Tình Cảm Gia Đình
Chồng Cũ Là Bố Đơn Thân Người đàn ông mới chuyển đến tầng dưới là bạn trai cũ của tôi. Tôi luôn cẩn thận tránh mặt, chỉ sợ vô tình chạm trán. Vậy mà món đồ vừa mua cho con mèo lại bay đúng vào ban công nhà anh ta. Anh ta nhíu chặt mày, tay nắm lấy chiếc áo càng lúc càng chặt. Tôi đang tính chuồn lẹ thì lại thấy dòng chữ hiện lơ lửng trên đầu anh ta: 【Cười xỉu, trước khi mở cửa còn xịt nước hoa, cuối cùng bị mắng một trận.】 【Không có thời gian cãi vã đâu, dân công sở như tôi chỉ muốn xem mấy cảnh ngọt ngào. Ba người nhà các người làm ơn khóa cửa yêu đương đi.】 Khoan đã… “ba người” nhà? Đứa bé mắt to tròn đứng sau lưng anh ta… là con tôi?!
Tượng Năm Đầu Tôi mở tiệm xăm đã bảy tám năm, đã xăm hơn mười ngàn người, nhưng chưa từng thấy một hình xăm nào như thế này. Một bức tượng thần kỳ dị với năm cái đầu phải được xăm lên bụng dưới của một cô gái, mà người bỏ tiền ra cho tôi xăm lại là một vị Thái tử gia ở Bắc Kinh. “Hình vẽ và nguyên liệu đều dùng của tôi, anh chỉ cần thể hiện tay nghề của mình.” Gã đặt tấm séc năm vạn trước mặt tôi. Tôi không kìm được mà lộ vẻ vui mừng, vội vàng gật đầu: “Ngài yên tâm, tôi đảm bảo không sai một nét.” “Xong việc còn có thêm năm vạn nữa. Đừng hỏi nhiều, nhớ kỹ… giữ mồm giữ miệng, mạng mới dài lâu.” Bàn tay trắng nõn của gã vỗ nhẹ lên tay tôi đang nắm tấm séc. Tôi sững người, cố gượng cười, ngẩng đầu lên liền chạm phải ánh mắt ôn hòa như gió xuân của gã, nhưng ẩn sâu bên trong lại là sát khí lạnh lẽo như mùa đông.
Đứa Con Riêng Tham Lam Sau khi tôi mang thai, đứa con riêng của chồng liền từ nước ngoài trở về, mở miệng đòi 20% cổ phần công ty, nếu không thì phải phá thai. Cậu ta nói: “Tài sản của cô có một phần của ba tôi, đương nhiên cũng có phần của tôi. Để tránh sau này cô thiên vị con ruột, tốt nhất bây giờ đưa cho tôi phần thuộc về tôi luôn đi.” Tôi nhìn đứa con riêng mà mình đã nuôi dạy hơn mười năm, chỉ cười giận: “Công ty là của tôi, không liên quan gì đến ba cậu.” Không ngờ cậu ta hừ lạnh: “Cái gì mà của cô? Bao năm nay toàn ba tôi quản lý công ty, không có ông ấy thì cái công ty của cô sớm phá sản rồi. Công ty đương nhiên có một nửa là của ba tôi.” “Muốn sinh con thì đưa cổ phần đây. Không thì tôi không đồng ý. Tôi sẽ ép ba tôi ly hôn với cô.” Tôi suýt bật cười. Ba cậu ta chẳng qua là một quản lý cấp cao được thuê. Thế mà đứa con lại nghĩ anh ta là… chủ tịch hội đồng quản trị. Càng buồn cười hơn là, tôi chưa từng kết hôn với ba cậu ta. Cậu lấy tư cách gì mà đòi chia cổ phần từ tôi?
Tôi Đào Ngôi Mộ Của Chính Mình Tôi bị người bạn thân hại chết, vậy mà bố mẹ tôi lại nhận cô ta làm con gái nuôi. Bạn trai tôi cũng chuẩn bị cưới cô ta. Tôi phải làm gì đó để bọn ngốc này biết rằng tôi đã chết oan.
Người Mẹ Thiên Vị Tái Sinh Rồi! Mẹ tôi, người trọng nam khinh nữ hơn nửa đời người, lúc năm mươi tuổi ngoài ý muốn bị liệt. Em trai tôi, đứa con ngoan của bà, lại không làm tròn trách nhiệm dù chỉ một ngày. Tôi đã không kết hôn và chăm sóc bà ấy một mình trong hai mươi năm cho đến khi bà ấy mất. Không ai biết, mẹ tôi sau khi chet đã sống lại, sống lại vào năm tôi 18 tuổi.
