Trang chủ Thể loại Tình Cảm Gia Đình

Tình Cảm Gia Đình

Ba Ngày Ở Nhân Gian

Ba Ngày Ở Nhân Gian Tôi trúng giải nhất của địa phủ – chuyến du ngoạn ba ngày ở nhân gian. Các bà mẹ quỷ khác đều ghen tị đến lóa cả mắt, riêng tôi lại chẳng thể vui nổi. Tôi có một đứa con trai. Là đứa con được sinh ra sau khi tôi bị cưỡng hiếp.

Vệ Sĩ Gặp Phải Bạo Hành Gia Đình

Vệ Sĩ Gặp Phải Bạo Hành Gia Đình Tôi là một vệ sĩ chuyên nghiệp, chuyên cung cấp dịch vụ cho các phụ nữ bị bạo hành gia đình. Bố mẹ sợ tôi không lấy được chồng nên ra ngoài chỉ nói tôi làm cố vấn an ninh. Cho đến khi tôi thông qua một buổi xem mắt và kết hôn với một người đàn ông “bạo hành ngầm”. Nửa năm sau hôn lễ, chồng tôi tìm đến công ty vệ sĩ nổi tiếng nhất thành phố để yêu cầu bảo vệ cá nhân. Tôi đẩy cửa bước vào, cười rạng rỡ đến mức sắp rách cả miệng: “Rất vui được phục vụ anh! Chỉ là giá có thể hơi cao một chút, anh thấy có ổn không?”

Hương Hỏa Bị Đánh Tráo

Hương Hỏa Bị Đánh Tráo Suốt nhiều năm kết hôn, tôi vẫn không thể mang thai. Mẹ chồng vì muốn duy trì “hương hỏa” của dòng họ, định chuốc say chồng tôi rồi đưa phụ nữ lên giường anh. Khi biết chuyện, tôi không làm ầm lên, mà lặng lẽ đưa người phụ nữ đó, lên giường bố chồng. Mười tháng sau, mẹ chồng bế đứa trẻ đến ép tôi ly hôn nhường chỗ. Chồng tôi lập tức ôm lấy đứa trẻ, nhét vào tay bố chồng: “Mẹ à, mẹ nhầm rồi, đây đâu phải con của con, rõ ràng là con trai út của bố mà.”

Giấc Mộng Không Tên

Giấc Mộng Không Tên Tôi có ba anh trai. Bọn họ chẳng thèm để mắt đến tôi, nhưng lại cưng chiều thiên kim giả lên tận mây xanh. 【Anh cả đúng chuẩn tổng tài bá đạo, vừa đẹp trai vừa giàu có, chỉ tiếc cuối cùng công ty phá sản, ảnh thì vô tù.】 【Anh hai là ngôi sao mới nổi trong giới âm nhạc, đáng tiếc tai nạn xe làm hủy dung, trầm cảm mà qua đời.】 【Anh ba là người tôi thích nhất, từng là quán quân e-sports, ai dè… câu lạc bộ giải tán, ảnh cũng mất luôn một chân.】 Rồi một ngày đẹp trời, thiên kim giả bỗng hết được sủng. Anh cả đưa tôi đi chọn trang sức đấu giá. Anh hai chuyển tiền tiêu vặt cho tôi không chớp mắt. Anh ba thì trực tiếp… nhét bạn thân ảnh vào phòng tôi. Tôi: “???” Anh ba: “Em chẳng bảo cậu ta đẹp trai, em muốn ngủ một đêm à?”

