị ghét bỏ, suốt ngày tranh giành đàn ông.】 Tôi lặng lẽ cúi đầu, bởi nhân vật phản diện họ đang nói đến chính là tôi. Đột nhiên, hai bóng người che khuất tôi, một cặp vợ chồng miền Đông Bắc chưa từng được nhắc đến trong cốt truyện nhìn tôi đầy vui mừng. “Trời ơi, cô bé này xinh quá!” “Cháu ơi, hôm nay cô chú nấu bún thịt kho, ngon lắm, cháu có muốn về nhà ăn cùng không?”

Mẹ Tôi Nói Bà Không Trọng Nam Khinh Nữ

Mẹ Tôi Nói Bà Không Trọng Nam Khinh Nữ Mẹ tôi phản đối tư tưởng trọng nam khinh nữ. Bà nói lòng bàn tay và mu bàn tay đều là thịt, bà yêu thương tôi và em trai như nhau. Nhưng mỗi lần nghỉ lễ về quê, lúc trở lại thành phố, bà gói tổ yến và a giao* cho em trai, còn lén nhét trứng gà và sữa đậu nành vào hành lý của tôi. * A Giao là một loại dược liệu quý trong y học cổ truyền Trung Hoa, còn được gọi là cao da lừa. Đến lúc phát hiện ra, sữa đậu nành đã đổ, trứng cũng vỡ nát hết. Laptop bị dính nước, hỏng hoàn toàn, mọi dữ liệu đều mất sạch. Tôi vì một sai lầm nghiêm trọng mà bị công ty sa thải. Tôi sống mơ hồ, mệt mỏi, một bước hụt chân ngã xuống cầu thang. Đến khi tỉnh lại, tôi lại quay về đúng ngày nghỉ lễ Trung thu vừa trở về quê.