Ly Hôn Với Chồng Già Khi tôi nói muốn ly hôn, vợ tôi đang nấu cơm trong bếp. Tay bà ấy khẽ run lên, rồi nhẹ nhàng đáp lại: “Được.” Đây là lần thứ 10 tôi đề nghị ly hôn. Chín lần trước, bà ấy như phát điên, vừa khóc vừa gào, nói tôi ép bà ấy ch .t khi bắt một người sắp xuống mồ phải ly hôn. Tôi đã quá chán cái mùi già nua trên người bà ấy, không như tình nhân của tôi, lúc nào cũng tràn đầy sức sống. Không ngờ lần này bà ấy lại đồng ý. Đồng ý nhẹ hẫng như thể tôi chỉ hỏi “hôm nay ăn gì.” Tôi nhìn bóng lưng tất bật trong bếp của bà ấy, trong lòng mừng rỡ… mà cũng bất an kỳ lạ.
Mẹ Tôi Lì Xì Cho Con Gái Tôi Bằng Ảnh Của Ngũ Bách Trong bữa cơm tất niên, mẹ tôi phát lì xì cho hai đứa cháu trai, mỗi đứa một ngàn tệ (khoảng 3tr5). Đến lượt con gái tôi, bà lại chỉ đưa một tấm ảnh của nam ca sĩ Ngũ Bách. Cả nhà cười nghiêng ngả, khen mẹ tôi “thời thượng” và “hài hước biết đùa”. Chỉ có con gái tôi đỏ hoe mắt, rưng rưng nước mắt. Tôi lên tiếng trách mẹ thiên vị. Mẹ tôi gục xuống bàn khóc lóc, nói chỉ đùa chút thôi. Anh cả nói tôi nhỏ nhen, không biết đùa. Em gái đe dọa bắt tôi quỳ xuống xin lỗi mẹ. Ba tôi lấy roi ra dọa sẽ dùng gia pháp. Tôi giận dữ hất tung bàn thức ăn, đuổi tất cả bọn họ ra khỏi nhà. Về sau, ba mẹ tôi đổ bệnh phải nhập viện, tìm tôi trả tiền thuốc men. Tôi thẳng tay ném cho họ một ngàn tấm ảnh Ngũ Bách. “Cứ dùng thoải mái, thiếu thì tôi còn nhiều.”
Nhật Ký Của Trưởng Khoa Phụ Sản Tôi là bác sĩ chuyên khoa hiếm muộn, mỗi tuần khám hai ngày. Một ngày nọ, chồng tôi quỳ xuống cầu xin tôi, nhờ tôi chữa bệnh cho tình cũ của anh ta, Mạc Huệ Tình. Anh ta đích thân đưa cô ta đến, còn ân cần đỡ cô ta ngồi xuống, cứ như đang đi khám thai vậy. Tôi lật bệnh án, lạnh nhạt nói: “Niêm mạc tử cung quá mỏng.” Ngay lập tức, Mạc Huệ Tình đỏ mắt. Chồng tôi giận dữ quát: “Huệ Tình trong sạch, cô đừng có nói bậy!” Tôi liếc anh ta một cái, cười lạnh: “Niêm mạc tử cung mỏng không nhất thiết là do phá thai nhiều lần. Không cần phải chột dạ.” Tôi tiếp tục hỏi: “U nang hai bên buồng trứng. Hai người đã quan hệ bao lâu mà chưa có thai?” Chồng tôi trừng mắt mắng lớn: “Cô ấy bị chồng cũ bỏ vì không thể sinh con, cô không biết sao? Cô hỏi vậy là cố tình kích thích cô ấy à?” Tôi thực sự chưa từng thấy ai điên rồ đến mức này. Thấy không thể tiếp tục với một kẻ vô lý như vậy, tôi quyết định kết thúc cuộc khám bệnh. Trước khi gọi bệnh nhân tiếp theo, tôi thuận miệng hỏi câu cuối: “Hai người có chấp nhận làm thụ tinh ống nghiệm không?” Cả hai sắc mặt tái mét. Trước khi chồng tôi lại lên cơn hành hung bác sĩ, tôi bấm chuột gọi bệnh nhân tiếp theo: “Bệnh nhân tiếp theo!” Làm bác sĩ chuyên khoa vô sinh hiếm muộn, bệnh nhân đến khám hầu hết đều như đi một vòng trong nhà lao. Chồng tôi không chịu nổi cảnh Huệ Tình chịu khổ, thế là chạy khắp bệnh viện nổi điên với từng bác sĩ một. Mọi người đều tránh xa anh ta. Tôi cũng muốn tránh xa anh ta. Dù sao, kẻ gây náo loạn trong bệnh viện là đáng sợ nhất.