Mẹ Kế Độc Ác Không Hề Độc Ác

Mẹ Kế Độc Ác Không Hề Độc Ác Xuyên thành mẹ kế độc ác, hệ thống giao cho tôi nhiệm vụ cảm hóa hai anh em phản diện trong truyện. Nhìn hai đứa nhỏ trước mặt – một lớn một bé – đang đầy cảnh giác nhìn tôi, tôi khẽ nhếch môi, lạnh lùng ra lệnh: “Cậu kia, đi nấu cho tôi một bàn tiệc Mãn Hán thịnh soạn. Mà thôi, chắc tay nghề chưa đủ đâu, nấu đủ ăn là được. Còn cô bé kia, đi giặt quần áo cho tôi, tiện thể lau luôn cái sàn.” Hai đứa nhỏ không phản kháng lấy một câu. Thế là tôi chính thức bước vào cuộc sống làm “đại lão” chuyên nằm chờ cơm bưng nước rót. Tôi quấn tấm drap lên người, đứng trên giường khí thế ngút trời: “Đã thấy trẫm giá lâm, còn không quỳ?” Hai đứa nhỏ lập tức cung kính quỳ xuống: “Vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!” Bố tụi nhỏ vừa đẩy cửa bước vào liền đơ ra như hóa đá. Con trai mặt không đổi sắc nhét cho anh ta một tấm thẻ xanh vào tay: “Bố, sau này bố chính là Quý phi của Hoàng thượng rồi. Tối nhớ hầu hạ cho tốt nha.” Bố tụi nhỏ đờ đẫn như thể cả thế giới này đều phát điên rồi.

Mẹ Chồng Thiên Vị

Mẹ Chồng Thiên Vị Luôn Miệng Rêu Rao Công Bằng Tôi và em dâu cùng sinh con. Cô ấy sinh con trai, tôi sinh con gái. Hôm sau, mẹ chồng liền dắt cả nhà em trai chồng dọn vào căn nhà của tôi, nói là để tiện chăm sóc tôi hơn. Nhưng từng món đồ quý giá trong nhà lại lần lượt “không cánh mà bay”. Khi tôi đối chất, mẹ chồng lại thản nhiên nói: “Tôi nói một câu công bằng nhé, cô sinh con gái thì sau này cũng phải gả đi. Không bằng để lại cho cháu trai tôi tích phúc đi.” Được thôi. Vậy thì để xem “cháu trai cưng” của bà có chịu nổi cái “phúc khí” này không.

Vòng Lặp Năm 2015

Vòng Lặp Năm 2015 Năm 2015 vào một buổi tối khi tôi học xong, như thường lệ đi bộ về nhà sau giờ tự học buổi tối. Con hẻm tối đen như mực, đột nhiên có người từ phía sau ôm lấy tôi, kéo tôi về phía sau. Tôi cố gắng vùng vẫy, hét lên: “Cứu tôi với! Cứu tôi với!” Hắn ta giơ một tay ra, bịt chặt miệng tôi. Cả tòa nhà đều tối đen như mực, không có tiếng đáp trả. Tôi nhớ ra, chính phủ thành phố đã ban hành chính sách ưu đãi phim ảnh cho người dân, khu nhà của tôi vừa hay nhận được vé xem phim miễn phí vào tối nay. Tiếng chó sủa liên hồi vang lên, nhưng lại dừng lại ở cửa chống trộm, không xông vào được. Sức mạnh trói buộc tôi ngày càng lớn, như một cái kìm sắt, tôi vùng vẫy thế nào cũng không thoát ra được. Cổ và má tôi đau rát, quần áo ở eo bị xé rách, hắn nhét một miếng vải vào miệng tôi. Sau đó, hắn kéo phăng chiếc áo sơ mi đồng phục của tôi. Tôi điên cuồng vùng vẫy, kéo cả chiếc xe đạp ngã xuống. Rầm rầm, trong đêm tối phát ra tiếng động dữ dội. Chiếc xe đạp của tôi đập vào lưng hắn, hắn không nhúc nhích, vẫn đè lên tôi. Tôi nhân cơ hội đứng dậy chạy điên cuồng, nhưng chưa chạy được mấy bước thì bị hắn đá vào đầu gối. Sau đó, hắn túm tóc tôi kéo trở về. Tiếng chó sủa ngày càng điên cuồng hơn, bên ngoài hẻm nhỏ có tiếng xe chạy qua vù vù, trên bầu trời thành phố có tiếng pháo hoa bay lên. Hoàn toàn nhấn chìm âm thanh vùng vẫy yếu ớt của tôi. Người đàn ông đó đeo khẩu trang, đội mũ, tóc tai rối bời, tôi đưa tay ra định cào mặt hắn—— Khẩu trang rơi ra. Thì ra là người chú ở tầng một.

