Tình Cảm Gia Đình
Cô Gái Nhỏ Khương Miên Mẹ tôi lúc sinh tôi vì khó sinh mà qua đời, anh trai hận tôi 20 năm. 18 tuổi khi tôi bị người ta xâm hại, anh cười nói, nếu tôi chết đi thì tốt. Vào ngày sinh nhật 24 tuổi, tôi leo lên ban công, anh lại khóc không thành tiếng cầu xin tôi, “Anh sai rồi, anh sai rồi mà…” Tiếng gió gào thét bên tai, tôi nhìn anh, cong môi mỉm cười: “Em sắp chết rồi, anh trai, anh có vui không?” Nghe nhạc tại đây
Ba Mẹ Tôi Ngày tôi được nhận nuôi, mọi người xung quanh đều thở dài với ba mẹ tôi: “Nuôi một đứa con gái bệnh tật thế này, sau này sớm muộn gì cũng là gánh nặng, chi bằng tự sinh một đứa còn hơn.” Về sau, ba mẹ tôi dọn vào biệt thự lớn tôi mua, lái chiếc xe sang tôi sắm. Mọi người lại lần lượt trầm trồ: “Hai người thật có phúc, con nuôi còn tốt hơn cả con ruột!”
Roi Đánh Hồn 2 – Xung Sát Lần đầu tiên theo sư phụ lái xe tải đường dài, nửa đêm tôi bỗng nghe thấy có người gọi tên mình. Tiếng gọi khiến tim tôi đập loạn nhịp. Tôi bám vào cửa sổ xe, thò đầu ra ngoài nhìn, nhưng ngay lập tức bị sư phụ kéo giật trở lại! Ông nhanh chóng hạ cửa kính, phun mạnh đầu thuốc lá đang hút ra ngoài, rồi chỉ tay vào con đường tối đen trước mặt mà chửi rủa không ngớt. Lúc đó tôi còn nhỏ, chẳng biết sư phụ đang chửi ai, chỉ có thể co ro như con tôm trong ghế phụ, không dám lên tiếng. Sau này, tôi một mình lái xe tải suốt hơn mười năm, chưa bao giờ gặp lại tình huống có người gọi tên mình giữa đêm khuya nữa. Cho đến ba ngày trước, tôi đột nhiên nhận được tin sư phụ qua đời. (*) Xung sát: Một nghi thức liên quan đến việc hóa giải điềm xấu, tà khí hoặc các yếu tố không tốt lành trên đường đi.
Ngày Tận Thế Còn sáu tiếng trước tận thế, con gái tôi vẫn đang ở trường mẫu giáo. Tôi gọi điện cho cô giáo: “Cô giúp tôi thu dọn một chút nhé, tôi sẽ đến đón con bé ngay.” Sau đó, tôi mở app bắt đầu điên cuồng mua sắm. Điều đáng sợ nhất trong tận thế không phải là zombie, mà là lòng người. Tôi không biết đời này có thể sống bao lâu. Nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức vì những người tôi yêu thương.
Anh Trai Tôi Thích Làm Màu Tôi có một người anh trai chết tiệt. Đối với người ngoài, anh ấy là một kẻ cuồng em gái. Hồi nhỏ, các cô gái khác có váy đẹp, anh trai tôi cũng cắn răng mua cho tôi một chiếc. Lớn lên, các cô gái khác có bạn trai đẹp trai, anh trai tôi cũng chuốc say người bạn xịn nhất của mình rồi nhét cho tôi. Anh trai kiêu ngạo nói: “Người khác có, em gái tao cũng phải có!” Tôi nhìn tên phản diện bị chuốc say kia, run rẩy: “Em lạy anh!”