Hành Trình Cứu Con Năm mười sáu tuổi, con gái tôi mang thai với một tên lưu manh tóc hồng. Khi tôi kéo nó đi phá thai, con bé đã đâm một dao vào tim tôi. Sống lại một đời, tôi vung tiền đưa con gái ra nước ngoài học đại học, kết quả con gái lại cặp kè với một tên lưu manh tóc xanh. Vì sinh con cho tên lưu manh tóc xanh đó, con bé đã bỏ học. Sau khi sinh con, nó đã trộm hơn một triệu trong thẻ ngân hàng của tôi và đẩy tôi từ toà nhà cao tầng xuống. Tôi cứ nghĩ con gái mình là một kẻ cặn bã, mù quáng vì tình. Nhưng khi sống lại đến lần thứ ba, tôi chợt nhận ra mọi chuyện không hề đơn giản như thế.
Sau Khi Chếc, Tôi Trở Thành “Chị Đại” Ở Sở Thú Sau khi tôi chết, linh hồn bám vào trên thân của một con khỉ cái trong vườn bách thú. Mỗi ngày, tôi chẳng làm gì ngoài việc bắt chấy và ăn chuối, cuộc sống này dễ chịu hơn nhiều so với việc làm một thiên kim nhà giàu. Dù sao đi nữa, giờ tôi cũng không còn phải chịu sự chán ghét của ba mẹ ruột. Cũng chẳng còn phải nghe anh trai ruột bảo tôi cắt cổ tay thì cắt sâu thêm một chút. Thôi thì làm khỉ cũng không tệ! Cho đến khi gia đình đó dẫn theo thiên kim giả đi vào vườn bách thú. “Ba, mẹ, anh trai, nhìn con khỉ này xấu xí quá kìa! Trông chẳng khác gì lúc chị chết.” Cả ba người đều khựng lại, còn tôi thì quay sang khu chuồng khỉ đột bên cạnh, hú lên hai tiếng. Con khỉ đột to khỏe, tên Đô Na Khỉ, ngay lập tức nhặt một cục phân và phóng thẳng về phía thiên kim giả, dính đầy mặt cô ta.
Giả Bộ Làm Nữ Chính Ta từ nhỏ đã không có chí lớn, hết ăn lại nằm. Mẫu thân vì tính kế lâu dài, đã lập cho ta một nhân thiết người nhạt như hoa cúc. Ai ngờ nhân thiết lập quá thành công, khiến cho nhà họ Thôi vì đích trưởng tử mà đến cửa cầu hôn. Mẫu thân từ tuổi nhỏ nói đến thể chất yếu, lại từ thể nhược đẩy đến bát tự không hợp. Việc hôn sự này rốt cuộc cũng từ chối, nhưng mẫu thân còn chưa kịp thở phào, người đến cầu hôn đã sắp đạp vỡ ngưỡng cửa rồi. Tóc mẫu thân vì sầu lo mà đã bạc đi mấy sợi. “Lam Lam, nương mệnh khổ, hai mươi năm trước vì hôn sự của mình mà tính toán, sao hai mươi năm sau, còn phải vì con mà tiếp tục tính toán?” Ta nắm chặt tay mẫu thân, ánh mắt tha thiết: “Nương, người tài giỏi đúng là luôn có nhiều việc để làm!” Mẫu thân trong nháy mắt lấy lại tinh thần: “Con nói đại tỷ của con sao?” Ta lắc đầu như trống bỏi: “Nương nói gì vậy? Sao con nghe không hiểu gì hết?” Tiếng của Đại tỷ tức giận truyền đến từ ngoài cửa: “Giả bộ tiếp đi, ngươi tiếp tục giả bộ? Sao không giả bộ nữa?”