Bích Đào Tại Lân Gia

Bích Đào Tại Lân Gia Ta muốn cùng tướng công hòa ly. Bây giờ chàng đã là Thám hoa lang, làm sao có thể nhớ đến thê tử tào khang của mình nữa chứ? Chàng muốn cưới Công chúa, làm phò mã, trở thành rể quý, làm sao chàng có thể nhớ tới một tú nương như ta?

Giả Liên Của Tôi

Giả Liên Của Tôi Mẹ tôi, bà ấy ghét tôi. Người ta thường nói, người may mắn thì dùng tuổi thơ để chữa lành cả cuộc đời, còn kẻ bất hạnh thì dùng cả đời để chữa lành tuổi thơ. Còn tôi, thuộc về trường hợp sau.

Ngày Gió Ngừng Thổi

Ngày Gió Ngừng Thổi Ngày biết mình bị chẩn đoán ung thư dạ dày, tôi cầm que thử thai trong tay, ngồi thẫn thờ bên ngoài bệnh viện rất lâu. Điện thoại rung lên, là Giang Trì – người yêu 8 năm của tôi. “Lê Lê, chuyện đăng ký kết hôn… anh có thể suy nghĩ thêm được không?” “Được thôi.” “Không phải là anh không muốn cưới em…” Có vẻ như không ngờ tôi lại trả lời dứt khoát như vậy, Giang Trì sững sờ, nói thêm tối nay anh sẽ không về ăn cơm, rồi nhanh chóng cúp máy.

Tình Yêu Vĩnh Cửu

Tình Yêu Vĩnh Cửu Khi ba tôi hy sinh trong một nhiệm vụ, mẹ tôi đã mang toàn bộ tài sản của ông tái giá với mối tình đầu của bà. Lúc đó, tôi mới 6 tuổi, theo mẹ dọn đến sống trong nhà dượng. Từ đó, tôi làm hết mọi việc nhà, đồng thời chịu đựng sự chế giễu, cô lập và chèn ép từ con riêng của dượng. Mẹ tôi thì sống an nhàn, chẳng phải động tay vào việc gì, hòa thuận vui vẻ với con riêng của dượng như một gia đình hạnh phúc. Sau này, để tránh cho chị kế phải về quê lao động, năm 14 tuổi, tôi bị gả cho một ông già bốn, năm mươi tuổi, đã ly hôn và nổi tiếng bạo hành. Mẹ tôi còn nói: “Con phải biết ơn, dượng đã nuôi con từng ấy năm, cho con ăn, cho con ở, giờ còn tìm cho con một người giàu có. Con phải nhớ ơn nghĩa của ông ấy.” Khi mở mắt lần nữa, tôi trở về năm 1960. Đó là thời điểm tin ba tôi hy sinh vừa mới được báo về.  

Bà Nội Trọng Nam Khinh Nữ Đã Đến

Bà Nội Trọng Nam Khinh Nữ Đã Đến Sau khi cậu mợ tôi qua đời vì tai nạn, mẹ tôi đón Hứa Tầm về nhà sống cùng. Trong lòng bà, Hứa Tầm ngoan ngoãn hiểu chuyện, là hình mẫu con gái mà bà luôn mong muốn. Còn tôi, vụng về ngốc nghếch, chỉ là của nợ. Mẹ đưa Hứa Tầm đi ăn món Tây mà trước đây cô ấy chưa từng thử, vậy mà lại tiếc tiền mua cho tôi một bộ đồng phục mới. Bà không hề biết, chỉ vì không mặc đồng phục, tôi đã bị phạt đứng suốt cả tuần rồi. Khi tôi đang bất lực và tuyệt vọng, chuông điện thoại bàn trong nhà vang lên, tôi nhấc máy — là bà nội tôi, người luôn trọng nam khinh nữ. “A lô? Là Nhiễm Nhiễm à? Đừng khóc con ơi.”