Khi cặp vợ chồng giàu có đến viện mồ côi chọn con nuôi, họ phân vân giữa tôi và Trình Vân. Những dòng bình luận hiện ra trước mắt: 【Ác nữ lại sắp giả bộ đáng thương để được nhận nuôi rồi.】 【Dù có được nhận nuôi, sau này cũng sẽ bị bỏ rơi thôi.】 【Cả đời chỉ là kẻ bị ghét bỏ, suốt ngày tranh giành đàn ông.】 Tôi lặng lẽ cúi đầu, bởi nhân vật phản diện họ đang nói đến chính là tôi. Đột nhiên, hai bóng người che khuất tôi, một cặp vợ chồng miền Đông Bắc chưa từng được nhắc đến trong cốt truyện nhìn tôi đầy vui mừng. “Trời ơi, cô bé này xinh quá!” “Cháu ơi, hôm nay cô chú nấu bún thịt kho, ngon lắm, cháu có muốn về nhà ăn cùng không?”
Tôi Là Ngôi Sao May Mắn Sau khi em gái tôi chào đời, gia đình bỗng dưng phát tài, sự nghiệp của bố mẹ thuận buồm xuôi gió, anh trai cũng như ý nguyện đỗ vào Bắc Đại. Còn tôi vẫn gầy yếu, xanh xao, ốm đau triền miên. Cả nhà đều cho rằng em gái là “cá chép may mắn”, còn tôi là “sao chổi”. Tôi bị đưa đến sống với cô ruột nghèo khó, rời xa gia đình này. Nhưng sau đó, bố mẹ phá sản, anh trai bỏ học, cả nhà rơi vào cảnh tuyệt vọng, trong khi gia đình cô ngày càng khấm khá, thậm chí trở thành triệu phú. Hóa ra, tôi mới chính là “cá chép may mắn”, còn em gái mới là “sao chổi”.
Xiềng Xích Tình Mẹ Ăn được nửa bữa cơm tất niên, mẹ bất ngờ lấy ra bài thi cuối kỳ của tôi, truyền tay cho các họ hàng cùng xem. “Tiếng Anh 139.5 điểm, rất giỏi đấy.” Những người họ hàng không hiểu rõ ngọn nguồn thật lòng khen ngợi tôi. Nhưng tôi chỉ cúi đầu, bởi tôi biết mẹ đang chuẩn bị mắng mỏ tôi trước mặt mọi người. “Giỏi cái gì chứ? Lớp nó có ba người trên 140 điểm, vậy mà thành tích của Thanh Thanh lại kém như vậy.” “Tiểu Minh dưới tầng trước đây còn thua nó, lần này thi được 143 điểm đấy.” “Thi đại học chỉ cần kém một điểm là có thể rớt xuống hàng chục bậc. Nếu Thanh Thanh ngay cả 140 điểm cũng không đạt được, sau này chỉ có nước đi ăn xin thôi.”
Đằng Sau Vẻ Hào Nhoáng Tôi có một người chị sinh đôi, tên là Lương Đình. Từ nhỏ, chị tôi đã được sống như một công chúa ở thành phố lớn, còn tôi ngay khi mới sinh đã bị giao cho bà nội. Bà tôi qua đời khi tôi mới 15 tuổi, lúc đó tôi mới được đưa về thành phố. Mọi người đều nói rằng dù chúng tôi có vẻ ngoài giống nhau, nhưng một người là công chúa còn người kia là thôn nữ. Khi tôi 18 tuổi có thành tích thi đại học, tôi đậu vào một trường cao đẳng, còn chị tôi đậu vào Thanh Hoa. Mẹ tôi tự hào nói: “Chọn Đình Đình hồi đó quả thật là đúng, con bé thật xuất sắc, lại có thể vào được Thanh Hoa!” Tôi nghe vậy, chỉ mỉm cười nhẹ: “Bố mẹ, hai người có thật sự phân biệt được con và Lương Đình không?”