Mỏ Hỗn Đại Chiến Họ Hàng Cực Phẩm Tôi nổi tiếng khắp mười dặm tám thôn là con nhóc đanh đá nhất vùng. Leo mái nhà, gỡ ngói, châm pháo trong hố phân đều là nghề sở trường của tôi. Nhưng trớ trêu thay, tôi lại cưới phải một ông chồng da trắng đẹp trai, lịch thiệp nho nhã, cha mẹ chồng thì ít nói nhu mì, không biết nổi giận. Ngày tháng cứ thế trôi qua, nhạt nhẽo vô cùng. Cho đến khi chúng tôi tới nhà họ hàng làm khách, ngay trước mặt chúng tôi, họ sai bảo mẹ chồng như giúp việc. Tôi hỏi chồng: “Em có thể phát điên được không?” Anh đáp: “Nếu có thể, làm ơn phát điên ngay đi.” Tốt lắm! Đấu trường thuộc về tôi cuối cùng cũng đến rồi!
Mùa Xuân Hoa Nở Ta vốn là một nữ đồ tể, bỗng chốc lại trở thành mẹ tiểu thư giả của tướng phủ. Thừa tướng phu nhân cao ngạo quý phái, bịt mũi ném tiểu thư giả trước cửa nhà ta. Ta nghi hoặc: “Ngươi thật sự không cần tiểu nữ oa này nữa sao?” Nàng ta đầy vẻ chán ghét, chỉ mang theo tiểu thư thật rời đi. Ta gật gật đầu, được rồi, bỗng dưng lại có thêm một cục bột nhỏ. Sau đó, mỗi ngày ta giết năm con heo, cục bột nhỏ mỗi ngày ăn hết năm bát cơm. Còn lẽo đẽo đi theo sau ta: “Mẹ, đói đói, cơm cơm!”
Người Con Gái Bị Mẹ Ghét Bỏ 【Tôi ghét con gái mình thì phải làm sao đây?】 【Nó càng xinh đẹp, càng thông minh tôi lại càng ghét nó!】 Tôi lướt qua từng trang bài đăng như đang đọc một câu chuyện hài hước. Nhưng càng đọc, tôi càng cảm thấy ớn lạnh. Những chi tiết trong bài viết về cách cư xử với con gái dường như đều trùng khớp với tôi? Sao có thể chứ? Mẹ tôi là người yêu thương tôi nhất trên đời mà. Yêu thương đến mức đôi khi tôi cảm thấy áy náy với em trai mình.
Tân Sinh Viên Chỉnh Đốn Phân Biệt Giới Tính Khi Phát Cơm Dì ở nhà ăn bắt nạt tôi vì tôi là sinh viên năm nhất. Cơm thì tính tiền nhiều hơn, gắp thức ăn thì tay run đúng chỗ có thịt. Tôi đăng bài lên mạng, kết quả lại bị cô phụ đạo gọi lên văn phòng. Cô ta đắc ý nói: “Xin lỗi đi, không thì tôi bảo cháu trai tôi đuổi học em.” Tôi bật cười, gọi thẳng cho hiệu trưởng: “Chú à, từ khi nào mà một cô phụ đạo lại có quyền đuổi học sinh thế?”
Chân Dung Con Gái Tôi Tôi phát hiện một bức tranh không thể nhìn được trong ngăn sách của con gái. Trên đó còn viết một câu: “Em gái Đại Lôi đứng đường, mua một đêm tặng một đêm.” Lúc đó tôi chợt hiểu ra lý do tại sao con gái gần đây lúc nào cũng cúi người khom lưng. Vì vậy, tôi tìm được tài khoản WeChat của cậu bạn đã viết những dòng chữ đó và gửi một tin nhắn: “Bạn có ở đây không?”
Khi Bố Mẹ Livestream “Cải Tạo” Tôi Mẹ tôi vì bảo vệ tôi mà ly hôn với ba.Bà dắt tôi chuyển đến sống trong một căn hầm tồi tàn.Ngày nào cũng đi sớm về khuya, làm việc quần quật để nuôi tôi ăn học.Tôi luôn thấy day dứt.Sau giờ học liền đi làm thêm để san sẻ gánh nặng với mẹ.Cuộc sống nghèo khổ, vất vả.Nhưng lòng tôi luôn ngập tràn biết ơn mẹ.Cho đến một ngày, đứa em trai đã lâu không liên lạc bất ngờ gửi tin nhắn cho tôi:“Chị ơi, mau mở ra đi, cuộc sống luôn đầy bất ngờ mà!”Tôi nhíu mày, tiện tay bấm vào đường link nó gửi.Màn hình hiện lên một trang livestream, đang đứng đầu về lượt xem.Tiêu đề rành rành đập vào mắt:“Kế hoạch cải tạo người chị, Ngày thứ 123 của năm thứ 7.”