Bố Tôi Xuyên Thành Quý Phi Rồi

Bố Tôi Xuyên Thành Quý Phi Rồi Tôi xuyên sách cùng với bố tôi. Bố tôi xuyên thành Quý phi, tôi xuyên thành công chúa.

 Tôi Hối Hận Vì Lấy Sai Chồng

Tôi Hối Hận Vì Lấy Sai Chồng Tôi đang quỳ trên sàn, lau từng viên gạch men. Mẹ chồng khoác lên người một chiếc váy dài, bên ngoài là áo lông chồn sang trọng. Bà ta chỉnh lại tóc, quệt thêm một lớp son đỏ rồi thản nhiên nói: “Giang Đào, mẹ đi cắt tóc đây.” Tôi ngoan ngoãn đáp lời: “Vâng, mẹ.” Ánh mắt tôi lướt qua đôi môi được tô vẽ cẩn thận, rồi dừng lại trên cái bụng đang nhô cao của bà ta. Trong lòng khẽ thầm thì: Mẹ à, thật mong mẹ có thể bình an quay về…

Tôi Là Mẹ Của Nữ Phụ Độc Ác

Tôi Là Mẹ Của Nữ Phụ Độc Ác  Cậu bé 5 tuổi kéo con gái lớn của tôi, nghiêm túc nói: “Chờ tớ lớn lên, sẽ đến cưới cậu.” Nói xong, nó còn hôn lên trán con tôi một cái. Sau đó nhìn con gái nhỏ của tôi, thản nhiên nói: “Cậu cả đời này đều kém chị của cậu.” Tôi xoay người ôm lấy hai con gái, nhẹ nhàng nói: “Các con đều là công chúa, không cần vì người không yêu các con mà hạ thấp mình, bởi vì bọn họ căn bản không hy vọng con trở nên tốt đẹp.”

Lì Xì Bị Đánh Cắp

Lì Xì Bị Đánh Cắp Bữa cơm tất niên, con gái tôi bị mất một nửa số tiền lì xì hơn ba vạn. Con bé khóc rất thương tâm. Mẹ tôi cuống lên, giậm chân không ngừng. Ba tôi cũng đau lòng đến không chịu nổi, vội lấy tiền lì xì của mình ra dỗ dành cháu ngoại. Con gái tôi còn nhỏ, rất nhanh đã nín khóc mà mỉm cười. Tôi coi như đây chỉ là một sự cố ngoài ý muốn. Cho đến khi, tôi vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa mẹ và em gái mình. “Mẹ, mẹ đúng là quá thông minh! Cách này lợi hại thật đấy!” “Lúc trước chị con không chịu nộp tiền lì xì, mẹ cũng xử lý chị ấy như thế.” “Chị ấy đến giờ còn không biết, số tiền đó là mẹ lén lấy lúc chị không để ý. Mẹ còn mắng chị, khiến chị không những không dám khóc, mà còn ngoan ngoãn đi quỳ phạt. Chị đúng là cần được dạy dỗ mà!” Đêm hôm đó, lòng tôi còn lạnh hơn gió tuyết ngoài cửa. Về sau, khi mẹ tôi bệnh nặng, bà yêu cầu tôi về chăm sóc.

Chịu Thiệt Là Phúc

Chịu Thiệt Là Phúc Ba tôi luôn tin rằng “chịu thiệt là phúc”. Ông tự ý quyết định cho em họ mượn chiếc xe mới mua của tôi, nhưng em họ lại gây tai nạn. Xe bị hỏng nặng thì cũng đành chịu, nhưng ông còn lén bán căn nhà của tôi để bồi thường cho nạn nhân. Tôi tìm ông để nói lý lẽ, nhưng ông lại bảo: “Chịu thiệt là phúc, đừng tính toán thiệt hơn trong chốc lát.” Anh họ cưới vợ không có tiền, ông lại lấy giấy tờ tùy thân của tôi cho anh mượn đi vay nặng lãi. Anh họ không trả nổi một xu, tiền lãi chồng lên nhau, tôi gánh trên vai món nợ khổng lồ. Thế mà ông lại không cho tôi tìm anh họ đòi tiền. “Chịu thiệt là phúc, con giúp anh họ một thời gian thì sao nào? Đừng để con đường của mình đi vào ngõ cụt!” Nhưng ông đâu biết rằng, tôi đã bị đám đòi nợ đe dọa đến đường cùng, phải nhảy sông tự vẫn. Mở mắt ra lần nữa, tôi nhận ra mình đã sống lại. Và lần này, cái “phúc” đó, tôi phải để cho từng người một cùng “hưởng”!