Dao Dao Và Mẹ Tôi có một ước mơ. Tôi muốn làm mẹ kế. Để thực hiện ước mơ này, tôi đã bỏ ra một khoản tiền lớn để đăng ký một lớp đào tạo quý cô. Cuối cùng thì tôi cũng gả vào một gia đình giàu có, người đàn ông đã ly hôn ba năm và có một cô con gái. Lý tưởng thì đầy màu hồng, thực tế thì xương xẩu. Tôi, người muốn làm mẹ kế độc ác, sau khi nhìn thấy cô con gái nhỏ —— “Á —— Bảo bối đáng yêu quá đi mất, cho mẹ hôn một cái, từ nay mẹ sẽ là mẹ của con nhé?” Vị đại gia bị cho ra rìa đứng một bên điếu thuốc rít liên tục, mặt đầy vẻ không thể tin nổi. “Lớp đào tạo các người dạy kiểu như vậy đấy à?”
Ngôi Sao May Mắn Nhỏ Kể từ khi em trai ra đời, tôi thường xuyên đi lạc. Cha dượng bỏ tôi ở các khu vui chơi, ở bãi biển, trước cửa chợ rau, trên những con phố tấp nập… Sáu lần trước đây, tôi đã hóa dữ thành lành. Sau khi về nhà, thái độ của mẹ lạnh lùng đến mức khiến tôi rất buồn. Lần thứ bảy lạc đường, tôi gặp được một người dì tốt bụng: “Cô bé, con có muốn làm con gái của dì không?” Tôi gật đầu: “Dạ muốn ạ.” Cha dượng và mẹ tôi sẵn lòng giao tôi cho dì nuôi. Họ không biết rằng tôi là ngôi sao may mắn nhỏ của gia đình. Nếu không có tôi, gia đình này sẽ gặp rắc rối lớn.
Người Mẹ Già Tôi rất ghét mẹ mình, bởi vì bà sinh tôi khi đã 42 tuổi. Mỗi lần họp phụ huynh, bà là người mẹ già nhất, thậm chí còn bị nhầm thành bà nội của tôi. Từ khi tôi lên 10, mẹ bắt đầu thường xuyên ốm đau. Dù có phải nhập viện, bà vẫn lén lút trốn về nhà nấu cơm cho tôi. Thế nhưng tôi vẫn ghét bà. Khi tôi vào cấp hai, mẹ gần 60 tuổi. Bà liên tục đổ bệnh, tôi buộc phải chăm sóc bà. Trong khi bạn bè cùng trang lứa đang tận hưởng tuổi thanh xuân tươi đẹp, tôi lại phải gánh vác trách nhiệm chăm sóc một người già. Những ngày tháng ấy như một con đường không thấy điểm dừng. Tôi không thể kiềm chế được sự oán hận đối với bà. Một ngày nọ, khi tôi đang học lớp 12, mẹ bất ngờ để lại một bức di thư rồi rời khỏi nhà. Bà nói, bà không muốn trở thành g/ánh nặ/ng của tôi, nên quyết định tự k/ết t/húc cuộ/c đời mình.
Sinh Con Gái Là Có Tội Sao? Mẹ chồng và cả nhà chuẩn bị đi du lịch, bà ân cần nói với tôi: “Con mang thai được 5 tháng rồi, không tiện đi lại vất vả, cứ ở nhà nghỉ ngơi đi.” Tôi nghe mà vui muốn chết, bởi vì nhà chị chồng có cặp sinh đôi, đúng chuẩn hai đứa quỷ nhỏ phá phách, tôi thà ở nhà còn hơn phải đi du lịch cùng bọn chúng. Ai ngờ đâu, sáng hôm sau tỉnh dậy, mẹ chồng và chị chồng đã đi rồi, nhưng hai đứa nhóc quậy phá kia lại đứng ngay bên giường tôi, gào lên đòi ăn. Tôi vội vàng gọi cho chị chồng, nhưng cô ta chỉ nhàn nhạt trả lời đúng hai chữ: “Quên mất.” Giọng điệu hời hợt như thể cô ta không phải quên hai đứa con mà quên hai củ khoai vậy. Không còn cách nào khác, tôi đành phải miễn cưỡng làm bảo mẫu bất đắc dĩ, bị hai con quỷ nhỏ hành hạ đến mức đầu bù tóc rối. Đang lúc tôi chấp nhận số phận, bỗng phát hiện trong lịch sử tìm kiếm trên máy tính trong phòng khách có một dòng: “Làm sao để khiến phụ nữ mang thai bị sảy thai?” Tôi bỗng nhiên hiểu ra điều gì đó… Một nước cờ hay thật đấy.