Tôi đứng trước cửa Cục Dân chính, ly cà phê nóng trong tay đã nguội ngắt từ lâu. Qua cánh cửa kính, tôi thấy rõ chồng tôi Cố Bắc Thành đang cùng một cô gái trẻ điền đơn đăng ký kết hôn. Không phải đơn ly hôn. Mà là đơn kết hôn. Cô gái ấy mặc váy trắng, cười rất ngọt ngào, còn Cố Bắc Thành thì dịu dàng giúp cô ta chỉnh lại tóc. Tôi chưa bao giờ thấy anh ấy nhìn tôi bằng ánh mắt như vậy. “Mẹ ơi, sao mẹ không vào?” Tiểu Bảo, con gái sáu tuổi của tôi, níu vạt áo tôi, giọng non nớt hỏi. Tôi ngồi xổm xuống, cố gắng nở một nụ cười: “Bảo Bối, mẹ chợt nhớ ra còn việc cần làm, mình về nhà trước được không?”
Xuyên Thành Mẹ Của Nữ Chính Tiểu Thuyết Mary Sue Sau khi xuyên thành mẹ của nữ chính trong một tiểu thuyết Mary Sue, tôi thức tỉnh hệ thống. Bên cạnh tôi là một đứa bé còn nằm trong tã lót. Hệ thống nói với giọng đầy phấn khích: [Cô phải bỏ rơi nó, giao nó cho người cha nghiện rượu và bạo lực nuôi dưỡng.] [Nó sẽ lớn lên trong những thử thách và khó khăn, sau đó, giống như một bông hoa dại kiên cường trong nghịch cảnh, thu hút sự chú ý của người thừa kế tập đoàn Kỳ Thị.] [Đợi đến khi họ kết hôn, cô quay lại nhận thân, như vậy sẽ có thể sống cuộc đời giàu sang trong gia đình hào môn.] Tôi nhìn đứa bé đang cười khúc khích kia, im lặng một lúc lâu. [Nếu tôi không bỏ rơi nó thì sao?] Hệ thống khựng lại một chút, dường như không ngờ rằng có người lại hỏi như vậy. Rất nhanh, nó đáp lại với giọng điệu chế nhạo: [Vậy thì nó sẽ chỉ trở thành một người bình thường nhất, đi học bình thường, làm việc bình thường, cũng sẽ không thu hút được sự chú ý của tổng tài.] Tôi mỉm cười: [Như vậy cũng rất tốt, phải không?] Nếu tất cả những khổ đau của con bé chỉ để thu hút sự chú ý của một người đàn ông. Vậy thì, không phải trải qua những khổ đau đó cũng tốt, đúng không?
Liên Hoa Lạc Vào ngày Tấn Vân và ta hòa ly, ta khởi hành trở về Vân Mộng. Trong túi hành lý, chỉ có một bộ quần áo vải thô, một dây buộc tóc, và một đóa hoa sen nở rộ mà ta đã ngắt từ hồ sen trong sân. Đó là tất cả những gì ta mang theo khi rời kinh thành. Lão ma ma của Quốc Công phu nhân nhìn ta chằm chằm, lo sợ ta sẽ mang đi dù chỉ một cây kim hay một sợi chỉ của phủ Quốc Công. “Tiểu thiếu gia hôm nay đã đi Thái Học Viện, còn tiểu thư đã đi tư thục. Nếu cô muốn nhìn họ lần cuối…” “Không cần đâu,” ta dịu dàng đáp, “Đừng để những chuyện nhỏ nhặt ảnh hưởng đến việc học của bọn họ.” Ta cầm hành lý, một bước ra ngoài. Hôm nay mây dày, gió cũng lớn. Mỗi lần bước qua một cánh cổng, ánh sáng mặt trời lại xuyên qua tầng mây nhiều hơn. Ta không kiềm được mà bước nhanh hơn theo tia sáng, bước chân ngày càng nhẹ nhõm. Đến khi một chân đã bước ra khỏi cổng lớn của phủ Quốc Công, ta quay đầu nhìn về phía lão ma ma. Nụ cười nhẹ đã lâu không xuất hiện, nay lại nở trên đôi mắt và chân mày của ta: “Làm phiền bà nhắn với Tấn Vân rằng, kiếp này, Lạc Dao và chàng, chet cũng không gặp lại.”