Tiểu Bạch Liên Của Linh Lăng

Tiểu Bạch Liên Của Linh Lăng Ta là thứ nữ của phủ Tướng quân. Từ nhỏ đến lớn, đích tỷ ngày nào cũng đối đầu với ta, luôn mắng ta là “bạch liên hoa”, tham lam vinh hoa phú quý, luôn bám lấy đòi gả cho Vương gia. Vậy mà vào ngày phủ Tướng quân bị tịch biên, nàng lại đứng trước mặt ta, nở nụ cười nhẹ nhàng, nói: “Tiểu bạch liên, còn không mau chạy, ta không muốn cùng ngươi ch//ôn chung một chỗ đâu.” Cuối cùng, nàng đỡ hàng chục nhát k//iếm, t//ự v//ẫn mà chet. Tiếp sau đó, khi ta mở mắt, ta đã quay lại thời điểm trước ngày định mệnh ấy, lại nhìn thấy một đích tỷ quen thuộc đang cười nhạt, mỉa mai ta: “Tiểu bạch liên, trời đông giá rét mà mặc áo mỏng như thế cho ai xem?” Nước mắt trong phút chốc dâng tràn, giây tiếp theo không kìm được, ta nhào vào trong lòng nàng.

Khâu Đoàn Viên

Mẹ ta bị con ngựa của một vị quý nhân đến từ kinh thành đá chết. Người trong thôn đều khuyên nhủ ta: “Quý nhân thấy ngươi ngốc nên mới giữ lại mạng sống cho ngươi. Ngàn vạn lần đừng nghĩ đến chuyện báo thù.” Sau khi chôn cất mẹ, ta lên kinh thành tìm đến kỹ viện lớn nhất để nương tựa dì. Dì ôm lấy ta, nói: “Ngoan nào, chúng ta chơi chết hắn, đòi mạng lại cho mẹ ngươi.” “Con trai đích tôn của Kinh Triệu Doãn ư? Để ta nghĩ xem nên để hắn chết như thế nào mới tốt đây.”

Cuối Cùng Tôi Học Cách Yêu Chính Mình

Cuối Cùng Tôi Học Cách Yêu Chính Mình Người con trai 50 tuổi bất ngờ đòi ly hôn, chỉ vì con dâu lo nó đói bụng, mang bát mì nóng vào phòng làm việc. Nó giận dữ quát mắng, nói mùi dầu mỡ làm ô uế bức tranh mới của nó. Tôi khuyên nó nên đặt gia đình lên trên hết. Người chồng vốn dĩ luôn chán ghét nói chuyện với tôi lại bất ngờ xen vào: “Muốn ly thì cứ ly. Chẳng lẽ phải giống tôi, sống cả đời chấp nhận với người mình không yêu sao?” Ngày hôm đó, mối tình đầu của ông ta bị chẩn đoán mắc chứng Alzheimer, hoàn toàn quên mất ông. Ông đau khổ đến mức sụp đổ tinh thần. Giọng con trai tôi lạnh lùng: “Mẹ đã trói buộc cả đời của bố, rồi lại dùng một người phụ nữ mà con không yêu để giam cầm nửa đời của con. Lần này, mẹ có thể buông tha cho con và bố không?” Hóa ra, những cống hiến hàng chục năm của tôi và con dâu, trong mắt họ lại là sự ràng buộc. Tôi bình thản đổ bát mì vào thùng rác, sau đó thu dọn hành lý, cùng con dâu rời khỏi nhà. Đứng ở cửa, tôi để lại một câu: “Vậy thì, đều ly hôn cả đi.”