Thiên Kim Giả Ngả Bài Rồi! Tôi là thiên kim giả, năm 13 tuổi, bảo mẫu đột nhiên nói tôi là con gái bà ta, là một thiên kim giả, bảo tôi lấy tiền để giúp đỡ bà ta và anh trai ruột của tôi. Tôi nhìn bà ta một cái, rồi lập tức quay đầu báo cáo bà ta.
Dư Tuế Thượng Phùng Xuân Ta là một đứa ngốc, bị cha mẹ bán đổi gạo muối. Ngày đầu tiên ta đến phủ Ngu Quốc Công, chó của phủ Quốc Công đã sinh. Ngày hôm sau, con ngựa của Phủ Quốc Công mang thai. Ngày thứ ba, đại thiếu phu nhân Quốc Công phủ có hỉ. Quốc công phu nhân kéo tay ta, gọi thẳng ta là con gái ruột mà bà nhờ vả sinh ra trong bụng người khác. Ngày thứ hai sau khi nhận phu thê Quốc công làm phụ mẫu, trong cung lại có người tới đón ta.
Diều Giấy Cũ Tôi đã trọng sinh rồi. Năm 2001. Mẹ vẫn còn sống. Ba vẫn chưa trở nên u uất, lặng lẽ. Chiếc răng sâu của tôi vẫn còn đau. Chú chó hoang A Mao ở góc phố vẫn còn giành giật khúc xương. Cô bạn thân đi vệ sinh cùng – Mỹ Mỹ bất ngờ đưa que kem ra trước mặt tôi: “Ăn nhanh đi, ăn xong còn nhảy dây.” Sau giờ tan học, quanh dãy nhà cấp bốn vẫn là đám bạn nghịch ngợm chơi đùa cùng nhau, chưa ai rời xa. Tuổi thanh xuân mà tôi đã mãi mãi đánh mất… Đã quay trở về. Ai đó đẩy tôi một cái, tiếng của bạn cùng bàn vang bên tai, ngân nga như một câu hát tuổi thơ: “Này, cậu nói xem, lớn lên sẽ như thế nào nhỉ?”
Trả Lại Cuộc Đời Cho Tôi Một tháng trước kỳ thi đại học, tôi đột nhiên thức tỉnh.Hôm nhận kết quả kỳ thi thử lần 3, mẹ tôi phát đi/ên lên mắng tôi:“Con còn định khoe khoang gì nữa hả?! Biết rõ chị con thi không tốt, con không thể nhường chị một chút à?!”Tôi bật cười lạnh một tiếng, rồi ngay tại chỗ phát rồ.“Nhường nhường nhường! Tôi nhường cho tổ tông nhà chị bay lên trời luôn nhé!! Aaaa! Gi .t hết, gi. .t hết đi cho rồi!!”Tôi ngã lăn ra đất, bắt đầu bò, gào thét, giật tóc điên cuồng.
Bóc ADN, Rụng Cả Gia Đình Chồng tôi gặp tai nạn giao thông trên đường cao tốc khi đi dã ngoại cùng cô bạn thanh mai trúc mã và đứa con của cô ta. Anh ấy tử vong tại chỗ, cô bạn thanh mai bị hôn mê, còn đứa trẻ thì được cô ta bảo vệ rất kỹ, chỉ bị thương nhẹ. Nhận được tin, tôi lập tức đưa chồng đi hỏa táng. Ba mẹ chồng từ nơi khác vội vã trở về, việc đầu tiên làm là đưa đứa trẻ về nhà. Một tuần sau, cô bạn thanh mai tỉnh lại, biết tin chồng tôi đã mất, điều đầu tiên cô ta nói là: “Đứa bé là con của Phó Diêu, nó có quyền thừa kế.” Ba mẹ chồng cũng ngay lập tức đứng ra làm chứng, nói rằng đứa bé chính là máu mủ của hai người họ. Tôi nói rõ, chỉ cần chứng minh được đó là con ruột của chồng tôi, tôi không có ý kiến. Bởi vì Phó Diêu đã được hỏa táng, ba chồng tôi nói ông ấy có thể cùng đứa bé đi xét nghiệm ADN để làm bằng chứng. Tôi hoàn toàn không hoảng hốt, thậm chí còn có chút muốn bật cười, vì tôi biết kết quả chắc chắn sẽ là: không có quan hệ huyết thống.
Mẹ Tôi Nói Bà Không Trọng Nam Khinh Nữ Mẹ tôi phản đối tư tưởng trọng nam khinh nữ. Bà nói lòng bàn tay và mu bàn tay đều là thịt, bà yêu thương tôi và em trai như nhau. Nhưng mỗi lần nghỉ lễ về quê, lúc trở lại thành phố, bà gói tổ yến và a giao* cho em trai, còn lén nhét trứng gà và sữa đậu nành vào hành lý của tôi. * A Giao là một loại dược liệu quý trong y học cổ truyền Trung Hoa, còn được gọi là cao da lừa. Đến lúc phát hiện ra, sữa đậu nành đã đổ, trứng cũng vỡ nát hết. Laptop bị dính nước, hỏng hoàn toàn, mọi dữ liệu đều mất sạch. Tôi vì một sai lầm nghiêm trọng mà bị công ty sa thải. Tôi sống mơ hồ, mệt mỏi, một bước hụt chân ngã xuống cầu thang. Đến khi tỉnh lại, tôi lại quay về đúng ngày nghỉ lễ Trung thu vừa trở về quê.
Hóa Đơn Của Tình Thân “Mẹ tôi quên đăng xuất WeChat trên iPad của tôi, Và ngay lúc này đang trò chuyện trong nhóm gia đình bốn người không có tôi.” Em trai: “Mẹ, tiền chuyển khoản giả vờ chia đều khi nào mẹ trả lại cho con? Con hết tiền mua vé máy bay về nhà rồi, hay là mẹ ứng trước cho con lần nữa nha?” Em gái: “Đúng đó mẹ, con cũng vừa trả tiền cọc nhà mới, 5000 tệ (~17.5tr) tiền du lịch Tết này thật sự khiến con kiệt quệ luôn, khi nào mẹ trả lại vậy?” Mẹ: “Hai đứa đúng là gấp gáp quá đấy. Chẳng phải đang đợi chị cả chuyển khoản sao? Từ trước đến giờ lần nào mẹ chẳng trả lại cho hai đứa? Mấy năm nay, ngoài việc trả lại tiền, mẹ còn chia đều tiền chị con gửi về cho hai đứa, thậm chí mẹ và ba tụi con còn phải bỏ thêm vào không ít đấy chứ.” Khi đọc được những dòng này, cả người tôi chết lặng. Tờ biên lai 300 vạn (~10 tỷ 543tr ) tiền bản quyền được tôi gấp thành cỏ bốn lá, cùng với món quà bất ngờ chuẩn bị cho gia đình, rơi xuống đất. Ngay sau đó, cha dượng tôi cũng lên tiếng: “Bà xã, ra xem con bé lớn sao rồi, về nhà hai ngày rồi mà chưa chịu chuyển khoản, đúng là chẳng ra gì!”